Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Phúc Hắc Không Phải Tội

Trong buổi họp lớp đại học, Tô Tiểu Đại không chỉ gặp lại bạn cũ mà còn gặp lại người yêu cũ. Gã khốn nạn ấy đã ruồng bỏ bạn gái thanh mai trúc mã bảy năm là cô để chạy theo hoa khôi khoa truyền thông vừa có tiền vừa có sắc. Tiểu Đại sinh ra không có gia thế hiển hách hay nhan sắc hoa nhường nguyệt thẹn, cô cũng không hề bận tâm. Nhưng đôi cẩu nam nữ này cứ anh một câu em một câu khiến cô phải tới nhà vệ sinh, chỉ sợ nhìn lâu chút nữa mắt sẽ lên lẹo. Tiểu Đại uống hơi quá chén, đi đường lảo đảo, chỉ vô tình đụng phải một người đàn ông mà lại bị người ta gán cho tội danh “quấy rối tình dục”. Ngoài không tài không sắc thì cô còn không có trí thông minh, nhưng trong tình thế nguy hiểm bị người lạ mặt bắt ép giao ra số điện thoại để tiện việc “bồi thường” cho người ta, thì Tô Tiểu Đại vẫn nhanh trí nói bừa số điện thoại ma.   Cô sống an ổn qua không bao lâu thì lại gặp mặt “người đeo kính nguy hiểm” ấy, lần này Tiểu Đại bỗng gánh thêm tội lừa đảo. Tô Tiểu Đại vô cùng hoảng sợ đành phải nghiêm túc khai báo mọi thông tin lý lịch của bản thân, thiếu điều nói cả số đo 3 vòng. Thử nghĩ mà xem, một cô gái mặt mũi hết sức bình thường như cô, còn anh ta lại là một người đàn ông đẹp trai tới mức người ta ghen ghét, nếu tố cáo cô vì thèm thuồng mà quấy rối anh ta thì âu cũng là điều dễ hiểu… Thái độ hợp tác của Tiểu Đại làm Lăng Duy Trạch rất hài lòng, anh cũng không hiểu tại sao chính mình từ khi gặp cô lần đầu tiên đã cư xử kỳ lạ như vậy nữa. Cô có dáng người “trước sau như một”, thậm chí chỉ cần liếc mắt, anh đã có thể biết người này mặc áo lót size AA… Để nói về đầu óc thì càng đơn giản, rõ ràng là một sinh vật đơn bào, chẳng hề có tâm cơ. Gương mặt không họa thủy nhưng đôi mắt lại tỏa sáng rực rỡ. Hay lại chính vì nụ cười ngây thơ rạng rỡ khiến người khác phải vấn vương mãi đã khiến anh phải lòng cô chăng? Lăng Duy Trạch cũng không biết nữa, điều duy nhất anh còn có thể nghĩ tới hiện giờ là, bằng mọi cách, anh phải có được Tô Tiểu Đại. IQ của Tô Tiểu Đại đứng trước Lăng Duy Trạch phải nói là một so với một vạn. Nhưng chỉ cần xét ngũ quan tinh xảo khiến ai nhìn lâu cũng tự ti, khí thế bức người cùng với ánh mắt âm hiểm, cô cũng có thể hiểu anh là một hình mẫu nam phúc hắc kinh điển không nên đắc tội trong tiểu thuyết. Tuy nhiên, cô suy nghĩ vẫn quá lạc quan, cô không muốn dây dưa với anh nhưng anh lại càng thích bám lấy cô, Tiểu Đại dù sao cũng chẳng có năng lực mà phòng tránh được. Bề ngoài Lăng Duy Trạch mạnh mẽ là vậy, hoàn toàn do cuộc sống này ép buộc. Anh không theo họ bố mà lấy họ mẹ, Lăng gia đã từng là một gia tộc vô cùng hùng mạnh, ít nhất là cho tới khi người cha ruột anh bán đứng ông ngoại của Duy Trạch, khiến cả một gia tộc sụp đổ. Hóa ra người cha ấy kết hôn với mẹ anh là vì gia sản của Lăng gia, một khi kế hoạch của đã thành công, ông ta không hề ngần ngại vứt bỏ mẹ con anh mà lập gia đình mới. Ngay khi còn bé, Lăng Duy Trạch đã không được phép ngây thơ, nhất là khi Lăng gia bị hủy hoại, mọi trọng trách đổ dồn lên đôi vai còn non nớt của anh, nhưng khi ở cùng Tô Tiểu Đại anh lại có thể vui vẻ vô cùng. Anh chẳng cần một người phụ nữ xinh đẹp giỏi giang hay môn đăng hộ đối, Lăng Duy Trạch chỉ muốn ở bên một người có thể làm anh hạnh phúc. Chính vì vậy, Tô Tiểu Đại chính là chấp niệm lớn nhất của cuộc đời anh. Gia tộc đã là quá khứ nhưng những kẻ hãm hại Lăng gia vẫn còn sống rất vui vẻ, Lăng Duy Trạch một tay dựng lại Lăng thị, một tay lập lại quyền uy gia tộc. Sau thật nhiều những mưu kế hãm hại, đấu đá lẫn nhau trên thương trường, cuối cùng thì mọi vật đã trở lại trật tự ban đầu nó vốn nên thuộc về, con người cũng nhận được những sự trừng phạt thích đáng. Mọi ân oán anh đều đã sắp xếp ổn thỏa, duy chỉ có tình trường vẫn còn phải giành co với cô ngốc Tô. Vậy nên… “Lần đầu tiên, sàm sỡ anh.” “Lần thứ hai, cưỡng hôn anh.” “Lần thứ ba, cưỡng bức anh. Em nói xem em có phải nên chịu trách nhiệm với anh?” “Đàng hoàng gả cho anh, bằng không đừng trách tại sao nước biển lại mặn.” ------------------- Một cô nàng ngốc nghếch đáng yêu, một anh chàng lưu manh vô sỉ chính là cặp oan gia trời sinh. Lăng Duy Trạch lạnh lùng cứng rắn đến thế nhưng khi thấy vợ mình gặp nguy hiểm, anh lại cảm thấy vô lực. Tình yêu của anh đối với Tiểu Đại theo thời gian càng lớn lên, ăn sâu vào trong xương tủy. Thứ bảy máu chảy về tim, Tà Thần đã trở lại cùng với bộ truyện “Phúc hắc không phải tội” (mà là bệnh), team FA đang nằm nhà tránh bão hãy thử nhảy cái hố vừa hài vừa bựa mà không kém phần đáng yêu này nhé =)) … Lăng Duy Trạch đưa tay vào chăn sờ soạng chân Tô Tiểu Đại. Người bên trong đỏ bừng mặt né tránh: “Đồ đầu gấu, đồ lưu manh!” Bị vợ mắng, Lăng Duy Trạch kiêu ngạo trả lời: “Đàn ông không vô sỉ với vợ mới là đáng xấu hổ!” Anh không lưu manh với cô, thì còn lưu manh với ai đây? ---------------- Review by Tà Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Người ta thường nói bốn năm đại học là khoảng thời gian đáng quý nhất trong cuộc đời, dĩ nhiên đối với Tô Tiểu Đại cũng là như thế. Ở nơi đây bốn năm, cô có biết bao kỷ niệm tươi đẹp, lại còn có một người bạn tốt như Dương Trừng Trừng, chỉ là Thượng Đế không cho bạn tất cả. Được cái này thì mất cái kia, đó là quy luật tất yếu. “Bộp.” Có người vỗ vào vai Tô Tiểu Đại một cái đau điếng, đôi chân mày cô nhăn lại, không cần đoán cũng biết người ấy là ai. Cái chị phụ nữ bạo lực – Dương Trừng Trừng. “Lát nữa cặp đôi khốn nạn đến đây, cậu phải cho bọn họ thấy khí chất của cậu.” Nâng ly rượu lên, Dương Trừng Trừng hung dữ nghiến răng. Dáng vẻ xinh đẹp của chị đã thay bằng biểu cảm gian manh như địa chủ phong kiến. Tô Tiểu Đại âm thầm lắc đầu. “Nếu biểu hiện cậu không tốt, để xem mình làm thịt cậu ra sao!” Dương Trừng Trừng đối với người khác vốn đã ác ôn, đối với bạn bè thân thiết lại càng ác ôn hơn, mấy năm nay Tô Tiểu Đại đã được giác ngộ về điểm này. “Mình chỉ vỗ một cái mà cậu đã làm ra vẻ sắp chết, học ai cái thói giả vờ yếu đuối vậy?” Tô Tiểu Đại suýt chút hộc máu, cũng may cô đã quen, bị đánh lâu ngày cũng quen, ôi, cô thật là khổ mệnh… Nhưng trước mắt bọn họ cũng không có thời gian để nội chiến với nhau. Dương Trừng Trừng nâng gương mặt cao ngạo lên, ánh mắt sâu xa bí hiểm. Lần này mọi người đến đông đủ cả, lớp trưởng hô to một tiếng, tất cả bạn học đều nhanh chóng trở về vị trí cũ, ngồi vào bàn tiệc. Lúc ra trường cũng xúc động như vậy, nay họp lớp liên hoan tưng bừng. Lớp trưởng ngày xưa dịu dàng lắm, nói chuyện rất văn thơ nhưng giờ thì không còn máu văn thơ nữa. Lần lượt từng người thay phiên nhau mời rượu, Tô Tiểu Đại cũng uống không ít, rốt cuộc cũng đến lượt người đàn ông khốn nạn bất tử Dương Kiến mời. Trải qua một tháng, cô đã chấp nhận sự thật, cho nên hiện tại cô không muốn để tâm đến gã nữa. Nhưng Dương nữ vương ngồi ở bên cạnh đưa tay nhéo vào hông cô, khiến cô bất đắc dĩ phải ngẩng đầu lên mặt đối mặt với Dương Kiến. Bảy năm yêu thương, nhìn gã như vậy đúng là có phần khó thở. Dương Kiến vội quay mặt đi, dõng dạc nâng ly với người khác. Không khí phúc chốc trở nên gượng gạo. Thấy biểu hiện của Dương Kiến, Chu Manh Manh rất không hài lòng, trong mắt lóe lên một tia khó chịu. Nhưng ngay sau đó, nàng khôi phục lại vẻ mặt ban đầu. Chu Manh Manh thản nhiên đứng dậy. “Tiểu Đại à, mình mời cậu một ly. Chuyện đã qua không nên nhắc tới. Hiếm khi có dịp tụ họp ăn uống, mình cũng không muốn khiến mọi người không vui, cậu nghĩ có đúng không?” Tô Tiểu Đại sững sờ, Chu Manh Manh đã nói vậy, nếu như cô còn đào mộ chuyện cũ thì người không đúng lại là cô. Tô Tiểu Đại và Dương Kiến vốn là thanh mai trúc mã, từ tiểu học đến trung học đều cùng lớp. Bọn họ lớn lên cùng thi đỗ vào trường đại học, chung ngành, chung lớp, vượt bao khó khăn cũng đều bên nhau. Bọn họ từ đó đã trở thành một đôi truyền thuyết khiến người người ngưỡng mộ ở đại học C Đại Truyền Thông. Nhưng truyền thuyết đến cuối vẫn là truyền thuyết, sau bảy năm yêu nhau, Dương Kiến đột ngột chia tay cô để đến với hoa khôi truyền thông Chu Manh Manh. Mời các bạn đón đọc Phúc Hắc Không Phải Tội của tác giả Quân Minh Ngã Tâm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bệnh Yêu - Đằng La Vi Chi
Trọng sinh quay trở về năm lớp 11, khoảng thời gian tươi đẹp nhất trong quãng đời ngắn ngủi của Mạnh Thính. Lần này chắc chắn cô sẽ sống thật tốt. Thực hiện lại ước mơ nhảy của mình. Sẽ không để khuôn mặt mình bị hủy hoại chỉ vì lao vào biển lửa cứu em gái độc ác vô ơn, sẽ giữ gìn nhan sắc của mình. Càng không dây vào Giang Nhẫn, thiếu niên ác ma sau này cầm dao giết người. Sau đó vào mùa hè năm lớp 11 ấy, Mạnh Thính quay về lấy sách tiếng Anh. Ở khúc ngoặt cầu thang, đám thiếu niên hư hỏng tụ tập hút thuốc. Cô dừng lại không dám đi qua. Nhưng không ngờ nghe thấy tiếng cười càn rỡ điên cuồng của tên côn đồ Giang Nhẫn: “Ông đây thích mẫu người thế nào à? Mẫu người giống Mạnh Thính đó.” “Anh Nhẫn, không thể nào, hoa khôi trường học khó theo đuổi lắm.” “Ông đây nhịn cả một đời.” Sống vì cô, chết vì cô, hai tay nhuốm đầy máu tươi vì cô, phủi hết cát bụi trên bia mộ vì cô. Lưu ý nhỏ: Nữ chính trọng sinh về thời còn đi học, chăm chỉ học tập, kiên trì với ước mơ của mình, phong cách truyện lạc quan ấm áp. Nam chính chỉ vì nụ cười của người đẹp mà không so đo gì.  Vâng, sau khi cày hết 94 chương convert với cái tên Bệnh Trạng Sủng Ái. Mình bèn cực kỳ cực kỳ muốn đào nên đi search google xem đã có nhà nào làm bộ này chưa. Bấy giờ mới phát hiện đã có nhà bạn Hedy làm đến chương 29 rồi ???? Vậy mà mình đã cần mẫn đọc convert từ chương đầu tiên đấy, thế có khổ không cơ chứ, nên để tránh cho người khác gặp phải tình huống éo le như mình, mình đã cẩn thận viết hoa hai chữ ĐANG EDIT cho mọi người dễ thấy ???? Mình gặp bộ này một cách rất tình cờ, đó là lúc lượn wikidich coi có thể kiếm được bộ nào đủ sức níu giữ bước chân mình lại hay không, đột nhiên bộ này đập vào mắt mình, chính xác là cái lượt đọc của bộ này đập vào mắt. So với những bộ truyện chỉ vài nghìn lượt đọc nằm bên cạnh thì bộ này có lượt đọc khủng khiếp - gần 100k lận. Một con số mà ngay cả truyện đã dịch/edit cũng mơ ước. Mình bèn click vào, và thế là anh chàng mắc chứng hung bạo với cái tên Giang Nhẫn đã trói chân mình luôn ????  Truyện được bắt đầu vào thời điểm trùng sinh của nữ chính Mạnh Thính. Nữ chính của chúng ta chính là một mỹ nhân tài sắc vẹn toàn điển hình, không có lấy dù chỉ một chút xíu khuyết điểm. Túm lại chính là bàn tay vàng trong truyền thuyết đấy ạ. Nhiều lúc tác giả miêu tả hơi bị quá mức, đọc ảo lòi kinh dị. Ai không thích bàn tay vàng chắc sẽ hơi khó chịu với độ push nữ chính quá đà này. Bởi nữ chính được miêu tả là một mỹ nhân không ai sánh bằng, 10 người nhìn thì cả 10 người đều ngơ ngẩn, đẹp hơn cả minh tinh nổi tiếng. Không những thế nữ chính còn học giỏi, luôn đứng nhất tất cả các môn, năng khiếu cũng vượt trội khi mà từ đàn hát ca múa đều vượt bậc. Buồn cười nhất là cái tình tiết tác giả miêu tả nữ chính học múa ba lê nhưng đã bỏ bẵng 4 năm, vậy mà 4 năm sau dễ dàng quay lại, vừa tập lại được tháng trời đã đi thi giành giải nhì giải ba. Với một đứa từng làm bộ truyện riêng về ba lê như mình thì tình tiết này ảo, ảo tung chảo, ảo nghiêng ngả. Bởi riêng bộ môn cần sự dẻo dai như ba lê thì một khi đã ngừng tập thì chắc chắn các cơ sẽ cứng lại ngay, để quay lại sẽ là cả một quá trình gian nan đầy máu và nước mắt (Nhan Tiếu của mịiiiii) chứ không hề nhẹ nhàng và thảnh thơi như Mạnh Thính đâuuuu. Nhưng mà nếu như bỏ qua tất cả mấy tình tiết vô lý phía trên, thì phải nói là truyện này hay. Hay thật sự hay. Còn vì sao hay thì phiền mọi người lại phải đọc tiếp mấy lời lảm nhảm sau đây của mình nha.  Chắc mọi người đang thắc mắc tại sao một con người toàn vẹn cả mười phần như Mạnh Thính mà kiếp trước lại xảy ra chuyện đau khổ đến mức chết đi rồi trùng sinh đúng không? Thật ra thì cũng đơn giản thôi, người tài thì thường bị lắm kẻ xung quanh ganh ghét. Ấy thế mà người ganh ghét và đẩy Mạnh Thính đến chỗ chết ở kiếp trước lại chẳng phải những người ngoài kia, mà chính là cô em gái ruột dư ngày ngày chị chị em em ngay bên cạnh. Kiếp trước vì cứu cô em kế Thư Lan mà Mạnh Thính bỏng nặng đến mức huỷ dung, rồi cuối cùng chết bởi tay ả ta trong một vụ lở đất. Sống lại kiếp này, Mạnh Thính tự nhủ hai điều: Thứ nhất - quyết định mặc kệ ả em gái sói mắt trắng bạc tình kia để sống cuộc đời của mình. Thứ hai, cũng chính là mục tiêu quan trọng nhất - Tránh xa chó điên Giang Nhẫn, tội phạm giết người trong tương lai. Điều thứ nhất thì Mạnh Thính đã làm được, còn điều thứ hai thì... quên đi. Vì chó điên đã đuổi thì chạy sao thoát ????  Rồi rồi đã đến lượt Tiểu Giang Gia lên sàn. Nam chính Giang Nhẫn là một công tử nhà giàu chính hiệu, nhà anh giàu đến mức dù anh mắc bệnh thần kinh (như người đời vẫn gọi) thì vẫn có ối gái tranh nhau bu lấy. Anh ngổ ngáo, nhuộm tóc bạc trắng đầu, xỏ khuyên tai, miệng lúc nào cũng phì phèo điếu thuốc. Trông anh giống một thằng du côn hơn là giống một công tử nhà giàu. Mà thật ra thì anh du côn thật, cả thành phố B nơi anh sinh ra không một ai là không biết đến danh tiếng bất trị của anh, anh đánh cậu anh đến mức nhập viện rồi bị bố đuổi khỏi nhà, anh ngông nghênh bỏ sang thành phố khác, vừa đến trường mới anh đấm luôn giáo viên cho nhập viện một thể. Trong mắt người khác, anh là một tên điên không thể chọc vào, một phú nhị đại đầu óc rỗng tuếch vung tiền như rác. Nhưng thật ra, ẩn sâu bên trong con người anh là cả một câu chuyện dài.   Một cậu bé vừa mới sinh ra đã mắc bệnh, khóc hoài không thôi. Vì thế anh được đặt cho cái tên “Nhẫn” - với ước mong anh có thể biết nhẫn nhịn trước cuộc đời. Oái oăm thay, cái tên Nhẫn này, lại vận vào cả đời anh. Anh nhẫn, không phải là nhẫn nhịn trước bản tính thô bạo của mình, mà lại nhẫn trước bệnh tật của bản thân. Một đứa trẻ vừa sinh ra đã bị mẹ đẻ ghét bỏ, ghét anh vì anh thô lỗ tục tằn giống hệt bố mình, một thương nhân cả người chỉ toàn mùi tiền. Mẹ anh - người phụ nữ thanh cao tài hoa, nhưng lại ghét bỏ chính đứa con mình sinh ra như thế đấy. Bà coi thường bố của con trai mình, đội nón xanh cho ông, để rồi chết trong tay người đàn ông khác. Dù vậy, bố Giang Nhẫn vẫn yêu vợ mình suốt cả cuộc đời. Giang Nhẫn đã từng cười nhạo sự mù quáng mê muội của bố mình, anh căm ghét người phụ nữ đã sinh ra nhưng vứt bỏ mình, căm ghét luôn tất cả những người phụ nữ kiêu ngạo thanh cao giống bà ta. Nhưng, lại là chữ nhưng. Cuối cùng cuộc đời lại vẫn để anh gặp và yêu một cô gái xinh đẹp tài hoa vượt bậc, chẳng khác thậm chí còn hơn hẳn mẹ anh ngày xưa.  Giang Nhẫn điên, nên khi yêu anh cũng điên chẳng kém. Anh mặt dày, bám chặt lấy Mạnh Thính không buông. Anh dùng đủ mọi cách để tiếp cận với cô mà chẳng hề biết cô đang hết sức trốn tránh mình do nỗi sợ kiếp trước. Nhiều lúc mình phải phì cười vì sự ngô nghê của Giang Nhẫn, anh tưởng Mạnh Thính ghét vì mình thô tục, anh bèn gắng trở nên giỏi giang ngoan ngoãn hơn. Thử tưởng tượng một anh đẹp trai tóc trắng ngầu như trái bầu, vì để cưa cẩm mỹ nữ mà húi cua luôn thì nó buồn cười cỡ nào :))) Một anh học tra dốt nát tu chí gắng sức học tập, nhưng học ngày học đêm mà từ điểm 2 lên được hẳn điểm 3 nó càng buồn cười đến đâu =))))))) Dù biết Mạnh Thính ghét mình, nhưng anh vẫn kiên trì không bỏ, nhiều lúc mình vừa buồn cười vừa đau lòng cho anh, mình giận sao Mạnh Thính sắt đá quá, chờ hoài chờ mãi, chờ đến lúc mình đang định bỏ cuộc không đọc nữa thì.... may quá, rốt cuộc bả cũng động lòng rồi.   Trước khi yêu Mạnh Thính lạnh lùng bao nhiêu, thì sau khi yêu nhau Mạnh Thính ngọt ngào bấy nhiêu. Cô bao dung, tin tưởng và trân trọng Giang Nhẫn. Giang Nhẫn điên, nên đã yêu là anh chỉ yêu một người đến điên cuồng. Bệnh của anh từ hung bạo biến thành bệnh Mạnh Thính. Anh yêu Mạnh Thính vô điều kiện, còn Mạnh Thính, còn Giang Nhẫn. Mất Mạnh Thính - Giang Nhẫn cũng mất theo. Cô là tín ngưỡng, là cả bầu trời của anh. Sống vì cô, chết vì cô, hai tay nhuốm đầy máu tươi vì cô, phủi hết cát bụi trên bia mộ cũng vì cô. ❤️  Đây là một bộ truyện xứng đáng được xếp vào list truyện hay nhất năm 2019 của mình. Nội dung đơn giản chỉ là tình yêu, nhưng bên trong tình yêu cũng bao gồm tất thảy. Bộ truyện này còn rất nhiều những nhân vật phụ khác nữa, một ba Thư tuyệt vời yêu thương con riêng của vợ như chính con gái ruột, một Thư Dương ngoài lạnh trong nóng, một Giang Tổng một lòng si mê với người vợ đã khuất... mỗi người bọn họ đều là một mảnh ghép không thể thiếu trong bộ truyện. Nhưng trong bài review này mình xin phép không nhắc nhiều đến họ. Mà mọi người hãy tự đọc để hiểu hơn về họ nhé. Mời các bạn đón đọc Bệnh Yêu của tác giả Đằng La Vi Chi.
Cô Cản Đường Tôi Tắm Trăng - Nam Lâm Đậu Đậu
Nhà tư bản cá sấu vs ánh trăng mềm mại đáng yêu, nam bạo nữ kiều, đoàn viên xuyên quốc gia. Trong nhà vệ sinh khách sạn, Khương Minh Nguyệt bị Nhậm Thanh Trì ôm chặt lấy ép ở sau tường. Đôi mắt cô tĩnh lặng không gợn sóng, nhìn vào gương ở đối diện, không thèm liếc anh lấy một lần. Bên tai truyền tới ngoài tiếng rì rì của máy hong tay, còn có câu hỏi nhẹ tựa mây gió: "Không quen tôi nữa?" Giọng nói thanh lạnh và mùi thuốc rượu nhàn nhạt của người đàn ông cùng phả tới, trong chớp mắt gió nổi mây vần, làm dậy sóng lòng Khương Minh Nguyệt. Cô cắn môi, ném lại câu "Anh say rồi", đoạn đẩy anh ra đi mất. Nhậm Thanh Trì thấy cô đi xa mới dám đốt một điếu thuốc, lúc đặt lên môi tay vẫn còn run. Mấy năm này trời nam biển bắc, mỗi khi anh tới một nơi, đều phải xem nơi đó có cô không đã. Rõ ràng là cô bé năm đó mềm mại như không xương tựa trong ngực anh. Nay trái tim cô lại trở thành hòn đá. Nhưng quãng đời còn lại, anh chỉ muốn ôm lấy hòn đá này, mặt trời mọc rồi lặn, không cần sống với lòng trống rỗng nữa. Dẫu sao, ánh trăng năm đó ngồi trong lòng anh tay khoác tay anh cười duyên làm nũng ấy, cho dù có biến thành đá, cũng là đá làm từ đường. Note:  1. Bá đạo tổng tài cẩu huyết sấm sét, xin hãy đem sẵn cột chống sét khi đọc. 2. Chân nam chính từng bị thương, sau sẽ khôi phục 3. Tính cách nữ chính: Yêu tinh chuyển thế and yêu tinh chuyển thế and yêu tinh chuyển thế, nhìn cho rõ rồi hẵng đọc. 4. Tác giả mặc sức tưởng tượng, không thích thì đừng đọc, đã đọc thì đừng mắng. Tác: ngọt văn, sảng văn, tái hợp xuyên quốc gia Mời các bạn đón đọc Cô Cản Đường Tôi Tắm Trăng của tác giả Nam Lâm Đậu Đậu.
Hệ Thống Tu Chỉnh Vận Mệnh - Mộ An Thiển
Bạn muốn tìm một bộ truyện nhanh xuyên với những câu truyện ngắn gọn và súc tích. Không cần nội dung phải cẩu huyết ngược luyến, chỉ cần có chút ngọt sủng trong tình yêu, chút phấn khích khi được vả mặt tra nam, tra nữ. Bạn muốn tìm một bộ truyện có sự xuất hiện của những bé pet manh manh dễ thương, sẵn sàng làm tan chảy trái tim của các “Sen”. Vậy thì chúc mừng bạn, “Hệ thống tu chỉnh vận mệnh” chính là sự lựa chọn thích hợp dành cho bạn. Câu chuyện bắt đầu khi Tô Noãn là nhân viên thực tập ở cục quản lý “Tu Chỉnh Vận Mệnh”, cục quản lý này có nhiệm vụ sửa lại vận mệnh cho những ai bị đánh cắp, bị quấy rối và lệch khỏi số phận ban đầu bởi các yếu tố ngoại đạo như trọng sinh, xuyên không... Mà Tô Noãn chính là người chấp hành nhiệm vụ này, cô sẽ ẩn mình dưới lớp áo của những con thú cưng, đi đến các thế giới khác nhau, giúp đỡ người đã bị đánh cắp vận mệnh, cho họ tìm lại vinh quang, tìm lại hạnh phúc vốn thuộc về họ. Nhưng mà Tô Noãn chỉ là cô nhân viên thực tập thôi, đã vậy còn phải giúp người trong tình trạng biến thành thú cưng nữa. Haizz, không thể nói cũng chẳng thể viết, Tô Noãn phải làm sao bây giờ? Đúng rồi, cô còn có bạn đồng hành giúp sức mà ^^. Tần Cẩn Ngôn đã yêu thầm Tô Noãn từ lâu, anh và cô tính ra cũng là thanh mai trúc mã. Ngay từ nhỏ, Tần Cẩn Ngôn vẫn luôn chú ý đến tiểu cô nương mềm mụp, lúc nào cũng tươi cười ấy. Nhưng hình như cô không thích anh. Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần anh giả bộ lơ đãng đến gần, cô liền nở một nụ cười tôn trọng mà xa cách, chưa hàn huyên được vài câu đã vội vã rời đi.  Cẩn Ngôn yêu Tô Noãn, anh muốn được ở bên cô, muốn cô nhìn anh bằng đôi mắt rực rỡ lung linh luôn mang theo ý cười nghịch ngợm, muốn được cô thân cận, muốn được cô làm nũng...Và rồi Cẩn Ngôn lén đi theo Tô Noãn mỗi khi cô làm nhiệm vụ. Thế là từ đó, Tô Noãn luôn có một người bạn đồng hành, người bạn ấy giúp cô không còn cảm thấy cô đơn, hỗ trợ cô trong quá trình làm nhiệm vụ, quan trọng hơn là luôn yêu thương và bảo vệ Tô Noãn hết mực. Tuy Cẩn Ngôn không có ký ức trong từng thế giới, nhưng bản năng sủng ái, cưng chiều Tô Noãn đã ăn sâu vào tiềm thức của anh.  Mời các bạn đón đọc Hệ Thống Tu Chỉnh Vận Mệnh của tác giả Mộ An Thiển.
Con Rể - Triệu Hi Chi
 Người ta hay nói "chuột chạy cùng sào" để nói về tuyệt cảnh, về bế tắc, về những lựa chọn ngắc ngoải không có lối ra, ở Hứa Tắc trong cuốn Con rể, mình thấy rõ điều đó. Hứa Tắc, nói không ngoa, khi lựa chọn kết hôn với Thiên Anh, làm rể nhà họ Vương, đã là "chuột chạy cùng sào". Dẫu nàng không cố ý lựa chọn, nhưng tại thời điểm ấy, cái danh con rể là cánh cửa cuối cùng nối dài thêm những hoài bão, những nguyện vọng, những trách nhiệm mà Hứa Tắc tự giao phó cho mình, đồng thời, cánh cửa đó cũng đóng đinh luôn thân phận nàng, khiến nàng mãi mãi không thể trở mình về làm nữ tử được nữa.  Câu chuyện mở ra với hoạt cảnh Hứa Tắc ngoại gia thì lận đận, nội gia thì lục đục, bị nhà vợ chế giễu, bị cha vợ đuổi đánh chạy té khói, còn bị ném cho u đầu chảy máu. Giữa lúc đó, người anh vợ Vương Phu Nam vừa trở về toả sáng như "bạch mã hoàng tử", thật là, anh vợ với em rể, khoảng cách không chỉ là con lừa non và con ngựa bạch mà họ cưỡi, khoảng cách đó hệt như so con phượng hoàng đỏ rực và con quạ đen cháy khét, mà đáng buồn nhất là chúng lại đứng cạnh nhau. Hứa Tắc làm việc ở Bỉ Bộ, cái chức trách còn chưa được gọi là "quan", việc nhiều mà lương lại nhẹ, tóc bạc sớm, một đường không thấy cơ hội thăng quan tiến chức. Cơ hội duy nhất nàng lựa chọn cho mình là thi "nâng bậc" thì trong phút chốc bị vỡ thành bọt nước khi chủ khảo thẳng tay đánh "đỗ" thành "trượt". Thật đúng là, tên nàng có chữ "Tắc", tắc mãi chẳng thấy thông. Con đường nàng phải đi tiếp theo, ngoài ý muốn của nàng, nằm trong mớ âm mưu dương mưu ở chốn quan trường. Nếu nói kỳ thi nàng bị cố ý đánh trượt là kỳ thi "nâng bậc", thì kỳ thi nàng bắt buộc phải đỗ, kỳ thi Chế khoa, cũng xem như kỳ thi "công chức" thời bây giờ. Phải làm sao để bước được những bước đi của riêng mình, mà bề ngoài lại có vẻ như mình đã hoàn toàn bị thao túng?  Phải làm sao để mục đích của mình đạt được, mà không phá vỡ cái bố cục của "cấp trên", để mình vẫn như một quân cờ nhỏ bé trên bàn cờ đã được bày binh bố trận ?  Quan lộ như chiếc thuyền đi trong vũng lầy, khi bước vào ai cũng hy vọng rạng rỡ tổ tông, nhưng càng đi càng xa, trải qua sóng gió, cũng càng xa hoài bão ban đầu. Trên đời này, những việc bản thân có thể thay đổi bằng thực lực quá ít, nếu có bạn đồng hành, liệu có thể cầu mong có chút ít khả thi chăng? May mắn thay cho Hứa Tắc, nàng dù muốn dù không, nàng vẫn có Vương Phu Nam ở bên cạnh. Dẫu ban đầu chỉ là chìa tay bôi thuốc cho nàng, cho nàng cưỡi nhờ ngựa, cầm chân quan phủ cho nàng hoàn thành nốt bài thi, cho nàng thuê con ngựa già mà hắn hết lòng chăm sóc... hay về sau là những gợi ý, những chỉ điểm từ một tiền bối đã lăn lộn chốn quan trường, là ân tình bảo vệ nàng an toàn khi nàng gặp nguy hiểm... với Hứa Tắc, chỗ nào cũng như ẩn như hiện có bóng dáng Vương Phu Nam, như sương sớm mùa thu, như gió mát mùa hè, như trăng ấm đêm đông, như hoa cỏ mùa xuân.  Mà Vương Phu Nam cũng không mong cầu nhiều hơn thế, như chàng từng tha thiết thổ lộ: "ta cam nguyện trở thành sương sớm mùa thu của nàng". Nhưng dẫu bên này có lòng, bên kia có ý, Hứa Tắc cũng không dám bước thêm một bước. Nàng khao khát cái mảnh chân tình ấy như rét nàng Bân thiếu chăn, nhưng cũng chính nàng là kẻ co ro ngồi ngoài hiên chịu lạnh để chôn vùi cái mảnh tình vừa manh nha đâm mầm xanh biếc. Vương Phu Nam, cậu bé con 5 tuổi thuở xưa theo chân cha nàng đòi làm con rể, cậu bé con nhất quyết chăm sóc con ngựa để Vệ tướng quân có thể gả con gái cho hắn, cậu bé con "quách tỉnh" đòi tín vật vì sợ chẳng có gì làm tin, sau này đã thành cậu thanh niên 28 tuổi, dù cho Vệ tướng quân đã mất tích nhiều năm, dù cho con gái ông đã bặt vô âm tín, vẫn nguyện chờ đợi nàng cho đến khi hắn tròn 30 tuổi. Trời cao không phụ hắn, cuối cùng hắn cùng tìm được người hắn chờ. Nhưng tìm thấy thì sao? Không tìm thấy thì sao? "Giữa bọn họ không có hiểu lầm gì hết, nhưng khó đến được với nhau, hắn tiến từng bước thì nàng lui từng bước. Hắn nóng vội tiến lên, nàng đau lòng lùi lại. Hắn không thể ép buộc nàng, mặc dù biết trong lòng nàng cũng cất giấu tình ý. Chặn giữa hai người là dòng sông lớn cuồn cuộn, không chỉ là Thiên Anh mà còn có lý tưởng và hoài bão của mỗi người. Chỉ vì tình nghĩa riêng tư mà vứt bỏ tất cả, dường như là không thể nào". *** Thiên Anh hung hăng ném ánh mắt coi thường về phía Vương Phu Nam, Hứa Tắc cũng hùa với Thiên Anh để hắn thấy rằng, với họ, lòng tốt của hẳn chẳng qua cũng chỉ là cáo chúc tết gà mà thôi. Thế nhưng, với Vương Phu Nam mà nói, những hành động đó của phu phụ Hứa Tắc không đáng để tâm. Thiên Anh nắm chặt tay Hứa Tắc. Vương Phu Nam lại không mảy may để ý, mở hộp thuốc của mình ra, dùng tay chấm chấm một ít thuốc, thoa lên vên thương trên trán Hứa Tắc. Hứa Tắc khẽ cau mày. Vương Phu Nam chỉ mải chăm chút cho vết thương trên trán Hứa Tắc, nhưng cũng không quên mở miệng: "Thiên Anh kia, nhiều lúc mạnh miệng nhưng ngoài việc giữ được chút thể diện không cần thiết, thì chẳng còn gì. Thừa nhận sự thật thì có gì khó khăn, thuốc của muội tốt hay không tốt, vết sẹo trên trán muội là minh chứng rõ nhất." Vương Phu Nam thoa thuốc xong thì thản nhiên thu tay về, vẻ mặt rất bình thản, không tỏ ý khiêu khích nhưng lời nói ra lại trái ngược hoàn toàn: "Thuốc của Thiên Anh vừa đưa là thuốc từ mười năm trước, muội phu nếu thấy còn dùng được thì cứ dùng, nếu thấy không được thì dùng cái này." Vương Phu Nam vừa nói vừa kín đáo đưa hộp thuốc của mình cho Hứa Tắc, cũng không nói thêm lời nào với Thiên Anh, liền đi vòng qua cửa ngách vào nhà, cái túi hình cá màu bạc lắc lư bên hông. "Hắn ta như vậy là có ý gì!" Thiên Anh tức giận đóng sầm cửa lại, lại cau mày quay về phía Hứa Tắc, giằng lấy hộp thuốc trong tay nàng: "Không được phép dùng!" Trên đường chợt có mấy tiếng chó sủa. Hứa Tắc cúi đầu ho nhẹ một tiếng, nhìn hộp thuốc Thiên Anh cầm tới: "Thuốc này chắc đúng là từ mười năm trước." ... Mời các bạn đón đọc Con Rể của tác giả Triệu Hi Chi.