Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Yêu Nữ Tiểu Nương Tử

Truyện Yêu Nữ Tiểu Nương Tử là một truyện mới được gửi đến bạn đọc trên trang đọc truyện online, một câu chuyện tình yêu với những khó khăn, những điều tưởng chừng như không thể nào trụ vững; tình yêu với những thử thách khiến ta nặng lòng. Đọc truyện mới này bạn sẽ được bước vào thế giới đầy những cung bậc cảm xúc khác nhau, cùng đọc và cảm nhận. “Nha đầu kĩ nữ” đệ nhất Mỹ Hồng Lâu như nàng không chọn chồng thì thôi mà mama dám bán trinh tiết của nàng cho tên công tử họ Phiến với giá 300 vạn lượng vàng nên nàng không ngại trèo cửa sổ mà trốn đi nha. Đang bị đuổi theo muốn xì khói nàng vấp phải xác một tân nương chết trên đường đến nhà chồng, vì tình thế khẩn cấp nàng cũng không cố ý mạo phạm người chết đâu nên trùm áo đỏ nằm kế kiệu hoa nhắm mắt, cầu nguyện giả chết nhằm trốn người của mama bắt về. Nàng mới tự nhủ mình thông minh giả chết trốn êm thì không ngờ tân lang đến thật, hắn còn nghĩ nàng “chắc” là tân nương của mình còn sống nên mang về. Hi hữu thêm nhà chồng chưa ai biết mặt tân nương thật ra sao nên tà tâm lại nổi lên, nàng quyết ở lại làm vợ đại tướng quân có cơm ăn áo mặc sung sướng tạm trốn mama “ít ngày”. Nhưng phu quân hờ của nàng cứng ngắt lạnh lùng như đá không muốn có vợ mà bị ép nên hiên ngang nói với cha mẹ 1 năm mới động phòng. Ừh thì 1 năm rồi động phòng cũng chẳng liên quan đến nàng, nàng chỉ ở đó giả làm nương tử hắn “ít ngày” thôi mà. Thế nhưng chết tiệt cái tên phu quân hờ đó say rượu về “ăn hết đậu hủ” của nàng rồi sau đó sĩ diện nói hắn chỉ “lỡ” thôi, nhất quyết sau 1 năm mới “lại động vào nàng”. Nàng tức rồi nha, giá nàng 300 vạn lượng lận đó hắn “ăn” xong định quỵt nợ hay sao? Thế là nàng dùng tất cả những chiêu dụ dỗ đàn ông “dã man” nhất quyết xem hắn có chịu đem sỉ diện vứt khỏi giường mà yêu thương nàng hay không? Truyện ngôn tình này là lời thủ thỉ nỉ non hay đến cuối cùng lại là lời oán trách. Yêu thương là nên cho đi hay nhận, là luôn sống và tồn tại, là như thế nào đây, đến cuối cùng ai giải thích được đây ??? Đọc truyện để tìm lời giải và theo dõi những truyện khác cùng thể loại: Duyên Tới Là Anh, Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến,... *** Đào hoa Chi nữ của Mỹ Hồng Lâu nổi tiếng vượt ngoài cả huyện Đốc Châu – Kỳ Mạc. Biết bao sĩ phu đa tình yêu cái đẹp cũng phải lặn lội đến một chuyến để tận mắt ngắm nhìn nhan sắc của mỹ nhân. Nhìn nàng ai cũng mê đắm như si như dại, trầm luân vạn kiếp cũng cam. Vào đêm nay Đào Chi sẽ bán thân đầu tiên đúng ngày nàng tròn 18 tuổi. Biết bao đại gia, công tử tranh nhau ra giá mua giấy bán thân của nàng. Tiếc là nữ nhân vật chính không phải cái nàng “Đào hoa Chi nữ” này đâu nha! ———– - An An đâu rồi? Bưng trà! - Đến liền! Đến liền! Từ trong bếp nhanh nhảu chạy ra một thân ảnh nhỏ bé, tay trái bưng ấm trà, tay phải bưng mâm đồ ăn thoăn thoắt làm việc. Đêm nay khách đông quá mức làm việc muốn bở hơi tai luôn vì thế dáng nhỏ cứ thế chạy qua chạy lại suốt không nghỉ. Mama của Mỹ Hồng Lâu là một ông bóng “xinh đẹp”, thừa kế sản nghiệp kinh doanh thanh lâu mấy đời của gia tộc. Các đại gia vẫn đang ra giá cho Đào Chi làm mama căng thẳng chờ. An An lại dâng trà ama, đưa mắt nhìn Đào Chi xinh đẹp và cả đám nam nhân háo sắc mà tặc lưỡi nhai bánh quế hoa mà nhốp nhép nói… - Mama yên tâm! Đào Chi tỉ đẹp nhất sẽ được giá còn cao hơn cả Mai Chi, Lan Chi, Huệ Chi nữa mà! Mama đưa mắt nhìn lại con nhóc mặc áo nam nhân, gương mặt lém lĩnh đứng quẹt mũi nói như ta đây người lớn cao thâm. Chẳng nghĩ gì mama đánh đầu nhóc cái bốp phun hết cả bánh đang nhai… - Nha đầu thúi, lo làm việc đi còn ở đây trấn an ai hả? - Âyda… tại con thấy mama căng thẳng quá mà! - Làm việc nhanh lên! Nhóc le lưỡi chạy đi nếu không bị mama xử phạt không cho ăn tối thì tiêu. Ồn ào náo nhiệt cả buổi tối cực khổ cuối cùng Đào Chi cũng được giá 100 vạn lượng kỉ lục tại Mỹ Hồng Lâu này. Và Đào Chi còn được về làm thiếp của tri huyện Linh Giao nữa thật quá tốt. Nhưng khi Đào Chi đã xuất môn thì mọi người lại thấy cảnh mama bệnh liệt giường khóc lóc rất là thảm nha. Tất nhiên số tiền chuộc thân Đào Chi ông ấy lấy một nửa rồi nhưng buồn khóc là vì tứ đại mỹ nhân đều đi, sau này Mỹ Hồng Lâu còn gì để hút khách chứ. An An chán nản vào hết xoa tay, nắn chân dỗ mama mà cũng nhìn 10 kĩ nữ mới được mua vào còn đang sợ hãi khóc lóc nhưng không có ai là mỹ nhân cả. Một cái thanh lâu không có mỹ kĩ nữ thì làm sao còn làm ăn chứ? Mama cầm lấy trà rên rỉ… - Làm sao đây An An ơi! Mỹ Hồng Lâu này chẳng lẽ đóng cửa trong tay ta sao? Mẹ ta đệ nhất mama trên cao sẽ chửi ta đến điếc tai cho coi hic… - Làm sao đây An An ơi! Mỹ Hồng Lâu này chẳng lẽ đóng cửa trong tay ta sao? Mẹ ta đệ nhất mama trên cao sẽ chửi ta đến điếc tai cho coi hic… Nhìn cảnh này ai mà không buồn theo huống chi người đang đau khổ là mama yêu dấu của nhóc nha. Cô nhóc ngồi xuống gác chân xoa cằm nhìn 10 kĩ nữ mới đang được “đào tạo”. Đúng là so ra chỉ là kĩ nữ hạng trung thôi. Nhóc nhíu mày nói… - Mama chịu khó bỏ ít tiền mua người đẹp một chút đi! - Ahhh… Mỹ nhân bây giờ đâu có dễ kiếm chứ. Bọn buôn người cố tìm chạy đôn chạy đáo cũng tìm không ra. - Ây… nếu miễn cưỡng chăm chút chắc họ cũng sẽ đẹp hơn nhưng cần nâng cao tay nghề hơn ! An An nói làm mama tỉnh táo vực dậy. Ông ấy đã nhìn thấy lối đi rọi sáng tâm hồn mong manh của ông ấy dẫn đến núi tiền rồi nên trào lệ ôm lấy An An bé bỏng. Nhóc con cũng cười vỗ vỗ vai an ủi lại. - Đúng là chỉ có An An của ta thông minh. Chúng ta sẽ đào tạo một người đàn hát, nhảy múa như tiên nữ để hút khách. - Hì… con thì phải thông minh thôi haha! Nhóc con cười khì vì với kinh nghiệm ở thanh lâu từ lúc 3 tuổi đến nay 12 năm thì cái gì trong thanh lâu mà nàng không rành. Mama cũng chính vì thế cưng yêu nàng chỉ sau mấy “con công” kiếm tiền cho ông ấy thôi. Thế là ngay lập tức 10 kĩ nữ mới được kiểm tra độ dẻo dai. Song họ toàn là mấy cô nương quê mùa, tay chân thô kệch làm sao múa may gì. Mama nhìn cảnh chưa chi lại muốn khóc nữa rồi. Nhóc con vội vã chạy lại chỗ họ mà cầm dải lụa mà giúp họ kẻo mama thất vọng sẽ còn chịu không nổi hơn… - Múa căn bản là sự mềm mại, uyển chuyển theo nhạc. Các cô nương hãy thử nghĩ mình là lụa, là nước hay gió chẳng hạn cứ thế mà làm. Mama đang thấy thê thảm lắm cũng mở to mắt nhìn. Nhóc cầm lụa thân người mềm như không xương, dẻo nhưng không nhu yếu dễ dàng uyển chuyển cầm lụa cả người uốn ngửa ra sau. Lưng cong, chân vững, bàn tay mang theo cùng lụa mềm mại tạo ra một dáng múa đẹp mắt. Nàng chỉ cố chỉ cho họ hiểu, 10 cô kĩ nữ mới cũng vỗ tay ngưỡng mộ làm cô nhóc le lưỡi cười khoái chí. Mama giờ mới nhìn kĩ con bé ốm tong teo, da ngăm, răng mọc chưa đủ năm nào nay cũng có chút ra dáng thiếu nữ rồi. Ông ấy đăm chiêu hỏi… - Con biết múa hồi nào vậy An An? - Chậc… Ở đây ngày nào cũng thấy mấy tỉ tỉ tập luyện mà! - Con còn biết làm gì nữa không thử làm mẫu cho họ coi đi! - Quá dễ! An An cười cầm ngay đàn tì bà lên gảy nhẹ ra một khúc tấu vô cùng điêu luyện, dáng vẻ hảo hảo mỹ miều không cần chỉnh lại gì cả.     An An cười cầm ngay đàn tì bà lên gảy nhẹ ra một khúc tấu vô cùng điêu luyện, dáng vẻ hảo hảo mỹ miều không cần chỉnh lại gì cả. Chuyển sang thập lục cầm cũng vẫn thành thạo mà tạo ra âm thanh chốn tiên bồng. Mấy cô tân kĩ nữ chỉ biết há hốc vỗ tay miết vì nhóc tuổi nhỏ tài cao nha. Thấy được hưởng ứng nồng nhiệt, An An tận tình làm hết những gì mình biết trong cái thanh lâu này như có thể thổi sáo, hát, múa với bình rượu, thậm chí cả những vũ điệu gợi tình trên bàn dù dáng người chẳng có gì hấp dẫn như mấy tỉ tỉ. Mama cũng bất giác vỗ vỗ tay vì không ngờ mình đã vô tình nuôi dạy một tiểu nha đầu kĩ nữ bán nghệ xuất sắc như thế đến giờ không hay. An An cười toe toét quẹt mũi lên mặt khi được khen. Nhóc con này chỉ có bề ngoài lóc chóc là chưa được thôi nên mama vội níu nàng lại… - Con đi tắm thay đồ đi! - Hôm qua con tắm rồi mà! – Cô nhóc nhíu mày không hiểu. - Nữ nhi gì mà 2 ngày mới tắm hèn gì lúc nào cũng lem nhem, hôi như chuột! - Con đâu có hôi! Nhóc bị ép đi cũng giơ tay, giơ chân ngửi thử mình có hôi thật như mama nói hay không. Mama hồi hộp chờ nên đi qua đi lại và nhóc con cũng ra với bộ áo hồng lụa nhiều tầng. Tóc ướt xoã ra, gương mặt còn non nhưng vẫn ra nét thanh tú rồi. Da chưa được trắng nhưng là do nhóc chơi bời ngoài nắng xem ra cũng có thể khắc phục. An An đứng không hiểu mama làm gì cứ đi vòng vòng nhìn mình như thế. Ông ấy xoa cằm, nhóc con ốm nên cơ thể cũng chưa đầy đặn hết nhưng mới 15 tuổi thôi có thể phát triển tiếp. Nhóc níu níu áo hỏi khi ông ấy suy tư dữ dội… - Sao mama lại bắt con mặc áo này? - An nhi! Hay là… con làm kĩ nữ bán nghệ cho ta nha An An yêu dấu! Mama cười nịnh bợ vì mắt thấy núi tiền nhỏ rồi nha. Bắt đầu với mấy cô nương kia chưa biết gì thì chỉ cần “chỉnh” An An lại sẽ nhanh hút khách, có tiền mau hơn. Con nhóc sững ra rồi hoả khí cháy rực. Bộ dạng nhỏ là thế mà mạnh như trâu vác ngược cái bàn lên, một chân gác lên ghế mama đang ngồi để lấy thế doạ người. Ông ấy run rẩy co rúm lại vì trông nhóc hung dữ không thua tướng cướp. - Mama có tin ngày này năm sau là lễ tiên thường nhất chi niên của người hay không thì con cho nói lại đó! - Ta còn yêu đời lắm con bình tĩnh đi! – Ông ấy không muốn chết vì cái bàn thật không đẹp mắt nha. - Con được bán vô đây làm nha đầu hầu bàn chứ không làm kĩ nữ nha mama! An An thở dốc vì giận quá mức. Ông nọ phải cố để nhóc con bình tĩnh hạ bàn xuống rồi mới an tâm từ từ nói chuyện khuyên nhủ… - Ta biết mà. Tại giờ ta thấy con rất thích hợp đó nha. Con giúp ta hút khách kiếm nhiều tiền thì khi con tròn 18 tuổi ta sẽ trả giấy bán thân cho con thay vì con phải làm hầu bàn đến năm 20 tuổi. Lời cho con 2 năm mà có tiền rồi còn gì!? Nhóc nghe xong hơi đơ đơ ra suy nghĩ lại ngay. Mama cười hảo nịnh mong nàng sẽ chịu làm heo vàng ình kiếm tiền. Trong mắt ông ấy chưa chi đã có hai thỏi vàng cực to sáng rỡ lấp lánh. An An chu môi hỏi… Nhóc nghe xong hơi đơ đơ ra suy nghĩ lại ngay. Mama cười hảo nịnh mong nàng sẽ chịu làm heo vàng ình kiếm tiền. Trong mắt ông ấy chưa chi đã có hai thỏi vàng cực to sáng rỡ lấp lánh. An An chu môi hỏi… - Trả thật không đó mama!? - Thật mà, con ở đây từ lúc còn tè dầm ta thương con còn hơn mấy con cún trong nhà làm sao ta lừa con được. Chỉ cần 3 năm kiếm tiền cho ta, khi con đi ta sẽ cho con số tiền để sau này về nhà làm cái gì đó kiếm sống sau này! Nhóc con nghe, lại lấy bánh ra vừa nhai vừa suy nghĩ mông lung. Cha nàng năm xưa say rượu, cờ bạc nợ nần đã bán nàng đi. Trong khi nhóc ở trong thanh lâu “hưởng phước” thì các tiểu đệ, tiểu muội vẫn được ở với cha mẹ vui vẻ “hưởng nghèo”. An An đôi khi giận cha bán mình, đôi lúc thì lại muốn về dù gì mình cũng có nhà cửa, người thân. Nếu về có một số tiền lớn trong tay có thể buôn bán nhỏ, đời sống về sau không cần lo lắng nữa. Và An An không cắn bánh nữa quay sang nhìn mama ánh mắt còn mê tiền hơn… - Nếu khách cho tiền riêng không ama ăn bớt! - Con là tiểu hồ ly mà ta nào dám ăn bớt! – Kĩ nữ khác hiền hiền ông ấy quản lí còn được chứ nha đầu rành thanh lâu như An An còn dữ dội hơn cả ông ấy nữa. - Ưhm… vậy con sẽ giúp mama và con có thật là nhiều ngân lượng, đưa danh tiếng Mỹ Hồng Lâu này trở thành đệ nhất lầu xanh trong truyền thuyết luôn! - Woa! An An của ta là số một! Mama cười te tét mừng lắm vì kĩ viện của mình chắc sẽ có tiến triển tốt đẹp hơn với nha đầu lắm trò tinh quái này. Nhóc cũng quẹt mũi thật khoái chí khi thành tiểu kĩ nữ bán nghệ không suy nghĩ gì về có tai tiếng hay không tai tiếng cho phận nữ nhi của mình. Dù sao cũng lớn lên trong thanh lâu còn gì mà sợ nữa. Mời các bạn đón đọc Yêu Nữ Tiểu Nương Tử của tác giả Pé Chồn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thính Phong - Cảnh Hành
Dành tặng ai đó đang cảm thấy do dự trước cánh cửa của tình yêu… Chúng ta nói rằng mình không sợ bóng đêm, mà chỉ sợ những gì ẩn sâu trong đó. Cũng không sợ độ cao, mà chỉ sợ bị ngã đau. Và cũng không hề sợ yêu, mà chỉ sợ những gì sẽ mất đi khi tình yêu không còn nữa. Thế nhưng, nếu chỉ quan tâm đến sự sợ hãi thì có lẽ chúng ta đã mất đi một nửa ý nghĩa của cuộc sống vốn ngắn ngủi rồi. Bởi vì, nếu không dám bước vào bóng đêm thì sao có thể cảm nhận được sự ấm áp dưới ánh mặt trời, không dám trèo cao sao được thấy tầm mắt mình rộng mở, và nếu bạn không dám yêu thương sao biết được hạnh phúc là như thế nào? Vậy nếu đã can đảm dám yêu dám hận thì chúng ta rồi sẽ đi về đâu? Trong “Thính Phong” của tác giả Cảnh Hành đã viết về một cặp đôi như thế đấy. Tình yêu của Lãnh Hoan và Diệp Thính Phong không bắt đầu bằng những điều ngọt ngào và ấm áp. Cô và anh cũng đã từng bỏ lỡ nhau vì hai tiếng “sợ hãi”. Lãnh Hoan đã từng do dự hàng ngàn lần trước tình cảm với Diệp Thính Phong – một chàng trai quá kiêu ngạo và lạnh lùng. Tình yêu ư? Tuy vô cùng hấp dẫn con người ta nhưng cũng là một liều thuốc độc. Trái tim bệnh tật của cô còn không thể tự gánh vác thì làm sao có thể mơ tưởng đến việc chiếm được trái tim của người ấy. Nhưng tình yêu vốn có những lý lẽ của riêng nó, dù biết anh lừa dối, thậm chí vì trả thù mà tiếp cận mình, cô vẫn đưa tay ra nhận lấy những tình cảm ấy. Cô vờ như không hề hay biết bởi sâu thẳm trong thâm tâm đó là cách cô chọn để tha thứ và yêu anh. Nhưng giống như pháo hoa vụt nở rộ rồi nhanh chóng tàn lụi, giấc mộng đẹp cũng vỡ tan khi anh lạnh lùng tuyên bố kết hôn với người tình cũ. Anh muốn trả thù cô và đã thành công rồi. Cho cô biết thiên đường hạnh phúc trong ngắn ngủi rồi vội vã nhấn chìm cô xuống vực sâu đau đớn. Nhưng sao đạt được mục đích rồi mà Diệp Thính Phong anh không thấy thỏa mãn như đã từng nghĩ? Shakespeare đã từng nói: “Tình yêu cũng giống như than, một khi đã cháy lên thì phải tìm cách dập nó đi, nếu cứ để nguyên như vậy, nó sẽ thiêu cháy luôn trái tim anh”. Đáng lẽ anh nên đóng băng trái tim mình trước khi trả thù cô mới phải. Để giờ này, anh không còn phải đau đớn như thế nữa. Nếu anh dỡ bỏ hết mọi thù oán năm xưa, có phải cô sẽ quay lại với anh không? Nếu một lần nữa, anh dùng toàn bộ những gì mình có để trả giá thì liệu cô sẽ tha thứ chứ? Bởi một mình anh vật lộn với quá khứ , đấu tranh giữa lý trí và tình cảm đã quá mệt mỏi rồi. Nếu có thể bắt đầu lại lần nữa, anh sẽ chọn một cuộc đời vui vẻ cho người con gái của mình, không phiền muộn như ý nghĩa của tên cô ấy vậy. Rồi cuối cùng số phận của hai con người họ sẽ ra sao? Xin mời các bạn đi tìm câu trả lời trong tác phẩm “Thính Phong” của tác giả Cảnh Hành. Mong rằng với câu chuyện của Lãnh Hoan và Diệp Thính Phong, những ai đó đang sợ yêu sẽ tìm được hạnh phúc chân chính của cuộc đời mình. *** Cảnh Hành sinh năm 1984. Làm trong ngành truyền thông tài chính. Từng có thời gian du học ở Luân Đôn, Anh. Hiện sống tại Bắc Kinh, theo sự nghiệp sáng tác. Thích sự ấm cúng khi bạn bè tụ tập, nhưng cũng muốn hưởng thụ niềm vui với những chuyến đi xa một mình. Các tác phẩm đã xuất bản tại Trung Quốc: Trầm Túy, Hỷ Hoan. Tác phẩm của cô mang một vẻ đẹp đượm buồn, nên dù luôn là một kết cục hạnh phúc, cũng không khỏi để lại trong lòng độc giả nhiều cảm xúc khó tả. *** Sau ngày hôm đó, anh biến mất suốt hai tuần hệt như đã bốc hơi khỏi nhân gian. Lãnh Hoan đoán chắc một điều rằng, nguyên do của việc đó là vì cô đã vượt quá giới hạn. Con người vẫn luôn tham lam như vậy, được một chút rồi thì lại muốn có nhiều hơn nữa. Lúc Lãnh Hoan đi ra khỏi phòng học, chiếc đồng hồ trên tháp chuông của ngôi trường cổ kính điểm mấy tiếng, âm thanh trầm trầm nhưng vọng xa. Lãnh Hoan ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, một đàn bồ câu dáo dác bay lên cùng tiếng chuông đồng hồ. Đang là mùa đông, mới chập choạng chiều mà trời đã tối. Cô cứ bước đi một cách vô thức giữa đám đông vừa tan học. Tự nhấn chìm mình trong đám người đông đúc và huyên náo ấy sẽ có một cảm giác yên bình khác lạ, có thể dễ dàng giấu kín bản thân, sau đó thoải mái bộc lộ cảm xúc của mình. Lấy điện thoại từ trong túi ra, mở đến mục các cuộc gọi đã nhận, thời điểm số máy quen thuộc đó gọi cách đây rất nhiều ngày về trước. Ba con số cuối cùng, “512”. ... Mời các bạn đón đọc Thính Phong của tác giả Cảnh Hành.
Này! Buông Cô Ấy Ra - Ức Cẩm
Không sai, đây là một câu chuyện thanh mai trúc mã ngọt ngào trong sáng. Cậu bé xấu xa giữ chặt cô bé ngoan ngoãn. Cô gái của tôi, chỉ một mình tôi được phép bắt nạt, những người khác mau tránh sang một bên Diệp Sơ là một cô bé ngoan không chê vào đâu được, chỉ mỗi tội hơi thừa cân. Vệ Bắc là một cậu bé hư chẳng khen vào đâu được, chỉ được mỗi cái đẹp trai. Khi cô bé ngoan gặp cậu bé hư… Một cậu con trai xấu xa lúc nào cũng bắt nạt bạn, đặt biệt danh cho bạn, bắt cào cào thả vào cặp sách của bạn. Chỉ bởi vì… Cậu ấy muốn được ở bên bạn mà thôi! *** Mặc dù kì thi tốt nghiệp phổ thông đã kết thúc nhưng chuyện Vệ Bắc bỏ thi môn tiếng Anh đã nhanh chóng truyền đến tai tất cả các bạn học thông qua internet và điện thoại. Buổi tối Diệp Sơ lên QQ, thấy Lâm Mậu Mậu gửi một icon “kinh ngạc”. [Miêu Miêu]: Tớ nghe nói Vệ Bắc không thi môn Tiếng Anh (⊙o⊙)? [Mẹ A Bảo]: Hình như thế… [Miêu Miêu]: Đã xảy ra chuyện gì vậy? [Mẹ A Bảo]: Tớ không biết. [Miêu Miêu]: Không phải chứ? Cậu là bà xã của người ta mà không biết sao? [Mẹ A Bảo]: =;= [Miêu Miêu]: Cậu ta xong rồi, bỏ thi một môn quan trọng như thế! Tiếc quá, cậu ấy đã tiến bộ nhiều như thế, làm sao bây giờ đây? [Miêu Miêu]: Cậu ấy có học lại không nhỉ? [Miêu Miêu]: Học lại rất cực khổ đó…. ... Mời các bạn đón đọc Này! Buông Cô Ấy Ra của tác giả Ức Cẩm.
Yêu Không Bến Bờ - Bất Kinh Ngữ
Nếu như không thể yêu, ở gần hay xa đều là một sự giày vò. Đau khổ của chúng ta, bi thương của chúng ta, tội lỗi của chúng ta. Một mối tình thầm kín dâng trào dù biết hiểm nguy nhưng không thể thoát ra, một khoảng thời gian ảm đạm khiến người khác thơ thẩn bận tâm, một đám thiếu niên, một khuôn viên trường, vài mối tình mờ ám. Anh không bận tâm việc gặp gỡ em bằng cách nào, anh chỉ quan tâm có thể gặp được em trong biển người rộng lớn hay không. Trời đổ mưa, nhìn thấy cậu và một đám nam sinh bước ra từ sân vận động, áo thun trắng, quần bò ống rộng, đôi giày giản dị. Cũng không bật ô, mái tóc ngắn đen nhánh sáng lấp lánh, vài sợi tóc ướt rũ trên trán, nước mưa óng ánh chảy, rơi xuống giữa đôi chân mày, đôi mắt sau màn mưa dày đặc lạnh lẽo như hồ nước trong làn sương mờ, mưa rơi tứ tung. Bên cạnh thi thoảng có nữ sinh đi ngang qua, nhỏ tiếng nói: "Mau nhìn xem, Hứa Khả của học viện chính trị đó", "Ánh mắt thật sầu thương"... Rõ ràng cậu đang nói cười với người bên cạnh được chưa, Khương Doãn Nặc không nhịn được chớp chớp mắt, hi vọng có thể tìm được bóng dáng sầu muộn từ gương mặt đó. Nếu các người biết, cậu ta sống giống như một con ngựa giống, liệu còn có cảm giác như vậy nữa không? Cô từng có ý nghĩ độc ác như vậy. *** Hôm ấy, Khương Doãn Nặc bị Hứa Thụy Hoài gọi vào phòng bệnh. Người cô nhìn thấy là một ông già hai bên mái tóc hoa râm, đang ốm yếu nằm trên giường. Phòng bệnh đó vô cùng trống trải, tựa như dấu vết mọi sự sống đang càng ngày càng xa. Đó là bố của cô, người chí thân đã từng không hề hỏi han đến cô. Ông cho cô sinh mạng, cho cô sự đảm bảo sinh tồn, nhưng nhất định phải lấy đi tình cha con. Đó chính là ông ta. Mà hôm nay, trong tận sâu đáy lòng cô, trước sau vẫn tràn đầy sự thương hại và áy náy đối với ông. “Nặc Nặc,” ông khẽ gọi, “Con ngồi xuống đây, ngồi gần một chút.” Ông thân thiết và hòa nhã, cô cũng theo lời ngồi xuống bên giường của ông, thậm chí có hơi lo sợ. Ông hỏi thăm tình hình gần đây của cô, hỏi đến công việc và cuộc sống hàng ngày của cô. Và cô cũng thật lòng an ủi ông. Cuộc trò chuyện êm ấm mà không lo nghĩ gì như vậy, hình như là lần đầu tiên cách đây từ lâu lắm, cô vừa kinh ngạc lại vừa khó thích ứng. ... Mời các bạn đón đọc Yêu Không Bến Bờ của tác giả Bất Kinh Ngữ.
Tìm Kiếm Nam Chính
Luôn luôn có rất nhiều nam chính đẹp trai con nhà giàu mà không chịu hưởng thụ, bày đặt cùng nữ chính chơi trò bỏ trốn. Tổng giám đốc, công ty của ngươi cần ngươi. Hoàng tử, quốc gia của ngươi cần ngươi. Ma vương, ác ma của ngươi cần ngươi. Nhìn xem, tất cả đều bị nữ chính tẩy não rồi vứt lại cục diện rối rắm để cùng nhau chạy trốn!  Hạ Lưu đọc xong kịch bản thì không nhịn được mà cảm thấy đau đầu ———— Nam chính, ngươi phải trở về đi thôi. Truyện này còn có tên: ”Làm thế nào để đem nam chính bỏ trốn quay trở về.” 100 loại nam nhân, 100 cách thu phục khác nhau. Mỗi ngày đều phải tẩy não các nam chính. Nữ phụ như nàng thật là vất vả...!!!  Hôm nay lại phải tìm kiếm nam chính! … *** "Schreyer vì để Emily tiếp nhận chính mình, vứt lại thân phận vong linh pháp sư, chấp nhận bị cướp đoạt ma lực, trở thành một người bình thường." "Trở thành người thường Schreyer mất đi sức chiến đấu, bị người của quang minh thánh điện dùng hỏa hình thiêu đốt tại chỗ." "Thâm Uyên chi môn mất đi Schreyer áp chế nên tự mở ra, vô số vong linh tiến vào đại lục Vĩnh Hằng, niên đại hắc ám bắt đầu diễn ra. Vì ngăn cản vong linh xâm nhập, ma pháp sư đã trở thành truyền thuyết sẽ không bao giờ xuất hiện nữa." "Bad end " "Tôi có thể trách cứ lão không? Hửm?" Hạ Lưu "Cộp" một tiếng khép lại quyển sách thật dày, ngữ khí thực bình tĩnh, bất quá từ ngữ sau khi phát ra lại cố ý kéo dài. "Chúng ta là một tổ đội, ta nếu như bị lệnh cưỡng chế ngưng chức ngươi cũng không công tác tiếp được." Hệ thống quân rất có để khí uy hiếp Hạ Lưu, ngẫm lại vẫn cảm thấy như vậy tựa hồ không tốt lắm, vì thế an ủi: "Chỉ cần giải quyết cái nhiện vụ cấp S này, tổ nghiệp vụ của chúng ta liền có thể đuổi theo Lý Cẩu Đản cách vách!" ... Mời các bạn đón đọc Tìm Kiếm Nam Chính của tác giả Bạch Y Tổng Công.