Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sau Khi Xuyên Thư Mở Ra Đơn Giản Hình Thức

Bạn đang đọc truyện Sau Khi Xuyên Thư Mở Ra Đơn Giản Hình Thức của tác giả Thủy Nguyệt Thanh Phong. Ngô Ưu không ngờ tới mình lại xuyên vào tiểu thuyết, trở thành nhân vật pháo hôi độc ác trùng tên. Pháo hôi vốn đã là dạng nhân vật chỉ có thể chết thê thảm, lại còn độc ác làm trời làm đất, thích gây chuyện với vai chính, thế thì không phải kết cục còn kinh khủng hơn sao? Chưa hết, nhân vật pháo hôi này thế mà còn dám đắc tội với vai trùm phản diện toàn tiểu thuyết, Triệu Thanh Tử. Vai ác này bị tật hai chân, người nhìn qua tưởng ôn nhu, hiền dịu, thực chất lại tàn nhẫn, lạnh lùng, giết người không ghê tay, một người u ám, điên cuồng. Sau khi nguyên chủ đâm nàng một kiếm, nàng ngoài mặt nói không sao không có trách tội, nhưng sau lưng lại phái người đâm nguyên chủ thành cái sàng rồi vứt xác nơi hoang dã. Ngô Ưu nhìn thanh kiếm trên tay mình, lại nhìn đến đại vai ác nhu mỹ Triệu Thanh Tử bị mình đâm trúng. Đầu óc trống rỗng, giọng nói nam chủ chất vấn mình vì sao lại làm như vậy truyền đến, Ngô Ưu đột nhiên lóe lên một ý tưởng. Sau đó, nàng nhìn Triệu Thanh Tử, khuôn mặt cực kỳ bi thương: "Thanh Tử, ngươi tại sao luôn chạy về phía người khác! Ta yêu ngươi! Ngươi nhìn ta đi!"....... *** Ngô Ưu làm sao cũng không thể nào tưởng tượng được, bản thân sẽ bị một ngụm nước làm sặc chết, sặc chết thì cũng liền thôi, nhưng ai ngờ vừa mở mắt đã phát hiện trong tay mình cầm kiếm, còn đâm một mỹ nữ mặc trang phục cổ trang màu trắng ngồi ở trên xe lăn. Đầu óc nàng trống rỗng, còn không kịp phản ứng chuyện gì đã xảy ra thì đã bị người đẩy ra một phen. Ngô Ưu không có phòng bị nên bị đẩy ngã, nàng ngã ngồi ở trên mặt đất, đang định đứng lên mắng người. Ngẩng đầu vừa thấy, chỉ thấy một nam tử mặc áo xanh nôn nóng dò hỏi thân thể nữ tử áo trắng bị kiếm đâm trúng, nữ tử hô hấp có chút hỗn loạn, sắc mặt thì dị thường trắng bệch, nhìn qua giống như một con cá sắp chết. Sắc mặt của nam tử thập phần khó coi, hắn lại quay đầu nhìn chằm chằm nàng, trong mắt tràn đầy tàn nhẫn, hắn mở miệng nói: "Ngô Ưu! Tại sao ngươi làm như vậy! Thanh Tử tiểu thư có thù oán gì với ngươi, ngươi lại muốn đoạt tính mạng nàng!" Cảnh tượng này rất quen mắt, nàng giống như đã thấy qua ở nơi nào đó. Thanh Tử??? Tên này hình như là vai ác cuối cùng trong tiểu thuyết ngược tâm mà lần trước nàng xem, vậy cảnh tượng này là...! Hình như là cảnh pháo hôi vai ác Ngô Ưu tìm đường chết...! Ngô Ưu nhìn thanh kiếm nhuốm máu trong tay mình, máu trên thân kiếm đang nhỏ xuống, tí tách mà đánh vào đầu óc Ngô Ưu...! Oái ăm!! Trời ạ! Ta xuyên thành pháo hôi vai ác cùng tên trong sách. Thậm chí là loại pháo hôi sơ cấp nhất, nói là vai hề nhảy nhót cũng không ngoa. Nguyên chủ là điển hình cho loại người ngực đại ngốc nghếch, không sợ trời không sợ đất, không chỉ đắc tội với nam nữ chủ mà còn lần lượt mạo phạm các vai ác khác trong truyện, sau khi đâm Triệu Thanh Tử bị thương, nàng bị Triệu Thanh Tử âm thầm đâm thành cái sàng, vứt xác ở nơi hoang dã. Lúc trước, sau khi nhân vật này chết đi, Ngô Ưu phi thường hoan thiên hỉ địa, bởi vì nhân vật này dính nam chủ như kẹo mạch nha, tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng lại khiến người ta cực kỳ ghét bỏ. Hơn nữa, tính cách nàng hung hãn, ngang ngược vô lý, ngoại trừ có khuôn mặt và một thân hảo công phu ra thì không còn gì khác. Một trận gió thổi qua, cơ thể Ngô Ưu run run, sắc mặt thậm chí còn trắng hơn Triệu Thanh Tử bị kiếm đâm vài phần, làm sao bây giờ làm sao bây giờ? Hiện tại bản thân đã trở thành Ngô Ưu người này, chẳng lẽ xuyên qua còn cần nhìn tên sao? Bị đâm thành cái sàng còn khó chấp nhận hơn là bị sặc chết a!!! Trương Bá Ngộ ngồi xổm xuống rồi nắm lấy tay vịn xe lăn của Triệu Thanh Tử, đôi mắt nhìn chằm chằm Ngô Ưu cách đó không xa. Hắn thấy nàng thật lâu không nói lời nào, sắc mặt trắng bệch, thân hình run rẩy liền cho rằng nàng hiểu được bản thân gây ra đại họa, hắn đang muốn mở miệng, nhưng giọng nói thống khổ của Ngô Ưu đã truyền tới. "Vì cái gì! Vì cái gì Thanh Tử ngươi luôn chạy về phía người khác, ta yêu ngươi! Ngươi nhìn ta đi!" Nghe xong những lời này, Trương Bá Ngộ sợ đến ngây người, hắn khẽ nhếch miệng rồi mở to hai mắt nhìn. Triệu Thanh Tử cũng kinh ngạc đến ngây người, bản thân nàng vốn tới đây để cùng huynh trưởng kết giao, Triệu Thanh Tử đã sớm biết huynh trưởng có người trong lòng, lần này kết giao nàng kia cũng có mặt, Triệu Thanh Tử lập tức nghĩ mọi cách để bám trụ Trương Bá Ngộ để huynh trưởng có thời gian ở chung với nàng kia. Không nghĩ tới, Ngô Ưu sẽ đột nhiên xuất hiện rồi đâm nàng một kiếm, lại không nghĩ rằng có thể nghe được nàng nói lời yêu khiến người cảm thấy thẹn như vậy. Triệu Thanh Tử khiếp sợ, thậm chí quên mất cơn đau trên vai, trong đầu điên cuồng suy tư rốt cuộc là nơi nào xảy ra sai lầm. Không nên a! Toàn kinh thành đều biết người Ngô Ưu nàng thích chính là Trương Bá Ngộ, như thế nào sẽ? Nhìn nam chủ và vai ác đều bị lời nói hùng hồn của mình làm cho ngây ngốc, Ngô Ưu phi thường xấu hổ, giờ phút này nàng rất muốn sờ sờ cái mũi, nhưng hiện tại nàng còn cần phải duy trì vẻ mặt cực kỳ bi thương. Trong nguyên tác, Ngô Ưu trả lời là nàng yêu nam chủ, nàng ghen ghét, nên cuối cùng bị Triệu Thanh Tử thầm đâm thành cái sàng. Ngô Ưu suy nghĩ, nếu chính mình đã biết cốt truyện, thì liệu có thể thay đổi nó hay không. Vì thế, linh cơ vừa động, nàng đem lời thoại của nguyên chủ đổi chủ ngữ. Lại nhìn đến Triệu Thanh Tử một thân áo trắng, đôi mắt hơi hơi trợn to, bên trong vô cùng mê mang. Áo trắng trên vai nàng đã bị nhuộm thành màu đỏ, như là một chiếc lá phong đỏ lửa rơi xuống. Ngô Ưu cảm thấy có chút chói mắt, nam chủ đây bị choáng váng đấu óc hay sao? Còn đứng ngây ngẩn ở kia! Lại không gọi đại phu thì thật sự không tốt! Nghĩ đến đây, Ngô Ưu tiến lên hai bước rồi đẩy ra nam chủ, bế Triệu Thanh Tử ra khỏi xe lăn. Trên người nữ tử có hương thơm nhàn nhạt, thể trọng nhẹ đến dọa người, nguyên chủ Ngô Ưu hàng năm tập võ, bởi vậy dễ như trở bàn tay bế người lên rồi chạy tới đại phu trong trang viên. Ngô Ưu chạy rất nhanh, chỉ trong chốc lát liền bỏ lại Trương Bá Ngộ đang truy đuổi ở đằng sau. Nàng dựa vào ký ức của nguyên chủ, rẽ trái rẽ phải rốt cuộc tới nơi cần đến. Nữ tử trong lòng ngực vẫn luôn an tĩnh không có giãy giụa, đôi mắt xinh đẹp vẫn luôn ngẩng đầu nhìn chằm chằm mình. Ngô Ưu một cước đá văng cánh cửa, đặt nữ tử ngoan ngoãn ở trong lòng ngực nàng lên giường, sau đó gọi đại phu tới xem thương thế. Ngô Ưu ngồi ở bên cạnh nhìn đại phu kiểm tra vết thương của Triệu Thanh Tử, trong lúc lơ đãng lại đối diện với ánh mắt thẳng tắp của Triệu Thanh Tử. Bị nhìn chằm chằm khiến lòng nàng hoảng hốt, có chút xấu hổ quay đầu đi. Đại phu nói không có gì nghiêm trọng, miệng vết thương không sao, cũng không phải bộ vị trí mạng chết người, tĩnh tâm điều dưỡng là được. Ngô Ưu nghe được lời này thì thở dài nhẹ nhõm. Từ từ! Có phải nàng vừa mới cứu người muốn đâm nàng thành cái sàng hay không...! Nghĩ đến đây, Ngô Ưu không khỏi tự tay tát mình một cái, nàng tát rất vang, trên mặt đều có dấu đỏ. Trước tình huống bất thình lình như vậy, đại phu hoảng sợ, biết được vị này chính là tiểu thư nổi danh điêu ngoa trong kinh thành, hắn thật cẩn thận hỏi: "Ngô tiểu thư, ngài đây là?" Ngô Ưu có chút thê lương mà cười: "Ha hả...!Không có việc gì, ta đập con muỗi." Nghĩ tới chính mình tiếp tục lưu lại nơi này, Trương Bá Ngộ bọn họ liền phải tới, vì thế nàng hạ quyết tâm cáo từ. Đi đến cạnh cửa, Ngô Ưu nhẹ dạ có chút không yên lòng, nàng quay đầu lại nhìn người ở trên giường, thấy nàng ấy vẫn đang ngơ ngác nhìn chằm chằm mình. Thiếu nữ mặc áo trắng nhỏ xinh lại nhu mỹ, lông mi nhỏ dài, làn da non mịn, lúc này trong ánh mắt nàng tựa như hiện lên tia sáng, giống như yêu tinh lạc vào phàm trần, khiến lòng người thương yêu. Ngô Ưu xem đến ngẩn người, thầm nghĩ vai ác vậy mà lại mỹ lệ giống như trong sách miêu tả. Ngô Ưu là độc giả trung thành của quyển sách này, ngày thường đã xem qua rất nhiều tranh đồng nhân, nhưng giờ phút này Ngô Ưu cảm thấy những bức vẽ đó đều không đẹp bằng người này. Nhưng dù có đẹp thì cũng có độc, Ngô Ưu cấu mình một cái để bản thân hoàn hồn. Nàng xoay người rồi chắp tay, vẻ mặt rất đau khổ: "Thanh Tử tiểu thư, lần này là ta có lỗi, hôm nay vô ý khiến tiểu thư bị thương, còn nói xằng nói bậy, ngày khác chắc chắn sẽ tới cửa nhận lỗi, cho tiểu thư một lời giải thích." Sau khi suy diễn ra hình tượng dùng tình sâu vô cùng lại không thể không ẩn nhẫn một cách nhuần nhuyễn, Ngô Ưu lập tức xoay người bỏ chạy. Nguyên chủ nghe được tin tức cho nên mới cưỡi ngựa đến đây, Ngô Ưu tìm được con ngựa kia rồi quay về tướng quân phủ, vừa vào cửa liền nhốt mình trong phòng, cũng khóa chặt hết tất cả cửa sổ mới hơi hơi cảm thấy an toàn. Ngồi ở trên giường, Ngô Ưu hai tay ôm đầu gối, đôi mắt nhìn cánh cửa đóng chặt, có chút thất thần. Ngoại trừ một chút choáng váng khi mới vừa xuyên qua, hiện tại Ngô Ưu đã hoàn toàn kế thừa ký ức và võ công của nguyên chủ. Ngô Ưu là nữ nhi duy nhất của đại tướng Ngô Chiêm, mẫu thân của nàng mất sớm, phụ thân bận rộn công việc ở biên quan nên không có thời gian quản giáo nữ nhi của mình. Hơn nữa, mấy bằng hữu của nguyên chủ đều là nhị thế tổ [1], vì vậy mới hình thành nên tính cách hung ác khiến người chán ghét này của nguyên chủ. [1] Nhị thế tổ (二世祖): Những người giàu có, chỉ biết ăn chơi. Nàng đỡ trán, hồi tưởng lại nguyên chủ này cũng không sống quá vui vẻ gì. Không biết bản thân có đi đến kết cục như nguyên chủ hay không, nhưng mà đã như vậy thì chỉ có thể đi một bước lại tính một bước. Xuống giường rồi cầm lấy gương đồng, Ngô Ưu không khỏi rít lên một tiếng. Người trong gương mi như núi xa, mắt tựa thu thủy, môi đỏ tươi, khóe mắt có nốt ruồi son, quả thực là mị sắc vô biên. Cái này...!Ai có thể nghĩ, khuôn mặt thoạt nhìn thích hợp đi khiêu vũ như vậy, lại có thể nhấc tảng đá nặng 500 cân một lần đây...! Lắc lắc đầu, nàng không khỏi nghĩ đến dung nhan tuyệt sắc của vai ác, hôm nay nhìn thấy nam chủ Trương Bá Ngộ cũng phi thường dễ nhìn. Ngô Ưu cầm lấy gương đồng hết nhìn trái rồi lại nhìn phải, càng ngắm càng cảm thấy cực kỳ sung sướng, tâm tình cũng vì vậy mà trở nên nhẹ nhàng. Bên này có người tự mình thưởng thức quên mình, nhưng mà ở một bên khác, có người lại đang suy nghĩ hỗn loạn. Sau khi Triệu Thanh Tử về đến nhà, nỗi lòng vẫn luôn không yên. Lúc trước, khi huynh trưởng nói chuyện, nàng đều sẽ cực kỳ nghiêm túc lắng nghe, nhưng lần này lại khác. Nàng nằm ở trên giường, hơi có chút thất thần. Triệu Thanh Thư nhìn nàng lơ đãng thì hơi có chút lo lắng, lại nghĩ đến những gì đã xảy ra mà lúc nãy Trương Bá Ngộ nói với mình. Hắn khẽ nhíu mày, vươn tay nhẹ nhàng dò xét cái trán của muội muội, cũng không có dấu hiệu phát sốt. Hành động của Triệu Thanh Thư đánh gãy suy nghĩ của Triệu Thanh Tử, nàng không còn thất thần, dời ánh mắt nhìn về phía huynh trưởng ở mép giường. Thấy muội muội nhìn mình, Triệu Thanh Thư thở dài, trên mặt hắn lộ ra vẻ tự trách: "Là ca ca không tốt, không có bảo vệ được ngươi. Ngươi yên tâm, việc này ta chắc chắn phải khiến Ngô Ưu kia cho ngươi một lời giải thích, không những đâm ngươi, thế nhưng còn dám! Còn dám..." Triệu Thanh Thư không nói được nữa, hai chân muội muội nhà mình tàn tật, thân mình suy yếu, nếu là phu quân tương lai vô pháp thật lòng đối đãi nàng, cả đời này của nàng nhất định sẽ càng đau khổ hơn. Triệu Thanh Thư nghĩ, nếu muội muội cuối cùng không thể thành gia, vậy thì mình sẽ dưỡng nàng cả đời. Ai ngờ, lại có người đánh chủ ý tới trên người muội muội mình, vẫn là một nữ nhi gia! Không những là nữ nhi gia, mà vẫn là người không đàng hoàng! Hắn đều có thể nhẫn nhịn những chuyện này, nhưng Triệu Thanh Thư nhìn tâm tình muội muội nhà mình bất thường, giống như có chút ý tứ với Ngô Ưu kia. Triệu Thanh Tử không biết tâm lý huynh trưởng nhà mình lại diễn biến phức tạp như vậy, nàng nhẹ nhàng nắm tay huynh trưởng, lắc lắc đầu, lộ ra nụ cười lương thiện lại vô cùng am hiểu lòng người. "Huynh trưởng đừng giận, Ngô Ưu tiểu thư cũng không cố ý." Triệu Thanh Thư nghe được lời này, chuông cảnh báo trong đầu xao vang. Trong lòng tràn ngập cảm giác cải thìa nhà mình liền phải bị heo ủi mất. "Thanh Tử, ngươi thấy hỗn...!Ngô Ưu tiểu thư như thế nào?" Nhìn vẻ mặt huynh trưởng rất thận trọng, Triệu Thanh Tử lập tức hiểu được hắn muốn biết điều gì. "Huynh trưởng, ta không có bất kỳ tình cảm nào khác với Ngô Ưu tiểu thư, chỉ là cảm thấy nàng rất thú vị mà thôi. Ngươi biết, ta đối với bất cứ người nào cũng đều như vậy." Nhớ tới tính tình muội muội nhà mình quá mức ôn nhu, Triệu Thanh Thư thở dài, đồng thời trong lòng lại buông xuống một tảng đá lớn. Hai huynh muội hàn huyên trong chốc lát, Triệu Thanh Thư phân phó nha hoàn chiếu cố hảo Triệu Thanh Tử, sau đó đứng dậy rời đi. Nhìn theo Triệu Thanh Thư ngày càng đi xa, cho đến khi biến mất không thấy. Nụ cười trên khuôn mặt Triệu Thanh Tử dập tắt, nàng phân phó nha hoàn nâng mình khỏi giường, sau đó ngồi trên xe lăn đi đến bên cửa sổ. Lúc này là cuối mùa thu, cơn mưa hôm qua đã khiến cho toàn bộ hoa quế trong đình viện rụng hết cả, gió thổi những sợi tóc lòa xòa trên trán của thiếu nữa bên cửa sổ, cũng đưa tới một chút hương thơm ngào ngạt. Triệu Thanh Tử nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, muốn cho những làn gió thu mát mẻ cuốn đi nội tâm xao động bất an của mình. Nhưng vừa nhắm mắt lại, giọng nói bi thống của người nọ hôm nay bắt đầu quanh quẩn ở bên tai, quấy nhiễu khiến cho mình không thể yên lòng. Trong mắt nàng có chút ảo não, cảm thấy chính mình như vậy thật sự là dễ lừa gạt quá mức, chỉ là một chút hoa ngôn xảo ngữ mà đã rơi vào lưới của thợ săn. Hương hoa quế quấn quanh chóp mũi, ngào ngạt đến tận đáy lòng người, khiến nhân tâm cũng trở nên ngọt ngào. Nàng không khỏi nhẹ cong khóe miệng, nghĩ đến dáng vẻ người nọ nùng liệt như vậy, thật sự khiến cho người không quên. Lại nghĩ tới khi mình trị thương, người nọ tự tát bản thân một cái, hẳn vì là tự trách, bởi vì nàng ngộ thương chính mình. Triệu Thanh Tử nhìn thấy rất rõ ràng, lúc ấy kiếm của nàng đâm về phía Trương Bá Ngộ, chỉ là trên mặt đất trơn trượt, thân thể không ổn định cho nên mới đâm kiếm đến mình đang đứng ở bên cạnh. Sau khi đâm mình bị thương, sắc mặt của người nọ thế nhưng còn kém hơn cả mình, thân thể còn nhẹ nhàng run rẩy, nhất định là không nghĩ tới chuyện sẽ như thế này, sau đó cảm thấy áy náy. Khi nàng rời đi, còn quật cường tỏ vẻ chính mình vọng ngôn nhưng trên mặt không thế giấu được sự bi thương, thật đáng yêu. Khóe miệng ngày càng cong lên, ngăn cũng ngăn không được, nha hoàn ở bên cạnh nhìn dáng vẻ tiểu thư nhà mình như thiếu nữ hoài xuân, suýt chút nữa thì kinh sợ đến rớt cằm. Hôm nay mặt trời mọc từ hướng tây!! Thoát khỏi những dòng suy nghĩ ngọt ngào vô cùng, trong mắt Triệu Thanh Tử lóe lên tia thống khổ, nàng liều chết túm lấy vải vóc y phục trên đùi của mình. Như vậy, nàng rốt cuộc thích gì ở ta đây...! Ngô Ưu còn đang soi gương tự mình tán thưởng bản thân, hoàn toàn không nghĩ tới đại vai ác đã xuất sắc tự mình công lược xong.. Mời các bạn mượn đọc sách Sau Khi Xuyên Thư Mở Ra Đơn Giản Hình Thức của tác giả Thủy Nguyệt Thanh Phong.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đừng Khách Sáo, Anh Yêu Em - Minh Nguyệt Thính Phong
Anh cứ nghĩ cô là một người thích đóng kịch, cuối cùng nhận ra mình còn lắm kịch hơn. Hiểu lầm người ta, muốn lấy thân đền tội, không biết người ta có lấy hay không. Anh cứ nghĩ mình là anh hùng của cô, cuối cùng phát hiện ra bản thân mới là người cần được yêu thương. Biết được chân tướng rồi, muốn giành thêm chút quyền lợi, không biết người ta có quan tâm hay không. Thì ra chí khí của cô đầu bếp nhỏ chẳng hề thua kém nhân tài IT chút nào. *** Minh Nguyệt Thính Phong luôn là một trong những tác giả yêu thích nhất của tôi. Hài hước, duyên dáng, đáng yêu, ngòi bút của Minh Nguyệt Thính Phong hội tụ đủ tất cả những yếu tố này. Nhưng thứ khiến tôi ấn tượng và đánh giá cao nhất ở Minh Nguyệt Thính Phong chính là một quan điểm tình yêu tích cực, tươi sáng và thực tế theo một cách cực kỳ lãng mạn. Nếu nhìn qua thì tưởng như Mạnh Văn Phi và Phương Tĩnh khác nhau rất nhiều. Một người có học thức, có tiền tài, có bản lĩnh và tương lai xán lạn, còn một người chẳng có gì ngoài một tay nghề làm bếp vào loại khá. Nhưng thực ra khi ngẫm lại, hai người họ lại giống nhau rất nhiều. Họ không khổ sở đến mức ở dưới đáy vực thẳm, những gì họ có được đều do khổ công rèn luyện mà thành và quan trọng nhất, họ đều là những người mang ước vọng muốn chinh phục cuộc đời. Nữ diễn viên Hồ Hạnh Nhi có từng nói: “Người yêu cũ và người yêu trước của tôi đều rất tuyệt, một người đào tạo tôi trở thành một người phụ nữ dịu dàng, một người khiến tôi trở thành một người lớn chững chạc, nhưng tôi càng yêu người yêu hiện tại, vì anh ấy khiến tôi hóa thành trẻ con.” Nhưng Mạnh Văn Phi có thể vì Phương Tĩnh mà làm được cả ba điều này. Anh dạy cô về tầm nhìn, về cách trưởng thành, anh khiến cô muốn mình trở thành người phụ nữ đằm thắm và dịu dàng, đồng thời cũng chăm sóc và che chở cô như một đứa trẻ. Còn Phương Tĩnh, cô từng nghĩ cô không đủ tư cách để sánh vai cùng anh Phi, so với người con gái anh từng yêu, cô còn thua kém quá nhiều. Nhưng thực ra, những thứ người con gái kia có, cô cũng có thể có, nhưng những thứ mà Mạnh Văn Phi cần, lại chỉ có cô mới có thể đem lại cho anh.  Mời các bạn đón đọc Đừng Khách Sáo, Anh Yêu Em của tác giả Minh Nguyệt Thính Phong.
Thẻ Đọc Tâm - Dịch Phấn Hàn
Nếu có một bảo vật, có thể biết rõ người đang đứng trước mặt mình, không chỉ nhìn thấy dáng vẻ của họ mà còn có thể biết được những câu chuyện khó nói và những nỗi đau riêng trong lòng họ, vậy phải làm thế nào đây? Thẻ đọc tâm là một câu chuyện thần bí nhưng cũng rất chân thực về một tấm thẻ có thể đọc được suy nghĩ của mọi người. Tấm thẻ được các nhà khoa học trường Đại học B nghiên cứu chế tạo ra và trao cho một cô gái lương thiện có tên là Bạch Tiêu để hoàn thành thực nghiệm về nghiên cứu tâm lý con người. Từ đây, cô gái mười tám tuổi Bạch Tiêu được chứng kiến rất nhiều điều bất ngờ, có những niềm vui, nỗi buồn và vô vàn thất vọng, thất vọng về cuộc đời nhiều sự lọc lừa và nhiều nỗi trái ngang khi sự thật đen tối trong suy nghĩ của mỗi người đều hiển hiện trước mắt cô... Thẻ đọc tâm viết về câu chuyện của một người mười tám tuổi rất bình thường. Nói đến câu chuyện ở tuổi đời mười tám luôn khiến người ta nghĩ đến trường học, nhưng thực tế thì không chỉ có thế. Việc một người xót thương hay yêu thích một người đều có nguyên nhân sâu xa của nó. Mười tám cũng là độ tuổi có thể phát sinh rất nhiều chuyện. Họ đều có biết bao gian nan trắc trở và những sự đấu tranh hoặc từ bỏ. Ở độ tuổi còn rất trẻ, người ta nhìn thế giới này là một tờ giấy trắng. Tất cả những thứ mắt nhìn thấy, tất cả những thứ cảm nhận được đều sẽ rơi xuống từng giọt, từng giọt như mực. Không đen thì trắng, chính là trạng thái người ta nhìn thế giới khi ấy. Sau này, thời gian sẽ là giới hạn giữa hai màu đen trắng đó, màu xám sẽ xuất hiện và nhanh chóng lan rộng. Nó sẽ làm thay đổi tất cả suy nghĩ, cũng thay đổi cả quan điểm nhìn thế giới của bạn. Có rất nhiều điều rõ ràng được bắt đầu từ những thứ mơ hồ, khi đen trắng được phân rõ thì sẽ dần trở thành ảo ảnh. Người và vật mà ta yêu thích hoặc chán ghét cũng sẽ không được rõ ràng nữa, ranh giới giữa yêu và hận cũng trở nên mông lung. Không phải thế giới biến đổi mà là chúng ta đã thay đổi cách suy nghĩ khi đối diện với thế giới. Bí mật sâu kín của thời gian chính là sự trưởng thành từng chút, từng chút một. *** T hời gian viết Bốn năm phấn hồng tới Cô đơn vào đời cách nhau năm năm. Tôi đã nhận được hàng nghìn bức thư từ độc giả, có rất nhiều người đặt câu hỏi giống nhau: Chị đang làm gì thế? Sao lâu rồi chị không viết sách? Tôi không làm gì cả, cuộc sống bình thường với những niềm vui và nỗi buồn, chỉ như thế mà thôi. Tất cả những gì tôi cố gắng làm là hy vọng hiểu sâu hơn về cuộc sống, giống như một con cá, biển sâu và đáy nước là nơi chúng vô cùng hiếu kỳ và luôn muốn hướng đến. Sáng tác cũng chỉ là ngẫu nhiên có hứng viết. Có người nói Thẻ đọc tâm là một cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng. Tôi không nghĩ thế. Thực ra nó chỉ là một vài câu chuyện bình thường nhất ở bên bạn, cũng giống như Bốn năm phấn hồng và Cô đơn vào đời. Có điều, lần này câu chuyện kể về cuộc sống tàn khốc nhưng con người ta buộc phải chấp nhận. Tôi không chọn cách ngoảnh mặt làm thinh, hay lạnh lùng kể chuyện, mà hy vọng có thể có sức mạnh để bước vào thế giới, để cuộc sống của chúng ta trở nên tươi đẹp hơn. Tôi đã đem sức mạnh này hợp lại trong một tấm Thẻ đọc suy nghĩ. Tôi luôn viết về câu chuyện của những người bình dị và luôn có một tâm nguyện, hy vọng mỗi cuốn tiểu thuyết của mình đều không cần miêu tả quá nhiều mà bạn đọc vẫn cảm nhận được một cách rõ ràng: Tôi và bạn, vào lúc này, chúng ta cùng đi trên một con đường, cùng chiêm ngưỡng phong cảnh, gặp gỡ mọi người. Được cùng bạn lớn lên chính là tâm nguyện không cô đơn của tôi. Cuốn Thẻ đọc tâm này cũng không ngoại lệ. Thực ra nó viết về câu chuyện của một người mười tám tuổi rất bình thường. Nói đến câu chuyện ở tuổi đời mười tám luôn khiến người ta nghĩ đến trường học, nhưng thực tế thì không chỉ có thế. Việc một người xót thương hay yêu thích một người đều có nguyên nhân sâu xa của nó. Mười tám cũng là độ tuổi có thể phát sinh rất nhiều chuyện. Họ đều có biết bao gian nan trắc trở và những sự đấu tranh hoặc từ bỏ. Ở độ tuổi còn rất trẻ, người ta nhìn thế giới này là một tờ giấy trắng. Tất cả những thứ mắt nhìn thấy, tất cả những thứ cảm nhận được đều sẽ rơi xuống từng giọt, từng giọt như mực. Không đen thì trắng, chính là trạng thái người ta nhìn thế giới khi ấy. Sau này, thời gian sẽ là giới hạn giữa hai màu đen trắng đó, màu xám sẽ xuất hiện và nhanh chóng lan rộng. Nó sẽ làm thay đổi tất cả suy nghĩ, cũng thay đổi cả quan điểm nhìn thế giới của bạn. Có rất nhiều điều rõ ràng được bắt đầu từ những thứ mơ hồ, khi đen trắng được phân rõ thì sẽ dần trở thành ảo ảnh. Người và vật mà ta yêu thích hoặc chán ghét cũng sẽ không được rõ ràng nữa, ranh giới giữa yêu và hận cũng trở nên mông lung. Không phải thế giới biến đổi mà là chúng ta đã thay đổi cách suy nghĩ khi đối diện với thế giới. Bí mật sâu kín của thời gian chính là sự trưởng thành từng chút, từng chút một. Tôi luôn cho rằng trái tim con người là một vật vô cùng kỳ diệu. Nhìn trong vô số bức ảnh thì nó chỉ là một khối thịt. Nhưng tôi lại luôn cảm thấy, mọi buồn vui, họa phúc, vận mệnh đều từ đó mà ra. Tất cả niềm vui, hạnh phúc, những oán hận, đau khổ, bất hạnh cũng đều được chưng cất ở đó. Nhưng cái tạo nên tất cả không phải là bản thân trái tim con người, mà là chúng ta không đọc được suy nghĩ của nhau, tất cả mọi buồn vui đều từ đó sinh ra. Chúng ta cố gắng để nhìn thật rõ nhưng mãi mãi chỉ thấy một dải mù mịt. Nếu có một bảo vật, có thể biết rõ người đang đứng trước mặt mình, nhìn dáng vẻ thì bình thường nhưng trong lòng họ lại có câu chuyện khó nói và những nỗi đau riêng, vậy phải làm thế nào đây? Đó có thể là người bình thường nhất ở bên bạn. Khi ống kính dừng lại, có thể thấy tất cả đều rất bình thường: Một cô gái xinh đẹp đang nghe điện thoại, một người yêu anh tuấn đang đợi bạn bên bồn hoa, một thiếu niên tay đang run rẩy cầm dao và hét lên “cướp đây!”, một thiếu nữ trong sáng đang bắt bướm, một anh chàng tâm thần nằm trên giường bệnh, một hiện trường vụ uy hiếp con tin được truyền hình trực tiếp, một cô gái sau khi được cứu sống thì lại bị cha mẹ bỏ mặc và cả chú chó của cô ấy nữa. Hy vọng trong những câu chuyện này sẽ có một cảnh tượng khiến bạn cảm động, có một người được bạn nghĩ đến. Nhưng nếu tôi có một tấm Thẻ đọc suy nghĩ, tôi muốn đọc được: Hình bóng của tôi trong lòng bạn có giống như hình bóng thân yêu của bạn trong lòng tôi không. Phần kết được viết vào tháng Bảy năm 2011 và phần mở đầu được viết vào tháng Tám năm trước, đây là cuốn tiểu thuyết của một tác giả thuộc chòm sao Sư Tử, hy vọng bạn thích nó và cũng hy vọng hạnh phúc luôn ở bên chúng ta trong suốt cuộc đời. Dịch Phấn Hàn Vũ Hán, ngày 12 tháng 08 năm 2011 Mời các bạn đón đọc Thẻ Đọc Tâm của tác giả Dịch Phấn Hàn.
Trăng Sáng Cố Hương - Lại Nhĩ
Giang hồ không phải một câu chuyện cổ tích, mà là một tấm gương sáng để người ta soi vào rồi phân biệt thiện ác thị phi.  Trên giang hồ, có sự phản bội, có sự giết chóc, và đương nhiên là có máu tanh. Nhưng may thay, còn có những cái nắm tay gạt hết ân oán tình thù, có những bậc trung liệt luôn vững tâm niệm dù phải đối mặt với cường địch, có những con người hiệp nghĩa sẵn sàng xả thân vì thiên hạ.  Một tờ Thái Bình ước ban xuống, thiên hạ gió chuyển mây vờn. Tình nhi nữ đan xen, giang hồ tồn vong trong chớp mắt. Hãy cùng xem, oán thù liệu có cởi, ân tình liệu có đáp đền, lựa chọn của ai mới là chính xác! *** Triều đình ban ra 1 đạo luật gọi là Thái Bình Ước, bắt người giang hồ phải ký vào để  quy phục triều đình. Nếu ai quy phục thì phải thực hiện 3 điều: Giao nộp hết võ công bí tịch của môn phái cho triều đình. Các hiệp khách, võ nhân đều phải đến bộ binh đăng ký chịu sự quản lý của triều đình, triều đình sai đánh đâu thì đánh đấy. Khi đã ký Thái Bình Ước rồi thì tất cả hiềm khích trước đây của các ban phái đều xóa bỏ, mọi người bắt tay vui vẻ sống với nhau. Còn nếu ai không ký Thái Bình Ước, tham gia Thái Bình Minh thì sẽ trở thành tà ma ngoại đạo, triều đình sẽ tru diệt không tha. Trước tình hình đó, 1 vài môn phái hiệp khách đã tham gia Thái Bình Minh quy phục triều đình còn một nhóm khác nhất quyết không ký trốn chui trốn nhũi để tránh sự truy sát của quan quân. Lúc này có tổ chức tên Thương Thiên xuất hiện ra tay tương trợ những môn phái, hiệp khách đang khốn đốn trước sự truy quét của triều đình. Thương Thiện là một nhóm gồm nhiều người giang hồ chân chính thích độc lai độc giảng không chịu được sự bó buộc (không có loại ma đầu tàn ác trong đó nhé) tụ hợp lại. Nhưng nói thật 1 điều, Thương Thiên nổi danh như thế nhưng nếu truy tra đến cũng thì hầu như những thành viên nồng cốt lâu năm cũng không biết ai là người khởi xướng cho cái tổ hợp này. Lúc này, bên cạnh việc triều đình mạnh tay thanh trừ những phần tử chống đối Thái Bình Ước một cách lộ liễu thì giang hồ bỗng dưng xuất hiện nhiều vụ huyết án. Vịnh vào những huyết án đó, quân đội càng ra sức tru diệt những phần tử hiền hòa chưa vào Thái Bình Minh. Nổi cộm nhất trong các vụ án đó chính là vụ thảm sát cả gia đình quan huyên lệnh bằng thuốc độc gia truyền của Dược Vương. Thế là cả nhà Dược Dương bị cho là hung thủ, triều đình truy nã khẩn cấp. Nhưng với sự điều tra của Khương Hằng, chàng nhận ra có nhiều điểm khả nghi. Nếu Dược Dương giết thì sao lại sử dụng độc của chính mình 1 cách tiết kiệm thái quá đến thế>>lượng độc có hạn nên phải xài tiết kiệm>>Độc này cõ lẽ là đánh cắp của Dược Vương. Câu hỏi được đặt ra ở đây: Vậy ai là hung thủ sau màn? Khương Hằng đưa ra 3 giả thuyết: _Một là triều đình, cố tình chơi trò vu oan giá họa để lấy cớ thanh trừ hết võ lâm. _Hai là người có thù với Dược Vương cố tình mượn đao giết người, lợi dụng triều đình giết Dược Vương. _Ba là kẻ vô danh đã quy tụ anh hùng trong thiên hạ gia nhập Thương Thiên, theo lập luận của Khương Hằng: “Bây giờ hơn vạn võ nhân đã là thành viên của Thương Thiên, chỉ cần người nào đó có ý xấu, lợi dụng nguồn lực mạnh mẽ này cũng có thể hiệu lệnh thiên hạ” Mặc dù không ai muốn nghĩ thành viên nào đó của Thương Thiên là phần tử nguy hiểm nhưng hiện thực trước mắt không thể không đề phòng và tận lực điều tra. Thế là, mọi ngươi bắt đầu hành động để tra xét cho rõ nguồn cơn. *** Lại Nhĩ tên thật là Chu Lệ, hiện sống tại Nam Kinh, tốt nghiệp thạc sĩ chuyên ngành Luật. Đã sáng tác hơn ba mươi mộ tiểu thuyết, được dịch ra nhiều thứ tiếng, có một số bộ đã được mua bản quyền làm phim Các tác phẩm của tác giả Lại Nhĩ được dịch, xuất bản tại Việt Nam:   Bí Mật Ngôi Mộ Cổ Trăng sáng cố hương Anh hùng ca ... Mời các bạn đón đọc Bí Mật Ngôi Mộ Cổ của tác giả Lại Nhĩ.
Tội Này, Tôi Không Nhận - Thiên Đường Phóng Trục Giả
Văn án: Diễn viên đóng thế – Giản Hoa, ngày nọ phát hiện cả người quen lẫn không quen đều thông qua mọi cách tìm kiếm cậu, ngay đến cơ quan quốc gia cũng đến tận cửa… Tổ trưởng của tiểu đội dị năng: Đồng chí Giản Hoa, tôi đại diện cho quốc gia đến nói cho cậu một bí mật thế giới vừa được phát hiện. Nhân vật chính: Cái gì? Tổ trưởng của tiểu đội dị năng: Thế giới của chúng ta thật ra là một quyển sách. Nhân vật chính: WTF? Tổ trưởng của tiểu đội dị năng: Còn cậu sẽ trở thành Boss cuối của bộ tiểu thuyết bảy tập này. Nhân vật chính:… Tâm trạng của nhân vật chính như tên truyện. Kẻ xuyên sách Giáp: Chúng ta là trúc mã trúc mã, tôi phải là ánh trăng sáng trong lòng cậu chứ? Kẻ xuyên sách Ất: Tôi có ân với cậu, cậu phải chân thành với tôi chứ? Nhân vật chính:… Kẻ xuyên sách Bính: Tôi hiểu lòng người lại ân cần săn sóc, chúng ta phải thành bạn gay tốt lăn lộn cùng một chỗ chứ? Nhân vật chính:… Tâm trạng của nhân vật chính như tên truyện. Mời các bạn đón đọc Tội Này, Tôi Không Nhận của tác giả Thiên Đường Phóng Trục Giả.