Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Phồn Giản - Quân Ước

ANH TỚI BẢO VỆ THẾ GIỚI - EM TỚI BẢO VỆ ANH Lời editor: - Nếu các bạn đã chán soái ca, mỹ nữ? Hãy nhảy hố của tớ. - Nếu các bạn thích mẫu nam chính gia cảnh bình thường, chịu khó, bao dung độ lượng, yêu hết mình. Còn nữ chính có cá tính, dám yêu dám tranh đấu. Hãy nhảy hố của tớ. - Nếu các bạn sợ đu hố mà k biết bao giờ editor mới làm xong. Vậy, xin mời các bạn uống miếng nước rồi quay lại cửa. - Đùa thôi, chào mừng các bạn đã đến với hố mới của Hamilk. *** Trước khi vào sân bay, điện thoại di động Nghê Giản để trong túi áo khoác sát đùi rung lên liên tục. Có lẽ Trình Hồng bị chọc giận sắp phát điên. Nghê Giản nghĩ vậy, lấy điện thoại ra, chờ nó không còn rung nữa, nhanh chóng nhấn nút tắt ném vào trong túi xách. Hàng chục tin nhắn chưa đọc trong hộp thư hoàn toàn bị bỏ qua. Hơn bốn giờ chiều, bay đến Bắc Kinh. Ngủ gần mười tiếng, đầu óc Nghê Giản quay cuồng. Từ nhà ga T1 đến nhà ga T2, nửa giờ sau ngồi máy bay bay đến thành phố C. Ai ngờ không lâu lắm, phi hành đoàn thông báo trục trặc kỹ thuật, máy bay phải quay lại sân bay để tiến hành kiểm tra. Nghê Giản hỏi người bên cạnh mới biết đã xảy ra chuyện gì. Lăn qua lộn lại chậm hai tiếng, chuyến bay bị hủy bỏ, Nghê Giản được xắp xếp bay chuyến 8:30. Lúc đến sân bay Vân Lâm của thành phố C, đã là mười một giờ đêm. Bên ngoài trời đang mưa, gió hơn lớn. Trong trí nhớ của Nghê Giản, tháng năm thời tiết phía nam lẽ ra phải ấm áp, nhưng lúc này cô đang rùng mình vì lạnh. Cô kéo khuy áo lên, một tay kéo chiếc va li nhỏ, một tay cầm chiếc túi xách màu trắng gạo, chạy chậm một mạch xuống dưới cầu vượt. Một lúc sau, trên mặt đầy nước mưa, áo khoác ướt một nửa, chỉ có chiếc túi ôm chặt trong lòng là may mắn thoát nạn. Nghê Giản khoác chiếc túi nhỏ lên vai tìm điện thoại. Tìm mấy lượt không thấy, cô cẩn thận lật tìm lần hai, phát hiện chiếc điện thoại thật sự không có ở đây. Cô nhớ, lúc trước vẫn thấy điện thoại ở sân bay Seattle, sau đó cô không hề chạm vào túi. Không đúng, sau khi chuyển máy bay cô có lôi một quyển sách từ trong túi ra. Nghê Giản dừng vài giây, xòe tay vuốt nước mưa trên mặt, bắt đầu tìm xe. Lúc này, với thời tiết như vậy, đừng nói khó tìm taxi, đến xe dù cũng cung không đủ cầu. Nghê Giản không ngừng tập trung vào hai chiếc taxi, xe còn chưa tới, đã có người chui vào. Cô chuyển sự chú ý của mình vào mấy chiếc xe dù. Cách đó không xa mấy chiếc xe đỗ thành hàng, lái xe đứng bên ngoài kiếm khách, nhiệt tình đến dọa người. Nghê Giản do dự một hồi, đi về phía chiếc xe dù cuối cùng đỗ ở trong góc. Cô quành ra sau trước, nhìn biển số xe, im lặng ghi nhớ. Đây là thói quen của cô, nhưng sau khi ghi nhớ cô mới nhớ là điện thoại đã bị mất. Chiếc xe đỗ ở vị trí không dễ thấy. Lúc Nghê Giản gõ cửa xe, người đàn ông trên ghế lái đang gọi điện thoại. " Vâng, cô ấy chưa trả lời, có lẽ vẫn đang tắt máy... Chú Nghê, chú không nên lo lắng, có thể đã đổi vé.. Vâng, được ạ". Nghê Giản gõ một lúc lâu, cửa sổ xe mới mở, cô thấy bên trong là một người đàn ông. Ánh sáng hơi tối, Nghê Giản không thấy rõ mặt anh ta, cũng không nhìn kỹ. Dù sao, có thể nhìn thấy bờ môi là được rồi. Cô cất tiếng hỏi: " Xin chào, có đi đến khu Tín Ninh không?". Người đàn ông khẽ sửng sốt. Nghê Giản đứng đó chờ anh ta gật đầu. Cô tin chắc anh ta sẽ đồng ý. Với kiểu thời tiết như thế này chạy đến sân bay kéo khách, nhất định là người rất muốn kiếm tiền. Thế nhưng đợi vài giây, người đàn ông vẫn không lên tiếng. Tuy dưới cầu mưa không xối đến, nhưng quần áo đầu tóc Nghê Giản đều ẩm ướt, gió thổi vào rất khó chịu. Cô rùng mình lần nữa. " Tôi sẽ trả anh phí cao". Cô nói. Người đàn ông nhìn cô một lúc rồi nói: " Cô lên đi". Trông thấy môi anh ta động đậy vài cái, Nghê Giản khẽ thở hắt ra, nhanh chóng mở cửa sau, kéo chiếc va li nhỏ vào, tiếp đó đặt chiếc túi xách lên chỗ ngồi phía sau, người cũng ngồi vào theo. " Đến nhà trọ Kinh Vĩ đường Thất Thụ". Cô nói xong nhớ ra đây là xe dù, còn anh ta cũng không phải là lái xe taxi chuyên nghiệp. " Anh biết đường đi không?". Người đàn ông ừ một tiếng. Nghê Giản thấy anh ta không có phản ứng, ngồi thẳng lên hỏi lại lần nữa: " Anh biết đường đấy chứ?". Rốt cuộc, người đàn ông quay đầu nhìn cô một cái: " Tôi sống ở khu Tín Ninh". Nói xong anh ta khởi động xe. Vừa rồi anh ta quay sang, đèn xe đằng sau vừa hắt tới, Nghê Giản không chỉ thấy miệng anh ta nói, mà còn thấy rõ cả khuôn mặt của anh ta. Nhìn rất đứng đắn. Nhất là ánh mắt, sâu đen trong suốt. Mặc dù dáng dấp không phải kiểu chất phác hiền lành, nhưng làm cho người ta cảm thấy không giống như người xấu. ... Nghê Giản yên tâm, dựa người vào sau ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ tối om. Nghê Giản bị đánh thức. Cô không biết mình đã ngủ như thế nào. Rõ ràng trên máy bay ngủ lâu như vậy. " Đến rồi". Người đàn ông trước mặt nói với cô. Nghê Giản dụi mắt ồ một tiếng, quay đầu nhìn ra bên ngoài, mưa hình như đã tạnh, đèn đường chiếu sáng mặt đất. Cô chui từ trong xe ra: " Mấy giờ rồi?". " 12:30 ". " Ồ". Nghê Giản lấy va li ra, rồi cầm chiếc túi xách đã bị mình ép thành gối. " Cảm ơn anh". Cô lấy từ trong túi ra ba tờ, đưa cho anh ta: " Đủ chưa?". " Một trăm là đủ rồi". Nghê Giản cảm thấy cô không nhìn lầm, người đàn ông này quả nhiên rất đàng hoàng. Cô nói: " Tôi đã nói sẽ trả anh phí cao mà". " Không cần". Anh ta rút một tờ từ trong tay Nghê Giản, quay người đi về phía ghế lái. Người đàn ông đóng cửa lái xe rời đi, Nghê Giản vẫn đứng ở đó không nhúc nhích. Gần nửa phút trôi qua, cô lấy lại tinh thần, trong đầu nhớ đến bóng lưng của người đàn ông kia. Tô Khâm. Cái tên này bị hàm răng Nghê Giản nghiền nát một lần nữa. Nghê Giản cắn mạnh môi dưới, cảm giác đau đớn khiến cô nhanh chóng tỉnh táo. Chỉ là giống bóng lưng mà thôi. Nghê Giản kéo va li vào trong tiểu khu, đi được hai bước, phát hiện bất thường - Túi xách của cô đâu? Nghê Giản nhấn chuông cửa, vài giây sau, cửa mở. Người mặc áo ngủ cá sấu đứng trong cửa, làn da trắng nõn, tóc ngắn, hơi gầy, dáng dấp thanh mảnh, khó phân biệt nam nữ. Nghê Giản thở dài: " Tiểu Thiên". " Sao điệu bộ như ma thế này?". Người được gọi là " Tiểu Thiên" vừa lên tiếng, liền bị giọng nói bán đứng. Cô nàng là con gái, tên đầy đủ là Mai Ánh Thiên, người quen hay gọi là Tiểu Thiên. " Không trả lời tin nhắn, điện thoại thì không liên lạc được, không phải có người đón cậu đấy chứ?". Mai Ánh Thiên xem ra rất bực, nhưng vẫn lập tức thò tay kéo va li của Nghê Giản vào. Chiếc va li mười hai kg trong tay cô nàng giống như một chiếc túi bánh mì. Nghê Giản vào cửa bước theo sau cô nàng, chiếc boot ngắn dẫm bùn nước lưu lại dấu chân trên sàn nhà sạch sẽ. Cô đá giày ra, đi bít tất dẫm trên sàn nhà. " Làm gì thế?". Mai Ánh Thiên lôi ra một đôi dép lê màu trắng xám từ trong tủ giày chỗ huyền quan: " Đi vào này". Nghê Giản rất nghe lời, xỏ dép đi đến bên cạnh sofa, cởi áo khoác vắt lên. Mai Ánh Thiên đưa cho cô cốc nước ấm. Nghê Giản lắc đầu: " Không muốn uống". Mai Ánh Thiên đặt cốc nước lên bàn trà, ngồi xuống sofa: " Xảy ra chuyện gì vậy?". " Mình làm mất bản vẽ". Lông mày Mai Ánh Thiên nhíu chặt: " Mất ở đâu?". Nghê Giản đem chuyện bực mình suốt dọc đường kể lại một lượt cho Mai Ánh Thiên. Mai Ánh Thiên nghe xong liền hỏi một câu: " Có nhớ biển số xe không?". Nghê Giản dừng một chút, gật mạnh đầu. Sự việc thoáng cái trở nên rất đơn giản. Nghê Giản biết Mai Ánh Thiên rất lợi hại, nhưng không nghĩ lại lợi hại như vậy. Sáng sớm ngày hôm sau, cô vừa rời giường liền đến bên tủ lạnh xem giấy nhớ, thấy trên đó viết một dòng địa chỉ. Tâm trạng Nghê Giản rất tốt, ăn xong bữa sáng Mai Ánh Thiên để lại, thay quần áo chuẩn bị ra ngoài tìm trung tâm dịch vụ sửa chữa ô tô Dương Quang. Mặc dù Nghê Giản sinh ra ở thành phố C, nhưng ngày bé thường sống ở Thành Đông, nên đối với Thành Tây có phần không quen. Bốn năm trước, cô theo Mai Ánh Thiên lén lút trở lại lần nữa. Nhưng ở được ba ngày thì bị Trình Hồng cho người tới bắt về. Trong ba ngày đó, cô chỉ kịp tới gặp mặt Nghê Chấn Bình. Nhớ tới Nghê Chấn Bình, Nghê Giản phát hiện mình đã quên một việc. Hôm qua bị mất điện thoại, đến bây giờ cô vẫn chưa liên lạc với Nghê Chấn Bình. Có lẽ, ông đang lo lắng. Cô dừng ở cửa tiểu khu ngẫm nghĩ một lát, đi đến siêu thị nhỏ bên cạnh mượn điện thoại, nhấn một dãy số. Nghê Chấn Bình thay mấy số điện thoại, cô không nhớ rõ, chỉ có số này cô chưa từng quên. Đó là số nhà riêng, vẫn giống như mười tám năm trước, không hề thay đổi. Bảy tuổi Nghê Giản rời khỏi ngôi nhà ấy, hai năm sau cô lén gọi về nhiều lần. Tuy lần nào cũng phải nhờ bà chủ béo của cửa hàng tiện lợi nghe điện hộ nhưng cô rất thỏa mãn. Chuyện cứ tiếp tục như vậy cho đến mười tuổi. Một ngày tháng sáu năm đó, Tŕnh Hồng sinh cho cô một đứa em trai, cả nhà đều rất vui mừng, cô ở trong chăn khóc cả đêm. Ngày hôm sau tan học, nhịn không được gọi điện cho Nghê Chấn Bình. Điện thoại kết nối, nhưng bà chủ nói cho cô biết người nghe điện phía bên kia là một phụ nữ. Từ đó về sau, Nghê Giản không còn gọi điện nữa. Cho đến cách đây bốn năm, trước khi quay về thành phố C, cô bảo Mai Ánh Thiên gọi điện cho Nghê Chấn Bình giúp mình. Sau lần gặp ấy, Nghê Chấn Bình đưa số cho cô lưu. Hai bố con cô thi thoảng nhắn tin cho nhau. Tai Nghê Giản không nghe được, gửi tin nhắn là phương thức liên lạc đường dài thuận tiện nhất. Nhưng hiện tại kiểu tình huống này lại không hiệu quả. Nghê Giản nhấn số xong liền nhờ cô gái trẻ bên cạnh nghe điện giúp. Cô gái trẻ hiểu rõ tình hình, vừa ngạc nhiên vừa nhìn cô thông cảm, vui vẻ giúp đỡ. Sau khi điện thoại được chuyển, cô gái trẻ dùng khẩu hình nói với Nghê Giản là phụ nữ. Nghê Giản nói: " Tôi là Nghê Giản, tôi tìm Nghê Chấn Bình". Cô gái trẻ thuật lại vào ống nghe: " Bên này là Nghê Giản, cô ấy muốn tìm Nghê Chấn Bình". Đầu kia, người phụ nữ hình như hơi ngạc nhiên một chút, mất một lúc mới trả lời: " Ông ấy không có ở đây, con gái bị bệnh, ông ấy đến bệnh viện chăm sóc rồi, có chuyện gì không?". Cô gái trẻ nhắc chi tiết cho Nghê Giản. Nghê Giản thoáng dừng một lát rồi nói: " Tôi không có việc gì, chỉ muốn nói một tiếng cho ông ấy biết, là tôi đã trở về, cũng thu xếp ổn thỏa rồi. Hôm qua bị mất điện thoại, không liên lạc được với ông ấy, bảo ông ấy đừng lo". Lời nói sau khi truyền qua, đầu kia, người phụ nữ trả lời: " Tôi biết rồi". Nghê Giản cúp máy, cảm ơn cô gái tốt bụng, thanh toán tiền rời đi. Trung tâm dịch vụ sửa chữa xe Dương Quang nằm trên đường Lâm Phổ, thực ra là một cửa hàng sửa xe, thuộc khu phố cổ, hai năm qua đang được cải tạo lại, vì thế cảnh vật xung quanh rất bề bộn, khắp nơi đều có thể nhìn thấy đội phá dỡ. Nghê Giản vòng hai vòng mới tìm thấy đối phương. Cô ngẩng đầu nhìn tấm biển sơn màu lam rộng mấy thước ở trên đỉnh, thoáng đối chiếu với tên cửa hàng ghi trên tờ giấy. Sau đó, nhìn vào bên trong tiệm, phát hiện tấm biển này hình như hơi cao. Cô lại gần, nhìn thấy chiếc xe đêm qua. Một thanh niên đang rửa xe bên cạnh trông thấy cô, đi đến hỏi: " Cô gái, rửa xe hay sửa xe vậy?". Nói xong nhìn lướt đằng sau cô, thấy không có xe, anh ta gãi gãi đầu nói: " ... Cô muốn gọi taxi? Hay là mua xe cũ?". Nghê Giản lắc đầu: " Xe này của anh à?". Anh ta hơi ngạc nhiên, nhìn theo ngón tay cô chỉ, đáp: " À, đây là xe của ông chủ chúng tôi. Cô thích chiếc xe này á... Nhưng mà chiếc này không bán đâu". Nghê Giản nói: " Tôi không mua xe, tôi tìm ông chủ của các anh". Anh ta nghi ngờ liếc nhìn cô: " Ông chủ của chúng tôi không có ở đây". Nghê Giản cau mày: " Tôi có thể nhìn trong xe được không?". " Cái này... cô muốn nhìn cái gì?". Bộ dạng chàng trai trẻ có chút khó xử: " Ông chủ chúng tôi rất quý chiếc xe, bình thường ngoại trừ anh Lục, bọn tôi đều không được sờ vào". " Đêm qua tôi đã ngồi xe này". Nghê Giản nói: " Tôi làm rơi đồ, nên muốn nhìn xem có trong đó không, được chứ?". Nói xong, cô liền thấy anh ta há hốc miệng, gương mặt lộ vẻ khó tin:"... Đêm qua cô ngồi chiếc xe này sao? Cô và ông chủ của chúng tôi là... là...". " Tôi có thể xem không?". Nghê Giản ngắt lời anh ta. Anh ta nhìn cô từ trên xuống dưới, mấy giây sau, vẫn bối rối đáp: " Cái này... cô đợi một lát, tôi hỏi anh Lục đã". Nói xong, quay người chạy hai bước, hướng về phía bãi đậu xe có mái che cách đó không xa hô một tiếng: " Anh Lục, bên này có chuyện, anh lại đây một chút". Nghê Giản thấy xa xa phía bên kia một người đàn ông đang chui ra khỏi một chiếc xe tải. Anh ta mặc một bộ quần áo lao động màu xanh đậm, vóc dáng cao dong dỏng. Anh ta bước tới, cách Nghê Giản ngày càng gần. Cô nhìn rõ dáng dấp của anh ta, mi mắt giương lên. ... Mời các bạn đón đọc Phồn Giản của tác giả Quân Ước.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nắm Tay Nhau Đi Khắp Thế Gian - Ly Trần Nhất Tiếu
Tên Ebook: Nắm Tay Nhau Đi Khắp Thế Gian (full prc, pdf, epub) Tác Giả:  Ly Trần Nhất Tiếu   Thể Loại: Cổ Đại, Hài Hước, Oan Gia, Ân Oán Giang Hồ, Nữ Giả Nam trang, Nhất Kiến Chung Tình, HE, Văn học phương Đông   Dịch Giả: Singer, MBBGMNH   Biên Tập: Singer, MBBGMNH   Nguồn: diendanlequydon.com   Ebook: www.dtv-ebook.com   Ebook Nắm Tay Nhau Đi Khắp Thế Gian - Ly Trần Nhất Tiếu full prc pdf epub Giới Thiệu:   Tiết Tử Đồng cảm thấy sai lầm nhất trong đời chính là quen biết hai huynh muội Hoàng Phù Hàn Kỳ cùng Hoàng Phủ Hàn Linh của Hàn Phong thế gia. "Tử Đồng, Tử Đồng, ngươi gả cho đại ca ta sao?" Hoàng Phủ Hàn Linh phấn khích kêu lên. "Linh Nhi, ngươi cứ hy vọng ta gả như vậy sao? Ta còn tưởng rằng ngươi thích ta đấy" Tiết Tử Đồng thương tâm quyến rũ nhìn nàng một cái "Vậy, vậy, ngươi gả cho ta đi!" "Ha ha ha...." Tiết Tử Đồng hào phóng cười to. ......... Tiết Tử Đồng cùng Hoàng Phủ Hàn Linh khoác vai nói chuyện, Hoàng Phủ Hàn Kỳ cả giận nói:"Buông ra! Không được làm ô uế khuê danh muội muội ta" Tiết Tử Đồng tùy ý cầm lấy một tên làm tấm chắn chặn lại, Hoàng Phủ Hàn Kỳ tức giận nói: "Buông ra! Một nữ hài tử mà làm thế còn ra thể thống gì nữa!" Không thể chịu được nữa, nữ nhân không cho đụng, nam nhân cũng không cho đụng, rốt cuộc người nào mới có thể cho đụng? Chẳng lẽ là ngươi? Tiết Tử Đồng nổi gân xanh lên "Các ngươi rốt cuộc xem ta là nam nhân hay nữ nhân a?" Hai huynh muội trăm miệng một lời: "Nữ (nam) nhân!" Tiết Tử Đồng ngửa đầu, khóc không ra nước mắt "Ông trời, ngươi chơi ta à? Ta không nên quen biết họ nữa, hơn nữa cái tên Hoàng Phủ Hàn Kỳ , tại sao đầu óc có thể hỏng như vậy!" "Không còn kịp rồi, ngươi nhất định là người cũa Hàn Phong thế gia chúng ta rồi." Hoàng Phủ Hàn Linh. "Không tệ, nàng trốn cũng vô dụng, ta đã quyết định, nắm tay nàng đi khắp nhân gian!"   Mời các bạn theo dõi  Nắm Tay Nhau Đi Khắp Thế Gian của tác giả Ly Trần Nhất Tiếu.
Vẫn Mơ Về Em - Hồng Cửu
Tên Ebook: Vẫn Mơ Về Em (full prc, pdf, epub) Tác giả: Hồng Cửu   Thể Loại: Hài Hước, Lãng Mạn, Ngôn Tình, Văn học phương Đông   Dịch giả: Huyền Thu   Nhà xuất bản: NXB Lao Động   Công ty phát hành: Nhã Nam   Số trang: 468   Kích thước: 15x24 cm   Giá bìa: 98.000 VND   Ngày phát hành: 31-08-2012   NXB: Nhã Nam   Chụp pic: Huynh Le Viet Trinh   Type: Kẹo Khùng, LuHan Kris, Chán Đời, Lộ Hà Dạ, Quỳnh Hoa, Boco Pipo, Rebellious Love, Bich Pham, Kawaii Rainbow, Lê Mai, Emi Trịnh, Thanh Ngoc, Hoang Vy    Làm ebook: Dâu Lê   Nguồn: luv-ebook.com   Ebook: www.dtv-ebook.com Ebook Vẫn Mơ Về Em - Hồng Cửu full prc pdf epub Giới Thiệu: Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc quá, sao chỉ nhìn lên trên, nếu như cúi xuống nhìn thì có phải đã thấy anh rồi không? Tình yêu như một ly rượu kịch độc, dù biết rõ nếu uống vào sẽ chết đau đớn, nhưng vì người con trai trong lòng mình, có biết bao cô gái si tình vẫn mỉm cười uống cạn. Tô Nhã 21 tuổi, bố mẹ là viên chức nhà nước, người yêu là một doanh nhân trẻ thành đạt. Với công việc nhà giáo nhân dân chào đón phía trước, có vẻ như cuộc sống hoàn mỹ của cô chỉ còn thiếu một đám cưới lung linh với “hoàng tử kim quy”… Nhưng bao tươi đẹp bỗng chốc bị khuấy động, bắt đầu từ việc cô ngớ ngẩn vào nhầm phòng vệ sinh nam trước sự chứng kiến của một tên nhóc oan gia… Mà oan gia thì ngõ hẹp. Và tình yêu, cứ thế được số mệnh đẩy đến đưa đi. Hài hước, lãng mạn nhưng cũng rất hiện thực, Vẫn Mơ Về Em quả thực đã khẳng định bản sắc của Hồng Cửu giữa lớp nhà văn mới của văn đàn mạng Trung Quốc. Vài nét về tác giả: Hồng Cửu, quê ở Đông Bắc, là một tác giả được yêu thích trong lớp nhà văn mới của văn đàn mạng Trung Quốc. Một số tác phẩm đã xuất bản của cô đều được bạn đọc đón nhận nồng nhiệt, như: - Vẫn Mơ Về Em, tải eBook - Thanh xuân của em tòa thành của anh,  tải eBook - Đừng có thế, người ta vẫn còn là học sinh đấy,  tải eBook - Anh được lắm,  tải eBook … Mời các bạn đón đọc Vẫn Mơ Về Em của tác giả Hồng Cửu.
Tuổi Xuân Của Em Tòa Thành Của Anh - Hồng Cửu
Tên Ebook: Tuổi Xuân của Em, Tòa thành của Anh   Tác giả: Hồng Cửu   Thể Loại: Hài Hước, Lãng Mạn, Ngôn Tình, Văn học phương Đông   Dịch giả:  Dennis Q   Nhà xuất bản: Văn Học    Đơn vị phát hành: Quảng Văn    Kích thước: 13.5 x 20.5 cm    Số trang: 576 Trang   Trọng lượng: 700 Gram    Hình thức bìa: Bìa mềm    Ngày xuất bản: 09/2013    Giá bìa: 119000VND   Chủ dự án:  Tuyền mama   Nguồn sách: Minh Tam Duong    Type: Oni Gato, Leotiger Dau Gau, Claire Mimi, Hiền Nguyễn, Nhi Huỳnh, Trầm Dịch Bắc, Linh Linh, Thanh Nguyen     Beta: Phi Phi Yên Vũ    Làm ebook:  Anna Trinh   Nguồn: Hội Những Người chăm chỉ làm ebook free   Ebook: www.dtv-ebook.com Ebook Tuổi Xuân Của Em Tòa Thành Của Anh - Hồng Cửu full prc pdf epub   Giới Thiệu:    “Cuộc đời mỗi người đẹp nhất là thời thanh xuân và càng đẹp hơn khi thời thanh xuân ấy, xuất hiện bóng hình để ta nhung nhớ và yêu thương.Thời thanh xuân của Trác Yến, có đến tận ba chàng trai xuất hiện. Một người là bạn cùng bàn thời trung học cô ngày đêm tương tư, một người là anh bạn thân đại học gặp nhau là đấu khẩu, một người hot boy trường học, cái gì cũng giỏi, lạnh lùng, có nguyên tắc “không giao lưu với con gái”.   Ba chàng trai này có điểm chung: Đều vì Trác Yến mà dao động. Người thứ nhất thích cô nhưng lưỡng lự giữa hai cô gái, người thứ hai rõ ràng là bạn thân nhưng lại yêu cô quá nhiều, người thứ ba coi cô như bảo vật trong tim nhưng lại vì một lời ràng buộc mà bỏ lỡ Trác Yến. Đứng trước những người yêu mình, Trác Yến sẽ chọn ai? Ai là người cuối cùng nắm chặt tay cô không buông? Thời gian sẽ trả lời câu hỏi ấy nhưng đáp án thế nào, thời thanh xuân của cô, nhờ có họ mà không hề nuối tiếc”.   Vài nét về tác giả:   Hồng Cửu, quê ở Đông Bắc, là một tác giả được yêu thích trong lớp nhà văn mới của văn đàn mạng Trung Quốc.      Ngoài bút danh Hồng Cửu, tác giả này còn được rất nhiều fan Trung Quốc yêu mến và thân mật gọi bằng nhiều nickname đáng yêu như Cửu cô nương, Cửu tỉ, dì Cửu, Cửu ca, Cửu gia, Cửu đại gia. Có lẽ chính bởi nhiều cách gọi như vậy đã dẫn đến sự nhầm lẫn của bạn đọc về giới tính của Hồng Cửu.   - Vẫn Mơ Về Em, tải eBook - Thanh xuân của em tòa thành của anh,  tải eBook - Đừng có thế, người ta vẫn còn là học sinh đấy,  tải eBook - Anh được lắm,  tải eBook   - Hãy chờ em đánh răng xong nhé(còn có tên khác là Em quá độc hay Gặp gỡ là duyên số, yêu nhau là định mệnh), tải eBook   -  Hai người xa lạ (Tình đầu mạnh như hổ),  tải eBook   -  Yêu em nhất định phải nói ra,  tải eBook   -  Mạc đạo vị liêu quân tâm túy,  tải eBook   -  Trong trái tim anh có giọt nước mắt của em,  tải eBook   -  Ai nói chúng ta không ám muội,  tải eBook   -  Ai ai cũng đợi chờ một cách ngốc nghếch,  tải eBook   -  Như đắm say, như mây khói,  tải eBook   -  Điên cuồng chỉ vì em,  tải eBook   -  Thét gọi tình yêu,  tải eBook   -  Phong vũ,  tải eBook   -  Truyền kỳ về hai con người,  tải eBook   -  Thất thế,  tải eBook   -  Thanh sắc niên hoa,  tải eBook …   Mời các bạn đón đọc Thanh xuân của em tòa thành của anh của tác giả Hồng Cửu.
Bảy kiếp xui xẻo - Cửu Lộ Phi Hương
Tên ebook: Bảy kiếp xui xẻo (full prc, pdf, epub) Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương Thể loại: Hài hước, Lãng mạn, Ngôn tình, Tiên hiệp, Tình cảm, Văn học phương Đông Dịch giả: Hoàng Phương Anh Kích thước: 14,5x20,5 cm Số Trang: 480 Ngày xuất bản: 11/12/2013 Giá bìa: 122.000 ₫ Công ty phát hành: Cẩm Phong Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học Chụp pic: pychan Type: sagelc91, lyn4101, chaosworld, Sanji Beta: darling545 Làm ebook: Dâu Lê Nguồn : luv-ebook.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Ebook  Bảy kiếp xui xẻo - Cửu Lộ Phi Hương Giới thiệu: Bảy Kiếp Xui Xẻo nói về bảy kiếp tình duyên của Vân Tường và Sơ Không – hai tiên nhân trong tiên giới. Liệu bảy kiếp nhân duyên này có nối liền được một kiếp thiên duyên khi cuộc chiến oan gia đang gây ra đủ mọi rắc rối? Đây hứa hẹn sẽ là câu chuyện tình yêu hài hước mang đến cho độc giả những giây phút giải trí thú vị. Hôm đó, một tên tiểu tử thối hệt như cơn ác mộng không biết rơi từ trên Cửu Trùng Thiên cao bao nhiêu xuống, đập đầu vào tấm thảm mây đỏ trước điện Nguyệt lão, phát ra cái tiếng giống y như tiếng dạ dày ta co bóp rồi xả hơi. Ta đang thiu thiu ngủ, lim dim liếc hắn vài lần. Chàng thiếu niên áo đỏ ấy chật vật rút đầu ra khỏi tấm thảm mây đỏ, nhìn thẳng vào mắt ta, rồi lập tức phát cáu: “Nha đầu ngốc kia, ngươi cứ ngồi đó mà không biết qua đây giúp ông một tay hả?” Ta bị tên đó mắng nên hơi tỉnh ra, tròn mắt nhìn hắn chòng chọc: “Không phải ra được rồi đó sao?” Tên đó tức tối lườm ta một cái, vừa đứng dậy phủi bộ áo hoa trên người, vừa nhìn ta khinh khỉnh: “Vừa nhìn đã biết ngươi là thị nữ của phủ Nguyệt lão nghèo kiết xác, đồ không có mắt!” Ta mệt mỏi ngáp một cái, đổi sang tư thế ngồi dựa vào bậc thềm thoải mái hơn, ngoáy tai nói: “Gỉ mắt thì không có, nhưng ráy tai thì đầy, ngươi xem này.” Nói xong ta búng cái gì đó trên ngón tay đi. Tên đó ghê tởm nghiêng người né tránh, vẻ khinh bỉ trong mắt lại đầy thêm: “Hừ, chủ nghèo kiết xác quả nhiên nuôi con tì cũng nghèo kiết xác.” Nàng là một áng mây lang thang mải mê rong chơi được Nguyệt Lão điểm hóa thành tiên. Chàng là một thần quân nổi tiếng trên trời nhưng bị hiểu lầm là đồng tính Sau một cuộc va chạm nảy lửa làm náo loạn cả thiên cung, chàng và nàng bị xử phạt, phải trải qua bảy kiếp nhân duyên mới có thể quay về thiên giới. Cả thiên cung và địa phủ đều xôn xao, các tiên nhân đua nhau đặt cược kết thúc của hai người… Liệu cuối cùng, bảy kiếp nhân duyên này có nối liền được một kiếp thiên duyên? Tác giả Cửu Lộ Phi Hương là tác giả của trang tiểu thuyết Tấn Giang, một em gái mũm mĩm thích ăn thịt, thường viết truyện vừa, trong tác phẩm không tỏ vẻ uyên thâm hay màu mè, cách hành văn ngắn gọn, dễ hiểu và hài hước. Những tác phẩm chính: - Đồng Thể - Bách quỷ tập (tên tạm dịch) -  Bảy Kiếp Xui Xẻo - Tình kiếp Tam Sinh - Cô nàng mạnh mẽ (tên tạm dịch) Mời các bạn đón đọc Bảy Kiếp Xui Xẻo của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.