Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mỗi Một Thế Giới Đều Thấy Sai Sai

Bởi vì vài nguyên nhân nên Thiệu Khiêm đã cắn nuốt phân nửa hệ thống, và quyết định trở lại tiểu thế giới có tọa độ này để trả đũa, Nhưng… Vì sao mỗi một thế giới đều thấy sai sai? Chẳng lẽ cách hắn xuyên việt không đúng? Chủ thụ, công trước sau đều là một người Categories: Xuyên qua thời không hệ thống điềm văn khoái xuyên Thăm dò chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Thiệu Khiêm┃Phối hợp diễn: Tinh phân công┃ Khác: Khoái xuyên *** Tóm tắt: Thiệu Khiêm là một người đàn ông bình thường, nhưng anh lại có một khả năng kỳ lạ, đó là có thể xuyên qua các thế giới khác nhau. Ban đầu, anh rất thích thú với khả năng này, nhưng rồi anh phát hiện ra rằng mình đang bị một hệ thống điều khiển. Hệ thống này yêu cầu anh phải hoàn thành các nhiệm vụ trong các thế giới khác nhau, nếu không anh sẽ bị tiêu diệt. Thiệu Khiêm không chấp nhận bị điều khiển, vì vậy anh đã cắn nuốt phân nửa hệ thống. Anh quyết định quay trở lại thế giới đầu tiên để trả đũa hệ thống. Tuy nhiên, khi Thiệu Khiêm quay trở lại thế giới đầu tiên, anh phát hiện ra rằng mọi thứ đều rất khác so với những gì anh nhớ. Anh gặp lại những người quen, nhưng họ lại không phải là những người mà anh từng biết. Anh cũng gặp phải những tình huống kỳ lạ, khiến anh cảm thấy như mình đang ở trong một thế giới khác. Thiệu Khiêm bắt đầu nghi ngờ rằng mình đã bị hệ thống điều khiển xuyên qua một thế giới khác. Anh quyết định tìm hiểu sự thật, nhưng càng tìm hiểu, anh càng nhận ra rằng mọi thứ phức tạp hơn anh tưởng tượng. Review: Nội dung: Mỗi Một Thế Giới Đều Thấy Sai Sai là một câu chuyện xuyên qua thời không hài hước và hấp dẫn. Truyện có cốt truyện sáng tạo, với những tình tiết bất ngờ và kịch tính. Truyện cũng có nhiều tình huống hài hước, giúp người đọc giải trí. Nhân vật: Thiệu Khiêm là một nhân vật chính đáng yêu và kiên cường. Anh luôn cố gắng tìm ra sự thật và bảo vệ những người thân yêu của mình. Tinh phân công là một nhân vật bí ẩn, nhưng anh lại có mối quan hệ đặc biệt với Thiệu Khiêm. Cốt truyện: Cốt truyện của truyện khá hấp dẫn với những tình tiết bất ngờ và kịch tính. Truyện có nhiều tình huống hài hước, giúp người đọc giải trí. Đánh giá: Mỗi Một Thế Giới Đều Thấy Sai Sai là một câu chuyện xuyên qua thời không hài hước và hấp dẫn. Truyện có cốt truyện sáng tạo, với những tình tiết bất ngờ và kịch tính. Truyện cũng có nhiều tình huống hài hước, giúp người đọc giải trí. Một số ý kiến đánh giá khác: Ý kiến 1: "Truyện rất hay, nội dung hấp dẫn, nhân vật đáng yêu. Mình rất thích cách Thiệu Khiêm tìm ra sự thật và bảo vệ những người thân yêu của mình." Ý kiến 2: "Truyện khá hài hước và giải trí. Mình thích nhất là những tình huống hài hước của Thiệu Khiêm và Tinh phân công." Ý kiến 3: "Truyện có một số tình tiết hơi phi logic nhưng nhìn chung vẫn rất đáng đọc. Mình sẽ recommend truyện này cho những bạn thích truyện xuyên qua thời không hài hước." Kết luận: Mỗi Một Thế Giới Đều Thấy Sai Sai là một câu chuyện đáng đọc cho những bạn thích truyện xuyên qua thời không hài hước. *** Thiệu Khiêm mặt không chút thay đổi nhìn lên tinh hải trước mặt, trước đây hắn bị đâm bỏ mình, vì sống sót đã trói buộc với cái gọi là hệ thống sống sót. Hắn nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ hệ thống cấp cho, chỉ là vì có thể trở lại trước lúc mình chết, để tránh khỏi vận mệnh bị đâm. Tuy cái thế giới kia không có gì để lưu luyến, nhưng hắn cũng chưa từng nghĩ tới thế mà mình cư lại chết không minh bạch như thế. Qua nhiều năm như vậy hắn nỗ lực hoàn thành hết mọi nhiệm vụ hệ thống cho ra. Dù cho mỗi lần đều là pháo hôi bị dập chết vô cùng thảm trong cái gọi là thế giới tiểu thuyết đó, nhưng hắn cũng chưa bao giờ từng định từ bỏ việc trở lại thế giới ban đầu, dù sao hiện nay hắn cũng chỉ có mỗi chấp niệm này mà thôi. Kết quả thì sao? Sau khi hắn hoàn thành hết mọi nhiệm vụ, hệ thống thu thập đủ năng lượng lại muốn thôn phệ mình. Cái gì mà hoàn thành nhiệm vụ thì để hắn sống lại, đó chỉ là thủ đoạn dụ dỗ của hệ thống mà thôi. Hắn nghĩ chắc là do mình xuyên qua nhiều thế giới, hoàn thành nhiều loại nhiệm vụ, như vậy sẽ làm cho linh hồn của mình càng thêm mỹ vị, càng thêm mê người. Cái gọi là hệ thống tựa như một con ác thú bị nuôi khẩu vị cao quá, linh hồn bình thường đã không thỏa mãn được vị giác của nó, nó muốn thu thập linh hồn bỏ vào thế giới nó cho rằng có thể xem làm đồ gia vị, trộn xào gia vị, đến khi nó cho rằng "đủ lửa" rồi, linh hồn thu thập đến đã "ngon miệng" rồi, lúc này mới bắt đầu hưởng dụng thịnh yến thuộc về nó. Sau khi chuyển kiếp thế giới này đến thế giới khác, Thiệu Khiêm từng chút cảm thấy mục đích của hệ thống không đơn giản, hắn âm thầm cảnh giác lên. Cho nên, khi hệ thống vây hắn trong tinh hải muốn chiếm đoạt hắn, hắn đã sẵn sàng đồng quy vu tận chung rồi. Chỉ là không nghĩ tới cuối cùng kẻ sống sót lại là hắn. Không phải, không nên nói là sống sót. Chẳng hiểu tại sao, rõ ràng là sắp chết rồi vậy mà hắn cư nhiên cắn nuốt hơn phân nửa hệ thống. Lần nữa kiểm tra trang hệ thống của hắn, thì lúc này đã thay đổi hình dáng rồi, không còn nhiệm vụ khiến người ta chán ghét, càng không có thể chữ màu đỏ uy hiếp thường ngày. Thiệu Khiêm đưa tay phải ra nhìn hoa văn phía trên cười nhạt, chỉ sợ hệ thống này đến chết cũng không ngờ tới cư nhiên bị "thức ăn" của mình thôn phệ ha! ? Có điều cắn nuốt hệ thống, hắn lại có thể làm gì chứ? Trải qua chuyện này, hiện tại hắn cũng không còn bao nhiêu tâm tư trở lại thế giới ban đầu, mà những thế giới khác... Mỗi một thế giới đều bị giết, hắn đã không còn bao nhiêu hảo cảm với thế giới tiểu thuyết này rồi. Trước đây thậm chí còn nghĩ, nếu như có cơ hội để hắn trở lại những thế giới tiểu thuyết này, nhất định phải khiến những cái được gọi là nam chủ nữ chủ trả giá thật lớn... Hưm? Thiệu Khiêm bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về chuyện này. Hiện tại tuy hắn là một linh hồn, nhưng cũng là một nửa hệ thống. Hệ thống cần năng lượng, đây cũng là sau khi hắn trở thành hệ thống dung hợp với số liệu của hệ thống cho ra rồi kết luận. Cũng khó trách trước đây hệ thống luôn buộc hắn làm những nhiệm vụ này rồi. Hiện nay hắn cũng không có việc gì, chẳng một lần nữa trở lại tiểu thế giới của những nhiệm vụ kia, rồi dồn những oán khí tức giận trước đây cho những người đó? Vừa nghĩ như thế thật ra Thiệu Khiêm lại có chăm chú suy tính đến. Tiểu thế giới trước kia hệ thống đều có định vị, tuy bây giờ hệ thống chỉ bị hắn thôn phệ một nửa, nhưng may mà những tọa độ này đều còn đây. Nếu muốn xuyên qua thì chỉ là vấn đề năng lượng, hắn cắn nuốt hệ thống, tự nhiên rõ ràng hiện tại năng lượng bên trong thân thể mình có thể miễn cưỡng xuyên vào một thế giới. Chỉ là nếu muốn tiểu thế giới kia thì thật ra cần phải suy tính cho tốt một phen. Ngồi xếp bằng giữa tinh vân chữa trị khỏi linh hồn lực còn hơi rối loạn của mình, mà nguyên bản bởi vì thôn phệ hệ thống mà hồn thể trở nên hư hại mà do linh hồn lực từng chút khôi phục nên cũng dần dần hồi phục. Cảm nhận được linh hồn lực dư thừa, trên mặt Thiệu Khiêm cũng lộ ra nụ cười hiếm có. Hiện tại hắn ít nhiều đã biết vì sao hệ thống lại hứng thú với việc thu thập năng lượng như vậy, được năng lượng sung mãn tràn ngập linh hồn, đúng là khiến người ta cảm thấy thỏa mãn không gì sánh được. Thiệu Khiêm ngây người trong tinh hải một khoảng thời gian để điều tiết, nhưng khi tỉnh lại đôi mắt vô thần nhìn tinh hải trước mặt, một lát sa ánh mắt mới khôi phục thần thái. Hắn luôn cảm thấy, tựa hồ có vật gì rời đi, thậm chí thấy được não của mình tựa hồ trong nháy mắt trống rỗng. Gần giống như... có thứ gì quan trọng rời xa hắn. Loại cảm giác tựa như không thể khống chế này lại khiến hắn cảm thấy khó chịu. Thậm chí cảm thấy được vị trí ngực mơ hồ đau, gần giống như có vật gì móc tim ra? Chung quy Thiệu Khiêm vẫn không hiểu rõ đến tột cùng là chuyện gì xảy ra. Chờ khi cảm thấy khá hơn một chút rồi, thuận tay nắm lấy điểm sáng bay qua bên cạnh rời khỏi tinh hải. Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Éc, có chút tâm thần bất định   Mời các bạn mượn đọc sách Mỗi Một Thế Giới Đều Thấy Sai Sai của tác giả Diệp Mục Túc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngày Em Đến - Tĩnh Phi Tuyết
Nam chính tàn tật, giàu có. Nữ chính trí tuệ, có tiền. Ấm áp. Đại thúc – loli. Nhân vật chính: Vệ Cẩm Huyên , Trương Tư Ninh. Lảm nhảm của editor: Nam nữ chính cách nhau 13 tuổi. Nam chính tàn tật, bị tai nạn giao thông mất cẳng chân trái. Nam chính thì chắc chắn cũng là boss lớn rồi, nữ chính cũng là người có tiền, xinh đẹp đáng yêu đặc biệt nhất là vô cùng hiểu chuyện. Thường khi đọc truyện sủng thì phần lớn thích nam chính nhiều hơn, nhưng truyện này nữ chính không lép vế đâu, đọc xong chắc cũng không ai ghét được nữ chính. Đặc biệt của truyện này, cái tàn tật của anh không phải là lý do để ngược mà còn là trợ thủ giúp anh thuận lợi lấy luôn được mấy cái “đầu tiên” của con gái nhà người ta. *** Vệ Ý, còn được gọi là Vệ khoai tây, biệt danh Vệ tiểu béo. Vệ tiểu béo năm nay sáu tuổi, hết mùa hè này chính thức vào lớp một. Nhóc con này trước mặt cha mẹ là cục cưng ngoan ngoãn, trước mặt thầy cô là thiên sứ bé bỏng, trong mắt các cô bạn nhỏ học chung là tiểu soái ca, còn trong mắt đám con trai cùng lớp chính là tiểu ác ma. Nếu truy cứu ngọn ngành vụ này, bạn nhỏ Vệ ra vẻ cu cậu cũng vô cùng bất đắc dĩ. Trước mặt ba mẹ đương nhiên phải ngoan ngoãn, nếu không nghe lời sẽ bị mẹ đánh đòn, trước mặt thầy cô cũng phải ngoan, không ngoan cũng sẽ bị mẹ đánh đòn, bạn gái học chung cảm thấy cậu đẹp trai như soái ca, cậu cũng hết cách, đây là vẻ đẹp trời sinh không thể nào chối bỏ được, còn mấy đứa con trai thấy cậu xấu xa, cái này hoàn toàn là do ghen tị mà ra! Cho nên Vệ tiểu béo tự cảm thấy, mình thật là ….hoàn mỹ! Không chút tì vết, vô cùng hoàn hảo! ... Mời các bạn đón đọc Ngày Em Đến của tác giả Tĩnh Phi Tuyết.
Lãnh Phi Sủng Phu - Nguyễn Thúy Quỳnh
Cả đời nàng là một chuỗi dài liên tiếp những sai lầm: sinh ra bản thân đã là một sai lầm, sai lầm tin người, sai lầm yêu người!  Chỉ có gả cho hắn là đúng đắn.  Nhưng nàng lựa chọn không yêu hắn, dối lừa hắn rồi rời xa hắn mãi mãi. Tất cả đều sai lầm! Một mảnh đỏ ối như hoàng hôn trước mặt sao lại khiến cho lòng nàng đau thế, trái tim nàng như bị hung hăng chà đạp đến ngàn lần, rồi lại lăng trì thành nhiều mảnh.  Người nằm trên vũng máu kia vốn dĩ là nàng mà, vậy mà lại là hắn, tử y tối thẫm vì máu nhuộm đỏ, khuôn mặt nhìn nàng vẫn ôn nhu không đổi, chỉ biết nói may mà hắn tới kịp, may mà nàng không sao.  Lần đầu tiên sau năm năm danh nghĩa phu thê, cũng là lần cuối cùng trong đời, nàng chủ động ôm hắn, hắn lại chỉ biết chôn hạnh phúc trong tâm, mở miệng ra thì toàn là chúc nàng bình an, không một câu trách mắng oán hận.  Nam nhân nàng từng yêu nhất kia, ở một bên che chở cho muội muội nàng, quay sang nhìn nàng bằng ánh mắt chán ghét. Thế nàng mới biết ngoài hắn ra, kẻ đời toàn là lũ bạc tình, gian trá muôn mặt.  Nàng cầm chuôi kiếm lạnh lẽo còn cắm trên người hắn đâm thật mạnh về phía sau. Mặc cho máu nàng chảy xuống hòa cùng máu hắn, nàng thật nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt hắn, trân trọng như món trân bảo " Tử Phong, chàng quên nói kiếp sau sẽ cùng ta làm uyên ương liền cành. Hay là chàng cũng không cần ta nữa? Nhưng giờ ta lại cần chàng, rất cần, dù là cái chết cũng không thể chia lìa hai ta!" Nàng nhìn vào tất cả những khuôn mặt lạnh lùng xung quanh, giọng nói trở nên mơ hồ nhưng lại âm u như vọng lên từ âm ty " Nếu có kiếp sau, Hạ Ngưng Tuyết ta thà phụ tất cả người thiên hạ, quyết không phụ Hàn Tử Phong chàng!"  Một dòng điện xé toạc nền trời tăm tối, như lời đáp của thiên địa dành cho nàng. Chỉ là nàng không biết, nàng phải nhanh chóng đến cầu Nại Hà, ngăn cho hắn uống bát canh Mạnh Bà, để hắn không thể quên nàng được.  Hắn và nàng, còn nợ nhau khúc hát Bên người thiên trường địa cửu. *** Hạ Ngưng Tuyết quyết định bỏ qua ánh nhìn suồng sã đó, dáng người thướt tha như chim yến lướt qua những đôi mắt còn chăm chú nhìn nàng mà đến bên Hàn Tử Phong. Khi nàng đã an vị ngồi kế bên hắn, đôi tay muốn đưa ra cầm ly rượu trên bàn của nàng bị một bàn tay lạnh băng nắm lấy thật chặt, nàng chỉ theo bản năng muốn chống cự, không ngờ lại khiến Hàn Tử Phong thêm giận dữ, bàn tay kia hơi dùng lực một chút đã khiến cả thân hình yêu kiều rơi vào lồng ngực rộng rãi của hắn. Hạ Ngưng Tuyết lúc này mới hoàn hồn, nàng giữ nguyên tư thế ngượng ngùng này rồi ngẩng đầu nhìn hắn khó hiểu. Chỉ là nàng không biết, dáng hình mảnh mai uốn éo nằm trên đùi hắn cùng đôi mắt mở to ngơ ngác của nàng lúc này có bao nhiêu mị hoặc dụ người. Lửa giận cùng dục vọng bùng phát trong đôi mắt sâu thăm thẳm, hắn liền cúi xuống ngậm lấy hai cánh hoa hồng nhuận đang muốn thốt lên lời thắc mắc, khiến câu nói vừa đến miệng đã bị ép nuốt xuống, đồng thời thừa nhận ghen tuông và luyến tình của hắn. Một lúc sau hắn mới buông nàng ra, vươn tay chỉnh lại áo quần xộc xệch của nàng rồi đặt nàng xuống vị trí kế bên, trước sau toàn là ôn nhu, dịu dàng, tưởng chừng như lửa giận ban nãy chỉ là ảo giác. Hàn Tông Minh nãy giờ ngồi cạnh chứng kiến tất cả, khi đôi uyên ương đã ngồi lại ngay ngắn, hắn mới cười lớn chẳng hề kiêng dè. " Tử Phong, ta biết đệ cùng đệ muội tình cảm sâu đậm nhưng đừng có đi đến đâu cũng xuân ý bay loạn như thế, sẽ khiến nhiều người mặc cảm nha!" Hàn Tử Phong cười nhẹ một tiếng, giải thích thản nhiên như thể chuyện vừa rồi vốn rất bình thường. " Không có gì, chỉ là Tuyết Nhi còn để dành cho đệ một miếng bánh phù dung trên miệng, đệ giúp nàng ấy ăn nó, tránh cho nàng ấy mất hình tượng trước mọi người!" Hạ Ngưng Tuyết, Hàn Tông Minh "... ...... ........" Thật không nhìn ra hắn còn có tài nói dối đường đường chính chính như vậy. ... Mời các bạn đón đọc Lãnh Phi Sủng Phu của tác giả Nguyễn Thúy Quỳnh.
Cẩm Tú Mỹ Nhân - Điền Tiểu Điền
Bức họa mỹ nhân của đệ nhất họa sĩ đương triều tiến cống bị trộm, khiến mọi người suy đoán đủ kiểu. Là tàng bảo đồ ư? Là bản đồ quân sự à? Hay ẩn chứa bí mật gì đó của hoàng đế? Tân khoa thám hoa phụng chỉ điều tra tung tích của bức họa, nhưng vì sao không làm việc đàng hoàng, mà đi dây dưa mập mờ với Tây thi đậu hũ? Đơn giản mà nói, chính là. Do một bức họa mỹ nhân mà ra… Nội dung thoải mái vui vẻ, giả võ hiệp, giả điền văn, miễn kiểm chứng. Truyện này thuộc hệ liệt Tú tài nương tử, mọi người xem để giải trí là tốt rồi, đừng tưởng thật. *** Nếu nói muốn tham gia đại hội võ lâm, thì đợi Hạ Tiểu Muội khỏe hẳn, bọn họ một nhóm ba người bèn trả phòng, tiến về phía trước đi Đồng Thành. Dọc đường đi có rất nhiều nhân sĩ võ lâm, còn có những khuôn mặt phi thường quen thuộc với Thẩm Gia Cẩm. Những người đó đều mua bức họa mỹ nhân trong tay hắn, đám người này thấy Thẩm Gia Cẩm không tránh khỏi tức đến vểnh râu trừng mắt, Thẩm Gia Cẩm ngượng ngùng vuốt mũi, cả đoạn đường đều cúi mặt mà đi. Càng gần Đồng Thành, nhân sĩ võ lâm càng nhiều, Liễu Thượng Huệ cũng hỏi thăm được đại hội võ lâm sẽ bày bảo vật gì. "Bức họa Cẩm Tú mỹ nhân?" Thẩm Gia Cẩm và Hạ Tiểu Muội đều kinh ngạc, "Sao lại là bức họa Cẩm Tú mỹ nhân chứ?" Liễu Thượng Huệ gật đầu, lần nữa khẳng định, "Đệ không nghe lầm, đúng là bức Cẩm Tú mỹ nhân, sẽ do đích thân minh chủ đương nhiệm giao cho Tân minh chủ võ lâm." Thẩm Gia Cẩm và Hạ Tiểu Muội liếc nhìn nhau, đều thấy sự hoài nghi của nhau. ... Mời các bạn đón đọc Cẩm Tú Mỹ Nhân của tác giả Điền Tiểu Điền.
Kế Hoạch Hủ Nữ: Bẻ Thẳng Thành Cong - Trừu Phong Đích Mạc Hề
Kế Hoạch Hủ Nữ: Bẻ Thẳng Thành Cong là câu chuyện ngôn tình lãng mạn có chút kỳ dị của tác giả người Trung Quốc có bút danh Trừu Phong Đích Mạc Hề. Vốn là một hủ nữ chính hiệu, Chu Tiểu Bạch không khỏi cứ thấy tình yêu nam - nam là đôi mắt cô nàng lại sáng ngời. Chính vì thế, cô mong ước được có một người chồng là song tính luyến để vừa lấy được chồng lại vừa được thỏa mãn sở thích đi soi tình yêu nam nam đó của mình. Còn Mặc Duy Chính trong mắt Tiểu Bạch là một tổng giám đốc chuẩn đàn ông đích thực, hoàn mỹ khoáng đạt, là ước mơ của bao cô gái, nhưng chàng trai thẳng nên chẳng hề mang đến cho Tiểu Bạch chút hứng thú nào. May thay, Duy Chính phải tuyển một trợ lý không thể nảy sinh tình cảm với anh, vậy là Chu Tiểu Bạch vừa bị đuổi việc, lại đã được nhận vào làm trợ lý tổng giám đốc. Dưới con mắt mê "trai đẹp yêu nhau" của Tiểu Bạch, còn gì vui thú hơn là việc bẻ cong ông chủ mình thành đồng tính? Thế là chuỗi ngày khốn khổ sắp chờ đợi Duy Chính ở trước mắt. Nếu có thể miêu tả Chu Tiểu Bạch, người đời chỉ có 8 chữ: Mặt-dày-siêu-hạng và Biến-thái-siêu-cấp. Đến nỗi mà Mặc Duy Chính - tổng giám đốc của cô phải nhìn cô bằng một ánh mắt kì quái: “Cô... có thể nói cho tôi biết làm sao cô lại thành ra như bây giờ không?” Lẽ nào là tình duyên trắc trở? Mặc Duy Chính tin chắc rằng một cô gái trở nên biến chất đến như vậy, hẳn phải có nguyên nhân vô cùng sâu xa. Và chính một Tiểu Bạch như thế đã làm nên một câu chuyện với đầy những tình huống hài hước và dí dỏm này đến với độc giả. *** Đàn ông chia làm ba loại: Gay là nam đồng tính luyến, bi là nam song tính luyến, straight là nam dị tính luyến, trong đó straight lại có cách giải thích khác là “thẳng”, cho nên mọi người thường gọi nam dị tính luyến là “giai thẳng”. Hủ nữ là tên gọi tắt của “hủ nữ tử”, chỉ phụ nữ đặc biệt yêu thích BL (tức Boy Love - thể loại nam - nam, nhất là truyện tranh BL). Thể loại tiểu thuyết viết về tình yêu nam - nam được gọi là Đam mỹ, trong đó một cặp gay sẽ được chia làm công và thụ, phía đóng vai chồng là “công”, phía đóng vai vợ là “thụ”. Trừu Phong Đích Mạc Hề *** Đôi nét về tác giả: Trừu Phong Đích Mạc Hề Tên thường gọi là Mạc Hề Sinh năm 1988, lúc nhỏ ở sa mạc Đôn Hoàng, hiện sống tại Kim Lăng, tính tình lạc quan. Châm ngôn sống: Chỉ cần không từ bỏ là đã thành công. Sách đã xuất bản: Lang kỵ trúc mã lai (Chàng cưỡi ngựa tre sang) Kim kê độc ly (Gà và cáo) Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng Em mới lười yêu anh *** Chuyện kể rằng... đó là sau khi Tiểu Bạch cùng tổng giám đốc bồi dưỡng gian tình được kha khá thời gian rồi... Ngày hôm đó, lúc Tiểu Bạch rót nước Mặc Duy Chính giả bộ xem văn kiện như vô tình như hữu ý nói một câu: “Tiểu Bạch, hôm nay em có muốn qua nhà anh không?” “Nhà anh?” Tiểu Bạch nói. “Đến nhà anh xem GV?” “...” Mặc Duy Chính lại nói: “Không, chỉ hỏi em có muốn đi hay không.” Tiểu Bạch đặt tách xuống: “Vậy anh muốn em đến nhà anh làm gì chứ?” “Là đi... đi xem...” Giọng của Mặc Duy Chính càng lúc càng thấp. Tiểu Bạch nhìn hắn một hồi: “Xem chẳng phải cũng xem rồi?” Nhà rất lớn, rất xa xỉ, lẽ nào tổng giám đốc còn muốn chọc tức bạn? “Xem rồi... Hỏi em có muốn ở lại không...” “Ở cũng ở rồi mà”, Tiểu Bạch đáp, đặt chiếc ấm xuống bàn. “Vậy ở cùng nhau có được không?!” Mặc Duy Chính rốt cuộc cũng rống lên. Tiểu Bạch tròn mắt, ngây người, cuối cùng hỏi một câu: “Tổng giám đốc, là anh đang muốn mời em với anh cùng H?” Đã quyết định H, việc tiếp theo là phải tìm mua “đồ bảo hiểm”. Thứ như vậy Tiểu Bạch không có, Mặc Duy Chính cũng không có. Hết giờ, Tiểu Bạch ngồi vào xe Mặc Duy Chính, bắt đầu chiến dịch săn “áo mưa”. Trung tâm thương mại? Không thể nào! Mặc Duy Chính xấu hổ lắm! ... Mời các bạn đón đọc Kế Hoạch Hủ Nữ: Bẻ Thẳng Thành Cong của tác giảTrừu Phong Đích Mạc Hề.