Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ngọt Ngào Nho Nhỏ

✦VĂN ÁN✦ Mọi người đều nói cô con gái ngoài giá thú nhà họ Giản mới đón về rất dịu dàng, ngoan hiền, như một tiểu thư thực thụ. Duy chỉ có Hứa Trạch biết rõ vẻ phong tình trong xương cốt cô, nó ngọt hơn mật, mạnh hơn rượu, hoang dã hơn cả ngựa hoang. Đặc biệt là trong đêm khuya thanh vắng, khi cô đi chân trần trèo từ cửa sổ lên giường anh… Giản Ninh: “Bảo vệ nhà anh không ổn rồi, bờ tường bên kia muốn trèo lên là trèo được ngay, còn cả cửa sổ phòng anh nữa, nửa đêm đi ngủ cũng không thèm đóng.” Hứa Trạch: “Còn không phải vì để tiện cho em sao?” ……. “Em ngẩng đầu, bước theo ánh trăng, nào, đưa tay cho anh, Giản Ninh.” Hứa Trạch: Cô chính là ngọt ngào nho nhỏ duy nhất thuộc về anh. ——– CP: Giản Ninh vs Hứa Trạch Tag: Ngọt văn, HE, 1v1, nửa vườn trường. *** Giản Ninh bước xuống khỏi taxi, dưới mặt đất là lớp tuyết dày đặc, khiến mỗi bước chân đều phát ra tiếng kêu cót két, cót két.  Cô để chiếc vali cạnh chân, thở một hơi ra lòng bàn tay, vừa xoa xoa, vừa dậm chân tại chỗ.  Tuyết vẫn đang rơi, trắng xóa một khoảng, cách đó không xa có ba chàng trai đang chơi trò ném tuyết, cậu ném vào người tôi, tôi ném đầy mặt cậu, trông thật ấu trĩ, đem theo sự kiêu ngạo, điên cuồng đặc biệt của các chàng trai tuổi thanh xuân.  Chủ yếu là điên cuồng.  “Hứa Trạch!”  “Mẹ nó, dám nhét bóng tuyết vào mồm thiếu gia à, không muốn sống nữa rồi phải không?”  ……  Ba chàng trai để ý thấy Giản Ninh, liền lập tức ngừng nô đùa, khoác vai nhau tụm thành một nhóm, đi về phía cô.  Giản Ninh khẽ cau mày, rồi nhanh chóng điều chỉnh nụ cười, quay mặt qua, nở nụ cười với bọn họ, đôi mắt to tròn cong cong, mái tóc mềm mại, mong mỏng rũ xuống vai, lộ vẻ dịu dàng ngoan ngoãn.  Cửa lớn của biệt thự nhà họ Giản đã mở, Giản Ninh kéo vali, bước vào.  “Cô em này tôi đã từng gặp rồi.” Triệu Dã khoác cánh tay lên vai Hứa Trạch mỉm cười, nói.  Vệ Thành Thành đứng bên cạnh hóng vui, đưa ngón tay vào miệng chuẩn bị huýt vài tiếng sáo để đáp lại cảnh tượng này.  “Cô em này không được!” Hứa Trạch nói, đồng thời hất cánh tay đang đặt trên vai mình xuống, rồi vỗ mạnh vào quần áo phủi phủi. “Đã nói rồi, có phúc cùng hưởng, có gái cùng ngắm.” Triệu Dã phản đối, nói.  “Người này không được, đã nghe thấy chưa, người này không được.” Hứa Trạch nói, vẻ mặt nghiêm túc hiếm hoi thoáng qua trên khuôn mặt giễu cợt của anh, chỉ là thoáng qua và đến bản thân anh cũng không hề nhận thấy.  Đã sớm nghe nói nhà họ Giản sắp đón về một cô con gái ngoài giá thú, thầm nghĩ chắc chắn là người này, vừa mới nhìn, đã thấy đôi lông mày giống hệt với chú Giản.  Giản Ninh đứng trong phòng khách, ánh mắt không liếc nhìn sang nơi khác, cô nhìn chằm chằm xuống chân mình, cuối cùng di chuyển ánh mắt về phía bà cụ có vẻ ngoài hiền từ trước mặt.  “Ninh Ninh, đi đường có mệt không?” Bà nội Giản giúp Giản Ninh cởi áo khoác lông vũ ra, treo trên mắc áo cạnh cửa, rồi bảo người pha trà thật ngon.  “Cảm ơn bà.” Đây là câu nói đầu tiên của Giản Ninh khi về đến nhà họ Giản, khuôn mặt vẫn mang theo nụ cười, từ khi vào cửa khóe môi luôn cong lên, với độ cong vừa phải.  “Đến rồi à.” Chủ nhân nhà họ Giản đi đến, nói, âm thanh không mặn không nhạt, chẳng thể nghe ra là ấm áp hay lạnh lùng.  Như vậy đã là tốt lắm rồi, dù sao thì cô cũng là một đứa con gái ngoài giá thú, là do người phụ nữ khác phát sinh tình một đêm với chồng của người phụ nữ trước mặt này sinh ra.  “Xin chào!” Giản Ninh mỉm cười, ánh mắt của cô hơi rũ xuống, hoàn toàn không nhìn vào đối phương.  Hứa Trạch bò trên bức tường của biệt thự nhà họ Giản, từ góc độ này, vừa hay có thể nhìn thấy bóng lưng của cô gái, cô đã cởi bỏ áo khoác ngoài, bên trong mặc chiếc áo len màu đen, vẽ ra đường eo vừa mềm mại lại vừa mỏng manh. Cặp mông nhỏ nhắn hơi cong lên, tròn trịa, chắc nịnh như muốn bật ra khỏi lớp quần jean. Cơ thể thì nóng bỏng chỉ có điều không thể nhìn thấy khuôn mặt. Hứa Trạch nheo mắt, khẽ cong khóe miệng.  Triệu Dã và Vệ Thành Thành bốn mặt nhìn nhau, rồi nhanh chóng nặn hai quả cầu tuyết. Lợi dụng lúc Hứa Trạch thất thần, Triệu Dã cầm một quả cầu tuyết, dùng hết sức lực ném vào trong cửa sổ.  “Vèo–“  Cùng lúc đó, Vệ Thành Thành vội vàng nhét quả cầu tuyết khác vào tay Hứa Trạch.  “Bộp” một tiếng, quả cầu tuyết rơi trúng mông cô gái, rồi lập tức vỡ vụn, rơi xuống đất.  Giản Ninh quay lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, trên tường là chàng trai mặc áo khoác lông vũ màu đỏ và áo len màu be khi nãy, trên tay còn đang cầm một quả cầu tuyết.  Đã nhìn thấy chính diện, phẳng lì, có chút tiếc nuối, suýt chút nữa thì được một trăm điểm rồi. Vậy nên trước tiên cứ trừ của cô mười điểm vậy, Hứa Trạch nghĩ. Tuy nhiên, tuổi tác của cô gái không nhiều, còn có thể dậy thì, nếu chăm sóc cẩn thận cùng “kỹ thuật” khéo léo của bàn tay thì sau này nhiều chỗ vẫn có thể phát triển. Cho nên, hãy chống mắt lên mà mong chờ thôi vậy.  Bắt gặp ánh mắt hơi ngạc nhiên của cô gái, Hứa Trạch mới định thần lại, anh bị ám hại rồi. Mẹ kiếp, thật bất cẩn!  “Triệu Dã, Vệ Thành Thành!” Hứa Trạch ném vật chứng trong tay xuống đất, rồi nhảy xuống đạp mạnh vào hai tên mất nết kia.  Hai người ngã nhào ra đất, cũng may mùa đông mặc nhiều quần áo, nên không cảm thấy đau, cả hai vừa ngồi trên tuyết vừa ôm bụng cười một trận.  Bà nội Giản đi đến trước cửa sổ, chỉ lên tường mắng: “Hứa Trạch! Cái đồ mất dạy nhà con!”  Giản Ninh nhìn chằm chằm vào bờ tường, Hứa Trạch, Trạch là đầm hồ, hay là lựa chọn?   “Oh, what a nice day today.” Hứa Trạch chỉ đành mỉm cười xua tay, nói nhăng nói cuội: “I have a dream that one day…”  “Ngài đang bình bầu Tổng thống đấy hả, việc này không chính trực chút nào, lát nữa dẫn theo bà đi chiến đấu nâng hạng (chơi game) nhé.” Bà nội Giản nói xong, liền đóng cửa sổ lại, chẳng thể nào nổi giận với cậu nhóc này.  Hứa Trạch liếc nhìn Giản Ninh qua tấm cửa kính, cô gái vẫn giữ nụ cười trên môi, cho dù là vừa bị người khác ném cầu tuyết vào mông. Hứa Trạch mỉm cười, trong lòng đột nhiên nảy ra một ý định mãnh liệt, anh muốn khiến cô khóc, anh muốn xem rốt cuộc cô gái này có biết khóc hay không.  Hứa Trạch nhảy xuống khỏi bờ tường, phủi phủi tuyết bám trên người. Triệu Dã và Vệ Thành Thành đang chổng mông ngồi xổm ngó qua khe cửa, nhìn vào bên trong.    Mời các bạn đón đọc Ngọt Ngào Nho Nhỏ của tác giả Trương Tiểu Tố.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thành Duy Lạc - Kiya
Có người nào đó đã nói, “Người không có tín ngưỡng là đáng sợ nhất”. Thứ tín ngưỡng này bao hàm niềm tin vào tương lai, vào ước mơ về những điều tốt đẹp, về hy vọng tồn tại. Một người mất đi hy vọng chẳng khác gì dã thú được cởi bỏ xiềng xích. Bản tính con người vốn là ích kỷ, tham lam, chỉ một giây bất cẩn cũng có thể bộc phát bất cứ lúc nào. Socrates đã từng nói: ”Ước muốn sâu xa nhất có thể mang tới thù hận đẫm máu nhất”. *** Trốn tránh chỉ là hành động của kẻ yếu đuối.   Tôi nằm trong bệnh viện của bố đã bảy tháng hai mươi mốt ngày.   Lúc đầu, người tới thăm tôi liên tiếp không ngừng. Hộ lý Tiểu Xuân hằng ngày giúp tôi nhận giỏ hoa quả, sau đó dùng trái cây trong giỏ chế biến thành các loại nước khác nhau. Nhưng mà cho tới bây giờ, ngoại trừ bố mẹ cũng chỉ có Yến Tử thỉnh thoảng mới vào thăm tôi.   Tiểu Xuân vẫn thường hỏi tôi: “Cô vốn không bị bệnh, lúc nào thì định về nhà?”.   Tôi không có cách nào trả lời cô ấy. Tôi có thể về nhà nào đây. Với cha mẹ mà nói, tôi là con gái đã lấy chồng, không phải là không thể về nhà, nhưng nếu về lại phải có lý do gì đó. Với Duy Lạc mà nói, tôi là người vợ thần kinh không bình thường, trở về rồi sau đó thì sao? Tôi vẫn không thể đối mặt với anh. ... Mời các bạn đón đọc Thành Duy Lạc của tác giả Kiya.
Tứ Quý Cẩm - Minh Nguyệt Đang
Tác phẩm đồ sộ bậc nhất của Minh Nguyệt Đang - tác giả văn học mạng hàng đầu trên văn đàn Trung Quốc. Một quận chúa xinh đẹp với biết bao ước mơ, hoài bão lớn lao nhưng không may lại yểu mệnh qua đời sớm. Nàng thác sinh vào cô con gái sáu tuổi của một người cha không tiền đồ, không gia thế. Cô gái ấy tưởng chừng nhỏ bé, yếu ớt, nhưng lại có ý chí, quyết tâm và tài trí hơn người, dựa vào đó nàng đã vực dậy gia đình, thay đổi cục diện triều chính, để rồi cuối cùng thì số phận cũng đã mỉm cười và mang hạnh phúc đến với nàng. Vậy NÀNG đã làm gì để mang lại bình yên cho gia đình? NÀNG đã khuynh đảo triều đình ra sao? Cuộc đời của NÀNG dần thay đổi như thế nào? Câu chuyện về cuộc đời NÀNG sẽ dần hé lộ trong bốn tập truyện Tứ quý cẩm rất được mong đợi này. *** Review bởi: Khánh Vân: Câu chuyện kể về Quận chúa Khang Ninh ( A Vụ) - tiểu nữ được Trưởng công chúa Phúc Huệ yêu thương nhất, cô gái có địa vị cao lại tài hoa hơn người nhưng ít ai biết đến nàng chỉ vì từ bé " không ngày nào là không phải uống thuốc". Khi A Vụ mất đi nàng mang trong mình bao hoài bão lớn lao rồi cả mối tình còn dang dở chưa hoàn thành, khiến nàng thật không cam tâm để rồi làm âm hồn bơ vơ suốt mấy chục năm chứng kiến bao vui buồn đau khổ chốn triều đình tranh đoạt, nàng thác sinh vào cô con gái 6 tuổi của một người cha không tiền đồ lại là thứ xuất ở đây nàng bắt đầu cuộc đời một lần nữa, với ước nguyện thay đổi được kết cục, cứu người mẹ kiếp trước của mình. Vinh gia - gia đình mà A Vụ thác sinh khá phức tạp, cha của A Vụ chỉ là một người con thứ xuất do tiện thiếp sinh ra nên luôn bị mẹ cả chèn ép. Ông là một người có tài hoa nhưng không gặp thời, kiếp trước nàng biết rằng Vinh tam gia sẽ không thể đỗ trạng nguyên chứ đừng nói đến một chức quan. Nhưng bản thân nàng lại rất cần một người cha có quyền lực, là để xoay chuyển càn khôn để cứu mẹ mình lại để bảo vệ được bản thân vì với nhan sắc tuyệt trần chỉ mấy năm nữa thôi nàng có thể sẽ trở thành vật hy sinh bị Vinh gia lợi dụng để thăng tiến. A Vụ từng bước thiết kế để cha có thể đỗ đạt, hay giúp người mẹ kiếp này xử lý với di nương của cha, rồi từng bước thoát khỏi chèn ép của mẹ cả để ra ở riêng. Từng bước của kế hoạch đang rất thuận lợi cho đến khi nàng bị ban hôn cho kẻ đã giết chết mẹ mình kiếp trước - Tứ hoàng tử. Sở Mậu là con của tiên hoàng hậu người mà hoàng đế hết lòng yêu thương. Nhưng chàng lại là hoàng tử mà hoàng đế không thích nhất. Vì mẹ chàng là do ông ép vào cung khi bà đã có ý trung nhân, Sở Mậu chỉ là kết tinh của sự ép buộc của Hoàng đế với Hoàng Hậu nhắc ông nhớ lại sự phản bội của bà. Từ bé dù là con trưởng nhưng chàng thường xuyên bị các đệ đệ đánh đập chèn ép, tất cả là nhờ vào sự bao che và dung túng của Trưởng công chúa, ép thành lớn lên thành một con người lạnh lùng hà khắc. Tuy là đệ nhất mỹ nam triều đại Hạ nhưng ai cũng sợ chàng. Chàng cứ nghĩ rằng ước mơ cả đời này của mình là huyết tẩy triều đình thối nát này mang đến cho dân chúng 1 cuộc sống tốt hơn, trả ân cho Hách Ma Ma người đã che chở nuôi sống chàng lớn lên. Nhưng tất cả các kế hoạch của chàng thay đổi khi gặp phải A Vụ. Đường Tú Cẩn là mối tình dang dở kiếp trước của A Vụ. Kiếp trước A Vụ thầm thương Đường Tú Cẩn suốt chục năm để rồi chàng lại lấy biểu tỷ kẻ ngoài được mệnh danh là tài nữ kinh thành ra thì chả hơn được nàng ở điểm nào. Đường Tú Cẩn và Cố Tích Huệ lấy nhau cũng tương kính như tân cũng thôi nhưng Đường Tú Cẩn lại luôn miệng làm thơ về tài năng của vợ mình, tâng bốc vị biểu tỷ của nàng lên tận trời. Một tài nữ thật sự như A Vụ lại rất tính toán so đo. Kiếp này nàng lại là bạn thân của tiểu muội của Đường Tú Cẩn tình cờ hay hữu ý cả 2 đều có chung sở thích đọc sách, Đường Tú Cẩn lại như gặp được tri âm. A Vụ muốn dù Đường Tú Cẩn có lấy Cố Tích Huệ không thì vẫn phải nhớ kĩ một người như nàng. Và rồi quả thật chàng cũng rơi vào tương tư nhưng cả đời chỉ dám giữ nàng trong tim mình, chỉ trách gặp nàng quá muộn. Tác giả hơi thiên vị nữ chính, nữ chính có phần ích kỉ và chìm đắm trong ước nguyện muốn cứu mẹ nên tính toán với tất cả mọi người, từ cha mẹ kiếp này cho đến huynh ruột kiếp trước, huynh ruột kiếp trước cũng rơi vào bể tình của chị luôn. Thương nam chính hy sinh quá nhiều nhưng nữ chính lại không để tâm và coi đó là sự đương nhiên. Đến cuối truyện mới nữ chính ngộ ra mới bù đắp được chút xíu. Ghét bà trưởng công chúa luôn coi mình cao cao tại thượng và làm gì cũng đúng, có cái nhìn phiến diện để rồi kết cục cũng không khác gì kiếp trước. Truyện tình cảm cha mẹ với con cái, huynh đệ sâu sắc, truyện tình yêu của nam nữ chính trắc trở và ngược tâm ở đoạn cuối, khi nữ chính luôn quan tâm gia đình ở kiếp trước thì nam chính hiểu lầm là vì chị yêu nhị ca của mình. Khiến anh đau khổ tưởng mình lại giống số phận của hoàng đế, yêu một người phụ nữ không yêu mình. Recommend cho những ai thích nữ chính thông minh xinh đẹp ích kỷ, nam chính chung tình. Diễn biến chậm nên người đọc cần có kiên nhẫn cao.   Mời các bạn đón đọc Tứ Quý Cẩm của tác giả Minh Nguyệt Đang.
Quả Ngọt Năm Tháng - Mạch Ngôn Xuyên
Văn án Lúc Lục Thời Miễn hút thuốc, ánh mắt vừa trầm lắng vừa lạnh nhạt. Đinh Mật nhìn hơn hai năm, cuối cùng có một ngày không nhịn được bước đến: “Này, cho tớ hút thử với.” Lục Thời Miễm liếc cô, đưa điếu thuốc qua. Đinh Mật chớp mắt xáp nhanh tới, hôn vội lên môi cậu. Mặt cô thấm đỏ: “Tớ hút gián tiếp là được rồi.” ~~~ Sau này, Đinh Mật hỏi anh: “Nghe nói năm đó sau khi chúng mình chia tay, anh uống say bí tỉ ở trong phòng thí nghiệm bị chủ nhiệm khoa bắt được, suýt nữa đã bị kỷ luật?” Lục Thời Miễn cười thoải mái: “Em nhầm rồi, không phải vì em.” Thực ra lòng anh hận đến ngứa răng, hừ, đời ai mà chẳng có vết nhơ. Có ai mà chưa từng điên cuồng *** Thể loại: Hiện đại, thanh xuân vườn trường, nữ truy, ngọt sủng thêm chút ngược để ngọt thêm Tình trạng: Dịch hoàn chính văn Review bởi: Trần Ngọc Hà Mình rất có cảm tình với Mạch Ngôn Xuyên kể từ Tiến về phía nhau. Motif quen thuộc, nhân vật quen thuộc thường thấy khắp nơi nhưng cách xây dựng nhân vật làm mình thấy rất dễ chịu. Bộ Quả Ngọt Năm Tháng này cũng là một truyện như thế. Bối cảnh thanh xuân vườn trường bắt đầu từ những ngày tháng cấp 3 tại trường Nhất Trung nhưng nam nữ chính đã quen biết từ hồi cấp 2 rồi. Đinh Mật đơn phương kể từ lần đầu gặp Lục Thời Nhiễm năm 13 tuổi, một cậu bé con của gia đình nhà giàu mới nổi chuyển đến bên cạnh biệt thự của cô bạn thân trăm năm Đỗ Minh Vy. Đinh Mật sống trong căn nhà "rổ rá cạp lại", để bảo toàn yên ấm và làm vui lòng con riêng của chồng mới, mẹ cô luôn bất công, bỏ qua cô. Thế nhưng cô bé ấy vẫn lớn lên rất ngọt ngào và đáng yêu. Tính cách nhút nhát, hiền lành nhưng lại rất chủ động trong tình cảm nhé. Luôn tế nhị hoặc xa gần bày tỏ niềm ái mộ với bạn Nhiễm: đề nghị cậu chọn cô làm bạn cùng bàn (dù lần nào cũng bị từ chối  :))), chủ động chờ cậu cùng đi học với mình, chủ động tiến về phía cậu. Lục Thời Nhiễm cũng có một gia đình ly thân không hạnh phúc. Cậu đẹp trai, học giỏi, thể thao giỏi mà đánh nhau cũng giỏi, có đôi mắt một mí mỏng, xếch lên lạnh lùng, ngạo nghễ mà cũng câu hồn người. Đây là tổ hợp tinh luyện từ những boy thanh xuân vườn trường khác, có tự tin lạnh lùng, có hắc ám dịu dàng và có cả ngây ngô thẹn thùng. Luôn xa luôn gần trêu chọc Đinh Mật, mở đường và dung túng cho cô bé trên con đường tán tỉnh mình. Nhìn ngoài thì thấy bé Mật bị cậu cầm chắc chuôi nhưng thực ra cậu mới là người bị nắm trọn. Quãng thời gian cấp 3 cuối cùng hai người mới ngồi cùng bàn với nhau qua một cơn ghen của bạn Nhiễm. Gần nhau, vun đắp tình bạn và tình cảm nam nữ mới lớn. Chuyện tình cảm diễn ra rất gà bông: chậm rãi, mong chờ, tìm tòi và thành đôi. Vì cậu, cô cố gắng học tập ngày đêm để một ngày được rời khỏi nơi không thuộc về mình đang níu chân cô, đến Bắc Kinh cùng cậu xây dựng tình yêu và sự nghiệp mang đậm bóng dáng nhau. Vì cô, cậu hứa hẹn cho cô một tương lai có cậu làm bệ đỡ, có cậu làm gia đình, làm người thân. Anh Thanh Hoa, cô Bắc Đại. “Lục Thời Miễn, tớ cũng muốn thi vào Bắc Kinh.” "Được thôi". Khi được hỏi liệu hai người có chia tay không, Đinh Mật trả lời rằng: “Nếu như thật sự có ngày ấy, vậy thì nhất định là tớ đã lạc đường.” Một lời sấm truyền. Sự ghen ghét, đố kị của người chị ghẻ đã đưa cô xa ra khỏi cậu, không thể đỗ Bắc Đại dù điểm số còn dư. Cô ta tị hiềm, hâm mộ và oán hận: vì sao trong cùng 1 gia đình, Đinh Mật có tất cả - một người bạn thân tuyệt vời, một anh bạn trai xuất sắc và một sự nỗ lực học hành đáng ghen tị trong khi cô ta không có gì, sống cuộc đời lạc lõng và chán nản. Người mẹ vì sự ích kỉ bảo vệ gia đình hiện tại của bà mà bao che, lần lữa và dối gạt con gái đẻ của mình. Một năm ấy Lục Thời Nhiễm kim ốc tàng kiều, nâng niu cô như trân bảo. Nhưng đến khi Đinh Mật phát hiện ra sự thật cũng là lúc cô lạc đường, rời xa nơi có cậu. Cô đánh đổi chính mình để giành lại công bằng cho những tháng ngày chăm chỉ vất vả, quên mình vượt lên phía trước. Và họ xa nhau 6 năm, mất đi 6 năm mà đáng lẽ phải nên có quả ngọt. Lục Thời Nhiễm rũ bỏ tự tôn cầu xin cô quay lại. Đinh Mật gặm nhấm nỗi đau một mình nơi không anh. Gặp lại sau 6 năm mất hút, có những trăn trở có những nhớ nhung. Nhưng không có hận.  "Lục Thời Nhiễm hoặc là hận cậu hoặc là yêu cậu". Mà rõ ràng là không có hận. Lục Thời Nhiễm luôn đầu hàng trước hành động giả vờ đáng thương của Đinh Tiểu Mật, dù giận lắm nhưng cứ thấy thế là nhũn như chi chi, chả nghĩ được gì. Mà tình yêu của anh thì còn hơn cả tình yêu nữa, nó là tình thương, là khát khao được là của nhau mãi mãi. Đọc mà thấy anh thương Đinh Mật cực kì luôn, như một người anh và đôi lúc là một người cha  :))) "Đinh Mật, sau này đừng lạc đường nữa, gả cho anh nhé?” “Anh mãi mãi là đường về của em.” Còn Đinh Mật thì nhát cơ mà cứ liên quan đến Thời Nhiễm là gan to liền. Nữ chính rất xuất sắc, xuất sắc trong tình yêu và trong cả tính cách. Hiền lành nhưng rắn rỏi, độc lập nhưng yếu đuối. Đến mình đọc còn muốn yêu luôn này, nói gì bạn Nhiễm ???? tác giả rải mật đỉnh lắm ấy. Anh vì sợ cô lạc đường, đã quay trở lại chốn cũ đợi cô. Khi Đinh Mật quay về với niềm hy vọng nhỏ nhoi, anh không do dự mà giành lại người thương trở về, vì không phải là Đinh Mật thì không thể là ai khác. Đọc đoạn này mà thương cả 2 anh chị, mà cũng hâm mộ ghê gớm. Ngoài xây dựng thành công đôi chính thì còn có những nhân vật rất hay nữa. Như cô bạn thân Đỗ Minh Vy giàu có, tốt bụng, mạnh mẽ mà cũng rất chung thủy; Từ Khiên đẹp trai, bán mạng vì tình yêu nhưng đã từng lạc đường trong lúc khó khăn; Tần Dạng ngô nghê, tứ chi phát triển nhưng đáng yêu, nghĩa khí; cặp đôi lớp trưởng lớp phó - chứng nhân cho sự thành công của việc yêu sớm; và cả Bùi Dịch nam phụ đáng thương lầy lội. Đây là một câu chuyện đơn giản, đáng yêu và ngọt ngào quen thuộc nhưng các nhân vật lại cuốn hút và độc lập vô cùng, ai cũng có màu sắc riêng, ai cũng có thể có đủ tư cách trở thành nhân vật chính trong những câu chuyện khác. Điểm cộng siêu lớn là truyện được dịch rất nét rất mượt, đọc cứ thấy bị thân thương  :))) đọc ghi chú của bạn chủ nhà cũng hay nữa. Nhiệt liệt đề cử cho ai có yêu cầu về một quyển đáng yêu, ngọt ngào quắn quéo và giải trí. Bản thân tớ chấm 4/5 ạ ???? Truyện hoàn chính văn cơ mà ngoại truyện thì mới được chút. Hóng cùng chủ nhà luôn ạ. Truyện có pass nhưng giải pass cũng khá dễ vì chủ nhà đã để sẵn list câu hỏi. Thỉnh thoảng nhớ chút ít về câu hỏi thì khi đọc sẽ lưu tâm được đáp án liền.   #HoangVanNguyen Mời các bạn đón đọc Quả Ngọt Năm Tháng của tác giả Mạch Ngôn Xuyên.
Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu
“Cầm thú! Tôi còn là học sinh cấp ba!” “An Cửu, nếu như vậy tôi còn không có phản ứng, đó chính là không bằng cầm thú! Lại nói em già như vậy còn là học sinh cấp ba?” “Lại! Già! Vậy! Còn! Không! Già! Bằng! Anh!” “Hút thuốc lá?” “Tuyệt đối không có!” “Vị giác tới nơi tới chốn của tôi còn không mất tác dụng! Tiền tiêu vặt tháng này cắt năm trăm.” “Tại sao a a a!” “Uống rượu cắt một ngàn.” “Anh không phải người!” “Mắng chửi người một chữ ba trăm.” “…” “Nếu như để cho tôi thấy được em đi xem mắt, cắt toàn bộ tiền tiêu vặt, mặt khác bồi thường phí tổn thất tinh thần cho tôi ba ngàn đồng, không có tiền tôi cũng không ngại dùng thịt bồi thường.” “…” Mời các bạn đón đọc Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin của tác giả Quẫn Quẫn Hữu Yêu.