Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trẫm Thật Mệt Tâm

Tên khác: TÂM TRẪM THẬT LÀ MỆT Tác giả: Mộc Yêu Nhiên Thể loại: Cổ đại, cung đình, nữ phẫn nam trang, nam chính trọng sinh, là vị vua lầy nhây level max, cường, hài, sạch, sủng, HE. Độ dài: 138 chương Tình trạng: Hoàn edit. Văn án: Trẫm sau khi bị bẻ cong mới biết được đối tượng mình yêu thích lại là một nữ nhân. Trẫm sau khi trọng sinh, mặc dù biết thần tử của mình chính là nữ nhân nhưng lại cố tình giả vờ là không biết. Trẫm kế vị nhiều năm nhưng vẫn còn là trai tân. *** Thái giám đại tổng quản bê một khay thẻ bài và hỏi: “Bệ hạ, đêm nay người muốn lật thẻ bài của vị tiểu chủ tử nào?” Trẫm nhìn mấy tấm thẻ bài bằng ngọc kia liền sâu kín nói: “Có thể lật thẻ bài của Thẩm ái khanh sao?” Thái giám đại tổng quản: “….” Bệ hạ, Thẩm đại nhân là nam nhân nha! *** Thẩm Ngọc đang muốn cởi bỏ buộc ngực để tắm gội thì lại luôn cảm giác có người đang nhìn trộm nàng… Bệ hạ phía trên nóc nhà: Ái khanh ơi là ái khanh, ngươi hãy nhanh chóng tiến hành bước tiếp theo a!!! --- Một Hoàng đế yêu thầm một người “nam nhân” suốt 8 năm trời, tự cong đến uất nghẹn bản thân, sưu tầm đầy một rương “tài liệu” nam nam, lại không dám tỏ bày sợ làm cho người kia nhục nhã tự sát. Chỉ đến khi Hoàng đế trúng độc nằm liệt giường suốt mấy năm, chỉ còn chút hơi tàn người kia mới áy náy mà thú nhận là nữ phẫn nam làm cho nội tâm Hoàng đế bùng nổ: đến khi trẫm sắp chết khanh mới chịu nói, trẫm đã nằm co quắp trên giường rồi, muốn đứng dậy cũng không nổi nữa rồi!!!! Mở đầu câu chuyện là cái chết của hoàng đế Phương Duệ, đăng cơ 8 năm đâu ai ngờ có một ngày vị minh quân lỗi lạc ấy lại chết trên tay mẫu thân thân sinh của mình bởi một loại độc hạ suốt 8 năm, ăn mòn ngũ tạng.  Trước khi chết, Phương Duệ được người “nam nhân” mình thầm thương thả cho một tin vừa vui vừa giận rằng người kia là nữ nhân. Hoàng đế vui vì mình không có đoạn tụ, lại cực kì tức giận vì nếu sớm biết nàng là nữ, chàng đã không ôm xuân cung đồ nam nam yy suốt 8 năm, giờ chàng sắp chết nàng nói cho chàng biết để làm chi nữa.  Có lẽ chấp niệm đem tiêu hủy đống “tài liệu nam nam” kia quá lớn, muốn đem chúng đổi thành nam nữ, hay nói đúng hơn là vấn vương người đó,  Phương Duệ được trọng sinh về năm năm trước, lúc mọi chuyện chưa đến mức không thể vãn hồi. Đời này của Phương Duệ chỉ có ba mục đích, thứ nhất là lật đổ Thái hậu, thứ hai là đưa Thẩm Ngọc tiến cung và thứ ba là làm một đời minh quân, tối thiểu là phải trở thành một minh quân trong suy nghĩ của dân chúng và Thẩm Ngọc. Vậy Thẩm Ngọc của Phương Duệ là ai?  Thẩm Ngọc, người giống như tên là một văn nhân ôn nhã như ngọc, trầm tĩnh uy nghi.  Thẩm Ngọc đỗ trạng nguyên khi rất trẻ, một đường làm thân tín của Hoàng đế đến chức Thái Thường Khanh. Thẩm Ngọc là nữ, vì sự hưng thịnh của phủ Thái Bảo, của gia tộc, vì sự ích kỷ của người lớn, hai mươi năm qua nàng chưa từng được sống dưới thân phận thật sự của mình. Truyện không đặt nặng vấn đề chính sự mà chỉ là quá trình “truy hậu” của Phương Duệ. Đầu tiên là vứt bỏ tôn nghiêm mặt mũi tìm cách phá bỏ sự xa cách vì đạo quân thần của Thẩm Ngọc, sau đó nói cho nàng rằng mình đã biết bí mật của nàng rồi, từng bước phá vỡ từng lớp áo giáp, từng giới hạn của nàng, đem chính mình nhét vào lòng Thẩm Ngọc, đến khi nào người thương tình nguyện vào cung thì mới thôi. Sống lại một lần, Phương Duệ mặt nào cũng mạnh hơn đời trước . Từ nghe, nhìn, văn, võ đến cả mặt cũng dày hơn hẳn, kinh nghiệm đeo bám rình mò tôi luyện suốt 8 năm cũng không phải nói bỏ là bỏ được: “Có thể từ cổng Nam Cung đi thẳng ra ngoài khoảng nửa nén hương rồi rẽ trái đi thêm một nén hương rồi lại rẽ phải đi thêm nửa nén hương nữa là đến phủ Thái Bảo, trong phủ Thái bảo sẽ có một người tên là Thẩm Ngọc”. rồi thì leo tường dỡ ngói nhìn trộm đến thuần thục, nhắm mắt lại cũng biết đường đi từ phòng tắm đến phòng ngủ của Thẩm Ngọc :v Khi chưa vạch mặt với nhau, Phương Duệ thích nhất những lúc Thẩm Ngọc hành lễ, lúc đó y có thể đường đường chính chính đỡ vai sờ tay ăn đậu hũ =) Theo cá nhân mình thì Phương Duệ đúng là một vị vua “ngộ nghĩnh” và có phần đa nhân cách tâm thần phân liệt, trước mặt quần thần Phương Duệ diễn xuất ngang tầm ảnh đế: uy nghi mặt lạnh, bá đạo nói một không nói hai, mưu mô tài trí vô cùng; còn ở trước mặt Thẩm Ngọc, Phương Duệ bắt đầu lộ bản chất: không cần thể diện, vô sỉ, nhây lầy và thích chiếm tiện nghi.  Đây đơn giản là một câu chuyện tình yêu gà bông ngây ngô của hai nhân vật chính, do là truyện trọng sinh nên mọi biến cố đều được biết trước và xử lý ổn thỏa, nếu bạn muốn thư giãn với một câu chuyện nhẹ nhàng và đáng yêu thì đây là một lựa chọn tuyệt vời. --- Phương Duệ biểu hiện chính trực, nhìn về phía Dung Thái, giống như có đồ vật rất quan trọng muốn giao cho hắn: "Dung Thái, trẫm yêu thích tìm kiếm cái lạ ngươi cũng biết, nhưng mà, hiện tại trẫm cũng nên kiên định, đồ vật trong đây, ngươi giúp trẫm xử lý, không nhiều lắm, chỉ có mười bản." Dung Thái: "..." Hắn thật sự muốn biết bệ hạ nói không nhiều lắm chỉ có mười bản, vậy bao nhiêu bản mới gọi là nhiều? Lúc đem hộp gỗ đưa cho Dung Thái, hắn vẫn còn luyến tiếc, rốt cuộc hộp gỗ này đã theo hắn suốt tám năm trời, nói như thế nào thì bên trong cũng tràn đầy hồi ức của hắn cùng Thẩm Ngọc. Hắn nhất định từ nay về sau đi đúng quỹ đạo, nếu còn lưu luyến những vật này, Phương Duệ sợ đến cuối cùng hắn vẫn cong. Đem hộp gỗ đặt lên tay Dung Thái, Phương Duệ nghiêm trang nói: "Nhớ kỹ mang hộp gỗ này trả lại cho trẫm.   Dung Thái: "..." "Còn nữa, tìm mấy bản bình thường mang tới đây" Dung Thái lộ ra nghi hoặc, khó hiểu hỏi: "Bệ hạ, như thế nào là bình thường?" Bệ hạ nghiêm trang: "Nam nữ hoan ái." Dung Thái: "..." Hắn có nên tìm cho bệ hạ một thái y? ___________ " ": Trích dẫn từ truyện Review by #Hạ Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Khải Nguyên năm thứ mười ba. Hồng đế băng hà, hoàng trưởng tử là thái tử Phương Duệ lên ngôi kế vị. Nói đến vị thái tử này, cũng là nhân vật truyền kỳ, thân mẫu có phân vị phi. Nhưng vì hoàng hậu vô tử, cho nên hắn mới được ký danh dưới danh nghĩa của hoàng hậu, trở thành hoàng trưởng tử. Tuổi còn trẻ lại học phú ngũ xa, long chương phượng tư, khí chất tự nhiên. (Yul: học phú ngũ xa nghĩa là học năm xe sách, học rộng hiểu nhiều, tri thức phong phú. Long chương phượng tư nghĩa là phong thái xuất chúng) Tại vị tám năm, để lại một đoạn truyền kỳ. Đêm đã khuya, nguyệt sáng như gương. Bên ngoài Đại Nguyên Điện truyền đến từng trận tiếng khóc, trong điện lại an tĩnh như không có người. Nếu kim rơi trên mặt đất, có lẽ cũng có thể nghe tiếng. Phương Duệ là hoàng đế, đăng cơ tám năm, cũng bị người bẻ cong tám năm. Suốt tám năm này, hắn bị bẻ đến nổi so với cái móc còn cong hơn, ngay lúc sắp chết, mới biết người hắn lén lút thích, lại là...... Nữ nhân! - Lúc phụ thân thần chuẩn bị thành thân thì bị ngã ngựa chết, mẫu thân thần là thông phòng, đang mang thai, lão phu nhân đem mẫu thân thần nhốt vào phòng chứa củi, chuẩn bị lạc thai (phá), nhưng tin tức phụ thân thần té ngựa bỏ mình truyền đến phủ, tổ phụ nghe xong tin dữ liền phun máu ngất xỉu, sau đó bệnh không dậy nổi, Thẩm gia không thể vô hậu, cho nên, vì muốn tổ phụ cố gắng chịu đựng, tổ mẫu mới nói với tổ phụ, mẫu thân thần đã có thai, chỉ là lúc thần được sinh ra, tổ phụ rất thất vọng, tâm trí rối bời không thể suy nghĩ thấu đáo, cho nên mới có thể nghĩ ra chuyện hoang đường như thế này. Phương Duệ không nói lên lời, nhất định hắn nghe nhầm. - Bệ hạ, thần tự biết mình mang tội không thể tha, dám lừa gạt người lâu như vậy, thần chỉ cầu bệ hạ nhẹ tay xử lý Thái Bảo Phủ, mặc kệ bệ hạ xử trí thần như thế nào, thần cũng không có nửa câu oán hận. Phương Duệ nhìn về phía Thẩm Ngọc đang quỳ ở mép giường, vẻ mặt bình tĩnh nói: - Thẩm ái khanh, rót cho trẫm một ly trà. Mời các bạn đón đọc Trẫm Thật Mệt Tâm của tác giả Mộc Yêu Nhiên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Không Thể Kiềm Chế - Tây Phương Kinh Tế Học
Trước khi ly hôn, bạn bè thân thích đều khuyên Hứa Tinh Không nên nhẫn nhịn, còn nói cô sẽ không tìm được một người chồng tốt như vậy nữa. Sau này, Hứa Tinh Không gặp được Hoài Kinh, đám bạn bè thân thích kia liền im miệng. Hứa Tinh Không: Anh làm thế nào mà bọn họ đều ngậm miệng lại vậy? Hoài Kinh: Bốn chữ, đẹp trai nhiều tiền. Hứa Tinh Không: Còn em thì sao? Hoài Kinh: Ba chữ, kỹ thuật tốt. *** Thật sự bị mất cảm giác với ngôn tình vài tháng nay, không có hứng thú, không có động lực, cảm thấy rệu rã khi bắt đầu đọc 1 câu truyện mới,... Nhưng lý do chắc chắn nhất là không tìm nổi truyện hợp gout. Mình đã follow wordpess của nhà Hoa Tuyết Sơn Trang đã lâu rồi, có thông báo về truyện ấy nhảy ra hằng ngày, nhưng không có hứng thú đọc. Nhân một ngày chỉ muốn nằm ườn ra như một con mèo lười, nhấp vào 1 chương thế mà lại bị cuốn. Với 1 đứa thích thịt như mình, cái thịt của cuốn truyện này chỉ như hoa trôi nước chảy mây bay, chưa dám nhận là thịt vụn, ấy vậy mà nó lại làm mình thoả mãn kỳ lạ. Thật ra mình muốn đợi đọc hết cuốn đấy mới review cơ, nhưng đang trong quá trình nằm đợi để được duyệt lấy pass truyện, sợ cảm xúc bị nguội đi nên mình cứ viết vậy! Đọc văn án thì đây là 1 câu truyện ngọt, sủng, không tiểu tam tiểu tứ mình đã rất rất ưng rồi. Truyện này sủng nhẹ nhàng đến độ, dù là cẩu độc thân hay hoa đã có chủ đều bị ngược đến tàn thân.  Nam chính với người ngoài thì lạnh lùng, đĩnh đạc, lịch sự nhưng với chị Tinh Không, quả thật thở ra câu nào bắn cho trái tim nữ nhân phải rung rinh, mà không phải kiểu sến rện, rất đi vào lòng người, làm cho chị em rất hưởng thụ. Trái tim mình từ sáng đến giờ bị tra tấn, nhưng tràn đầy vị ngọt, chỉ muốn bị ngược nữa ngược mãi :((( Nói về nữ chính - Hứa Tinh Không, nữ nhân bảo thủ, đã qua 1 đời chồng. Ly dị vì chồng cặp bồ, mà lý do chồng cặp bồ cũng là do nữ chính quá bảo thủ thành ra không thú vị và, nữ chính bị vô sinh. Nhưng vị nữ nhân cổ hủ ấy lại kiên định ly hôn vì phát hiện chồng mình ngoại tình, không thương lượng, không cầu xin, rất dứt khoát. Điều này làm mình có ấn tượng rất tốt về nữ chính, 1 nữ nhân đủ dịu dàng nhưng cũng đủ quyết đoán. Lần đầu gặp nhau, Tinh Không lái xe đâm vào chiếc xe xịn của Hoài Kinh, tưởng bị anh bắt đền, nhưng anh lại nhếch mép trêu đùa: không cần tiền, cần người. Thế mà cô đắn đo không quá 5s rồi đồng ý làm anh sửng sốt. Lần đầu tiên gặp nhau, 2 người có một đêm triền miên không tưởng. Sau đó cô chạy trốn, anh không tìm, cả hai đều coi như đêm đó chỉ là một nốt nhạc ngân lên trên đường đời rồi thôi. ... Mời các bạn đón đọc Không Thể Kiềm Chế của tác giả Tây Phương Kinh Tế Học.
Tra Công Đến Chết Đều Cho Ta Là Bạch Liên Hoa - Đường Vỹ Soái
Văn án: “Nhiệm vụ của Tạ Mộc là làm cho tra công yêu mình. Cái cậu am hiểu nhất, chính là ngụy trang thành một đóa bạch liên hoa. Điềm đạm đáng yêu, thiện lương lại thiên chân. Cho dù cậu có trở thành chiếc giày rách bị tra công vứt bỏ, cũng không sao cả, Tạ Mộc rất nhanh sẽ khiến cho họ phải quỳ xuống xin lỗi, đem chính trái tim mình móc ra mà dâng lên cho cậu.”(*) … Tạ Mộc xuyên qua thế giới thứ nhất, xuyên qua thế giới thứ hai, xuyên qua thế giới thứ ba, thế giới nào cũng gặp toàn tra công.  Tra công thứ nhất đem cậu cho bạn hắn chịch chịch chịch; tra công thứ hai giết bố mẹ cậu; tra công thứ ba coi cậu là thế thân, lúc không cần nữa thì lại đưa cậu lên giường kẻ khác; tra công thứ tư còn giết con của cậu và hắn... Tạ Mộc đi qua bao thế giới có tra công cặn bã, dù trong lòng bực mình muốn chết, nhưng vẫn phải giả bộ bản thân luôn là một đóa bạch liên hoa ngây thơ yếu ớt. Khi bị khi dễ thì tuyệt đối cũng không thể chống trả, chỉ có thể khóc lóc khóc lóc, khi bị vứt bỏ vẫn một mực mù quáng đuổi theo tra công, rất có tinh thần của một tiểu bạch thỏ si tình khiến cho người ta tiếc thương. Tra công đều nghĩ Tạ Mộc ngây thơ dễ dụ, ai ngờ Tạ Mộc không phải bạch liên hoa, cũng không phải đèn cạn dầu mà tùy ý để bản thân bị chà đạp. Kẻ nào tệ bạc với cậu, cậu sẽ bắt kẻ đó phải trả giá gấp bội. Bọn tra công cặn bã, tất cả đều bị Tạ Mộc “chơi đến chết”. Tạ Mộc vô cùng thông minh. Bản thân cũng là đàn ông, nên cậu hiểu rõ đàn ông yêu thích cảm giác chinh phục thế nào, ưa thích loại hình tiểu thụ nào, dễ mủi lòng thương xót trước việc nào… Cậu có thể khiến cho tra công trước vứt bỏ mình, sau lại quỳ xuống chân cậu khóc lóc xin một cơ hội quay lại; cũng có thể khiến tra công yêu cậu mê mệt không lối thoát, đến tận lúc chết vẫn chỉ tâm tâm niệm niệm một mình cậu. “Tra công đến chết vẫn cho rằng tôi là bạch liên hoa” là một bộ khóa xuyên gồm nhiều thế giới mà ở những thế giới đó, Tạ Mộc, cùng với sự trợ giúp của hệ thống, phải làm nhiệm vụ công lược tra công. Khác với những bộ khoái xuyên mình đã đọc khi trước, Tạ Mộc chưa bao giờ bị rơi vào thế yếu. Mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của cậu. Vì thế, nói tác giả đã buff cho Tạ Mộc bàn tay vàng thì cũng chẳng sai. :v  Các thế giới của Đường Vỹ Soái trong truyện này đều có chung một motifs: Tra công chính vứt bỏ Tạ Mộc, sau đó Tạ Mộc lại được tra công thứ hai, thứ ba, để ý, tra công chính hối hận, tìm mọi cách níu kéo; vậy là một đám tra công quần nhau thành một đoàn. Còn Tạ Mộc chỉ việc ngồi diễn tròn vai một bạch liên hoa là ổn.  Điểm chung của những thế giới này là ngoài có tra công chính ra, những tra công bên lề đều yêu Tạ Mộc mê mệt, vì yêu mà không từ thủ đoạn, sẵn sàng vì Tạ Mộc mà bày mưu tính kế, thậm chí nhịn nhục khiến bản thân cũng trở nên vô cùng thấp kém. Nói ra thì, tuy các thế giới đều toàn tra công đấy, nhưng đọc qua đọc lại không hiểu sao mình vẫn thấy thương thương =]] Tra công nào cũng nghĩ Tạ Mộc nặng tình, nhưng hóa ra Tạ Mộc mới chính là người vô tình nhất. Cậu chưa bao giờ thật sự yêu bọn hắn, mà chỉ diễn vai bạch liên hoa nhằm hoàn thành nhiệm vụ công lược mà thôi. So với tình cảm của Tạ Mộc với tra công thứ nhất, thì bộ này gây ấn tượng với mình hơn ở tình yêu của tra công thứ hai với Tạ Mộc. Đó là kiểu tình yêu cuồng si, biết rõ Tạ Mộc một lòng chỉ hướng đến người kia, nhưng lại không nhịn được muốn ôm cậu trong lòng. Mời các bạn đón đọc Tra Công Đến Chết Đều Cho Ta Là Bạch Liên Hoa của tác giả Đường Vỹ Soái.
Bao Giờ Em Muốn Gả Cho Anh - Cốc Hựu Tử
Câu chuyện Bao Giờ Em Muốn Gả Cho Anh hoàn chỉnh bao gồm rất nhiều yếu tố, nội dung, tình tiết, văn phong, tính cách nhân vật, v.v… Người ta nói, bẩm sinh phụ nữ đã có thiên hướng của một người mẹ, dễ cảm thông và luôn muốn che chở cho những người yếu ớt. Ở những năm tháng thanh xuân, Lương Thần đã làm mọi việc cho Ngôn Tế Thời với một trạng thái tâm lý tương tự như vậy. Bởi vì Lương Thần là một cô gái mạnh mẽ, lại còn theo thầy học võ rèn luyện thân thể, cho nên cô không những khỏe mạnh mà còn vô cùng nghĩa khí. Ngược lại với Lương Thần là trúc mã của cô, Ngôn Tế Thời với một thân thể yếu ớt do sinh non, trong người lúc nào cũng dễ dàng mang bệnh. Thế nên, những người quen biết bọn họ đều thường nhìn thấy những cảnh như thế này: Lương Thần luôn luôn chắn trước mặt Ngôn Tế Thời, thường hay thâm tím mặt mũi vì đánh lại những kẻ ức hiếp anh. Còn Ngôn Tế Thời đứng ở phía sau, khó chịu và bất lực. Đối với Lương Thần, đó là quan tâm chân thành. Nhưng đối với Ngôn Tế Thời, đó lại là một sự xấu hổ. Lòng tự trọng của một chàng trai mới lớn khiến cho anh cảm thấy Lương Thần làm như vậy sẽ khiến mọi người xem thường anh, cho rằng anh yếu ớt đến nỗi phải nhờ một đứa con gái bảo vệ! Vì thế đối với lời tỏ tình của Lương Thần từ những năm cấp hai cho đến tận lúc trưởng thành, thái độ của Ngôn Tế Thời chính là lạnh nhạt, không quan tâm. Nhưng mà cũng không từ chối. Cô gái nhỏ Lương Thần thẳng thắn, đơn giản. Cho nên cô luôn nghĩ, anh không từ chối nghĩa là mình vẫn còn cơ hội. Mà còn cơ hội thì cô vẫn sẽ nắm bắt. Cho đến khi, cô thực sự trưởng thành. *** Nếu phải dùng một câu để tổng kết cảm xúc hiện tại của Ngôn Tế Thời, thì đó chính là… “Áo sam Hồ Hãn” sắp to ra rồi! Hơn nữa, lần này anh không cần phải cố gắng tìm trăm phương ngàn kế để làm người thuê nhà nữa, mà bây giờ anh đã có danh phận là “Ngôn Tế Thời – bạn trai của Lương Thần” rồi, yahoo! Và điều quan trọng nhất chính là, không, phải, ngủ, phòng, dành, cho, khách, nữa, rồi, rồi rồi rồi rồi rồi… Ngôn Tế Thời cười đắc ý dựa vào sô-pha. Lương Thần thay quần áo xong rồi đi ra thì thấy ngay một tên dở hơi đang ngồi ở sô-pha cười như điên. Buồn cười lắc đầu, Lương Thần không quan tâm đi vào phòng bếp mặc tạp dề, chuẩn bị nấu cơm trưa ngày mai mang đi làm. Ngôn Tế Thời theo sau, tựa vào cửa phòng bếp, vẻ mặt như cô dâu nhỏ đáng thương: “Anh cũng muốn có cơm.” ... Mời các bạn đón đọc Bao Giờ Em Muốn Gả Cho Anh của tác giả Cốc Hựu Tử.
Hạnh Phúc Ngay Bên Cạnh - Xuân Thập Tam Thiếu
"Hạnh phúc ngay bên cạnh" là một câu chuyện nhẹ nhàng, nam nữ chính trong truyện cũng không hẳn là soái ca, tuấn nam hay mỹ nữ, họ đều là những người rất bình thường. Lâm Bảo Thục cũng không phải là mẫu nữ chính mà mình thích. Nhưng mình ngưỡng mộ cô, có thể có được một người toàn tâm toàn ý yêu cô như Dư Chính, cùng người ấy trải qua hơn nửa phần đời mình đã sống, sau đó lại có thể nắm tay nhau đi tiếp những năm tháng còn lại. Nếu bạn đang tìm kiếm một cuốn truyện nhẹ nhàng, không ngược, không tiểu tam, không cẩu huyết thì "Hạnh phúc ngay bên cạnh" thật sự phù hợp đấy. ❤ *** Nếu bạn hỏi Lâm Bảo Thục, giả như đồ vật trên thế giới này mặc cho bạn lựa chọn, nhưng mà chỉ được chọn một thứ, bạn sẽ chọn cái gì? Cô nhất định trả lời, là “Bảo Ký” đã từng chấn động một thời trên tạp chí. Mười năm nay những người thích đồng hồ như cô đều đang tìm chiếc đồng hồ này, một mẫu đồng hồ đặc biệt chỉ xuất hiện trên tạp chí một lần, mặt số đồng hồ màu đen phối hợp với dây thép màu hồng. Rốt cuộc nó là vật thí nghiệm của hãng nào đó hoặc là người thích đồng hồ tự sửa lại, có lẽ không ai nói được rõ ràng. Nhưng Bảo Thục thích nó, không chỉ vì dây hồng nối liền mặt đen, càng vì chữ “Bảo” ở trên vị trí số 12. Từ “IN” đi tới, dùng thang cuốn tự động, đã là năm rưỡi chiều. Từ kính trong suốt hai bên thang cuốn, cô lặng lẽ đánh giá kiểu tóc mới của mình, trong nháy mắt cô nhụt chí giống như mái tóc rũ xuống này. Cô lại bị lừa cắt tóc ngắn rồi, giống như là cô bị Dư Chính lừa quay về Thượng Hải. Ngồi trong xe taxi, chiếc xe vẫn không nhúc nhích bị kẹt ở đường cao tốc, tài xế bắt đầu hết kiên nhẫn nhìn đông nhìn tây, cuối cùng mở radio trong xe. Lúc đầu khi biết Dư Chính trở mặt với ông tổng, Bảo Thục rất ngạc nhiên. Bởi vì Dư Chính có thể nói là nhân vật quan trọng của công ty, chuyên ngành thiết kế, lại có học vị management, nghe nói tổng công ty rất coi trọng anh. Huống chi, anh không hề đi nhầm nửa bước, sao lại đột nhiên trở mặt với ông tổng. Khi cô đến văn phòng tìm anh, thì anh đang thu dọn đồ đạc.   Mời các bạn đón đọc Hạnh Phúc Ngay Bên Cạnh của tác giả Xuân Thập Tam Thiếu.