Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tiểu Hồ Ly Và Quốc Vương

Mình vẫn luôn thắc mắc một điều: “Phải yêu một người đến thế nào mới đủ để con người ta có thể buông bỏ mọi thứ ?" và sau khi đọc xong "Tiểu hồ ly và quốc vương", có lẽ mình đã tìm ra câu trả lời: chẳng bao giờ là đủ. Không có được tình yêu có lẽ sẽ đau đớn xót xa đến cùng cực nhưng dù vậy, chẳng mấy ai có thể sẵn lòng vì một người mà buông bỏ tất cả phía sau, nhất là đối với một vị vua một lòng vì thiên hạ như A Long. A Long là vua của Long Quốc. Thời thơ ấu, chàng là một Thái tử vô cùng yếu ớt, bệnh tật liên miên. Ngày ấy, khi chàng tưởng mình đã sắp lìa xa cõi đời thì bỗng nhiên, một con cáo trắng xuất hiện, truyền cho chàng viên linh đan, giúp chàng giữ được mạng sống. Con cáo ấy chính là A Ngân.   A Ngân là nàng hồ ly có trái tim mềm như nước, thấy ai gặp khó khăn cũng sẵn sàng ra tay giúp đỡ. Hồ ly có chín mạng, nàng sống mấy nghìn năm mà chưa mất đi mạng nào, ấy vậy mà nàng tiểu hồ ly thanh thuần ấy lại chẳng hề do dự khi chấp nhận vì chàng mà hy sinh mạng đầu tiên. Nhiều năm sau, khi nàng cùng cô sóc A Linh xuống núi dạo chơi, họ gặp lại nhau. Đứa trẻ yếu ớt ngày nào đã trở thành một chàng trai tuấn tú và uy dũng. Ngay cả khi một mình đối mặt với bầy sói, ánh mắt chàng vẫn bình thản lạ thường. Mặc dù vậy, sức người có hạn, một mình chàng làm sao có thể chống chọi với cả một bầy thú dữ? Và rồi khi chàng đang ở ranh giới giữa sự sống và cái chết, A Ngân lại một lần nữa gánh thay chàng một kiếp nạn. Thế nhưng chàng chẳng biết điều đó, cứ đinh ninh rằng người đã cứu mạng mình là Liên Hoa - công chúa Nguyệt Quốc. Từ đó, chàng lập lời thề cả đời sẽ không phụ nàng ta. Một năm sau, A Long và A Ngân gặp lại nhau trong một lần chàng đi du ngoạn. Chàng nhầm tưởng nàng là một thiếu nữ yếu đuối bị hai tên lưu manh chòng ghẹo, liền không ngần ngại vung kiếm bảo vệ nàng. Và kể từ giây phút đó, dung mạo tuấn tú, giọng nói trầm ấm cùng khí chất phi phàm của chàng đã khiến trái tim nàng loạn nhịp. Nàng đã thích chàng sao? Duyên phận kỳ diệu, nàng tình cờ có cơ hội tiến cung phục vụ Quốc Vương. A Ngân chẳng biết vì sao A Long lại căm ghét nàng như thế, nhưng tình yêu vốn dĩ là khờ dại. Dù cho A Long có sỉ nhục nàng, dù cho bao nhiêu sủng hạnh yêu thương của chàng đều chỉ dành cho một mình Liên Hoa công chúa, nàng lại càng thêm ngưỡng mộ người ấy. Đường đường là một bậc đế vương mà sao chàng có thể chung tình đến thế, khiến trái tim nàng càng thêm thổn thức… Đến một ngày, A Long kiên quyết trả lại A Ngân những thứ thuộc về nàng. Chàng đuổi nàng ra khỏi hoàng cung, nói rằng những thứ thuộc về nàng đều khiến chàng khinh ghét, bảo nàng cách chàng càng xa càng tốt. Giây phút đó, trái tim nàng như vỡ tan thành từng mảnh. Chiều hôm ấy, A Ngân rời xa nơi hoàng cung đầy toan tính, rời xa người đàn ông nàng yêu hơn tất cả. Chiều hôm ấy, cổng thành vĩnh viễn khép lại với nàng, chấm dứt một đoạn tình duyên ngắn ngủi mà đầy đau đớn. Những ngày sau đó, người dân Long Quốc truyền tai nhau rằng, Quốc Vương ngày nào cũng đứng trên cổng thành, nhìn về một nơi xa xăm... Vì vẫn lưu luyến trần gian, A Ngân xin bà mình cho mình được sống ở nơi này đến hết kiếp mạng thứ ba để âm thầm nghe ngóng tin tức của chàng. Liên Hoa công chúa lúc này đã trở thành Hoàng hậu, sinh hạ Hoàng tử. Khắp nơi trên Long Quốc, người người nhà nhà đều rộn ràng ăn mừng. Chỉ có A Ngân mỉm cười mà nước mắt lại trào dâng. Có lẽ chàng đang đắm chìm trong hạnh phúc mĩ mãn, chẳng còn nhớ đến người con gái tên A Ngân nữa rồi. Nàng đâu biết rằng ở nơi hoàng cung hoa lệ, có một người ngày ngày bị dày vò bởi nỗi nhớ nhung da diết, để rồi không thể kìm lòng mà bỏ mặc giang sơn bách tính, lên đường đi tìm nàng. Có lẽ những tháng ngày yên bình sống bên nhau như bao đôi vợ chồng bình thường là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời họ. Nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, kiếp nạn lại đổ xuống A Ngân ngay khi A Long phải xuất chinh dẹp loạn. Và lần này nàng đã chẳng thể vượt qua. Hai người họ âu cũng là có duyên mà không phận, chỉ đành thề nguyện kiếp sau… “Ở một góc trong căn nhà gỗ, có hai hàng chữ, được viết đậm bằng máu, bất kể là người hay yêu, chỉ cần bước tới đây là nước mắt lưng tròng: Thiếp là hồ ly nhỏ, nguyện vì chàng mà tới nhân gian Trẫm là vương một nước, nguyện cùng nàng sống trọn kiếp sau.” Khi mới đọc truyện, mình không có cảm tình với nam chính nhưng sau đó ngẫm lại, mình lại thấy chàng đáng thương nhiều hơn đáng trách. Là vua một nước, tưởng như A Long có trong tay tất cả, thế nhưng ngai vàng kia hoá ra lại là một sợi xích ngàn cân trói chặt chân chàng, ngăn chàng đến với người chàng yêu. Chàng ngỡ rằng mình yêu A Hoa, hoá ra đó chỉ là sự biết ơn đơn thuần. Chàng ngỡ ràng mình ghét bỏ, khinh thường A Ngân, nào ngờ đó lại là thứ tình yêu sâu sắc hơn tất cả. Còn về nữ chính, mình không trách nàng đã dại khờ bởi khi yêu, ai mà chẳng có chút mù quáng? Đối với mình, tất cả các truyện của tác giả Lan Rùa đều rất đáng đọc, trong từng lời văn của chị có luôn có sự cuốn hút rất riêng, mặc dù câu từ không quá cầu kì, hoa mỹ. Cách viết giản dị khiến từng chi tiết nhẹ nhàng len lỏi vào tâm trí, khẽ chạm vào trái tim người đọc. Truyện không dài nhưng từng câu chữ làm mình ám ảnh. May mắn là truyện còn có những phân đoạn rất dễ thương, có những đoạn nam chính giở thói nũng nịu rất trẻ con, có những khi lại lưu manh lợi dụng nữ chính, đọc những đoạn này cũng thấy trái tim yếu ớt mong manh của mình được an ủi phần nào :) . Điều duy nhất mình thấy chưa hài lòng là những đoạn ngược nam trong truyện còn hơi ít, tuy nhiên qua đó mình cũng đã thấy được phần nào tâm tư của nam chính. Chúc các bạn nhảy hố vui vẻ <3
_____________ " ": trích từ truyện Review by #Thiên Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Tiếng suối trong vắt, róc rách vui nhộn chảy qua từng khe đá. Trăng cũng lên cao lắm, sáng lắm. Ở khe núi nọ, có con cáo nhỏ xinh, đôi mắt màu tím, long lanh to tròn hơn cả đá Musgravite, đầy mê hoặc, bộ lông trắng muốt, mềm mịn tuyệt đẹp. Nếu gặp con trực tiếp con cáo đó, có lẽ người ta sẽ nghĩ, chắc là họ đang mơ, hoặc đang nhìn ngắm một bức tranh do con người tưởng tượng ra, bởi vì nó, quá hoàn mĩ. Con cáo đó thuộc giống cáo Tiên Tộc, là giống cáo cao quý nhất. Cáo nhỏ ngồi ngay ngắn trên phiến đá cẩm thạch lớn, nó đang tu luyện. Hôm nay đã là ngày thứ hai trăm bảy tư, của năm thứ chín ngàn chín trăm lẻ chín. Chỉ còn gần một trăm ngày nữa, là tròn một ngàn năm, nó sẽ thành công. Con cáo nhỏ hí hửng lắm, nó hăng say rèn luyện. -"A Ngân, A Ngân..." Tiếng gọi từ đằng xa, A Ngân mở mắt, là A Linh tỷ tỷ, tỷ ấy là loài sóc quý, A Linh tu được hai ngàn năm, nhưng tỷ ấy không giống nó, để được thành tinh, A Linh phải ăn thịt người. -"A Ngân, đi chơi đi..." -"A Linh ơi muội phải tu luyện...muội còn ít ngày nữa thôi, rồi chúng ta tha hồ đi chơi..." A Linh bất mãn nói. -"Chẳng phải chín trăm chín chín năm là hóa phép thành người được rồi hay sao?" -"Nhưng bà nói phải đủ một ngàn năm thì thân thể mới khỏe mạnh, nếu đi bây giờ sẽ rất nguy hiểm..." A Ngân phân vân. -"A Ngân ơi là A Ngân, bà A Ngân cẩn thận quá đó, không nguy hiểm gì cả đâu, A Linh sẽ bảo vệ A Ngân, hôm nay Nguyệt quốc mở lễ hội pháo hoa, mười năm mới có một lần, A Ngân không đi thì phí lắm..." A Linh tiếp tục khơi gợi. -"Có đồ ăn ngon lắm, A Ngân ăn bao giờ chưa? Có thịt cừu, thịt lợn nhé, có cả bánh trung thu nhân lạp xưởng..." -"Muội ăn chay mà A Linh!" -"Ừ, còn có múa rối đó, còn có rất nhiều công tử đẹp trai, đi cùng A Linh đi, không có A Ngân mất vui...năn nỉ đấy...đi về luyện tiếp, chỉ một đêm thôi mà..." -"Bà A Ngân đi công chuyện rồi mà...đi đi...bà không biết đâu..." A Linh lèo nhèo mãi, A Ngân đành tặc lưỡi rời phiến đá cẩm thạch, để ngón trỏ lên trán, dịu dàng xoay người. Trong chốc lát, cả khu rừng bừng sáng. Chẳng thấy con cáo trắng nào nữa, chỉ thấy một tiên nữ thướt tha xuất hiện. -"A Ngân, A Ngân đẹp quá!" A Linh thốt lên, đây là lần đầu tiên A Ngân dùng phép thuật, trước đây nó cứ định để tới một ngàn năm cơ, nó tiến tới dòng suối gần đó, tự ngắm mình, rồi lại đỏ bừng thẹn thùng. -"Bà cũng nói A Ngân sẽ đẹp..." A Linh cũng biến thành một thiếu nữ, hai người vui vẻ dắt nhau đi chơi. Quang cảnh dưới núi thật là thích, A Ngân trợn tròn mắt hết lần này tới lần khác. Một lát, A Linh mới sực nhớ ra hai người không có quần áo mặc, nó đành nhanh nhẹn biến thành sóc nhỏ, chui vào tiểu kĩ viện gần đó, trộm hai bộ đồ. Hai tỷ muội háo hức lắm, lần đầu tiên A Ngân nhìn thấy đường phố, thấy con người, thấy xe ngựa, cái gì cũng mới mẻ cả. -"A Ngân thích không?" -"Thích lắm A Linh ạ! Cảm ơn tỷ..." -"Nhanh lên, sẽ bắn pháo hoa đó!" -"Dạ..." Những ánh mắt ngưỡng mộ nhìn theo bước chân của hai cô gái, họ đẹp quá, chưa bao giờ thấy ai đẹp như họ. Mời các bạn đón đọc Tiểu Hồ Ly Và Quốc Vương của tác giả Lan Rùa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hoàng Hậu Siêu Quậy - Haza2369
Nàng là nữ sát thủ của thế kỷ 21, trong một lần làm nhiệm vụ bất ngờ xuyên qua cổ đại trở thành vị hoàng hậu của vương triều này. Ở đây những người tốt đều tìm được hạnh phúc cho riêng mình. Dù nếm trải không ít khó khăn, kẻ ác thì sẽ nhận kết cục rất bi thảm. Trích dẫn lời nói của nữ chính: " Hận ư sao ta phải hận bọn họ chứ, không nhờ bọn họ thì ta đâu đến được đây, không ngờ bọn họ thì sao ta lại có trượng phu tốt như vây, chung quy ta nên cảm ơn họ vì đã phản bội ta". *** Ngày hôm sau, mọi việc vẫn cứ diễn ra như bình thường. Hắn vẫn dậy sớm thiết triều và nàng vẫn dự định nằm nướng đến trưa. Nhưng có một sự bất thường ở đây là hôm nay trong cung có một người đến rất sớm để thăm hỏi nàng, với một cái khí chất phi phàm tựa như mình là chủ nhân của cái cung này, nực cười hơn nữa người này lại xem nô tì ở đây như thuộc hạ mà sai bảo. Sáng sớm tinh mơ, Song Nhi đã rời giường từ sớm để chuẩn bị, từ khi luyện võ họ có thói quen thức sớm để luyện tập cùng những cung nhân khác. Người ở Trường Thu Cũng không phải là người tài giỏi nhưng ai cũng biết một ít võ phòng thân, và sư phụ của bọn họ chính là Song Nhi họ thấy song nhi tập, tập theo nên cũng biết chút ít. Lúc bọn họ đang tập thì bỗng nhiên cửa cung có người gõ vang lên ba tiếng dài, một cung nhân ra mở cửa: Cánh cửa vừa mở cung nhân nhướng đầu ra hỏi” Ai vậy, sao lại đến đây sớm thế” Đối mặt cung nhân là hai người chưa từng gặp một người trong hai người lên tiếng:“ Huynh làm ơn báo cho hoàng hậu biết là có Liễu Ninh Quận Chúa đến thăm“. Cung Nhân ngẫm nghĩ một lúc xem có ấn tượng với cái tên này không và nhận ra người này rất lạ nên hắn nói:“ Cô nương thông cảm xin báo lại là hoàng hậu hiện vẫn chưa tỉnh giấc, xin hẹn dịp sau vậy“. ... Mời các bạn đón đọc Hoàng Hậu Siêu Quậy của tác giả Haza2369.
Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi - Cửu Bả Đao
Rất nhiều cậu trai để ý Thẩm Giai Nghi. Tạ Minh Hòa hiểu biết, có thể nói với cô từ chuyện xe hơi sang chuyện máy tính, rồi lại sang chuyện phong tục tập quán. Tạ Mạnh Học học giỏi, hay làm thơ vớ vẩn tặng Giai Nghi. Liêu Anh Hoằng vui vẻ, giỏi kể chuyện cười. Trương Gia Huấn tính tình quai quái, rất hay điện thoại đến cà kê dê ngỗng với cô. Kha Cảnh Đằng sôi nổi nghịch ngợm, luôn làm Giai Nghi bất ngờ. Bắt đầu cuộc chạy đua âm thầm có, công khai có, để giành được thiện cảm của cô bạn xinh xắn học giỏi nhất trường. Dù ai thắng, ai thua, ai thành công, ai thất bại, ai bỏ cuộc, ai ù nhầm, thì cô bé Thẩm Giai Nghi cũng đã trở thành hiện thân đẹp đẽ nhất của một thời niên thiếu trẻ trung sôi nổi trong họ. Nên, "hãy cứ để mình tiếp tục thích cậu."   *** Cửu Bả Đao sinh năm 1978 tại Chương Hóa, Đài Loan. Bắt đầu sáng tác từ 1999, đến nay đã hoàn thành hơn 60 cuốn sách. Tác phẩm lần lượt được chuyển thể thành phim truyền hình, phim truyện, game online. Năm 2010 đạo diễn phim Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi là một đạo diễn may mắn nhất, cũng là nhà văn chăm chỉ nhất. Các tác phẩm đã được Nhã Nam xuất bản: Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi, Mẹ, Thơm Một Cái, Cà Phê Đợi Một Người. *** “Chúc mừng tân hôn, tuổi trẻ của tớ.” Tôi viết lời chúc phúc lên phong bao đỏ. Ngày hôn lễ, bọn con trai thầm yêu Thẩm Giai Nghi năm nào đều về đủ mặt, cả cô giáo Chu Thục Chân lâu ngày không gặp cũng giá lâm, cùng chứng kiến cảnh tượng lịch sử Thẩm Giai Nghi từ con gái trở thành vợ người ta, giá cả trượt dốc thê thảm. Đây thực ra chính là một buổi họp lớp hoành tráng, phải đến một nửa số người đến đều là đám anh em cùng chung hoạn nạn “chí đồng đạo hợp” trên con đường tình ái… toàn là đám bại tướng chỉ biết nhìn theo đèn hậu xe Thẩm Giai Nghi. Chúng tôi chụp chung một bức ảnh nghi ngút đầy những oán hờn. Hứa Bác Thuần đang ở Mỹ, tôi vẽ lên mảnh bìa dựng một bộ mặt cậu ta đang cười rất ngây ngốc, đặt lên bàn, mỗi khi có món ăn mang đến, cả bọn lại reo hò: “Hứa Bác Thuần! Món mới món mới rồi!” Chúng tôi cười lên ha hả, hưng phấn đến nỗi sẵn sàng lật bàn bạo động bất cứ lúc nào. “Thật đúng là, cô cứ nghĩ Kha Cảnh Đằng sẽ ở bên Thẩm Giai Nghi cơ đấy.” Cô giáo Chu Thục Chân lắc đầu: “Uổng cho em còn cùng Thẩm Giai Nghi đến nhà cô uống trà nữa, thật vô dụng. Cả đám các em đều kém quá!” “Cô giáo, thực ra Thẩm Giai Nghi từng tỏ tình với em rồi mà, chỉ là bạn ấy hét lên thôi, ha ha ha!” Tôi cười lớn. “Báo cáo cô! Kha Cảnh Đằng chỉ được cái mồm thôi ạ, em mới là người thực sự theo đuổi được Thẩm Giai Nghi!” Liêu Anh Hoằng rót rượu cho mọi người, hô hào cạn ly. ... Mời các bạn đón đọc Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi của tác giả Cửu Bả Đao.
Yêu Là Thế - Diệp Lạc Vô Tâm
Cuốn sách thứ 13 của Diệp Lạc Vô Tâm vừa được xuất bản mang tên “Yêu là thế”. Tác phẩm là một bản tình ca ngọt ngào khác hẳn so với những chuyện tình nhiều đau khổ thường thấy trước đây. Khác với những tác phẩm đã từng ra mắt bạn đọc, “Yêu là thế” giống một cuốn Nhật ký tình yêu với vô vàn các mẩu truyện nhỏ trong cuộc sống của hai nhân vật chính. Nếu bạn đọc đã từng biết đến cuốn sách “All in love – Ngập tràn yêu thương” nổi tiếng của người viết tình ca Cố Tây Tước thì sẽ thấy có rất nhiều điểm chung về phong cách viết giữa hai cuốn sách này. Mà điểm chung lớn nhất chính là sự “đơn giản” trong mỗi câu chuyện nhưng lại chứa đựng sự chân thật và yêu thương vô bờ. Cũng giống như tình yêu của mỗi người vậy, không phải ai cũng có một mối tình nhiều sóng gió, nay bị ngăn cấm mai bị buộc chia tay hay phải xa cách ly biệt nhiều năm… Đa phần trong cuộc sống chúng ta thường gặp những tình yêu đời thường, tức là gặp nhau, rồi yêu nhau, bình yên trôi qua những tháng ngày hạnh phúc nhẹ nhàng. Tuy nhiên, tình yêu không sóng gió đâu có nghĩa là tình yêu không sâu sắc? Chỉ cần mỗi ngày yêu thêm từng chút, từng chút một cho đến khi già đi. Yêu đến cả một đời, như vậy đã là quá đủ. Và đó là những gì mà Diệp Lạc Vô Tâm muốn nhắn nhủ với bạn đọc qua cuốn sách này. Thanh xuân tươi đẹp có biết bao vui buồn nhưng nữ tác giả của chúng ta chỉ chọn lọc những kỉ niệm đẹp để kể với độc giả. Không phải bởi cuộc sống của họ chỉ toàn màu hồng mà là bởi trong tình yêu, những điều tốt đẹp thì nên ở lại mãi còn những nỗi buồn thì cần được quên đi. Yêu là thế! *** Một hôm, tôi đi làm lại quên mang điện thoại. Tôi muốn về nhà lấy, nhưng lại bận không dứt ra được, đang lúc băn khoăn thì nhìn thấy Kẻ phiền phức bước thẳng vào phòng, điềm đạm đặt chiếc di động mà tôi đang cần lên bàn. “Yêu anh quá đi!” Tôi vội vàng thì thầm vào tai hắn, rồi lập tức lấy điện thoại xem. “Rốt cuộc thì có chuyện gì em mới không quên đây hả?” Kẻ phiền phức chán nản nói. Tôi lặng lẽ liếc nhìn hắn một cái, nói nhỏ: “… Yêu anh!” Mặt hắn đang hầm hầm bỗng trở nên rạng rỡ. Lúc rời khỏi văn phòng tôi, khóe mắt hắn còn mang ý cười. *** Mời các bạn đón đọc Yêu Là Thế của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm.
Tình Chiến - Trường Vũ Trụ
Thời niên thiếu, Sở Hàm kiêu hãnh và xinh đẹp như một đóa hoa hồng đang nở rộ. Nhưng kể từ khi cô gặp Giang Bắc Thần, thì người luôn kiêu ngạo và không biết sợ hãi giống như một đóa hồng xinh đẹp là cô cũng dần trở nên lụi tàn. Trong ký ức của Giang Bắc Thần, Sở Hàm đã từng nở nụ cười thật xinh đẹp với anh trên bãi biển Antaly, khi ấy cô mặc chiếc váy màu đỏ tươi, mái tóc đen tung bay theo gió. Cô cũng từng cúi đầu, nhỏ giọng nức nở cầu xin dưới bầu trời phủ đầy tuyết trắng. Nhiều năm sau anh mới phát hiện ra rằng, những ký ức ấy quả thực là không chịu nổi một chút sức nặng, đã bị vỡ nát tung tóe từ trong sâu thẳm nội tâm, khiến anh bối rối, không biết phải làm sao. ... Người yêu ơi, người đã trải đầy gai để tôi bước đi bằng đôi chân trần, nhưng khi quay đầu lại tôi mới nhận ra rằng, từ đầu đến cuối, người vẫn chỉ đứng yên ở nơi đó... *** Buổi chiều hôm đó, ngay sau khi đón Sở Hàm về, Giang Bắc Thần đã vội vàng lái xe thẳng tới bệnh viện của Giang Nghi Đồng. Giang thiếu gia, Giang đại công tử không thèm để ý trong phòng bệnh có một đám người đang chờ khám bệnh, cứ thế lôi Giang Nghi Đồng ra ngoài. Giang Nghi Đồng cố gắng rút tay mình về, "Thằng nhãi này làm cái gì vậy, cô còn đang có bệnh nhân mà." Giang Bắc Thần sao còn có thể để ý đến điều đó, anh sốt ruột phất tay, "Cháu mặc kệ, cô mau khám lại cho vợ cháu đi, xem cô ấy có chuyện gì không." Giang Nghi Đồng nhìn dáng vẻ lo lắng nhíu mày của Nhị thế tổ này, chợt bật cười, "Cô nói này, cô chưa bao giờ thấy cháu có cái bộ dạng như thế này đâu đấy. Lại nói, chuyên môn của cô cũng không phải là phụ khoa. Thế này đi, để cô dẫn cháu lên lầu trên, liên hệ với bác sĩ giùm cháu, rồi nhờ bà ấy kiểm tra cẩn thận cho Sở Hàm." "Này!" Giang Nghi Đông gọi với thằng cháu đang chuẩn bị đi xuống lầu đón người lên, "Cô bé đó, cháu xác định rồi hả?" Giang Bắc Thần đứng tại chỗ trừng mắt nhìn, rồi bất chợt nở một nụ cười trông vô cùng kỳ quặc. "Cháu đã sắp làm ba rồi! Ai đùa với cô chứ?" ... Mời các bạn đón đọc Tình Chiến của tác giả Trường Vũ Trụ.