Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ngư Hương Tứ Dật

Một con cá tung tăng bơi lội dưới nước, bạn nhìn thấy sẽ nghĩ con cá thật tự do, cứ thả mình trôi theo dòng nước. Ừm, nhưng A Liên thì khác, A Liên cũng có phiền não và hoài bão riêng của một con cá. Tâm nguyện của A Liên rất đơn giản, chỉ mong mình sẽ là món ăn chính của đệ nhất mĩ nam thiên giới, Chiến thần Dung Lâm. A Liên cố gắng nuôi mình béo trắng đẫy đà, đợi đến khi nàng có thể mang ra nấu. A Liên: Thượng thần, ngài thích ăn kho hay ăn hấp? Dung Lâm:...Ta ăn chay. A Liên: QAQ ... n lần sau đó. #chuyện lạ# thượng thần cao phú soái đệ nhất thiên giới Dung Lâm đã bị một con cá mè hoa ngoại lai cướp mất! Chúng tiên: Mẹ nó!! (nói đơn giản, đây là một câu chuyện ngọt ngào của một con cá ngốc mê muội mỗi ngày cứ quấn quýt lấy một tượng đất ăn chay xin ngài hãy ăn mình, đương nhiên... cuối cùng sẽ bị ăn sạch bách  _(:з" ∠)_) *** A Liên bình tĩnh đứng trong kim quang lấp lánh, mây mù rập rờn quanh Cửu Tiêu các, tuy nàng đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng vẫn bị sự xa hoa trước mặt làm cho sững sờ. Không hổ danh là Cửu Tiêu các! Cửu Tiêu các là thánh địa tu tiên tốt nhất của ba giới, vốn dĩ chỉ thu nhận đệ tử Thiên giới nhưng hiện giờ ba giới ở chung hòa thuận nên Cửu Tiêu các dần dần rộng mở đối ngoại, thậm chí còn thu nhận cả học sinh yêu giới. Dẫu vậy, điều kiện tương đối hà khắc. Phải biết rằng, nếu yêu quái bước vào được cửa lớn của Cửu Tiêu các thì cũng có nghĩa là đã tiến một bước dài tới gần việc thành tiên. A Liên là một con cá mè ở hồ Động Trạch. Mỗi khóa, số học sinh mà Cửu Tiêu các thu nhận từ bên ngoài vốn không nhiều, nhắc đến cái chốn nhỏ như hồ Động Trạch thì chắc không quá hai người. A Liên chỉ có vẻn vẹn ba trăm năm đạo hạnh, một con cá nhỏ đạo hạnh ít ỏi kiểu như nàng, ở hồ Động Trạch không phải một nghìn thì cũng là năm trăm con, đương nhiên nếu bạn thân A Bàng biết được chuyện nàng muốn báo danh dự thi lập tức sẽ khuyên nhủ nàng. Theo như lời của A Bàng, kiểu trắng trắng tròn tròn như nàng, có thể sống đến giờ đã chẳng dễ dàng gì, hà tất lại ảo tưởng đi đến Cửu Tiêu các đó nữa. Song A Bàng cũng hiểu rõ, xưa nay con cá ngốc này rất cứng đầu, chuyện nàng muốn làm thì chẳng ai có thể ngăn nổi. A Bàng là người bạn duy nhất của nàng, là một con cua đồng đạo hạnh năm trăm năm. Từ nhỏ nàng ấy đã xinh đẹp, thường ỷ mình đẹp đẽ đi gây chuyện, nhân duyên ở hồ Động Trạch không tốt lắm; còn A Liên, nhát gan sợ sệt, vì rất ít ra khỏi nhà nên bên cạnh cũng chẳng có bạn bè nào. Thực ra, trước đây nàng cũng có bạn nhưng bọn họ từng người từng người đều bị ngư dân đánh bắt lên, chế biến thành thức ăn trong mâm, lâu ngày, dần dần chỉ còn sót lại mỗi mình A Liên. Sau đó có tin đồn nói nàng sinh ra đã xúi quẩy, tôm cá tiếp xúc với nàng đều bị vớt cả lên mà nàng lại bình yên vô sự. A Liên vốn đã đau lòng, nghe thấy những lời này lại càng tủi thân hơn. Suy nghĩ kỹ lại cũng cảm thấy có lý, từ đó nàng không chủ động kết bạn với ai nữa, tránh lại gieo họa cho tôm cá khác. Gặp gỡ A Bàng, âu cũng là duyên phận. Ngày đó A Bàng bị kẹt trong khe hở giữa hai tảng đá lớn, đang giương nanh múa vuốt, nàng hơi do nhưng cuối cùng vẫn tiến lên cứu nàng ấy thoát ra. Hai người quen biết từ đó, về sau thì thân thiết như chị em. Chuyện Cửu Tiêu các, A Bàng khuyên mấy lần nhưng nàng không nghe, hiểu rằng nàng chưa thấy quan tài chưa đổ lệ* nên dứt khoát cho nàng đi. Song, không ngờ một con cá nhỏ như thế, chỉ dựa vào một lòng nhiệt huyết lại có thể qua năm quan trảm sáu tướng, mạo hiểm lọt vào danh sách! Mà lại còn là lọt vào danh sách của Cửu Tiêu các! (ND: Câu gốc: “Chưa đụng tường Nam chưa quay đầu”. Tường Nam là chỉ bức tường xây làm bình phong ở cổng, theo kiến trúc xây dựng của Trung Quốc, cửa chính thường hướng về phía Nam, cho nên ra khỏi cửa hoặc rẽ trái hoặc rẽ phải, đi thẳng sẽ đụng vào tường. Dùng để chỉ người cố chấp, không chịu nghe ý kiến của người khác, chưa sứt đầu mẻ trán chưa chịu thôi.) Thế nhưng trong mấy lượt thi cử này, A Liên cũng chịu đủ khổ sở. Vốn là một con cá trắng trẻo mập mạp lại biến thành sắp hấp hối, cả người trên dưới chẳng có chỗ nào tốt. A Bàng đau lòng chết đi được, giận dữ trách mắng, sau đó A Liên tĩnh dưỡng gần một tháng mới khôi phục nguyên khí. Trong thời gian dưỡng thương, A Liên suýt nữa bị ngư dân vớt lên, cũng may nàng mạng lớn, giãy rách cả lưới mới may mắn thoát được một kiếp. A Bàng cảm thán không dưới một lần, con cá ngốc này thật sự có phúc ngốc. A Liên lấy lại tinh thần, hít sâu một hơi, sau đó cõng túi sách nhỏ, hăm hở tiến vào thánh địa phúc trạch này. Nàng vừa đến đã có sư huynh sư tỷ đến trước tiếp đón, người đến cùng nàng từ hồ Động Trạch hôm nay là một con cá tầm trắng giống đực. Từ nhỏ Bạch Tầm đã hung dữ, vốn là nhất bá trong vùng ở hồ Động Trạch. Loại động vật hung mãnh này, dĩ nhiên A Liên không dám chọc vào nên nàng cố gắng giữ khoảng cách với y trên suốt đường đi. Sư huynh dẫn Bạch Tầm đi rồi, một sư tỷ trên người mặc váy xanh nhạt, tóc búi hình con ốc, cao ráo thanh tú, dẫn nàng đi đến chỗ nữ đệ tử báo danh. Vị sư tỷ này ngũ quan đoan chính, dung mạo xinh đẹp, A Liên nhớ kỹ lời A Bàng nói, ra khỏi cửa miệng phải ngọt, cười thật tươi, đôi mắt như trăng non, nói: “Sư tỷ thật xinh đẹp, không biết xưng hô thế nào ạ?” Sư tỷ dẫn đường cho A Liên tuy khá xinh đẹp nhưng lại trưng một bộ mặt không cảm xúc, chẳng thèm để ý đến A Liên. Thực ra không thể trách vị sư tỷ này, đợt này tiếp đón đệ tử mới và khách khứa đều là tiên đời thứ hai của thiên giới, nếu không phải có chỗ dựa thì cũng là tinh anh của các giới tương lai sang lạn mà lại bị phái tới tiếp đón mấy tiểu ngư tinh chốn thâm sơn cùng cốc này. Nghe lời này của A Liên, tất nhiên vị sư tỷ này chẳng thể vui nổi, lời khen chẳng ai không thích nghe nhưng nếu lời nói ninh nọt rõ ràng quá thì lại thành mỉa mai trần trụi. A Liên ngượng ngùng nhưng nàng hiểu học sinh của Cửu Tiêu các đều là hậu duệ thiên giới, tinh anh các phái, ai ai cũng đều mắt cao hơn đầu, không thích để ý nên đương nhiên nàng có thể hiểu được. Một đường im lặng, hồi lâu A Liên mới cẩn thận dè dặt cất tiếng: “Sư tỷ ơi, muội nghe nói thượng thần Dung Lâm sẽ qua đây giảng bài…” Sư tỷ đó vốn chẳng để ý tới nàng nhưng sau khi nghe thấy câu hỏi này của A Liên liền dừng bước lại, từ từ ngoảnh đầu, đối diện với đôi mắt to long lanh ánh nước kia. Nàng ta trả lời lạnh lùng: “Ngươi muốn gặp thượng thần Dung Lâm?” Thượng thần Dung Lâm là chiến thần thiên giới, vô cùng tuấn tú. Sư tỷ vốn đã có ấn tượng không tốt với nàng, lúc này nghe nàng hỏi đến thượng thần Dung Lâm, ánh mắt nàng ta lại càng khinh thường hơn. Thượng thần Dung Lâm không thích ra khỏi cửa, không thích tiếp khách, cơ hội duy nhất có thể nhìn thấy ngài chính là ở Cửu Tiêu các. Người trước mặt không phải nữ đệ tử đầu tiên nàng ta tiếp đón mà cũng không phải nữ đệ tử đầu tiên nghe ngóng về thượng thần Dung Lâm. Không khoa trương khi nói, quá nửa nữ đệ tử của Cửu Tiêu các là vì thượng thần Dung Lâm mà đến. Người trước mặt này… Sư tỷ tỉ mỉ đánh giá, không thể không thừa nhận quả thực con cá đầu to* này có vài phần tư sắc, nhưng thầy giáo thuộc kiểu trời quang trăng sáng, thanh nhã vô song như thượng tiên Dung Lâm sao có thể nhớ tới tiểu yêu này được, thậm chí còn âm thầm khinh thường ấy chứ! Nàng ta chau mày, nói: “Xưa nay thượng thần Dung Lâm không giảng bài cho đệ tử mới, ngay cả bọn ta cũng rất ít có cơ hội được thấy ngài ấy… Ta khuyên ngươi nên sớm hiểu rõ, đừng lãng phí tâm tư nữa.” (ND: Cá đầu to là tên gọi khác của cá mè hoa, nhưng trong truyện được sử dụng với ngữ điệu mỉa mai A Liên.) Tuy giọng điệu không tốt cho lắm nhưng cũng xem như trả lời vấn đề của nàng. Thế nhưng, nghe lời này của sư tỷ, ánh mắt A Liên thoáng ảm đạm đi, tận đáy lòng có vài phần thất vọng. Quả thực nàng đến Cửu Tiêu các là vì thượng thần Dung Lâm. Vừa nghe nói ngài ấy không giảng bài cho đệ tử mới thì khó tránh cảm thấy thất vọng. Tuy nhiên, trước đây nàng ở hồ Động Trạch vẫn có thể có ý chí chiến đấu hiên ngang như thế, mà bây giờ gần thượng thần hơn lại không thấy hài long. Đây thực sự không phải tác phong của nàng. A Liên cung kính nói: “Cảm ơn sư tỷ.” Thấy bộ dạng này của nàng, sư tỷ cho rằng nàng nghe hiểu rồi. Thực ra lời này của nàng ta không hề giả, đúng là từ trước đến nay thượng thần Dung Lâm chưa từng giảng bài cho đệ tử mới. Mà những người nhập học lâu năm như bọn họ cũng chỉ có thể chiêm ngưỡng phong thái của thượng thần Dung Lâm từ xa, còn giảng bài ở cự ly gần thì lại là một mong ước xa vời. A Liên vẫn rất nghi ngờ, tuy nhìn nàng ngốc nghếch nhưng không phải không có chút tinh ý nào. Thấy vị sư tỷ này không thích nàng, cũng không thích nàng hỏi đến chuyện của thượng thần Dung Lâm nên nàng chỉ biết giấu sự nghi vấn này ở trong long. Trước sau gì nàng cũng đã vào trong Cửu Tiêu Các rồi, ngày sau chắc chắn có cơ hội gặp mặt thượng thần. Mời các bạn đón đọc Ngư Hương Tứ Dật của tác giả Matcha Cookie.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thâm Cung - Trần Lạc Hoa
Thâm cung sâu như biển, một bước sa chân vạn kiếp bất phục. Hậu cung ba ngàn giai lệ, mỗi người mỗi vẻ. Có một nữ nhân hi sinh hạnh phúc cả đời, trước sau chỉ sống vì gia tộc, toan tính chỉ để bảo vệ lợi ích gia tộc. Cuối cùng lại bị rũ bỏ không thương tiếc. Có một nữ nhân yêu đương cuồng dại, vì yêu nên hận, mù quáng làm ra không biết bao nhiêu chuyện sai trái, cuối cùng hại người hại mình. Có một nữ nhân tham vọng cao hơn trời, lòng dạ nhẫn tâm, vì địa vị không từ thủ đoạn. Có một nữ nhân trắng trong như tuyết, bị những mưu toan dần dần nhuộm đen. Một ngày kia nhìn lại, đã không còn nhận ra bản thân mình. Có một nữ nhân cương liệt như lửa, ngay thẳng như tùng, vì không chịu luồn cúi mà phải gánh lấy không biết bao nhiêu sóng gió, vùi dập tả tơi. Có một nữ nhân ẩn nhẫn giấu mình, từng bước từng bước leo lên đỉnh cao danh vọng, không tiếc dùng máu của tỷ muội sưởi ấm bản thân. Còn có một nữ nhân vốn không màn vinh hoa phú quý nhưng vì bảo vệ bản thân mà bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu điên cuồng. Vì đứng vững giữa chốn hậu cung, lưng phải tựa vào vị Đế vương lạnh lùng bạc bẽo, máu tươi ướt đẫm hai tay, lòng nhỏ lệ nhưng miệng vẫn phải mỉm cười. Xiêm y lộng lẫy xa hoa tô điểm bằng máu và nước mắt. Trong chốn hậu cung này, nữ nhân không chết thân thì cũng chết tâm. Phi tử không có ai là người tốt. Bởi vì những người tốt đều đã chết cả rồi. *** Năm Quang Nhật thứ bảy là một năm đầy sóng gió đối với Tống Chiêu Huy. Hắn cảm thấy ngôi cao cửu ngũ này càng lúc càng khó ngồi. Nhớ lại lúc hắn mới đăng cơ năm mười một tuổi, mũ bình thiên đội cũng chẳng vừa, cứ chốc chốc lại phải dùng tay đẩy lên để khỏi sụp xuống kín mắt. Khi ấy, mẫu hậu buông rèm nhiếp chính. Tuy hắn là người ngồi ở vị trí cao nhất nơi điện Cát Tường nhưng bá quan văn võ đều hướng về phía mẫu hậu ở sau rèm mà thưa bẩm, chẳng ai buồn nhìn đến hắn. Hắn cảm thấy chuyện triều chính thật là mỏi mệt. Hắn nghe vào chẳng hiểu bao nhiêu, chỉ muốn chạy đi chơi. Nhưng nhớ đến lời phụ hoàng trước lúc băng hà, hắn lại phải tiếp tục gắng gượng. Vậy mà cũng đã gắng gượng được bảy năm rồi. Hôm nay đã là hai mươi chín tháng chạp. Trời càng lúc càng lạnh, đến nỗi Tống Chiêu Huy có cảm giác cả trái tim của hắn cũng muốn hóa thành băng trong lồng ngực. Thời tiết thế này mà Hà Thục Chiêu vẫn kiên trì cầu kiến. Hắn nghe bọn thái giám bẩm báo rằng hoàng hậu nương nương đang quỳ trong sương giá chờ diện thánh thì cũng có chút không đành lòng, nhưng cuối cùng hắn vẫn lắc đầu. Lần đầu tiên bọn họ gặp nhau, Tống Chiêu Huy mới chỉ là đứa trẻ mười một tuổi còn Hà Thục Chiêu đã là một thiếu nữ mười bảy trẻ trung, xinh đẹp. Tống Chiêu Huy còn nhớ ngày mẫu hậu dắt tay Hà Thục Chiêu đến gặp hắn, hắn còn ngây thơ gọi nàng một tiếng "hoàng hậu tỷ tỷ". Trong trí nhớ của hắn, Hà Thục Chiêu vốn dĩ rất dịu dàng, lương thiện. Nữ tử năm ấy ngay cả một con kiến cũng không nỡ dẫm lên, chẳng rõ từ lúc nào đã biến thành một vị mẫu nghi thiên hạ lòng dạ tàn nhẫn, hiểm độc thế này. Nhiều năm về trước, Hà Thục Chiêu là người tận tâm chăm lo cho hắn từng miếng ăn, giấc ngủ, là người thức trắng đêm giúp hắn lau mồ hôi, đổi khăn chườm trán mỗi lần hắn trở bệnh. Tiếc rằng, nàng cũng là người ngọt ngào khuyên nhủ hắn phê duyệt những bản tấu chương lố bịch có lợi cho nhà họ Hà. Tống Chiêu Huy hiểu rõ bản thân bị nàng thao túng, chỉ là khi ấy hắn còn nhỏ tuổi, một thân một mình giữ bốn bề lang sói, không thể không giả vờ ngốc nghếch nghe theo. ... Mời các bạn đón đọc Thâm Cung của tác giả Trần Lạc Hoa.
Tình Hận - Tư Ngoạn Thuần Dương
Huynh đệ tương tàn, một trận chiến sặc mùi huyết tanh, nhuộm thẫm chốn hoàng cung lộng lẫy trong màu đỏ bi thương. Năm đó, chàng chấp nhận đánh đổi lương tâm, hi sinh tất thảy để đổi lấy ngôi vị cửu ngũ chí tôn, một lòng chỉ mong có được nàng. Chàng vốn dĩ là hoàng đế quyền uy lẫy lừng, nắm giữ thiên hạ trong lòng bàn tay, giang sơn bốn bể thu trọn vào mắt, cớ sao chỉ có nàng, người chàng yêu đến tê tâm liệt phế là không thể chạm tới?! Ước mong lớn nhất đời này là có thể nắm tay nàng sống trọn một kiếp đến tận khi xế bóng chiều tà, mãi mãi không lìa xa. Đáng tiếc, thứ tình yêu sâu đậm ấy lại khởi nguồn cho những năm tháng đằng đẵng tràn ngập thù hận, day dứt, khổ đau. Cuồng si nàng, khao khát nàng, chàng chưa từng hối hận. Điều chàng hối hận duy nhất, chính là mang cùng huyết thống với người con gái chàng yêu thương... *** Warning : Có yếu tố incest Hãy xem thêm "Khảo sát" ở profile để trao đổi với tác giả về những vấn đề liên quan đến tác phẩm. *** Niềm hi vọng vừa nhen nhóm đã vụt tắt bởi lời nói của Trác Vũ Hạo, Tử Mai vừa tức vừa lo, cuống quýt phân bua mà gần như gắt lên với người đối diện: - Thuần vương đã hứa rồi mà sao dám tự ý nuốt lời ! Ngài toàn lấy lí do này nọ để chống chế cho lá gan chuột nhắt của ngài thôi. Rõ ràng phụ thân tiểu nữ bị oan, chắc chắn là thế, nhưng Tô vương và Lạc vương không những đi rêu rao khắp nơi mà còn dọa nếu tiểu nữ đến gặp Khanh Liêu hoàng đế thì sẽ bị Người nhốt vào ngục tối như phụ thân, rồi khổ sở mà chết. Tiểu nữ có nỗi niềm lại không biết sẻ chia cùng ai, tưởng hôm nay gặp được Thuần vương là có thể yên tâm dựa dẫm, vậy mà ngài chưa kịp cho tiểu nữ hi vọng đã vội vàng dập tắt nó. Trác Vũ Hạo chẳng biết nên nói gì, cứ im lặng nhìn Tử Mai khóc lóc hồi lâu, cuối cùng cũng không đành lòng trơ mắt nhìn liền gật đại một cái, trong đầu chỉ thầm cầu trời khấn Phật sao cho phụ hoàng không tức giận tới mức ném luôn chàng vào đại lao cùng Triệu giám quân và con gái ông ta. Chàng đột ngột nắm lấy bàn tay Triệu Tử Mai đang đưa lên lau nước mắt, quả quyết bảo: - Được rồi, ngươi đi theo ta, chúng ta cùng đến điện Khả Nhiên diện kiến phụ hoàng và Thượng Tiễn tướng quân. Nhớ, dù Triệu giám quân có làm sao cũng chớ kích động, cứ ngoan ngoãn để ta giải trình. Ta là hoàng tử, có lẽ mọi người sẽ tôn trọng ý kiến của ta hơn là của một nữ nhi như ngươi. ... Mời các bạn đón đọc Tình Hận của tác giả Tư Ngoạn Thuần Dương.
Tiệm Đồ Cổ Á Xá Quyển 3 - Huyền Sắc
Audio Sách Nói Tiệm Đồ Cổ Á Xá   Đây là cuốn sách kể về câu chuyện của những món đồ cổ. Chúng đã nhuốm màu thời gian trăm năm nghìn năm. Mỗi vật đều ngưng đọng tâm huyết của người thợ, chan chứa tình cảm của người dùng. Mỗi vật đều thuộc về những chủ nhân khác nhau, đều có câu chuyện của riêng mình. Mỗi vật đều khác biệt với những thứ khác, thậm chí mỗi vết nứt và vết khuyết đều có lịch sử đặc biệt. Ai có thể nói, đồ cổ chỉ là đồ vật, đều là những vật không có sức sống?Đây là cuốn sách kể về câu chuyện của những món đồ cổ, nếu chúng không thể nói chuyện, vậy tôi sẽ dùng câu chữ của mình để ghi chép lại một cách trung thành những câu chuyện của chúng. Chào mừng đến với Á xá, xin hãy khẽ lời… Suỵt… Cổ vật trong tiệm đồ cổ Á xá, mỗi một thứ đều có câu chuyện của riêng mình, cất dữ nhiều năm, không có ai lắng nghe, nhưng chúng đều đang chờ đợi. *** Người làm vua, thời xưa là trời cao, là ánh sáng, là người cho vạn vật cơ hội sống. Đế giả sinh vật chi chủ, hưng ích chi tông, nhân kỳ hữu sinh dục chi công vị chi đế[1]. [1] Đế giả sinh vật chi chủ, hưng ích chi tông, nhân kỳ hữu sinh dục chi công vị chi đế: Đế là chủ của sinh vật, là dòng đem hưng ích cho vạn vật, là công năng cho phát dục của sinh vật gọi là đế". Vậy thì đúng người xưa đã giải thích Đế là nước, là dòng nước, nguồn gốc của sự sống. Hoàng là thượng, đế là hạ, ý của người xưa hoàng đế là trời đất, và chữ hoàng đế ngoài để nói cho mọi người, là đứng đầu trời đất, mà hoàng đế còn là đại diện cho trời đất ở nhân gian. Hoàng đế, trong lịch sử, là một người tồn tại rất đặc biệt. Có thể nói quyền lực như kim tự tháp, hoàng đế là người đứng cao nhất trên kim tự tháp. Nhìn xuống chúng sinh, có quyền thế và của cải cao nhất, thuận tay có thể quyết định số phận sinh tử của những người khác. Nhưng đứng nơi càng cao, thì nguy hiểm càng lớn. Cho dù là hoàng đế cũng sẽ nghĩ đứng dưới chân kim tự tháp rất an toàn, nhưng biết đâu chỉ cần hơn một mắc xích sai, thì kim tự tháp nhìn như kiên cố sẽ đổ ầm ầm. Cho nên mỗi hoàng đế đều cực kỳ thiếu cảm giác an toàn, ngay cả với người nhà cũng không thể tin tưởng. Đứng ở chỗ cao nhất cô quạnh, cũng chỉ có hoàng đế mới hiểu, không ai có thể sẻ chia. Là một người đang cô đơn thật sự. Bởi vậy, hoàng tộc cũng là một gia tộc đặc biệt, cứ xoay quanh long ỷ đại diện cho ngôi vua, tranh đấu, nghi kỵ, âm mưu, đố kỵ, tính toán... ... Mời các bạn đón đọc Tiệm Đồ Cổ Á Xá Quyển 3 của tác giả Huyền Sắc.
Đến Đây Nào, Bác Sĩ Của Anh - Như Thi Vấn
Bác sĩ Trình đã hai mươi chín tuổi rồi Cứ ngỡ độ này cũng đã có một gia đình đầm ấm, hoặc ít nhất cũng có một người bạn trai quan tâm Nhưng trong mắt cô, những cuộc tình đã qua thật sự khiến cô cảm thấy không còn hứng thú Con gái ngây thơ nhưng khi trải qua bao cuộc ly hợp cũng sẽ trở nên bình thản Tô doanh nhân gặp cô ở bệnh viện Anh cũng như cô trải qua bao bất trắc chông gai, kể cả thương trường lẫn tình trường Con tim không còn nguyên vẹn để vô tư yêu thương Khi đã trải qua đau đớn, người ta sẽ tự dựng nên bức tường bao quanh lòng mình Khi đã nếm sự phản bội, tự nhiên họ sẽ muốn suy tính thiệt hơn trong cuôc trao đổi tình yêu vốn không công bằng này ... Vậy mà hai người gặp nhau như thế, lại tự nhiên chung đụng với nhau Đôi khi có những ngây ngơ, những trúc trắc rất lạ Nhưng có thể nói con bọ rùa vàng này đã sa lưới của vị bác sĩ Trình xinh đẹp rồi! *** Hậu quả của việc bốc phét Tối nay có bữa tiệc buffet, đã hẹn là cùng Trình Vũ Phi tham gia, Tô Nhất Minh vội vội vàng vàng nhưng vẫn đến trễ, bạn bè đều đã nhập tiệc cả, vừa ăn buffet vừa chuyện trò rôm rả. Anh hồi hộp nhìn khắp tứ phía, bác sĩ nhà anh lần đầu tiên tham gia vào hoạt động kiểu này, với tính cách hướng nội, anh lo cô không thích nghi được. Anh nhanh chóng tìm được bác sĩ của mình. Cô mặc một chiếc đầm hoa dài màu sắc tươi tắn nổi bật so với một rừng áo lễ phục đơn sắc đậm có, nhạt có. Bây giờ, chiếc váy hoa dài màu sắc tươi tắn ấy đang bê một đĩa thức ăn trò chuyện rất vui vẻ với một anh chàng tóc vàng đẹp trai. Tô Nhất Minh vội vàng áp sát mục tiêu, nhanh chóng nghe thấy bọn họ đang nói chuyện bằng tiếng Anh. “Ồ! Tôi vừa ăn một loại rau rất kỳ lạ, đây là một loại cỏ… Nhưng tôi chỉ bỉ biết tên tiếng Trung của nó, không biết tiếng Anh thì nói thế nào”. “Ồ, đây là rosemary. Ấy… Tôi lại muốn biết tiếng Trung gọi là gì”. ... Mời các bạn đón đọc Đến Đây Nào, Bác Sĩ Của Anh của tác giả Như Thi Vấn.