Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đút Em Một Viên Kẹo Đường

Văn án:   “Lạc Đường của trường cấp ba An Thành, bề ngoài trắng trẻo như ánh mặt trời, tràn đầy thanh xuân tuổi trẻ, tuy tính cách lạnh nhạt nhưng đánh nhau lại rất giỏi.   Vì muốn chèn ép Lạc Đường, những thiếu niên bất lương của trường khác đặt cho cậu biệt danh Đường Đường. Tên này cũng thành công chọc tức Lạc Đường, ai gọi liền nổi giận.   Nhưng theo một vị bạn học khác chính tai nghe được có một nữ sinh không sợ chết gọi Lạc Đường là Đường Đường, mà Lạc Đường không những không tức giận, ngược lại còn ngoắc cái đuôi đi qua.   Bạn học A: Ngoắc cái đuôi? Cậu coi Lạc Đường là chó nhỏ sao?   Bạn học B: Chính là chó nhỏ, hoặc coi như chó to nhưng tính cách nhu thuận, giống như… chó Golden!   Vi Như Hạ : Cậu ta không phải chó Golden, cậu ta là chó săn nhỏ, là loại nguy hiểm nhất!”   “Không phải Đường Đường anh không đủ ngọt! Mà là trừ Vi Như Hạ ra, không ai đủ tư cách để thưởng thức.”     Khi Vi Như Hạ chuyển từ phương Bắc về thành phố phía Nam; ngoài việc được bà nội yêu thương hết mực, gặp mặt người bố lạnh nhạt thích buông lời cay nghiệt ra, còn gặp được hàng xóm Lạc Đường và chó cưng A Mang của cậu.   A Mang là giống chó chăn cừu Đức, dáng vẻ vừa to vừa đáng sợ, thế nhưng Vi Như Hạ lại chẳng sợ chút nào. Thậm chí còn vươn tay vuốt ve đầu nó.   ***   “Đây là chó của cậu sao? Nó thật là ngoan.”   Lạc Đường nhớ tới hình ảnh A Mang bị cô sờ đầu vừa rồi, ánh mắt trầm xuống, ngẩng đầu liếc nhìn người kia một cái, giọng lãnh đạm: “Nó không ngoan, rất hung dữ.”   [...]   Đối với câu trả lời của cậu, Vi Như Hạ tựa hồ không để ý, tầm mắt cô rũ xuống, hướng về phía A Mang đang ngồi bên cạnh Lạc Đường vẫy vẫy tay.   “A Mang.”   A Mang nghe Vi Như Hạ gọi, đứng dậy phe phẩy cái đuôi, nhảy nhót đi tới bên người cô.   Vi Như Hạ duỗi tay xoa đầu A Mang, nói với Lạc Đường: “Cậu xem, nó không phải rất ngoan sao?”   Thiếu nữ trước mặt cười đến mức khóe mắt cong lên, Lạc Đường cúi mắt nhìn A Mang đang vẫy đuôi, đột nhiên hỏi một câu.   “Cậu tên là gì?”   “Hả?” Không biết câu chuyện từ khi nào đã chuyển đến vấn đề này, Vi Như Hạ đuổi kịp dòng suy nghĩ của cậu, đáp: “Vi Như Hạ”   Nghe xong lời của cô, Lạc Đường chớp mắt, ngữ khí lãnh đạm nói: “Vi Như Hạ”   Âm thanh thiếu niên trong trẻo, như suối trong chảy qua khe núi, trong mát sạch sẽ.   “Hả?” Vi Như Hạ không biết đối phương muốn làm gì, cô cười không hiểu, hỏi: “Làm gì vậy?”   [...]   Ngón tay thon dài của Lạc Đường chạm vào mái tóc mềm mại của thiếu nữ, vỗ nhẹ 2 cái phía sau, sau đó vẻ mặt không đổi rút tay lại, trầm giọng nói.   “Cậu cũng khá ngoan.”   ***   Mười bảy, mười tám là độ tuổi dễ rung động nhất. Thiếu niên kiêu ngạo Lạc Đường không sợ trời không sợ đất kia, từng nhận được bao nhiêu thư tình của nữ sinh, vẫn có thể mặt không đổi sắc mà nói ra lời từ chối. Thế nhưng khi gặp Vi Như Hạ, dường như cậu đã ngay lập tức cảm thấy thích cô. Rung động ban đầu rất nhỏ, nhưng sau dần, ngày qua ngày, tích lại thành một hũ mật tình yêu ngọt ngào.   Lạc Đường và Vi Như Hạ gặp nhau vào mùa hạ nắng gắt ở phương Nam. Dường như ánh nắng mặt trời tươi sáng khi ấy, cũng khiến cho quãng thời gian thanh xuân của họ trở nên lấp lánh đến vô cùng. Lạc Đường lạnh lùng kiêu ngạo, Vi Như Hạ dịu dàng ôn hòa; ngay từ đầu mình đã cảm thấy rằng, hai người này vô cùng hợp nhau.   Lạc Đường có thể vì Vi Như Hạ mà kiên nhẫn giảng bài - điều mà trước đây cậu chưa từng làm với bất kì đồng học nào; cũng có thể vì Vi Như Hạ mà trong toa tàu đông đúc, cẩn thận che chắn cho cô, tránh để cô bị người khác va vào; cũng có thể vì Vi Như Hạ, mà ăn món ngó sen mùi vị thật ba chấm mà cô nấu, dù cho cậu là người khá kén ăn…   Cũng vì Vi Như Hạ, mà khi được hỏi lần thứ n rằng mẫu con gái cậu thích là mẫu con gái như thế nào, Lạc Đường bèn đáp, cậu thích con gái chân dài.   Bởi vì khi trả lời câu ấy, cậu đứng trên tầng nhìn xuống, liền thấy Vi Như Hạ đang nói chuyện với bạn cùng lớp. Chân của thiếu nữ phương Bắc thon dài lại trắng trẻo, chọc cho trái tim thiếu niên rung động không thôi.   Mà Vi Như Hạ, sự dịu dàng và điềm tĩnh của cô, quả thực có thể khiến rất nhiều người yêu thích. Cô rất thích cười, như Lạc Đường cảm thấy, nụ cười của Vi Như Hạ vô cùng chói mắt, cứ khiến cậu muốn ngắm mãi không thôi. Cô quan tâm mọi người, là một người vô cũng phóng khoáng và nghĩa khí.   Lạc Đường hay đi đánh nhau, Vi Như Hạ không mấy khi động thủ, nhưng bởi vì một lần nọ, bạn nữ cùng bàn bị tra nam tìm tới cửa, Vi Như Hạ đã đánh hắn tới kêu cha gọi mẹ, cùng trút giận thay cho bạn mình. Có hoa khôi thích Lạc Đường, nên bạn cô ta gây khó dễ cho Vi Như Hạ, Vi Như Hạ bèn tìm tới tận nơi nói rõ ràng mọi chuyện, có thù tất báo. Thật sự Vi Như Hạ rất ngầu luôn ấy, đến mình đọc mà trái tim còn rung rinh rung rinh, muốn gả cho Vi Như Hạ chứ nói gì Đường Đường. :”>   “Đút em một viên kẹo đường” là câu chuyện vô cùng ấm áp và rất đỗi dịu dàng. Hành văn tác gỉa thong dong mềm mại, khiến mình đọc cảm thấy rất thoải mái. Tình cảm của Lạc Đường và Vi Như Hạ rất trong sáng và ngọt ngào, tiến triển tự nhiên, không thúc ép hay gò bó. Lạc Đường chăm sóc Vi Như Hạ, Vi Như Hạ ngược lại cũng rất quan tâm Lạc Đường.   “Đút em một viên kẹo đường” tràn ngập hơi thở thanh xuân tươi đẹp, khiến mình cũng vô cùng nhớ nhung hoài niệm quãng thời gian cấp ba của bản thân. Chỉ là cấp ba, cẩu độc thân như mình đây không gặp được soái ca như Lạc Đường, cũng không gặp được mỹ nữ dịu dàng như Vi Như Hạ, nên cho đến hiện tại khi đọc truyện, vẫn chỉ có thể là... vừa cắn gối vừa ngưỡng mộ mà thôi. :v   Lạc Đường vì Vi Như Hạ mà đã có rất nhiều những cái “lần đầu tiên”, lần đầu tiên kiên nhẫn giảng bài cho nữ sinh, lần đầu tiên bế nữ sinh chạy vào phòng y tế, lần đầu tiên vì chờ điện thoại của nữ sinh mà ngẩn ngơ cả buổi… cũng lần đầu tiên, vì Vi Như Hạ mà nguyện ý thổ lộ.   ***   “Bờ môi nóng ấm giống như đem theo dòng điện lưu, khiến cho hai thân thể đều run lên, vành tai cũng dần dần phiếm hồng, Lạc Đường đem môi rời đi, nói: “Đây là lần đầu tiên.”   Trước mặt Vi Như Hạ giống như còn chưa hoàn hồn, Lạc Đường đưa tay vuốt lên mặt cô, trán chạm nhẹ lên trán của cô.   “Vi Như Hạ, tớ muốn ở bên cậu suốt đời”.   Chàng trai nói: “Tớ thích cậu”   ***   Kì thực mình cảm thấy rằng, ngay từ lúc bắt đầu, không chỉ là Lạc Đường, mà Vi Như Hạ cũng đã có chút thích cậu rồi. Chỉ là hai người trước không ai chủ động nói ra trước mà thôi. Mối quan hệ của họ thường biểu thị bằng hành động hơn là lời nói, thế nhưng mà, khi Lạc Đường tự nhiên nói ra câu nói “tớ thích cậu” kia, trái tim của Vi Như Hạ vẫn không kìm được mà rung động.   Nhưng mà tình yêu, nào có chuyện dễ dàng như vậy. Ngay lúc Lạc Đường đang vô cùng hạnh phúc trong tình yêu, Vi Như Hạ lại phải đấu tranh với quyết định của mình, để rồi cuối cùng, dẫn tới hai người là gần mười năm cách biệt, trời Nam biển Bắc.   ***   “Bố em nửa năm nay không phải đi lưu diễn, ông bị bệnh nặng vẫn luôn ở nước ngoài trị bệnh. Dì Lâm nói ông muốn buông xuôi, rất có khả năng bên phải bị liệt. Bố cần phẫu thuật ngay, làm xong phẫu thuật cũng phải ở nước ngoài phục hồi. Thời gian phục hồi ít nhất cũng mười năm, mà mười năm sau chưa chắc đã khỏi hẳn… Em muốn ở cạnh bố.”   Thời gian mười năm không ngắn, quan trọng hơn là mười năm sau chưa chắc đã khỏi, cô đi Anh, căn bản là cùng bố định cư. Cô sẽ không để Lạc Đường đợi cô, càng không để cậu đi cùng cô. Năm nay lúc đón tết ở nhà bà nội cậu, mọi người đã nói qua rồi, Lạc Đường có thể đi nước ngoài học, nhưng sẽ không định cư ở nước ngoài. Lạc gia vốn gốc ở An Thành, ông bà và bố mẹ đều ở An Thành, Lạc Đường lại là con một, cậu cũng không thể đi cùng cô.   [...]   Lạc Đường nghĩ đến lần đầu gặp Vi Như Hạ, ánh mắt cô mang theo sự nhìn thấu hơn nữa còn cả sự lạnh nhạt. Vi Như Hạ rất quả quyết, từ trước đến nay cô luôn tự hiểu rõ, biết mình muốn làm gì, biết nên từ bỏ cái gì.   “Em bỏ rơi anh.” Lạc Đường cảm thấy quen biết Vi Như Hạ như là một giấc mơ. Bây giờ cô đập vỡ giấc mơ đó khiến cậu tỉnh lại, cuối cùng cô cũng biến mất.   Ánh mắt thiếu niên gắt gao khóa chặt cô, tim Vi Như Hạ như bị một đao cắt qua, cô lắc đầu nói: “Không phải vậy, Lạc Đường anh rất tốt, mọi người đều yêu thích anh, sẽ không có ai bỏ rơi anh cả.”   “Trừ em ra.” Lạc Đường nói.   [...]   “Nhưng anh tình nguyện bị cả thế giới vứt bỏ, chỉ cần mình em.”   ***   Nhưng mà duyên nợ giữa người với người, sao có thể nói dứt là dứt, huống như tình cảm đầu đời khó mà quên đi, chưa kể, hai người yêu nhau sâu đậm như vậy.    Trải qua năm tháng đằng đẵng, chúng ta một lần nữa tương ngộ. Anh trưởng thành rồi, mà em cũng vậy.   Chúng ta bắt đầu lại lần nữa, để em tốt đẹp nhất của tương lai, yêu anh bằng trái tim không đổi năm mười tám tuổi ấy.   “Không phải Đường Đường anh không đủ ngọt! Mà là trừ Vi Như Hạ ra, không ai đủ tư cách để thưởng thức.” ____________   " ": Trích từ truyện Review by #Ám Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Tư tưởng của trẻ con rất mạnh mẽ, nếu như Lạc Thập An có tư tưởng không muốn đến trường, Lạc Kim Ngô là một chàng trai nhỏ, nếu như Lạc Kim Ngô có ý niệm về một cô em gái, Lạc Kim Niệm là một bé gái. Vi Như Hạ đang viết bản thảo, liền nghe thấy tiếng gọi của Lạc Kim Ngô, suy nghĩ của Vi Như Hạ bị đảo lộn, bất đắc dĩ cười, quay đầu nhìn sau một cái, đem bàn phím đẩy vào, đứng dậy ra ngoài. Đi đến cửa phòng con, Vi Như Hạ mở cửa, sau khi mở cửa ra, thì thò đầu vào trong. Khuôn mặt mẹ vừa xuất hiện, cái miệng đang ngậm sữa của Lạc Kim Niệm “Oa” lên một tiếng, ném con khủng long nhỏ trong tay đi, lần này, Lạc Kim Ngô tránh ra. Đúng lúc tránh ra, quay đầu nhìn thấy Vi Như Hạ, Lạc KimNgô liền gọi một tiếng: “Ma Ma~” Lạc Kim Ngô năm tuổi đã trở thành một tiểu thiếu niên rồi, khí chất càng lớn càng cao quý, tướng mạo cũng càng ngày càng đẹp đẽ. Cùng ở với em gái, anh em hai người như hai đứa trẻ phấn điêu ngọc trác. “Kim Niệm lại ức hiếp con rồi à?” Vi Như Hạ vào trong, bỏ dép lê ra, lên đệm ngồi xuống. Lạc Kim Niệm nhìn thấy mẹ đến, nằm sấp xuống, tứ chi rất nhanh chuyển động, một chút liền leo lên trước mặt Vi Như Hạ. Cốt nhục của cô, bánh bao thịt nhỏ, tròn vo lăn qua, lòng Vi Như Hạ nhanh đã biến rồi, đem con ôm vào trong lòng. Lúc ôm Lạc Kim Niệm vào trong lòng, Vi Như Hạ cũng ôm Lạc Kim Ngô vào trong lòng, anh em nó mỗi đứa một bên, Vi Như Hạ ngồi trong đó, nghe Lạc Kim Ngô nói lúc nãy có chuyện gì. “Không có ức hiếp con, là con không cẩn thận, tay đập lên trên giường.” Lạc Kim Ngô đưa cho em một món đồ chơi, cười hì hì nói. Khi Lạc Kim Ngô nói xong, Lạc Kim Niệm cầm đồ chơi nhỏ “a a” gọi hai tiếng, sau đó vùng vẫy hướng dựa vào người Lạc Kim Ngô. Lạc Kim Ngô nhìn thấy, từ trên người Vi Như Hạ leo xuống, quỳ xuống bên cạnh Lạc Kim Niệm. Lạc Kim Niệm cắn núm vú cao su, cười lên, hai cánh tay mập mạp của đứa trẻ, chợt ôm chặt lấy Lạc Kim Ngô. Lạc Kim Ngô sợ con bé ngã, ôm lại nó, hôn phía sau Lạc Kim Niệm một cái, quay đầu nói với Vi Như Hạ: “Nhìn xem, Niệm Niệm rất thích con.” Tính cách của Lạc Kim Ngô khá ngốc bạch ngọt, Lạc Kim Niệm từ khi sinh ra đến bây giờ tính cách biểu hiện ra có chút bá đạo mạnh mẽ, anh em hai đứa, 80% là lấy nhầm kịch bản. Mà Lạc Kim Niệm tuy rằng mạnh mẽ bá đạo, nhưng đối với anh trai lại yêu thương thắm thiết. Con bé còn nhỏ, ra tay không biết nặng nhẹ, có lúc sẽ đánh Lạc Kim Ngô. Lạc Kim Ngô có lúc không chú ý, bị đánh liền vô thức gọi một tiếng, mỗi lần như vậy, Vi Như Hạ liền biết Lạc Kim Ngô lại bị Lạc Kim Niệm ức hiếp rồi. Nhưng cho dù là bị ức hiếp, Lạc Kim Ngô cũng chưa từng nói em gái cái gì, ngược lại vẫn luôn nhường con bé. Mời các bạn đón đọc Đút Em Một Viên Kẹo Đường của tác giả Tây Phương Kinh Tế Học.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Phượng Hoàng Trở Về - Minh Nguyệt Đang
Review bởi: Hami Phan ----- PHƯỢNG HOÀNG TRỞ VỀ quyển sách nói về một cô gái có tên là Lệnh Hồ Đồng Hề, cô là quý phi của Cảnh Hiên hoàng triều. Nàng có nhan sắc khuynh đảo chốn lục cung, tài hoa xuất chúng, thích tranh đấu ganh đua, vì không có đối thủ nên nàng cảm thấy những ngày tháng sống trong hậu cung vô cùng tẻ nhạt. Một ngày kia, vì chứng kiến cảnh tượng không nên nhìn thấy mà nàng buộc phải tự nguyện xin xuất gia. Nhưng trong thâm tâm, nàng biết sẽ có ngày nàng quay trở lại “chiến trường” của mình. Ba năm sau, Đồng Hề cuối cùng cũng có cơ hội trở lại hậu cung. Nàng hân hoan bước vào cuộc chiến mới. Đối thủ của nàng rất đáng gờm. Nàng ngày ngày diễn vở kịch “cuộc chiến chốn thâm cung”, nhưng lại không hề biết rằng, chính Hoàng đế mới là đối thủ mạnh nhất mà mình nên dè chừng. Đồng Hề luôn tự cho là mình tường tận mọi chuyện nhưng nàng chưa bao giờ hiểu được vị Thiên Chính Đế Hoàng Phủ Diễn quá đỗi lạnh lùng này. Lệnh Hồ Đồng Hề xuất thân từ con nhà gia giáo có địa vị cao, từ nhỏ thấm nhuần tư tưởng vào cung để trở thành mẫu nghi thiên hạ, nàng học theo lời của mẫu thân mình – mẫu người lý tưởng điển hình của nàng. Với mục tiêu ấy, nàng chưa bao giờ có ý nghĩ độc sủng mà trái lại còn phân sủng, vì bởi lẽ phần nào nàng rất sợ hoàng đế. Chỉ cần người chạm vào nàng là nàng lại không ngăn được cơn run rẩy, lạnh sống lưng. Có lẽ vì vậy, hoàng đế cũng chẳng quan tâm nàng nhiều. Nàng từng bước tìm đủ cách để khai chi tán điệp cho hoàng thất, song sẽ chẳng hề mong người đó là minh. Nàng chính là kiểu hiền phi tài đức vẹn toàn, một lòng chuyên tâm điều hành hậu cung, còn hoàng đế, có ra sao nàng cũng chẳng màng. Cho đến cái ngày nàng được hoàng đế xuất cung vi hành. Thời gian đó, người là gia của nàng, là phu quân của nàng, không còn là cửu ngũ chí tôn cao vời vợi nữa. Nàng từng bước thay đổi, thấy hạnh phúc vì mọi quan tâm lo lắng của người, thấy ghen tuông khi người sủng hạnh kẻ khác. Dần dà, vị Quý phi hiền hậu đến mức hoàng đế chỉ muốn bóp cổ cuối cùng cũng đã đặt người vào trong tim. Cảm nhận của mình: thực ra lúc đầu đọc, mình nghĩ sẽ viết cho nó một cái review thật hay ho. Trước nay luôn ngần ngừ vì cái tên Minh Nguyệt Đang – không phải chê dở mà chỉ là có nhiều cẩu huyết quá. Đến khi đọc bộ này, không ngờ thức tới 4h sáng để đọc, rồi lại thấy điên vì đọc mà không ngủ. Nữ chính đúng kiểu tiểu thư được cưng như trứng hứng như hoa, nàng ban đầu vốn không yêu hoàng đế nên việc phân sủng với nàng cũng chẳng có gì lạ. Mình tưởng chị sẽ giống nữ chính trong Nghề Làm Phi – ngoài mặt yêu nhưng tim thực chất chẳng chút rung động. Song, nó lại không như vậy. Truyện kể theo thị giác của nữ chính, nên nữ chính thật sự rất “hồn nhiên” đẩy hoàng đế ra xa mình chứ không hề chiêu trò lươn lẹo, nửa đầu đọc mà cố lòi mắt tìm cho được tí hint chứng minh anh hoàng yêu chị thì mới được an ủi tâm hồn nhỏ bé này. Thật sự phân khúc 2 người đi vi hành là phân khúc mình thích nhất truyện, vì đây là giai đoạn nữ chính thay đổi, nam chính cũng thể hiện yêu thương bảo vệ cho nàng thấy rõ. Nhưng từ sau khi quay về cung thì cảm giác mọi thứ cứ chưng hửng đến lạ. Không phải vì Đồng Hề yêu hoàng đế mà mình có cảm giác này, thậm chí mình còn thấy vui nữa. Nhưng rồi vui sao nổi khi ngó xuống thấy đã 80% truyện mà đâu vẫn chưa vào đâu. :) Thầm nhủ có khi nào kết vội không, y như rằng mỏ quạ. Kết thật sự rất khiến mình thất vọng, mọi thứ giải quyết quá chóng vánh, đầu mối để đó mà không cho mình lời giải đáp, nó là HE đấy, nhưng khi đến quá nhanh lại đỡ không nổi. Ví dụ như lí do vì sao Đồng Hề lại sợ hoàng thượng đến thế, tưởng sẽ có màn thâm cung bí sử gì, hóa ra chỉ đơn giản sợ là do sợ thật. :) Trong lúc đọc mình đã cap lại nhiều đoạn hint tình cảm của hoàng đế, định bụng viết review sẽ đưa vào. Nhưng giờ lại thấy không muốn đưa nữa. Con người hoàng đế cũng rất bất nhất, người chọn cách bảo vệ người mình yêu thương là đẩy người đó ra xa, hờ hững tỏ vẻ không quan tâm. Có lẽ vậy nên đoạn đầu Đồng Hề mới không thấy hoàng đế yêu mình cho nên mình cũng không cần yêu lại. Có điều cái kiểu thiết đặt nhân vật của tác giả làm mình thấy khó hiểu. Không hiểu sao tác giả cứ phải để hoàng đế thờ ơ với người mình yêu, trong khi lại cứ sủng người mình không yêu. Ừ thì có thể lý giải là vì muốn tốt cho nàng, rồi hậu cung tiền triều nó vậy. Nhưng đâu nhất thiết cứ phải người cũ người mới lần nào cũng đối xử vậy. Chỉ khi vi hành hoàng đế mới thể hiện tình cảm thấy rõ, khó hiểu. Người thích Đồng Hề nhưng chỉ âm thầm củng cố nàng chứ chưa từng thể hiện ra khi còn đang ở hậu cung, mình cảm thấy thật sự không cần thiết. Người là hoàng đế, sao có thể không bảo vệ nổi người con gái mình yêu? Ở đây lại còn là hoàng đế có thực quyền, biết điều hành triều chính, càng không có chuyện không bảo vệ được. Cho nên trong số rất nhiều nam chính là hoàng đế, mình vẫn rất thích Hạ Hầu Tử Khâm của Mệnh Phượng Hoàng nhất. Ngoài ra truyện hậu cung nhưng nếu gắn cho cái mác cung đấu thì khá gượng ép, vì thực ra cũng không đấu nhiều, còn không bằng một góc của Nghề Làm Phi. Mình cảm thấy ban đầu tác giả viết rất ổn, còn bụng bảo dạ sao lại có người hay chê Minh Nguyệt Đang viết cẩu huyết chứ. Hic nào ngờ 30 chưa phải là Tết, đọc xong mới cảm thấy nó không trọn vẹn tới mức để mình thức đến gần sáng để đọc. Mời các bạn đón đọc Phượng Hoàng Trở Về của tác giả Minh Nguyệt Đang.
Ngàn Dặm Tương Tư - Thanh An
Nếu bạn không tin vào câu chuyện nhất kiến chung tình, không tin vào việc yêu một người là yêu tâm hồn người đó thì cuốn tiểu thuyết này sẽ thay đổi suy nghĩ đó. Xuyên không – Huyền huyễn là thể loại truyện quen thuộc trong tiểu thuyết ngôn tình Trung Quốc nhưng thể loại này còn khá mới lạ, ít được sử dụng trong tiểu thuyết Việt Nam. Tác giả Huyền Giới đã sử dụng thể loại này để viết lên cuốn tiểu thuyết “Ngàn dặm tương tư” của mình. Dù mới khai thác nhưng tác giả cũng đã tạo được nét riêng và văn phong cổ trang khá mềm mại, phù hợp. “Ngàn dặm tương tư” kể về chuyện tình của Thiên Anh và Hoài Vũ vương Mạc Quân. Thiên Anh vì yêu thích văn hóa, lịch sử của thời cổ đại nên đã nhờ bạn thân của mình - một đạo sĩ giúp có xuyên không về thời cổ đại. Linh hồn của cô đã mượn thể xác của Dao Thiển - một đại mỹ nhân ở thời đó để có thể tồn tại. Rồi cô gặp Mạc Quân. Cô bị cuốn hút bởi sự tài hoa, uy phong và khả năng đàn cổ cầm của chàng còn Mạc Quân thì bị ấn tương bởi sự thông minh, phóng khoáng, khát khao được là chính mình của cô. Nhưng Thiên Anh lại cho rằng sở dĩ Mạc Quân yêu mình là do thân xác mỹ miều của Dao Thiển, người thực sự được chàng yêu không phải là cô mà là đại mỹ nhân họ Dao. Vì muốn thành toàn cho người mình yêu, cô đã quay trở về thời đại của mình. Sau khi cô rời đi, Mạc Quân nhận ra mình chỉ tính cách phóng khoáng và sự thông minh Thiên Anh chứ không phải Dao Thiển có tính cách xa lạ hiện tại. Chàng đã bỏ lại tất cả và đi khắp nơi tìm Thiên Anh. Khi đang ở bờ vực của tuyệt vọng thì Mạc Quân gặp được Kim Khánh – vương tử của xà tộc. Ở tiền kiếp, nguyên thân của Mạc Quân cứu Kim Khánh nên mới bị phạt đầu thai làm người, vương tử xà tộc liên tục tìm đến các kiếp người của Mạc Quân để báo ơn. Vì muốn thành toàn cho mối tình của Mạc Quân, Kim Khánh cứu Thiên Anh khỏi vụ tai nạn sẽ cướp đi mạng sống của cô và đưa cô về bắt đầu một cuộc sống mới ở thời đại của Mạc Quân. Tuy nhiên, Thiên Anh đã quên hết tất cả chuyện tình cảm với Mạc Quân khi cô mượn thân xác của Dao Thiển. Hoài Vũ vương là tình lang trong mộng của nhiều cô gái nhưng lại phải dùng rất nhiều thủ đoạn để có thể theo đuổi lại trái tim của Thiên Anh. Chàng đã lừa cô kết hôn giả để giúp cô không phải nhập cung nhưng thực tế là muốn có cơ hội vun đắp tình cảm, biến giả thành thật. Nhưng vì những hiểu lầm, khúc mắc, hai người cứ dần dần xa nhau. Ai cũng cho mình là đúng, là muốn tốt cho người mình yêu nên tự cho mình quyền quyết định. Họ không biết rằng không ai biết điều gì là tốt nhất cho bản thân người đó nếu không phải là do người đó tự lựa chọn. Đối với nhiều người được chịu khổ cùng người mình yêu mới là hạnh phúc chứ không phải là được đưa đến một nơi khác sống một cuộc đời mới bình yên hơn. Sự cố chấp của Mạc Quân đối với việc tìm kiếm ký ức cho Thiên Anh cũng là một dạng của tình yêu. Dù những ký ức đó có đau buồn nhưng đã yêu và được yêu thì đều là ký ức đáng ghi nhớ. Chàng nghĩ rằng mình ích kỷ không muốn một mình mình dằn vặt trong ký ức ngày xưa cũ nên mới cố tìm cách khôi phục trí nhớ cho Thiên Anh. Thực ra đó không phải là ích kỷ mà là vì chàng không muốn Thiên Anh bỏ lỡ khoảnh khắc nào trong tình yêu của hai người. “Ngàn dặm tương tư” đã thành công trong việc xây dựng hình ảnh của từng nhân vật. Mỗi nhân vật đều để lại một dấu ấn riêng biệt. Dù là nhân vật trung tâm hay là nhân vật phụ đều có nét tính cách và suy nghĩ riêng của mình, độc giả có thể yêu có thể ghét nhưng khó có thể quên được nhân vật nào. Một điều đáng tiếc là “Ngàn dặm tương tư” chưa tạo “thắt nút” đắt giá hay lột tả được hết chiều sâu nội tâm của nhân vật. Độc giả cũng sẽ không có những cảm giác hồi hộp, lo lắng, uất ức, nghẹn đắng hay tim đập loạn nhịp khi đọc cuốn sách này. Nhưng tình yêu kiên định của Mạc Quân sẽ gợi được cảm giác yêu thích và an tâm cho bạn đọc. Vĩ thanh của “Ngàn dặm tương tư” là điểm cộng của cuốn tiểu thuyết này. Một chương sách nhỏ nhưng lại lột tả được toàn bộ hình ảnh thông minh, bá đạo, nhiều thủ đoạn nhưng chân thành của nam chính. Dù cả cuốn sách chưa thực sự đặc sắc nhưng Vĩ thanh lại làm bạn đọc muốn đọc lại cuốn sách lần nữa. Mời các bạn đón đọc Ngàn Dặm Tương Tư của tác giả Thanh An.
Nữ Thần Diễn Xuất - Minh Nguyệt Đang
Cà chớn, cà chua, dễ thương hay đùa dai đây? Bạn sẽ làm gì nếu một ngày bạn được một cô gái xinh đẹp bắt chuyện, sau đó đột nhiên cô ấy nhập vai bi tình, tố cáo bạn là kẻ phụ bạc? Sẽ giận dữ rồi mắng cô ấy? Hay cười trừ bỏ qua, biết làm sao được, em đẹp em có quyền mà? Vụ Mang Mang là một cô gái như thế, cô luôn sống trong những vở kịch do mình tự biên tự diễn, cũng vì lẽ đó mà bị N anh bạn trai đá. Ai biết được rằng lần này trò đùa của cô đã đụng phải họng súng. Cái cô nhận được không phải sự tức giận hay nụ cười trừ mà là giấy mời của luật sư. Và cô nàng đã bắt đầu kiếp sống bị cấm vận kinh tế do cha mẹ trừng phạt can tội phát bệnh không đúng lúc như thế đấy. *** Review bởi: Tâm Bùi Ánh CẢNH BÁO: THÍCH MAIN TRONG TRẮNG NHƯ NGỌC TRINH MỜI QUA BÀI KHÁC ĐỌC. Đã báo trước nên mong team sạch bơi qua bài khác comment ????????‍♀️ ????????‍♀️ ????????‍♀️ “Mọi thiện cảm ban đầu lúc nào cũng bắt nguồn từ “hứng thú”, sau khi có hứng thú với một người thì sẽ không kìm được muốn đôi bên có sự liên hệ với nhau”. Truyện diễn ra giữa Vụ Mang Mang (25 tuổi - thuộc tầng lớp trung lưu) và Lộ Tùy (34 tuổi - thuộc tầng lớp thượng lưu). Nếu như nam nữ chính là người bình thường thì chắc chắn không phải style của má Đang. Mang Mang có bệnh, bệnh nghiện diễn xuất. Đây là bệnh thật trăm phần trăm. Mang Mang có thể diễn bất cứ lúc nào và bất kỳ nơi nào. Nhưng những vai mà cô chọn diễn thường là những vai phản diện, lâm li bi đát, đau khổ cùng cực luôn khiến cô mất mặt, như góa phụ, như bị bồ đá, bị ép phá thai, là vợ bé…. Cô mắc bệnh này từ khi 18 tuổi, đã từng vào bệnh viện tâm thần hai tháng, sau đó, bằng cách nào đó, cô đã được ra nhưng vẫn luôn phải điều trị với bác sĩ tâm lý. Mang Mang là một cô gái thuộc dạng: em đẹp em có quyền (Mình rất thích những cô gái kiểu này giống Ninh Nhiễm Thanh trong Tình Sinh Ý Động). Mọi người đều nhận xét rằng, chỉ cần trang điểm nhẹ nhàng thì Vụ Mang Mang có thể lên bìa tạp chí được rồi. Mặc dù Mang Mang bị bệnh, nhưng không nhiều người biết. Hơn nữa, cô đẹp như thế, muốn mặt có mặt, muốn ngực có ngực, muốn mông có mông (điện nước đầy đủ) nên xung quanh cô luôn luôn có vô vàn ‘cành hồng hạnh’. Và những cành hồng hạnh này sẽ tự héo khi cô lên ‘cơn diễn’. Lần đầu tiên Vụ Mang Mang gặp Lộ Tùy - “Bản Giới Hạn tiên sinh” khi cô đi xem mắt, còn anh thì hẹn bạn gái cũ. Khi cô gái đi cùng Bản Giới Hạn tiên sinh đi toilet, cô vội sang bàn bên đó. Sau khi liếc mắt đưa tình với người ta, câu đầu tiên Mang Mang nói với Lộ Tùy là: “Tiên sinh, nghe nói 6S ra rồi, tôi rất muốn mua một chiếc, anh có hứng thú không?” Rất tiếc, “Bản Giới Hạn tiên sinh” không có hứng thú. Vừa lúc cô gái kia quay về, thế là Mang Mang lên cơn diễn. Cô diễn vai bị ruồng bỏ, phải phá thai, nhờ “Bản Giới Hạn tiên sinh” ký tên làm phẫu thuật rồi định chuồn êm. Nhưng Lộ Tùy đâu phải là người bình thường. Mang Mang đã nhận được giấy của luật sư, nói cô làm tổn hại danh dự của anh ta ở nơi công cộng. Vì sự dây dưa này, và mối quan hệ với người bạn thân Lộ Thanh Thanh – cháu của Lộ Tùy, mà Vụ Mang Mang bị kéo vào giới thượng lưu. Đọc tập 1 của truyện luôn luôn phải phá ra cười với cô nàng Mang Mang nghiện diễn. Một cô gái xinh đẹp nhưng lại vô tâm vô tư vùng vẫy trong giới phức tạp, chẳng những nam thích mà nữ cũng chẳng tha. Mang Mang cũng không khác những cô gái bình thường ngoài việc có bệnh, cô ham thích hư vinh, thích chụp ảnh up weibo để khoe sự sang chảnh. Một cô gái luôn mong muốn sống trong sự yêu thương, một lúc thả thính bao nhiêu anh (cũng do mẹ cô bắt xem mắt quá nhiều), anh nào cũng chẳng tha. Thế nhưng, một cô gái xinh đẹp như Mang Mang, dù đời tư có bê bối đến đâu thì cũng chẳng thể nào có ác cảm. Lộ Tùy cũng có hứng thú với Mang Mang. Dùng mánh khóe để Mang Mang ở bên mình. Nhưng ‘chú Lộ’ là một ông già chính hiệu. Có bạn nhận xét về nam chính thế này: “Nam 9 này nhìn rất tốt, kim cương vương lão ngũ, nhưng mà kết hôn và sống chung cả đời sẽ cảm thấy rất áp lực, đọc từ đầu tới giờ mình không hiểu nổi tính tình anh ta là sao, suy nghĩ gì, điểm mấu chốt ở đâu. Có điểm phúc hắc, bá đạo, cường thế, lý trí, độc miệng nữa, cãi nhau anh ta sẽ không xuống nước làm hòa mà chờ bạn xin lỗi, không theo ý anh ta thì anh ta không giận không nói nhưng có cách làm cho bạn phải thỏa hiệp..., cùng loại người này nói yêu thương mệt chết luôn.” Đúng, chú Lộ là người như thế. Thậm chí, chú Lộ còn quản giờ giấc, quản việc nghịch điện thoại, chơi game, đồ ăn, mọi thứ của Mang Mang, chú chính là gà mái mẹ. Nhưng, chú rất quan tâm Mang Mang, luôn chiều chuộng Mang Mang ở trong khả năng cho phép, và chia sẻ với Mang Mang những điều không ai biết. Thế nhưng, đỉnh điểm khi Mang Mang thức cả đêm chơi game, chú Lộ đã xóa toàn bộ trang bị của cô trong ba năm gom góp thì Mang Mang không chịu nổi, cô đá chú Lộ. Cô đá thật, không phải giận dỗi chơi bời. Cô đá chú cũng một phần vì cảm thấy, mình không xứng. Nhưng cô chỉ nói lý do chia tay là: Do chú quá già. Cô vốn bệnh mà, người ta mà biết vợ Lộ Tùy là đứa mắc bệnh thần kinh thì sao? Thế nhưng, sau nửa năm, có lẽ chú Lộ đã xác định được tình cảm của mình và suy nghĩ cẩn thận hơn, nên chú quay lại theo đuổi Vụ Mang Mang. Nếu như trước kia chú Lộ quả là hơi ‘kinh’ thì giờ chú đã thay đổi. Tất nhiên, không phải Vụ Mang Mang hoàn toàn không có lỗi gì. Cô luôn có lý do lý trấu, và không chịu hiểu chuyện, luôn đòi hỏi tình yêu, hạnh phúc và hy vọng vào người khác. Mang Mang có tận 13 weibo bí mật để đếm số cành hồng hạnh của mình. Mỗi cành hồng hạnh là một anh chàng, và ghi lại những điều họ làm cô thấy rung động, ấm áp. Lộ Tùy đều học theo để làm. Chú hoàn toàn thay đổi và theo đuổi lại Mang Mang. Mình đánh giá rất cao điều này. Và thực tế, ngay cả lúc trước, mình cũng cảm thấy chú không hề tệ như bạn kia nhận xét. Chú luôn nghĩ cho Mang Mang, khiến cô thấy thoải mái, không cảm thấy áp lực, tôn trọng điều cô muốn làm, muốn học. Thậm chí có bạn còn nhận xét rằng: “Nam chính không sạch tâm không sạch thân, phá trinh với hoa khôi năm 16 tuổi, có nhiều bạn giường, tỏ ra mình thanh cao trầm ổn phong độ mình là chúa trời nhưng thực chất đéo khác gì thằng ngựa đực bình thường, chả qua hắn biết che dấu và biết tỏ ra lãnh đạm thần tiên thôi………” Khi đọc nhận xét này, mình đúng là khá shock. Phải cân nhắc lại xem có đúng là chú Lộ không? ???? Trước khi yêu đương với nữ chính, nam chính có hai người tạm gọi là bạn giường lâu nhất. Và không hề quan hệ lung tung. Khi người này không còn hợp nữa thì dứt và tìm người khác. Đều là những cô gái độc thân xinh đẹp, có nghề nghiệp, có danh tiếng. Không thể nói là nam chính sạch sẽ nhưng không thể nói là tra nam – ngựa đực được. Sau khi chia tay Mang Mang, chú cũng có một cô gái ở bên – khoảng hai tháng. Có phát sinh quan hệ giường chiếu hay không tác giả không nói rõ. Nhưng lúc này, hai người chia tay thật. Mang Mang cũng chơi trò mập mờ với bao anh chàng. Vậy nên, không thể nói không sạch tâm. Nhất là sau khi hai người quay lại, những gì Lộ Tùy làm đã thể hiện rõ tình cảm và quan điểm của chú. Thậm chí khi cô theo đoàn về vùng núi hoang vắng để khai quật đồ cổ, ngày hôm sau không liên lạc được với cô, chú đã đến tìm cô, chăm sóc cô mấy ngày, thậm chí giặt quần áo, cả đồ lót cho cô. Một người như Lộ Tùy – được người ta nâng như nâng trứng giờ lại đi hầu hạ Mang Mang thì phải nói quả là chú chiều Mang Mang hết nấc, là bảo bối quý giá nhất của lòng chú. Đến mức Lộ Tùy còn phải bất lực thở dài: “Kén chọn cả nửa đời cuối cùng lại chọn một cô nàng như thế đó?!” hay “bị một người con gái đá hai lần liên tiếp, lại phải mặt dày quay lại tìm cô ấy, Lộ Tùy nghĩ lại mà cũng muốn quỳ lạy mình.” Bệnh của Mang Mang cuối cùng cũng khỏi. Là do chú Lộ không quản thủ đoạn để chữa. Nhưng dù thế nào cũng xuất phát từ sự yêu thương và quan tâm của chú. Truyện diễn biến hợp lý. Sang tập hai, nhiều chỗ hơi dài dòng, đọc không còn cười phớ lớ không suy nghĩ như tập một nữa. Nhưng tóm lại, đây là một truyện hay, đáng đọc. Cốt truyện mới lạ, không nhàm chán. Có hài có bi. Nếu như bạn quan tâm rằng phải sạch sẽ mới xứng đáng được yêu, thì hãy thử nghe chú Lộ phát biểu nhé. “Vụ Mang Mang, đừng sống như một vở kịch, nếu em nghiêm túc làm một người thực tế thì phải biết con người không phải đồ sứ, không phải cứ từng yêu một người rồi không còn tư cách yêu người khác.” Lộ Tùy nói, “Theo lý luận logic của em thì anh từng lên giường với người phụ nữ khác, có phải nên vung kiếm tự cung, vì anh không hoàn hảo nữa, không lành lặn nữa không?” Nếu như kết thúc trên mạng hơi cụt vì không có ngoại truyện thì yes, má Đang dành ngoại truyện cho Sách xuất bản đó. Ngoại truyện sẽ nói chú gặp Mang Mang lần đầu là khi nào, và vì sao có hứng thú với cô. Nói chung, sau ‘Cây lớn ở phương Nam - Tiểu Hồ Nhu Vĩ’ thì mình cực đề cử quyển này. Mọi bài review được đăng lên page Hội Nhiều Chữ là do các cá nhân thuộc group HNC viết. Admin không chịu trách nhiệm về nội dung bài viết. #HoangVanNguyen Mời các bạn đón đọc Nữ Thần Diễn Xuất của tác giả Minh Nguyệt Đang.
Mr.Bu Không Phải Idol Của Tôi - Meng Qi Qi
Nội dung cơ bản của truyện cũng có phần nào tương tự như "All In Love" hay "Anh Không Thích Thế Giới Này, Anh Chỉ Thích Em". Cả cuốn sách kể về quá trình quen biết, yêu đương, những khó khăn, ngọt ngào mà nữ chính cũng chính là tác giả đã trải qua với chồng cô ấy. Một trong những lý do tôi quyết định mua sách là vì nó được NPH Nanu cũng như nhiều nơi khác quảng cáo là cùng motif với "All In Love" hay "Anh Không Thích Thế Giới Này Anh Chỉ Thích Em" nhưng nam chính còn tuyệt vời hơn, vì anh ta có thật, có cả ảnh chứ không mập mờ như nam chính hai truyện kia. Một lý do khác nữa là vì tác giả là thế hệ 9x. Điều đó thật sự làm tôi tò mò: "Trong mắt một 9x tình yêu sẽ như thế nào?" Và từ những gì tôi đọc được thì đây là một tình yêu sặc mùi so sánh và khoe khoang. Vì sao tôi nói như vậy? Vì nữ chính không thể nhớ ngày sinh của ba mẹ cũng như chồng mình nhưng lại có thể thuộc vanh vách ngày sinh tất cả các thần tượng, và dựa vào đó để nhớ sinh nhật cũng như các ngày quan trọng của mình và người thân. Bất cứ chuyện gì nữ chính cũng đem chồng ra so sánh với các nam thần tượng… dù là vô tình hay cố ý. Đó là chưa kể tính cách nữ chính, ôi trời ơi mọi người ạ, cứ gọi là nhão nhẹt luôn, mà theo ngôn ngữ dân gian người Việt Nam mình gọi là “dẹo chảy nước”. Nữ chính là thế, còn nam chính Mr.Bu thì sao? Nếu Từ Vi Vũ ghi dấu ấn cho tôi với sự vô sỉ, hài hước và câu nói kinh điển “Thanh Khê, em có muốn đến chà đạp anh không?” hay như F-Kun làm tôi nhớ đến tình yêu đầy hi sinh và thầm lặng thâm tình, cũng đóng đinh vào lòng tôi với câu nói làm nên thương hiệu “Anh không thích thế giới này, anh chỉ thích em.” thì Mr Bu hoàn toàn không có một dấu ấn nào cả. Tất cả những gì tôi nhớ về chàng trai này đại ý là: Một người đẹp trai, chiều vợ và chạy theo sở thích “yêu thần tượng” của vợ… Mà những điều đó đều thể hiện qua lời kể của vợ anh ta - Hết! Có thể bức tường thành mà Cố Tây Tước và Kiều Nhất xây dựng cho Từ Vi Vũ và F-Kun quá lớn, mà tuổi đời cũng như tuổi nghề của Meng Qi Qi còn non nên chưa đủ trải nghiệm cũng như bút lực để viết nên một câu chuyện hay. Thật sự đọc bộ này tôi có cảm giác như đọc truyện teen và hình như tác giả uống hơi nhiều sữa fristi, giúp trí tưởng tượng bay cao và xa… :v Điển hình có một đoạn tác giả so sánh chiều cao của chồng mình với Ngô Diệc Phàm. Mr.Bu cao 1m83, Ngô Diệc Phàm cao 1m87. Và cô hùng hồn khẳng định Ngô Diệc Phàm cao hơn Mr.Bu “CẢ MỘT CÁI ĐẦU”. Ai có thể cho tôi biết cái đầu của một người đàn ông trưởng thành nào chỉ dài 4cm? Đọc xong cuốn sách này tôi chỉ có thể đúc kết ra một bài học: “Quảng cáo đúng là lừa tình mà.”  Rồi, nội dung là vậy, còn về sách. Đầu tiên là phần bìa. Nói thật nhiều bạn khen bìa đẹp, nhưng tôi chỉ thấy nó dễ nhìn, không ấn tượng, typo cũng không hợp. Băng giấy màu xanh đi kèm càng làm bìa trở nên quê hơn. Sách được in trên nền giấy trắng thông thường, dàn trang thì super thưa thớt, một trang được vài dòng, thêm nhiều trang bỏ trống, chèn hình, nên nhờ vậy sách mới có độ dày hơn 300 trang. :v Chứ dàn đàng hoàng thì mình nghĩ số trang sẽ thấp hơn con số thật rất nhiều, và tất nhiên điều đó cũng đồng nghĩa với giá bìa cũng sẽ hạ xuống. Ngoài ra không biết các bạn có gặp tình trạng xô lệch dòng ở những trang đầu của sách cũng như rất nhiều trang còn dính với nhau. (Cụ thể mình bị dính 6 trang, 4 người bạn mà mình hỏi cũng bị dính ít nhất 2 trang.). Bookmark mỏng lét :v. Bù lại gáy sách được đóng chắc, mình và bạn mình đều không bị tình trạng lỏng keo. Nếu được hỏi có giới thiệu quyển sách này cho bạn bè hay không, thì mình xin nói thẳng là KHÔNG. Nhưng nếu bạn thích thể loại truyện teen, yêu thế giới hường phấn, mơ mộng soái ca thì có thể bạn sẽ thích cuốn truyện này đấy. P/S: Không biết có ai giống mình không chứ cá nhân mình thấy Mr.Bu nhìn cũng bình thường mà TT_TT đâu có đẹp trai lồng lộn như mấy page kia đưa tin đâu mà gọi soái ca nhỉ? Soái ca là gì các bạn biết không? LÀ ĐẸP TRAI – LÀ ĐẸP TRAI ĐẤY! ------- Review by #Lạc_Thiên Dung Hoa Mời các bạn đón đọc Mr.Bu Không Phải Idol Của Tôi của tác giả Meng Qi Qi.