Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cố Phán Rực Rỡ

Lời của editor: Nhan đề ban đầu mình thấy rất lạ, sau tìm hiểu thì (hình như) là tác giả chơi chữ. Cố Phán vừa là tên nữ chính, vừa có nghĩa là đôi mắt minh sáng (kiểu hắc bạch phân minh). "Cố phán sinh huy" 《顾盼生辉》 là đôi mắt đẹp phát ra ánh sáng rực rỡ. Đại từ chỉ người trong truyện sẽ thay đổi tùy cảnh cho phù hợp, tùy theo đó là suy nghĩ của ai thì mình sẽ thay bằng anh/chị/hắn/cô. Giới thiệu Một người câm luôn im lặng trầm mặc, một chàng trai lịch sự tao nhã. Cô vẫn nhớ rõ ngày hôm đó, hoa tuyết bay đầy trời, rét lạnh thấu xương, anh đã nói, "Em ra dấu, lẽ ra anh nên hiểu được." Bắt đầu từ khoảnh khắc nhìn thấy cô, anh đã quyết định chính mình sẽ bảo vệ cô đến lúc trưởng thành. *** Thể loại: Hiện đại, thanh xuân Tình trạng: Hoàn Review bởi: Trương Quế Anh - fb/hoinhieuchu   Đây là câu chuyện về Cố Phán, con gái của Cố Niệm và Tống Hoài Thừa trong truyện “Chấp Niệm”. Khi một người không thể nói chuyện được thì cảm giác sẽ như thế nào? Tự ti, đau buồn, bị vây quanh trong cảm xúc tiêu cực chăng? Nhưng không, Cố Phán trong câu chuyện này là một cô gái dịu dàng, lương thiện và tài hoa. Có lẽ cuộc đời cướp đi của bạn thứ này, sẽ bù đắp lại cho bạn bằng thứ khác. Cố Phán có một gia đình hạnh phúc, sống trong sự yêu thương của cha mẹ và sau này là của Trần Thiệu Thần.   Như bao nam chính ngôn tình khác, Trần Thiệu Thần là một chàng trai giỏi giang, luôn là tiêu điểm chú ý, là nam thần trong mắt các chị em. Anh yêu Cố Phán bằng thứ tình cảm ấm áp như nắng ban mai, êm ả như dòng suối. Họ học cùng trường cấp 3, ngay từ cái nhìn đầu tiên, Trần Thiệu Thần đã biết “chính là cô ấy”. Việc học tập lớp 12 bận rộn nhưng anh vẫn dành thời gian học thủ ngữ để có thể đến gần cô hơn, hiểu cô nói gì, còn cô thì không ngừng phấn đấu để thi vào ngôi trường đại học có anh ở đó. Việc cô không nói được chưa từng là trở ngại giữa họ. Có những tình yêu lặng lẽ như thế nhưng bền bỉ biết bao.   Trong câu chuyện này, ta bắt gặp những nhân vật rất đời thường mà ắt hẳn trong cuộc sống ta cũng từng gặp phải. Một Diệp Tử Nhuy tuy gặp nhiều khó khăn, bề ngoài yếu đuối nhưng luôn mạnh mẽ, kiên cường. Một Kim Nhiễm với tính xấu ganh tị đã dần đẩy bạn bè rời xa mình. Một Chu Chú yêu Trần Thiệu Thần say đắm nhưng không được anh đáp lại. Một Hàn Diệp Hành khiến cho người ta nuối tiếc về mối tình đơn phương. Các nhân vật phụ huynh cũng rất đáng yêu. Tống Hoài Thừa giữ con gái như bảo vật, luôn lo lắng bị Trần Thiệu Thần “lừa” mất. Mẹ chồng dễ thương Từ Thần Hi không biết nấu ăn, rủ con dâu vào bếp rồi phải lên Baidu tra để biết cách nấu, lại còn dẫn con dâu đi mua nội y,… Đối với mình, đây không phải câu chuyện quá xuất sắc, tình tiết khá thường gặp trong tiểu thuyết, cũng không gay cấn bất ngờ nhưng nó phù hợp với những ai đang cần một câu chuyện ấm áp để giải trí sau những ngày căng thẳng, lời văn nhẹ nhàng, như viên kẹo chậm rãi tan ra, dù không đặc biệt cũng khiến người ta thích thú. [Cô vẫn nhớ rõ ngày hôm đó, hoa tuyết bay đầy trời, rét lạnh thấu xương, anh nhìn động tác thủ ngữ của cô và bảo: "Anh hiểu em đang nói gì." Bắt đầu từ khoảnh khắc nhìn thấy cô, anh đã quyết định chính mình sẽ bảo vệ cô đến lúc trưởng thành.] [Trong cuộc sống, bất luận bạn là ai, không cần biết bạn sống cuộc đời ra sao. Thì sâu thẳm trong nội tâm bạn vẫn khát vọng một tình yêu đơn thuần mãi bền lâu. Yêu một ai đó, thì câu nói ‘Em yêu anh’ là cách biểu đạt đơn giản mà phổ biến nhất. Nhưng đối với bọn họ, đó cũng là một hy vọng xa vời vĩnh viễn không thể nào đạt được. Hoa Tử cong môi cười, nhìn những bức ảnh vừa chụp trong máy ảnh. Không sao cả, có lẽ chuyện gì cũng cần phải xen lẫn một chút ít tiếc nuối mới là hoàn mĩ nhất.]   Bonus: Tên nữ chính lấy từ câu "Cố phán sinh huy" 顾盼生辉 nghĩa là là đôi mắt đẹp phát ra ánh sáng rực rỡ. Sau này con của hai người cũng tên là Tiểu Huy đó! *** Bạn có tin không, trên thế gian này có những người mà chỉ bằng một ánh mắt, họ đã có thể xác định được người mà mình muốn ở bên cạnh trọn đời trọn kiếp. Giống như khi Trần Thiệu Thần nhìn thấy cô gái nhỏ Cố Phán trên sân trường cấp ba năm ấy, anh đã biết rằng cô chính là người con gái mình muốn bảo bọc chăm sóc cả đời. Hay giống như trong đêm gió tuyết đầy trời năm đó, khi anh nói với cô “Động tác thủ ngữ của em, anh có thể hiểu được”, Cố Phán biết rằng chàng trai ấy đã để lại một dấu ấn sâu đậm chẳng thể xoá nhoà trong trái tim cô. Cố Phán là một người con gái mà thoạt nhìn, mọi người đều sẽ cho rằng cô là một cô gái hoàn hảo. Cô có vẻ ngoài xinh đẹp dịu dàng, lại có tài năng hội hoạ xuất chúng. Nhưng vốn dĩ trên đời này chẳng có ai là hoàn mỹ cả, Cố Phán tưởng chừng như có một cuộc sống hạnh phúc, nhưng khiếm khuyết lớn nhất của cô chính là cô không bao giờ có thể cất tiếng nói lên được. Đúng vậy, Cố Phán là một cô gái câm. Những ánh mắt hiếu kỳ ngạc nhiên, những lời cười cợt xem thường, đó là những thứ mà Cố Phán đã phải đối mặt trong suốt quá trình trưởng thành. Nhưng cô không vì những thứ ấy mà trở nên tự ti bi quan. Cố Phán vẫn ngày ngày cố gắng phấn đấu tiến về phía trước, cô như một ánh mặt trời nhỏ toả sáng rực rỡ. Và rồi sự lạc quan vui vẻ ấy đã khiến cô gặp được Trần Thiệu Thần. “Cuộc sống là một quãng đường có kỳ hạn, trên từng đoạn đường bạn sẽ luôn gặp được rất nhiều người khác nhau. Nhưng không ai biết trước được, trong lúc không ngờ nhất, bạn sẽ gặp được một người nắm tay bạn đi hết quãng đường đó.” Tình yêu giữa Cố Phán và Trần Thiệu Thần không phải là thứ tình cảm mãnh liệt như thiêu thân lao đầu vào lửa, nó như một dòng chảy dịu dàng ấm áp chậm rãi bao quanh trái tim của hai người họ. Có một Trần Thiệu Thần vì muốn đến gần Cố Phán hơn mà cố gắng học thủ ngữ, rồi lại cho cô một cái hẹn gặp lại ở trường đại học. Có một Cố Phán đã cố gắng phấn đấu để có thể gặp lại anh như lời đã hẹn. Bọn họ cùng nhau trải qua những ngày tháng ngọt ngào muôn màu muôn vẻ của cuộc sống đại học. Vì đã xác định được rõ tình cảm của mình từ lâu nên Trần Thiệu Thần tốc chiến tốc thắng, chẳng bao lâu sau khi vào trường tất cả mọi người đều đã biết học trưởng đẹp trai Trần Thiệu Thần và mỹ nữ khoa mỹ thuật Cố Phán đang hẹn hò. Mức độ cưng chiều vào bảo bọc Trần Thiệu Thần dành cho Cố Phán là tuyệt đối, còn có vài giây phút rất lưu manh khiến Cố Phán đỏ mặt tía tai tim đập rộn ràng như thế này:  “Cố Phán...” “Không nên nhìn anh như vậy.” “Em còn nhìn anh như vậy, anh sẽ muốn... hôn em.” ... Yêu một người quá ưu tú như Trần Thiệu Thần, đôi lúc Cố Phán cũng sẽ cảm thấy mình như một gánh nặng phiền phức của anh, không xứng đáng để đứng cạnh anh. Nhưng may mắn thay, cô đã yêu một người luôn luôn sẵn sàng bao dung chăm sóc cho cô, khiến cho cô tin tưởng và yêu thương bản thân mình hơn, cũng là động lực để có thể mạnh mẽ đương đầu với những khó khăn của cuộc sống.  Có lẽ đôi khi lãng mạn không phải là một tình yêu oanh oanh liệt liệt hay những lời hứa hẹn lớn lao. Giữa cuộc đời bề bộn này, gặp được một người nguyện ý bao dung cho những khuyết điểm của bạn, nguyện ý chở che cho bạn đến hết quãng đời này, đây chẳng phải đã là chuyện lãng mạn nhất rồi sao? *** Ai đã từng đọc bộ truyện “Chấp Niệm” của tác giả Dạ Mạn chắc hẳn cũng đã biết đến cô con gái Cố Phán của hai nhân vật chính trong truyện. Đối với mình thì “Cố Phán Rực Rỡ” giống như một ngoại truyện dài ngọt ngào mà tác giả dùng để bù đắp cho trái tim bị tổn thương của những bạn độc giả vừa đọc xong “Chấp Niệm”.  Mạch truyện của “Cố Phán Rực Rỡ” có liên quan một chút đến “Chấp Niệm”, nhưng cũng không quá nhiều. Ngoại truyện của “Chấp Niệm” là phần gặp gỡ của Cố Phán và Trần Thiệu Thần nên mình nghĩ các bạn nên đọc phần đó trước khi bắt tay vào đọc “Cố Phán Rực Rỡ” nhé. Truyện có một dàn nhân vật phụ khá là thú vị, từ những người bạn trong trường đại học cho đến gia đình của Cố Phán và Trần Thiệu Thần đều để lại ấn tượng cho mình. Xét về nội dung, cốt truyện của “Cố Phán Rực Rỡ” thật sự không quá mới lạ, cả bộ truyện không có quá nhiều sóng gió và nam nữ chính cũng được xây dựng theo hình tượng nam thanh nữ tú vạn người mê. Nhưng đối với mình thì đây là một bộ truyện đủ ngọt ngào, đủ ấm áp và cũng đủ để khiến mình thoải mái vui vẻ yêu đời hơn sau khi đọc truyện, nếu bạn đang tìm kiếm một bộ truyện nhẹ nhàng dễ thương thì đây là một lựa chọn vô cùng thích hợp nhé! ___________________ “ ”: trích dẫn từ truyện Review by #Niệm Dung Hoa - lustaveland.com   Mời các bạn đón đọc Cố Phán Rực Rỡ của tác giả Dạ Mạn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Giữ Chặt Chị Gái - Hồ Điệp Seba
Rốt cuộc “Tại sao?" Quả thực ông trời muốn trêu đùa cô mà, đường tình yêu không phải ‘’đen đủi‘’ bình thường. Những tình yêu của cô luôn kết thúc bằng chia tay, suy cho cùng, cũng bởi vì cô nhất quyết không chịu thoát y bồi ngủ?! Đùa chắc, chưa gặp chân mệnh nam tử chân chính, sao có thể đem thứ quý giá của con gái dễ dàng trao ra? Từ nhỏ đến lớn tâm nguyện duy nhất của cô chính là trở thành bà chủ gia đình giỏi giang, Nhưng là ông trời tựa hồ cố tình cùng cô đối nghịch, trêu đùa cô một vố thật to. Mời các bạn đón đọc Giữ Chặt Chị Gái của tác giả Hồ Điệp Seba.
Phù Sinh Mộng - Tam Sinh Ước - Diệp Tiếu
Tác giả Diệp Tiếu đã giới thiệu đến với những bạn đọc yêu thích thể loại truyện ngôn tình một tác phẩm mới, một truyện có pha chút yếu tố truyện huyền huyễn khá hấp dẫn. Vẫn là chủ đề tình yêu nhưng được nêm nếm rất vừa miệng, công thêm chút gia vị huyễn hoặc khiến truyện càng thêm lung linh kì ảo. Thế giới này có ma tiên người thú lẫn lộn, có những yêu thương, hận thù đến sâu tận, có sự hòa trộn đến mê hoặc, tất cả xuất hiện trong truyện Phù Sinh Mộng. Đây là một hồi chấp nhất, vượt qua ngàn vạn năm, dây dưa vấn vít.  Đế quân Phượng tộc kiêu ngạo, vì lịch kiếp mà vướng vào khúc mắc với  tiểu Ma vương Tiên giới. Hồng Hoang khô cằn, trường kiếm của người thiếu niên chắn cho nàng một lần thiên kiếp, khiến nàng đơn thuần ngã vào yêu. Thế nhưng, dưới trời hoa đào mưa hạnh, vị tôn thần thượng cổ là nàng lại chớp mi cười yếu ớt trong nỗi thống khổ tột cùng. Hắn nói, ví bằng chỉ cầu vui vẻ nhất thời, chẳng uổng cuộc đời ngắn ngủi nên cứ mặc sức phong lưu. Tất cả những mỹ lệ lại hóa chỉ là hư ảo, khiến ta muốn dùng kiếm chém nát, để lộ tầng tầng lớp lớp xác đào hoa. Nếu chúng ta phải chết, người có sợ không? – Ta không sợ chết cùng người. Ta chỉ sợ, đơn độc sống tiếp mà thôi. Ta vốn chỉ là một thượng thần lười nhác. Thích uống rượu, sợ phiền toái, thuở thiếu thời từng bị tổn thương nên cũng thờ ơ với chuyện tình cảm. Mọi người đều nói U Minh Phủ tăm tối, ta khai một đoá hoa đào, là pháp thuật thượng cổ, thường ngày vốn không tin tà thần, ta to gan cứ thử một lần lại một lần. Cuối cùng, quả đúng như thế. Lần đầu tiên, bị người chiếm đoạt linh đan. Lần thứ hai, thổ lộ tình cảm, giao ra tâm phế, kết quả nhận được chỉ là một câu, ‘xin lỗi, nhận nhầm người.’ Vì thế ta rốt cục cũng hiểu được, U Minh Phủ, thật sự không thể nở hoa đào. Ta không cầu được tái kiến trên đỉnh thái sơn trăm hoa đua nở, bất quá chỉ muốn nói một câu, ‘Đừng tìm ta! Đừng tìm ta! Buông tha ta, chúng ta hãy quên nhau thôi!’ Vong Xuyên chớp mắt đã ngàn năm! Vong Xuyên, quên trọn ký ức ngàn năm! Một kiếp làm người, giữa hồng trần vạn dặm, thế đạo vô thường, hắn gặp được nàng. Giây phút hắn chìa tay ra cứu giúp nàng, nàng đã quyết định, tâm của nàng, máu của nàng, thậm chí cả thân thể phàm tục của nàng, tất cả đều trao cho hắn. Còn hắn, quân lâm thiên hạ, trái tim hắn rộng lớn quá, có thể chứa đựng ngàn vạn con dân, giang sơn xã tắc, nhưng lại chẳng chứa được nàng. Kiếp thần, vạn vạn năm qua, nàng lại chẳng ngờ nơi trước kia từng là tim nàng, lại biết rung động một lần nữa. Lần này, quyết tâm bỏ lại những thương tổn, bất an, nàng như chim sợ cành cong, dò dẫm bước theo hắn, yên tâm rằng cuối cùng mình cũng đã cập bến hạnh phúc. Giây phút trơ mắt nhìn thể xác tan biến vào hư không dưới trường kiếm của hắn, như những hạt bụi phiêu linh bất định, nàng đã muốn nói: ‘Ta muốn cùng chàng sinh nhi dưỡng tử, muốn được nắm tay chàng sống mãi mãi về sau, bách niên giai lão.’ Rốt cục đâu là điểm kết cho câu chuyện mời bạn theo dõi truyện và đi tìm hồi kết. Mời các bạn đón đọc Phù Sinh Mộng của tác giả Diệp Tiếu.
Hạnh Phúc Ngọt Ngào - Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Khi bạn yêu một ai đó với tất cả trái tim mình, tình yêu đó sẽ không bao giờ mất đi ngay cả khi bạn phải chia xa. Khi bạn yêu một ai đó và dù bạn đã làm tất cả mà vẫn không được đáp lại thì hãy để họ ra đi. Vì nếu tình yêu đó là chân thật thì chắc chắn rằng nó sẽ trở về với bạn. Hạnh Phúc Ngọt Ngào nhẹ nhàng, sâu lắng đáng đọc của tác giả Scotland Chiết Nhĩ Miêu . Quyển này nếu nằm trong phần ngoại truyện của Bầy Hạc thì có lẽ sẽ hợp lý hơn. Các nam chính trong các câu chuyện của Scotland Chiết Nhĩ Miêu đều là lính nên tính cách có phần khá giống nhau, theo mô-típ cũ quá nhiều có thể khiến cho người đọc sẽ cảm thấy hơi bị nhàn quá, tác giả nên có sự đầu tư, làm mới vào tính cách của các nhân vật ở những truyện sau nhiều hơn.  Mời các bạn đón đọc Hạnh Phúc Ngọt Ngào của tác giả Scotland Chiết Nhĩ Miêu.
Thế Giới của Chúng Ta - Bắc Cực Hàn Hùng
Thế giới của Chúng ta là một câu chuyện về lão Yong đem lừa con gái nhà người ta về trong túi. Mời các bạn đón đọc Thế Giới của Chúng Ta của tác giả Bắc Cực Hàn Hùng.