Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tôi Đến Từ Thế Giới Song Song

Văn án: Cao Nhiên chết đuối, tỉnh lại trong dòng nước ở thế giới song song. Nhận được cơ hội sống lại, Cao Nhiên cảm thấy vui mừng, quyết định học thật giỏi, mỗi ngày hướng về phía trước, lại bỗng một ngày phát hiện mình có một năng lực, có thể nhìn được một cái bớt đen trên một số người. Cao Nhiên chăm chú nhìn cái bớt đen, thấy được cảnh giết chóc, máu me, cái chết, xấu xa, tham lam, tội ác… Tất cả những thứ bốc mùi không muốn để cho người khác biết, lặng yên thối rữa. —— Ta biết bí mật của mi. Hello cả nhà, Chang quay lại rồi nè. Hôm nay muốn giới thiệu tới các bạn một bộ truyện cực kỳ chất lượng mà chang mất ăn mất ngủ cày suốt ba ngày qua: Tôi Đến Từ Thế Giới Song Song của Tây Tây Đặc! Nhìn cái tag là thấy ưng rồi đúng không, nhưng yên tâm, nội dung truyện còn hấp dẫn hơn cả cái tag đó nữa cơ. Cao Nhiên vốn là một thiếu niên 17 tuổi bình thường. Một ngày, cậu ra sông bắt tép thì bỗng gặp phải một cơn đau đầu dữ dội, khiến cậu rơi xuống nước, không may chết đuối. Nhưng ít lâu sau, Cao Nhiên bỗng mở choàng mắt dậy, từ đây, cậu bạn nhỏ bỗng có thêm một kỹ năng thần bí, ấy là cậu có thể nhìn thấy một ‘vết bớt tội ác’ nào đó trên người của hung thủ. Tương truyền, phàm rằng người nào đã từng gây ra tội ác không thể tha thứ, trên người đều sẽ lưu lại một vết bớt, tùy vào bàn tay dính máu nhiều tới cỡ nào mà vết bớt có thể nhạt hoặc đậm màu hơn. Và khi Cao Nhiên nhìn vào vết bớt đó, cậu thậm chí còn có thể nghe thấy một ít âm thanh ở hiện trường cuối cùng, chẳng hạn như tiếng khóc lóc cầu cứu của nạn nhân, giọng điệu lạnh lùng mà tàn nhẫn của kẻ giết người… Dĩ nhiên, không phải vết bớt lúc nào cũng lồ lộ ra ngoài cho Cao Nhiên dễ thấy, vết bớt có thể ở bất kỳ nơi nào mà quần áo dễ dàng che khuất, chính vì vậy, công cuộc phá án điều tra hoàn toàn không dễ như hack game gì, các bạn cứ yên tâm ở mảng này ha. Có thể nói, nếu bạn nào đã từng yêu thích những màn phá án gay cấn, đặc biệt là những vụ án lồng vụ án đầy hồi hộp trong Đọc Thầm hay Hoại Đạo, vậy thì chắc chắn bạn cũng sẽ vô cùng hứng thú khi đọc tác phẩm này, một bộ truyện tương đối chỉn chu với rất nhiều vụ án đan xen đầy kích thích. Nếu có điểm trừ, hẳn là bộ này hơi đầu voi đuôi chuột một tẹo trong quá trình bắt hung thủ và kết án. Nghĩa là mở màn vụ án hoàn hảo. ---- “Nhìn thấy tao không?” Đột ngột vang lên một giọng nói trầm thấp, truyền đến từ khúc quanh đằng trước. Giọng nói kia lại vang lên trong con đường vắng lần nữa, cảm giác vừa gần vừa xa. Hứa Vệ Quốc bị chủ nhân của âm thanh đó hỏi mà không hiểu gì, cũng không biết người kia ở đâu, sao mình có thể nhìn thấy người ta được, vừa định hỏi, lại nghe thấy giọng nói đó. “Vẫn chưa.” Tiếng nói vẫn trầm thấp như trước, vẫn giọng đó, không nhanh không chậm, tự hỏi tự trả lời, vừa như hỏi Hứa Vệ Quốc, vừa như hỏi hắn. “Nhìn thấy tao chưa… Chưa à… Nhìn thấy tao chưa… Vẫn chưa…” Khiến Hứa Vệ Quốc bất ngờ là, tiếng hỏi ấy không hề dừng lại, mà bắt đầu lặp đi lặp lại không ngừng, vẫn là tự hỏi tự trả lời. ... Hứa Vệ Quốc nhìn bóng người trước mắt, không hiểu sao mà tê hết cả da đầu, ông nuốt nước bọt đánh ực, do dự một lát mới mở miệng, “Xin hỏi anh đang nói…” Người kia bỗng xoay người lại, hai mắt bình tĩnh nhìn, miệng thốt ra giọng nói vui vẻ. “Ồ, mày thấy tao rồi.” Sáng hôm sau, công nhân bảo vệ môi trường phát hiện một thi thể ở ven đường. Hứa Vệ Quốc chết. --------- Như đã nói phía trên, mở đầu của vụ án này luôn luôn hoàn hảo, nửa đêm đọc đều thấy kích thích tới không ngờ. Quá trình diễn biến cũng cực kỳ gay cấn, thường thì trong một vụ án sẽ có ít nhất 2 3 người chết, nghĩa là ngay khi bạn đang đoán mò anh A là thủ phạm thì quay qua quay lại đã thấy anh A ‘lên đường’, lại chuyển sang hẳn lần này đích thị là anh B, sau đó cũng thấy anh B nối gót anh A. Chỉ có đáng tiếc một tẹo là quá trình thẩm vấn tội phạm sau khi đã bắt đúng hung thủ rồi hơi nhạt, không hoành tráng như mình trông mong lắm. Nhưng tổng thể các vụ án trong truyện đều khá logic, xứng đáng với tag “tham án” cực kỳ. Ngoài ra thì cũng phải nhắc tới tag “hiện thực hướng”, bộ này thật sự đã truyền tải đúng tinh thần của hiện thực. Tuy cực kỳ ủng hộ LGBT, nhưng đó giờ mình lại tương đối dị ứng những bộ xây dựng bối cảnh đồng tính trở nên cực kỳ bình thường, thậm chí là tự nhiên giữa xã hội này (trừ các thể loại đặc thù như ABO…), khiến cho tình cảm giữa hai người đàn ông trở nên dễ tụ dễ tán, hơn là những mối tình phải trải qua trăm ngàn đắng cay, từ sự đấu tranh với chính bản thân mình, cho tới vì nhau mà đối mặt với áp lực từ người nhà, bạn bè, người thân, hay cao hơn là dư luận… Mình thích nhìn thấy sự khó khăn trong việc nhận ra tình cảm của bản thân, cả sự khó khăn trong việc “quyết tâm mưu cầu hạnh phúc” của hai nhân vật chính khi xung quanh có quá nhiều trắc trở. Thật may mà Tôi Đến Từ Thế Giới Song Song ít nhiều đã làm được vấn đề này. Từ năm 17 tuổi đến năm 23 tuổi, hơn 5 năm, Cao Nhiên và Phong Bắc đã làm rất nhiều thứ, hy sinh cũng không ít để có thể quang minh chính đại thổ lộ tình cảm cùng nhau, cũng như thuyết phục được gia đình chấp nhận mối tình của họ. Ngoài ra, mình còn đặc biệt ấn tượng đối với câu chuyện về một đôi đồng tính trong tác phẩm này. Đây cũng là bước ngoặt lớn giúp Cao Nhiên nhận ra tình cảm với Phong Bắc. Vụ án ấy nói đơn giản chỉ có mấy chữ: tình yêu đồng tính, phá hủy cả 5 mạng người! Lý do mình ấn tượng ư? Ấy là vì Tây Tây Đặc đã làm rõ được cái hiện thực, đồng tính dẫu sao vẫn là một thứ tình yêu cấm kỵ. Nếu bạn không đủ dũng cảm, nếu bạn không đủ quyết tâm, và quan trọng nhất, nếu bạn không đủ tin tưởng vào tình cảm của người bạn đồng hành với mình. Thứ tình cảm ấy sẽ trở thành nỗi bi kịch. May mắn mà Cao Nhiên và Phong Bắc đã tận mắt chứng kiến nỗi bi kịch đó, nhưng lại có thể nắm tay nhau vượt qua được… ------ Anh cùng em trưởng thành để đợi em nhìn thấy anh, em lựa chọn không thấy, anh lùi vào trong góc làm lão già cô độc, em lại phi tới, nói với anh em đã lớn rồi, cũng đã biết thế nào là yêu, có thể theo anh cùng đi dưới bão táp mưa sa. Tất thảy đều thoát ly quỹ tích, hướng về một con đường chết, Phong Bắc ngỡ là Cao Nhiên sẽ không bao giờ có ngày nhận ra, nhưng cậu lại cố tình nhận ra được, hơn nữa còn không trốn tránh, mà dũng cảm đối mặt, kiên trì đi đến trước mắt mình. Năm năm rồi. Năm năm nay Cao Nhiên liều mạng phấn đấu, nhẫn tâm thiêu rụi mình, năm năm này Phong Bắc cũng chịu đựng nỗi đau đớn cắt thịt róc xương. Chung quy chỉ là yêu một người, muốn ở bên người nọ mà thôi, sao lại cứ khó khăn đến nhường này đây? --- Phong Bắc ôm người vào lòng ngực, ôm như ôm báu vật, “Phong Bắc yêu Cao Nhiên, sống bao lâu, yêu bấy lâu.” ---- Ngoài yếu tố hấp dẫn là phá án và hiện thực hướng đã nói tới trên, thì thứ ghi điểm tuyệt đối cho tác phẩm này chính là tình tiết “chuyển đổi linh hồn”. Thế nhưng đây lại là át chủ bài của Tây Tây Đặc, vì vậy mình mạn phép không review tới, chỉ sợ lỡ spoil mất đoạn nào sẽ làm mất đi cái hay của truyện. Chỉ muốn nói với các bạn điều này: Nếu 90 chương đầu, bạn chỉ thấy tiếc cho anh nam thứ Tào Thế Nguyên, vậy thì 10 chương cuối, có thể bạn sẽ dời hộ khẩu sang nhà anh ấy mất, hoặc là… rơi nước mắt vì anh chàng nam thứ quá đỗi đặc biệt này đó. Thật đấy, yếu tố “chuyển đổi linh hồn” trong tác phẩm này rất đặc biệt, thật mong rằng sẽ có hệ liệt hay một vài ngoại truyện nào đó dài hơn để nói về những nhân vật phụ mà mình rất yêu thích, chẳng hạn như Tống Mẫn, chẳng hạn như Tào Thế Nguyên. Điểm cộng cuối cùng khi nhắc về Tôi Đến Từ Thế Giới Song Song phải kể đến nhà edit, thật sự mượt và chỉn chu vô cùng. Mình cũng lười dò lại raw nên không rõ đây là văn phong của tác giả hay của bạn ấy, nhưng phải công nhận một điều là, chính bạn ấy đã khiến mình thêm yêu tác phẩm này rất nhiều. Mình từng biết tới nhà bản khi đọc bộ Hoại Đạo của Priest, và thật tuyệt là bạn ấy vẫn giữ phong độ như ngày nào, nếu không muốn nói là ngày một tiến bộ trong việc edit truyện. Thật mong chờ các tác phẩm sau của cả tác giả Tây Tây Đặc và nhà bạn í  #TN - fb/reviewdammyngontinh *** Cuối tháng 7, huyện Pha. Bờ sông không có một bóng người, ánh mặt trời chói chang xõa tung trên mặt nước, ánh sáng chiết xạ làm người ta lóa mắt Dưới gốc cây có một đôi dép lê cũ, một cái áo phông xanh in hoa văn đơn giản, cộng thêm một chiếc khăn mặt đỏ sẫm, trên đó thêu một đôi uyên ương. Tiếng nước ào ào vang lên, Cao Nhiên ló đầu khỏi mặt nước, ném hai cái bao tép sông lên trên bờ, lại lặn xuống nước. Cậu lặn xuống xong, thấy một con bọ đen chẳng biết tên đang trôi từ bên cạnh sang, đằng sau là một con rắn nước, xem chừng đang muốn xơi tý thịt cho đỡ thèm. Ngay khoảnh khắc Cao Nhiên đang chuẩn bị bơi đi, đầu bỗng bị cái gì đó đánh vào, hơi thở cậu hỗn loạn, sặc mấy ngụm nước. Cao Nhiên không hề hoảng hốt, cậu bình tĩnh điều chỉnh hô hấp, cố gắng nổi lên mặt nước nghỉ ngơi một chốc, ngờ đâu đầu càng lúc càng đau. Trước mắt cậu bỗng biến thành màu đen, tay chân nhũn ra, cảm giác không thể hô hấp đem đến sự thống khổ và sợ hãi bao trùm. Thân thể không ngừng chìm xuống. Con bọ đen không biết tên kia may mắn thoát được màn truy đuổi của rắn nước đang nằm nhoài ở một chỗ tắm nắng, nó đang hưởng thụ cảm giác sống sót qua tai nạn, cảm thán rằng còn sống thật là tốt, không biết rằng thiếu niên mình vừa gặp thoáng qua đang chìm trong nước. Cao Nhiên lẳng lặng nằm ở đáy nước nhìn lên trên, ánh sáng chiếu vào nước ngày càng yếu đi. Vào thời khắc tử vong, Cao Nhiên cảm thấy mình trở nên càng lúc càng nhẹ. Các cảm xúc tiếc nuối, không cam lòng, sợ hãi đều bị nước cuốn đi, không còn sót lại một chút gì hết. Không biết qua bao lâu sau, Cao Nhiên đột nhiên mở choàng mắt. Cậu làm động tác bản năng, hai chân đạp mạnh một cái, thân thể thuận lợi nổi lên mặt nước. Nằm trên bờ, Cao Nhiên thở gấp, lồng ngực nhỏ gầy nhô lên hạ xuống liên tục, cậu dùng đôi mắt đỏ ngầu nhìn trời xanh mây trắng, nhìn mặt trời rực rỡ. Không chết, ông đây không chết… May mà không chết… Cao Nhiên lau mặt, hất một tay đầy nước xuống đất, cậu hít sâu mấy lần mới bình tĩnh lại, tiếp tục nằm bất động ở chỗ cũ. Vừa nãy ở dưới nước bị sao vậy nhỉ? Đầu tự nhiên đau như búa bổ, giờ lại chẳng cảm thấy gì nữa. Nghĩ một lúc lâu cũng chẳng ra, Cao Nhiên bèn không nghĩ nữa. Cậu nhắm mắt lại, tràn đầy sợ hãi, kĩ năng bơi của mình từ trước đến nay đều rất tốt, chưa từng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, lần này thật là kì quái. Cao Nhiên chống tay ngồi dậy, lười phủi đất cát trên người, vừa đi vừa nhỏ nước đến chỗ gốc cây, cậu ngồi xuống, với lấy khăn mặt lau trên mặt trên cổ, dựa lưng vào cây thở dốc, nghĩ tối nay nên đọc thêm một quyển truyện tranh để an ủi bản thân. Không đúng! Cao Nhiên ngồi thẳng dậy, như bị dội một thùng nước đá, tay chân lạnh ngắt. Cậu nhớ đối diện con sông chỉ có ba cái cây to, còn lại đều lại những mầm cây khẳng khiu không đủ dinh dưỡng. Nhưng bây giờ lại có đến bốn cây, sao lại nhiều hơn một cái? Ở đâu ra vậy? Con sông này ở đằng sau ngõ, Cao Nhiên thường xuyên lượn lờ quanh đây, không thể nhớ nhầm được, cậu dụi mắt, cái cây mới mọc ra vẫn ở đó, gió thổi qua, lá cây đung đưa, ba, năm chiếc lá rơi xuống đất, lại bị cuốn vào trong nước. Cao Nhiên không nghĩ nhiều, để chân trần chạy nhanh đến dưới cái cây kia, cậu vươn tay sờ cái cây to, cảm xúc thô ráp, thật sự tồn tại. Trong thời gian đi một vòng quỷ môn quan về, thế giới còn có thể lặng lẽ phát sinh thay đổi ư? Cao Nhiên vuốt ngược mái tóc về phía sau, cậu ngẩng đầu nhìn lại, bóng cây loang lổ, chiếu cậu lóa mắt, theo bản năng nheo mắt lại, lại ngước lên, bầu trời vẫn là bầu trời ấy. Mặt trời vẫn cứ soi sáng, bờ sông tĩnh mịch. Cao Nhiên tựa như một thằng ngốc hết lần này đến lần khác xác nhận xung quanh ngoại trừ mọc thêm một cái cây, cũng không có gì khác nữa, cậu thất thần cầm lại áo và khăn, tha đôi dép lê về, rẽ ngang rẽ dọc vào lại ngõ hẻm nhà mình. Sau khi thấy cái gì đó, Cao Nhiên khựng lại, đồng tử co rụt, vẻ như gặp phải quỷ, “Bà nội?” Bà Cao còng lưng đứng ở cửa, cái miệng khô khốc đang lẩm bẩm gì đó. Hai mắt Cao Nhiên trợn to, sợ đến không thốt ra lời. Mời các bạn đón đọc Tôi Đến Từ Thế Giới Song Song của tác giả Tây Tây Đặc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chuyện Đêm Vong Xuyên Đường - Thất Nhật Minh
“Chuyện đêm Vong Xuyên đường” là tác phẩm kỳ ảo, lạ lùng, dành tặng cho những bạn đọc say mê những thứ độc đáo, kỳ dị. Sự hài hước và giản dị trong văn phong của Thất Nhật Minh đem đến một câu chuyện ly kỳ và hấp dẫn. Bạn sẽ trả lời thế nào khi có mỹ nam số một, vẻ mặt lạnh lùng như băng tuyết vừa mới gặp bạn lần đầu đã thì thầm: “Em, hãy ở lại bên tôi nhé!”? Trong lúc bạn vẫn đang hí hửng vì tưởng sắp thoát được kiếp FA thì chàng nói với mỹ nam số hai: “Tôi chỉ nói muốn giữ cô ấy ở lại làm việc thôi mà!”. Làm việc? Chính xác là làm tạp vụ. Tạp vụ trong một cửa hàng bụi bặm, cổ quái bán toàn đồ cũ. Đồ cũ nhưng lại rất đắt đỏ. Đắt đỏ nhưng vẫn đông khách mua. Mà khách hàng thì đều là những người kỳ dị.  Nếu là bạn, bạn có vì hai mỹ nam mà nhận lời để rồi phải gặp một anh chàng luôn đeo chiếc mặt nạ bằng ngọc để che đi khuôn mặt đã bị lột da; một con ma xó anh tuấn chuyên hút sinh khí của người sống, khiến họ trở thành oan hồn; một con ngạ quỷ trong lốt bác sỹ tài năng... hay không? Hạ Chí đã nhận lời. Những chuyện kỳ quái vẫn liên tiếp xảy ra, thậm chí cô còn gặp nhiều nguy hiểm hơn lúc trước. Nhưng giờ đây ở bên cô đã có Thanh Minh và Dao. *** Nhận xét của độc giả: “Thoạt tiên tôi cứ nghĩ rằng “Chuyện đêm Vong Xuyên đường” là tập hợp các câu chuyện kỳ lạ riêng lẻ. Nhưng khi đọc xong câu chuyện thứ nhất, rồi câu chuyện thứ hai, thứ ba... tôi mới thấy rằng kỳ thực các câu chuyện này đều liên quan đến nhau. Mỗi câu chuyện giống như một mắt xích quan trọng giúp làm sáng mối duyên tiền kiếp của bộ ba Thanh Minh - Hạ Chí - Dao. Sức cuốn hút của truyện tỏa ra từ cốt truyện ly kỳ, tình tiết gay cấn, không gian ma quái và văn phong giản dị, hài hước”. (- Độc giả Bảo Trang) “Tôi thích Dao, một anh chàng lúc nào cũng tỏ ra yêu bản thân, thích được người khác khen là đẹp trai, ham ăn, ham ngủ và thích mỹ nữ. Dao rất thích trêu chọc Hạ Chí khiến cho cô nổi cáu. Kỳ thực anh rất quan tâm, lo lắng và yêu thương cô. Từ thuở còn ở Thiên Đô - Côn Luân cho đến khi xuống nhân gian, anh luôn ở bên cô, bảo vệ cô trước mọi hiểm nguy. Tình cảm của anh dành cho cô không chỉ là tình yêu, mà còn giống như tình thân vậy”. (- Độc giả Huyền Tú)  *** Trong cơn gió lốc, cửa sổ nhà ai không đóng chặt, đập vào tường kêu rầm rầm. Nửa đêm canh ba, không có chuyện gì chứ? Mặc dù có chút lo lắng, nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn ngồi trong quầy không dám đi ra ngoài. Trong cửa hàng lặng phắt như tờ, nói ra cũng thấy kỳ, rõ ràng là cùng một nơi, chỉ có điều vắng đi hai người, sao cảm giác lại khác nhau đến vậy? Bình thường tôi không hề cảm thấy tĩnh lặng đến mức khó chịu như thế này, những đồ vật cũ kỹ nấp trong xó xỉnh dường như đều có sinh mệnh, trong bóng tối dường như có muôn vàn ánh mắt, chúng lén lút thì thầm. Tôi hơi thấp thỏm, co người lại, lập tức cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Bình thường những lúc Thanh Minh có ở đây, tôi không bao giờ đi vào trong quầy. Một là vì không gian bên trong chật hẹp, hai là vì như tôi thấy, cái tủ quầy này giống như thuộc về Thanh Minh, khắp nơi đều đánh dấu mấy chữ “Đồ riêng của Thanh Minh”. Lúc này nép mình trong địa bàn của anh, khắp nơi đều lưu dấu tích của Thanh Minh, tự nhiên tôi lại có cảm giác an toàn hơn một chút. Cảm giác căng thẳng ban nãy đã bay biến đi đâu mất, tôi định thần lại, sợ cái gì, tôi còn có dấu ấn bảo vệ cực mạnh nữa cơ mà. Hơn nữa Dao nói rồi, anh sẽ quay trở lại ngay. Anh chàng đó tuy có lúc mồm mép, nhưng lúc then chốt vẫn rất đáng tin cậy. Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới, cánh cửa “kẹt” một tiếng rồi mở ra, một luồng gió lạnh từ ngoài xộc thẳng vào trong. ... Mời các bạn đón đọc Chuyện Đêm Vong Xuyên Đường của tác giả Thất Nhật Minh.
Cô Nàng Hổ Báo - Rapat
“Bạn đã từng nhìn về quá khứ khi bạn còn là một đứa trẻ chưa? Raman gặp Namjiu, một cô bé láu cá, khi anh mới mười ba tuổi. Cho dù cô bé nghịch ngợm ấy đã ban tặng cho anh một kỷ niệm “đau đớn” nhưng kể từ đó, hình bóng cô bé vẫn luôn hằn sâu trong tim anh như thể có một sợi dây vô hình nào đó đã gắn kết họ lại với nhau mà ngay cả chính anh cũng không nhận ra… cho đến ngày cảm xúc ấy nở rộ khi anh vô tình gặp lại cô. Đôi khi, “định mệnh” đã xảy đến với cuộc đời bạn ngay từ lúc ấy rồi, chỉ có điều bạn không kịp nhận ra mà thôi.” *** "Đứa trẻ sinh ra vào ngày hôm nay sẽ rất có duyên, ai nhìn cũng thấy yêu mến, là đứa bé có tâm hồn trong sáng, thánh thiện, có sao may mắn chiếu mệnh. Đời nó sẽ gặp những may mắn lạ lùng, có phúc phận tốt đẹp như được thần hộ mệnh che chở. Ngay cả khi có kẻ thù, kẻ thù cũng không thể thắng được nó. Bạn đời của nó là người vốn đã có duyên với nó từ nhiều kiếp trước. Có thể nói, họ sinh ra để dành cho nhau...". Tiếng phát thanh viên trên một kênh radio nổi tiếng đang nói về số phận của những đứa trẻ sinh vào ngày hôm nay. "Anh, nếu con mình sinh vào ngày hôm nay thật, có vẻ như sẽ là đứa bé không tầm thường đâu". Jenjira đang ngồi trên xe vô tình bật radio nghe thấy những lời tiên đoán này liền quay sang nói với chồng, anh đang lái xe chở cô đến bệnh viện khám thai theo như đã hẹn với bác sĩ từ trước. ... Mời các bạn đón đọc Cô Nàng Hổ Báo của tác giả Rapat.
Cô Gái Tháng Sáu - Ngãi Mễ
Anh hỏi: “Em đã gặp được chàng trai vì tình yêu mà bất chấp tất cả chưa?”  “Hơ hơ, làm gì có chàng trai nào vì tình yêu mà bất chấp tất cả? Trước đây còn có cô gái vì tình yêu mà bất chấp tất cả, nhưng chàng trai vì tình yêu mà bất chấp tất cả thì chưa bao giờ có.” “Ai bảo thế?” “Em bảo.” “Em nói không đúng.” “Tại sao lại không đúng?” “Anh chính là chàng trai vì tình yêu mà bất chấp tất cả…” *** Triết gia A nói: Chồng cặp bồ, vợ luôn là người cuối cùng biết sự thật. Triết gia B nói: Chồng cặp bồ, nhờ trực giác mách bảo, vợ luôn là người biết chuyện đầu tiên. Kể từ khi chồng về nước, hai câu nói này luôn ám ảnh Vương Quân, cô là một research scientist (nhà nghiên cứu), sống bằng đồng lương nghiên cứu, đã quen với việc dùng các số liệu thí nghiệm để nói chuyện, mỗi khi thực hiện các đề tài nghiên cứu tại phòng thí nghiệm, cô đều đặt ra hai giả thiết mâu thuẫn, xung đột nhau. Giả thiết 1: Gen A có thể ức chế tế bào ung thư phát triển. Giả thiết 2: Gen A không thể sự phát triển của tế bào ung thư. Nhiệm vụ của cô dùng các thí nghiệm để xác định rốt cuộc giả thiết A vững chắc hay giả thiết B vững chắc. Chính vì thế cô không cảm thấy lạ trước sự xung đột giữa triết gia A và triết gia B, trái lại, vừa nhìn thấy hai mệnh đề đối lập này, cô vô cùng phấn chấn, chỉ muốn tiến hành ngay một thí nghiệm để kết luận ai đúng, ai sai. Chỉ có điều, việc cặp bồ không giống tế bào ung thư, dường như chưa có ai thông qua phương pháp thí nghiệm để chứng minh. ... Mời các bạn đón đọc Cô Gái Tháng Sáu của tác giả Ngãi Mễ.
Cám Ơn Anh, Khiến Em Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này! - Nhân Gian Tiểu Khả
.. Gặp gỡ không bằng hoài niệm Lâm Tiểu Niên vò chiếc khăn mềm mại ở trong tay, ngón tay không còn chút sức lực nào. Lúc chia tay vội vàng đến mức món quà độc nhất vô nhị mà cô chuẩn bị từ rất lâu cũng không kịp đưa ra để tặng. Thế nhưng, nếu quả thật đem tặng rồi... thì liệu anh ấy có thích hay không? Nếu không thích thì chẳng phải là đã lãng phí tâm ý của cô hay sao? Sự uốn lượn của từng mũi len, của từng đường kim mũi chỉ đều phảng phất tình ý của cô dành cho anh. Tuy nhỏ và quấn vào nhau nhưng là một lòng một dạ. Cô thường nghĩ, nếu như cô cố gắng thêm một chút, đỗ vào đại học Bắc Kinh, kết quả liệu có khác không? Cô cũng nghĩ nếu như cô cố gắng hơn một chút, nói với anh ấy tình cảm của mình, anh ấy có chút cảm động nào không? Nhưng mọi thứ đều không có kết quả. Kiều Hoài Ninh yêu Âu Dương Phi. Đó là sự thật. Không dễ gì có thể thay đổi. Còn cô không thể vô vọng chờ đợi một người không thể dời tâm chuyển ý như vậy. Cô khẽ than một tiếng, thò đầu ra ngoài cửa sổ. Những ngọn đèn trong vườn tỏa sáng trong màn đêm. Cảnh sắc ban đêm ở trường đại học Triết Giang không đẹp, nhưng mang một sự phồn hoa lạnh lùng. Có lẽ, con người cũng như ngọn đèn leo lắt trong đêm, càng tỏa sáng, càng khiến cho mình thêm ảm đạm. Lâm Tiểu Niên, em không thể đối xử với anh như vậy. Người Lâm Tiểu Niên run run, cô cảm thấy mình không có cách nào, và thấy mình bất lực. Vu công tử giữ vẻ mặt lạnh lùng, nét mặt lạnh hơn những mảnh băng vụn trên tuyết. Anh nắm chặt vai cô, giống như một con chim ưng đang giữ chặt con mồi của mình, trầm giọng nói: "Lâm Tiểu Niên, em không thể đối xử với anh như vậy!". Lâm Tiểu Niên không có cách nào để nói thêm điều gì nữa, chỉ có thể mím chặt môi, lắc đầu: "Hữu Dư, là anh không thể đối xử với em như thế này!". Cho đến lúc không ai biết nên đối xử với ai thế nào thì đã là lúc không tìm được lối thoát, giống như ai yêu ai đó, cũng lại giống như không yêu ai, không đúng không sai. Trước vận mệnh to lớn trước mắt, mỗi người đều thấy mình nhỏ bé. Đối diện với bệnh tật, ai cũng đều thấy bất lực. Số mệnh đều cho mỗi người sự lựa chọn trước một tình thế khó xử, như thể đang trêu ngươi họ, khiến cho mỗi người không có cách nào chạy thoát được. Có những lúc, tình yêu không thể thay thế những tháng năm ấu thơ sống bên nhau, cũng không thể thay thế tình thân đã từng có. Lần đầu tiên Lâm Tiểu Niên thừa nhận rõ rằng: "Đúng, em đã yêu Kiều Hoài Ninh." Mặc dù những điều đó đều đã là quá khứ, nhưng trong cuộc đời cô vẫn lưu lại dấu tích của những năm tháng đó, không thể xóa nhòa, cũng không thể hủy hoại được. "Anh ấy yêu em, vẫn đang yêu em." Giọng cô mặn chát, không gian bao la của mùa đông đơn điệu: "Em không muốn anh ấy mang theo sự hối tiếc rời khỏi thế gian này!". Đúng rồi, cô quá tham lam, không muốn Vu Hữu Dư rời khỏi cô, nhưng có một số thứ không thể gò bó, miễn cưỡng, cô muốn anh phải chọn lựa. Vu Hữu Dư rốt cuộc cũng không phải thánh nhân: "Cho nên?". "Cho nên, em không thể để mặc anh ấy." Đã từng là thanh mai trúc mã, tuy mối quan hệ giờ đã trở thành tình anh em sâu nặng nhưng cuối cùng cô cũng không thể từ bỏ, cho dù phải lừa dối, cô vẫn hy vọng Kiều Hoài Ninh vẫn ôm mộng đẹp tới cùng, kiên trì tới cùng. Vu Hữu Dư không nói lời nào, lục trong túi áo khoác tìm điếu thuốc, châm một điếu, hít vài hơi, nhả khói, sau đó lại châm thêm một điếu nữa, một lúc sau đã đầy một gạt tàn thuốc. Vu Hữu Dư nói: "Lâm Tiểu Niên, anh mệt rồi." Mỗi năm đều dư thừa Vu Hữu Dư lấy một đồng xu trong túi, đút vào bốt điện thoại công cộng, gọi điện cho Lâm Tiểu Niên. Giọng anh khàn khàn, những câu nói của anh dường như đã lặp đi lặp lại mấy lần, anh nói: "Lâm Tiểu Niên, những lời nói khó nghe này, anh chỉ nói một lần, em nghe rõ nhé: Nếu em đồng ý chịu đựng khổ đau, dùng năm trăm năm tu luyện của mình để đổi lấy một lần Kiều Hoài Ninh khẽ cười với mình, vậy thì... anh nguyện đổi một nghìn năm tu luyện của mình ấy một lần chuyển ý của em." Trái tim Lâm Tiểu Niên bỗng trở nên mềm yếu, biến thành một vũng nước, còn cô nhìn thấy quá khứ qua vũng nước đó, chỉ nhìn thấy một con cá đang đợi chờ. Cô nắm chặt điện thoại di động, nhẹ nhàng nói: "Vu Hữu Dư, anh còn nhớ, câu đối mùa xuân năm đó chúng ta cùng viết không? Niên niên hữu dư (hàng năm đều dư thừa)... Em nghĩ hoành phi sẽ là... Cảm ơn!". Chuyện tình của bọn họ, ba từ "anh yêu em" không thể khắc họa được tất cả, nụ cười cũng có, nước mắt cũng có, mùa đông này Bắc Kinh không có tuyết, cô chầm chậm đi về phía anh, đi về hướng chưa biết, hướng đã biết, nhưng cô đã xác định cho mình điểm dừng chân. Cảm ơn anh, vì nhờ có anh mà mùa đông này em thấy yêu Bắc Kinh... *** Lâm Tiểu Niên buồn bã nghĩ, thì ra anh Hoài Ninh, người đã từng đưa cô đi khắp nơi, người hết lần này đến lần khác giúp cô giải những đề Số học phức tạp, người mà cô có thể thoải mái làm nũng, người cho cô kẹo để dỗ cô nín khóc, người đã từng nói sẽ cùng cô đi qua mùa đông ở Bắc Kinh bây giờ đã trưởng thành rồi. Kiều Hoài Ninh bây giờ đã không còn là anh Hoài Ninh của riêng mình cô nữa rồi… Lâm Tiểu Niên ngồi trong phòng tự học, lấy bút chì viết đầy một trang giấy cái tên “Kiều Hoài Ninh”. Cô khẽ chau mày, chống cằm, ngây người ra trước trang giấy đã viết đầy cái tên ấy. Cô nghĩ mãi không thông, tại sao Kiều Hoài Ninh không giống anh trai Hoài Ninh ngày xưa của cô? Lẽ nào giống như một số người đã nói, khi thanh mai trúc mã dần lớn lên thì thế giới giữa hai người cũng ngày càng xa cách, không có cách nào quay lại như xưa được nữa? Mỗi khi nghĩ tới Kiều Hoài Ninh, Lâm Tiểu Niên đều thích thú nở một nụ cười, nhớ giọng nói ấm áp của anh. “Niên Niên… Niên Niên…” Cô bắt chước dáng điệu của Kiều Hoài Ninh, thì thầm với chính mình. Dường như anh đang đứng trước mặt cô, mỉm cười với cô, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Nghĩ thế, cô cũng khẽ mỉm cười. Khi Lâm Tiểu Niên cười, hai hàng lông mi dày và dài phủ lên đôi mắt trong sáng, đen láy, đôi môi hồng hơi cong lên, trên má thấp thoáng hai lúm đồng tiền. “Kiều Hoài Ninh, em đến rồi!” Cuối cùng, cô cũng rất thoải mái nói ra một tràng: “Kiều Hoài Ninh, em đến Bắc Kinh rồi!”. Lâm Tiểu Niên một thân một mình lặn lội từ quê đến thành phố xa lạ này theo học vì cô muốn được gặp Kiều Hoài Ninh. Lần đầu tiên đặt chân lên thành phố, mang theo bao nhiêu hành lý, túi lớn túi bé, nhưng Kiều Hoài Ninh không đến đón cô. Nhớ lại khi đăng ký nguyện vọng học, trái tim Lâm Tiểu Niên vẫn đập rộn ràng. Anh Hoài Ninh học ở trường đại học Bắc Kinh, nếu xét về thành tích học tập, cô còn lâu mới có thể thi đỗ. Nếu vào trường đại học Chiết Giang, một trường gần đại học Bắc Kinh nhất thì có thể cô còn có cơ hội. Nhưng liệu cổng trường đại học có quá cao so với tầm tay cô không? Cô có thể bước chân vào đó không? Xét cho cùng, đại học Chiết Giang chỉ tuyển bốn sinh viên có hộ khẩu quê cô mà thôi. Với thành tích đứng trong top 10 của tỉnh, Lâm Tiểu Niên đành liều một phen. Dĩ nhiên, khi điền nguyện vọng 2, nguyện vọng 3, cô cũng để cho mình một con đường lùi. Nếu không đỗ đại học Chiết Giang, vẫn còn có đại học Liêu Ninh và đại học Công nghiệp Cáp Nhĩ Tân. Dù thế nào chăng nữa, Lâm Tiểu Niên nhất định phải đến Bắc Kinh. Vì ở đó có Kiều Hoài Ninh! ... Mời các bạn đón đọc Cám Ơn Anh, Khiến Em Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này! của tác giả Nhân Gian Tiểu Khả.