Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trái Tim Độc Ác

Mỹ nhân đoạt mạng - Gretchen Lowell trốn tù thành công và vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Không chỉ là một kẻ giết người hàng loạt, ả còn là ngôi sao nổi tiếng trong những bài báo giật gân nhằm tăng doanh số. Hình ảnh Gretchen Lowell xuất hiện khắp mọi nơi, thậm chí có cả hội người hâm mộ. Archie Sheridan vẫn tự nhốt mình trong bệnh viện tâm thần. Cho đến khi xuất hiện một thi thể cùng kí hiệu quen thuộc của Gretchen, anh quyết định rời bệnh viện để tiếp tục cuộc truy bắt Gretchen Lowell.  Mỹ nhân đoạt mạng đã trở lại? Hay là ác quỷ được tạo ra từ chính những kẻ hâm mộ? *** TRÁI TIM ĐỘC ÁC – CÚ PLOT TWIST ĐẾN TỪ NHÀ PHÁT HÀNH (Các bạn đừng đọc bìa sau kẻo bị đánh lừa) Mỹ nhân đoạt mạng – Gretchen Lowell trốn tù thành công và vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Không chỉ là một là một kẻ giết người hàng loạt, ả còn là ngôi sao nổi tiếng trên những trang báo giật gân nhằm tăng doanh số. Hình ảnh của Gretchen Lowell xuất hiện khắp mọi nơi từ tạp chí, quần áo cho đến cả những chuyến tham quan những nơi ả từng sát hại các nạn nhân, thậm chí còn có cả hội người hâm mộ. Thanh tra Archie Sheridan đang nhốt mình trong bệnh viện tâm thần. Cho đến khi xuất hiện một thi thể bị cắt mất lá gan, móc mắt và điều quan trọng là có cùng kí hiệu quen thuộc của Gretchen, anh quyết định rời bệnh viện để tiếp tục cuộc truy bắt Gretchen Lowell. Liệu cuối cùng anh có bắt được ả không? So với hai cuốn trước, cuốn này tình tiết hấp dẫn, phức tạp, hồi hộp hơn trước bội phần. Nhưng ấn tượng nhất xuyên suốt series ba tập Trái tim đau khổ, trái tim ngọt ngào và trái tim độc ác chính là các nhân vật được xây dựng rất thú vị. Trong cuốn này thanh tra Archie Sheridan đã thể hiện được thông minh, can đảm, chấp nhận đương đầu với kẻ thù để cứu người mà anh quý. Nhà báo Susan Ward thể hiện được sự thông minh, can đảm, sắc sảo thậm chí sẵn sàng từ bỏ sự nghiệp của mình để đi theo lẽ phải. Còn về Mỹ nhân đoạt mạng Gretchen, ả ta tuy chỉ xuất hiện phần cuối truyện nhưng lại cho mình thấy khả năng dẫn dắt, chi phối người khác, đặc biệt là những người có những cú sốc lớn về tinh thần. Sau khi đọc xong bộ ba trái tim của Chelsea Cain, mình khá thích cách xây dựng tình huống và cách tạo dựng nhân vật. Mỗi nhân vật dần hoàn thiện tính cách của mình qua từng tập. Và với những bạn nào thích kẻ phản diện là một tên sát nhân biến thái như Hannibal Lector thì không nên bỏ qua bộ ba trái tim này. Điểm: 7,75/10 NPH: Phúc Minh Minh Sơn *** Trạm dừng chân trên đường 84 bên phía Oregon của sông Columbia thật kinh khủng, ngay cả với tiêu chuẩn tồi tàn của một trạm nghỉ. Những bức vẽ graffiti phủ kín bức tường trắng của đường tàu điện ngầm, hộc đựng giấy vệ sinh và khăn giấy trống hoác còn mớ giấy thì vương vãi khắp sàn bê tông. Hai cánh cửa ngăn bằng kim loại bị kéo ra khỏi bản lề, chỉ còn treo vắt vẻo ở đó. Không gian có mùi như hầm đậu xe chỗ dưới gầm cầu thang, quyện với mùi nước tiểu và xi măng. Nhà vệ sinh gần nhất cách đây mười tám dặm và họ vừa tới một trạm dừng chân bị côn đồ phá hoại. Chẳng có cách nào khác. Amy chống tay lên hông và nhìn chằm chằm vào cô con gái mười một tuổi của mình. “Thôi nào, Dakota”, con bé nói. Đôi mắt xanh của Dakota mở to. “Con không vào đó đâu”, con bé đáp. Suốt quãng đường, con bé luôn như thế. Hàng năm, vào mùa hè, họ sẽ lái xe từ Bakersfield đến gặp gia đình Erik ở Hood River, việc này đã bắt đầu từ khi Dakota còn là một đứa trẻ mới biết đi. Thế nhưng, năm nay nó đã dành cả chuyến đi để nhắn tin cho bạn bè và nghe nhạc trên chiếc iPod. Nếu Dakota không quá hư đốn như hai ngày qua thì có lẽ Amy sẽ dễ chịu hơn một chút. “Con ngồi xổm trên bệ là được mà”, Amy nói. Dakota cắn môi, để lại vệt son hồng trên răng cửa. “Mùi ghê lắm”, cô bé nói. “Hay để mẹ xem phòng vệ sinh nam có sạch hơn không nhé?” Amy hỏi. Má của Dakota ửng hồng. “Không được đâu”, con bé trả lời. “Chính con đòi đi cơ mà”, Amy nói. Thực ra, sau khi bỏ qua nhà hàng mà lẽ ra họ sẽ vào đó ăn tối, chẳng mấy chốc Dakota đã quả quyết rằng bàng quang của nó sẽ vỡ tung và nếu chuyện ấy xảy ra thì nó sẽ yêu cầu quyền tự do cho trẻ vị thành niên theo luật California. Amy thậm chí còn chẳng biết đó là cái gì, nhưng nghe có vẻ nghiêm trọng. Vì vậy họ ở đây, tại một trạm dừng chân giữa chốn đồng không mông quạnh. Có tiếng đập mạnh vào cửa. “Hai người đang làm gì trong đó vậy?” Erik gọi. Họ chỉ còn cách nhà chị gái anh hai mươi phút lái xe. Amy hiểu rằng nếu họ không đến đó sớm thì Erik sẽ bỏ lỡ chuyện kia. Suốt quãng đường mười dặm vừa rồi, anh ấy đã nắm chặt vô lăng đến trắng bệch cả tay. Cô đang đùa với ai vậy chứ? Người bỏ lỡ là cô mới phải. “Con bé không muốn dùng nhà vệ sinh ở đây”, Amy nói to cho chồng mình nghe thấy. “Thế thì ra ngoài này và đi đằng sau cái cây ấy”, Erik đáp lại. “Bố!” Dakota kêu lên. Amy đẩy cánh cửa buồng vệ sinh cuối cùng. Nó sạch hơn những gian khác, hoặc ít nhất cũng đỡ bẩn hơn. Trong hộc vẫn còn giấy. Không có chất thải của con người. Thế cũng tốt lắm rồi. “Còn phòng này thì sao?” Amy hỏi con gái. Dakota bước vài bước ngập ngừng tới phía sau cô và nhìn vào bồn cầu. “Trong đó có cái gì ấy”, nó nói và chỉ vào thứ nước màu hồng nhạt trong bồn cầu. Amy không còn thời gian để giải thích cho con bé về ảnh hưởng của củ cải đỏ đối với việc đi tiểu. “Con chỉ cần xả nước là được”, Amy nói. Cô xoay người đi tới dãy bồn rửa màu trắng rồi chờ đợi. Cô nghe thấy tiếng xả nước trong buồng vệ sinh và cảm thấy một chút căng thẳng gặm nhấm đôi vai. Họ sẽ lên đường sớm thôi. Chị gái của Erik sẽ uống rượu chờ họ. Chị ấy vẫn luôn làm thế. “Mẹ!” Amy nghe thấy tiếng con gái gọi. Lại chuyện gì nữa đây? Amy quay lại và thấy con gái mình đang đứng trong buồng vệ sinh, cánh cửa kim loại bật mở. Khuôn mặt Dakota trắng bệch, hai tay siết chặt thành nắm đấm. Buồng vệ sinh bị tràn, nước dềnh qua nắp cống trên sàn tạo thành một vũng nước trông như thủy triều dâng. Trong nước có một thứ gì đó. Nó xoay giữa làn nước với những sợi nhỏ màu đỏ giống như máu. Và trong một giây, Amy nghĩ: Hay là Dakota đến tháng? Dòng nước ấy chảy dọc ra ngoài bồn cầu trắng, lan xuống sàn, tràn dưới đôi giày thể thao của Dakota và hướng về nơi Amy đang đứng bất động. Có cái gì đó trong bồn cầu, nó nổi lên và trôi dần đến miệng bồn cầu. Thịt sống. Tựa như những kẻ điên đã dìm chết một con chuột. Nó bám trên mép bồn cầu một lúc rồi trượt xuống sàn, trôi về phía trước, lướt qua đôi giày thể thao của Dakota và biến mất sau buồng vệ sinh tiếp theo. Dakota thét lên, lao ra khỏi buồng vệ sinh, sà vào vòng tay của Amy, con bé thậm chí còn chẳng ngoái đầu lại khi chiếc iPod tuột khỏi tay, rồi rơi xuống chân bồn cầu với một tiếng tõm chết chóc. Amy buộc phải nuốt xuống cơn lợm giọng đang dâng trong cổ họng, tự khiến mình không phải bụm miệng lại. Đó không phải là chuột. Chắc chắn không phải là chuột. “Mẹ!” “Ừ!” Amy thì thầm. Chiếc iPod vẫn đang chạy. Amy có thể nghe thấy tiếng nhạc pop khe khẽ phát ra từ chiếc tai nghe màu trắng nửa nổi nửa chìm. Sau đó nó cứ vậy tắt lịm. “Con không cần đi vệ sinh nữa đâu”, Dakota nói. Mời các bạn mượn đọc sách Trái Tim Độc Ác của tác giả Chelsea Cain & Đinh Quỳnh Anh (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vùng Đất Vô Hình - Thám Hoa Rách
Truyện Vùng Đất Vô Hình là một truyện khá lý thú và hấp dẫn của tác giả Thám Hoa Rách, truyện có nhiều yếu tố kinh dị được vẽ lên, tô đậm làm người khác cảm thấy hoảng sợ, không gian rùng rợn của truyện làm bạn đọc cảm thấy ngỡ ngàng, bị cuốn vào nhưng nửa muốn thoát ra, có chút huyền bí huyễn hoặc pha thêm chút ma quái đôi khi lại làm cho người đọc như bị dụ hoặc. Đọc truyện bạn có đôi lúc cảm tưởng như một truyện tự sự thông thường, đôi lúc lại thấy như đây là một truyện ma làm người ta phải sởn gai ốc, hốt hoảng. Có đôi lúc, đang yên tình nhưng rồi đẩy lên cao trào không thể ngờ, chỉ đọc bạn mới cảm nhận được hết những điều này. *** Trên đỉnh Hoàng Lĩnh Sơn có một ngôi chùa cổ, quanh năm chìm trong sương khói. Ngôi chùa dường như rơi vào sự lãng quên của người đời, hầu như không có khách hành hương. Ngôi chùa có ba tầng lầu, mỗi tầng cũng không cao và đều được làm bằng gỗ. Mái chùa lợp bằng gạch ngói đỏ, dáng hơi cong, xung quanh có sáu đỉnh nhọn, chĩa ra như sừng trâu chọi, nhìn từ xa trông có vẻ cổ kính pha thêm một chút dữ tợn. Trên mái có tấm biển bằng đá cẩm thạch, đề hai chữ sơn màu đỏ:” Phổ Linh” Chẳng ai biết ngôi chùa này đã tồn tại mấy trăm năm, qua rất nhiều thời kỳ u tối và đẫm máu, trừ những người giữ chùa – một môn phái bí ẩn. Gọi là môn phái cho to, chứ thực ra cũng chỉ có năm người. Thêm một người giúp việc kiêm đầu bếp nữa là sáu. Vậy với một ngôi chùa không có hương khói lẫn tiền công đức, bọn họ sống bằng cái gì? Đáp án đó là nghề trừ ma. *** Mời các bạn đón đọc Vùng Đất Vô Hình của tác giả Thám Hoa Rách.
Vũ Dạ Kỳ Đàm - Nhĩ Nhã
Trong một lần nghiên cứu vũ điệu dân tộc, Vũ giả Miêu Tiêu Bắc đã vô tình phát hiện điều bí mật trong từng động tác múa. Lòng hiếu kỳ mãnh liệt đã khiến hắn nhảy thử một đoạn của bài múa cấm kỵ kia. Vũ giả đứng trên tế đàn, dùng những bước nhảy hoàn mỹ, làm sống lại khu ma nhân (người trừ tà) hung ác nhất trong lịch sử. *** Con quái vật vừa định chạy trốn cũng phát ra một tiếng kêu tuyệt vọng. Miêu Tiêu Bắc còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì cảm giác có tiếng gió rít bên tai… Có vật nào đó “vù” một cái vọt vào, mang theo một cơn gió loạn. Miêu Tiêu Bắc theo bản năng nhắm tịt mắt, nghe được tếng gầm rú truyền đến! Như là từ con quái thú kia vọng lại. Cậu mở mắt, một bóng đen đang lao đến con quái vật, quái thú muốn chạy cũng bị nắm lại, hai bên đánh nhau, đụng đổ giá sách của thư viện, giá sách đổ xuống phát ra tiếng vang lớn, còn có tiếng xé rách giấy lẫn vào cùng tiếng kêu thảm thiết của quái vật, và một tiếng cười quỷ dị, âm trầm. Đột nhiên, “rắc”, một tiếng gãy kỳ quái truyền đến. Miêu Tiêu Bắc vừa ngước mắt thì thấy một thanh niên thân hình cao to xuất hiện trong đám giấy nát bừa bộn kia, xé nát con quái vật. Thân thể nguyên bản tối như mực của quái vật đột nhiên trở nên đỏ bừng như đang cháy, sau đó lại rất nhanh biến về màu đen… hình thể cũng cấp tốc khô héo, như một nhúm tro tàn, tiêu tán. Miêu Tiêu Bắc cứng còng tại chỗ, muốn động cũng không thể động, mà lúc này, thanh niên kia ngửa mặt lên trời thở hộc ra một hơi thật dài, sau đó, ha ha phá lên cười. Tiếng cười cửa hắn quả thật là của con người, nhưng dưới ánh trăng, cái bóng trên mặt đất cũng đặc biệt âm u. Hắn dường như cực kỳ hưng phấn, tiếp thu lễ rửa tội của ánh trăng lạnh lẽo. Rốt cuộc, hắn thu hồi nụ cười cuồng bạo, quay sang, chậm rãi mở một đôi mắt yêu dị mà nhìn chằm chằm vào Miêu Tiêu Bắc. Ngắm nhìn một lúc lâu, khóe miệng đỏ như máu của hắn chậm rãi nhếch lên, trên mặt lộ ra một nụ cười quỷ dị. Miêu Tiêu Bắc rõ ràng nhìn thấy hoa văn hình rắn ở nửa bên mặt của hắn chậm rãi biến mất, trở thành da dẻ bình thường, còn có mái tóc dài màu vàng, dưới ăn trăng chói mắt không nói nên lời. Người nọ chậm rãi hé miệng, mơ hồ có thể thấy được hàm răng sắc nhọn, hỏi, “Ngươi thả ta ra?” Miêu Tiêu Bắc ngồi dưới đất, một lát, trong bộ óc trống rỗng hiện lên một ý nghĩ —— Tên này… hình như không phải người a. .*** Mời các bạn đón đọc Vũ Dạ Kỳ Đàm của tác giả Nhĩ Nhã.
Ác Linh Quốc Gia
Ánh sáng tan đi, bóng tối tràn về, lặng lẽ dõi theo giấc mơ của mỗi người. Chân tướng bị ảo giác che giấu vào từng góc tối tăm lạnh lẽo, thi thoảng có người nhận ra cũng không hiểu sao quên mất. Trong mắt mèo có con mắt đỏ, nửa đêm bên cửa sổ có thứ gì đó lay động, ngoài ra trong bóng tối âm u còn có.. một bóng người đáng sợ đang không ngừng đến gần ngươi! Buồn ngủ kéo đến, ác ma tấn công, vô cùng tuyết vọng! Vô số chuyện khiến ta sởn gai ốc không ngừng xảy ra, là chìm trong tuyệt vọng, hay phấn đấu vượt qua? Hay đành chấp nhận phán xét tàn nhẫn của định mệnh? Đây là một thế giới đầy ma quỷ, một nơi phủ dầy giết chóc và khủng bố! ----- Lời người dịch giả Tuyết Mùa Hạ: - Bắt đầu từ Tru Tiên, Ở Rể.. đến giờ cũng đã biết chuyển ngữ 4 năm. Một quãng thời gian rất dài, và theo một cách nào đó, đã đủ thay đổi hoàn toàn cuộc sống của bản thân. Lần này, có lẽ đã đủ quyết tâm, hoặc cũng có thể là hoàn cảnh bắt buộc phải thay đổi, để chỉ ít có thể sống vui những năm tiếp theo. Và để bắt đầu cho tất cả, lại thử tu tâm thêm một lần, rất mong lần này sẽ đi được xa hơn những lần trước, để không còn hối tiếc. Mời các bạn đón đọc Ác Linh Quốc Gia của tác giả Trong Nháy Mắt Cười Cười.
Đừng Đùa Với Ma - Nhiều Tác Giả
Những hồn ma bóng quỷ được dựng lên trong các câu chuyện của tuyển tập truyện “Đừng đùa với ma” khá nhẹ nhàng và gần gũi với đời sống, hầu như không mang đến cho người đọc cảm giác rùng rợn. Ẩn sau những câu chuyện có màu sắc huyền hoặc kỳ ảo là khát vọng của con người về cuộc sống, về tình yêu, về cái đẹp và tính thiện. Và với cùng những khát vọng, mục đích tồn tại, những con người thuộc về hai cõi âm – dương đôi khi không còn cách biệt. Dõi theo các câu chuyện, thị giác, khứu giác, thính giác, xúc giác của độc giả sẽ được kích thích với ấn tượng chân thực, tưởng như chúng ta cũng sẽ bất ngờ trông thấy những điều kỳ lạ. Tập truyện ngày gồm có: Bức tranh thiếu nữ áo lục Bướm trắng Mồng Mười tháng Tám Bến tắm Hoa đại trắng Vết hằn Con vẹt xanh Đừng đùa với ma Điệu Valse địa ngục Linh thạch Ngủ với ma Ông lão vẽ tranh Phòng chờ Tóc trinh Vết son từ Thẩm Quyến Chợ rằm ở gốc dâu cổ thụ Mời các bạn đón đọc Đừng Đùa Với Ma.