Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Dài Lâu

Tên gốc: Kinh cửu Chuyển ngữ: diuisca Thể loại: Thanh mai trúc mã, thể thao, chữa lành trái tim, dịu dàng phú nhị đại võ sĩ quyền Anh công & hiền lành lạc quan vũ công múa ba-lê thụNhiệt huyết và dịu dàng, khát vọng và trưởng thành, cuộc sống và mến thương. Một câu chuyện tình nơi thôn dã bình yên tuyến mười tám. *tuyến mười tám: ít ai biết *** Nếu hủ nào có sở thích đối với các truyện có tính chất thanh xuân, thanh mai trúc mã và ngọt ê răng thì đây chính là bộ truyện mình cực lực đề cử các bạn nên đọc. Bộ truyện này không chỉ là câu chuyện về một tình yêu hạnh phúc, đáng yêu đầy màu hồng mà còn là câu chuyện phấn đấu đi lên của những thanh xuân và nghị lực phi thường! Cùng xem Dài lâu là thế nào nhé!  Nhân vật Nhân vật chính Bạch Cẩn Nhất ( Công) thiếu gia, võ sĩ quyền anh, cực sủng thụ Giang Thâm: hiền lành, ngoan ngoãn, vũ công múa bale, sủng công :)) Nhân vật phụ  Ba mẹ Giang Thâm Cẩu Mao, Thanh Linh Tử, Thụ Bảo, Lại Tùng, Tống Hân, Lưu Tinh Chi, Kinh Lạc Vân, …: bạn bè của Bạch Cẩn Nhất và Giang Thâm Cha mẹ của Cẩu Mao, cha mẹ Thụ Bảo Bác chủ hiệu sách  Thẩm Quân Nghi, Ngải Lai: Sư phụ Giang Thâm Và nhiều nhân vật nữa. Đây là một câu chuyện có nhiều tình tiết và trải dài trong một khoảng thời gian khá rộng nên hệ thống nhân vật có khá nhiều. Vì vậy nên mình chỉ liệt kê một số tên nhân vật có tần số xuất hiện nhiều và có ảnh hưởng đến tình tiết phát triển của truyện. Nhưng các bạn cứ yên tâm là mạch truyện rất ổn, nhân vật được phân chia rất rõ ràng không hề bị rối.  Tóm tắt truyện: Tổng thể câu chuyện là quá trình phát triển tình yêu và theo đuổi ước mơ của đôi trẻ. Câu truyện mở đầu khi Giang Thâm còn nhỏ và bối cảnh là nơi miền quê của cậu với cánh đồng, áo cá,… Rất yên bình. Trong một lần cùng mẹ đưa thức ăn đến thành phố Giang Thâm vô tình trông thấy một lớp học dạy múa bale, cậu lập tức cảm thấy hứng thú. Dù gia đình có hoàn cảnh chẳng mấy dư dả nhưng vì thương con mà cha mẹ cậu đã cố gắng để cậu được đi học múa. Cạnh bên lớp học múa của Giang Thâm là một lớp dạy quyền anh, tại đây cậu đã gặp được người cùng mình gắn bó cả cuộc đời- Bạch Cẩn Nhất. Cuộc sống yên bình cứ tiếp diễn với sự ngọt ngào và dễ thương của hai đứa bé. Tình yêu của thuở dại khờ được xây đắp nên bằng những quả trứng, những trái dâu tây. Ngày tháng trôi dần đến khi tất cả cùng lớn lên. Những khó khăn trong cuộc sống, những trăn trở băn khoăn, những đớn đau đánh đổi cho ước mơ cứ thế nhiều dần lên và trôi qua lặng lẽ, dựng xây nên những thành công rực rỡ và tình yêu nồng nàn của một vũ công tài hoa cùng một võ sĩ mạnh mẽ! Cảm nhận cá nhân  Về Giang Thâm Mình thật sự rất thích nhân vật này, không phải chỉ vì tài hoa mà mình thích tính cách của Giang Thâm. Một  con người hiền lành và ngoan ngoãn đến lạ. Nếu đọc truyện, chỉ trong những đoạn đối thoại của các nhân vật các bạn sẽ cảm nhận được hình ảnh của một cậu bé vô cùng hiểu chuyện, luôn nghe lời và rất biết quan tâm đến mọi người. Đặc biệt có những khi ngây thơ đáng yêu đến buồn cười. Đó là một cậu bé giản dị, đáng yêu. Chẳng nghĩ một điều gì xấu cho bất kỳ ai. Chẳng muốn lợi dụng ai điều gì trong cuộc sống. Nếu có lỡ nhận được lòng tốt của người khác dành cho mình thì nhất định bằng mọi giá sẽ phải trả cho bằng được, dù là những việc nhỏ nhất.  Tuy ngoan ngoãn, hiền lành nhưng cậu không hề yếu đuối, nhu nhược mà ngược lại cậu có một nghị lực và đam mê phi thường lớn. Những cú ép chân, xoay eo, tập luyện vũ đạo nghe có vẻ dễ nhưng thật sự là rất rất đau và nếu chỉ thiếu đi một ít kiên trì thì sẽ không thể nào vươn lên được. Và đặc biệt với hoàn cảnh của mình, ngoài tình yêu thương của mọi người, cậu thiếu thốn rất nhiều những điều kiện thuận lợi để luyện tập.  Dù thế cậu vẫn thành công. Không chỉ  đam mê, khát vọng với bale, với tình yêu cậu cũng thẳng thắng, khát khao và đam mê như vậy. Mình thích một Giang Thâm ngây ngô trong tình cảm dần cảm nhận được tình yêu đang lớn dần trong tim mình; mình thích một Giang Thâm thẳng thắng đối diện với tình yêu dù biết nó khó khăn và không giống với đại đa số những tình yêu của người khác; mình thích một Giang Thâm dũng cảm bày tỏ nhưng lại ngại ngùng rồi hạnh phúc đón nhận tình yêu;…mình thích một Giang Thâm yêu ngay thẳng và nồng nàn như thế. Và chắc các bạn cũng sẽ thích một cậu bé như vậy!  Về Bạch Cẩn Nhất Anh công được nhắc đến với hình anh của một cậu bé kiêu ngạo, khá lạnh lùng và tiêu tiền như nước. Từ lần đầu gặp cậu thì anh đã gắn cho cậu cái danh xưng “thiên nga nhỏ” gắn với cả cuộc đời sự nghiệp của em. Có lẽ vì lúc nhỏ khá cô đơn và kiêu ngạo nên khi gặp cậu với sự hiền lành đáng yêu và ngoan ngoãn nên anh dễ bị thu hút. Ngoài Lại Tùng ra có lẽ trong những năm tháng tuổi thơ đó cậu chính là một người bạn hiếm hoi của anh. Có thể khi đọc thử có nhiều bạn sẽ nhận xét anh công là người khá bốc đồng và hơi lưu manh. Mình cũng cảm nhận như vậy nhưng thật sự là không nhiều, vì phần nhiều hơn mình cảm nhận ở nhân vật này đó là đam mê, sự kiên định, mạnh mẽ và dịu dàng đến phi thường. Trong sự nghiệp thì không cần bàn nhiều, vì quyền anh là đam mê từ nhỏ nên anh dù đổ máu, tập luyện đến mệt nhừ vẫn kiên định với lựa chọn của bản thân. Còn trong tình yêu, anh dịu dàng và ấm áp, đáng yêu lắm lắm lắm! Nếu đọc truyện bạn sẽ thấy một cậu bé nhẹ nhàng tẩy trang cho người bạn nhỏ đáng yêu; bạn sẽ thấy một cậu bé trân trọng từng món quà được tặng. Trong đó mình thích nhất là khi anh được cậu tặng một con gà con, mình cười mệt nghỉ khi đọc đoạn này khi anh lấy thướt đo mực nước của gà uống, đo chiều cao và cân nặng, chăm sóc từng li từng tí cẩn thận như chăm con. Ngoài ra bạn còn có thể thấy một võ sĩ quyền anh trân trọng nâng niu một vũ công mong manh như thế nào; bạn sẽ thấy anh quyến luyến ở bên cậu đến mức cải tạo cả một sàn tập cho cậu bên cạnh phòng tập của mình chỉ vì lo cho đôi chân cậu; bạn còn sẽ thấy một người ngốc nghếch tặng hoa trong buổi biển diễn quy mô đầu tiên của người mình yêu buồn cười và ấm áp đến nhường nào; trông thấy một người hùng che chở và mang lại hạnh phúc cho người mình yêu mạnh mẽ đến bao nhiêu . Vậy đó! Đáng yêu đến vậy luôn đó!  Về các nhân vật phụ  Như đã nói trong tác phẩm này có rất nhiều nhân vật. Điều mình rất thích ở truyện là tất cả các nhân vật đều có tính cách riêng biệt, rất thật và rất đời.  Cha mẹ của Giang Thâm là đôi cha mẹ vô cùng đáng ngưỡng mộ. Trong một hoàn cảnh mà kinh tế gia đình còn rất nhiều khó khăn và tận sâu trong trái tim không thích cho con trai mình học múa nhưng vì con mình thích, họ sẵn sàng ủng hộ hết lòng. Chẳng than van, không cần đền đáp. Chỉ có tự hào…  Về những người bạn và những người hàng xóm tốt bụng. Thật sự đó là một tình nghĩa láng giếng đẹp và đáng quý. Cẩu Mao, Thụ Bảo là những người anh, người bạn vô cùng đáng quý. Giúp đỡ Giang Thâm mọi điều, không cần một lần trả ơn, vui thay niềm vui của cậu, lo thay cái lo của cậu. Đối xử cùng cậu như người em út trong gia đình. Những người hành xóm  xung quanh cũng thật thà và tốt bụng như thế!  Nếu không có họ thì có lẽ Giang Thâm đã phải dừng lại giữa chừng trên con đường vươn đến ước mơ chứ đừng nói đến cả thành công.  Ở trường học Lai Nghi, Giang Thâm có thêm những người bạn mới. Có hai người thầy tâm huyết và đầy kỳ vọng vào cậu, có một sư tỷ dịu dàng nhân hậu, một sư huynh độc miệng nhưng tốt bụng đáng yêu. Những người đó cũng là một phần động lực nâng bước  cậu đi đến thành công.  Với cảm nhận của mình, các nhân vật trong tác phẩm giống như đang sống vậy. Thật thà, đáng quý và vô cùng gần gũi.  Những điều tâm đắc Đây là câu truyện mình rất thích vì nó tổng hợp rất nhiều những cái mình rất rất thích. Chúng ta sẽ cùng liệt kê nha: Được phổ cập thêm kiến thức: với mình việc đọc tác phẩm này mang đến cho mình kha khá kiến thức mới về bộ môn bale và quyền anh. Dù không quá chuyên sâu nhưng mình rất thích tìm hiểu thêm một vài điều mới một cách vô tình như vậy. Ngoài ra, việc đưa những kiến thức chuyên môn vào câu truyện đòi hỏi tác giả phải đầu tư nghiên cứu khá nhiều mới có thể làm được. Vì thế ta có thể cảm nhận tác phẩm được đầu tư khá kỹ và chất lượng rất ổn. Khiến mình đọc truyện rất thõa mãn.  Có cảm giác bình yên hạnh phúc: khi đọc tác phẩm này mình cảm thấy nhẹ nhàng và bình yên vô cùng. Không hẳn là vì truyện không có những tính huống kịch tích mà vì bối cảnh câu truyện và cách tác giả xây dựng tình tiết. Mình là một đứa con ở quê, và sở thích khi đọc của mình là điền văn nên các truyện có hơi hướng điền viên nhẹ nhàng này chính là điều mình thích nhất! Và mình có một lời khuyên, nếu hủ nào trót lỡ quá đắm say các truyện cung đấu, trạch đấu, trinh thám,… Rối não và cần reset lại hệ điều hành thì đừng chần chờ. Hãy dùng Dài lâu để thanh lọc tâm hồn thôi!  Nhân vật có tính cách rõ ràng: tác giả đã xây dựng tính cách của các nhân vâtj rất tốt và thể hiện tính cách ấy rất rõ ràng. Các nhân vật bé sung, hỗ trợ, làm nổi bật lẫn nhau để làm nên giá trị nhân văn đáng quý của câu truyện về tình bạn, tình yêu và gia đình.  Nhận xét Dài lâu là một tác phẩm khá chất lượng nhưng thật sự thì không tránh khỏi một vài hạt sạn. Có lẽ tác giả còn khá bỡ ngỡ nên một vài tình huống được xử lý chưa ổn thỏa. Như sự phát triển của nhân vật theo thời gian còn khá mơ hồ, theo mình đã đọc và cố gắng hiểu thì có một vài lúc sự thay đổi về tuổi tác của nhân vật có phần mơ hồ và thiếu chính xác. Ở một vài phân cảnh nhân vật vừa mới xuất hiện hoặc được báo trước sẽ xuất hiện nhưng biến mất không nêu rõ lý do.  Đó chỉ là một vài hạt sạn nhỏ trong một tác phẩm hay. Nhìn về tổng thể thì đây là một câu truyện rất đáng để đọc đó nha! Tận hưởng nào!!!  *** Thể loại: Hiện đại, ôn nhu phú nhị đại quyền anh công x nỗ lực ngay thẳng thiện lương múa ba lê thụ, hỗ sủng, trúc mã, ấm áp văn, HE. Giữa mùa thi làm mấy cái review nhẹ cho bớt căng thẳng :)) Đam mỹ của Tĩnh Thủy Biên, chắc chắn là ngọt ngào rồi. Ấm áp văn, trúc mã, thụ là vũ công ballet nhẹ nhàng, công là võ sĩ mạnh mẽ, không cần nghĩ cũng biết là ngọt như mía lùi. Truyện lấy bối cảnh ban đầu là nông thôn yên ả, giọng văn của Tĩnh Thủy Biên luôn luôn nhẹ nhàng nhưng đi sâu vào lòng người. Thụ sống trong một gia đình tuy không mấy khá giả ở nông thôn, nhưng rất đầm ấp hạnh phúc, có những người bạn luôn bao bọc chở che mình, rồi một ngày tiếp xúc được với bộ môn múa ba lê, từ đó gặp được tình yêu của mình, mở ra cánh cửa tương lai tươi sáng. Truyện không ngược, nhưng lại nhẹ nhàng tới mức phải rơi nước mắt vì sự đượm buồn trong đó. Mình đọc trên wattpad, có một bạn đã bình luận rằng: “Mọi sự tốt đẹp của con người đều nằm trong đây”, quả thực rất đúng. Truyện không có ai gọi là nhân vật phản diện, tính xấu nho nhỏ thì vẫn có, nhưng ai cũng sống với nhau thật lòng. Đọc mà cảm giác như lấy bối cảnh ở thập niên 70, 80 ý, không ý thức được đây là văn hiện đại tí nào :)) Tình yêu giữa công thụ ngọt ngào, con đường tương lai của họ rạng rỡ vô ngần, cái này review chỉ có thể gói gọn mấy chữ thôi, các bạn phải tự đọc để cảm nhận hết sự tuyệt vời của nó. Mình review là đẩy mạnh tiêu thụ :)) , với nêu một chút ý kiến với tuyến nhân vật phụ thôi. Các nhân vật trong này ai cũng thành công, tương lai xán lạn, trừ một người cũng coi là trúc mã của bạn thụ, là anh Cẩu Mao – Trần Mao Tú. Khi đứa em gái ruột và đứa em trai hàng xóm anh từng hết lòng chở che ngày nào giờ đều thành công vang dội ra sao, thì chỉ có mình anh ở lại, mãi làm hậu phương vững chắc cho cả hai. Không phải là anh chịu quá nhiều cái khổ, nhưng so với những đứa trẻ ở vùng nông thôn từng nghèo nàn nhưng vui vẻ ngày đó, cảm giác như chỉ có mình anh là dậm chân tại chỗ, còn mọi người đều đã tiến đi quá xa rồi. Kiểu như anh đã từng là người tuy luôn bảo vệ cho hai đứa em nhưng lại ngây thơ hơn cả hai đứa, giờ anh cũng trưởng thành rồi, cảm giác khá là thương anh. Ở phiên ngoại có xuất hiện một nhân vật nữ có hint với anh, mong rằng anh có thể cùng cô ấy tạo dựng hạnh phúc cho riêng mình, vì anh cũng cần nghĩ cho cả mình nữa, đừng mãi nghĩ cho hai đứa nhóc ấy. Khi mà những đứa trẻ kia đang sải cánh bay xa ở vùng trời nào đó, thì anh ở lại vô cùng “bận bịu”: treo hết tranh của cô em gái họa sĩ lên khắp nơi, xây nguyên một phòng tập ba lê cho em trai hàng xóm, theo dõi giải đấu quyền anh của chồng của em trai hàng xóm nữa, nghe thì vui mà chẳng hiểu sao lúc đọc cứ thấy buồn buồn. Chắc vì anh là anh trai nên phải hi sinh nhiều hơn chăng? Review lần này dài với spoil nhiều hơn mấy lần trước, nhưng chả đi vào mạch truyện chính với nhân vật chính tí nào, tại mình ngu văn lắm :)) Vẫn là câu cũ, các bạn mà không đọc phí lắm, mình đánh giá bộ này vô cùng cao, nên các bạn hãy đọc nha :3 *** Dạo này mình cứ đọc mấy bộ nói đến ước mơ ấy, xong một đứa thích hưởng thụ và lười làm việc như mình kiểu… à mà thooiiiiiiiiiii. Mình đã hơn một lần nói mình rất thích văn phong của Tĩnh Thủy Biên, nói thế nào nhỉ? Các câu chuyện của Tĩnh Thủy Biên luôn mang lại cho mình cảm giác dễ chịu, thoải mái, dịu dàng, giống như hoa trên nước ấy. Cá nhân mình, nhấn mạnh là cá nhân mình thôi nha, lúc nào đọc truyện của Tĩnh Thủy Biên mình cũng thấy buồn buồn, chẳng hiểu sao. Dài lâu là một câu chuyện về ước mơ, tình bạn, tình yêu, tình thầy trò, tình anh em, nhiệt huyết tuổi trẻ. Mạch truyện xuyên suốt từ khi các nhân vật còn bé đến khi trưởng thành. Nếu bạn đã thích Tĩnh Thủy Biên hay Tháng năm qua của tác giả thì không nên bỏ qua truyện này. Truyện yên bình lắm luôn. Nhân vật chính, Giang Thâm, cậu lớn lên ở vùng nông thôn – nơi có những người bạn tuyệt vời. Cẩu Mao, Thụ Bảo, Thanh Linh Tử, Giang Thâm, họ cùng nhau lớn lên, cùng nhau trộm trứng vịt trời, cùng nhau hái dâu tây. Mình thật sự ngưỡng mộ tình bạn của họ, 3 người bạn sẵn sàng nhường phần ăn của mình cho Giang Thâm, vì muốn mua đôi giày mới cho cậu mà nói dối là mua nhầm đồ. Một Cẩu Mao lớn xác lại sợ gà rừng Tony, cũng Cẩu Mao ấy lại đi làm thêm tối ngày, cốt để mua họa cụ cho em gái, lúc nào cũng ủng hộ ước mơ hội họa của Thanh Linh Tử. Tình bạn của họ rất đẹp, tháng năm phai mờ, dòng thời gian chảy trôi, mỗi người một ngả, tình bạn của họ vẫn sáng như bầu trời đầy sao ở nông thôn, họ vẫn khóc, vẫn kích động mỗi khi Giang Thâm đạt được giải thưởng. Vùng quê ấy còn có bố mẹ của Giang Thâm – hai người luôn ủng hộ giấc mơ học múa của cậu, dù cho gia đình không quá khá giả, lưng cha của Giang Thâm đau cũng nhất quyết không cho cậu làm việc nặng ngoài đồng áng. Vùng quê ấy có dì Hoa Miêu Nhi độc mồm nhưng tốt bụng, cha của Cẩm Mao địa vị trong nhà còn kém cả con trai, bố mẹ của Thụ bảo là phần tử trí thức hiền lành tốt bụng, gà Tony oai vệ đuôi sắc sỡ sắc màu… Và cả ông lão cho thuê truyện – fan siêu bự của “Căn cứ bảo vệ sinh thái thiên nga nhỏ”. Giang Thâm thích múa, cậu có thiên phú múa ba lê, cậu lúc nào cũng nỗ lực, dù đau cũng chẳng hề kêu ca. Thiên nga nhỏ trưởng thành, cứ thế cứ thế bay cao. Công của chúng ta, Bạch Cẩn Nhất chính là phú nhị đại chính hiệu, vừa có tiền lại vừa đẹp trai. Bạch Cẩn Nhất thích quyền anh, hắn nuôi gà ngày nào cũng đo chiều cao cân nặng, ngay cả lượng nước cũng tính toán cẩn thận. Trên sàn đấu, Bạch Cẩn Nhất không thích bị đánh vào mặt, vì bị thương ở mặt thiên nga nhỏ nhìn thấy sẽ đau lòng. Hắn hết mình trên sàn đầu, tôn trọng đối thủ, tôn trọng tinh thần thể thao. Hắn siêu ngầu, siêu đẹp trai nhưng lại dùng kem đánh răng vị dâu, không nỡ cho Lại Tùng socola thiên nga nhỏ tặng, lúc nào cũng ở bên thiên nga nhỏ, bảo vệ cậu ấy, cưng chiều cậu ấy, ủng hộ cậu ấy. Trong truyện còn có rất nhiều nhân vật phụ khác như Lại Tùng, Tống Hân, Lưu Tinh Chi, Thẩm Quân Nghi… Mỗi người đều sống rất đẹp, mình sẽ không spoil thêm đâu, nói ra hết thì mất cái hay của truyện. Tóm lại, đây là một áng văn thoải mái yên bình êm ả nhẹ nhàng. Nhưng mình cảm giác có vài chỗ tác giả xử lý không logic lắm, nhưng thôi, mình còn đang tích D logic và đang học cải thiện sml nên sẽ không bình luận thêm. Phần sau truyện hơi đuối so với phần đầu, kiểu mình đọc nửa đầu truyện thâu đêm không để ý thời gian luôn nhưng phần sau mình lại đọc rất chậm, kiểu vậy đó. >< Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. ❤ Mời các bạn đón đọc Dài Lâu của tác giả Tĩnh Thủy Biên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngai Vàng Không Bằng Dưỡng Muội
Văn án:  Kiếp trước, thái tử chết thảm, họa từ trong nhà mà ra, Tạ Vân vốn không quan tâm ngôi vị hoàng đế, lại bị bức ép cùng người ta tranh đoạt. Không ai nghĩ, thế nhưng hắn lại là người chiến thắng cuối cùng. Trước đêm đăng cơ, Tạ Vân trở về mười năm trước. Hắn năm đó mười sáu tuổi, ngây ngô non nớt, bước đi khó khăn. Hoàng cung rộng lớn như vậy, lại chỉ có một tiểu nha đầu đối tốt với hắn. Kiếp trước, nàng cắt một đoạn tóc đen đem tặng; để báo đáp, hắn đem nàng che chở dưới tay, quyết tâm bảo hộ nàng chu toàn. Đời này, nàng thần trí chưa mất,  thông tuệ cơ linh. Nàng từng bước từng bước một, vô tri vô giác mà công thành đoạt đất, làm hắn tâm thần thất thủ, dạy hắn cúi đầu xưng thần. Tiểu kịch trường: Mười năm trước ---- Tạ Vân (ngồi xổm xuống): A Dung, Tam ca dạy ngươi biết ai là người tốt, ai là người xấu. Mười năm sau ---- Tạ Vân (mỉm cười): A Dung, ngoại trừ ta ra, ai cũng đều là người xấu.   “Bao lần xoay chuyển, cánh hoa buổi sớm nhặt lại đã muộn màng. Tìm tìm kiếm kiếm, một đời mơ màng lại trôi qua. Vẫn nhớ lời thề kiếp trước, muốn nói mà không thốt nên lời…” (*) Kiếp trước, Tạ Vân là Tam hoàng tử đương triều. Mẫu thân chàng bị vu oan hãm hại sủng phi mà phụ hoàng yêu mến nên bị biếm vào lãnh cung, còn chàng trở thành nhi tử bị vứt bỏ. Mỗi bước đi của chàng lúc ấy, chính là những bước đầy cô độc duy nan. Hoàng cung nguy nga rộng lớn như vậy, lại không có chỗ dành cho chàng, khắp nơi chỉ tràn ngập toan tính và âm mưu tranh giành quyền thế. Chàng dù không muốn tranh đoạt, lại bị cuốn vào vòng xoáy ngai vị. Cuối cùng, trở thành đế vương, người người ngưỡng mộ.  Nhưng trước đêm chàng đăng cơ thì bỗng nhiên được quay về hơn mười năm trước, khi chàng mới 16 tuổi. Một đời lặp lại, vốn là thiên ý trêu ngươi hay chàng vẫn còn vướng bận và chưa trả hết duyên nợ cho một người. Còn nhớ trong những năm tháng ấy, một hoàng tử bị vứt bỏ như chàng luôn chịu biết bao nhiêu khinh thường và chán ghét của mọi người xung quanh. Hoàng cung xa hoa lại lạnh giá, lòng người thăm thẳm lại mưu toan. Chỉ duy nhất một người luôn mỉm cười chạy đến bên chàng, gọi chàng từng tiếng “Tam ca ca” ngọt ngào, thật lòng quan tâm yêu thương đến chàng. Nàng là Cửu công chúa Tạ Chiếu Dung.  Thế nhưng, chàng lại không thể bảo vệ được tiểu muội bé nhỏ của mình. Biến cố kéo đến, nàng chịu đả kích lớn mà thần trí trở nên ngốc nghếch, khờ dại. Trái tim nàng khép chặt, lại cố chấp chỉ nhớ mỗi chàng, khiến chàng day dứt và đau đớn khôn nguôi. Vậy mà, đến cùng vẫn không thể cứu được nàng, đem nàng trở về. Cứ thế, nhìn nàng nhắm lại đôi mi, rời xa trần thế. Đó vĩnh viễn là vết thương không bao giờ lành trong lòng chàng. Thương tâm. Hối tiếc. Bi ai. Giày vò… Phải chăng, vì vậy nên ông trời đã cho chàng cơ hội quay về, sửa lại vận mệnh và cứu giúp một đời an yên cho tiểu muội của chàng. Vậy thì, chàng nguyện đem cả tính mạng của mình ra để đánh đổi. Bởi, chàng đã biết được nếu không có nàng, thế giới của chàng chẳng còn lại gì hết. Ngai vàng cũng không bằng dưỡng muội.  *** Tạ Chiếu Dung là Cửu công chúa được Hoàng thượng và Trân phi hết sức yêu thương sủng ái. Nhưng nàng lại cảm nhận được rằng, mọi thứ không hề như vẻ ngoài thể hiện. Chỉ là, nàng còn quá nhỏ để thấu hiểu và đi sâu vào lòng người.    Thế nhưng, khi bắt gặp Tam ca ca Tạ Vân đứng dưới cơn mưa phùn ngày ấy, trái tim nàng đau nhói. Hóa ra, hoàng cung rộng lớn này, lại có một người còn cô đơn và chịu nhiều bi thương như vậy. Cơn mưa như màu nước mắt, nhuộm hình bóng huynh ấy thành một mảng tịch liêu đầy tuyệt vọng. Tạ Chiếu Dung đã không ngần ngại bước những bước đi nhỏ bé hướng đến bên Tạ Vân, dùng đôi mắt ấm áp biết cười của mình nhìn chàng và dùng giọng nói như tơ liễu quấn quanh trái tim chàng với từng tiếng gọi yêu thương chân thành. Chỉ một khoảnh khắc này đã ấn định cuộc đời nàng mãi mãi. Nàng là tiểu muội của Tạ Vân, toàn bộ tình yêu cùng sinh mệnh cũng thuộc về chàng.  Vì vậy, đối với Tạ Vân, Tạ Chiếu Dung là viên ngọc, là trái tim, là tất cả những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này mà chàng có được. Cho nên, ở những năm tháng khi tiểu muội còn nhỏ bé, chàng đã khắc sâu vào lòng nàng một chân lý vĩnh viễn rằng: Tất cả sóng to gió lớn của cuộc đời này đã có chàng gánh vác, tất cả những oan ức đau thương nàng gánh chịu đã có chàng trả lại và chỉ cần là nàng muốn, thiên hạ này chàng cũng sẽ san bằng. Thế lực của Tạ Vân càng ngày càng lớn mạnh cũng là lúc những âm mưu trong bóng tối dần được hé lộ. Thân thế thật sự của Tạ Chiếu Dung, bí mật về bệnh tình cùng cái chết của nàng kiếp trước. Thì ra, mọi chuyện nàng trải qua đã từng kinh khủng như thế nào.  Trong căn phòng tăm tối, những con rắn độc ngổn ngang khắp nơi, sự tàn nhẫn lạnh lùng của kẻ phản bội. Từng tiếng kêu cứu nhỏ bé trong sợ hãi tuyệt vọng của nàng như khắc sâu vào lồng ngực Tạ Vân… Thật sự, nếu chàng đến trễ một bước thôi, bi kịch sẽ lặp lại. Vậy thì, chàng nguyện hủy đi cả thiên hạ này, lấy máu thế gian gột rửa toàn bộ đau thương đã có. Bởi Tạ Vân là một người thâm sâu đầy tàn nhẫn độc ác. Chàng là một con sói luôn che dấu bộ răng ranh của mình bên tiểu muội, nhưng chỉ cần có thể ảnh hưởng đến nàng, nó sẽ không ngần ngại lộ ra cắn xé con mồi tàn nhẫn đến chết. Không do dự, không sợ hãi và không màng hậu quả. Người như Tạ Vân chính là cả cuộc đời chỉ đối tốt với một người. Mà Tạ Chiếu Dung lại là toàn bộ cuộc đời chàng. Vì thế, một Tam ca ca cao lớn trưởng thành lại vì tiểu muội nhỏ bé mà làm bất cứ việc gì. Chàng có thể bối nàng đoạn đường dài khi nàng làm nũng không muốn đi bộ. Chàng có thể dịu dàng lắng nghe thật lâu những câu chuyện góp nhặt nàng kể. Chàng có thể không ngại quỳ xuống mặt đường bụi bẩn chỉ để mang hài cho nàng. Chàng có thể trong giấc ngủ không an ổn của nàng mà xuất hiện rồi cứ thế ôm nàng vào lòng… Chỉ cần là nàng, mỗi lần gọi tên chàng sẽ bất chấp tất cả mà đến. “A Dung, đừng sợ.” “A Dung, tam ca ca sẽ luôn ở bên muội.” Đây cũng là lúc Tạ Vân cùng Tạ Chiếu Dung đều hiểu rõ lòng nhau. Là yêu thương và tin tưởng đã khắc sâu vào xương tủy. Chàng lập một kế hoạch toàn vẹn muốn đem nàng rời xa hoàng cung nhơ nhớp này, lấy một thân phận mới và cùng chàng sống an yên vui vẻ. Đáng tiếc, biến cố xảy đến bất ngờ khi Tạ Vân còn đang chinh chiến ngoài biên cương cách xa vạn dặm. Dù có bảo vệ nàng thế nào thì kết quả vẫn không thay đổi được vận mệnh. Tạ Vân dường như điên cuồng và biến thành ác quỷ khát máu. Mỗi một bước chân ngựa chàng đi qua là một xác người, mỗi một mũi kiếm chàng tung lên là một tiếng gào thét xé gió. Máu tuôn xối xả, chiến phục ướt đẫm mùi tanh nồng… Khắp nơi như địa ngục. Chàng một đường chiến thắng thúc ngựa như bay trở về. A Dung, muội nhất định phải chờ ta. Liệu rằng, Tạ Vân có kịp quay về cứu lấy Tạ Chiếu Dung hay không? Khi mà, cái chết như lưỡi dao đã cận kề ngay bên cổ nàng. Âm mưu cùng tranh đoạt và thế lực thần bí đang ẩn dấu đằng sau là ai? Tại sao kiếp trước chàng vốn không tranh đoạt ngai vị lại có thể vững bước lên ngôi đế vương? Nếu kiếp này chàng từ bỏ mọi thứ, liệu có thể đổi thay toàn bộ vận mệnh hay không? Mời mn dõi theo những chương cuối đầy hấp dẫn và bất ngờ của bộ truyện để biết nhé ^^ *** "Ngai vàng không bằng dưỡng muội" là một bộ truyện nam trùng sinh chuyên sủng sạch ngọt mà mình rất thích trong thời gian này. Nội dung truyện đơn giản là quá trình sữa chữa và thay đổi số phận của nam nữ chính ở kiếp này. Nhưng điểm cộng là càng về sau truyện càng có nhiều bất ngờ, nhân vật không được buff quá đà mà từng bước nỗ lực để tìm hiểu và lật mở những bí mật đã được che dấu. Bút lực của tác giả thiên về tình cảm là chính và viết khá chắc tay những phân đoạn cảm xúc, đọc thật sự xúc động.  Theo cảm nhận cá nhân thì mình cũng rất thích các nhân vật trong truyện dù chính hay phụ. Bởi tác giả đã xây dựng khá tốt từ ngoại hình lẫn tính cách. Nam chính Tạ Vân thì ẩn nhẫn độc ác nhưng lại luôn che dấu những cuồng loạn trong lòng. Tuy nhiên, chàng đối với tiểu muội Tạ Chiếu Dung thì chấp niệm rất sâu. Yêu thương, sủng ái, bảo vệ suốt đời suốt kiếp. Nữ chính Tạ Chiếu Dung thì thông minh và nhạy cảm. Cuộc đời của nàng có được một Tạ Vân, xem như toàn vẹn. Ngoài ra các nhân vật phụ khác như Đổng Thần Y, Cố Tề Quang, Yến Tuyết Chiếu... đều khá ấn tượng và đặc biệt thú vị. Vì vậy, nếu yêu thích thể loại này hãy nhảy hố cùng mình nhé ^^ _________ Văn án được edit bởi #Ám Dung Hoa page #RVNT0105 (*): Trích bản dịch lời bài hát Cửu trường cơ - Tam Vô cover - Ost Song thế sủng phi. #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Mưa bụi tiệm tức, liễu diệp run rẩy, ngẫu nhiên có vũ châu chảy xuống, xuân đường liền dạng khởi gợn sóng, một vòng một vòng hướng ra phía ngoài khoách khai. Không khí ướt át thanh hương, Tạ Vân thu dù, nhẹ nhàng vuốt ve gỗ đào dù bính, hắn đứng thẳng mấy tức, nhàn nhạt mở miệng, “Xuất hiện đi.” Vừa dứt lời, thảo diệp gian tinh lượng vũ châu liền ục ục mà trượt xuống mấy viên, một trận tất tất rào rạt lúc sau chui ra tới một cái tiểu nữ đồng. Tuổi tuy nhỏ, vóc người chưa đủ, lại gọi người trước mắt sáng ngời. Vàng nhạt tô cẩm thêu thùa tinh tế, giao lãnh chỗ hơi hơi buông ra, nha búi tóc tán loạn, thượng xiêu xiêu vẹo vẹo mà cắm căn khảm mắt mèo khắc kim trâm. Trên người bị nước mưa dính ướt chút, dán ở tiểu thân thể thượng, có vẻ càng thêm nhỏ gầy. Nàng mi cong mắt viên, non nớt anh khẩu bật cười, lộ ra một chút gạo nếp sắc nha, “Tam hoàng huynh……” Này đem tiếng nói ngọt đến có vài phần cố tình, nhưng mặc cho ai đều không thể mặt lạnh. Lúc này Cửu công chúa, tươi sống lại tươi đẹp, đúng như này sau cơn mưa sơ tình ngày xuân. Tạ Vân chỉ hoảng hốt một cái chớp mắt liền lấy lại tinh thần. Tiểu cô nương bất quá sáu tuổi tuổi, nộn sinh sinh bộ dáng, cẩm y ngọc thực, bị chịu sủng ái, cơ hồ vô ưu vô lự. Mẫu phi là nhất được sủng ái Trân Phi, dung mạo có một không hai lục cung, Cửu công chúa có thể dễ như trở bàn tay mà có được thường nhân khó có thể tưởng tượng mỹ mạo cùng tám ngày phú quý. Nhưng nàng hiện tại, chính thật cẩn thận mà đối hắn cười. Tạ Vân cơ hồ nghĩ không ra, hắn khi đó là như thế nào đem nàng cự chi với ngoài cửa. A Dung lại môn thanh. Nàng sinh nhật, đó là Tam hoàng huynh ác mộng bắt đầu. Mời các bạn đón đọc Ngai Vàng Không Bằng Dưỡng Muội của tác giả Mục Đề Hoàng Hoàng.
Tiểu Nương Tử Thích Khóc
Một người xa lạ, nàng đã gả cho một người hoàn toàn xa lạ ! Một người nam nhân chưa từng gặp mặt, ngay cả tên cũng không biết, nhưng nàng đã trở thành thê tử của hắn, Hiện tại mới hối hận không biết có còn kịp không ? Ô ô ô, nàng thực sự không muốn lập gia đình nha! Không phải không muốn gả cho hắn, mà là không muốn gả cho bất kì ai hết, Nàng chỉ muốn ở lại trong nhà, để cho cha mẹ, để cho đại ca nuôi cả đời, nhưng là…… Nhưng là…… Nàng không thể không gả, vì mẹ, nàng cũng không thể đổi ý. Nhưng là, nàng thật sự rất sợ hãi, rất sợ hãi nha, Một người chồng xa lạ, cha mẹ chồng xa lạ, em trai và em gái chồng cũng xa lạ nốt. Đối với một người có lá gan nhỏ như nàng, lại thích khóc, bọn họ sẽ đối đãi như thế nào đây ? Nếu bọn họ rất tức giận lại chán ghét, nàng nên làm sao bây giờ? Càng nghĩ càng lo lắng, càng nghĩ càng sợ hãi, vì thế nước mắt của nàng cũng càng rơi càng nhiều, rốt cuộc không nhịn được gào khóc lên, Đúng lúc này…… Khăn đỏ trùm đầu của nàng bị xốc lên, có người ở phía trước nàng ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nâng mặt của nàng lên, Sau đó, ngay tại lúc tầm mắt của nàng vừa chạm đến người trước mắt kia, nàng đã quên sợ hãi, tự nhiên không kìm được mà mở miệng ra cười, Nàng làm sao lại cười nha ? Hắn…… Là phu quân của nàng sao? Nàng có khả năng thích hắn không ? *** Vài dòng cảm nghĩ: Đây là câu chuyện mà mình rất thích và đã đọc đi đọc lại nhiều lần, nhưng mỗi lần đọc thì lần nào mình cũng khóc và có rất nhiều cảm xúc. Mình thấy trong truyện có rất nhiều bài học ý nghĩa cho cuộc sống nên đã quyết định edit bộ truyện này để chia sẽ với mọi người, dù sao đây cũng là bộ truyện đầu tiên mình làm nên khó tránh khỏi sẽ có nhiều sai sót mong mọi người thông cảm, chỉ xem cái tốt mà quên cái xấu ^^” Về hai nhân vật chính của truyện: Phương Anh và Hương Trụy Nhi, đây điển hình cho một cặp vợ chồng tình nghĩa sâu nặng, sẵn sàng làm mọi thứ cho vợ / chống mình. Phương Anh: thật sự là một người chồng tốt, người đàn ông tốt, quan tâm và săn sóc cho vợ cho dù chỉ mới gặp lần đầu tiên và chưa có tình cảm gì hết, mình nghĩ đó là anh ta đã làm được trách nhiệm của một người chồng. Hơn nữa đến cuối truyện thì anh ta cũng chỉ có một người vợ duy nhất, đó là sự chung thủy và tình cảm chân thành nhất anh ta đã dành cho vợ. Còn câu nói trong phần kết thúc mới thật sự rất đáng ao ước, trên đời này có mấy người có thể làm được tới mức đó, đọc đến câu đó lần nào mình cũng khóc hết, mình tin đó cũng thật sự là nềm mong ước của tất cả các cặp vợ chồng trên đời này: nắm tay nhau, bên nhau đến già. Còn về thân phận của một người con: vì kỳ vọng của cha mình mà có thể bắt buộc bản thân mình làm những chuyện mà mình không thích, nhẫn nhịn tất cả những chuyện mà trước kia có lẽ không thể chịu đựng được. Hương Trụy Nhi: ngoại trừ tính cách nhát gan và hay khóc như truyện miêu tả ra thì mình cho rằng đây thật sự là một người vợ và người phụ nữ tuyệt vời: dịu dàng, ngoan ngoãn, hiếu thảo với cha mẹ (của mình và của chồng), hòa ái với mọi người, tay nghề nấu ăn rất ngon và có võ công rất cao. Tình cảm của cô đối với chồng mình rất sâu đậm, vì chồng, cô sẵn sàng đi ngược lại tính cách của mình, theo chồng ra trận giết giặc để tự mình trông chừng và bảo vệ cho chồng (có ai nhát gan mà làm được như vậy không?). Sẵn sàng nhường nhịn và nghĩ tới mong muốn của chồng trước tiên (mình nghĩ cũng có thể do Phương Anh cũng luôn nghĩ cho cô, nên cô cũng vậy, có qua có lại mà) Mình thật sự rất thích cũng rất hâm mộ tình cảm của hai người này, còn điều mà mình khâm phục ở họ là: vì người mà mình yêu thương (có thể là người thân, cũng có thể là chồng/vợ) mà họ sẵn sàng chấp nhận làm những chuyện mà mình không thích, những chuyện tưởng chừng như hoàn toàn trái ngược so với tính cách của họ. Đây thật sự là điều rất đáng quý và đáng trân trọng, mình biết điều đó bởi vì hiện tại mình biết có những chuyện mình phải làm và nên làm vì những người thân yêu của mình, mình đã suy nghĩ rất nhiều và hiểu rõ điều đó, nhưng mình vẫn chưa làm được. Cho nên mình rất thích hai nhân vật này và mình cũng đang cố gắng, mình tự nói với bản thân mình nhất định phải làm được những chuyện đó, không chỉ vì người thân của mình mà còn vì bản thân mình nữa, nếu không có thể sau này mình sẽ thấy hối hận, biết đâu được, nhưng ít nhất mình cũng đã thử và cố gắng hết sức để không còn lại nuối tiếc gì. Phải cố gắng hơn nữa mới được !! Còn một số nhân vật phụ khác mà mình có ấn tượng trong truyện này là: Phương Chính (cha ruột của Phương Anh): đây là hình tượng của một người cha hiền lành trong đối xử với con cái, cứng rắn trong khi dạy dỗ con mình, là một người đàn ông dũng cảm, thông minh, quyết đoán và rất đáng khâm phục. Lần nào đọc mình cũng khóc rất nhiều khi tới cảnh nhân vật này chết trận. Những bài học mà nhân vật này dạy cho Phương Anh thật sự rất hay, rất có ý nghĩa và rất hữu ích trong cuộc sống, nhưng mấy ai có thể làm được như vậy. Ông đã dùng sự hi sinh của mình để làm cho con mình nhớ sâu sác bài học mà ông đã dạy (nếu không chắc cũng là nước đổ đầu vịt, nói xong tai này lại qua tai kia rồi đi mất chăng ?). Nhưng việc ông để cho một nười con trai khác của mình ở lại mà không được làm gì hết (là Phương Thụy: em trai của Phương Anh) thì mình cho là hơi tàn nhẫn với Phương Thụy, cũng may là Phương Anh còn sống trở về, chứ nếu không về được tì nhân vật này chắc sẽ dằn vặt suốt đời luôn, sông như vậy làm sao chịu nổi. Tuy nhiên nói đi nói lại, sau nhiều lần suy nghĩ, mình lại thấy cách làm này cũng có cái lý của nó, nếu như Phương Thụy không làm như vậy, và rủi như ông và Phương Anh đều không thể về được, thì Phương Thụy sẽ giữ được mạng sống để tiếp tục chăm lo cho gia đình (chứ nếu cãi lệnh của cấp trên, nhiều khi bị làm thịt luôn thì nhà này coi như xong). Phương phu nhân (mẹ kế của Phương Anh): nhân vật này mình nghĩ trong thực tế chưa chắc đã có, thử hỏi có người mẹ kế nào mà thương con riêng của chồng như con ruột của mình và không hề tranh giành hay có tính toán riêng nào về tài sản, danh lợi cho con riêng của mình ? Tất cả chỉ vì lợi ích chung của cả gia đình, đây thật sự là điều hiếm có, bà đối xử với con riêng của chồng bằng tấm lòng chân thành nhất của mình nên đã nhận lại được sự tôn trọng và kính yêu như đối với mẹ ruột từ chính những đứa con riêng của chồng mình. Mình thật sự rất thích tình cảm mà tất cả mọi người trong nhà này dành cho nhau, rất chân thành, ấm áp và không vụ lợi, điều này có thể rất khó có được trong thực tế, đặc biệt là trong hoàn cảnh không hẳn là ruột thịt hoàn toàn như thế này, cho nên mình cảm thấy rất xúc động. Nhân vật đáng thương nhất trong truyện này mình nghĩ là Phương Lan (chị ruột của Phương Anh): đây là người mà theo ý mình phải chịu nhiều mất mát nhất trong truyện, mất đi cha ruột, mất luôn cả chồng phải làm quả phụ suốt đời và thậm chí còn bị sảy thai mất luôn cả con mình nữa. Nhưng nhân vật này lại không hề đi theo hướng tiêu cực, ngược lại vẫn sống vui vẻ, mình thấy rất ý nghĩa, mặc dù không được tác giả mô tả nhiều (chắc vì đây là nhân vật phụ). Dù sao thì theo mình kết cuộc của nhân vật này chắc cũng không bi thảm lắm, vì sau này cũng đã trở về sống chung với mọi người trong nhà mẹ đẻ và gia đình này chắc chắn sẽ không bỏ mặc người thân của mình không lo. Một nhân vật “xấu” trong truyện này là Trương Văn Tuyển (bạn thân lúc nhỏ của Phương Anh): đố kị với bạn mình (mình nghĩ chuyện này chắc ai cũng có, vì người ta có mà mình không có thì chắc ai cũng từng ghét hay đố kị một vài lần nhưng quan trọng là biện pháp tiếp theo để giải quyết vấn đề là gi ?), suy nghĩ trẻ con, chưa trưởng thành, ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân mình và mình nghĩ nguyên nhân chính để cho nhân vật này thất bại người này luôn đổ mọi sai lầm cho người khác mà không nhìn lại bản thân mình đã sai ở đâu, và do đó không thấy được bản chất của vấn đề, nên lại phạm thêm sai lầm nữa dẫn đến thất bại. *** Thất Tu La Hệ Liệt gồm có: Ách Dương Tình Quanh Co Cười Hỏi Sinh Tử Duyên Chỉ Sợ Tương Tư Khổ Độc Nhất Nam Nhân Tâm Ôn Nhu Nộ Tướng Công Tiểu Nương Tử Thích Khóc *** Một cái người xa lạ, nàng đã sắp gả cho một người xa lạ rồi!   Chưa từng gặp mặt, ngay cả tên của nam nhân xa lạ kia cũng không nhớ rõ, nàng đã sắp trở thành thê tử của hắn rồi.   Hiện tại hối hận đại khái không còn kịp nữa rồi? Ô ô ô, nàng thật sự không muốn lập gia đình nha!   Không phải là không muốn gả cho hắn, mà là không muốn gả cho bất luận kẻ nào,   Nàng thầm nghĩ muốn ở nhà, để cho cha mẹ, đại ca nuôi cả đời, nhưng là. . . . . . Nhưng là. . . . . .   Nàng không thể không gả, vì mẹ, nàng cũng không thể đổi ý.   Nhưng là, nàng thật sự rất sợ hãi, rất sợ hãi,   Một trượng phu lạ, cha mẹ chồng , cô cô ,thúc thúc xa lạ   Đối với bản chất nhát gan thích khóc của nàng, bọn họ sẽ đối đãi như thế nào ? Nếu bọn họ tức giận lại chán ghét, nàng nên làm cái gì bây giờ?   Càng nghĩ càng lo lắng, càng nghĩ càng sợ hãi, vì thế nước mắt của nàng cũng rơi nhiều hơn, nhịn không được ào khóc.   Đúng lúc này. . . . . .   Khăn hồng của nàng bị xốc lên, có người ngồi xổm ở đằng trước mặt của nàng, nhẹ nhàng nâng mặt của nàng lên.   Sau đó,trong nháy mắt người trước mắt lau nước mắt cho nàng, nàng đã quên cả sợ hãi, nàng báo đáp ân tình nên không tự kìm hãm được nở nụ cười.   Nàng tại sao cười? Hắn. . . . . . Là phu quân của nàng sao? Nàng có thể thích hắn à. . . . . .   Mời các bạn đón đọc Tiểu Nương Tử Thích Khóc của tác giả Cổ Linh.