Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

Chu Tự Hằng - ông trùm trong giới công nghệ thông tin quay về trường cũ là đại học Thanh Hoa diễn thuyết, giới truyền thông cực kỳ muốn biết quá trình trưởng thành của anh. Chu Tự Hằng chia sẻ ba câu chuyện cũ... "Năm 1993, tôi 6 tuổi, bên nhà hàng xóm có một cô bạn rất đáng yêu, lợi dụng lúc ba mẹ bạn ấy không có nhà, tôi đã ngủ với bạn ấy." ‘’Năm 2003, tôi 16 tuổi, suốt ngày đánh nhau, học hành dốt nát. Tôi tỏ tình với hoa khôi của trường, cô gái ấy bị sắc đẹp của tôi mê hoặc, cứ thế ngây ngốc đi theo tôi.” ‘’Năm 2013, tôi 26 tuổi, kết hôn ngày 4 tháng 1 năm đó, dùng tất cả những gì mình đã có ra để thề với vợ chưa cưới, rằng sẽ yêu cô ấy đến suốt cuộc đời.” ‘’Cô bé hàng xóm, hoa khôi của trường và vợ chưa cưới đều có chung một cái tên, đó chính là vợ của tôi, Minh Nguyệt” * ‘’Thanh mai trúc mã: Câu chuyện tình yêu từ thời xe đẩy em bé đến xe ngựa bí đỏ” - ‘’Từ một cậu trai hư trở thành giám đốc đầy quyền lực, Chu Tự Hằng tỏ tình năm 26 tuổi’’ - ‘’Vì em, anh trở thành một người tốt hơn’’ - * ‘’Con người có 206 khúc xương, nhưng ngay chính khoảnh khắc gió thổi làm tốc váy cô lên, hắn đã có 207 khúc’’ (Thêm khúc nào tự hiểu nha :)) * Mẩu chuyện nhỏ: Chu Ngộ hỏi bố: “Bố có thể dùng một câu nói để hình dung về mối tình đầu của mình không?’’ Chu Tự Hằng trả lời: “Mối tình đầu của bố thật sự quá hoàn hảo, xinh đẹp ưu nhã, dịu dàng tươi tắn, có tri thức hiểu lễ nghĩa, đáng yêu quyến rũ, ngây thơ hồn nhiên, dáng người yểu điệu, là nữ thần trong những nữ thần…” Minh Nguyệt đỏ bừng mặt... ________________ ‘’Anh thừa nhận lỗi là ở ánh trăng, ánh trăng là em sao quá đẹp và dịu dàng, khiến cho anh trong nháy mắt muốn đi cùng em đến bạc đầu…” Đây là câu chuyện kể về một mối tình từ lúc bé tí đến khi trưởng thành của hai nhân vật chính. Là câu chuyện kể về tiểu thiên sứ đã cứu vớt cuộc đời tiểu ác ma như thế nào. Là câu chuyện chỉ xoay quanh Minh Nguyệt bé nhỏ đáng yêu, xoay quanh vầng trăng sáng trong đẹp đẽ dịu dàng đó. Chu Tự Hằng - Minh Nguyệt đã định rằng đời này sẽ mãi bên nhau. __________________ Vào một đêm tuyết lớn, cái lạnh tràn ngập cả thành phố, Chu Xung nhận được điện thoại từ cục công an. Đó là lúc cuộc đời của anh rẽ ngang, khi định mệnh bỗng nhiên ném vào thế giới của anh một đứa con trai bé nhỏ chưa tròn tháng. Từ đây, nhóc con với cái tên anh đặt Chu Tự Hằng là tất cả những gì anh có. Cậu là kết quả của những cuộc tình phong lưu anh không thể nhớ tên và biết mẹ ruột của cậu là ai. Cứ thế, anh trở thành bố của đứa nhỏ khi đang ở đỉnh cao của sự nghiệp cùng tiền bạc. Anh khi ấy, muốn đem tất cả mọi thứ đặt dưới chân con trai nhỏ của mình. Nhưng vốn là một người không được ăn học đàng hoàng tử tế, lại tự mình bươn chải vươn lên bằng đủ mọi thủ đoạn ở thành phố này. Nên anh không biết cách quan tâm và yêu thương như vốn dĩ một người bố nên làm. Anh chỉ biết nuông chiều, để mặc cậu bé Tự Hằng có thể nghịch ngợm phá phách, bất kể thứ gì anh đều sẵn lòng cho cậu. Cuộc sống của hai bố con cứ lặng lẽ trôi qua như thế, tẻ nhạt, chán ngắt và thiếu chút quan tâm dành cho nhau. Dù cho, anh đã cố gắng đến như thế nào thì có những chuyện chung quy là không thể. Tự Hằng lúc đó là cậu nhóc khá đáng thương, cậu có mọi thứ mà đứa trẻ khác ao ước, chỉ duy nhất tình cảm trong lòng là những mảnh vá chắp ghép không hoàn chỉnh. Và rồi, mọi thứ thay đổi khi nhóc con Minh Nguyệt chào đời. Cậu bé Tự Hằng khi ấy mới chỉ mấy tuổi mà thôi nhưng đã nhận định với cả thế giới rằng cô bé Minh Nguyệt mới sinh kia chính là "vợ nhỏ" của mình, đời này kiếp này sẽ yêu thương và bảo vệ, mãi mãi. Mặc dù, cậu còn chẳng hiểu hết câu nói trọn đời trọn kiếp có ý nghĩa như thế nào nữa cơ. Thấy nhóc con nhà người ta tắm, cậu thế mà không biết xấu hổ đi nhìn, còn mạnh miệng tuyên bố: “Con cũng nhìn thấy người Tiểu Nguyệt Lượng rồi, cũng hôn môi em ấy rồi’’ “Cái này người ta gọi là bá vương ngạnh thượng cung”. Sau này nếu chú Minh với dì Giang không muốn gả con gái cho cậu cũng không được, cậu thấy hết nên sẵn lòng chịu trách nhiệm nhé :v :v Còn nhỏ mà tính toán bá đạo quá. Cậu còn cho nhóc Minh Nguyệt cả đống kẹo, sau đó thì hếch mũi kiêu ngạo nói với nhóc rằng: “Cho em hết nè, thấy anh tốt với em không?”. Hay khi nhóc con mới biết nói, từ đầu tiên thốt ra là Chu ca ca, cậu liền trân trọng khen ngợi: “Em đúng là cô vợ nhỏ đáng yêu và thông minh nhất anh từng thấy” :v :vCạn lời luôn á. Thế mà mấy hôm trước còn than thở giận dỗi nói với mọi người rằng: “Sao em lại ngốc thế chứ. Mãi mà chưa nói được” ???????? Chưa kể, Tự Hằng bé tí mỗi lần thề thốt với nhóc Minh Nguyệt còn dám đem "chim nhỏ" ra đảm bảo nữa á. Thế là, bị nhóc Minh Nguyệt đòi xem "chim nhỏ". Cậu vừa xấu hổ vừa bối rối liền chạy trối chết, trước khi biến mất còn không quên mắng nhóc Minh Nguyệt là "lưu manh" đùa giỡn cậu ????????. Chỉ tội nghiệp nhóc con kia, chả hiểu gì cả liền bị gán cho tội danh muốn bóc tem chim nhỏ "zai nhà lành" :v :v  Nhưng bá đạo nhất hẳn là màn tỏ tình năm 16 tuổi của Tự Hằng nè, đảm bảo đọc xong cười phun nước luôn á: "Không có bất kì màn dạo đầu nào, đầu óc cậu trống rỗng, trực tiếp nói với Minh Nguyệt: “Chúng mình yêu sớm đi.” Dừng một lát, cậu bỗng xấu hổ nói thêm một câu đã giấu trong tim bấy lâu nay: “Anh thích em.” Đầu bên kia đột nhiên im lặng, hồi lâu vẫn không có tiếng đáp lại. ... Chu Tự Hằng cứng đờ cả người, trong lòng trống vắng vô cùng. Cậu vò đầu bứt tai, cũng không thèm để ý máu đã dính lên tóc, lúc này cậu thật sự muốn khóc, nhưng vẫn kìm nén lại, dùng sự tức giận để che giấu đi sự bối rối, quát lên: “Sao em không nói lời nào? Không đồng ý thì thôi! Con mẹ nó, rốt cuộc em đang làm cái gì thế hả!!!” Minh Nguyệt rụt rè đáp: “Em đang gật đầu.” :v :v  Nhóc con Minh Nguyệt vốn là công chúa nhỏ của bố mẹ, từ khi sinh ra đến lúc trưởng thành lại có thêm hoàng tử Chu Tự Hằng yêu thương quan tâm chăm sóc. Cuộc đời của Minh Nguyệt cứ thế được gắn chặt với cái tên Chu Tự Hằng này. Minh Nguyệt còn có nghĩa là "vầng trăng sáng". Cô bé như một thiên thần nhỏ đến bên Chu Tự Hằng, trao cho cậu nụ cười hồn nhiên cùng trái tim đầy ấm áp. Và khi cậu lạc bước trong mớ hỗn độn cùng nổi loạn ở tuổi trưởng thành, chính cô đã đưa tay ra nắm lấy cậu. Ánh trăng đó đã dẫn lối cho Tự Hằng đi qua những tháng ngày tăm tối. Sâu tận trong tim, Tự Hằng biết rằng, Minh Nguyệt là nơi mềm nhẹ nhất của mình. Thế giới này cho dẫu có u ám đến thế nào đi nữa thì ánh trăng đó vẫn luôn rực rỡ dịu dàng như vậy. Minh Nguyệt là của Tự Hằng. Và Tự Hằng chỉ dành riêng cho Minh Nguyệt. Từ 2 tuổi đến 6 tuổi, từ 6 tuổi đến 16 tuổi, từ 16 tuổi đến 26 tuổi, từ 26 tuổi đến trọn đời. Đó là những cột mốc quan trọng trong cuộc đời Tự Hằng. Và ở đó luôn có sự hiện diện của Minh Nguyệt. Số kiếp đã định sẵn, họ sinh ra là dành cho nhau rồi. Trọn đời yêu thương, không xa không rời.  "Đều tại vầng trăng gây họa" đơn thuần là câu chuyện với nội dung mang màu sắc tươi vui nhẹ nhàng và rất cuốn hút. Đặc biệt ở những phân đoạn đầu khi cả hai còn thơ bé được miêu tả cực kỳ tốt. Đọc mà như được hòa mình vào một bầu trời dễ thương luôn, cute hạt me quá trời quá đất á. Chưa thấy truyện nào tác giả viết tốt và đáng iu vậy. Phân đoạn sau là khi cả hai dần lớn lên, rắc rối, mâu thuẫn, nổi loạn nhưng không đánh mất bản chất cùng nội dung truyện hướng đến. Vì vậy, mình xin khẳng định truyện đậm chất sủng ngọt ấm áp, không dành cho FA vì đọc sẽ GATO chết mức ???????? Trong truyện, mỗi nhân vật đều khiến mình cực kỳ yêu thích dù chính hay phụ. Nam chính Tự Hằng thông minh bản lĩnh, đã nhận định thì không thay đổi. Cách anh yêu thương quan tâm chở che và bảo vệ Minh Nguyệt thật khiến mình ghen tỵ. Những việc đó tuy nhỏ nhặt nhưng lại chạm vào tim người đọc. Khi anh tết tóc cho cô, khi anh đưa cô chiếc áo trong ngày cô gặp sự cố, khi anh dậy sớm nấu sữa đậu nành cho cô mỗi sáng... Mọi thứ chầm chậm lại nhẹ nhàng chạm vào nơi yếu mềm trong trái tim. Yêu một người chính là như vậy. Thế giới rộng lớn đến nhường nào đều không quan trọng. Chỉ cần em ở đó, mọi khoảng trống đều được lấp đầy.  Nữ chính Minh Nguyệt người cũng như tên, là vầng trăng sáng đáng yêu dịu dàng và dễ thương gần hết phần thiên hạ. Cô may mắn khi sinh ra trong một gia đình đầy tình cảm ấm áp. Lại may mắn hơn nữa khi có một hoàng tử Tự Hằng luôn ở bên cạnh từ khi cô chào đời đến khi đi qua những năm tháng trẻ thơ, thanh xuân, trưởng thành rồi đi đến trọn cuộc đời. Bố nam chính Tự Hằng cũng là nhân vật nổi bật nhận được sự yêu thích từ độc giả rất lớn. Là một người đàn ông có bản lĩnh tài năng lại vô cùng thủ đoạn trên thương trường, phong lưu trên tình trường. Cuộc đời ông biến cố lớn nhất là Chu Tự Hằng, đứa con trai của một trong những cuộc tình thoáng qua. Nhưng ông lại dành cho Tự Hằng tất cả mọi thứ ông có. Cho dù cách quan tâm của ông có khác người hay đôi khi không theo lẽ tự nhiên nhưng sau mọi thứ, Tự Hằng là điều quan trọng nhất với ông. Giống như ông từng nói, trước khi có Tự Hằng ông chỉ yêu bản thân, sau khi có Tự Hằng ông chỉ yêu anh. Tấm lòng người bố, sâu đậm như thế, cảm động như thế, máu mủ tình thân không cách nào dứt. Vì vậy, đừng bận tâm truyện đang edit mà hãy nhảy hố ngay nhé. Một câu chuyện đáng yêu và hấp dẫn thế này không nên bỏ lỡ chút nào đâu ạ. Mà kết thúc là một đám cưới ấm áp ngọt ngào và vô cùng viên mãn luôn đó ạ <3
______________ " ": trích dẫn từ truyện #Lạc_Hậu Bìa: #Tơ Chiêu Nghi Review bởi: Hoshino Ha - fb/hoinhieuchu " Năm 1993, tôi sáu tuổi, nhà hàng xóm có có một cô bạn rất đáng yêu, lợi dụng lúc bố mẹ bạn ấy không có nhà, tôi đã ngủ với bạn ấy" " Năm 2003, tôi mười sáu tuổi, suốt ngày đánh nhau, không học vấn không nghề nghiệp, tôi tỏ tình với hoa khôi của trường, cô ấy bị sắc đẹp của tôi mê hoặc, cứ thế ngây ngốc đi theo tôi" “Năm 2013, tôi hai mươi sáu tuổi, ngày 4 tháng 1 cùng vị hôn thê kết hôn, dùng tất cả nhũng gì mình có để thề với vợ chưa cưới , rằng sẽ yêu cô ấy suốt đời” “Cô bé hàng xóm, hoa khôi của trường, vị hôn thê đều có chung một cái tên, đó là vợ của tôi, Minh Nguyệt." Chu Tự Hằng là cậu bé không có mẹ. Bố cậu là một trong những thương nhân thành công nhất nhưng ông cũng vô cùng phong lưu. Mẹ Chu Tự Hằng là ai không ai biết, cậu bé được đưa về từ đồn cảnh sát, cả thành phố đều biết. Chu Tự Hằng lớn lên cùng bảo mẫu và ngời giúp việc. Những năm tiểu học cậu là học sinh đứng đầu lớp, là tấm gương tiêu biểu của trường. Nhưng cấp 2 cấp 3 Chu Tự Hằng là học sinh cá biệt, là Tung Hoành ca chỉ giỏi đánh nhau nhờ bố tài trợ cho trường mới được đi học. Bố của Chu Tự Hằng có lẽ không phải là người bố tốt nhất, nhưng ông yêu Chu Tự Hằng nhất, chỉ là ông không có thời gian cũng chẳng biết thể hiện. Ông không trách mắng khi cậu đánh nhau, khi nộp bài trắng vì ông thấy có lỗi với cậu, vì đêm ông ở cùng nhân tình chứ không về nhà, vì ông cũng không biết mẹ Chu Tự Hằng là ai trong số những người đó. Bên cạnh Chu Tự Hằng còn có một vầng trăng nhỏ, là cô bé hàng xóm xinh xắn và ngoan ngoãn cùng lớn lên với cậu, đắp cho cậu người tuyết giống bố cậu vào đêm sinh nhật để cậu bớt cô đơn. Là cô bé đã giúp cậu từ học sinh cá biệt có thể phấn đấu thi đậu vào Thanh Hoa. “Tại … tại sao cậu lại mắng tớ?” “Tôi mắng cậu, đúng, tôi mắng cậu cậu làm được gì?” “Tớ tự nhủ mình…mình phải kiên cường.” Đây là tác phẩm thứ 2 của tác giả 11 Giờ Phải Đi Ngủ mà mình đã đọc và thú thực là tác giả này viết cực chắc tay, cuốn sau đọc còn hay hơn cuốn trước. Nội dung truyện rất bình thường, không có gì quá mới nhưng truyện thực sự rất nhẹ nhàng, vô cùng ngọt ngào nhưng cũng khiến mình muốn rơi nước mắt trước tình cảm của hai bố con Chu Xung – Chu Tự Hằng hay mối tình thanh mai trúc mã của Chu Tự Hằng và Minh Nguyệt. Các nhân vật trong truyện được xây dựng rất gần gũi, diễn biến tâm lý một cách tự nhiên và hợp logic. Chu Tự Hằng không thể trong một đêm từ hạng 1365 toàn trường lên ngay hạng nhất mà cũng không phải chỉ có Minh Nguyệt ở bên cạnh giúp đỡ cậu. Truyện hàm chứa nhiều chi tiết cảm động, cực lực hoan nghênh các bạn đọc thử để thấy Chu Tự Hằng 15 16 tuổi là một cậu thanh niên đang “phản nghịch” ra sao nhưng mỗi ngày vẫn tự làm sữa đậu nành cho Minh Nguyệt uống ???? hay dù giận nhưng vẫn quan tâm đến sức khỏe của bố. Chu Xung vẫn giữ những tấm bằng khen của Chu Tự Hằng hồi tiểu học…. Cô bé Minh Nguyệt đốt những tờ báo gọi Chu Tự Hằng là con riêng sẽ "đi đâu khi bố cậu tái giá" trên bục giảng lớp…Mỗi nhân vật trong truyện đều có khó khăn riêng, đều có nét đẹp riêng và dần dần trưởng thành hơn, “đẹp hơn”. Đề cử mạnh mẽ cho các bạn thích sủng mà không muốn hường phấn, không quá thích sủng nhưng cũng không muốn ngược và đặc biệt là các bạn không có “thanh mai trúc mã” hay có cũng như không.   Mời các bạn đón đọc Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa của tác giả 11 Giờ Phải Ngủ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em - Cố Thất Hề
Có những nỗi đau, trải qua một lần, đến khi nhắm mắt xuôi tay vẫn nhớ. Có những con người, lướt qua nhau một lần, nhưng suốt đời chẳng thể quên. Khổ đau và tiếc nuối của những năm tháng cũ, không thể nào nhạt dần theo thời gian, trừ khi ta gặp được một tình yêu mới. *** Trời dần tối, An Hạ Dao ngồi một mình trên chiếc ghế đẩu trong phòng khách lặng lẽ chờ Diệp Trí Viễn về để nghe anh giải thích. Nhưng, sáu giờ, bảy giờ, tám giờ rồi chín giờ… cũng đã trôi qua, An Hạ Dao đã chờ đến 1 giờ sáng mà vẫn không thấy Diệp Trí Viễn về. Cô cứ nhìn chiếc đồng hồ treo tường nhích từng giây, từng phút và từng giờ… Từ tâm trạng vui vẻ chờ đợi ban đầu, cuối cùng An Hạ Dao chỉ còn thấy một cảm giác hụt hẫng, đau buồn. Cô chua chát nuốt những dòng nước mắt mặn chát, vuốt ve cái bụng và khẽ nói: “Con ơi, con có biết không, bây giờ bố con đang đi hẹn hò với người tình cũ đấy, có lẽ đêm nay cũng không về đâu.” Nói xong, hai hàng nước mắt cô lã chã tuôn rơi, rồi cô lại thầm mắng mình: “An Hạ Dao, mày là đồ ngốc, đã có Lộ Ngữ Nhụy xuất hiện rồi thì mày còn hy vọng Diệp Trí Viễn giải thích với mày điều gì chứ? Có phải mày chờ Diệp Trí Viễn cầm tờ đơn ly hôn đuổi mày và đứa con của mày ra khỏi cửa thì mày mới tỉnh không?” Mắng xong, cô ôm lấy mình, bật khóc, nức nở, ấm ức, đau lòng, buồn bã… mọi cảm xúc cứ trào dâng trong lòng, không sao kìm nén được. Khóc cho tới lúc hai mắt sưng mọng lên, ngước nhìn đồng hồ thì đã là hai giờ rưỡi sáng, còn Diệp Trí Viễn thì vẫn không có lấy một cú điện thoại, một mẩu tin nhắn nào. ... Mời các bạn đón đọc Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em của tác giả Cố Thất Hề.
Khí Nữ Nghịch Thiên: Phúc Hắc Thái Tử Phi - Tố Tố Tuyết
Hỏi: Ngày đại hôn tân lang cùng nam nhân khác tranh giành tân nương thì nói thế nào? Đáp: Tân nương nhất định là đại mỹ nữ, sức quyến rũ thật lớn a! Hỏi: Nếu người tân lang muốn cướp cũng không phải tân nương của mình, mà là tân nương của người khác đâu? Đáp: …….O__O” Tô Ý Nhan đến nơi nào cũng được người ta hoan nghênh? Được xưng tụng là người dạy mị thuật giỏi nhất tổ chức sát thủ, nghe đồn người nàng dạy dỗ đều là mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành, khiến người ta cam tâm tình nguyện dâng tính mạng lên. Càng có nhiều lời đồn về tư thái của nàng, dung nhan mị hoặc say lòng người, mỉm cười một cái liền đoạt hồn người ta, diễm danh vang xa, khiến cho những nam nhân bản thân là nhiệm vụ của nàng đều cảm thấy được tôn sùng, thật vinh quang, mặc dù nàng ra tay tuyệt đối không người nào sống sót. Hỏi: Nữ nhân xuyên qua trở thành nữ nhân đầu tiên bị chồng ruồng bỏ của Trung Tử quốc thì phải làm sao? Đáp: Làm ra hành động nghịch thiên! Dựa vào, xuyên qua thành tân nương bi ai nhất trong sử sách, ngay cả hưu thư tân lang cũng không đưa, tra nam như thế nếu không trừng phạt thì thiên lý không tha a! Sau khi xuyên qua, nhiệm vụ đầu tiên phải hoàn thành chính là trọng chấn diễm danh! *** Võ công của hắn cao cường, nhất định không có việc gì, ngươi không cần lo lắng cho hắn,! "Y Diễm lạnh lùng nói, đôi mắt một mảnh trong suốt. Thịnh Y Diễm bị thất sủng nhiều năm ở trong phủ, Tử nhi không rời không khí, cố chấp, kiên trì cùng trọng tình của nàng có thể thấy được rõ ràng, nghe vậy, ngay sau đó nàng liền quỳ xuống, nói : "Tiểu thư, vị công tử kia cứu nô tỳ, hiện tại lại bị ngất, nô tỳ sao có thể bỏ mặc, huống chi công tử cũng coi như có ân với phủ Thái Phó, trước mắt mọi người nhìn chằm chằm, nếu như là đuổi hắn, điều này đối với thanh danh của phủ Thái Phó... " Tử nhi nhớ lại những điều trước đây, Y Diễm xoa cái trán trực tiếp đầu hàng, nàng nói : "Tùy ngươi đi, bị lừa cũng đừng trách ta không nhắc nhở ngươi. " Tử nhi thoáng cái cười vui vẻ đứng lên, nhân tiện nói: "Vị công tử kia chỉ sợ bị trọng thương, vậy nô tỳ đem hắn đỡ lên xe ngựa, miễn cho khí lạnh nhập vào cơ thể, tổn thương cơ thể công tử." Trong xe ngựa chủ tớ hai người nói chuyện một chữ cũng không xót đều rơi vào lỗ tai Đế Tu, nha đầu Tử nhi này quả nhiên không có làm cho hắn thất vọng, chính là nữ nhân kia cũng quá nhẫn tâm rồi! Dù tốt xấu thế nào bọn họ đều có da thịt chi hôn, hắn vì giúp nàng mới bị thương, nàng lại tuyệt tình như vậy, quả thật là nữ nhân ác độc, càng xinh đẹp càng tuyệt tình, hừ! Bên này trong lòng hắn, bên kia Tử nhi đã kêu hai người hộ viện đến, hai người cao lớn thô kệch nhất trong nhóm người, một người xách bả vai, một người túm lấy cái chân Đế Tu bước đi, đến trước xe ngựa, xoay tròn cánh tay liền đem Đế Tu ném lên lưng ngựa. ... Mời các bạn đón đọc Khí Nữ Nghịch Thiên: Phúc Hắc Thái Tử Phi của tác giả Tố Tố Tuyết.
Em Mù Mới Yêu Anh - Bàn Lật Tử
Truyện 3s, hài sủng, showbiz, tổng tài cực chảnh, không tiểu tam không máu chó, hoàn HE, 65 chương.  Truyện kể về tình yêu của một vị tổng giám đốc cái gì không thiếu chỉ có khiêm tốn là không có =)) và một diễn viên có tiếng đi đến đâu công ty phá sản tới đó.  Truyện ngọt ngào dễ thương, hai người cũng hay cắn nhau như cho với mèo nhưng hay lên mang ngược cẩu ( độc thân bên TQ gọi là single dog). Dàn diễn viên phụ trong này cũng rất bá đạo *** Trực trong đồn công an là người cảnh sát lần trước. Anh ta để thanh niên áo đen bị đánh chảy máu rửa sạch mặt trước, sau đó đưa ra mấy miếng dán vết thương. "Người theo dõi cô tên là Khiêu Nhậm Cường, trước kia vô cùng hèn hạ, dâm ô với phụ nữ tới nỗi bị kiện." Cảnh sát nói với Bùi Anh: "Theo khai báo, anh ta trong lúc vô tình nhìn thấy cô, ban đầu cũng không biết cô là minh tinh, chẳng qua chỉ cảm thấy cô dáng dấp xinh đẹp nên có ý xấu. Lần trước, sau khi cô báo cảnh sát cậu ta cũng có chút sợ, đã thu lại chút, sau đó nhìn tin tức về cô trên weibo lại không nhịn được." Một bên anh paparazi đập bàn: "Loại người không biết hối cải này phải xử phạt thật nặng! Phạt nặng!" Cảnh sát nhìn anh ta: "Nên xử lý như thế nào chúng tôi sẽ dựa vào luật pháp, nhưng tiểu tử anh ra tay thật độc ác, đập đầu anh ta thành lỗ lớn như vậy." ... Mời các bạn đón đọc Em Mù Mới Yêu Anh của tác giả Bàn Lật Tử.
Điền Viên Cốc Hương - Thẩm Duyệt
Sống lại nông gia thành một đứa bé, chuyện nhà nhiều thị phi. Nhà nghèo ít bạc bị người khi dễ? Không sợ! Có cha có nương có đại ca! Một nhà đồng lòng thật ấm áp, xem ta mang theo người nhà làm giàu. Phu quân? Khụ khụ, nhà còn nghèo nào đâu nghĩ lựa chọn... *** Tàn thu bắt đầu mùa đông, mỗi ngày một lạnh hơn. Người ta đã mặc áo bông. Trong thời gian ngắn, thành bắc đã dấu hiệu mới. Đường lớn lát đá uốn lượn, đã không còn cảnh một cơn gió nổi lên là một thân bụi đất. Hiện tại trời có nổi gió đổ mưa cũng có thể thong dong đi. Muốn nói đến trước đây thì nên nói như thế nào, mang guốc gỗ, khoác áo dầu, tư thái càng thêm lả lướt. Vừa vặn hôm nay trời đổ mưa, Hoàng bà mối thành bắc đã sớm ra cửa. Trên mặt bôi phấn tỉ mỉ, mặc vào áo màu đỏ tía, vẻ mặt rất vừa lòng trang phục và đạo cụ của mình. Nhìn trời mưa, tự tay chỉnh sửa lại áo vải dầu trên người, cố kéo cho ngay ngắn, có chút hối hận lúc trước mình thu gọn lại phần eo trên áo mưa, bước đi trên đôi guốc gỗ, hai ngón tay nhè nhẹ cầm lấy cái khăn màu mật thơm nức, xong xuôi mới đi ra cửa. ... Mời các bạn đón đọc Điền Viên Cốc Hương của tác giả Thẩm Duyệt.