Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Phong Miêu Chứng

Couple: Cố Ý - Trì Tự  Note: Trì Tự trong tiếng Trung đọc gần giống ăn cá, nên nam chính hay được ví là cá. *** Thanh xuân là nắng rơi trên vòm lá. Thanh xuân là ly coca tan chảy dưới ánh mặt trời. Thanh xuân là bên ao nhỏ sau trường, có chú mèo nhỏ trêu đùa cá. Thanh xuân là tiếng mèo kêu quấn chặt lấy trái tim. Cố thiên kim nhà họ Cố mắc bệnh mèo điên, lúc phát bệnh không những học tiếng mèo kêu, mà còn thúc ép người khác vì mình mà hót phân, làm người ta phải bó tay. Bệnh này không những không thể chữa, còn khiến kẻ vô tội nào đó trở thành một tên nhân viên chuyên hót phân, còn là cam tâm tình nguyện mà làm. Mà người không may mắn bị Cố thiên kim chọn trúng là hoàng tử cá cao lãnh Trì Tự. Cố Ý lần đầu gặp Trì Tự là vào ngày khai giảng trường cấp ba Dung Châu. Cậu thiếu niên ấy, năm phút trước còn là đại diện học sinh mới, đứng trên bục phát biểu, năm phút sau đã xắn tay áo, nhảy qua hàng rào mua coca. Giây phút cái bóng cậu tạo thành một hình cung tuyệt đẹp lướt qua khỏi bờ tường cao đã khuấy đảo trái tim nhỏ của mèo điên. Tại lúc đó, Cố thiên kim liền thề phải bắt cho bằng được con cá kiêu ngạo kia.  Làm sao để mèo ăn được cá? Bước đầu tiên tất nhiên là dùng mọi cách để khiến con cá kia chú ý đến mình. Vì thế, Cố Ý dùng năm thùng nước “Spring” để trả nợ cho một chai coca mà Trì Tự mua giúp cô, cũng thuận tiện thông báo cho cả thiên hạ biết, “con cá” này đã bị Cố thiên kim nhìn trúng rồi.  Sau đó à, tất nhiên Cố thiên kim sẽ thi triển đủ bảy mươi hai phép thần thông, mỗi ngày đều không ngừng lắc lư trước mặt “cá vương tử”, từ mùa thu nhập học, cho đến mùa hạ đầu tiên của cao trung, chia tay bằng hai trăm bốn mươi con cá đủ màu sắc để an ủi Trì thiếu gia. Cuối cùng, vào buổi chiều thứ hai của mùa hè đầu tiên, trong tiếng kêu của cùng đôi mắt lấp lánh ý cười của mèo điên Cố Ý, “cá vương tử” rốt cuộc cũng buông cờ trắng đầu hàng. Dù trong lòng đã thích người ta đến chết đi được, nhưng để khiến con mèo điên kia luôn chỉ chú ý đến mình thì còn là một hành trình đầy những “gian khổ ngọt ngào”. Vì thế, từ mùa hè cao trung năm thứ hai trở đi, chính là những tháng ngày “cá vương tử” giăng thiên la địa võng, khiến cho con mèo điên Cố Ý chỉ có thể quay quanh anh. *** Cố thiên kim bởi vì “mười triệu quyên góp” của cha mà phải tới trường chuyên Dung Châu học làm một thanh niên tốt, một mầm non thề góp sức cho nước nhà. Thế nhưng, Cố Ý là ai? Là Cố thiên kim mắc bệnh công chúa, cô chịu thỏa hiệp tới Dung Châu không đồng nghĩa với việc bỏ đi tính tình của mình.  Thế nên, ngày đầu nhập học, Cố Ý liền thay ngay cái điều hòa mới, ầm ĩ đến nhận thẻ đen, cuối cùng bị phạt đi trực thư viện. Cũng nhờ có việc này mà Cố Ý gặp được “anh đẹp trai” Trì Tự. Thế nhưng, bệnh mèo điên của Cố Ý chỉ thực sự phát tác vào giây phút Trì đẹp trai vượt rào mua coca. Giây phút ấy, con mèo trong lòng Cố Ý liền gào thét phải ăn cho bằng được con cá này.  Cố Ý không chỉ mắc bệnh mèo điên, còn là một con mèo công chúa mắc bệnh điên. Trước khi vào Dung Châu, Cố thiên kim cái gì cũng không giỏi, chỉ giỏi nhất tiêu tiền. Thế nên, để cua được trai đẹp, Cố Ý liền không để ý mặt mũi, không những mặt dày đuổi theo người ta, còn không ngại chi tiền làm “mỹ nam” vui vẻ.  Thế nhưng, dù là một con mèo điên mắc bệnh công chúa, Cố thiên kim cũng không khiến cho người ta cảm thấy ghét, ngược lại còn thấy vô cùng dễ thương. Cô bé ấy thẳng thắn lại trượng nghĩa, yêu ghét rõ ràng, thích một người sẽ quang minh chính đại mà theo đuổi, sẽ không dở trò xấu.  Vì thích một người, Cố Ý sẽ vì người đó mà quan tâm, vì người đó mà phấn đấu, cũng sẽ lo được lo mất, sẽ có lúc tủi thân. Thế nên, không để ý cô thì sao, không quan tâm cô thì như thế nào, chỉ cần Trì Tự không xua đuổi, mèo điên nhất định quấn lấy, từ từ thu phục con cá kiêu ngạo kia. Trì Tự chính là đại diện ưu tú cho “con nhà người ta”, không chỉ bề ngoài đẹp trai mà thành tích học tập cũng xuất sắc, còn là thủ khoa kỳ thi vào Dung Châu. Thế nhưng ai biết, cậu học trò ngoan đó lại vì một lon coca mà âm thầm phá bỏ quy định của trường, để rồi bị con mèo điên Cố Ý bắt gặp, vẽ lên điểm khởi đầu cho một cuộc truy đuổi giữa mèo và cá sau này.  Trì Tự lúc bắt đầu là một “con cá kiêu ngạo”, là vương tử lạnh lùng, thế nhưng, có một con mèo điên ngày ngày quấn lấy, đôi mắt to linh hoạt, quyến rũ, cũng tiếng mèo kêu meow meow trêu chọc khiến lòng cậu ngứa ngáy, rồi từ lúc nào muốn độc chiếm làm của riêng.  Thế giới của cậu, vốn là con đường bằng vô vị, bởi vì có một con mèo điên xuất hiện mà rực rỡ hơn. Bởi thế, cậu cam tâm để con mèo điên kia bắt lấy, còn vui vẻ tình nguyện mỗi ngày đi theo cung phụng, yêu chiều cô. *** “Phong miêu chứng” là một câu chuyện thanh xuân ngọt ngào, vui vẻ về quá trình truy cá của mèo điên Cố Ý. Đó là Dung Châu rực rỡ sắc màu, có tình bạn, có tình yêu, có tiếng cười hòa cùng tiếng sách. Đó là thanh xuân, là chiếc kẹo ngọt ngào khiến trái tim rung động, rồi bật cười khúc khích.  Cả câu chuyện là những mảnh ghép ký ức về tuổi trẻ, về những người bạn, người thân và người yêu, có vui vẻ, cũng có những nỗi buồn thi thoảng ghé qua. Bút lực của tác giả cực kỳ ổn định, nắm giữ và khai thác tốt tình huống, không nhiều cao trào nhưng đảm bảo khiến bạn đắm chìm mãi không thôi. Chàng trai năm mười bảy tuổi của bạn, giờ đang ở đâu? Chàng trai năm mười bảy tuổi của Cố Ý, đang quỳ một chân trước mặt cô, mỉm cười nói rằng: “Chúc mừng em, Trì phu nhân”. Trước năm mười bảy tuổi, Trì Tự là “cá vương tử” kiêu ngạo, sau năm mười bảy tuổi, Trì Tự vẫn là con cá kiêu ngạo nhất, nhưng là con cá chỉ thuộc về mèo điên Cố Ý mà thôi. ____________ " ": Trích từ truyện Review by #Gian Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** “Này, hôm nay cậu có lướt Weibo không?” ”Làm sao?” ”Trạm B này, cậu đã lướt trạm B à?” Bạn cùng lớp Ất tàn nhẫn đập sách vật lý, giận dữ trách mắng bạn cùng lớp Gíap: ”Weibo cái đầu cậu, trạm B cái đầu cậu, thời gian đếm ngược đến kỳ thi Đại học chỉ còn 500 ngày, muốn học lại thì cút xa một chút, đừng làm trở ngại lão tử thi vào Thanh Bắc.” Bạn học Gíap liếc mắt lạnh nhạt: ”500 ngày cậu sốt ruột cái gì? Đừng trách tớ không nhắc cậu, trạm B của Cố thiên kim sẽ phát sau một tiếng nữa,tất cảchúng ta đều phát Weibo truyền khắp, cậu có thích xem không?” Bạn học Ất lúc này khép sách vở lại: ”Cmn? Đương nhiên xem rồi!” ”Cậu quay đầu nhìn một chút phòng tự học này.” Bạn học Ất thích thú đưa mắt nhìn bốn phía, chỉ thấy trong phạm vi 20m vuông, chỉ có một nửa số người tham gia, một phần mười học giả chăm chỉ vùi đầu học, những người còn lại là chín trong số mười. Chín phần kia tất cả đều cầm trên tay điện thoại, mặt tủm tỉm cười ngọt ngào. Bạn học Ất lập tức theo trào lưu, lấy điện thoại cầm tay mở Weibo ra, chuyển tiếp thông báo phát sóng trực tiếp của Cố thiên kim, cùng với bạn học đưa ra một vài bình luận hài hước, sau đó vào phòng truyền bá trạm B, kiên nhẫn chờ đợi. ”Đúng rồi, cậu còn không nói cho tớ biết thiên kim Cố Ý trực tiếp cái gì!” ”Cậu đoán.” ”Trò chơi? Trang điểm? Không đoán được.” Bạn học Gíap đưa tay lên lông mày, ra vẻ thần bí: ”Cô ấy trực tiếp…Ăn cá.” Phòng phát trực tiếp của Cố Ý hôm qua mới mở. Nick name thì đặt trực tiếp thành thành thật thật, là Cố Ý học sinh lớp 10/1, cứ như sợ người khác không biết mình là học sinh cấp 3. Trên bàn là một máy MacBook, bên trái bày vỏ trái cây Hawaii, đĩa trái cây đặt bên cạnh miếng lót chuột, một bàn tay mịn màng nhỏ bé để trên bàn, so với trái cây Hawaii lại càng trắng hơn, đầu ngón tay thỉnh thoảng gõ lên mặt bàn, nhìn không ra là đang nhàm chán hay là vô cùng sốt ruột. ”Tiết Di, xong chưa?” ”Ai, ngay đây!” Ghế tựa nghiêng ra sau, Cố Ý đứng lên, vội vã đi ra ngoài. Cô giẫm lên đôi dép lông nhung mềm mại không phát ra tiếng động, vô cùng lo lắng. Cô vội vã vào phòng bếp, dì vú Tiết Di mới đem đầu cá Quế Hoa[*]để nguội từ nồi hấp bỏ lên mâm. Đổ nước sốt hàu trộn với nước mắm, rắc lên gừng và hành thái, đại công cáo thành[1]. [*] Đây là hình ảnh món cá Quế Hoa, đoạn này miêu tả bao hấp dẫn ~~~~~~ .085786da116f1cc [1] Đại công cáo thành: ý chỉ việc lớn đã thành. ”Cẩn thận một chút, còn nóng đấy!” ”Biết rồi!” Cô thuận miệng nói lại một câu. Cố Ý bưng mâm lên đi về phòng ngủ, dùng chân đóng cửa lại, ”Ầm” một tiếng. Tiết Di bất ngờ vuốt ngực: ”Ăn cá thôi mà, gấp cái gì.” Ghế còn chưa ngồi ấm, thì thời gian phát sóng trực tiếp nói đến liền đến. Cố Ý mở camera, vẫy tay về phía ống kính, mím môi nở nụ cười thương hiệu yếu ớt. Vốn dĩ nụ cười thương hiệu ấy không phải của cô, mà là nụ cười mang tính biểu tượng của Hạ Vũ Tâm bạn cấp 3, cô đã khiêm nhường xin lời khuyên từ Hạ Vũ Tâm, khắc khổ luyện hơn nửa tháng mới luyện được dáng điệu ấy. Cái nụ cười mỉm này rất có kỹ xảo, mím môi 30 độ, khi cười phải kết hợp nâng mày trái lên, sau đó chậm chậm hạ xuống, tuyệt đối không được hạ mày nhanh, cũng không được nâng mày quá mức để lộ ra nếp nhăn trên trán, nếu không thì sẽ không ra dáng vẻ thục nữ, ngược lại lại trở thành viện tú bà X. Mời các bạn đón đọc Phong Miêu Chứng của tác giả Vân Thủy Mê Tung.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nửa Kiếp Hồng Trần, Một Khúc Du Ca
Tần Phong - Một lãng tử giang hồ với khuôn mặt hấp dẫn ánh nhìn của mọi thiếu nữ nhưng lại là người lãnh đạm nhất, vô tình nhất với một trái tim chưa từng biết rung động   Mạc Tình - Một thiếu nữ mang vẻ đẹp tinh khiết nhất, nàng là Minh chủ Du Minh Môn thần bí, nàng xinh đẹp tuyệt mỹ nhưng trong mắt thiên hạ nàng lại là một ma nữ máu lạnh, giết người không chớp mắt  Lãng tử giang hồ ôm mối thù muốn diệt trừ ma nữ tàn ác đã khiến bằng hữu của chàng tàn phế, có ngờ đâu gặp lại chính thiếu nữ trong hồi ức ngày nào Ân ân oán oán, thị phi giang hồ, cuối cùng tình yêu này sẽ dẫn Tần Phong và Mạc Tình đến đâu?  Tình là thứ động lòng người nhất, nàng tên là Mạc Tình nhưng cả đời lại khổ vì tình. Gió là thứ vô tình nhất nhưng lại vì tình mà dừng bước, cuối cùng biến mất trong không khí *** Bạch Hiểu Sinh – người thông hiểu mọi chuyện trên giang hồ – lại nói: Nơi nào có tình yêu thì sẽ có hồng trần, nơi nào có dục vọng thì sẽ có giết chóc, nơi nào có những chuyện truyền kỳ thì mới là giang hồ thật sự… Tần Phong có một thanh kiếm giết người không thấy máu, có võ công không ai sánh bằng, chỉ trong vòng một đêm mà y đã tiêu diệt được Du Minh Môn – tổ chức ma giáo tàn ác và đáng sợ nhất trong giang hồ. Thậm chí môn chủ của Du Minh Môn – kẻ khiến người trong giang hồ vừa nghe tên đã khiếp đảm – cũng phải bại dưới kiếm của y, đến nay sống chết không rõ… Tuy trong mắt rất nhiều kẻ tự xưng là danh môn chính phái, những người này không đáng được nhắc tới nhưng họ lại chính là nhân tố khiến giang hồ trở nên muôn màu muôn vẻ, và họ đã được viết thành truyền kỳ. *** Đã lâu năm lắm rồi trời mới giáng xuống một trận tuyết lớn thế này. Gió bắc buốt thấu xương cuốn theo lớp tuyết dày che kín cả trời đất, trong nháy mắt đã khiến chốn núi non cô quạnh này bị bao phủ trong làn tuyết trắng xóa. Bên cạnh rừng đá dưới chân núi có một căn nhà làm bằng đá trơ trọi. Rừng cây bên ngoài đã bị tuyết trắng tinh khôi che phủ nên càng làm nổi bật vẻ cô tịch của căn nhà. Mặc dù cửa sổ của ngôi nhà đá đã được che chắn bằng hai lớp gỗ dày nhưng gió vẫn thốc vào từ khe hở giữa hai cánh cửa, khiến bên trong căn nhà cũng không mấy ấm áp. Trong nhà, một ông lão tuổi đã ngoài sáu mươi đang ngồi chép sách bên chiếc bàn đá bóng loáng do ma sát lâu ngày. Khuôn mặt lão thoạt nhìn gầy gò, xương xẩu nhưng những ngón tay thì hết sức mạnh mẽ, nét chữ cứng cáp, sắc sảo. Bên cạnh lão là một thiếu nữ chừng mười bốn, mười lăm tuổi, khoác chiếc áo lông chồn trắng, ngồi sưởi ấm bên lò than. Trên gương mặt bầu bĩnh, nõn nà là đôi mắt đen lanh lợi và hai má lúm đồng tiền nhỏ xinh, mỗi khi cô nương này cười, người ta sẽ cảm thấy ngọt ngào như ướp mật. Cô nương ấy đang tẩn mẩn đọc những bí mật võ lâm mà ông lão đang chỉnh sửa. Trong ánh nến chập chờn lay động, trang bìa của cuốn sách hiện lên hai chữ, mang đầy màu sắc truyền kỳ: Tần Phong. ... Mời các bạn đón đọc Nửa Kiếp Hồng Trần, Một Kiếp Du Ca của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm.
Mạt Thế Trọng Sinh Lộ - Mộc Diêu
Trọng sinh trở về thời kì mạt thế, mặc dù có trí nhớ của kiếp trước, nhưng lại không dự đoán được mạt thế cuối cùng lại đến sớm hơn. Có dị năng không gian khác thường, có người thân lẫn tình người, có bạn bè có đồng đội, phải sống sót mới là đạo lý. *** Đêm khuya yên tĩnh, thời gian chậm rãi trôi qua, sau ba canh giờ, căn cứ vẫn không có lộ ra tin tức gì của tang thi vây thành, nhưng mà lòng hai người Từ Hạ hết sức rõ ràng, đây cũng không phải là không có một chút tin tức, mà là quân đội căn cứ đã khống chế tin tức này. Đoàn đội mỗi ngày ra ngoài chấp hành nhiệm vụ căn cứ ít nhất cũng có trên trăm, hoặc nhiều hoặc ít sẽ có vài đội ngũ đụng phải tang tri triều loại nhỏ, có lẽ vừa mới bắt đầu phần lớn mọi người cho rằng đây chẳng qua là trùng hợp, sau khi trở về nghe người khác vừa nói nữa, tin tưởng ít nhiều cũng có thể đoán được sơ sơ. ... Mời các bạn đón đọc Mạt Thế Trọng Sinh Lộ của tác giả Mộc Diêu.
Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa - Diệp Lạc Vô Tâm
Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa có tựa dịch mạng là Vượt Qua Lôi Trì. Tuổi mười bảy đẹp đẽ với bất kì cô gái nào, nhưng với Mộc Mộc lại là thời khắc đen tối nhất trong cuộc đời cô. Gia đình xung đột, bố chết, mẹ đối diện với cái án tử hình lơ lửng, cú shock tâm lý khiến cô không còn có thể cất tiếng nói. Mười bảy tuổi, Mộc Mộc phải trang điểm cho già dặn hơn độ tuổi của mình để được đánh đàn ở một quán bar kiếm tiền thuê luật sư giúp mẹ. Giữa không gian hỗn tạp của khói thuốc, rượu mạnh, nước hoa… cô đã gặp anh, chỉ có anh biết thưởng thức tiếng đàn của cô. Một đêm hội ngộ đổi lấy day dứt nhiều năm. Cô không biết tên anh, cô cũng không muốn hỏi, họ đã định chỉ gặp nhau một lần. Giây phút mở cánh cửa bước ra khỏi phòng, rời xa anh, câu anh nói ngày hôm ấy cứ vang vọng mãi trong đầu Mộc Mộc suốt những năm tháng về sau: “Làm bạn gái anh nhé!” Bốn năm sau khi thực sự tự do, cô đã đi tìm anh, giữa biển người tìm kiếm một hình bóng mà cô còn không biết tên. Số phận đã cho cô gặp lại anh, vẫn khuôn mặt ấy, vẫn nụ cười ấy và sự dịu dàng ấy. Nhưng cuộc đời lại trêu đùa Mộc Mộc một lần nữa, mà lần này là nực cười nhất. Hóa ra, trên đời này thật sự có hai khuôn mặt hoàn toàn giống nhau. Rốt cuộc, ai chính là người cô đang muốn kiếm tìm? *** Quý thứ nhất. Action 1 Sáng sớm ở Sát Nhã, bầu trời vô cùng trong xanh. Giai điệu đầy ý thơ như trong mơ vang lên, khúc nhạc ‘Gió mang ký ức thổi thành những cánh hoa’ đánh thức Mộc Mộc đang chìm sâu trong giấc ngủ. Giai điệu và tiết tấu đó thi thoảng lại vang lên những tiếng run rẩy, cùng với những nốt nhạc bị đánh sai, cô không bao giờ có thể quên được, khúc nhạc đó, rõ ràng đã được vang lên dưới những ngón tay cô, mà là trong buổi tối trước khi họ chia tay. Cô cảm giác như vẫn đang trong mơ, cô tìm kiếm khắp nơi trong phòng, không rõ giai điệu quen thuộc đó vang lên từ đâu. Người đàn ông bên cạnh đưa tay ra sờ soạng, lôi áo khoác ngoài từ dưới nền nhà lên, móc điện thoại từ trong túi ra, hé mắt nhìn số điện thoại gọi tới, bấm nút nghe, uể oải mở miệng. “Chuyện gì vậy? Mới sáng sơm ra đã gọi điện.” “Anh chỉ muốn nhắc em một chút, vé máy bay khứ hồi của em là hai giờ chiều nay.” Giọng nói thánh thót vang lên trong điện thoại, âm thanh tương tự, chỉ có ngữ điệu không giống. “Hôm nay?” Một ai đó ngồi bật dậy, khuôn mặt đầy vẻ phẫn nộ, “Anh, anh đặt vé máy bay vào hôm nay cho em? Anh biết rõ là em…” “Anh đã nhắc em rồi. Em có thể không đi nổi… Nhưng em một mực nói là có chuyện quan trọng cần làm, bắt buộc phải đi vào ngày hôm nay.” “…” Một ai đólờ mờ nhớ ra, ngày mai có một công chuyện rất quan trọng. ... Mời các bạn đón đọc Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm.
Chú À Đừng Nên Thế - Trần Mạc Tranh
Bùi Dịch và Thi Thi trong truyện Chú À Đừng Nên Thế của tác giả Trần Mặc Tranh ngay từ khi bắt đầu đã không ưa gì nhau nhưng mối quan hệ của hai người lại không chỉ đơn giản như vậy. Người ông nội trên danh nghĩa của cô lại là cha của hắn, cô vì thế mà tôn tính gọi hắn một tiếng là chú. Chồng trước có độc phản bội, em gái cùng chồng lại yêu nhau, Bùi Dịch xuất hiện như thiên thần rồi nói: Ly hôn đi, tôi cưới cô. Một ngày kia hắn ôm cô nói: Nếu như đã vì em làm nhiều truyện hot như vậy em cũng nên báo đáp rồi. "Bùi Dịch" "Anh điên rồi" Bùi Dịch khẽ cong miệng đem Thi Thi ném lên giường, một bên kéo cà vạt một bên đến gần cô: "Điên sao? Được lắm, tôi sẽ cho em biết thế nào là kẻ điên ngôn tình sắc" *** Bên ngoài "Thi Dịch", đường phố trống không. Hai bên đèn đường sáng tỏ lẻ loi đơn độc lại có chút sâu xa phát ra ánh sáng lạnh, có vẻ trống vắng lại rét lạnh. Hồng Cầm sợ run cả người, nghi hoặc đi đến phòng bảo vệ ở cửa hỏi thăm bảo an một chút, lại biết được một cái tin tức kinh người. Đoàn Ngọc Tường bị một người phụ nữ tới đón đi rồi! "Quả nhiên là có âm mưu! Không cần nghĩ cũng biết là mẹ con bọn họ giở trò quỷ." Hồng Cầm sắc mặt băng lãnh, không nhiều lời liền đi tìm Nhậm Tiếu Vi báo cáo tin tức rồi. Bà ta vừa rời đi, quản gia cũng đến chỗ cửa, cũng hỏi tin tức Đoàn Ngọc Tường. "Bị người dẫn đi rồi? Thấy rõ ràng người kia sao?" Người quản gia nghĩ đến đầu tiên cũng là Phương Thanh Hoa, Đoàn phu nhân trước kia. Nhưng ông ta vẫn sợ là người khâc, nên vẫn để cho bảo an mở băng theo dõi xem thử. "Người phụ nữ này nhìn không giống như là Đoàn phu nhân?" Quản gia nhìn đến hình ảnh theo dõi, vẻ mặt rùng mình. Trên hình ảnh, người phụ nữ kia dùng khăn trùm đầu che khuất diện mạo, hiển nhiên là không muốn để cho người ta nhìn thấy rõ khuôn mặt thật của mình. Nhưng người phụ nữ này cao khoảng 1m7, mà Phương Thanh Hoa chỉ có 1m65, dựa vài thân hình này tuyệt đối không có khả năng là Phương Thanh Hoa. Ryeo:Đố mọi người biết là ai nè ???????????????????? Quản gia không dám sơ ý, một bên phái người đi thăm dò tung tích Đoàn Ngọc Tường, một bên khẩn trương đi báo cáo nhanh cho Bùi Dịch. ... Mời các bạn đón đọc Chú À Đừng Nên Thế của tác giả Trần Mạc Tranh.