Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tam Hỏa

Tống Hoài Quân kém Lâm Sân một tuổi, nhưng lại có cháu gái vừa mới tốt nghiệp đại học. Cô gái này yên tĩnh, mềm mại như nước, mỗi lần gặp mặt đều lễ phép chào anh: “Chào chú Lâm ạ.” Mỗi khi như vậy, Lâm Sân đều bảo cô không cần khách khí, cháu gái nhỏ liền lắc đầu, giọng nói nghiêm túc bất thường: “Chú Lâm là bạn của chú nhỏ, xưng hô bình thường cháu thấy không hợp lễ nghĩa.” Mặc dù Tống Hoài Quân cũng thường xuyên nói với cháu gái nhỏ nhà mình: “Chú Lâm của cháu đâu phải chú ruột, không cần khách khí với anh ta.” nhưng hiệu quả đạt được không mấy khả quan. Cho nên Tống Hoài Quân ngàn vạn lần cũng không nghĩ ra hai người này có thể ở bên nhau. Cho tới một đêm khuya nào đó, anh mang bia đến nhà bạn tốt chuẩn bị tâm sự chuyện cuộc đời, ở cửa lại phát hiện đôi giày vô cùng quen mắt. Đi vào trong, quần áo rơi lả tả trên đất, đặc sắc hơn là một cái áo khoác màu hồng nổi bật. Cửa phòng ngủ đóng chặt, Tống Hoài Quân tức sùi bọt mép, đập cửa đùng đùng hét lớn: “Ông nội nhà cậu, Lâm Sân! Đấy là cháu gái tôi!” *** Lâm Sân chỉ hơn Tống Tịnh Vãn 7 tuổi thôi, nhưng vẫn bị gọi là “chú”. Vì sao? Vì giữa hai người còn một tầng quan hệ khó nói, chính là chú nhỏ Tống Hoài Quân của Tống Tịnh Vãn. Một người là chú nhỏ sinh sau đẻ muộn, một người là bạn thân chí cốt của chú nhỏ, gọi một tiếng “chú Lâm” này, Tống Tịnh Vãn cảm thấy không có vấn đề gì. Ban đầu Lâm Sân cũng cảm thấy như vậy. Cô gái nhỏ này, cho dù trước đây chưa từng gặp mặt, anh cũng từ trong miệng bạn thân của mình biết khá nhiều về cô. Nếu chỉ dùng một từ để hình dung, thì chính là “rất ngoan”. Đến khi gặp mặt rồi, thì thêm một từ nữa, “rất xinh đẹp”. Lúc trước, Lâm Sân và Tống Hoài Quân cực khổ lập nghiệp, chính cô bé này đã bớt tiền tiêu vặt của chính mình để mua thức ăn cho mọi người. Lúc ấy cô bao nhiêu tuổi chứ? Đã hiểu chuyện như vậy rồi, chẳng trách chú nhỏ cưng chiều đến vậy. Lâm Sân cũng là bị lây cái sự cưng chiều thái quá này của bạn, đối với Tống Tịnh Vãn, anh có một sự chú ý đặc biệt. Bình thường Lâm Sân luôn là một người lạnh lùng, đôi khi khá là hờ hững, những thứ khiến anh cảm thấy thú vị không nhiều. Vừa hay, cô bé này nằm trong số ít ỏi đó. Dù đã từng nghe nói cô rất “tịnh”, yên lặng ít nói, chuẩn mực khuôn phép, cứng nhắc nguyên tắc, nhưng cho đến khi thật sự nhìn thấy, Lâm Sân cũng không khỏi ngỡ ngàng. Thật… đáng yêu. Cô gái nhỏ bé an tĩnh ấy, có thể bình tĩnh trước mọi sự việc, nghiêm túc nói ra suy nghĩ của bản thân, không giả tạo, không cố tình. Cô dùng cách thức của mình, lấy tĩnh chế động, khiến cho một đám nhân viên ngỗ nghịch của Lâm Sân không có cách nào phát tiết được nữa. Chuyện mà rất nhiều người không làm được, giao cho cô lại hiệu quả bất ngờ. Ai nói, khô khan tẻ nhạt khiến người ta chán ghét? Riêng đối với Lâm Sân, anh không cảm thấy vậy. Chẳng hiểu sao, càng tiếp xúc với Tống Tịnh Vãn, anh càng nhận ra mình đã vô tình bị cô cuốn hút. Nhìn cô ngoan ngoãn ăn cơm không nói chuyện, nhìn cô nghiêm túc nói với anh mình rất tẻ nhạt, nhìn cô âm thầm chịu đựng để vượt qua từng cơn sóng lòng, Lâm Sân không chịu nổi nữa. Từ giấc mộng xuân đầu tiên mà cô là nhân vật chính, Lâm Sân biết mình rất biến thái. Đó là cháu gái của bạn anh, gọi anh từng tiếng “chú Lâm” đầy kính trọng. Nhưng mà… Anh là đàn ông, dù chưa từng yêu đương nhưng cũng biết rung động. Mỗi lần gặp cô, tần số rung động ngày càng mãnh liệt. Cho tới một ngày, Lâm Sân quyết định. Không cố nữa. Không cố gắng để bỏ qua sự hiện diện của cô nữa, không cố gắng thuyết phục bản thân chuyện này không nên nữa, và không cố gắng xua đuổi những suy nghĩ “không dành cho trẻ em” đối với cô nữa. Lâm Sân xuất trận. Đầu tiên, anh chuyển đến sống cạnh nhà Tống Tịnh Vãn, là chiêu “nhất cự ly”. Sau đó, tình cờ rồi lại tình cờ, thật thật giả giả, là chiêu “mưa dầm thấm đất”. Nhưng, đất này khô cằn quá, mãi chẳng thấm được, y như một cái đầu gỗ vậy. Đánh trực diện không được, Lâm Sân chuyển sang đi đường vòng. Sau khi thả một quả bom nặng ký, anh nói, em không nhận ra là tôi đang theo đuổi em sao, rồi liền chạy mất. Mà thật ra, cái này là anh diễn cho Tống Tịnh Vãn xem mà thôi, dễ gì anh từ bỏ. Cái gọi là biến mất, chính là chạy từ tầng của hai người lên tầng trên ở nhờ nhà của bạn. Anh chỉ muốn xem, chiêu “lạt mềm” này có “buộc chặt” được cô hay không thôi. Chỉ tội cho cô gái nhỏ, đi từ hoang mang này đến ngỡ ngàng khác. Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng biết cách cảm nhận tình yêu, cũng không biết phải đón nhận như thế nào. Mẹ của cô, vì cuộc sống tẻ nhạt mà rời khỏi gia đình, chàng trai theo đuổi cô thật lâu, cũng vì cô tẻ nhạt mà dừng lại. Nhàm chán như cô, sao xứng để anh thích đây? À, thì ra điểm G của cô chính là ở chỗ này. Cảm thấy bản thân mình không thú vị, cho nên không dám đáp lại tình cảm của anh. Cảm thấy từng bị bỏ rơi, cho nên không dám hy vọng quá nhiều. Lâm Sân biết được tất cả nguyên nhân, cuối cùng ra đòn quyết định, đánh sâu vào lòng địch. Nếu em từ chối, thì làm ơn đừng tốt với tôi nữa. Tôi sẽ không chịu nổi. Hầy, cũng chỉ có Tống Tịnh Vãn ngây thơ mới bị anh lừa thôi. Nhưng mà cũng không sao, dụ địch thành vợ, Lâm Sân anh mang tiếng chút cũng không thành vấn đề. Bởi vì vấn đề lớn hơn còn đang nằm phía sau cơ. Đương nhiên, nếu Tống Tịnh Vãn đã đồng ý, cô cũng sẽ hết lòng cho mối quan hệ mới này. Bởi vì vốn dĩ, cô cũng rất thích anh mà. Có điều, dù sao đây cũng là bạn của chú nhỏ nha… Tống Hoài Quân hồn nhiên không hề hay biết, những lần ăn chơi quên mình nhưng không quên gửi gắm cháu gái cho Lâm Sân của anh, bây giờ đã có hậu quả rồi. Anh gửi người anh yêu thương nhất cho người bạn thân nhất, ừm, họ… bên nhau rồi. Ngay sau lưng anh! Làm sao nuốt trôi được đây? Không hành hạ cho tên cầm thú Lâm Sân kia nửa sống nửa chín, anh sẽ không yên lòng. Nhưng đáng tiếc thay, cô cháu gái bé nhỏ của anh, thân thể lành lặn không có dị tật, cho nên… cùi chỏ hướng ra ngoài rồi! Tống Hoài Quân tức giận, nhưng cũng không thực sự tức giận. Bởi vì bản thân anh là người rõ nhất, Lâm Sân ưu tú như thế nào, Tống Tịnh Vãn đáng yêu ra làm sao. Hai người ở cùng một chỗ, không ai nỡ lòng phản đối. Điều khiến anh giận dỗi chính là, hai người, hai người đã làm đến “mức đó” sau lưng anh! Con heo xấu xa cướp mất cải trắng cũng thôi đi, còn ăn nó trước mặt anh, hỏi có tức không? Đương nhiên, hai đương sự bị chửi xối xả kia cũng biết mình gây chuyện, cho nên giữ chút mặt mũi cho ông chú nhỏ, kéo nhau đi đăng ký kết hôn, cho chú nhỏ một liều an thần cực mạnh. Mọi chuyện mới tạm lắng xuống. Từ đầu đến cuối, là quá trình chậm rãi đến với nhau của hai trái tim chung một nhịp đập. Tống Tịnh Vãn chậm nóng, cho nên Lâm Sân cần thật nhiều năng lượng mới có thể “đốt cháy” được cô gái nhỏ. Nhưng mọi việc mà anh làm đều đáng giá. Trong mắt người khác, Tống Tịnh Vãn có thể là nhàm chán và tẻ nhạt, nhưng đối với anh, đó lại là một sự dịu dàng tĩnh lặng, giống như mặt nước mùa thu, trong lành và mát mẻ. Mà anh chính là con thuyền lướt trên mặt nước, tạo ra từng đợt sóng nhỏ, lăn tăn mãi không ngừng, yêu cô mãi không ngừng. *** Dạo gần đây Lâm Sân rất bận nhưng không ngăn nổi việc Tống Hoài Quân làm phiền anh. Hôm nay họp đến tận giữa trưa, mọi người trong phòng mới bắt đầu lần lượt rời đi. Cậu trợ lý Tiểu Trịnh thì thầm nói muốn hôm nay ăn đồ bên ngoài nên lấy điện thoại chuẩn bị đặt cơm, đúng lúc Lâm Sân bảo cậu đặt cho mình một phần thì Tống Hoài Quân hùng hổ đi tới. Anh kéo cái ghế bên cạnh Lâm Sân ra rồi đặt mông ngồi xuống, cặp mắt đào hoa cười lấy lòng: “Làm xong chưa, tôi mời cậu đi ăn cơm.” Thời gian Lâm Sân quen biết Tống Hoài Quân không dài cũng không ngắn, mới mấy năm mà thôi, đủ để hiểu bản tính một người. Vừa họp xong, anh muốn nghỉ ngơi một chút nên ngả người ra sau ghế, nói thẳng vào vấn đề: “Chuyện gì?” Tiểu Trịnh yên lặng đặt điện thoại trong tay xuống, liếc mắt về phía hai người đàn ông xuất chúng kia, tự hỏi tỉ lệ được ăn chùa bữa cơm hôm nay khoảng bao nhiêu, ai ngờ Tống Hoài Quân đã phá vỡ ảo tưởng của cậu. “Không phải bạn cậu ở hoa viên Lâm Giang đang có mấy căn cho thuê à, đưa tôi đi xem với.” Xem nhà thì chắc chắn không cần đến trợ lý nhỏ này xen vào. Tiểu Trịnh lại lặng lẽ cầm điện thoại lên xoắn xuýt, còn đầu óc vẫn trì độn xoay quanh chuyện đồ ăn, đành thuận miệng hỏi: “Anh muốn chuyển nhà hả?” Tống Hoài Quân thở dài: “Không, là cháu gái tôi.” Cháu gái anh mới tìm được công việc ở thành phố An, qua mấy ngày nữa sẽ dọn lên đây, trước khi cô đến, người làm chú này nhất định phải đứng ra chuẩn bị kỹ càng. Vì chuyện đó nên anh đã đau đầu phiền não mất hai ngày nay. Con gái không thể so với đám đàn ông tùy tiện chọn bừa chỗ ở. Nhà phải gần nơi làm việc, tính an toàn đặt lên hàng đầu, chưa kể còn phải thoáng đãng, diện tích quá lớn hay quá nhỏ đều không ổn. Thích trong nhà có ban công để trồng cây, trồng hoa, tốt nhất có thêm cả cửa sổ lồi (1) treo rèm cửa trắng với dây đèn sao mơ mộng. Từ hôm qua đi xem rất nhiều nhưng đều không vừa ý, không phải vị trí không tốt, mà do anh cảm thấy chướng mắt, chọn lựa lâu la đến thế cũng không có nổi một căn. (1) Cửa sổ lồi: có hình chữ nhật hoặc hình thang, nhô ra bên ngoài và có kính 3 mặt. Có chức năng tăng thêm tính chiếu sáng và thông gió cho căn nhà. Tiểu Trịnh nghe xong thì tặc lưỡi, đúng là cháu ruột có khác. Lâm Sân bị Tống Hoài Quân dùng dáng vẻ làm nũng đến buồn nôn, hai chữ “đi mà” hiện rõ lên mặt. Anh chán ghét nhíu chặt mi, ngồi nghe người chú tốt này lải nhải mãi không xong, cuối cùng cũng hiểu tại sao lại cần mình dẫn đi. Cái điệu bộ này, chủ thuê có tốt tính đến đâu cũng không chịu được. Anh nhấc tay xem giờ, thấy vẫn còn chút thời gian liền thở dài đứng lên, “Đi thôi.” Nếu là nhà cho Tống Hoài Quân ở, Lâm Sân cũng chẳng thèm quan tâm, còn cô cháu gái kia lại khác, tuy anh chưa từng gặp nhưng đã từng ăn đồ ăn của người ta. Lúc bọn họ lập nghiệp là khoảng thời gian khó khăn nhất, mỗi ngày ngủ không đến bốn tiếng, bận rộn tới nỗi quên cả ăn, tất cả mọi người gầy đi trông thấy, sắc mặt cũng xanh xao, trong mắt người khác là cảnh tưởng thê thảm của mấy kẻ ăn không nổi cơm vì phải tiết kiệm tài chính. Khi đó cháu gái Tống Hoài Quân vẫn còn học cấp ba, có vẻ thấy chú nhỏ qua tấm ảnh chụp trông vất vả, không biết nghĩ thế nào lại gửi đồ ăn thức uống đến cho bọn họ. Nhờ dịch vụ giao hàng, thịt cá, đồ ăn kèm, hoa quả vô cùng phong phú không ngừng được chuyển đến, cái thùng nhỏ chất đầy được đặt ở góc phòng làm việc, mỗi khi mọi người làm xong việc đến khuya, ai nấy đói đến nỗi ngực dán vào lưng đều có thể tìm đến đồ ăn của cô cháu gái Tống Hoài Quân “yêu quý”. Lâm Sân thích ăn nhất là bánh quy của cô làm, vị ngọt dịu nhẹ, một chút cũng không ngán. Thế nên lần này anh giúp đỡ cũng là hợp tình hợp lý. Hai người một trước một sau rời đi, tiểu Trịnh cuối cùng đành phải tìm đến mấy nhãn hiệu thức ăn mình yêu thích. Lão đại không ở đây thì cậu phải ăn thật mặn, thật cay cho thỏa nỗi lòng. Tiểu Trịnh vừa ra khỏi phòng họp liền mồm năm miệng mười, không đến mười phút sau, tất cả mọi người đều biết chuyện cháu gái của phó tổng giám đốc Tống. Hoa viên Lâm Giang gần dòng sông, là con sông bảo vệ thành phố đã lâu đời. Đầu thu, hàng liễu xanh vàng bên bờ đung đưa, bóng người nhẹ nhàng trước gió cũng khiến không khí mang vài phần ý vị động lòng người. Nếu là xuân hạ, nói không chừng cũng “Lượn lờ cổ đê một bên, xanh xanh một cây khói” (2) , quả là một phong cảnh đẹp. (2) ý nói phong cảnh nên thơ hữu tình Tống Hoài Quân nhìn cảnh vật qua cửa sổ không khỏi gật đầu, vì hình ảnh rất tốt nên hiện tại lặng lẽ cho căn nhà này điểm số cao nhất. Ban công, cửa sổ đón gió, phòng ở sạch sẽ, lấy ánh sáng tốt, thoáng mát, diện tích tuy nhỏ nhưng nội thất đầy đủ, cách bảo tàng nơi cháu gái làm việc khá gần, cách bọn họ công ty cũng không xa, điều này bù vào việc tiểu khu này có hơi cổ xưa một chút, phương tiện đi lại hay bảo an miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn, quan trọng rằng chủ nhà là người quen, không cần lo lắng sẽ phát sinh sự việc chủ thuê đồi bại quấy rối khách thuê nữ. “Căn này cách âm thế nào? Buổi tối bên ngoài có ồn ào không? Cháu gái nhà tôi đi ngủ sớm, nghỉ ngơi không tốt hôm sau sẽ không có tinh thần làm việc.” “Cũng coi như tạm được đi, trước đây chỗ này có một nữ ca sĩ ở, hàng xóm xung quanh cũng không khiếu nại ồn ào quá nhiều.” Nghiêm Tư mang dáng vẻ chưa ngủ đủ miễn cưỡng trả lời. Lâm Sân nhàn rỗi đứng một bên, trước mặt là Tống Hoài Quân hai mắt phát sáng tỏ vẻ đắc chí khiến anh đau cả đầu, đành phải quay qua hàn huyên cùng bạn cũ. Lâm Sân và Nghiêm Tư đã lâu không gặp, kể từ khi cậu ta say mê bài bạc cùng việc cho thuê nhà, mọi người đã lâu rồi không gặp nhau ở các bữa tiệc. Ba người đàn ông cao lớn đứng xem nhà cho một cô gái. Cũng may lúc Lâm Sân sắp hết kiên nhẫn, Tống Hoài Quân liền đồng ý quyết định, lập tức thanh toán tiền thế chấp cùng một năm tiền thuê nhà, còn từ chối Nghiêm Tư lấy giá hữu nghị, cười nói: “Ít nhiều là ít nhiều, vấn đề này không thể chiếm tiện nghi của cậu, tôi nợ cậu một ân tình, đúng ra tôi nên mời một bữa.” Sau còn nói thêm: “Cháu gái nhà tôi còn nhỏ, làm phiền cậu giúp đỡ nó một chút.” Tống Hoài Quân bày ra cái bộ dáng ông bố già quan tâm, so với vẻ ngoài phong lưu đa tình quả thực không hợp chút nào. Ký xong hợp đồng, Tống Hoài Quân mời hai người ăn cơm. Trên đường trở về công ty, anh gọi điện cho cháu gái hỏi bao giờ thì tới thành phố An, cũng không hề kiêng dè Lâm Sân mà lải nhải căn dặn như một lão già. Trong không gian xe yên ắng, hiển nhiên Lâm Sân có thể nghe thấy giọng của cô gái qua điện thoại. Tiếng nói dịu dàng, mềm mại, thật dễ nghe. Quay về công ty thời gian không còn sớm, Tống Hoài Quân vội vàng chạy vào nhà vệ sinh giải quyết vấn đề, vô cùng bận rộn. Lâm Sân đi về phòng làm việc, ở hành lang lại bị một người va vào. Diệp Tử không muốn để cho người khác trông thấy dáng vẻ chật vật, rơi nước mắt nên mới cúi đầu, ai mà biết được đi quá nhanh nên va phải người ta. Cô vội vàng xin lỗi, ngẩng đầu lên thấy đó là Lâm Sân thì càng cảm thấy bối rối, trong giọng nói không che giấu được sự nghẹn ngào: “Xin lỗi Lâm tổng, tôi không cố ý.” Cô vốn nhỏ gầy, vành mắt ửng đỏ trông càng đáng thương. Lâm Sân không trách cứ cũng không hỏi đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhàn nhạt nói không sao, nhường cô đi trước. Tiểu Trịnh không biết từ chỗ nào xuất hiện, cầm trong tay văn kiện đứng ở một bên chậc chậc thở dài: “Thật đáng thương, lại bị bắt nạt, lão đại không quản sao?” Nói xong, ánh mắt của cậu nhìn vào lối rẽ góc hành lang. Nơi đó như phảng phất cảm giác ẩn núp của thế lực tà ác nào đó, so với các văn phòng khác trong công ti đem lại cảm giác khác xa vạn dặm. Muốn nói tỉ mỉ chỗ nào không giống, đương nhiên là do đám người ở trong đó. Thực tập sinh Diệp Tử đáng thương vừa chạy ra, ai khiến cho người ta khóc, đáp án đã rõ rành rành. Lâm Sân không chọc thủng tâm tư của Tiểu Trịnh, thay đổi đường đi về cuối hành lang. Chờ cho bóng lưng anh biến mất tại góc rẽ, không biết từ chỗ nào xuất hiện mấy người hưng phấn muốn ăn dưa đi theo, lặng lẽ áp sát vào cửa nghe lén. Trên cửa treo bảng tên “Tổ 5 bộ phận kĩ thuật”. Trong công ty nhiều người không vừa mắt đám thanh niên đó, đếm ra có thể ôm trọn 2 vòng rưỡi công ty. Nghe lão đại giáo huấn bọn họ thì đây là chuyện vui cỡ nào chứ.   Mời các bạn mượn đọc sách Tam Hỏa của tác giả Trần Vị Mãn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tam Cứu Nhân Duyên - Tiếu Thanh
Một cô nàng luôn luôn thất bại, cả trong công việc lẫn tình yêu, bất ngờ xuyên không, điểm đến là trên đống gạch vụn của một nhà lao đã sập. Một bàn tay nhuốm máu tươi vươn ra từ dưới đống đổ nát, bắt lấy cổ chân nàng, cũng làm thay đổi số mệnh của nàng. Từ đó về sau, nàng bắt đầu lại cuộc sống giữa nơi xa lạ, tìm kiếm vị trí cho bản thân, hoàn thành lý tưởng của chính mình, cũng một mực tìm kiếm người nắm giữ trái tim. ——— ———— Lời edit giả: 1) độc giả đừng mong chờ mỹ nam mỹ nữ, bọn họ đều là những người không hoàn thiện. Nữ chính không đẹp, nàng tướng mạo cùng tính cách đều bình thường, thậm chí có chút quái đản. Nam chính là mỹ nam siêu cấp nhưng tàn phế, mềm mà không yếu, yêu nữ chính hơn cả mạng sống của mình. 2) truyện hay, đọc đi *** Từ khi sinh ra, ký ức đầu tiên ta nhớ được hoàn chỉnh, chính là một lần ta nghịch chơi trên nóc gian chính đường, không may trượt chân ngã lăn xuống đất. Mặt đất dưới kia nhanh chóng đánh úp về phía ta, nhưng vẫn chưa đủ nhanh! Bởi vì ta còn nhanh hơn thế, kịp thời xoay mình, lộn lại một vòng, sau đó ngừng lại. Ta thử co duỗi chân tay, không có việc gì, chỉ có vài vết trầy da nho nhỏ trên tay. Năm ấy ta chín tuổi. Đột nhiên, gần đó có người hét lớn, ta vừa ngẩng đầu liền bắt gặp mẫu thân, Vương phi duy nhất của đương triều đệ nhất Bình Khấu Tướng quân Vĩnh Yên Hầu,vừa ngất xỉu ngã xuống. Ta nghĩ có lẽ bà quá kinh hãi, bắt đầu lo sợ chuyện này nếu như cha ta biết được nhất định sẽ giáo huấn ta một trận nên thân. Một lúc sau mẫu thân ta mới tỉnh, sắc mặt tái nhợt nhìn ta mà nói: “Đồ bất hiếu! Sao ta lại vô phúc sinh ra ngươi?!” Nói rồi bật khóc. Ta chỉ biết cha ta nói đúng, nữ nhân đúng là phiền phức! Cha ta lớn hơn mẹ hai mươi tuổi. Lúc còn trẻ, ông chinh chiến khắp nơi, binh đao yên ngựa ít khi nào rời tay, ông nói không lấy vợ chỉ vì không muốn làm nữ nhân đó lỡ dở một đời. Mãi đến năm ba sáu tuổi, tiên hoàng tự mình tác hợp, đưa tiểu muội muội của hoàng hậu lúc ấy mới mười sáu tuổi ban thưởng cho ông. Trong đám hạ nhân có người nói vị tiểu muội này được nuông chiều từ bé, tính tình hấp tấp nóng nảy, dung mạo lại không tốt, cho nên mới bị gả cho cha ta. Cũng có kẻ nói bà thấy cha ta thắng lợi khải hoàn, cưỡi ngựa vào thành, bị dáng vẻ kiêu dũng oai hùng kia làm cho si mê, cuối cùng nhất quyết đòi gả cha ta bằng được. Ta nghĩ dung mạo bà không quá khó coi, cho nên ta tin câu chuyện thứ hai. Nhưng có một lần ta hỏi bà, rằng có phải năm đó mẹ ta quyết chí muốn kết duyên với cha? Lời vừa nói xong bà liền thưởng ta một cái bạt tai! Mẹ ta tính tình vốn không tốt, xem ra lời trước nói cũng đúng. Mẹ ta sinh ta khi mới mười tám tuổi, nhưng cha ta đã ba mươi tám, so ra cũng chẳng khác người bốn mươi. Lúc mẹ sinh ta khổ cực không kể xiết, thiếu chút nữa đã mất đi tính mệnh, về sau cũng không thể có thêm hài tử, mà mẹ ta cũng ghen tuông khủng khiếp, nhất định không cho cha ta nạp thiếp. Cha ta cũng không hứng thú, ông vẫn nói có một mình mẹ ta đã đủ phiền toái, nhiều thêm mấy người nữa chỉ càng thêm đau đầu nhức óc. Ngày hôm đó cha ta trở về, nghe thuộc hạ báo cáo, lại nhìn quanh một chút, sau mới nhìn đến ta đương hậm hực ở gần đó. Ông không giận mà bật cười ha hả, chỉ nói một câu gọn lỏn: “Tướng gia ta hữu tử a!” Nghe cha ta nói vậy, mẹ ta tức giận cực kì, không nói không rằng giậm chân bỏ đi. Ngày tiếp theo ta vẫn luyện tập võ công, chỉ khác là có thêm một vị sư phụ đến đây, dạy ta học binh thư sách lược, chiến trận thuật mưu, thú vị vô cùng! Mời các bạn đón đọc Tam Cứu Nhân Duyên của tác giả Tiếu Thanh.
Săn Chồng - Đường Quả Mạch Tử
Hé mở nỗi chua xót và bất lực sau hôn nhân săn đuổi Nói với bạn thái độ sống mà một người phụ nữ nên có Hỡi những người đẹp 8X, hôm nay bạn đã "săn" chưa? Thứ nhất, kết hôn sớm không có nghĩa là không có lý tưởng. Thứ hai, bến đỗ của đàn bà chính là hôn nhân, công việc chỉ là bước đệm. Thứ ba, lấy một ông chồng giàu có chính là con đường tắt dẫn đến thành công đối với mỗi người phụ nữ. Nói tóm lại, thực hiện lý tưởng chính là thành công, mà lấy một ông chồng giàu chính là cách thực hiện lý tưởng một cách nhanh nhất, lấy chồng sớm có nghĩa là thành công sớm. Hâu di chứng của tình yêu không chỉ có mất kiểu phổ biến mà còn một kiểu đặc biệt, gọi là: Khi muốn yêu mà bạn chẳng có tư cách để yêu! Phụ nữ nhất định phải dùng con mắt kinh tế học để nhìn nhận hành vi ngoại tình, nghiêm ngặt kiểm soát tình cảm, tuyệt đối không thể vì mất lời đường mật của đối phương mà mềm lòng. *** Đường Quả Mạch Tử sinh năm 1982, thuộc cung Song Tử, người Hồ Bắc. Hiện cô đang là giám đốc nhân sự của một công ty. Yêu thích âm nhạc và hoạt động ngoài trời. Tích cách lạc quan, tích cực, rất dễ thỏa mãn. Sở trường dùng ngòi bút để khắc họa hiện thực, phong cách khác lạ. Vừa có sự dịu dàng và tinh tế của một cô gái, lại vừa có sự hài hước và sắc bén của một nam nhi. *** Hôn lễ của tôi và Tổng giám đốc Ngô được cử hành ở một giáo đường Cơ Đốc giáo của Phổ Thành. Giáo thường rất đẹp, bốn bề là thảm cỏ xanh bao la. Ở giữa thảm cỏ xanh mơn mởn, có một vườn hoa đang nở rộ rực rỡ sắc màu: hoa bươm bướm, hoa rum, hoa cúc, hoa loa kèn, hoa mõm chó… Nói tóm lại là toàn những loài hoa mà trước đây tôi chưa từng nhìn thấy. Những bông hoa đua nhau khoe sắc, rực rỡ kéo dài đến tận chân trời. Mùa xuân ở Phổ Thành thường đẹp như chốn thần tiên. Tấm thảm đỏ rải hoa hồng từ ngoài cửa kéo dài đến tận giáo đường. Tôi mặc một chiếc váy cưới trắng tinh, đầu đội vòng hoa do chính tay Tổng giám đốc Ngô bện, khoác tay anh, hạnh phúc đi vào lễ đường trong tiếng hò reo của mọi người. Có rất nhiều người chụp ảnh cho chúng tôi. Tề Tề đứng trong đám đông, lớn tiếng nói: - Mạc Y Y, cậu đẹp quá! Tôi đưa mắt nhìn Tổng giám đốc Ngô rồi cúi đầu bẽn lẽn. Anh ôm chặt eo tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt âyếm và cực kỳ dịu dàng, khiến cho tôi hạnh phúc muốn ngất đi mất! Kể từ nay về sau, chúng ta sẽ không bao giờ bị mưa ướt nữa, bởi vì chúng ta đã trở thành cái ô che chở cho nhau. Kể từ nay về sau, chúng ta sẽ không còn lạnh giá nữa, bởi vì chúng ta sẽ sưởi ấm tâm hồn nhau. Kể từ nay về sau, chúng ta sẽ không còn cô đơn nữa. Kể từ nay về sau, chúng ta vẫn sẽ là hai người, nhưng chỉ có một sinh mệnh. Chỉ mong cuộc sống của chúng ta sẽ mãi mãi tươi đẹp, lâu bền cùng trời đất. Trong giáo đường, hai mươi kim đồng ngọc nữ đang đứng thành một dàn đồng ca, hát vang bài hát của ngày vui. Một cô bé xinh đẹp mặc một chiếc váy màu hồng phấn đang đánh piano bài Wedding March. Đây chính là khoảnh khắc thiêng liêng nhất trong cuộc đời. Tronggiáo đường, tất cả mọi người đều đứng dậy, mỉm cười nhìn chúng tôi, nghe mục sư trang trọng tuyên bố lời thề của chúng tôi với nhau về tình yêu và sự tín nhiệm. - Cô Mạc Y Y, cô có đồng ý làm vợ của Ngô Khởi Mặc không? Cô có đồng ý sẽ mãi mãi yêu thương và chung thủy với anh ấy dù cho thuận lợi hay khó khăn, giàu sang hay nghèo khó, khỏe mạnh hay ốm đau, vui vẻ hay buồn bã không? Đương nhiên là đồng ý rồi! Tôi nóng ruột chờ mục sư nói hết, mở miệng định nói: “Con đồng ý”, thế nhưng cổ họng nghẹn đặc. Tôi cố sức ho, hắng giọng để phát ra tiếng, nhưng chẳng ăn thua gì. Tổng giám đốc Ngô sốt ruột nhìn tôi. Mọi người đều tròn mắt kinh ngạc, không biết có chuyện gì. Mời các bạn đón đọc Săn Chồng của tác giả Đường Quả Mạch Tử.
Quý Nhân - Nhạc Nhan
Người ta đều biết Ngô Dung là kẻ đần độn, người cũng như tên. Hắn ngoài ăn chơi sa đọa còn thêm cái tính thích khinh người, đã vậy còn học thói trèo cao. mặt dày muốn kết hôn với con gái của trưởng công chúa để bước chân vào hoàng tộc. Bị đánh một trận nhừ tử, hắn vẫn chứng nào tật nấy. Nghe tin bà chủ Khởi Tú các muốn kén chồng, hắn liền đi ứng cử, thậm chí không biết xấu hổ còn nói nguyện ở rể, không để ý đến hương khói tộc mình…… ………………………………………. Aiz, thật ra chàng không phải là người không biết trời cao đất rộng, càng không phải là kẻ mặt dày muốn dựa vào phụ nữ kiếm cơm ăn. Mà “kỳ ngộ” phát sinh ở trên người chàng là bí mật không thể nói. Chàng chỉ có thể ở trong nhà tu tâm dưỡng tính kiêm tránh tai hoạ, thuận tiện quan sát cô bé ngoài mềm trong cứng nhà kế bên một tay chống đỡ gia nghiệp ra sao. Xem xem, tình cảm của chàng với nàng từ thưởng thức đến đau lòng, lại đến một chút yêu thương. Cho đến khi nghe nàng muốn kén một chàng rể, cảm tình của chàng rốt cuộc không kìm nén được. Chỉ là… chàng đã cam chịu ở rể, mà vẫn chỉ là người được nàng nghĩ tới thứ hai thôi sao? Là tình cảm của nàng với chàng vẫn chưa trọn vẹn…… ————————————— Nhận xét của Tiểu Sên: Đây là câu chuyện nhẹ nhàng, xoay quanh đôi vợ chồng mới cưới. Chàng là người từ hiện đại xuyên về quá khứ, nàng là người mạnh mẽ kiên cường nhưng cũng có lúc yếu đuối mong manh. *** Đại tiểu thư nhà họ Diệp – Diệp Khởi Toàn có một châm ngôn sống rất kì lạ: Người chồng tốt là phải biết ở rể. Lúc này, nhà họ Diệp làm ăn ngày càng phát đạt, Diệp Khởi Toàn quen biết toàn những người không sang thì cũng giàu, mà bọn họ cũng ngầm biết cha Diệp Khởi Toàn xuất thân hoàng tộc, là em song sinh với đương kim hoàng đế. Cho nên, tuy nhà họ Diệp không có chức quan nhưng địa vị lại rất đặc thù, không ai dám coi thường cả. Diệp Khởi Toàn lớn lên trong nuông chiều nên tính tình không khỏi kiêu căng. Cũng may mẹ nàng dạy dỗ nghiêm khắc, cha cũng bảo ban nhiều điều, nếu không vị đại tiểu thư này không biết còn kiêu căng đến mức nào nữa. Đến khi Diệp Khởi Toàn mười bốn tuổi, mẹ nàng dẫn nàng ra ngoài giao thiệp khắp nơi, gặp những thiếu niên trẻ tuổi trong kinh thành, nhưng Diệp Khởi Toàn lại không ưng ý một ai. Cứ từng người từng người như thế, sau bao lần thất bại, Diệp Lăng Vũ cũng thấy phiền lòng, mắng con gái nhà mình một trận: “Rốt cuộc con muốn người chồng như thế nào hả? Con phải biết là con chọn người ta thì người ta cũng chọn con đấy. Con nghĩ mình là độc nhất vô nhị, nhưng ai chả thấy mình như thế? Trừ việc con đầu thai tốt, có một người cha tốt ra thì con còn gì đâu mà đòi kiêu ngạo?” Diệp Khởi Toàn cũng cãi lại mẹ: “Nhưng mẹ à, mẹ cũng không xem mấy người mang danh thiếu niên tài tuấn đó là cái loại như thế nào, ví dụ cái tên thế tử phủ Vĩnh Ninh hầu đi, nghe nói trong phòng có bốn, năm nha đầu thông phòng, bên ngoài không biết còn có bao nhiêu vợ bé nữa, con lấy loại đàn ông này làm gì? Lại thành vợ bé của hắn à? Còn công tử nhà thượng thư Lễ bộ, hắn chơi đàn ông đấy! Còn công tử nhà họ Triệu nhìn cũng thật thà, nhưng hắn có tài năng gì? Đến tính toán chuyện làm ăn nhà hắn ta thôi mà còn không biết, lấy nhau về ăn không khí à? Mẹ, mẹ xem mẹ giới thiệu con mấy người kiểu gì vậy? Con không mong gì nhiều, bằng cha là được rồi.” Diệp Lăng Vũ không nói được gì, tức giận ngồi một bên uống trà. Hai mẹ con trừng mắt nhìn nhau một hồi lâu, Diệp Khởi Toàn mới chạy lại đấm lưng lấy lòng mẹ, thủ thỉ: “Nếu không, mẹ, mẹ cũng kén rể cho con đi?” Diệp Lăng Vũ uống trà bị sặc, ho sù sụ. Diệp Khởi Toàn vội vỗ lưng cho nàng. Diệp Lăng Vũ nhìn con gái ngốc, bất đắc dĩ cười khổ: “Con nghĩ là chỉ cần ở rể thì người đó sẽ thuộc một mình con? Không sợ nó lêu lổng bên ngoài?” Diệp Khởi Toàn hỏi lại: “Chẳng lẽ không đúng ạ?” Mời các bạn đón đọc Quý Nhân của tác giả Nhạc Nhan.
Phúc Hắc Vương Gia Sỏa Tướng Công - Tử Tuyết Ngưng Yên
Nhạc Du Du nàng vậy mà cũng xuyên qua. Hơn nữa xuyên vào vương phủ, thiếu chút nữa đã bị xem là thích khách mà giết chết. “Tỷ tỷ, ngươi làm vợ của ta đi, làm vợ của ta, bọn họ sẽ không giết ngươi…” “Tại sao?” Nhạc Du Du nàng nhìn người con trai ở giữa đao quang kiếm ảnh, cái trán đổ đầy mồ hôi. “Bởi vì ta là Vương gia…” Vì thế, để bảo vệ tính mạng, Nhạc Du Du cùng một Vương gia “sáu tuổi” bái đường thành thân *** Con người không ai có thể sống thiếu tình yêu cả. Tình yêu là chất xúc tác, nâng tầm cảm xúc. Những chuyện tình yêu bình thường có thể sẽ không gây cho bạn nhiều cảm xúc thì hôm nay, Kin xin đợc giới thiệu một truyện tình yêu đầy hài hước, dễ thương và đặc biệt là nó là chuyện tình vượt thời gian, vượt không gian. Vốn dĩ khác nhau về tư tưởng, về thời đại cũng như phong cách sống, nên hai nhân vật chính phải trải qua rất nhiều chuyện để có thể hiểu và cảm thông cho đối phương. Hãy theo dõi văn án sau để biết thêm nhé! Truyện Phúc Hắc Vương Gia Sỏa Tướng Công kể về Nhạc Du Du, trong một lần đi dạo phố phường, vô ý bị những người bán hàng rong đụng phải khi chạy trốn dân phòng vậy mà cũng xuyên qua. Hơn nữa nàng còn xuyên vào vương phủ, suýt chút nữa thì bị giết chết bởi họ nghi ngờ nàng là thích khách. “Cái này… mấy anh đẹp trai, có thể thu hồi mấy cái này lại được không?” Nhạc Du Du khe khẽ chỉ vào đao kiếm sáng bóng, “Để cho ta đứng lên trước đã.” Tuy nhiên nét cười trên mặt có chút mếu máo. Thị vệ xung quanh không động đậy, bọn họ đang chờ quyết định của chủ nhân. Vô tình nàng bị buộc phải lấy hắn, một người có thân hình hai mươi tuổi nhưng trí não thì chỉ như đứa trẻ sáu tuổi. “Tỷ tỷ, ngươi làm vợ của ta đi, làm vợ của ta, bọn họ sẽ không giết ngươi…” “Tại sao?” Nhạc Du Du nàng nhìn người con trai ở giữa đao quang kiếm ảnh, cái trán đổ đầy mồ hôi. “Bởi vì ta là Vương gia…”. Thực ra hắn vì giữ gìn mạng sống của mình, tránh xa khỏi mẹ kế độc ác mà giả vờ ngớ ngẩn, chấp nhận không lấy vợ (Ở cổ đại, đàn ông 20 tuổi thì con đàn cháu đống rồi, nói chung chuyện này sạch, nam chính sạch, nữ chính cũng sạch). Thông qua nhiều âm mưu, đấu tranh cung đình, nàng và hắn nảy sinh tình cảm. Mối tình không môn đăng hộ đối như vầy thì liệu có hạnh phúc không? Khi hắn lộ ra bản chất thật của mình liệu nàng có chấp nhận? *** Sau khi Lãnh Hạo Nguyệt lên ngôi, Trình Dật liền từ quan, sau đó mang theo Thanh Thanh đi vân du tứ hải, thuận tiện cứu người, thẳng đến khi Nhạc Du Du sinh Bối Bối mới trở lại thành U Châu. Lúc này Thanh Thanh cũng mang thai, vì thế, hai người này mới quyết định ở lại, mở một hiệu thuốc giá thấp ở trong thành. Mọi người nghe nói tiệm thuốc này không chỉ có giá thấp, hơn nữa người xem bệnh chính là dưỡng nữ của thần y Lạc Băng, bốc thuốc chính là đại sư huynh của hoàng đế, đại đồ đệ của Vô Ưu lão nhân, vì thế, đều tò mò muốn biết về hai đại nhân vật này một chút, cộng thêm “Tiểu thần y” thái độ hiền lành, y thuật cao minh, vì thế mọi người cơ hồ là chen nhau mà tới tới. Từ ngày khai trương tới nay, dường như mỗi ngày cửa tiệm đều bị đạp phá. Thậm chí có vài người căn bản là không bệnh, nhưng vì muốn đến hưởng thụ một chút phục vụ của “Tiểu thần y”, đồng thời mơ tưởng, nói không chừng có thể thấy hoàng thượng, vì thế, thông minh đem chữa bệnh nói thành cố vấn dùng thuốc, sau đó sẽ thuận tiện mua một chút cẩu kỷ đảng sâm các loại hoặc nấu canh hoặc pha trà uống. Tình trạng như vậy làm cho Thanh Thanh dở khóc dở cười, bởi vì quá nhiều người xếp hàng như thế, như vậy có thể sẽ làm lỡ chân người thật sự cần được chữa bệnh. Nhạc Du Du không có việc gì cũng tới hỗ trợ, sau hai ngày nàng khảo sát tại hiện trường thì đã có chủ ý, chính là tổ chức tọa đàm cố vấn dưỡng sinh tại chỗ, hướng dẫn miễn phí cách dùng thuốc cho mọi người làm sao để dự phòng tật bệnh. Tạm định chính là năm ngày một lần, địa điểm ngay tại mảnh đất trống bên cạnh hiệu thuốc, mọi người chỉ cần có thời gian là có thể tới nghe giảng, mỗi lần nửa canh giờ, nửa canh giờ đầu Thanh Thanh sẽ giảng một ít tình trạng bệnh tật, cách dự phòng các loại bệnh, sau một canh giờ tạm nghỉ, mọi người có thể tự mình hỏi vấn đề mình gặp phải. Lần đầu tiên toạ đàm, cơ hồ hơn phân nửa dân chúng thành U Châu đều tới, trên đất trống đứng đầy người, ngay cả xung quanh trên nóc nhà, trên cành cây đều bò đầy người. Thế nhưng, dù cho nhiều người như vậy, toàn trường cũng thật im ắng, tất cả mọi người đều vươn dài cổ, mở to hai mắt nhìn nghe Thanh Thanh không nhanh không chậm giảng: “Người ăn ngũ cốc hoa màu, luôn luôn không tránh được sinh bệnh, mà sinh bệnh đã nói lên bộ phận nào đó của cơ thể có vấn đề… Tuy rằng bệnh này không có khả năng hoàn toàn ngăn chặn, nhưng có thể sớm dự phòng, chỉ cần mỗi ngày ăn uống hợp lý thoả đáng, như vậy, có thể phòng tránh không ít bệnh tật…” ” Thần y Thanh Thanh, nếu nói như ngươi vậy, nếu như tất cả mọi người chú ý, cũng không cần đến khám bệnh, vậy tiệm thuốc của ngươi làm sao bây giờ a?” Có người cao giọng hỏi. “Nếu như tất cả người Băng Diễm quốc thực sự đều người người khỏe mạnh, vô bệnh vô tai, như vậy, tiệm thuốc này của ta đóng thì có làm sao?” Thanh Thanh nói ra làm tất cả mọi người đều cười. “Nhân sinh bệnh, khả năng rất lớn cũng là bởi vì do ăn uống tạo thành, cái gọi là bệnh tòng khẩu nhập, chính là đạo lý này, vì thế, hôm nay, đầu tiên ta muốn giảng cho mọi biết những thức ăn tương khắc với nhau, ta chuẩn đoán nhiều bệnh án như vậy, rất nhiều đều là bởi vì ăn gì đó không đúng khiến cho bệnh, có rất nhiều thức ăn kỳ thực đều là đồ tốt, thế nhưng, thường thường không ăn đúng cách sẽ bị phản tác dụng, giống như sẽ biến thành độc dược hại người, nói cách khác, mật là đồ tốt, nhưng nếu ăn cùng đậu hũ, liền dễ khiến cho tai điếc, lại tỷ như, đậu phộng cùng dưa chuột ăn với nhau, cũng rất dễ làm thương tổn thận…” Ngay góc phòng ở phía sau Thanh Thanh không xa, Nhạc Du Du kéo tay áo Trình Dật: “Cảm giác làm sao?” ... Mời các bạn đón đọc Phúc Hắc Vương Gia Sỏa Tướng Công của tác giả Tử Tuyết Ngưng Yên.