Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhật Ký AB

Thể loại: Hiện đại, oan gia Convert: Daisy_chrys Editor: Sam, sassy Beta: Sam Poster: nyan_neko Độ dài: 12 nhật ký + 2 ngoại truyện Nếu một nhà văn có lương sách bán chạy nhưng tính cách hướng nội, làm việc độc lập gặp phải một biên tập viên tính tình cố chấp và kiên nghị sẽ ra sao? Tất cả không đơn giản như hai người hành tinh khác chống lại nhau như vậy... *** Review “Nhật ký AB” Thực ra truyện e thích nhất của 13 là "Nhật ký AB". Nó logic kiểu gì trời ơi, từ sự “đấu kiếm” của Hạng Phong với Lương Kiến Phi , đến cách hai người tự phân tích tâm lý cho bản thân, cho đối phương, đến cách giải quyết từng vấn đề trong cuộc sống. Hạng Phong và Lương Kiến Phi gì đâu mà "hợp nhau" thế. E đặc biệt thích cách xây dựng mạch truyện của 13 ở tác phẩm này: từ tên chương, nhật ký của Alpha và Beta ở đầu mỗi chương, đến những mẩu truyện từ thực tế và cách nhìn nhận của mỗi nhân vật trong truyện,... Tác giả quá xuất sắc khi miêu tả tính cách của Hạng Phong và Lương Kiến Phi. Một Hạng Phong bề ngoài hoà nhã, lịch sự với mọi người nhưng thực ra ẩn sau là sự hướng nội, tự ti về bản thân. Đọc những dòng cuối của chương 2 sẽ thấy Hạng Phong tự nhận mình là một con người mâu thuẫn như thế nào: "không hy vọng bị quấy rầy, lại khát vọng được mọi người đáp lại". Có lẽ sự mâu thuẫn trong con người anh ấy ở hiện tại là do quá khứ về gia đình không hạnh phúc tạo nên. “Hạng Phong luôn dùng mặt nạ của mình theo dõi thế giới xung quanh”, có lẽ vì vậy mà anh ấy luôn đưa ra lời khuyên đúng đắn nhất cho Hạng Tự, Thi Mặc, và kể cả Lương Kiến Phi. Không thể phủ nhận anh ấy rất thông minh và đáng sợ :))), mưu mô và xảo quyệt, Lương Kiến Phi chỉ có thể chạy trong ma trận của anh ấy mà thôi. Nhưng mà dù như thế thì sao, chỉ có trước mặt Lương Kiến Phi anh ấy mới bằng lòng thể hiện bản thân mình - một con người đầy sự xấu tính Hạng Phong cũng từng có bạn gái và chia tay nhau vì vật chất - “tiền”, hay nói đúng hơn theo cách Hạng Phong: “cô ấy không cảm thấy sẽ có một tương lai tốt đẹp khi ở bên anh”. Lương Kiến Phi thì sao, một người từng tổn thương trong hôn nhân với Trì Thiếu Vũ, ko dám thử yêu một người khác chỉ vì tự ti về bản thân mình là một phụ nữ đã ly hôn. Lương Kiến Phi cũng đã từng nói “Trì Thiếu Vũ như là như một giấc mộng của cô ấy, từng là đại diện cho khoảng thời gian đẹp nhất của Lương Kiến Phi, cô ấy cảm thấy sau khi ly hôn, khoảng thời gian tốt đẹp đó càng ngày càng cách xa cô ấy”. Hạng Phong đã từng nhận xét Lương Kiến Phi như thế này: “Cô ấy là…một người rất quật cường … Rất khó bị thuyết phục. Không chỉ thế, cô ấy thường nỗ lực thuyết phục người khác.” “Cô ấy rất độc lập, thậm chí có lúc tính cách tỏ ra kiên cường… Nhưng ngoài mặt thực ra không mạnh mẽ như vậy.” “Cô ấy cũng rất nhạy cảm, nhưng không hề yếu ớt.” “Kỳ thật cô ấy có tấm lòng lương thiện, nhưng lại…” Anh không khỏi nở ra một nụ cười khổ, “Không giỏi biểu đạt chính mình.” “… Là như vậy.” Lúc đọc đến đây, e cũng nghĩ anh ấy không thoát khỏi bẫy tình với chị ấy được nữa rồi, không thì lấy đâu ra sự miêu tả tỉ mỉ như thế này. Không thể phủ nhận Lương Kiến Phi là một người có rất lạc quan, có thái độ sống tích cực, dù đã thất bại trong hôn nhân nhưng vẫn tin tưởng vào hôn nhân - trái ngược với một Hạng Phong - bi quan, tiêu cực :)))) Một Lương Kiến Phi như thế này đủ để e sùng bái: “Tôi dùng hết sức mình theo đuổi hạnh phúc, nhưng trong một thời khắc nào đó, tôi đành lòng buông tha, bởi vì tôi hiểu được, thế giới này còn những điều khác so với “hạnh phúc” càng đáng để tôi phải kiên trì, càng khiến tôi không thể bỏ qua… Đó chính là, tôn nghiêm và niềm tin.” Tự hỏi hai người - hai thái độ sống khác biệt, lại đến với nhau một lẽ dĩ nhiên như thế, câu trả lời đơn giản, bởi vì họ có điểm chung - đều là những tâm hồn cô độc trong thành phố này. Đọc truyện rất lâu rồi nên nhiều cái hay, thấm trong truyện e ko còn nhớ rõ nữa. Chỉ biết sao truyện này hay đến vậy, nó tập hợp mọi thứ mà e muốn ở một quyển truyện ngôn tình: thực tế nhưng vẫn chứa đầy chất ngôn tình, hài hước có, sâu lắng có, logic có mà mâu thuẫn cũng có, tình cảm che mờ lý trí có, lý trí đánh thức sự xấu xa của nỗi đau cũng có,… E chỉ có thể nhận xét bằng một cặp từ: “Mâu thuẫn - logic” Sau cùng, e có thể viết dài như thế này bởi vì có một người có tâm edit xuất sắc như chị. Cảm ơn chị. Không có chị thì e cũng không biết đến XTTT, không biết đến một cuốn truyện hay như thế này - là chuẩn mực khi e đọc những câu truyện ngôn tình sau này. *** [Cảm nhận] NHẬT KÝ AB – Xuân Thập Tam Thiếu - Posted by Phoebe Hang: Lời mở đầu chỉ có thể nói đây là một câu chuyện đơn giản như không gì đơn giản hơn nhưng lại thấm đầy nhân sinh quan cùng triết lý về tình yêu, về hôn nhân và hạnh phúc. Hai người có thể ban đầu vì một sự hấp dẫn nào đó, hay vì một thói quen nào đó chú ý đến nhau, rồi từ từ sự quen thuộc của đối phương sẽ trở thành tình yêu. Hai người có thể lấy nhau vì yêu, nhưng để nắm tay nhau đi trọn một quãng đường thì cần cả hai ý thức được nghĩa vụ và trách nhiệm của bản thân. Ví như chuyện giữa Lương Kiến Phi và Trình Thiếu Vũ. Đó là một mối tình đẹp, lâu dài. Họ gặp gỡ nhau từ hồi trung học. Họ yêu nhau. Trãi qua những năm tháng đại học cùng nhau. Rồi mối tình gần mười năm ấy kết thúc bằng một đám cưới viên mãn. Ngay đám cưới ấy, họ mỉm cười hạnh phúc trao nhau nụ hôn đắm say cùng lờu thề trịnh trọng: sẽ chỉ mãi yêu đối phương yêu duy nhất cô / anh mà thôi. Tiếc là… Trình Thiếu Vũ và cả lẫn Lương Kiến Phi lại thiếu đi cái ý thức nghĩa vụ và trách nhiệm để có thể duy trì quan hệ hôn nhân dài lâu. Trình Thiếu Vũ có lỗi vì anh phản bội lời thề kia, ngoại tình không chỉ một mà với rất nhiều người rất nhiều lần. Rồi khi bị phát hiện, anh xin tha thứ nhưng khi nhận được sự khoan dung từ cô về sau anh lại vẫn chứng nào tật nấy… Để sau cùng, vì tránh bị mình bị tổn thương thêm nữa, cô chọn giải pháp ly hôn. Đoạn tình ấy, Trình Thiếu Vũ có lỗi, không sai vậy còn Lương Kiến Phi? Cô không trách nhiệm gì với sự tan vỡ đó ư? Chắc chắn có. Vì suốt những tháng năm sống chung ấy, cả hai luôn chọn sự trầm mặc im lặng đối diện với vấn đề. Họ không hề tranh cãi hay tranh chấp gì suốt những tháng ngày kết hôn. Đó có thể là cuộc hôn nhân hoàn hảo của cặp đôi hoàn mỹ: không cãi vả, không tranh chấp, không tức giận… nhưng đó lại chính là quả bom hẹn giờ âm ỉ cháy mà khi bùng phát sẽ phá hủy hoàn toàn hôn nhân tưởng mỹ mãn kia. Trong một bản thân, sẽ có những lúc tồn tại hai mặt đối lập và tranh luận không ngừng nhau mà ta hay gọi là đấu tranh giữa lý trí và tình cảm hay nói văn vẻ là giữa bộ óc và trái tim thì sao hai con người hoàn toàn tồn tại độc lập nhau bị gắn kết trong cái gọi là hôn nhân lại có thể đạt đến mức độ mỹ mãn của việc thấu hiểu hòa hợp đến độ không một lần tranh luận cãi lý cùng nhau? Nếu có chỉ có thể là do cả hai có xu hướng lảng tránh không giải quyết vướng mắc cùng nhau. Và kết quả đến một lúc nào đó, cả hai sẽ nhận ra bản thân mình không thấu hiểu đối phương và cứ thế ngoại tình rồi ly hôn là điều tất yếu. Lại trở về chuyện của Trình Thiếu Vũ và Lương Kiến Phi, sau bốn năm ly hôn, họ gặp lại nhau. Trình Thiếu Vũ thú nhận anh vẫn còn yêu cô và muốn cả hai bắt đầu lại từ đầu. Kiến Phi vẻ ngoài luôn tỏ ra cứng rắn, nhưng thẩm sâu trong cô là sự dịu dàng cùng tinh tế. Chính sự dịu dang ấy khiến Trình thiếu sau bốn năm trãi qua bao cuộc tình sớm nở tối tàn lại khiến anh nhớ quay quắt và chợt nhận ra nó ấm áp xiết bao. Sau bốn năm ly hôn ly hôn, Kiến Phi cũng thay đổi nhiều. Cô mạnh mẽ hơn, thẳng thắn bày tỏ quan điểm suy nghĩ của mình hơn khiến cho Trình thiếu đã từng yêu lại càng cuốn hút bởi cô nhiều hơn. Trò chuyện cùng cô, lắng nghe chương trình radio mỗi tuần của cô… cứ thế dần dần anh ý thức được anh đã bỏ lỡ những gì. Nhưng, tất cả đã muộn màng… họ chỉ có thể là những người bạn nên hạn chế gặp mặt nhau mà thôi. Có thể bạn cho rằng nếu Hạng Phong không xuất hiện, họ có thể trở về với nhau. Tôi nghĩ có thể đúng nhưng chưa đủ… Bởi Trình Thiếu Vũ là giấc mộng đẹp của cô, nhưng con người ta thế nào rồi cũng thức tỉnh. Cũng như khi yêu, bạn dễ dàng rung cảm trước một nét đẹp lãng tử nào đấy, bạn dễ dang ôm ấp hình bóng đào hoa nào ấy, nhưng để sống lâu bền, bạn không thể chỉ yêu và ngắm nghía mãi hình ảnh đẹp ấy, cái bạn cần là sự bổ sung, tích cực sống với nhau. Có lẽ vì thế, họ đã không thể trở lại cùng nhau, còn lại chăng chỉ là sự tiếc nuối của Trình Thiếu Vũ vì đã không biết trân trọng hạnh phúc anh từng có. Tôi thích cách Hạng Phong định nghĩa về tình yêu, về hôn nhân và cả cách anh tấn công Kiến Phi. Anh từng nói: “Một đôi nam nữ yêu nhau, muốn xác minh căn cứ tình cảm của đối phương thì họ phải dùng toàn bộ tình cảm của mình để trao đổi, đó không phải là sự lợi dụng mà là sự trao đổi”. Hạng Phong cũng như thế, anh muốn xác minh tình yêu của Kiến Phi thì anh phải dùng hết tình cảm của mình để trao đổi với cô. Mẫu người trầm lặng ít nói như Hạng Phong có thể không hấp dẫn người khác phái như Trình Thiếu Vũ, nhưng chính sự nghiêm túc cùng nồng nhiệt anh dành cho đối tượng của mình lại giúp anh mở toang cánh cửa kéo Kiến Phi ra khỏi sự phòng thủ của cô. Họ bắt đầu bằng việc quan tâm nhau, xen vào cuộc sống lẫn nhau, xuyên suốt là sự đối chọi tưởng như gay gắt của nhau, rồi dần dà thành quen thuộc và sau cùng họ yệ nhau. Đó là cả quá trình mà xuyên suốt quá trình đó họ tranh luận cùng nhau những quan điểm suy nghĩ, để rồi nhờ những cuộc đấu khẩu ấy, họ lại dần hiểu nhau, họ hạ xuống chiếc mặt nạ của bản thân cho thấy con người thật của mình. Rồi từ thấu hiểu họ chuyển sang đồng cảm và yêu nhau. Hạng Phong cũng từng viết: “Yêu, không phải là một bộ phim, không phải là một bữa cơm, không phải là một nụ hôn, lại càng không phải là một lời thề, mà là ham muốn bất diệt sâu trong nội tâm mỗi con người. Muốn nhìn thấy ánh mắt của người đó, muốn chạm vào mái tóc của người đó, muốn biết lúc nằm mơ người đó sẽ nói những gì, muốn nắm tay người đó từ lúc còn sống cho đến ngày tận thế, muốn hiểu rõ vì sao người đó cười, vì sao người đó khóc, muốn nỗ lực cũng muốn nhận lấy, muốn biết người đó, hiểu người đó, muốn ôm người đó đồng thời cũng muốn được người đó ôm… Thế nhưng tình yêu, nếu chỉ nhìn đến ham muốn thì lại có vẻ rất hạn hẹp. Nhẫn nại, kiên trì, mệt mỏi, lặng lẽ, nhớ mong, đương nhiên còn có thoả hiệp. Không phải thoả hiệp với tình yêu, mà là thoả hiệp với người mình yêu. Nói ra sự thật chính là mạo hiểm, yêu thương người nào cũng là một loại mạo hiểm, nhưng mà con người muốn đạt được khát vọng nào đó thì luôn phải mạo hiểm, cho dù cuối cùng thật sự không có gì cả, nhưng ít nhất chúng ta đã cố gắng.” Và Hạng Phong đã minh chứng cho điều ấy. Kiến Phi vẫn chịu tổn thuơng từ cuộc hôn nhân trước, cô vẫn mang trong mình tâm lý phòng thủ né tránh từ tình yêu tan vỡ trước. Hạng Phong đã rất cố gắng, anh cố gắng khiến cho cô quen dần sự có mặt của anh, giúp cô thẳng thắn phân định rõ lòng mình với Thiếu Vũ, giúp cô tự tin nhìn thẳng vào chuyện hai người. Mạo hiểm nhưng anh không ngừng cố gắng đến gần và bước vào trái tim cô. Tôi thích những đúc kết mà Xuân Thập Tam Thiếu mang lại. ” Chúng ta có thể dựa vào tình yêu để kết hôn, nhưng không thể chỉ dựa vào tình yêu để duy trì hôn nhân. Mỗi một đoạn tình yêu chỉ có hai người, chính là “bạn” và “tôi”. Tình yêu tách biệt chúng ta với những người khác, chúng ta có thế giới của mình, có lẽ chúng ta hy vọng vĩnh viễn ở trong thế giới nho nhỏ này, không muốn thoát khỏi. Mỗi một đoạn hôn nhân không chỉ có hai người, ngoại trừ “bạn” và “tôi”, còn có rất nhiều người khác. Hôn nhân khiến chúng ta hoà hợp vào trong thế giới của bọn họ, có lẽ chúng ta không thích thế giới của bọn họ, nhưng chúng ta không thể trốn thoát” Tôi nhớ có người từng nói, kết hôn không chỉ đơn giản là sống với một người nào đó mà là phải hòa hợp với cả đại gia đình của người đó, cuộc sống của người đó. Yêu có thể thích thì gặp, không thích thì né tránh, nhưng kết hôn rồi bạn không thể né tránh gặp mặt cả đời một người nào đó. Nhưng mấu chốt cuộc hôn nhân ấy vẫn là bạn và đối phương. Ngoại truyện về truyện trinh thám mà Hang Phong viết cũng khiến tôi bất ngờ. Bất ngờ vì cách xây dựng chi tiết của tiểu thuyết trinh thám, ngắn gọn, không thừa chi tiết nào và càng không thiếu logic những suy luận đưa đến thủ phạm. Chỉ có điều… khi rung động với một người nào đó, bạn hãy mạnh dạn mời đối phương nhảy cùng điệu đầu tiên, đừng chần chờ để rồi khi cơ hội vuột mất, cả hai lại lẩn quẩn những đường vòng mà không chắc liệu mình có tìm về nhau.  *** Bước vào văn phòng mỗi sáng thứ hai tâm trạng của tôi luôn không tốt, hôm nay cũng không ngoại lệ. Đầu tiên là bị ông chủ gọi đến giáo huấn một phen, nói rằng nội dung của bản thảo không giống như đã định, thúc giục bản thảo, kiểm tra bản thảo, anh ta vẫn đang lo liệu chính sách “Đại bổng gia kim nguyên” (nói trắng ra, là một tát vào mặt của cái giá để được ăn ngọt), ngoại trừ việc gật đầu, một câu dư thừa tôi cũng không nói. Bỗng nhiên tôi nghĩ tới từ “nhân vật” này, mỗi người trong chúng ta, mỗi ngày đều đóng những vai diễn khác nhau, sinh sống trong cùng một thế giới nhưng thật ra lại khác biệt. Ở trước mặt cha mẹ là đứa bé không kiên nhẫn nhưng vẫn duy trì nụ cười trên môi, ở trước mặt ông chủ là cấp dưới dám tức giận lại không dám nói, ở trước mặt bạn bè muốn kể khổ nhưng cuối cùng thường hay lựa chọn giả dạng thành đứa ngốc như không có việc gì, ở trước mặt người yêu… Ồ, tôi không biết, tôi nghĩ tạm thời tôi không có tư cách phát biểu ý kiến. Tóm lại, chúng ta không ngừng thay đổi thân phận, quan niệm ngày càng giả dối, nhưng hành động càng ngày càng chân thật, thậm chí ngay cả khi cô đơn cũng không nhịn được mà tự mình đóng một vai để làm hài lòng bản thân —— Trời à, tôi bỗng nhiên phát hiện, đối với người phụ nữ 30 tuổi mà nói đúng là chuyện rất bình thường, nghe ra có phải thật đáng buồn hay không? Chẳng qua, tôi sợ rằng ngay cả thời gian bi thương cũng không có, đã mười giờ, nếu tôi không bắt đầu làm việc nên làm thì sẽ có người muốn giết tôi. Không biết có phải là vì trời mưa cho nên tôi đặc biệt oán than… Hãy để mưa trút xuống đi… Alpha】 Lương Kiến Phi xê dịch đôi chân, cô chần chờ một giây đồng hồ, sau đó ấn nút “Đăng bài viết”, màn hình máy tính đầu tiên trở nên trắng xoá, sau đó là những dòng chữ cô vừa gõ vào liền xuất hiện trên nền trắng của màn hình, phía trên cùng bài viết có một hàng chữ phông lớn in đậm màu đen: Nhân vật. Cô không nhớ được khi nào thì bắt đầu nổi lên loại phong trào kết giao bạn bè trên trang web, những người quen thuộc và không quen thuộc đã từng xuất hiện trong cuộc sống của cô bắt đầu giống như bầy ong bay về tổ, đến hộp thư của cô mà yêu cầu thêm bạn. Sau khi trải qua cảm giác mới mẻ ban đầu, cô không hề vì “Cửu biệt trọng phùng*” mà thấy vui sướng, ngược lại càng buồn hơn như là mất đi, nhớ lại tất cả quá khứ, cô cảm thấy thời gian trôi qua còn nhanh hơn sự tưởng tượng của cô.   Mời các bạn đón đọc Nhật Ký AB của tác giả Xuân Thập Tam Thiếu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vẫn Luôn Cố Chấp
Truyện Vẫn Luôn Cố Chấp là hiện thân của một định mệnh, một sự ngang trái khi mà tình yêu lại làm cho con người có thể quên đi tất cả kể cả khi họ làm tất cả mọi thứ vì mình. Anh vẫn luôn theo đuổi cô, chờ đợi cô, xem cô còn quan trọng hơn cả bản thân của mình. Vậy mà cô nỡ lòng nào cười nhạt lên tình yêu của anh? Vẫn biết bên cạnh cô đã có người khác nhưng anh vẫn không bỏ cuộc mà buông cô. Phải chăng đây là thử thách mà ông trời muốn anh trải qua. Cùng nhau đón đọc để biết kết thúc của câu chuyện này như thế nào nhé!!! *** Lúc Bạch Trạm Nam từ công ty đi ra, người tài xế đang ngồi trong xe ngủ gật, xem ra thực sự đã làm phiền tới anh ta, dù có người đứng trước cửa xe một lúc lâu mà vẫn không phát hiện ra. Gió đêm hơi lạnh, khắp nơi đều tràn ngập hơi thở cuối thu, anh cúi đầu nhìn đồng hồ, kim đồng hồ đã chỉ đến 2h sáng. Cửa xe “bang” một tiếng đóng lại, lái xe giật mình, phút chốc mở mắt ra, trong con ngươi còn đọng lại chút ngu ngốc, như chim sợ cành cong* chào hỏi: “Tiên sinh—“ (*: Thành ngữ “Chim sợ cành cong” chỉ con chim sợ hãi khi nhìn thấy cung tên, còn dùng để chỉ về người từng bị hù dọa, chỉ cần nghe thấy tiếng động nhỏ cũng cảm thấy kinh sợ) Bạch Trạm Nam hơi nhắm mắt, cũng không để ý, một tay tháo cà vạt tùy tiện ném sang một bên: “Lái xe.” Lái xe nhìn anh từ trong gương một lúc, mới do dự thăm dò hỏi: “Đi, Lâm tiểu thư?” Lúc này Bạch Trạm Nam mới mở mắt ra, so với vừa rồi mặt anh nhăn lại không ít. Lái xe nghĩ, bản thân lại không cẩn thận chuốc họa, ông chủ mà không vui thì chính mình cũng theo đó mà gặp họa! Biết thế đã không nhắc tới Lâm tiểu thư….. Lái xe lén lút nghĩ mà sợ, lại nghe thấy Bạch Trạm Nam lạnh như băng phun ra một câu: “Tới chỗ cô ấy.” Lái xe vội vàng khởi động, một khắc cũng không chậm trễ, trong lòng âm thầm than thở một hơi, xem ra sau này vẫn nên ít nhắc tới vị tiểu thư kia thì hơn, mỗi lần nhắc tới cô ấy, bộ dạng Bạch Trạm Nam đều như muốn ăn thịt người. Xe đậu trước cổng lộ uyển, Bạch Trạm Nam lại im lặng ngồi trong xe không nhúc nhích, ngay cả bảo vệ đang trực cũng nhô đầu ra cúi chào: “Bạch tiên sinh, không vào sao?” Lái xe nhìn sắc mặt anh ẩn trong ánh đèn lúc sáng lúc tối cảm thấy sau lưng phát lạnh, sợ ông chủ lại thay đổi ý định sẽ quay lại gây sức ép với mình, liền dựng thẳng thắt lưng, không sợ chết nhắc nhở: “Hôm nay ngày mười sáu” Quả nhiên lời vừa ra khỏi miệng, sắc mặt Bạch Trạm Nam càng khó coi, nhưng không còn do dự xuống xe, lại còn nóng nảy thấp giọng khiển trách một câu: “Tôi biết, nhiều chuyện.”   Mời các bạn đón đọc Vẫn Luôn Cố Chấp của tác giả Phong Tử Tam Tam.
Trúc Mã Ve Vãn Thanh Mai
Úc Cẩn là thiên kim tiểu thư của Úc gia, là bảo bối trong lòng cha mẹ. Nói gia thế có gia thế, nói ngoại hình có ngoại hình, nói tính tình có tính tình, hẳn có thể nói Úc Cẩn gần như là một đối tượng tốt để hẹn hò thậm chí là kết hôn. Nhưng khó hiểu là 26 năm trên cuộc đời, Úc Cẩn chưa có nổi một mối tình vắt vai. Xung quanh cô có rất nhiều con trai, nhưng chân chính quen thân có lẽ chỉ có mỗi tên thanh mai trúc mã với cô là Hứa Vi Mộ. Hứa Vi Mộ là bạn từ nhỏ với Úc Cẩn, đẹp trai, nhà giàu và anh đặc biệt rất yêu cô bạn của mình. Nhưng thời trẻ dại, vì một lần Úc Cẩn không rõ là vô tình hay cố ý đã thốt ra câu làm “tổn thương” tâm hồn thiếu niên mới lớn, làm cho cả hai cũng trở thành đôi oan gia khắc khẩu từ đó.    “Tớ nói này Úc Cẩn, dù gì cũng sắp ba mươi rồi, nếu cậu không mau chóng tìm bạn trai thì thế nào cũng sẽ trở thành gái già mất ! -Hứa Vi Mộ! Ăn nói vớ vẩn! Tớ đây mới hai mươi sáu, cách hàng ba vẫn còn rất xa! -Suốt hai mươi mấy năm không hề có bạn trai thì cậu nghĩ trong bốn năm nữa cậu sẽ tìm được sao? -Xì, bản tiểu thư có thua kém ai đâu chứ? -Phải không đây, vậy chúng ta đánh cược đi, nếu trong vòng một năm cậu tìm được đối tượng, xem như tớ thua, lúc đó cậu muốn gì cũng được. Ngược lại nếu cậu thua, bất luận tớ yêu cầu gì thì cậu cũng phải đáp ứng. -Cược thì cược! Bà đây sợ à!” .......... Cũng từ vụ đánh cược định mệnh ấy mà con đường oan gia của cả hai đã phải lật sang một trang mới. Đừng nghĩ Hứa Vi Mộ bình thường đấu khẩu, chọc tức Úc Cẩn mà không quan tâm gì, hơi bị lầm rồi đấy. Có thể nói từ nhỏ đến lớn, bất kỳ tên con trai nào vừa có ý nghĩ đến gần Úc Cẩn thôi là đã bị anh dẹp bỏ ngay lập tức, lớn lên những lần xem mắt của Úc Cẩn có lần nào mà không có bàn tay của anh nhúng vào phá hoại. Nhưng đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma, vào lần sắp xếp xem mắt cuối cùng lại nhảy ra một mối họa khiến cho Hứa trúc mã phải nhảy dựng lên.  Làm sao có chuyện để công sức và thời gian hơn hai mươi năm đổ sông đổ biển, thế là Hứa Vi Mộ phải thẳng tay, tốc chiến tốc thắng làm rõ tình cảm của cả hai cũng như xác định mối quan hệ của họ.  Khi chính thức trở thành người yêu của nhau, Úc Cẩn đặc biệt dính người, Hứa Vi Mộ thì lại vô cùng hưởng thụ sự đeo bám đó. Nhưng hạnh phúc chưa được bao lâu thì cái bóng ở quá khứ trong lòng Úc Cẩn một lần nữa lại xuất hiện – Lâm Khê, bạn gái cũ của Hứa Vi Mộ, cũng từng là bạn thân của cô.  “Từ nhỏ đến lớn, anh chỉ thích em” Đó là điều Hứa Vi Mộ đã khẳng định với Úc Cẩn. Vậy qúa khứ của ba người rốt cuộc là như thế nào? Lý do gì làm hai người bọn họ phải bỏ lỡ những 8 năm? Mọi chuyện đều sẽ được tháo gỡ từ từ trong xuyên suốt câu chuyện.   Hứa Vi Mộ hội tụ đầy đủ các tố chất của một nam chính vô sỉ, phúc hắc. Nữ chính thì mình không thích lắm, vì đôi khi hơi yếu đuối, không có lòng tin vào tình cảm của cả hai, nhưng được cái khi đã xác định rõ tình cảm của đối phương thì cũng khá mạnh mẽ. Cặp đôi phụ Lâm Chấp cũng rất dễ thương, ngọt ngào. Tiểu tam, hoa đào của nam nữ chính theo mình thì hơi nhạt nhòa, có lẽ vì vậy mà những tình tiết hiểu lầm cũng không mấy kích thích hay ức chế.  Nếu bạn cần một bộ thanh mai trúc mã vui vẻ, không quá kịch tính hay ức chế thì bộ truyện này rất thích hợp cho bạn đấy. ------------ Review by Pisà - fb/ReviewNgonTinh0105 Des by Họa Hậu *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic: Google/huaban Mời các bạn đón đọc Trúc Mã Ve Vãn Thanh Mai của tác giả Diệp Hề Lương.
Vẫn Còn Vương Vấn
Dịch Mộ Tranh, rõ ràng 20 mùa khoai sọ vẫn chưa có dịp lọ mọ cùng ai, thế nhưng lại được mệnh danh là một cô nàng lẳng lơ thay bạn trai như quần áo... Boss giấu mặt đứng sau hàng loạt tin đồn tai hại này là ai? Dịch Mộ Tranh bất đắc dĩ phát hiện, kẻ đó là tên oan gia Lâm Cẩn Nam. Dịch Mộ Tranh và Lâm Cẩn Nam là hàng xóm của nhau từ nhỏ, thậm chí đến bây giờ vẫn còn giữ thói quen gọi nhau bằng biệt danh thuở bé, Quả Cam và Cola. Dịch Mộ Tranh là con gái của cặp đôi Dịch Bách Sanh - Dịch Tiểu Liêu trong một tác phẩm khác mang tên “Lấy tên ai lặng lẽ yêu em”. Mình chưa có dịp đọc bộ truyện kia nên không thể so sánh, nhưng dưới cảm quan riêng, “Vẫn còn vương vấn” không được gọi là một câu chuyện hay, nếu buộc phải đánh giá thì mình sẽ đặt nó ở mức tạm ổn, đọc dễ vào nhưng chóng quên vì thực sự không có điểm nhấn gì đặc biệt.    Nhân vật nam nữ chính có hình tượng hơi nửa mùa, rõ ràng là yêu nhau muốn chết nhưng chẳng chịu nói, thành ra lại ngược tâm nhau đến muốn phát điên. Dịch Mộ Tranh không giỏi che giấu cảm xúc, duy chỉ có trước mặt Lâm Cẩn Nam cô lại có thể che giấu một cách hoàn hảo nhất. (Điểm này làm mình nhớ đến một phân cảnh của thư ký Kim và Lee tổng, cứ sĩ diện không nói thành tiếng, chỉ muốn đối phương bắt sóng não mình :v)  Dịch Mộ Tranh được cha mẹ ruột, cha mẹ nam chính và cả nam chính nuông chiều nhiều quá nên tính khá tiểu thư và tự cao, cả IQ và EQ đều hơi chậm tiêu :v. Gần như xuyên suốt cả truyện nữ chính cho mình cảm giác bí bách, muốn biết mà không có gan hỏi, vì sợ kết quả sẽ không như trông đợi, chính vì tính cách này đã gây ra những hiểu lầm không hề đáng có. Duy nhất ở cuối truyện khi Dịch Mộ Tranh nhất quyết đòi ở bên chăm sóc Lâm Cẩn Nam, đến lúc này mình mới cảm thấy cô ấy cũng không đến nỗi quá tệ. Về nam chính, do từ đầu không chịu hiểu rõ tình cảm của mình, huyễn hoặc bản thân rằng Dịch Mộ Tranh không phải mẫu bạn gái lý tưởng mà đi kết giao cùng cô gái khác. Dù mối tình ấy tồn tại không được lâu, nhưng Lâm Cẩn Nam phần nào khiến Mộ Tranh luôn cảm thấy tội lỗi vì nghĩ mình là tiểu tam, đồng thời làm cho một cô gái được gọi là hiền lành như nữ phụ hiểu lầm và gây tổn thương cho Mộ Tranh.  Nhưng ở Lâm Cẩn Nam lại có những ưu điểm mà khiến vai nam chính giao cho anh là xuất sắc nhất, anh có thể gạt bỏ cảm xúc của mình vì bận tâm đến cảm nghĩ của Quả Cam. Thậm chí anh còn cực kỳ giữ mình, nhận những ai có ý đồ với anh, Lâm Cẩn Nam lập tức tránh xa, không muốn Dịch Mộ Tranh hiểu lầm. Đàn ông như anh còn tồn tại trong cuộc sống thật không? Làm ơn cho tôi order một anh T.T. Một khi Dịch Mộ Tranh gặp bế tắc tìm đến cái chết, Lâm Cẩn Nam cảm thấy mình bất lực hơn bao giờ hết, vì trong khoảng thời gian Quả Cam cần anh nhất, anh lại không thể đến bên cho cô một bờ vai vững chãi để tựa vào. Khi những cảm giác bất lực đạt đến đỉnh điểm, Lâm Cẩn Nam tìm cách quay về với Dịch Mộ Tranh, anh gặp phải tai nạn, tuy không bị thương nghiêm trọng nhưng để lại ảnh hưởng về sau. Cũng chính vì vậy, sau này khi Quả Cam và Cola chính thức yêu nhau, những hiểu lầm được sáng tỏ, những tưởng sẽ là một cái kết khép lại đầy mỹ mãn, nhưng tác giả tiếp tục không nể mặt độc giả hắt thêm xô máu chó nồng nặc khác. Bản thân Lâm Cẩn Nam vì nhận ra di chứng ngày càng trầm trọng nên đã dùng những lời lẽ gây tổn thương nhất, buộc Quả Cam buông tay và quên anh đi, tiếp tục sống thật tốt:: “Em chỉ cần vui vẻ, chuyện khổ sở cứ để một mình tôi gánh vác.” . Những tình tiết ở giai đoạn này khiến mình cảm thấy nữ chính thần kinh quá mức thô, những người xung quanh cô có biểu hiện kỳ lạ đến mức khó có thể che giấu nhưng Dịch Mộ Tranh vẫn không lờ mờ cảm nhận được độ nghiêm trọng của sự việc, đồng ý chia tay Lâm Cẩn Nam và trong lòng oán hận anh. Đến mức mà phải có một người nói thẳng toẹt bệnh trạng của Cola, Dịch Mộ Tranh biết anh vì muốn tốt cho cô mới làm như vậy. Tình yêu làm trí thông minh của đàn ông tụt giảm, làm sự thông minh của phụ nữ thành giá trị âm, có lẽ chính vì vậy mà họ không đủ tỉnh táo để nhìn nhận người mà con tim mình đã chọn, trải qua sóng gió mới khiến họ biết quý trọng người kia hơn. Hai người họ đã bỏ lỡ quá nhiều năm, nhưng Dịch Mộ Tranh lại cảm thấy mình thật may mắn, vì trong những năm tháng thanh xuân u mê, Lâm Cẩn Nam vẫn luôn ở chỗ cũ chưa hề rời đi. Thứ cô muốn chẳng nhiều, chỉ cần một hạnh phúc giản đơn. Chỉ cần Lâm Cẩn Nam còn ở bên Dịch Mộ Tranh, đó sẽ là những chuỗi ngày đáng giá nhất trong cuộc đời cô. ------ Review by Tà Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Lúc chuông điện thoại di động vang lên, tôi đang vùi ở trong chăn xem tiểu thuyết mà lệ rơi đầy mặt, cặp mắt mơ hồ nhìn ba chữ to ‘Dịch Tiểu Liêu’ đang nhấp nháy trên màn hình, tôi lấy tay áo ngủ lung tung lau nước mắt, "Alo?" Lời thăm hỏi đúng quy cách của Dịch Tiểu Liêu vang lên: "Bảo bối, nhớ mẹ không?" "Không nhớ." ". . . . . ." "Mẹ với Dịch Bách Sanh còn nhớ tới con sao?" Tôi hít hít lỗ mũi, trong lòng yên lặng thề về sau sẽ không bao giờ xem tiểu thuyết ngược luyến nữa. Quả thực là tự mình tìm ngược, xem đến mức nội tâm vốn tràn đầy ánh nắng mặt trời giờ trở nên hết sức âm u. Dịch Tiểu Liêu bên kia đột nhiên trầm mặc mấy giây, thế này tuyệt không giống mẹ già nói nhiều của mình nha! "Mẹ?" Tôi thử kêu lên thăm dò, cũng đừng vào lúc Dịch Bách Sanh không có ở trước mặt mẹ, mà mẹ già gặp phải chuyện gì chứ. Đến lúc đó tôi không thể chịu nổi hậu quả ba già Dịch Bách Sanh bạo phát. "Quả cam, con nhớ mẹ rồi! Còn khóc nữa, đừng ngượng ngùng." Tôi đầu hắc tuyến nói: "Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi chơi với ba con đi." Nhất thiết đừng trở về làm loạn thêm! "Con gái này, nhất định là di truyền từ ba con." Dịch Tiểu Liêu ở bên kia lẩm bẩm, "Thâm trầm - cái tật xấu này, không tốt tí nào." ". . . . . ." "Nhớ năm đó, ba con tính tình thâm trầm, ba mẹ đã bỏ lỡ sáu năm nha." "Mẹ, phí đường dài quốc tế rất đắt ——" mẹ rốt cuộc muốn nói gì! "Cái gì?" Dịch Tiểu Liêu lại dừng lại, tôi có thể tưởng tượng dáng vẻ mẹ ở bên kia đang vò đầu liều mạng suy nghĩ. Chắc chắn lại bị mình xoay chóng mặt không nhớ rõ chuyện chính, mẹ già cực phẩm của tôi nha. Tiếp đó trong điện thoại liền truyền đến thanh âm nghiêm túc của Dịch Bách Sanh, "Dịch Mộ Tranh, ba nghe nói con lại yêu đương rồi hả?" Bàn tay đang cầm điện thoại của tôi run lên vì hoảng sợ, the thé giọng nói, "Mẹ nó, ai tung tin đồn nhảm?" ". . . . . ." Trong điện thoại truyền đến tiếng hô hấp nặng nề. Hỏng bét, không cẩn thận để lộ ra ‘đức hạnh’ khi ở trường học. Tôi thận trọng m Mời các bạn đón đọc Vẫn Còn Vương Vấn của tác giả Phong Tử Tam Tam.
Áo Blouse Trắng Và Bã Đậu Ngọt
Review bởi: Rabbitlyn - fb/hoinhieuchu Giới thiệu : Đường Quỳ vừa mới bước qua sinh nhật tuổi 23, không thể lay chuyển được mẹ mình, bị ép phải bước lên con đường đi xem mắt. Đến lúc gặp mặt, cô và người đàn ông tuấn tú kia nhìn nhau không nói lời nào. Thật lâu sau đó, Đường Quỳ khó nhọc lên tiếng, cảm giác cả hàm răng đều đang run lên cầm cập: “Thầy… Chào thầy ạ!” * Đi xem mắt gặp phải thầy giáo của mình thì phải làm sao đây QAQ * Lưu ý trước khi đọc: 1. Nam lớn hơn nữ 10 tuổi. 2. Chuyện tình cảm thầy trò   Tranh thủ nghỉ lễ thấy truyện đã hoàn mình lập tức nhảy luôn. Nếu ai thích combo mĩ thực và bác sĩ chắc cũng khá thích bộ này. Nữ chính Đường Quỳ đã tốt nghiệp Đại học Y nhưng vì một tai nạn dẫn đến bệnh tâm lí không thể tiếp tục theo đuổi ngành Y, nam chính Giang Trúc từng là thầy giáo dạy nữ chính thời Đại học, vậy nên khi hai người gặp nhau trong buổi xem mắt khá là lúng túng, từ đó câu chuyện bắt đầu. Điều mình thích ở truyện này có lẽ là bầu không khí ngọt ngào xuyên suốt tác phẩm. Nữ chính có hoàn cảnh khá éo le hồi nhỏ, nhưng khi mẹ cô kết hôn với bố dượng thì không có những tình tiết cẩu huyết như các bộ truyện khác là bộ dượng ngược đãi, anh kế xa lánh, chiều chuộng cô như công chúa nhỏ. Nữ chính có mối tình khá sâu với nam phụ, nhưng chính anh ta đã khiến nữ chính bị mất đi cả tương lai rộng mở. Nam chính tưởng rằng cả đời sẽ gắn bó với ngành y, yêu một cô gái theo sắp đặt nhưng cuối cùng thật may khi đó lại là cô gái anh trúng tiếng sét từ cái nhìn đầu tiên. Nam chính cũng cực kì suy xét cho sự khó xử của nữ chính sợ cô không vượt qua được quan hệ thầy trò, vậy nên anh mạnh dạn tấn công từng chút một. Chả ai ngờ rằng bác sĩ Giang vì tán gái mà ngày ngày đi mua đồ ngọt ở cửa hàng nhà người ta còn nói dối mua cho cháu trai. Hay như khi anh giúp cô giải quyết sự khó xử và cứ thế thuận lí thành chương làm đối tượng hẹn hò. Nam chính không ngừng chiều chuộng nữ chính, anh kiên nhẫn chờ cô thổ lộ căn bệnh tâm lí, thật may là nữ chính khi biết bệnh của mình cũng rất phối hợp điều trị. Chuyện tình của nam nữ chính là “gặp đúng lúc đúng người” bởi nếu sớm hơn cả hai đã không vượt qua rảnh giới thầy trò, muộn hơn biết đâu nữ chính xem mắt đã vừa ts người khác. Điều mình tiếc nuối duy nhất trong tác phẩm đó là vẫn chưa thấy được nữ chính quay lại với ngành Y, hoặc cũng có thể tác giả để cho người đọc tự hình dung chăng? Thêm nữa đó là truyện tình của mấy đôi phụ khá là máu chó và cẩu huyết, cô bạn thân nữ chính và chị họ nam chính đều bắt đầu từ 419, một mối tình thì có kết quả khá nhanh hai bên chưa kịp thấu hiểu, còn mối tình kia ở thì tương lại, nhưng khiến cho một cô gái trở nên bị ảnh hưởng thần kinh, thêm nữa mắc bệnh cố chấp điên rồ, luôn cho rằng nữ chính không xứng với nam chính, đổ lỗi mọi chuyện đến với mình là do nam chính không chấp nhận tình cảm. Tóm lại nếu để giải trí thì cũng tương đối ổn, còn truyện thì cũng không quá sâu sắc. *** Review by #Lâm Tần - fb/ReviewNgonTinh0105: Nam chính Giang Trúc là một bác sĩ. Nếu dùng một cụm từ để diễn tả nhân vật này, thì chính là “người đàn ông độc thân hoàng kim". Anh có vẻ ngoài cao lớn tuấn tú, khí chất điềm tĩnh trưởng thành. Trong khi thành tích học tập và làm việc luôn đứng top thì hành trình yêu đương lại luôn ở vạch xuất phát. Nói như nam chính trong bộ phim “Thư ký Kim sao thế?” đang gây sốt gần đây thì là “Anh quá quý giá nên không thể rơi vào tay người khác được”(*). À vâng, thế nên mới diễn ra buổi xem mắt đầu tiên đầy nghệ thuật vào cái tuổi băm vài nhát của anh đấy bác sĩ Giang ạ. “Áo blouse trắng" đã thuộc về nam chính rồi, vậy thì “bã đậu ngọt" chắc chắn là nói về nữ chính. Tuy nghề nghiệp của cô là thợ làm bánh, nhưng mà “bã đậu ngọt" lại không phải là tên của một món ăn. Thông thường người ta dùng từ “bã đậu" để chỉ những người đầu óc không được thông minh nhanh nhạy lắm, nhưng mà ở đây lại là bã đậu “ngọt", do vậy có thể đoán nữ chính của chúng ta là một cô gái đơn thuần ngọt ngào và ngốc nghếch trong tình yêu. Mà Đường Quỳ chính xác là một cô gái như vậy. Tốt nghiệp đại học y danh giá, thế nhưng vì một tai nạn bất ngờ mà không thể tiếp tục hành nghề, cô mở một tiệm bánh ngọt tự mình làm chủ. Đường Quỳ rất xinh xắn, tính cách lại nhẹ nhàng dịu dàng khiến ai gặp cũng muốn yêu thương. Nhưng mà, cái này cũng không hẳn là tốt đâu nhé. Mẹ Đường Quỳ tái giá, thế nên cô lại có thêm một người ba dượng và một anh trai danh nghĩa. Cả ba người đều xem cô như bảo bối vậy, đặc biệt là người anh cuồng em gái thành bệnh như Đường Cách, tuyệt đối không để cô tuỳ tiện gặp gỡ giao lưu với người khác được. Vậy là, Đường Quỳ hơn hai mươi tuổi, như hoa như ngọc, cũng phải đi xem mắt. Nhân duyên chính là như vậy. Trong một số câu chuyện khác, việc đi xem mắt thường là một bước đệm cần khơi dậy tính ghen tuông của nhân vật chính hoặc là cần tạo ra tình huống anh hùng cứu mỹ nhân hay đại loại thế. Câu chuyện này lại khác, nam nữ chính thực sự gặp nhau trong một buổi xem mắt nghiêm túc. Chỉ có điều, đối phương không hẳn là hoàn toàn xa lạ, mà cũng không hẳn là quen biết. Giang Trúc từng là thầy giáo của Đường Quỳ trong một năm khi anh đến dạy thay cho 1 giảng viên khác. Thế nên, đây cũng không phải là mối tình thầy trò gì cả, chỉ là tạo ra chút khúc mắc trong lòng Đường Quỳ mà thôi. Đã từng gọi “thầy", bây giờ gọi “anh", đúng là có chút… áp lực. Vậy là cô từ chối, không phải không vừa ý, mà là không đủ dũng cảm. Không sao, Đường Quỳ cứ việc từ chối, việc tiến tới đã có Giang Trúc lo. Trong một mối quan hệ, luôn phải có một người chủ động phát triển, nếu không sẽ mãi dừng lại một chỗ cho đến khi một trong hai người tìm được một mối quan hệ mới. Giang Trúc hoàn toàn không muốn như vậy. Anh giữ thân như ngọc hơn 30 năm mới chờ đến ngày gặp được người thích hợp như cô. Đâu phải đơn giản mà anh đồng ý đi xem mắt dễ dàng như vậy chứ. Có lẽ Đường Quỳ không nhớ, nhưng anh lại nhớ cô rất rõ, ngay từ ngày cô còn bé cơ. Thế nên, kiểu duyên phận như thế này, gặp rồi là không được bỏ lỡ. Anh lớn hơn cô nhiều tuổi cũng không phải là uổng phí, nếu cô sợ thì để anh. Trong lòng đã xác định, Giang Trúc cũng không vội vã, anh từng bước từng bước tự thêm mình vào cuộc sống của cô. Ví dụ như, anh sẽ thường xuyên mua bánh ngọt ở tiệm của cô cho một thằng nhóc cháu trai tưởng tượng nào đó. Ví dụ như, anh sẽ ở lại trực đêm cho đến lúc cô đóng cửa để “tiện đường" đưa cô về. Ví dụ như, anh rất “vô tình" tiếp xúc với người nhà của cô để tăng thêm điểm cộng cho mình, và rất nhiều ví dụ khác nữa. Cuối cùng, mối quan hệ giữa anh và cô trở thành thế này: “Chúng ta bắt đầu lại nhé. Xin chào, anh là Giang Trúc, bạn trai của em.” “Chào anh, em là Đường Quỳ, bạn gái của anh.” Có màn đối đáp như trên là bởi vì sau khi hai bên cảm thấy đối tượng xem mắt khá là phù hợp, mới cùng đi đến thoả thuận sẽ thử ở bên nhau một tháng xem thế nào. Đường Quỳ đương nhiên không biết mình đã bị “anh thầy" Giang Trúc dẫn dụ kiểu gì, nhưng mà bác sĩ Giang gần như đã đạt được mục đích rồi. Ban đầu là một tháng, tiếp theo chính là một đời. Trong quá trình phát triển tình cảm, rất nhiều tình tiết xuất hiện nhưng tất cả đều chỉ là những bước đệm nhỏ mà thôi. Bạn của anh trai cô, một Diệp Thời Ngôn playboy chính hiệu, sống bỡn cợt đến nỗi thích Đường Quỳ mà cũng không biết. Đến khi nhận ra thì ấn tượng về anh trong lòng cô đã tệ đến mức không thể nào cứu chữa. Thêm một Trịnh Ngọc si tình, thích Giang Trúc từ thời cắp sách nhưng lại không thể bước vào trái tim anh. Thực ra thì những nhân vật này không có ai là xấu cả, mong rằng một ngày nào đó họ sẽ được làm nhân vật chính trong câu chuyện của riêng mình. Hành trình yêu đương của Giang Trúc và Đường Quỳ giống như hai người đang cùng đi trên 1 chiếc xe đạp vậy, đi qua mấy cái ổ gà nho nhỏ tự động sẽ xích lại gần hơn, tay cũng tự nhiên ôm chặt hơn. Sự cưng chiều của Giang Trúc là không có giới hạn, dường như tất cả những dịu dàng của cả cuộc đời anh đều dành cho cô gái nhỏ Đường Quỳ này mất rồi. Nhưng tất nhiên là anh cũng nhận được rất nhiều thứ, một Đường Quỳ thuần khiết tinh tươm nhất, tất cả những lần đầu tiên của cô đều dành cho anh, như thế là quá công bằng rồi còn gì. Một trong những lần đầu tiên đó, là như thế này: Giang Trúc: “Vừa rồi anh có xem dự báo thời tiết, đêm nay sẽ có mưa rào kèm theo sấm chớp.” Đường Quỳ: “Vậy thì sao?” “Em có sợ sấm chớp không?” “Không sợ, sao thế?” “Nhưng… anh sợ.” “Cho nên?” “Tối nay, em có thể nhường cho anh một nửa giường không?” “...” À, điều quan trọng là đêm đó có mưa, nhưng mà không có sấm chớp và hai người chỉ nằm có nửa cái giường thôi. Mọi người cũng đừng nghĩ trong sáng quá nhé, tưởng tượng nhiều vào, vì H chỉ là một cơn gió thoảng, đi rồi mà người đọc còn chưa kịp nhận ra nữa cơ. …. Câu chuyện tình yêu này vô cùng đơn thuần và bình dị, không có những tình tiết kịch tính đến khó tin. Là kể về cuộc sống của những con người bình thường nhất với những mối quan hệ và những tình huống ai cũng có thể gặp phải. Giống như sự bất đồng giữa người nhà bệnh nhân và bác sĩ muôn đời không lối thoát, thái độ của cư dân mạng đối với mỗi sự việc mà mình vốn không hề hiểu rõ, những toan tính cá nhân trong môi trường làm việc, … Nhưng trải qua những vấn đề như vậy, mới biết được rằng ai mới là người sẽ ở lại bên mình đến cuối cùng, ai mới là người đáng để chúng ta trao gửi chân tình. Giang Trúc thật sự may mắn, gặp được gia đình tốt như vậy, lại có được người con gái đáng yêu như Đường Quỳ. Đường Quỳ cũng may mắn, mẹ con cô được gia đình mới yêu thương, cô có một anh trai cuồng em gái đến không có thuốc chữa, lại có được một người đàn ông như Giang Trúc. Thế nên, ở hiền gặp lành là có thật nhé. Hãy cứ sống như một người tốt nhất có thể, bạn chắc chắn sẽ nhận được những điều xứng đáng. Đến đây rồi, xin tặng các bạn bài hát “Làm vợ anh nhé" của Phạm Bảo Nam, bởi vì giai điệu thật sự vô cùng phù hợp với câu chuyện tình cảm ngọt ngào đáng yêu của Giang Trúc và Đường Quỳ. “Làm vợ anh nhé, anh có một bờ vai đủ rộng. Một vòng tay ấm, một trái tim luôn thấu hiểu em. Làm vợ anh nhé, anh sẽ luôn là người che chở. Mang đến cho em sự bình yên. Dù mai mưa nắng, anh sẽ luôn là người dẫn lối.. Buồn vui gian khó đã có anh ở đây sẻ chia.. Chẳng cần em phải lo lắng hay bận tâm điều gì.. Và giờ hãy hứa: Trọn đời yêu anh nhé em. “ (**) _________ " ": Trích từ truyện (*): Trích từ phim Thư ký Kim sao thế? (**): Lyric bài hát Làm vợ anh nhé của Phạm Bảo Nam   Mời các bạn đón đọc Áo Blouse Trắng Và Bã Đậu Ngọt của tác giả Tử Tiện Lý.