Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tiểu Hồ Ly Và Quốc Vương

Mình vẫn luôn thắc mắc một điều: “Phải yêu một người đến thế nào mới đủ để con người ta có thể buông bỏ mọi thứ ?" và sau khi đọc xong "Tiểu hồ ly và quốc vương", có lẽ mình đã tìm ra câu trả lời: chẳng bao giờ là đủ. Không có được tình yêu có lẽ sẽ đau đớn xót xa đến cùng cực nhưng dù vậy, chẳng mấy ai có thể sẵn lòng vì một người mà buông bỏ tất cả phía sau, nhất là đối với một vị vua một lòng vì thiên hạ như A Long. A Long là vua của Long Quốc. Thời thơ ấu, chàng là một Thái tử vô cùng yếu ớt, bệnh tật liên miên. Ngày ấy, khi chàng tưởng mình đã sắp lìa xa cõi đời thì bỗng nhiên, một con cáo trắng xuất hiện, truyền cho chàng viên linh đan, giúp chàng giữ được mạng sống. Con cáo ấy chính là A Ngân.   A Ngân là nàng hồ ly có trái tim mềm như nước, thấy ai gặp khó khăn cũng sẵn sàng ra tay giúp đỡ. Hồ ly có chín mạng, nàng sống mấy nghìn năm mà chưa mất đi mạng nào, ấy vậy mà nàng tiểu hồ ly thanh thuần ấy lại chẳng hề do dự khi chấp nhận vì chàng mà hy sinh mạng đầu tiên. Nhiều năm sau, khi nàng cùng cô sóc A Linh xuống núi dạo chơi, họ gặp lại nhau. Đứa trẻ yếu ớt ngày nào đã trở thành một chàng trai tuấn tú và uy dũng. Ngay cả khi một mình đối mặt với bầy sói, ánh mắt chàng vẫn bình thản lạ thường. Mặc dù vậy, sức người có hạn, một mình chàng làm sao có thể chống chọi với cả một bầy thú dữ? Và rồi khi chàng đang ở ranh giới giữa sự sống và cái chết, A Ngân lại một lần nữa gánh thay chàng một kiếp nạn. Thế nhưng chàng chẳng biết điều đó, cứ đinh ninh rằng người đã cứu mạng mình là Liên Hoa - công chúa Nguyệt Quốc. Từ đó, chàng lập lời thề cả đời sẽ không phụ nàng ta. Một năm sau, A Long và A Ngân gặp lại nhau trong một lần chàng đi du ngoạn. Chàng nhầm tưởng nàng là một thiếu nữ yếu đuối bị hai tên lưu manh chòng ghẹo, liền không ngần ngại vung kiếm bảo vệ nàng. Và kể từ giây phút đó, dung mạo tuấn tú, giọng nói trầm ấm cùng khí chất phi phàm của chàng đã khiến trái tim nàng loạn nhịp. Nàng đã thích chàng sao? Duyên phận kỳ diệu, nàng tình cờ có cơ hội tiến cung phục vụ Quốc Vương. A Ngân chẳng biết vì sao A Long lại căm ghét nàng như thế, nhưng tình yêu vốn dĩ là khờ dại. Dù cho A Long có sỉ nhục nàng, dù cho bao nhiêu sủng hạnh yêu thương của chàng đều chỉ dành cho một mình Liên Hoa công chúa, nàng lại càng thêm ngưỡng mộ người ấy. Đường đường là một bậc đế vương mà sao chàng có thể chung tình đến thế, khiến trái tim nàng càng thêm thổn thức… Đến một ngày, A Long kiên quyết trả lại A Ngân những thứ thuộc về nàng. Chàng đuổi nàng ra khỏi hoàng cung, nói rằng những thứ thuộc về nàng đều khiến chàng khinh ghét, bảo nàng cách chàng càng xa càng tốt. Giây phút đó, trái tim nàng như vỡ tan thành từng mảnh. Chiều hôm ấy, A Ngân rời xa nơi hoàng cung đầy toan tính, rời xa người đàn ông nàng yêu hơn tất cả. Chiều hôm ấy, cổng thành vĩnh viễn khép lại với nàng, chấm dứt một đoạn tình duyên ngắn ngủi mà đầy đau đớn. Những ngày sau đó, người dân Long Quốc truyền tai nhau rằng, Quốc Vương ngày nào cũng đứng trên cổng thành, nhìn về một nơi xa xăm... Vì vẫn lưu luyến trần gian, A Ngân xin bà mình cho mình được sống ở nơi này đến hết kiếp mạng thứ ba để âm thầm nghe ngóng tin tức của chàng. Liên Hoa công chúa lúc này đã trở thành Hoàng hậu, sinh hạ Hoàng tử. Khắp nơi trên Long Quốc, người người nhà nhà đều rộn ràng ăn mừng. Chỉ có A Ngân mỉm cười mà nước mắt lại trào dâng. Có lẽ chàng đang đắm chìm trong hạnh phúc mĩ mãn, chẳng còn nhớ đến người con gái tên A Ngân nữa rồi. Nàng đâu biết rằng ở nơi hoàng cung hoa lệ, có một người ngày ngày bị dày vò bởi nỗi nhớ nhung da diết, để rồi không thể kìm lòng mà bỏ mặc giang sơn bách tính, lên đường đi tìm nàng. Có lẽ những tháng ngày yên bình sống bên nhau như bao đôi vợ chồng bình thường là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời họ. Nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, kiếp nạn lại đổ xuống A Ngân ngay khi A Long phải xuất chinh dẹp loạn. Và lần này nàng đã chẳng thể vượt qua. Hai người họ âu cũng là có duyên mà không phận, chỉ đành thề nguyện kiếp sau… “Ở một góc trong căn nhà gỗ, có hai hàng chữ, được viết đậm bằng máu, bất kể là người hay yêu, chỉ cần bước tới đây là nước mắt lưng tròng: Thiếp là hồ ly nhỏ, nguyện vì chàng mà tới nhân gian Trẫm là vương một nước, nguyện cùng nàng sống trọn kiếp sau.” Khi mới đọc truyện, mình không có cảm tình với nam chính nhưng sau đó ngẫm lại, mình lại thấy chàng đáng thương nhiều hơn đáng trách. Là vua một nước, tưởng như A Long có trong tay tất cả, thế nhưng ngai vàng kia hoá ra lại là một sợi xích ngàn cân trói chặt chân chàng, ngăn chàng đến với người chàng yêu. Chàng ngỡ rằng mình yêu A Hoa, hoá ra đó chỉ là sự biết ơn đơn thuần. Chàng ngỡ ràng mình ghét bỏ, khinh thường A Ngân, nào ngờ đó lại là thứ tình yêu sâu sắc hơn tất cả. Còn về nữ chính, mình không trách nàng đã dại khờ bởi khi yêu, ai mà chẳng có chút mù quáng? Đối với mình, tất cả các truyện của tác giả Lan Rùa đều rất đáng đọc, trong từng lời văn của chị có luôn có sự cuốn hút rất riêng, mặc dù câu từ không quá cầu kì, hoa mỹ. Cách viết giản dị khiến từng chi tiết nhẹ nhàng len lỏi vào tâm trí, khẽ chạm vào trái tim người đọc. Truyện không dài nhưng từng câu chữ làm mình ám ảnh. May mắn là truyện còn có những phân đoạn rất dễ thương, có những đoạn nam chính giở thói nũng nịu rất trẻ con, có những khi lại lưu manh lợi dụng nữ chính, đọc những đoạn này cũng thấy trái tim yếu ớt mong manh của mình được an ủi phần nào :) . Điều duy nhất mình thấy chưa hài lòng là những đoạn ngược nam trong truyện còn hơi ít, tuy nhiên qua đó mình cũng đã thấy được phần nào tâm tư của nam chính. Chúc các bạn nhảy hố vui vẻ <3
_____________ " ": trích từ truyện Review by #Thiên Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Tiếng suối trong vắt, róc rách vui nhộn chảy qua từng khe đá. Trăng cũng lên cao lắm, sáng lắm. Ở khe núi nọ, có con cáo nhỏ xinh, đôi mắt màu tím, long lanh to tròn hơn cả đá Musgravite, đầy mê hoặc, bộ lông trắng muốt, mềm mịn tuyệt đẹp. Nếu gặp con trực tiếp con cáo đó, có lẽ người ta sẽ nghĩ, chắc là họ đang mơ, hoặc đang nhìn ngắm một bức tranh do con người tưởng tượng ra, bởi vì nó, quá hoàn mĩ. Con cáo đó thuộc giống cáo Tiên Tộc, là giống cáo cao quý nhất. Cáo nhỏ ngồi ngay ngắn trên phiến đá cẩm thạch lớn, nó đang tu luyện. Hôm nay đã là ngày thứ hai trăm bảy tư, của năm thứ chín ngàn chín trăm lẻ chín. Chỉ còn gần một trăm ngày nữa, là tròn một ngàn năm, nó sẽ thành công. Con cáo nhỏ hí hửng lắm, nó hăng say rèn luyện. -"A Ngân, A Ngân..." Tiếng gọi từ đằng xa, A Ngân mở mắt, là A Linh tỷ tỷ, tỷ ấy là loài sóc quý, A Linh tu được hai ngàn năm, nhưng tỷ ấy không giống nó, để được thành tinh, A Linh phải ăn thịt người. -"A Ngân, đi chơi đi..." -"A Linh ơi muội phải tu luyện...muội còn ít ngày nữa thôi, rồi chúng ta tha hồ đi chơi..." A Linh bất mãn nói. -"Chẳng phải chín trăm chín chín năm là hóa phép thành người được rồi hay sao?" -"Nhưng bà nói phải đủ một ngàn năm thì thân thể mới khỏe mạnh, nếu đi bây giờ sẽ rất nguy hiểm..." A Ngân phân vân. -"A Ngân ơi là A Ngân, bà A Ngân cẩn thận quá đó, không nguy hiểm gì cả đâu, A Linh sẽ bảo vệ A Ngân, hôm nay Nguyệt quốc mở lễ hội pháo hoa, mười năm mới có một lần, A Ngân không đi thì phí lắm..." A Linh tiếp tục khơi gợi. -"Có đồ ăn ngon lắm, A Ngân ăn bao giờ chưa? Có thịt cừu, thịt lợn nhé, có cả bánh trung thu nhân lạp xưởng..." -"Muội ăn chay mà A Linh!" -"Ừ, còn có múa rối đó, còn có rất nhiều công tử đẹp trai, đi cùng A Linh đi, không có A Ngân mất vui...năn nỉ đấy...đi về luyện tiếp, chỉ một đêm thôi mà..." -"Bà A Ngân đi công chuyện rồi mà...đi đi...bà không biết đâu..." A Linh lèo nhèo mãi, A Ngân đành tặc lưỡi rời phiến đá cẩm thạch, để ngón trỏ lên trán, dịu dàng xoay người. Trong chốc lát, cả khu rừng bừng sáng. Chẳng thấy con cáo trắng nào nữa, chỉ thấy một tiên nữ thướt tha xuất hiện. -"A Ngân, A Ngân đẹp quá!" A Linh thốt lên, đây là lần đầu tiên A Ngân dùng phép thuật, trước đây nó cứ định để tới một ngàn năm cơ, nó tiến tới dòng suối gần đó, tự ngắm mình, rồi lại đỏ bừng thẹn thùng. -"Bà cũng nói A Ngân sẽ đẹp..." A Linh cũng biến thành một thiếu nữ, hai người vui vẻ dắt nhau đi chơi. Quang cảnh dưới núi thật là thích, A Ngân trợn tròn mắt hết lần này tới lần khác. Một lát, A Linh mới sực nhớ ra hai người không có quần áo mặc, nó đành nhanh nhẹn biến thành sóc nhỏ, chui vào tiểu kĩ viện gần đó, trộm hai bộ đồ. Hai tỷ muội háo hức lắm, lần đầu tiên A Ngân nhìn thấy đường phố, thấy con người, thấy xe ngựa, cái gì cũng mới mẻ cả. -"A Ngân thích không?" -"Thích lắm A Linh ạ! Cảm ơn tỷ..." -"Nhanh lên, sẽ bắn pháo hoa đó!" -"Dạ..." Những ánh mắt ngưỡng mộ nhìn theo bước chân của hai cô gái, họ đẹp quá, chưa bao giờ thấy ai đẹp như họ. Mời các bạn đón đọc Tiểu Hồ Ly Và Quốc Vương của tác giả Lan Rùa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mối Tình Danh Môn: Cục Cưng Trăm Tỷ Của Đế Thiếu - Niêm Hoa Nhạ Tiếu
Bộ truyện được tác giả Niêm Hoa Nhạ Tiếu viết với nhiều tình tiết hấp dẫn hài hước kể về câu chuyện tình của người đàn ông nắm cả Đông Lăng cùng cô nàng bình thường bán mất bản thân mình. Danh môn bao giờ cũng có cái quy củ của nó, một cô gái bình thường làm sao sống trọn bên người đàn ông cao quý quyền thế. Bạn đọc hãy cùng khám phá những điều đó nhé. *** Cô chống hai tay trên lồng ngực anh, vẻ mặt kinh hoảng: Anh dám làm loạn, tôi... Tôi kiện anh. Anh nắm cằm của cô, cười rất tà mị: Cả Đông Lăng đều là thiên hạ của tôi, em kiện tôi sao? Giao dịch đầu tiên, đem cô cùng người đàn ông tôn quý nhất cũng đáng sợ nhất Đông Lăng trói chung một chỗ. Ngoài chờ đợi truyện, bạn đọc cũng có thể đọc những bộ hay do nhà làm Thực Cốt Sủng Ái: BOSS Quá Hung Mãnh, Bà xã ngọt ngào: Hàng tỉ ấm áp kết hôn ngày thứ 7, Ảnh đế thần bí trộm cưới: Vợ yêu tới pk, hôn sai 55 lần. thiếu phu nhân vô lại. *** Xe Bắc Minh Dạ cho tới bây giờ đều là từ bên ngoài nhìn không tới tình hình một chút bên trong, càng là buổi tối. Cho dù Mộ Tử Khâm biết Danh Khả ở nơi đó nhưng là hoàn toàn nhìn không thấy cô, thời điểm vừa rồi cô đi vào, mặc dù anh nhìn chằm chằm vào cô nhưng cô ngay cả đầu đều không có nâng một phen, giống như nơi này cũng không có anh tồn tại một dạng. Kỳ thật cũng không trách cô, sau khi nghe được những lời này anh cũng không trông cậy vào cô có thể cho chính mình cái sắc mặt hoà nhã gì. Trước khi đi vào Bắc Minh Dạ quay đầu nhìn anh ta, mặc dù không cười nhưng ánh mắt lại chớp động vài phần quang mang lợi hại, lúc này anh không tính lãnh: "Muốn giải thích hai câu hay không?" Mộ Tử Khâm không nói lời nào. Không có gì giải thích, nếu bị nghe được, cứ như vậy đi. Thủ đoạn Bắc Minh Dạ vẫn lại là lợi hại như thế, ngay cả đối với người một nhà đều đã như thế, anh ta là vì quá tin tưởng anh cho nên không có một chút phòng bị, bất quá anh ta không phủ nhận thủ đoạn như vậy là trực tiếp nhất hữu hiệu nhất, ít nhất trên một điểm này, anh thắng. "Hi vọng cậu vĩnh viễn nhớ kỹ cậu trầm mê chỉ là thân thể của cô, mà không phải cô." Anh ta ném thuốc lá, xoay người hướng xe chính mình cách đó không xa đi đến. ... Mời các bạn đón đọc Mối Tình Danh Môn: Cục Cưng Trăm Tỷ Của Đế Thiếu của tác giả Niêm Hoa Nhạ Tiếu.
Vương gia! Vương Phi có hỉ!!! - Minh Nguyệt Ngọc Anh
Nhân vật chính trong câu chuyện ngôn tình sủng có tựa đề Vương Gia! Vương Phi Có Hỉ!!! của tác giả Minh Nguyệt Ngọc Anh là Băng Tuyết Nhi và Hiên Viên Lãnh. Người chị em thân thiết nhất lại vì sự đố kỵ mà hãm hại cô. Cô vì thành toàn cho người đó mà nhảy xuống vách núi nhưng may mắn không chết. Cô xuyên không qua trở thành đứa trẻ bị mọi người coi là phế vật. Cuối cùng mọi chuyện sẽ ra sao? Cô sẽ làm gì để thích ứng với hoàn cảnh nơi này? *** Băng Tuyết Nhi nhìn qua Lão, Mị, Ảnh, Dạ, Thiên, Minh Mai, Minh Trúc, MInh Lan, Lục Địch U, cuối cùng dừng lại trên người Lão, môi anh đào khẽ mở: “Thúc Thúc, Tuyết Nhi về rồi.” Lão nhìn nàng, đôi mắt đạm mạc lần đầu tiên ươn ướt. “Trở về là tốt rồi.” Ánh trăng sáng tỏ, gió khẽ đung đưa y bào, mọi người nhìn nhau, cùng nở nụ cười.. “Muội muội, ta muốn bế cháu gái của ta.” Lục Địch U nhìn Hiên Viên Lãnh và Minh Trúc đang bế hai đứa nhỏ, mắt sáng lên. “Vương Phi, chúng ta cũng muốn.” Ảnh cùng 3 thiếu niên cũng thôi lạnh lùng, chạy về phía hai đứa bé. “Không được tranh với ta.” Lục Địch U trừng mắt nhìn bốn thiếu niên, thân thủ ngăn bọn họ lại. “Vì sao lại không thể?” “……” Mời các bạn đón đọc Vương gia! Vương Phi có hỉ!!! của tác giả Minh Nguyệt Ngọc Anh.
Tử Đằng Không Nở Lần Hai - Không Còn Là Nữ Phụ - Ka La Ra
Bốn năm bên nhau, đổi lại là nước mắt. Bảy năm bạn bè, đổi lại là nỗi đau còn hằn trên khuôn mặt. Người bạn thân tưởng như mãi mãi, người thương yêu tưởng như trọn đời. Năm tháng đi qua cuộc đời để lại hai tiếng: "Tưởng như..." Cô- Chu Tử Đằng, phải chăng là quá ngu như "bạn thân" cô đã mắng, hay là đã quá khờ như "người yêu" cô đã nói?! Hai người mà cô tin yêu hết lòng, lại quay ra đâm cô một nhát thật đau. Người yêu cô- Ngũ Ngạo Quân lại sau lưng cô ngoại tình với người cô xem như chị em ruột- Đường Vi Yên. Ngày Chủ nhật ấy, là một ngày không nắng. Bắt gặp cảnh hai người tằng tịu với nhau ngay chính tại nơi tình yêu cô chớm nở, cô chỉ im lặng, chỉ có một giọt lệ lăn trên má cô. "Hai người đã muốn bên nhau, được, tôi thành toàn cho hai người."- Một phút quẫn trí, cô nắm chặt con dao đã giấu sau lưng lao tới hai người họ. Đường Vi Yên nhanh tay hơn tát cô một cái rõ mạnh trước khi cô rút dao. Sau đó, cô chỉ kịp nhìn thấy con dao mình cầm trong tay bị Đường Vi Yên tước lấy cắm phập vào trái tim mình. Ngày chủ nhật hôm ấy, thật ảm đạm. Cô đã chết. Tưởng như vậy. Cho đến khi mở mắt lần nữa, cô chỉ thấy mình nằm trong một căn phòng trống trải chỉ có đúng một chiếc gương thật to ở chính giữa. Soi vào trong gương. Đó là một người khác... ... Cô đã xuyên không, vào một cô gái có tên giống hệt mình và là nhân vật nữ phụ có kết cục bi thương nhất trong cuốn tiểu thuyết mà ả ta đưa cô đọc... Hoa Tử đằng... đã một lần héo úa *** Đã có quá nhiều chuyện xảy ra. Những hận thù âm ỉ trong trái tim nay đang reo vang lên ầm ĩ trong tâm trí. Rốt cuộc ta của ngày hôm qua đã làm những gì tạo nên ta của ngày hôm nay? Ta đưa đôi mắt vô hồn nhìn thi thể của Mộc Diêu Tuyền nằm bất động trong vũng máu đỏ tươi. Cảm giác trống vắng đến lạ. Ôi, và giờ ta lại bắt đầu nhớ rồi sao? Nhớ về cái thuở niên thiếu khi ta thiếu nữ tóc xõa ngang vai, ra đường đùa vui với bè bạn tận hưởng tuổi trẻ, về nhà lại cười nói với gia đình tận hưởng tình thương. Đó là cái thời mà người ngoài vẫn còn hay thủ thỉ tấm tắc khen với nhau rằng: "Nhà họ Chung có con gái đầu đẹp như tiên, có con gái thứ xinh như hoa và có con trai út tuấn tú hơn người, ông bà Chung gia thật có phúc quá đi!" Đó là niềm hãnh diện của cha mẹ và cũng là sự tự hào của ta về gia cảnh êm ấm của mình. Vậy mà nhoáng một cái, tất cả mất sạch. Hai mươi ba năm yên vui của ta thì ra cũng chỉ như một đêm máu tanh sương gió. Ánh nhìn bi thương của mẹ, nét mặt thống khổ của cha và cả tiếng hét đau đớn đó của em trai, từng cái một như khảm sâu, như đục sâu, như khoét sâu vào tâm hồn ta cho đến khi nó đổ nát và vỡ tan. Tại sao trời lại tầm tã mưa hôm đó? Tại sao lại đổ nước xả trôi máu người nhà họ Chung thê thảm chết oan, lại xối nước rửa mờ dấu chân bọn nhà họ Lãnh tàn bạo càn quét? Tại sao trời lại mưa? Để thân ảnh người chị cõng người em vội vã chạy trốn đi trong màn mưa vũ bão càng thêm đơn độc đến đáng thương? Mưa rơi tẩy được tội ác của bọn chúng, nhưng mãi mãi không gột được nỗi hận trong lòng ta. ... Mời các bạn đón đọc Tử Đằng Không Nở Lần Hai - Không Còn Là Nữ Phụ của tác giả Ka La Ra.
Thân Biên (Nhân Quỷ) - Miêu Oa
Vào một ngày giữa tháng 10,  Thân Đồ Thành phát hiện ra huyết ngọc điệp. Trong một trò chơi hắn thấy tay của Điệp tiên, cũng từ ngày đó, Điệp tiên luôn xuất hiện bên cạnh hắn một cách quỷ dị.  Đầu tháng 12, nữ sinh Bạch Lộ của đại học Z ly kỳ tử vong, thi thể không thấy bóng dáng, có người chứng kiến trên xác chết có một cái huyết ngọc điệp. Ngay sau đó, phòng 308 trong ký túc xá xảy ra hiện tượng dây chuyền, mỗi khi có một người nhìn thấy người đã chết thì người đó cuối cùng cũng chết đi. Thân Đồ Thành cũng bị liên lụy, nhưng người xuất hiện trong giấc mơ kia rốt cuộc là ai? Là Điệp tiên? Hay là người hắn đã từng yêu? Bạn biết không? Internet kì thật rất nguy hiểm. Những nam sinh từng tham gia trò chơi chiêu quỷ lúc ấy, từng người một lần lượt chết đi, nguyên nhân đưa bọn họ tới họa sát thân rốt cuộc là Internet hay vẫn là Điệp tiên? Thân Đồ Thành nhìn bạn thân lần lượt tử vong, hắn quyết tâm tìm ra đáp án. Nhưng cuối cùng Điệp tiên xuất hiện ở trước mặt hắn, đến tột cùng là người lương thiện mà hắn yêu, hay là ác quỷ mà hắn hận? *** Khu Lão Thành nằm ở phía Bắc thành phố Z có rất nhiều con hẻm nhỏ cổ xưa tĩnh mịch, chúng nó đan xen khắp nơi, dấu vết thời gian khắc sâu trên phiến đá xanh, khi bước vào bên trong phảng phất như có thể nhìn thấy màu sắc của năm tháng. Sớm tinh mơ, Thân Đồ Thành mang theo hai phần điểm tâm trở về nhà, Cố Phán Hảo đã thức dậy, cậu đang tưới hoa trên ban công. “Đồ ăn đặc sản của thành phố Z đây, cơm nóng cộng thêm sữa đậu nành”. Thân Đồ Thành giơ cái túi trong tay vẫy vẫy về phía Cố Phán Hảo, “Còn nóng hổi”. Cố Phán Hảo đáp một tiếng, đặt bình tưới xuống rồi đi vào phòng khách. Cậu đang mặc T-shirt của Thân Đồ Thành, nó rộng hơn so với vóc người của cậu, vì vậy để lộ một khoảng lớn da thịt trên vai. Cậu đi đến gần, hương thơm hoa sen như có như không cũng theo đó bay đến, Thân Đồ Thành gãi đầu mũi, nói: “Chốc nữa theo anh ra ngoài mua quần áo”. Lúc này, hai người đã trở về từ núi Ngưu được một tháng, từ khi Cố Phán Hảo ăn vào liên nhục tự tay Thân Đồ Thành đưa đến thì hình dáng mờ ảo ngày càng rõ ràng, đến hiện tại, cơ thể của cậu đã không khác gì với người thường. Chỉ là phiền não cũng theo đó mà đến, đầu tiên chính là vấn đề thức ăn______từ nghìn năm trước, Cố Phán Hảo vẫn sống dưới dạng “hồn phách”, mọi người đều biết hồn phách không cần ăn uống, vì thế từ lâu Cố Phán Hảo đã quên sạch khái niệm “ăn”, nên từ lúc bắt đầu có thân thể, cần suy nghĩ đến việc dùng thức ăn để duy trì chức năng hoạt động của cơ thể. Có một lần, Thân Đồ Thành được cha gọi về gấp, hắn buộc phải trở về nhà một chuyến, ba ngày sau hắn trở lại, vừa mở cửa thì liền nhìn thấy Cố Phán Hảo sắc mặt tái mét nằm trên ghế sô pha, dọa đến hắn thiếu chút nữa mất đi lý trí. Hắn run rẩy ôm lấy Cố Phán Hảo rồi chạy như bay đến bệnh viện, mà kết quả kiểm tra lại khiến hắn dở khóc dở cười, hóa ra trong ba ngày hắn rời đi, cậu không ăn chút cơm nào. ... Mời các bạn đón đọc Thân Biên (Nhân Quỷ) của tác giả Miêu Oa.