Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

May Mắn Gặp Được Em

Editor: imjassminee (ImJassminee) Couple chính: Chu Húc x Lương Tranh Vì mình mới tập tành edit gần đây nên sẽ không tránh khỏi sẽ có sai sót.Rất mong các bạn đọc và góp ý để mình sửa chữa nha ^^ VĂN ÁN:  Người ta nói, con gái là phiền phức, thật không sai. Mà Lương Tranh lại là phiền phức lớn nhất anh từng gặp. Chu Húc nghĩ thế, và anh chán ghét mọi loại phiền toái. Lúc đầu, anh chỉ hi vọng rằng Lương Tranh cách anh càng xa càng tốt, đừng làm phiền anh. Nhưng đến khi cô thực sự không xuất hiện, anh mới hiểu thì ra có một loại gọi là phiền não ngọt ngào... Đêm đó uống rượu, Tần Tống bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, nói với Chu Húc: "Hai ngày trước mình đã thấy Lương Tranh cùng với một chàng trai ở bên ngoài ăn cơm, có phải cô ấy đang yêu đương không?". Chu Húc nắm chặt chén rượu, không khỏi căng thẳng, ngước mắt nhìn chằm chằm Tần Tống. Tần Tống bị ánh mắt của Chu Húc dọa hoảng sợ, sửng sốt vài giây, nói: "Cậu làm sao vậy? Lương Tranh cùng người khác yêu đương khiến cậu mất hứng à? Cậu cũng có thích cô ấy đâu". Chu Húc nhìn chằm chằm Tần Tống một lúc,chậm rãi nói: "Cậu như thế nào biết mình không thích cô ấy?" *** Reviewer: Cielo.Elisa Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Đô thị tình duyên, 1vs1 Đây là bộ truyện mà Sa đã chờ đợi lâu vì văn án rất hấp dẫn. Sa vừa đọc xong liền viết ngay review để giới thiệu cho các bạn. Truyện tuy ngọt ngào nhưng cũng có những lúc đắng chát, ức chế và ướt gối. Lương Tranh là trạch nữ chính hiệu, suốt 12 năm học tập không hề bước ra khỏi thành phố nhỏ bé nơi mình sống. Sau khi thi đại học, mẹ cô đẩy cô đến Bắc Kinh để thăm thú trường học. Tại đây, cô đã gặp gỡ người khiến mình vừa tủi thân khổ sở, vừa hạnh phúc vô bờ bến. Nhà Lương Tranh ở nhờ có một vị con trai tên là Chu Húc, tuy mặt đẹp trai nhưng lạnh hơn cả nước đá trong tủ. Nói đi cũng phải nói lại, ngoài cái mặt thối kia ra thì anh có rất nhiều ưu điểm như: soái ca, học giỏi, luôn là con nhà người ta trong mắt mẹ Lương Tranh, làm cho cô cứ nghĩ mình được mẹ nhặt về nuôi. Cả đời Lương Tranh chưa bao giờ gặp một người ưu tú như Chu Húc. Cả đời Chu Húc chưa bao giờ gặp một người phiền toái như Lương Tranh. Hai người ở chung với các tình huống dở khóc dở cười. Một người thì líu ra líu rít không dứt miệng, một người lại căm như hến, nói một chữ như tiếc vàng tiếc bạc, còn tỏ vẻ khó chịu ra mặt. Thế mà sau này lại bị vả 'bôm bốp' đấy ui chồi ôi. Đối với Lương Tranh, thứ tình cảm từ "sẽ không làm phiền" anh nữa đến "chờ mong anh sau mỗi lần anh đi học nước ngoài về" lại có những thay đổi to lớn như thế. Mặc dù biết Chu Húc cảm thấy phiền toái nhưng cô vẫn không thể nào ngăn cản mình thích anh. Cho đến khi sinh nhật Chu Húc, Lương Tranh nhìn thấy hàng chữ này: "Mình chán ghét tất cả phiền toái, mà Lương Tranh là người phiền toái nhất mình từng gặp." "Mình chưa từng quá phiền chán một người như thế." "Rốt cuộc khi nào cô ấy mới có thể đừng tới nhà của mình nữa?" Chỉ bằng những câu nói ấy đã đem lòng tự trọng của Lương Tranh dẫm đạp dưới đất, khiến cô không thể ngóc đầu lên được. Vào giây phút ấy, những tình cảm vừa mới rung động từ đáy lòng cô chưa kịp nảy nở đâm chồi đã phải chết khô, chết héo. Từ đó, cô liền chết tâm, cố gắng không đến nhà anh bằng hàng vạn lí do, gặp anh cũng sẽ nở nụ cười đắng chát. Còn đối với Chu Húc, không biết từ khi nào anh ý thức rằng: à đã mấy tháng rồi không thấy cô gái tươi cười rực rỡ kia nữa, bên tai cũng không còn giọng nói trong trẻo ríu rít. Anh bắt đầu cảm thấy khó chịu bức bối. Chu Húc cảm thấy mình thật quái lạ? Đáng lẽ cô đi rồi thì anh sẽ vui vẻ mới phải, bớt đi một người phiền phức thì cuộc sống của anh lại quay về như trước kia, tẻ nhạt, vô vị. Có lẽ vì từng có một viên đường cứu rỗi nên anh không còn chịu được cô độc? Sa nói rồi, nghiệp quật không bỏ sót một ai đâu chàng traiii. Cuộc sống của Lương Tranh sau những chuỗi ngày buồn tẻ thì lại sung sức trở lại. Còn Chu Húc như bông hoa không được tưới nước, thấy cô đi với trai, anh liền ghen lồng lộn. Không biết từ khi nào trong đầu anh luôn nghĩ đến dáng vẻ của ai kia. Có được đáp án thì liền hành động, anh chịu hết nổi rồi. Anh muốn hỏi cô rất nhiều câu. Tại sao lại không tặng quà cho anh, tại sao lại không đến nhà anh nữa, tại sao lại xóa wechat anh, rất nhiều rất nhiều điều. Thế nhưng khi đứng trước mặt cô, thấy cô rơi nước mắt, anh chỉ muốn quỳ xuống xin lỗi cô thôi. Sau khi đã giải tỏa hết mọi hiểu lầm, hai người lại trở thành cặp đôi hạnh phúc nhất trên đời này. Một Chu Húc lúc đầu thì lạnh lùng như thế, nhưng hết lần này đến lần khác chỉ ôn nhu với một mình Lương Tranh. Còn cô vẫn sống tùy hứng vì cô biết sẽ luôn có người bảo bọc mình. "May Mắn Gặp Được Em" là một bộ truyện đáng yêu, nhẹ nhàng về tình cảm trai gái. Đôi lúc sẽ có những khúc mắc hiểu lầm, nhưng nếu hai người yêu nhau thật lòng thì cuối cùng vẫn sẽ trở về với nhau, trao nhau những điều ấm áp nhất. *** Lương Tranh là một cô gái nhỏ sinh ra và lớn lên ở Giang Thành, cô trúng tuyển vào đại học ở Bắc Kinh nên một mình chuyển đến thành phố này. Vừa hay bạn thân của mẹ Lương Tranh sống ở đây, vì vậy mà trước ngày nhập học Lương Tranh sẽ ở nhờ nhà bạn thân của mẹ vài hôm. Chu Húc là con trai của bạn thân mẹ Lương Tranh. Có thể gọi Chu Húc là “con nhà người ta” vì anh vô cùng nổi bật, thành tích học tập xuất sắc, là du học sinh Anh, ngoại hình đẹp trai khiến bao thiếu nữ mê đắm. Chỉ có điều anh chàng này tính tình không tốt lắm, vô cùng lạnh lùng, rất ít nói và khó gần. Lương Tranh từ nhỏ đã tinh nghịch hoạt bát, cô mang nguồn năng lượng tích cực và nụ cười rạng rỡ luôn hé trên môi khiến người người đều yêu mến. Lương Tranh và Chu Húc có thể nói là đối lập hoàn toàn với nhau ở mọi phương diện. Vì vậy mà tuy sống dưới một mái nhà nhưng quan hệ của cô và anh không được gần gũi cho lắm. Chu Húc là người sống nội tâm, anh trầm mặc kiệm lời, anh ghét những điều phiền phức rườm rà. Mà Lương Tranh lại là người phiền phức nhất mà anh từng gặp. Lương Tranh là khách của nhà anh, cho nên Chu Húc luôn giữ phép lịch sự đối với cô. Vì thế, mối quan hệ của hai người không mặn không nhạt, nhưng bố mẹ anh lại vô cùng thích cô. Lương Tranh sau khi nhập học thì dọn vào ký túc xá, tuy nhiên mỗi cuối tuần cô đều đến nhà Chu Húc dùng cơm cùng bố mẹ anh. Chu Húc là du học sinh Cambridge, anh chỉ về nước vào các kỳ nghỉ, nên cả hai rất ít khi gặp nhau. Nhưng Lương Tranh lại qua đôi ba lần chạm mặt thoáng chốc ấy mà tình cảm của cô dành cho Chu Húc đã bén rễ trong tim từ lúc nào chẳng hay. Từ trước đến giờ Lương Tranh luôn muốn kết bạn và đến gần Chu Húc, nhưng anh lại cực kỳ khó gần, thậm chí có lúc cô còn đem lại cho anh một vài phiền phức. Nên nhiều khi anh chỉ mong cô gái nhỏ  đừng đến nhà anh nữa, đừng xuất hiện trước mặt mình nữa, để bản thân đỡ phải gặp phải những rắc rối không đáng có. Tình cảm của Lương Tranh dành cho Chu Húc ngày càng lớn dần, nhưng cả hai lại có quá ít cơ hội gặp gỡ. Đến ngày sinh nhật Chu Húc, Lương Tranh vất vả tích góp mua tặng anh một món quà. Nhưng quà còn chưa kịp trao, Lương Tranh lại bàng hoàng phát hiện ra những dòng chữ Chu Húc viết về cô. Hóa ra từ trước đến nay anh chán ghét cô như thế. Hóa ra đối với anh cô phiền phức đến như vậy. Thế mà từ trước đến giờ cô không hề hay biết, đã thế còn đem lòng yêu thích anh. Nực cười biết bao. Lương Tranh chịu tổn thương rất lớn, cảm giác như tình cảm bị chà đạp giày xéo một cách tàn nhẫn. Nên Lương Tranh quyết tâm dứt bỏ tình cảm của mình. Cô tuy nhỏ bé nhưng lại mang nguồn năng lượng mạnh mẽ tiềm tàng, dứt khoát xóa bỏ phương thức liên lạc giữa cô và anh, không còn đến nhà anh nữa, dần trở nên xa cách với anh và cả bố mẹ anh. Chu Húc vốn cảm thấy Lương Tranh rất phiền, nhưng khi phát hiện cô xóa WeChat của mình, anh đã vô cùng buồn bực, tại sao cô là người chủ động kết bạn với anh, giờ lại tự tiện xóa đi, rốt cục cô coi anh là gì? Và rồi Chu Húc phát hiện ra không biết từ bao giờ ánh mắt anh đã vô thức dõi theo cô gái nhỏ Lương Tranh, không biết từ bao giờ anh đã dành cho cô một sự quan tâm đặc biệt, không biết từ khi nào anh đã động lòng với Lương Tranh mất rồi. Thế nhưng bây giờ cô đã không còn dành cho anh nụ cười rạng rỡ như trước kia nữa, Chu Húc không biết nguyên nhân là do đâu, nhưng anh cảm giác được rằng cô đang rời xa thế giới của mình, mà đây chính là điều mà anh không hề mong muốn. Sau đó Chu Húc lại thấy được, nghe được rằng Lương Tranh đi cùng với một chàng trai khác, có thể đó là bạn trai cô. Để rồi tình cảm dồn nén quá nhiều, Chu Húc không nhịn được đã bộc lộ hết lòng mình cho cô gái trong lòng anh. Giữa hai người tồn tại hiểu lầm nho nhỏ, sau khi hóa giải thì cả hai đã xác định mối quan hệ và bắt đầu cuộc sống yêu đương ngọt ngào. (Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland) Có câu, tình yêu mà không trải qua sóng gió thì làm sao khắc cốt ghi tâm. Chu Húc là người được chỉ định sẽ thừa kế sản nghiệp của nhà họ Chu. Đã là người thừa kế, bên cạnh quyền lợi và tiền tài chính là nghĩa vụ và trách nhiệm. Chu Húc vốn được ông của anh tác hợp với một người con gái của gia tộc lớn để tạo nên một cuộc hôn nhân đem lại lợi ích cho hai gia tộc. Vì vậy mà tình yêu giữa Chu Húc và Lương Tranh vấp phải sự phản đối của rất nhiều người. Chu Húc là người có tài, tương lai sẽ tiếp quản khối tài sản khổng lồ. Nhưng Lương Tranh lại chỉ là một cô gái từ Giang Thành xa xôi, một cô gái có hoàn cảnh và gia thế vô cùng bình thường. Ông nội của anh không ngừng tạo áp lực để chèn ép, thậm chí là hủy hoại đi sự nghiệp riêng mà Chu Húc đã tốn công tự mình gầy dựng. Lương Tranh không muốn anh phải chịu đựng những việc như thế, cô không muốn anh phải khó xử, phải trở mặt với gia đình, phải đứng giữa mà lựa chọn giữa tình yêu và thân nhân. Vì vậy mà cô đã nói lời chia tay, tự mình kết thúc đi mối tình đầu đã bên cô bao năm. Thật sự, khi đọc truyện mình rất thích tình yêu của Lương Tranh và Chu Húc, hai người luôn có sự hy sinh vì đối phương. Quá trình ngược không kéo dài, chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi giữa mạch truyện ngọt ngào. Chu Húc là một người đàn ông bản lĩnh và trách nhiệm, anh dám phấn đấu vì người con gái mà anh yêu, bảo vệ tình yêu của mình. May mắn khi cô và anh vẫn có thể quay về bên nhau, cùng nhau nắm tay bước đến ngưỡng cửa hôn nhân hạnh phúc, cùng nhau viết tiếp câu chuyện tình yêu kéo dài cả một đời. “May mắn gặp được em” là môt câu chuyện rất ấm áp, nhẹ nhàng và ngọt ngào. Mình nghĩ các bạn yêu thích thể loại hiện đại sủng ngọt không nên bỏ qua sự lựa chọn này, mình tin chắc các bạn sẽ không hối hận khi nhảy hố đâu.   Mời các bạn mượn đọc sách May Mắn Gặp Được Em của tác giả Nghê Đa Hỉ. 

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trước Là Tiểu Nhân Sau Là Quân Tử - Tào Đình
Trâu Tướng Quân và Tô Thích là hai chàng trai nổi tiếng trong giới thượng lưu. Không chỉ bởi vẻ ngoài đẹp trai hấp dẫn mà mỗi người đều có một nét thu hút riêng khiến người ta không thể nào cưỡng lại được. Tuy cả hai người là anh em họ nhưng tính tình lại hoàn toàn khác nhau. Nếu như Trâu Tướng Quân kiên nghị và mạnh mẽ thì Tô Thích lại nhẹ nhàng và trầm tính, nếu Trâu Tướng Quân là lửa thì Tô Thích là nước, nếu như Trâu Tướng Quân là mặt trời nóng bỏng thì Tô Thích lại là mặt trăng dịu dàng… Chính vì sự trái ngược trong tính cách mà hai người luôn ganh nhau về mọi mặt, ngay cả trong chuyện tình cảm. Mười năm trước, Trâu Tướng Quân biết Tô Thích thích Ngụy Trích Tiên nên đã xen vào giành lấy trái tim của cô. Dù hiện tại anh đã trở thành vị hôn phu của Trích Tiên, nhưng lúc nào cũng hờ hững với cô. Ngụy Trích Tiên và Ngụy Nhất là hai chị em ruột, trong khi người chị Trích Tiên yêu say đắm Trâu Tướng Quân thì anh lại bị Ngụy Nhất thu hút ngay từ khi gặp gỡ. Nhưng người Ngụy Nhất thầm thương trộm nhớ bấy lâu lại là Tô Thích. Còn Tô Thích, vì bị Trâu Tướng Quân cướp mất người yêu, anh liền tỏ tình với Ngụy Nhất để có thể đến nhà họ Ngụy thường xuyên và mong được gần gũi hơn với Ngụy Trích Tiên mà mình yêu thương. Trong cuộc sống không phải tình yêu nào cũng là trọn vẹn, không tình yêu nào cũng được đáp lại bằng tình yêu, có những tình yêu âm thầm xuất hiện và "việc thầm yêu trộm nhớ một người, cũng giống như loài rêu mọc ở nơi tối tăm ẩm ướt, đã không được ai biết đến nhưng lại xanh tốt um tùm..." Một lần nữa tác giả Tào Đình lại cuốn chúng ta vào một câu chuyện đan xen phức tạp, nơi mà tình bạn – tình anh em – tình cảm gia đình đều trở thành một thử thách đối với "tình yêu". *** Việc thầm yêu trộm nhớ cũng giống như loài rêu mọc ở nơi tối tăm ẩm ướt, dù không được ai biết đến nhưng lại xanh tốt um tùm. Ngụy Nhất đã thầm thương trộm nhớ anh. Ngụy Nhất không thể ngờ rằng, lần gặp lại anh sau đó lại khiến cô rơi vào hoàn cảnh như vậy. Ngụy Nhất vốn sở hữu làn da trắng ngần, vừa mịn màng nõn nà, căng tràn sức sống, dường như ko nhìn thấy lỗ chân lông. Trâu Tướng Quân, người lớn hơn cô chín tuổi đã từng thốt lên rằng: “Cô bé có làn da thật đẹp”. Làn da của Ngụy Nhất đẹp đến nỗi mọi phụ nữ đều phải ghen tị. Trước giờ cô không hề trang điểm, da mặt cũng chẳng nổi mụn. Hôm đó xem như ông trời đã mở mắt rồi, tự dưng khiến cô nổi đầy nốt mẩn đỏ khắp mặt. Một chiếc BMW màu bạc dừng lại trước tòa biệt thự. Ngụy Nhất nghiêng qua ngó lại, ngắm kỹ khuôn mặt mình trong gương chiếu hậu. Cộng thêm sức nóng như thiêu đốt của mặt trời, những nốt mẩn đỏ trên mặt cô ngày càng nổi rõ. Nốt mụn đỏ to nhất, ngoan cố nhất lại hiên ngang ngự trị trên chóp mũi, rất có phong cách lãnh tụ. Ban nãy, cô giúp việc lại vừa đon đã giới thiệu một loại cao bôi gia truyền dùng để chữa dị ứng, bôi ngay lớp cao bóng nhẫy ấy lên mặt cô, càng khiến cô trông thê thảm vô cùng. Cuối cùng, Ngụy Nhất quay sang nói với chị bằng giọng thăm dò: “ Chị, em thật sự không muốn đi, em ngồi trên xe đợi chị nhé” Ngụy Trích Tiên đưa tay lên nhìn đồng hồ, không nói câu gì. Chính trong lúc Ngụy Nhất nghĩ rằng chị mình đã đồng ý, giọng nói lạnh lùng của Ngụy Trích Tiên bỗng vang lên “Hôm nay là sinh nhật của Trâu Tướng Quân” Ba chữ “Trâu Tướng Quân” này, ngay cả đối với cô giúp việc nhà họ Ngụy cũng như sét đánh ngang tai, danh nổi như cồn. Đó chính là vị hôn phu của Ngụy Trích Tiên. Người đàn ông đó, Ngụy Nhất đã từng gặp một lần, vẻ bề ngoài rất điển trai nhưng tính cách lại vô cùng nghiêm túc. Ngụy Nhất cảm thấy ngứa ngáy khắp mặt, đưa tay lên mặt xoa xoa vài cái: “Trâu Tướng Quân là bạn trai chị, có phải của em đâu” Ngụy Trích Tiên cười lạnh lùng: “Nếu là bạn trai của chị, em còn ngại gì nữa?” ... Mời các bạn đón đọc Trước Là Tiểu Nhân Sau Là Quân Tử của tác giả Tào Đình.
Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần - Tào Đình
Một chàng trai hiền lành, tài năng, trong một lần hiến máu nhân đạo không may bị nhiễm HIV. Những tưởng chàng không thể thoát khỏi căn bệnh thế kỷ quái ác ấy, nhưng nhờ tình yêu của một nàng tiên nữ giáng trần, chàng đã được cứu sống. Tại sao chúng ta lại không tự tạo nên câu chuyện cổ tích ấy, mà lại trông chờ vào thần tiên? Tình người hoàn toàn có thể tạo nên những câu chuyện thần kỳ để cứu giúp những con người bất hạnh bị mắc phải căn bệnh thế kỷ quái ác - HIV/AIDS. *** Mễ Bối, có thật là ngươi muốn rời khỏi Thiên đình không? Ngọc Đế nghiêm khắc hỏi Đào Hoa Tiên Nữ. Đáp lại câu trả lời của ngài là một cái gật đầu kiên quyết. - Sau khi xuống hạ giới, ngươi sẽ là người trần mắt thịt, không thể sử dụng pháp thuật của Thiên giới. Hơn nữa, đây là ngươi bị đầy xuống dưới đó, nên ở nhân gian, ngươi sẽ phải trải qua rất nhiều khổ nạn! Để ngăn ngươi tiết lộ chuyện của Thiên đình, ta sẽ biến ngươi thành người câm! - Con biết ạ! - Đào Hoa Tiên Tử Mễ Bối, ngươi vi phạm luật lệ Thiên đình, đáng lẽ phải đầy xuống hạ giới, không thể trở lại thành tiên, nhưng niệm tình ngươi và Cửu Hoàng tử của ta đã có hôn ước, ta tha cho lần này. Nên nhớ, ngươi chỉ có hai mươi ngày ở dưới hạ giới mà thôi. - Cảm tạ Ngọc Đế đã khoan dung! ... Mời các bạn đón đọc Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần của tác giả Tào Đình.
Cô Phương Bất Tự Thưởng - Phong Lộng
Nàng là thị nữ nổi danh của vương phủ Kính An ở Quy Lạc quốc. Vốn thông minh, có tài dụng binh và sở hữu tiếng đàn, giọng hát say đắm lòng người, nàng luôn nhận được sự mến mộ, theo đuổi mạnh mẽ từ các bậc nam nhân. Thế nhưng, Sính Đình chỉ mưu cầu một tình yêu đích thực, không màng thế sự lợi danh hay vinh hoa phú quý… Chàng là Trấn Bắc vương, đệ đệ của Đông Lâm vương, người ta nhắc đến chàng là nhắc đến một mãnh tướng hộ quốc đa mưu túc trí vang danh thiên hạ, mang trong mình chí lớn chinh phạt vùng đất mới, hợp nhất tứ quốc… Số phận đưa họ tình cờ đến với nhau nhưng lại đặt ở hai đầu chiến tuyến, ngăn cách bởi quốc hận, tình thù. Phải chọn lựa thế nào đây? Là nghĩa nặng hay tình sâu? Liệu họ có phá vỡ được bức tường cản bước tình yêu? Liệu lời thề dưới ánh trăng ngày đó có thành hiện thực? *** Đại nghiệp đang ngày càng hưng thịnh. Có thái bình, mới có thịnh vượng. Nhớ lại mấy năm về trước tứ quốc phân tranh, khắp thiên hạ dân chúng lầm than. Nếu không phải nhờ đương kim Hoàng thượng, tức danh tướng Sở Bắc Tiệp kiên quyết xuống núi dẹp loạn, thống nhất thiên hạ, thì ai biết được còn phải mất bao nhiêu năm nữa mới có được cảnh phố thị phồn hoa, yên ổn ngày hôm nay? Bàn tay thon nhỏ vén tấm rèm xe ngựa lên, cả quang cảnh náo nhiệt nơi con phố như ùa vào trong xe, tiếng rao bán hàng, tiếng cười đùa, tiếng trả giá của các bà, các cô… huyên náo vô cùng. Đôi mắt thông tuệ sáng lấp lánh, chăm chú nhìn thế giới bên ngoài, rồi lại rụt rè nép vào trong. Xe ngựa được nạm vàng phối bạc, xa hoa lộng lẫy, ngay cả hàm thiếc của ngựa cũng toàn bằng bạc. Trước sau có tất cả mười tám hộ vệ cưỡi ngựa, lặng lẽ đi giữa phố phường náo nhiệt và thịnh vượng. Trên xe, một nam một nữ đều không phải những quý nhân bình thường. Cô gái đang độ nụ hoa hé nở, sắc hồng tươi tắn tựa cánh đào, đôi môi chưa tô son đã thắm, khí chất tôn quý từ trong cốt cách, ai nhìn cũng phải ngưỡng mộ. Nàng là công chúa của tộc Duy Hạo từ phương xa tới, tên gọi Dẫn La, từ nhỏ đã là tiểu mỹ nữ nổi tiếng nhất tộc, thông minh đáng yêu, là viên minh châu trong tay Tộc trưởng. Ngồi bên cạnh là ca ca của nàng, Dẫn Nghi. Hai huynh muội đường xa lặn lội, mang theo bao ngọc ngà châu báu tới vùng đất lạ lẫm này, vì một việc đại sự có liên quan đến tương lai của cả tộc Duy Hạo. “Muội muội đang nghĩ gì thế?”, Dẫn Nghi hỏi. Dẫn La trầm tư hồi lâu, rồi đáp: “Muội đang nghĩ, không biết vị hoàng đế Đình quốc đó trông thế nào? Những câu chuyện về ông ấy đã lưu truyền khắp thiên hạ bao năm nay. Đến giờ, chắc ông ấy đã là một lão nhân rồi”. ... Mời các bạn đón đọc Cô Phương Bất Tự Thưởng của tác giả Phong Lộng.
Kế Hoạch Mai Mối
Câu chuyện trong Kế Hoạch Mai Mối kể về Tô Tiểu Mộc, bà mối 24 tuổi nhưng rất mát tay, tác thành cho biết bao đôi. Điều đặc biệt bà mối này không hề lấy bất cứ công thù lao nào từ các cặp nên duyên. Nhưng lần này, cô gặp phải một đơn đặt hàng khiến mình hao tâm tổn trí rất nhiều. Người đó có tên là Hạ Hà Tịch nổi tiếng xảo quyệt, có quá khứ phức tạp... Tô Tiểu Mộc mai mối cho anh hết 17 lần mà không được, bởi cách nói chuyện của Hạ Hà Tịch luôn dồn đối phương vào đường cùng, không thể đáp lại... Dù bà mối có dặn dò, nhắc nhở chú ý tới cách nói chuyện trước mỗi cuộc gặp thì anh vẫn không hề thay đổi. Vì thế, Tiểu Mộc làm mọi cách, vận dụng hết khả năng của mình các buổi giới thiệu đều thất bại thảm hại. Không muốn danh hiệu đệ nhất mai mối của cô dừng lại ở đây, cô tiếp tục tìm nhiều cách để tác thành cho anh chàng họ Hạ này. Nhưng sau một thời gian, bà mối thiên tài này trở thành cô dâu nhỏ, vợ hiền của người đàn ông "khó tính" đó. Có thể nói, đây là một tác phẩm về chuyện tình cảm khá dễ thương và hài hước. Những tình tiết trong câu chuyện hết sức buồn cười và gần gũi với cuộc sống. Bà mối Tô thật sự là một người hám lợi nhưng lại rất trọng tình nghĩa. Phong cách sống của cô thật sự rất giống với hình tượng người phụ nữ năng động thời hiện đại. Đó là người không ghen tuông đa nghi theo lối thông thường, rất tinh tế và gây phần “choáng” với độc giả. Dù là âm mưu hay thủ đoạn đều không gây hại người mà chỉ đơn giản là ghép mối lương duyên cho những người phù hợp với nhau. Một cô nàng suốt ngày đau đầu vì chuyện mai mối nào ngờ được bị ba người anh trai trong gia đình mai mối với người khác. Câu chuyện đơn giản nhưng có những phân đoạn rất khiến người ta cảm động, lại có những phân đoạn cười đến chảy nước mắt. Hạ Hà Tịch - anh chàng với quá khứ phức tạp, đau khổ nhưng không vì thế mà hận thù cuộc sống, người hại gia đình anh tan nát. Hạ Hà Tịch đã làm việc cho công ty của người đã gây tai nạn khiến anh lâm vào hoàn cảnh mồ côi bơ vơ khi mới 17 tuổi để trả hết nợ ân tình đã nhận anh làm con nuôi. Cùng với bao âm mưu, hiểu lầm nhưng tình cảm của con cáo họ Hạ dành cho bà mối Tô vẫn không thay đổi. Tác giả Mèo Lười Ngủ Ngày thành công trong cách xây dựng nhân vật bà mỗi Tiểu Mộc hết sức dễ thương, thông minh, nhanh nhẹn, với cách xử lý tình huống không hề giống với người bình thường. Nhân vật này để lại ấn tượng với độc giả nhất là cách trả đũa những người gây thù với cô, hay cách cô đối xử với đồng chí vợ cũ, Jamie của Hạ Hà Tịch hoàn toàn gây bất ngờ cho đối phương. Với cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn, văn phong hài hước, dí dỏm, tình tiết logic và hợp lý, tác giả khiến bạn đọc không thể rời mắt khi đã cầm trên tay cuốn sách. Có lẽ, những độc giả khó tính cũng sẽ dễ dàng chấp nhận một tác phẩm thú vị như thế này. *** Bộ này nếu ai là fan ngôn tình lâu năm có lẽ đã đọc nát gáy sách rồi. Nhưng thiệt buồn là tới giờ mình mới đọc. Mèo Lười Ngủ Ngày mình chỉ đọc đúng 2 cuốn Hủ nữ GAGA và Boss đen tối đừng chạy (2 tựa này cũng quen thuộc quá rồi). Mấy nay cứ phim ảnh suốt nên lại tìm kiếm tiểu thuyết ngắn, hài, dễ thở đọc lấy cảm hứng. Dành cho những ai chưa đọc hoặc muốn luyện lại nhé. Nghe tên tác giả thôi là cũng biết truyện hài bựa đặc trưng như thế nào rồi. Oan gia thì phải đối đầu nhau, gây gổ nhau, chọc khoáy nhau. Mấy pha mồm qua mép lại của đôi chính đáng yêu cực. Mình bị ghiền tuýp nam và nữ như thế này, kiểu nó rất đời thường, ngoài đời có thể bắt gặp được bất cứ đâu ấy. Nữ chính Tô Tiểu Mộc nhờ mồm mép và sự khôn lỏi của mình đặc biệt mở dịch vụ mai mối mang tên Siêu Thị Đàn Ông. Khách ra vào tấp nập, đơn đặt hàng chất cao như núi. Khỏi phải nói Tô Tiểu Mộc rất mát tay trong chuyện này. Nam chính Hạ Hà Tịch, bạn thân của anh họ Tiểu Mộc. Đối tượng được ông anh đưa đến để Tiểu Mộc xem mắt. Nhưng lật qua lật về một hồi Tiểu Mộc lại đưa đường rẽ lối cho Hạ Hà Tịch tham gia vào công cuộc xem mắt. Nhưng xui cho bà mối nổi tiếng mát tay là dù đã xem mắt đến lần thứ 19 thì Hạ Hà Tịch cũng không vừa mắt ai. Hạ Hà Tịch thông minh, biết Tiểu Mộc thích làm trò để cái việc 2 người thực chất chính là đối tượng xem mắt của nhau này ra xa người mình ra nên bày đủ cách cho Hạ Hà Tịch xem mắt người khác. Anh cũng mắt nhắm mắt mở, hùa theo cô nhóc. Rồi từ lúc nào yêu không hay, dù Tiểu Mộc vô tâm vô phế, phải đến khi Hạ Hà Tịch ra đòn quyết định thì mới phát giác ra được. Hai người cực đáng yêu ấy. Cứ tung hứng qua về chẳng ai chịu nhường ai. Dàn nhân vật phụ cũng rất lầy lội. Duy chỉ có 1 điều ở nam chính làm mình thấy hơi gay gắt, vì phần nội dung hơi ngược phía sau đẩy tình tiết truyện lên cao trào, nhưng lại không đi sâu lắm, chỉ ở lưng chừng, giải quyết mâu thuẫn cũng khá gọn lẹ. Nếu phần sau kéo dài một chút nữa thì có lẽ sẽ hoàn hảo hơn. Tóm lại đây vẫn là một bộ truyện đáng đọc, nhẹ nhàng hài hước lãng mạn, mấy đoạn sủng ngọt sâu răng. Ngắn như thế này vài tiếng là xong liền luôn. Mọi người đổi gió tìm đọc xem sao nhé *** Mèo Lười Ngủ Ngày Người Thành Đô, Tứ Xuyên. Là người ham ăn, ham ngủ, yêu cuộc sống. Là tác giả, nhà biên kịch toàn thời gian, văn phong hóm hỉnh, dễ thương, phóng khoáng với nhiều tình tiết bất ngờ, thú vị. Nhiều tác phẩm của tác giả được xuất bản bằng ngôn ngữ giản thể, và đã bán quyền ngôn ngữ phồn thể và bản quyền làm phim tại Trung Quốc. Các tác phẩm của Mèo Lười Ngủ Ngày do Amun ấn hành: Nhật Ký Thăng Chức Của Thổ Thần Boss Đen Tối Đừng Chạy Trúc Mã Là Sói Kế Hoạch Mai Mối Hủ nữ Gaga Hàng đã nhận, miễn trả lại *** Bạn thân mến! Bạn vẫn đang hoang mang khó xử vì mình chết cứng ở nhà với các mối quan hệ nhỏ hẹp? Bạn thân mến! Bạn vẫn đang chán nản khôn nguôi vì ngày Thất tịch, tết Trung thu, ngày Quốc khánh không có bạn trai để đưa về nhà? Bạn thân mến! Bạn vẫn đang thầm nguyền rủa những đôi tình nhân trong thiên hạ đều là anh em thất lạc nhiều năm, chỉ vì bạn không có người nấu cơm, làm việc nhà, làm máy rút tiền, làm công nhân vận chuyển miễn phí cho mình? …… Giờ đây, tất cả những điều đó không còn là vấn đề nữa. “Siêu thị đàn ông” xin được phục vụ đầy đủ, giới hạn phí đóng gói vận chuyển nha! Trai lớn tuổi dịu dàng, trai trẻ tuổi ngây thơ, trai đẹp nhưng đen tối… Dịch vụ của chúng tôi cung cấp đầy đủ, chủng loại phong phú, mỗi món bảo bối đều được sàng lọc kỹ càng, lại được tuyển chọn dựa trên yêu cầu của các vị nữ vương. Chúng tôi xin hứa, một trăm phần trăm giữ vững nguyên tắc, “hàng tới tiền đi”, nếu các vị nữ vương chưa kết hôn tuyệt đối không nhận một xu thù lao. Đặc biệt chú ý: Cửa hàng chúng tôi xin từ chối xem mắt tập thể! Một khi đã xuất hàng, xin miễn rút tiền, đổi hàng! Nhìn đoạn quảng cáo trên, chắc bạn thấy lừa đảo lắm nhỉ? Nhưng đúng đấy, chính xác là có một “Siêu thị đàn ông” lừa gạt, mà tôi chính là bà chủ của siêu thị lừa gạt ấy – Tô Tiểu Mộc. Giới tính nữ, hai mươi tư tuổi, có ba ông anh không thua bạn kém bè. Anh họ cả Tô Khiêm Trình, ba mươi hai tuổi, là cảnh sát hình sự oai phong lẫm liệt. Trông cao to đẹp trai, là kiểu đàn ông cơ bắp, khí phách chảy tràn ra đấy! Nhưng giờ vẫn… độc thân! Anh họ thứ hai Tô Cẩm Trình, hai mươi tám tuổi, là bác sĩ khoa thần kinh. Từ nhỏ tới lớn được khen là đẹp trai, học rộng biết nhiều. Đẹp trai tới nỗi con gái phải gào lên đấy! Nhưng giờ vẫn… độc thân! Anh họ thứ ba Tô Nhạc Trình, hai mươi lăm tuổi, tự mở một quán bar không lớn cũng không nhỏ. Là kiểu con nít mặt mũi sáng sủa, năm tuổi đã nhận được thư tình + con gái chủ động hôn. Là loại miệng lưỡi ngọt ngào, chị em gái đều thích tới nỗi không thể cưỡng nổi đấy! Nhưng giờ vẫn… độc thân! Từ năm mười tám tuổi, điều ước trong ngày sinh nhật của tôi đến giờ vẫn không thay đổi. Tôi ước rằng ba ông anh trai mau mau trưởng thành xuất giá, mau mau ôm vợ biến đi! Thế nên vừa tốt nghiệp, đi làm, tôi đã bắt đầu một sự nghiệp vĩ đại là tìm chị dâu. Nhưng trời ghét người tài, vài năm nay, mấy cô gái tôi giới thiệu đã xếp thành hàng thành đống, vậy mà ba ông anh ngốc nghếch vẫn chưa gả đi được người nào, ngược lại, trên tay tôi lại có thêm một danh sách dài các cô gái độc thân. Cùng lúc đó, xét theo tính đặc biệt của công ty chúng tôi, tỷ lệ chênh lệch giữa đồng nghiệp nam và đồng nghiệp nữ đã đạt tới mức kinh khủng: mười trên một. Mà trong số đó đã bao gồm cả cô lao công dọn vệ sinh, bác gái bán cơm ở căn tin, mấy bà nạ dòng phòng tài vụ và các kiểu phụ nữ đã có chồng ở các bộ phận… Thế nên ngày nào tháng nào năm nào đó, sếp gọi tôi tới thủ thỉ tâm tình, tôi dâng bản danh sách của mình lên, bắt đầu sự nghiệp làm mối vĩ đại. Tất nhiên, những đồng nghiệp nam độc thân ở công ty tôi cũng không kém cạnh gì mấy ông anh trai. Dưới sự cố gắng không ngừng của mình, tới thời điểm này, số tiền cám ơn nhờ làm mối tôi nhận được đã quá năm con số. Thế nên bây giờ, họ đều thân thiết gọi tôi là “bà mối Tô”, sự nghiệp làm mối của tôi càng làm càng thuận lợi, càng làm càng lớn. Cuối cùng mở hẳn “Siêu thị đàn ông” lừa gạt mà thu hút này. Tôi vốn nghĩ rằng tất cả đều thuận lợi, bà mối Tô tôi đây làm nghề tay trái mà có thể phát tài, làm rạng rỡ tổ tông, mở ra một tương lai xán lạn. Nhưng anh hai nói đúng, sông có khúc người có lúc. Gần đây, tôi nhận một đơn đặt hàng vô cùng nhức đầu. Con rùa biển này giống ba ông anh trai của tôi: muốn tiền có tiền, muốn sắc có sắc, nhưng chẳng ai thèm cả. Đi xem mắt con gái nhà người ta mà ai tới cũng dọa, sau đó người ta sợ chết khiếp mà chạy mất. Điều đó làm cho tôi nghi ngờ rằng, anh ta tới để giật đổ bảng hiệu bà mối của tôi! Cuộc hẹn ngày mai, đã là cô gái thứ mười bảy tôi giới thiệu rồi, nếu còn không thành công, tôi sẽ… thay mặt Đảng, thay mặt nhân dân, bóp chết anh ta ngay tại chỗ! A men, chúc ngày mai thuận lợi! À, cuối cùng quên không nói, anh ta có cái tên kỳ lạ: Hạ – Hà – Tịch. Chuong 1 Nếu một cô gái hỏi bạn tứ đại danh tác [1] của Trung Quốc ngoài Hồng Lâu Mộng và Hoàn Châu cách cách ra còn hai bộ nào, bạn sẽ trả lời ra sao? [1] Tứ đại danh tác: Bốn tác phẩm nổi tiếng. Câu trả lời của Hạ Hà Tịch chính là, thành thật nói với cô ấy rằng, trong tứ đại danh tác không có phim của Quỳnh Dao. Nhưng, dĩ nhiên Tô Tiểu Mộc không hài lòng với câu trả lời này, rất không hài lòng! Trong quán cà phê cao cấp ở khu mua sắm, tiếng dương cầm du dương tràn ngập từng góc phòng khiến người ta nhẹ nhàng, thư thái, nhưng Tô Tiểu Mộc vẫn không kìm được cơn bão sắp nổi lên. Siết chặt tay, bà mối nghiến răng nói: “Anh cố ý đúng không? Không phải lúc nãy em vừa nói với anh, nói chuyện với con gái thì phải khéo – léo – một – chút à?” Hạ Hà Tịch im lặng nhấp một ngụm cà phê, mặt mày thản nhiên, nói: “Chẳng lẽ em dạy anh “khéo léo” nghĩa là bóp méo sự thật hả? Thế anh có nên trả lời đối phương, tứ đại danh tác ngoài Hồng lâu mộng và Hoàn Châu cách cách còn có Tân Bạch nương tử truyền kì và Võ lâm ngoại truyện không?” Đây là cuộc đại chiến xem mắt lần thứ mười bảy của đồng chí Hạ Hà Tịch kể từ khi về nước. Hồi trước, bà mối Tô Tiểu Mộc cố ý tới sớm nửa tiếng, hẹn anh ta ra quán cà phê, tiến hành huấn luyện đột kích. Nhưng đối diện với gã đầu gỗ Hạ Hà Tịch không thể dạy dỗ nổi, Tô Tiểu Mộc sắp suy sụp rồi. Nghe gã họ Hạ phản bác, Tô Tiểu Mộc không giận mà còn cười, quả quyết lần thứ n+1 rằng, Hạ Hà Tịch là do đối thủ cạnh tranh phái tới phá đám. Đúng, chắc chắn thế! Tiểu Mộc tặc lưỡi tán thưởng: “Đúng thế thưa ngài Hạ, ngài ở nước ngoài lâu như thế, vậy mà vẫn có thể thuộc lòng bốn tác phẩm điện ảnh nổi tiếng cứ hè là chiếu ở Trung Quốc, thật đáng mừng!” “Quá khen”, Hạ Hà Tịch đặt cốc xuống, khóe miệng khẽ nhếch lên, giọng điệu mỉa mai, “Bà mối này, không phải em nói với anh cô gái này là một người rất thông minh sao? Một người thông minh mà ngay cả tứ đại danh tác cũng không biết à? Chẳng lẽ đó là kiểu mà từ bé tới lớn toàn đọc mấy loại sách như Tri âm, Cố sự hội, hai mươi tuổi đạt tới đỉnh cao, ba trăm năm trước, ba trăm năm sau không ai có thể siêu việt bằng sao?” Tô Tiểu Mộc đang uống nước mà suýt phun hết ra ngoài, rồi lại phục sát đất đồng chí Hạ sống ở nước ngoài, nhưng vô cùng am hiểu tình hình trong nước. Cô trợn mắt, xẫng giọng: “Xin đừng nói chuyện cười lúc người khác đang uống nước có được không hả?” Lại còn là kiểu chuyện cười nhạt thếch nữa… “Thực ra, em cũng chỉ đưa ra ví dụ thôi, là muốn anh hiểu da mặt con gái mỏng, thỉnh thoảng nói sai thì anh cũng không thể vạch mặt ngay tại trận được, phải khéo léo bỏ qua…” Mời các bạn đón đọc Kế Hoạch Mai Mối của tác giả Mèo Lười Ngủ Ngày.