Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Khắp Chốn Giang Hồ Đều Là Thổ Hào

江湖遍地是土豪 Editor: Spum-chan Thể loại: Cổ trang, giang hồ, hài hước, 1×1, H.E. 土 豪: Thổ có nghĩa là đất, địa phương, hào là kẻ có tiền (phú hào) => thổ hào có nghĩa là cường hào, ác bá. Thời xưa dùng để chỉ những gia tộc hoặc những kẻ có tiền có thế ở địa phương, sau này chuyên dùng để chỉ những cường hào ác bá ở nông thôn. Truyện Khắp Chốn Giang Hồ Đều Là Thổ Hào của tác giả Ngữ Tiếu Lan San là câu chuyện hài hước khi hắn bị vô tình xuyên đến cổ đại vào một chàng trai tên Thẩm Thiên Lăng. Chưa dừng lại ở đó, cuộc sống ở đây hắn hoàn toàn khiến hắn đâu đầu khi ngày nào cũng bị dân chúng làm phiền, đồn đãi về hắn biết cầu mưa rồi nói hắn nôn khan do mang thai dặn hắn giữ gìn sức khỏe khiến hắn dở khóc dở cười, liệu hắn có thích ứng được với cuộc sống này hay không mời các bạn đón xem. *** Review truyện Khắp Chốn Giang Hồ Đều Là Thổ Hào của tác giả Ngữ Tiếu Lan San – Hôn nhân sắp đặt Truyện Khắp Chốn Giang Hồ Đều Là Thổ Hào của tác giả Ngữ Tiếu Lan San, bộ truyện như một cơn gió mới thổi vào lòng độc giả của tác giả Ngữ Tiếu Lan San. Bộ truyện thuộc thể loại Xuyên Không, Đam Mỹ, Hài Hước, Cổ Đại. Nhân vật chính là Thẩm Thiên Lăng, sau khi xuyên không liền bị ép gả cho một nam nhân không giống ai.   Nếu ai ưa thích thể loại truyện xuyên không sủng sắc, cũng như thuộc về thế giới đam mỹ, thì xin nói đây là bộ truyện hoàn hảo để bạn tìm đọc đấy! Tại sao tôi lại nói như vậy? Vì cả hai chàng của chúng ta đã tạo thành một gia đình vô cùng hạnh phúc, ngọt ngào bên cạnh tiểu phượng hoàng đáng yêu. Từ đầu đến cuối bộ truyện được nói đến vấn đề triều chính, với những kẻ loạn thần tặc đảng, dù không muốn liên quan cho mệt lòng, nhưng lỡ làm bạn với vua thì cũng nên nể mặt giúp đỡ một chút.   Thẩm Thiên Lăng và Tần Thiếu Vũ không có gì đáng nói nhiều, bởi bọn họ cứ sủng nịnh nhau, Thiên Lăng từ nơi khác xuyên tới, gặp nhau một cuộc hôn nhân không thể nào ngờ tới, với một tên nam nhân? Hắn cứ nghĩ mình sắp bị điên rồi, khi tự dưng sau mông mọc cái đuôi rất dài, ngày đêm đều thấy sự hiện diện. Thà cho hắn một quý bà cũng được, không cần nữ tử son sắt gì đâu, cũng không thể? Thật khiến tâm thần người ta hỗn độn mà.   Nếu nói đến thì nên kể về cặp phụ nhiều hơn, đó là Thất tuyệt vương và Hoàng Đại Tiên, anh thụ vốn là tay chân của bọn phản tặc, cũng chỉ muốn cuộc sống mình yên bình cho nên đã giả làm hồ tiên sang nước Tần Thiếu Vũ giả điên giả khùng vậy mà cũng leo lên được chức quốc sư, không những vậy còn trộm cả ngọc bảo nước người ta mang đi. Vậy mà lão công thương yêu chiều chuộng hết mực, mặc dù cái gì lão cũng biết hết đó. Với tạo hình ban đầu của lão công cứ nghĩ là y lạnh lùng, kiêu ngạo, lãnh khốc lắm, ai ngờ đâu yêu người ta chỉ vì hắn làm cho y cười thật nhiều, đúng là loại lưu manh giả danh quân tử. Suốt ngày như mèo với chó, cắn nhau rồi lại yêu thương ôm ấp khiến người khác đỏ mặt tía tai. Chỉ là lúc ban đầu trong người bé thụ có độc nên bài xích lão công, về sau thì không còn nữa, nhưng vẫn không thể tiếp xúc thân mật dù bản thân đã rơi vào lưới tình. Đến gần cuối cùng thì họ mới tìm được thuốc giải.   Có những cặp đôi, nhân vật phụ cũng nổi bật không kém. Ngâm Vô Sương tình địch của Thẩm Thiên Lăng, và Liên Thành Cô Tuyết, chuyện đời vô cùng phức tạp khi lão công mang thụ đi trị bệnh chẳng may gặp phải một tên biến thái cướp đi. Cũng may mà thụ nhà ta khá thông minh tài trí, ứng phó vô cùng hay để chờ lão công đến cứu.   Qua truyện khắp chốn giang hồ đều là thổ hào của tác giả Ngữ Tiếu Lan San, ta thấy được một tình yêu nhỏ xinh, sủng đến tận mây xanh, Thẩm Thiên Lăng luôn ỷ lại Tần Thiếu Vũ, ra vẻ yếu đuối để được yêu thương cùng chăm sóc, cũng tốt, như vậy mới biết y đối xử với hắn tốt đến mức nào. Review Kim Tuyến *** KHẮP CHỐN GIANG HỒ ĐỀU LÀ THỔ HÀO REVIEW Truyện Khắp Chốn Giang Hồ Đều Là Thổ Hào của tác giả Ngữ Tiếu Lan San, bộ truyện như một cơn gió mới thổi vào lòng độc giả của tác giả Ngữ Tiếu Lan San. Bộ truyện thuộc thể loại Xuyên Không, Đam Mỹ, Hài Hước, Cổ Đại. Nhân vật chính là Thẩm Thiên Lăng, sau khi xuyên không liền bị ép gả cho một nam nhân không giống ai. Nam nhân kia chính là tướng công hắn sao ? Nếu ai ưa thích thể loại truyện xuyên không sủng sắc, cũng như thuộc về thế giới đam mỹ, thì xin nói đây là bộ truyện hoàn hảo để bạn tìm đọc đấy! Tại sao tôi lại nói như vậy? Vì cả hai chàng của chúng ta đã tạo thành một gia đình vô cùng hạnh phúc, ngọt ngào bên cạnh tiểu phượng hoàng đáng yêu. Từ đầu đến cuối bộ truyện được nói đến vấn đề triều chính, với những kẻ loạn thần tặc đảng, dù không muốn liên quan cho mệt lòng, nhưng lỡ làm bạn với vua thì cũng nên nể mặt giúp đỡ một chút. Thẩm Thiên Lăng và Tần Thiếu Vũ không có gì đáng nói nhiều, bởi bọn họ cứ sủng nịnh nhau, Thiên Lăng từ nơi khác xuyên tới, gặp nhau một cuộc hôn nhân không thể nào ngờ tới, với một tên nam nhân? Hắn cứ nghĩ mình sắp bị điên rồi, khi tự dưng sau mông mọc cái đuôi rất dài, ngày đêm đều thấy sự hiện diện. Thà cho hắn một quý bà cũng được, không cần nữ tử son sắt gì đâu, cũng không thể? Thật khiến tâm thần người ta hỗn độn mà. Nếu nói đến thì nên kể về cặp phụ nhiều hơn, đó là Thất tuyệt vương và Hoàng Đại Tiên, anh thụ vốn là tay chân của bọn phản tặc, cũng chỉ muốn cuộc sống mình yên bình cho nên đã giả làm hồ tiên sang nước Tần Thiếu Vũ giả điên giả khùng vậy mà cũng leo lên được chức quốc sư, không những vậy còn trộm cả ngọc bảo nước người ta mang đi. Vậy mà lão công thương yêu chiều chuộng hết mực, mặc dù cái gì lão cũng biết hết đó. Với tạo hình ban đầu của lão công cứ nghĩ là y lạnh lùng, kiêu ngạo, lãnh khốc lắm, ai ngờ đâu yêu người ta chỉ vì hắn làm cho y cười thật nhiều, đúng là loại lưu manh giả danh quân tử. Suốt ngày như mèo với chó, cắn nhau rồi lại yêu thương ôm ấp khiến người khác đỏ mặt tía tai. Chỉ là lúc ban đầu trong người bé thụ có độc nên bài xích lão công, về sau thì không còn nữa, nhưng vẫn không thể tiếp xúc thân mật dù bản thân đã rơi vào lưới tình. Đến gần cuối cùng thì họ mới tìm được thuốc giải. Có những cặp đôi, nhân vật phụ cũng nổi bật không kém. Ngâm Vô Sương tình địch của Thẩm Thiên Lăng, và Liên Thành Cô Tuyết, chuyện đời vô cùng phức tạp khi lão công mang thụ đi trị bệnh chẳng may gặp phải một tên biến thái cướp đi. Cũng may mà thụ nhà ta khá thông minh tài trí, ứng phó vô cùng hay để chờ lão công đến cứu. Qua truyện khắp chốn giang hồ đều là thổ hàocủa tác giả Ngữ Tiếu Lan San, ta thấy được một tình yêu nhỏ xinh, sủng đến tận mây xanh, Thẩm Thiên Lăng luôn ỷ lại Tần Thiếu Vũ, ra vẻ yếu đuối để được yêu thương cùng chăm sóc, cũng tốt, như vậy mới biết y đối xử với hắn tốt đến mức nào. *** Kiếp trước, Thẩm Thiên Lăng là ảnh đế nổi tiếng. Vốn dĩ tương lai sáng lạn, fan nhiều vô số, đáng tiếc số kiếp hẩm hiu, trong một buổi lễ trao giải lại xui xẻo bị trần nhà sập đè lên, trọng sinh thành tiểu công tử của nhất đại môn phái tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ —— Nhật Nguyệt Sơn Trang. Chuyện này thật vô cùng đau khổ a. Còn khổ ải hơn nữa chính là, y còn được an bài một vị hôn phu không bình thường. Chuyện được sắp đặt một ông chồng quả thật rất kỳ lạ a!!! Vừa nghe thấy tin này, Thẩm Thiên Lăng giống như bị sét đánh trúng đầu! Vì sao không phải là vị hôn thê chứ, cho dù không là em gái đáng yêu e thẹn dáng người mảnh mai, thì bà chị già tóc quăn bưởi to đều được a! “Lăng nhi.” Truy Ảnh cung chủ Tần Thiếu Vũ rất thâm tình chân thành, “Lúc nào chúng ta sẽ thành thân?” “Thành cái đầu ngươi!” Thẩm Thiên Lăng hung hăng siết tay thành nắm đấm, hạ quyết tâm phải tìm cơ hội xuyên trở về. Nhưng cái gọi là chuyện đời khó lường, hai người giằng co qua lại suốt một đường từ Giang Nam đến Nam Hải, không những không tìm được phương pháp xuyên trở về, ngược lại còn thật sự… thành thân. Cho nên mới nói sớm chiều gần gũi bên nhau gì đó, dễ dàng sinh ra tình yêu đích thực biết không! “Phu nhân còn muốn trở về không?” Đêm động phòng, Tần Thiếu Vũ cười nhẹ bên tai y. “Ngươi câm miệng cho ta!” Thẩm tiểu thụ giận, ngươi không cần ở ngay thời điểm này đi hỏi mấy cái vấn đề kia a! Cái tay ngươi đang sờ chỗ nào hả?! Quả thực là kẻ siêu phiền toái. Đặc biệt còn không biết xấu hổ! Mà trong mắt các môn phái giang hồ, Truy Ảnh cung chính là sự tồn tại vừa chính nghĩa lại vừa vô sỉ. Tiêu diệt Ma Giáo, trừng phạt cái ác bảo vệ cái yếu, việc đó xác thực được coi là hành vi chính nghĩa, nhưng sau khi diệt trừ Ma Giáo xong lại lập tức phái thủ hạ đến các môn phái thu tiền thì là cái thể loại gì đây hả?! “Phí an ủi.” Ám vệ Truy Ảnh cung khóc lóc kể lể, “Là do các vị không biết, cung chủ nhà ta hắn rất đáng thương a~ Vì để gìn giữ an ổn võ lâm, hắn đã cùng Ma Giáo giáo chủ kịch chiến ba ngày ba đêm, bị không ít kinh hách, đến nay vẫn còn nằm trên giường chưa dậy nổi, chúng ta đến gom chút tiền mua cho hắn mua một con gà mái nấu canh uống bồi bổ.” Chưởng môn các phái đành phải bên móc bạc bên rơi lệ, nhân tiện oán thầm trong bụng rằng khắp giang hồ này Tần cung chủ nhà ngươi chính là tên cường hào ác bá đê tiện nhất a, đừng tưởng rằng một bên khóc một bên nói chúng ta sẽ tin nha. Chuyện như thế còn có rất nhiều, cho nên cứ tiếp tục được vài lần, mọi người đều đã có kinh nghiệm. Một khi trên giang hồ xảy ra chuyện, lập tức hội tụ cùng nhau để thương lượng: “Giờ cần giải quyết như thế nào, phải lừa Tần cung chủ không để hắn biết, đỡ phải lại phái người đến thu tiền.”, chứ không còn giống trước kia cứ luôn đùn đẩy cho nhau. Trong khoảng thời gian ngắn, các bang nhóm phe phái đều đồng tâm hiệp lực, giang hồ thật sự xuất hiện hòa bình phồn vinh chưa từng có. Tần Thiếu Vũ sau khi nghe ám vệ báo lại, sờ sờ cằm nói, “Cho nên sau này rốt cục có thể yên tĩnh rồi?” “Vâng.” Ám vệ cũng thở phào nhẹ nhõm, “Nếu không cứ giống như trước đây, có chuyện liền đá đến Truy Ảnh cung, ai mà chịu được.” Tần Thiếu Vũ lắc đầu cười cười, xoay người đến phía sau viện tìm Thẩm Thiên Lăng. Từ khi xuyên việt đến thế giới này, Thẩm Thiên Lăng phát hiện bản thân một không có võ công, hai không có văn chương, vì thế liền chủ động yêu cầu học quản lí sổ sách, mặc kệ việc lớn nhỏ nhưng có thể làm chút chuyện, so với làm sâu gạo vẫn tốt hơn a. “Quản lí sổ sách?” Tần Thiếu Vũ sờ sờ cằm, “Cũng được, ta kiếm tiền tất nhiên phải đưa phu nhân quản, cái này gọi là nước phù sa không chảy ruộng người ngoài.” Mời các bạn đón đọc Khắp Chốn Giang Hồ Đều Là Thổ Hào của tác giả Ngữ Tiếu Lan San.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cớ Sao Nói Không Yêu - Cố Tây Tước
*Trích đoạn đặc sắc [Khi nam chính được qua nhà người yêu] “Tối nay anh ngủ ở đâu?” “Anh hỏi thế là có ý gì?” “Chẳng có ý gì cả. Anh hỏi thế để chuẩn bị sẵn tinh thần thôi” Nguyễn Tĩnh che mặt giả vờ không biết, “Anh thích ngủ ở đâu thì ngủ.” “Anh nghĩ anh thích giường của em” Trong lòng Nguyễn Tĩnh giờ phút này đã bình tĩnh trở lại, cô còn có tâm trạng nói đùa “anh nhớ phải giữ gìn phong thái quý ông đấy!” Triệu Khải Ngôn ngồi bên cạnh gật đầu, “anh sẽ cố hết sức!” [Mặt dày] “Ngày mai mấy giờ anh lên máy bay?” “Bảy giờ sáng. Về đến nhà chắc là tối rồi.” “Anh muốn em tới đón không?” “Như vậy có phiền em không? Nhưng mà, phiền em vậy!” “A” [Khi mấy cái đuôi tìm đến tận cửa] “Tôi thích cô ấy” Anh đã nói chuyện điện thoại xong, khi nghe thấy cậu ấy, anh liền liếc mắt nhìn về phía Trương Hải Lâm. Hải Lâm không hiểu vẻ mặt bình tĩnh của đối phương là có ý gì, anh ta từ chối cho ý kiến sao? “Tôi thích Nguyễn Tĩnh” “Ờ, tôi là bạn trai của cô ấy.” Hải Lâm chính thức sụp đổ. [Hóa sói ngọt ngào] Tối hôm đó, Triệu Khải Ngôn có chút phóng túng tùy tiện. Anh cơ hồ vừa mới bước vào cửa đã bắt đầu hôn cô và cấp bách lột bỏ hết quần áo trên người cô ra. Qủa thật như thiên lôi đang lên cơn thịnh nộ! Ngày hôm sau, Nguyễn Tĩnh chỉ có một cảm giác duy nhất, đó là cảm giác tê dại. Sau đó rất lâu, khi quan hệ giữa hai người càng thêm “tốt đẹp”, đồng thời cũng là lúc Nguyễn Tĩnh có thể hỏi đến vấn đề đó mà không thấy đỏ mặt nữa, cô đã hỏi một câu, “Sao hôm đó anh như dã thú vậy?” Câu trả lời của anh là, “ Em mặc váy trắng trông rất đẹp!” …………………… Truyện của Cố Tây Tước thì lúc nào cũng nhẹ nhàng rồi, bộ này cũng như thế. Không quá kịch tính nhưng vẫn đủ những tình tiết lên xuống làm người đọc chờ mong vào tình cảm của cặp nam nữ chính Triệu Khải Ngôn và Nguyễn Tĩnh.  Nguyễn Tĩnh thời còn đi học từng theo đuổi nam phụ Tưởng Nghiêm, như cô nói là hao hết mọi ý chí chiến đấu vì người đàn ông đó, để rồi sau này đối với tình yêu, Nguyễn Tĩnh luôn là một thái độ “ Vô dục vô cầu”. Cho đến khi gặp Triệu Khải Ngôn.  Lần đầu tiên là trên chuyến xe lửa khi cô về nhà. Lần thứ hai là khi đang tham quan giáo đường. Lần thứ ba là khi cô theo chị mình đi gặp bạn. Phải nói duyên phận của bọn họ đến một cách mà chính cả hai không thể ngờ đến.  Triệu Khải Ngôn đẹp trai, thời niên thiếu cũng thuộc dạng thích mạo hiểm, và là người khó nắm bắt. Đối với ai anh cũng đều giữ một thái độ nho nhã, lịch sự nên quả thật làm người khác không thể hiểu được suy nghĩ của anh. Chính vì cái bản tính như thế nên con đường theo đuổi vợ mới gian nan.  Cá nhân mình thấy đoạn theo đuổi khá dễ thương, Triệu Khải Ngôn mặc dù bản tính đối với người ngoài khá tự đại nhưng đối với Nguyễn Tĩnh lại không hiểu sao thấy “nhát gái” thế :v. Kiềm chế không được hôn phớt một cái xong lúng túng xin lỗi, mấy ngày sau sợ không dám gặp mặt người ta. Một lần khác lại cả gan hôn sâu hơn, xong lại xin lỗi nói lần sau không dám nữa =)). Nhiều lần muốn thổ lộ nhưng cứ lo sợ Nguyễn Tĩnh từ chối, đến khi không kiềm nén được nữa bày tỏ tình cảm với người ta, ai dè... bị từ chối thật =)) Thanh niên tự ái, thế là quay sang làm lơ các kiểu. Lơ thì lơ nhưng thấy cô cười cười nói nói với người khác thì lại phát cáu, cáu xong lại quay sang theo đuổi tiếp.  Còn nữ chính Nguyễn Tĩnh không phải cố ý “ngược” bạn Triệu Khải Ngôn, mà vì cô cảm thấy khi bản thân chưa xác định được cảm giác kỳ lạ trong lòng mình là gì, cô vẫn mong có thể làm bạn với anh. Nhưng khi cô đã rõ ràng mọi cảm xúc trong lòng thì cũng rất thẳng thắng đồng ý mối quan hệ này.  Những ai yêu mến phong cách truyện của Cố Tây Tước thì đừng bỏ qua hố này nhé :) ---------------- Review by Pisà - facebook.com/ReviewNgonTinh0105 Des by Tơ Tần *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic: Google/huaban
Môi Anh Đào - Khương Chi Ngư
Lần đầu tiên Tô Khả Tây gặp Lục Vũ, là năm cô mười bảy tuổi. Khi ấy là học kỳ đầu của lớp mười một, nhà trường có tổ chức một buổi tham quan ngoại khóa. Khi đến địa điểm tham quan, Tô Khả Tây lại không nhớ vị trí xe của lớp mình ở đâu. Kết quả là cô đi nhầm lên xe của lớp khác, cũng nhờ vậy mà gặp được Lục Vũ. Lại nói, Tô Khả Tây ở trường Gia Thủy thường cùng bạn thân của mình đi đánh nhau khắp nơi, vì vậy cô rất rất rất thiếu sự rụt rè mà một thiếu nữ thường có. Lần đầu gặp Lục Vũ, Tô Khả Tây đã bị vẻ ngoài đẹp trai và khí chất hơn người của anh hớp hồn. Cô hỏi anh vị trí xe lớp mình, khi đi còn không quên hôn trộm Lục Vũ một cái. Tô Khả Tây và Lục Vũ học khác lớp nhau, nhưng điều đó không ngăn cách được tình yêu "nhất kiến chung tình" của cô dành cho anh. Tô Khả Tây theo đuổi anh một cách nhiệt tình, nhưng đổi lại Lục Vũ lại từ chối cô thẳng thừng. Anh lấy cớ không thích con gái tóc dài, tuy rằng anh chỉ viện cớ nhưng Tô Khả Tây thực sự cắt tóc ngắn. Trước sự theo đuổi đầy kiên trì của cô, anh cũng đã chấp nhận tình cảm ấy. Cả hai ở bên nhau một năm, thì đột nhiên Lục Vũ lại biến mất. Anh không nói không rằng mà chuyển trường, thậm chí đổi cả số điện thoại, không ai có thể liên lạc được. Anh giống như bốc hơi khỏi thế giới này vậy, Tô Khả Tây không thể gặp anh lần nào. Mãi đến khoảng hai tháng sau, Tô Khả Tây tình cờ gặp lại Lục Vũ trong bệnh viện. Thời gian không lâu gì mấy, nhưng cô cảm thấy anh rất khác khi xưa, giống như là hai người khác biệt vậy. Lục Vũ giống như cố tình tỏ ra xa cách, không muốn có quan hệ gì với cô, nhưng Tô Khả Tây làm sao có thể để yên được. Lục Vũ lùi một bước, cô liền tiến hai bước, để xem xem anh có trốn được cô hay không? Mời các bạn đón đọc Môi Anh Đào của tác giả Khương Chi Ngư.
Nương Tử, Ta Yêu Em - Xích Ma ĐL
Về vấn đề ‘Phá vỡ bối cảnh lịch sử’, Truyện được mượn bối cảnh đất nước Đại Việt trong những năm đầu thời vua Lê Thánh Tông. Lưu ý nho nhỏ là mình chỉ ‘mượn’ bối cảnh thôi, hình tượng nhân vật, các sự kiện xảy ra trong truyện đều là do sự hư cấu mà nên. Sở dĩ có dòng lưu ý này là để cho các bạn dễ hình dung được cảnh đất nước khi nhân vật xuyên không về quá khứ, hoàn toàn không lấy Lịch Sử của đất nước làm nền móng nha. Nên nếu các bạn thấy những tình huống, nhân vật như vua, hoàng tử, công chúa,… hay những địa danh, vùng miền, trang phục không giống, không có thật trong lịch sử triều đại Hậu Lê thì là vì mình đã hư cấu toàn bộ, không hề có giá trị thực tế nhé ^^ Lục Tiếu Trình: “Quận chúa, ngươi vì sao vẫn khăng khăng đòi lấy ta? Dù sao ta…” Lê Hinh: “Ý ta đã quyết, ngươi đừng hòng ngăn cản.” Lục Tiếu Trình: “…” ~o0o~ Lục Tiếu Trình: “Ngươi ngày đó biết ta là nữ nhi, sao vẫn quyết định…” Quyết định đâm đầu vào vậy a? Lê Hinh: “Vì sao tướng công là nữ nhi, ta lại không thể cưới? Nếu không phải ta làm vợ của ngươi, thì đừng hòng là người khác.” “…” “Còn chuyện gì thắc mắc?” “Nương tử, ta yêu em!” Mời các bạn đón đọc Nương Tử, Ta Yêu Em của tác giả Xích Ma ĐL.
Năm Tháng Vô Định - Gặp Em Ngày Xuân Phân - Dư Lạc Thuần
Tuổi trẻ, họ có những bồng bột, háo thắng, và phạm sai lầm. Ba người bọn họ: Một lạnh lùng, một điềm tĩnh, một hào hoa, bọn họ phong lưu, trăng hoa, thật tâm yêu một người phụ nữ là chuyện nực cười nhất thiên hạ. Vậy mà ông trời lại se duyên cho họ, tưởng chừng hạnh phúc là mãi mãi nhưng rốt cuộc lại khiến ba người phụ nữ ấy tổn thương sâu nặng.  "Ba người đàn ông chúng ta, đều theo đuổi người phụ nữ của riêng mình... cuối cùng lại làm họ tổn thương." *** Trong một lần truy sát, hắn vô tình gây tai nạn làm một gia đình chết thảm. Trước khi chết, người cha đã van nài hắn cứu con mình. Kể từ đó hắn nhận nuôi cô.  Một ông trùm nguy hiểm nhất thế giới lại cưng chiều cô như bảo vật. Hắn muốn, cô không bao giờ biết được sự thật về cái chết của bố mẹ mình. Nhưng cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra, hắn làm sao có thể giấu được bí mật cả đời. Cô căm hận hắn mà bỏ đi, hắn điên cuồng tìm kiếm nhưng đều thất bại. 5 năm sau, cô trở thành cảnh sát tài giỏi, hắn là mục tiêu của cô! Trong đầu cô chỉ có hai lý do sống: 1, tống hắn vào tù. 2, khiến hắn phải đau khổ cả đời. Một vòng lẩn quẩn yêu hận suốt mười bốn năm, sủng có ngược có. Đối với hắn cô là bảo vật, còn đối với cô, hắn là kẻ thù giết cha mẹ không đội trời chung. *Xuân phân, theo lịch Trung Quốc cổ đại, là điểm giữa của mùa xuân,  nó là một trong hai mươi tư tiết khí trong nông lịch và tiết khí này bắt đầu từ điểm giữa(20-21/3) mùa xuân. *** Khi Diệp Dao còn nhỏ, được An Thực lấy họ mình đặt cho cô, gọi là An Dao. Đối với cô, An Thực vừa là ân nhân vừa là người thân, nên cô rất quý mến hắn. Có lần Lăng Nghị hỏi “An Thực, cậu cảm thấy cô bé này thế nào?” Hắn điềm nhiên đám “Dễ nuôi!” Lăng Nghị lại hỏi “Nghe nói hai người rất ít nói chuyện?” An Thực lườm anh một cái “Chuyện nhà tôi cậu quan tâm làm gì?” “À...chuyện-nhà-cậu? Được được, người ngoài như tôi không nên tìm hiểu nội tình sâu bên trong.” Lăng Nghị lại giở giọng gian tà ra. Thật ra, đa phần, hắn và cô rất ít khi gặp mặt trong nhà, nhưng chỉ cần hắn ở nhà cả ngày, An Dao sẽ liên tục làm phiền, nói rất nhiều. Những ngày đầu hắn cảm thấy rất phiền phức nhưng dần dần cũng thấy quen. Buổi sáng trước khi đi học, cô cùng An Thực dùng buổi sáng “Chú à, sắp tới ngày họp phụ huynh.” Khi An Thực đăng ký nhập học tiểu học cho An Dao, đã dùng thân phận người giám hộ duy nhất. Thấy An Thực trầm ngâm không trả lời, cô hiểu chuyện nói tiếp “Nếu chú không muốn đi cũng không sao đâu. Cháu sẽ nhờ chị Tố Nghi.” ... Mời các bạn đón đọc Năm Tháng Vô Định - Gặp Em Ngày Xuân Phân của tác giả Dư Lạc Thuần.