Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cùng Sói Cận Kề

Văn án Năm ấy cha mẹ ly hôn, Anh Đào theo mẹ trở về nông thôn sống, trấn nhỏ ấy bởi vì cô tới đã có thêm nhiều màu sắc mới, không ít những cậu con trai đã trộm thích cô. Trình Kiệt lần đầu tiên gặp cô, khi ấy cô đang cầm một cái ô che nắng, đi được hai bước đã phải dừng lại thở dốc hai lần, khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt hẳn đi. Anh cười lạnh, thật mẹ nó yếu ớt mà. ** Sau khi yêu cô. Trình Kiệt mỗi ngày đều cõng cô về nhà, còn dỗ dành: “Bảo bối, đồng ý làm bạn gái anh có được không?” Nhưng chưa chờ được câu trả lời của Anh Đào thì đã nhận được tin tức cô ra nước ngoài, lúc anh tìm tới chỉ còn lại một lá thư với lời lẽ vũ nhục, cô mắng anh si tâm vọng tưởng. Vài năm sau, ngay lúc Anh Đào vừa về nước đã có thể nhìn thấy ảnh chụp quảng cáo của Trình Kiệt được dán khắp thành phố, thiếu niên ở trấn nhỏ lúc trước bây giờ đã trở thành ảnh đế trẻ tuổi chói mắt rồi. Công việc đầu tiên của Anh Đào là bác sĩ vào đoàn làm phim dạy cho các diễn viên biết một số cách sơ cứu thông thường, tất cả mọi người đều rất thích cô bác sĩ xinh đẹp này, nhưng duy chỉ có Trình Kiệt khi nhìn thấy cô thì tuyệt sẽ không cho cô chút mặt mũi nào, anh đập bàn, lạnh mắt vội vàng rời đi. Cô cho là mỗi quan hệ của bọn họ đã chấm dứt tại đây rồi, không nghĩ rằng ngày kết thúc buổi huấn luyện cuối cùng, Trình Kiệt liền nắm chặt lấy tay cô, từng chữ nói ra đều gian nan run rẩy. “Anh hiện tại, có thể si tâm vọng tưởng không?” ** Em hỏi anh thích em bao nhiêu? Anh chính là không có tiền đồ. Em chỉ cần nhẹ nhàng liếc mắt qua đây một cái, vô thanh vô tức. Anh liền cúi đầu cam chịu. ~ Trình Kiệt Ảnh đế đỉnh lưu kiệt ngạo khó thuần Vs Bác sĩ khoa ngoại ôn nhu xinh đẹp thiện lương #Cửu biệt trùng phùng# *** Một ngày mùa xuân. Di Di thuận lợi sinh ra một con sói nhỏ. Là bộ dáng trẻ con như con người, nhưng bên ngoài có một lớp lông, hai tai cũng có nét giống tai thỏ, cái đuôi ngắn ngủn. Ngoài phòng sinh Chiếu Dã chưa bao giờ thấy lo lắng như vậy. Cho tới khi vợ Mai hoa lộc ra báo một câu: Mẹ con bình an. Tim anh treo ở trên không lúc nàymới hạ xuống. Có người ôm sói nhỏ cho anh xem, màu xám xịt, anh ghét bỏ liếc mắt một cái, vội vã đi tìm Di Di.  Di Di đầu đầy mồ hôi, may mấy năm nay cùng Chiếu Dã ở bên nhau, thân thể tố chất tốt lên không ít, cô không phải chịu qua nhiều đau đớn khổ sở.   "Vợ anh vất vả rồi" Chiếu Dã hôn lên trán của cô:  "Sau này không sinh." Câu đầu tiên Di Di nói: "Cho em xem mặt con nào.." "..." Bắt đầu từ lời nói nói, Chiếu Dã đã bắt đầu tranh sủng Di Di cùng với đứa nhỏ. Di Di đặt tên cho đứa bé là Chiếu Thiển. Chiếu Thiển là một bé trai, Di Di lo lắng tên này quá mức lành hiền, nhưng không nghĩ ra tên khác, hỏi Chiếu Dã, Chiếu Dã vẻ mặt tùy em.  "Làm ơn, con trai cũng là con của anh".   "Liền cái này đi, em chọn, dễ nghe." Lúc Chiếu Dã nhìn Di Di ôm con cho bú, tròng mắt như muốn rớt ra ngoài.  "Vợ." Anh ghen ghét, "Có thể hay không, không cho bú." Di Di dở khóc dở cười: "Vậy con anh uống gió Tây Bắc sao." Chiếu Dã cò kè mặc cả: "Không phải nên bảo dưỡng hay sao, chờ con đói thì bú bình được rồi, bú hay vắt sữa chỉ để cho vừa lòng. Sói con khỏe mạnh, không cần chú ý như vậy, em ném nó vào trong núi cũng có thể sống".  Di Di trừng mắt liếc nhìn Chiếu Dã một cái, ném trong núi trăm triệu cũng không có khả năng. Sói nhỏ nhỏ hơn so với trẻ khác, nhưng sức lực rất lớn, thường bú tới mức Di Di phát đau, cô thử tiếp thu đề nghị của Chiếu Dã:"Vậy thử xem sao".  Chiếu Dã chủ động gánh vác công việc vắt sữa, nghiêm túc học tập kỹ thuật, cách mấy giờ giúp Di Di vắt sữa. Một ngày, vắt sữa xong rồi, Chiếu Thiển lại khóc lại nháo, Di Di ôm ôm dỗ dỗ. Cởi bỏ áo dỗ con, sói nhỏ đã quen uống bình, giống như nghịch núm cao su, dùng sức mút làm Di Di mày nhíu chặt. Chiếu Dã nhấc sói nhỏ vắt lên cổ, lạnh lùng nói:"Này, có thể há miệng biết nặng nhẹ hay không hả?"  Anh đánh vào mông sói con, sói nhỏ ô ô khóc thút thít, như hiểu được, không dám dùng sức vậy nữa.  Vài phút sau, sói con đã ngủ rồi, Chiếu Dã ôm cậu đến giường em bé. "Vẫn để tự mình sinh tồn, uống bình của con đi." Câu trước nói với Di Di. Di Di cười cười: "Sao anh ấu trĩ như vậy, cùng là con của mình".  Chiếu Dã trong lòng không thoải mái, chủ yếu đây là con trai, chẳng sợ phát triển trí óc không  đầy đủ, dù sao cũng là đàn ông... Chiếu Dã nằm bên cạnh người Di Di, nhìn chăm chú cô nói: "Nếu là em bé có thể uống sữa sao?" "Ừm?" Di Di không phản ứng lại. "Vậy anh nguyện ý làm em bé" Nói xong, Chiếu Dã áo ngủ của cô lên, cầm luồng tròn trịa mềm mại đưa tiến vào trong miệng. Hai luồng này to hơn trước vài phần, bên trong tràn ngập sữa. Chiếu Dã khát nước, nhẹ nhàng mút mát núm vú, mùi hương sữa tươi mát tiến vào yết hầu.  "Anh làm gì thế." Di Di bị anh làm cho không biết phải làm sao. "Uống sữa" Chiếu Dã buông nhũ thịt, dùng phương thức vắt sữa chuyên nghiệp ấn lên mềm mại, màu trắng mờ bắn ra, Chiếu Dã hé miệng không tiếp được. "Anh muốn chết à... Chiếu Dã!". Di Di muốn đánh anh. Thân thể Chiếu Dã nhoáng lên, tiếp được, sữa tươi bắn lên da thịt cô, Chiếu Dã liếm sạch sẽ. "Vú của vợ anh tốt thật." "...Anh câm miệng." Ở bên nhau lâu như vậy, Di Di  vẫn bị anh nói trắng làm mặt đỏ tai hồng. Chiếu Dã cắn nhẹ như có như không vào hai vú mềm mại, khàn khàn nói: "Còn một tuần nữa..." Di Di theo bản năng hỏi: "Cái gì một tuần?" Chiếu Dã nhìn sâu vào cô.  Gương mặt Di Di nóng lên, không nói gì. Bác sĩ nói, sau khi sinh sáu tháng mới có thể quan hệ. Còn có một tuần, liền được sáu tháng.. - Toàn văn hoàn. Có duyên gặp lại //// Cuối cùng câu chuyện ngọt ngào về thỏ và sói đã kết thúc, mình sẽ nghỉ một thời gian khi tìm làm truyện nào tình tiết nó lắt léo chứ không sủng ngọt nữa. Hẹn gặp lại!   Mời các bạn đón đọc Cùng Sói Cận Kề của tác giả Ngôn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã - Hạ Thanh Sam
Vừa mới nhận chức trợ lý giám đốc tập đoàn Cảnh Thịnh, liền nhận lịch trình làm việc. "Buổi sáng ngày mai trì hoãn tất cả gặp mặt, 9 giờ cùng tôi đi cục dân chính lĩnh chứng!"  Đi làm ngày đầu tiên, liền gặp được tổng giám đốc bá đạo ép đi lĩnh chứng, cô nên phản kháng hay là thuận theo?  Sau cưới, người nào đó lột sạch ép cô dưới thân, tà khí mà mập mờ: "Phản kháng và thuận theo tôi đều thích, đêm dài đằng đẵng, chúng ta có thể thử một chút..." *** Cảnh Dật Thần ôm Thượng Quan Ngưng, từng bước một đi xuống dưới bậc thang. Sắc mặt anh có chút lạnh lùng, chỉ một lúc sau khi đi xuống tầng, lại nhịn không được mở miệng hỏi cô: “Có bị thương hay không?” Thượng Quan Ngưng lòng nóng như lửa đốt, sợ Quý Bác thật sự bị Cảnh Dật Thần bắn chết, nhưng cô nhìn sắc mặt của Cảnh Dật Thần liền biết, anh không bắn cho Quý Bác bổ hai phát súng đã là để lại mặt mũi cho hắn rồi. Cô ôm cổ Cảnh Dật Thần, nhẹ nhàng lắc đầu: “Không có, em không có việc gì, người trông coi em là Quý Bác và Thượng Quan Nhu Tuyết. Thượng Quan Nhu Tuyết muốn giết em nhưng bị Quý Bác ngăn cản.” Cảnh Dật Thần nghe lời cô nói xong, sắc mặt lại không tốt lên chút nào. Anh đương nhiên biết Quý Bác sẽ che chở cho Thượng Quan Ngưng, tâm tư của Quý Bác anh rất rõ ràng! ... Mời các bạn đón đọc Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã của tác giả Hạ Thanh Sam.
Cô Vợ Nhỏ Cay Cú Không Chọc Được - An Tĩnh
Anh, Phương Lỗi, là bác sĩ đứng đầu cả nước, nhưng với phong thái của anh thì chắc chẳng ai nhận ra. Anh bộ dáng không tim không phổi, yêu hết cô này đến cô khác rồi nói chia tay còn nhanh hơn thay áo. Đến khi anh gặp cô, một cô gái tuyệt mỹ nhưng lại tự cho là mình chưa đủ xinh đẹp, đùa à? Chẳng những dụ được cô về nhà, lại ăn cả cô rồi cưới cô làm vợ, thế mà cô dám nói lời chia tay? Được rồi, xem ra anh quá cưng chiều cô rồi, phải trị thôi... *** Nhìn đôi nam nữ ôm hôn chặt chẽ trên trang bìa mới nhất của tạp chí bát quái địa điểm là trước phòng khám bệnh khoa phụ sản, mặc dù là ảnh chụp, nhưng là Đường Sâm cũng nhận ra được, người đàn ông này này là của anh trai của anh, còn người phụ nữ còn lại là vợ chưa cưới của anh trai anh, nhìn bọn họ, Đường Sâm chỉ cảm thấy vô cùng may mắn. Anh vẫn luôn nghĩ chỉ cần cô tư có thể nói chuyện yêu đương, anh trai biến thái nhanh lên một chút tìm được lão bà sinh con, bọn họ sẽ không bao giờ quản chuyện nhà anh nữa, cùng anh giành lão bà, giành nữ nhi. ... Mời các bạn đón đọc Cô Vợ Nhỏ Cay Cú Không Chọc Được của tác giả An Tĩnh.
Cố Chấp - Linh Lạc Thành Nê
Con người ai mà chẳng yêu cái đẹp đùng không nào? Nhưng mà người đàn ông này cũng quá anh tuấn đi. Chỉ lướt ngang qua mà cô cảm thấy như hồn phách bị câu đi mất. Đẹp quá đẹp Nhưng mà, đã có bạn trai rồi nha, háo sắc quá vẫn không tốt đâu Lòng nghĩ vậy nhưng vẫn tiếc nuối ngó thêm một cái. Không ngờ chỉ vừa đi vài bước, xảy ra sự cố. Và cô lại được người đàn ông đẹp trai đó đi mua sắm Thế sự sao đảo điên vậy nhỉ?? Người này hình như cùng cô có quen biết thì phải, chủ yếu là biểu hiện của anh ta cũng rất nhã nhặn, lịch sự, và ôn nhu với cô, nhưng tại sao cô cứ có cảm giác không an toàn thế này? Cảm giác người này có gì đó rất kì quái, có chút thâm trầm và khó đoán. Mà thôi, cô cũng không nghĩ nhiều, đằng nào cũng chẳng còn cơ hội tiếp xúc. Nhưng không ngờ, người này ngày càng can thiệp sâu vào cuộc đời cô Tới khi cô kịp nhận ra thì... *** Tần Tuyên Tuyên lại từ chối cơ hội mà Đỗ Mộ Ngôn đưa tới một lần nữa. Đỗ Mộ Ngôn vẫn kiên trì, không ngừng đưa tới các loại quà tặng, dĩ nhiên cũng biết rõ thái độ cô vẫn không hề thay đổi, lúc này hắn vẫn không hề hiểu được chỗ thất bại trong kế sách của mình, dần dần mất đi kiên nhẫn, hắn lại đến tìm Tần Tuyên Tuyên một lần nữa. Hắn gọi điện thoại hẹn gặp mặt Tần Tuyên Tuyên, ngoài dự đoán là cô lại đồng ý ngay lập tức. Hắn vỗn nghĩ hắn phải gọi điện hẹn vài lần, thậm chí phải chờ ở cửa Thiên Vũ mới có thể gặp mặt trao đổi với cô một lần. Đối với hắn mà nói thì chuyện này đúng là một tin tức tốt! Địa điểm hai người hẹn gặp vẫn là quán cà phê kia, Đỗ Mộ Ngôn sốt ruột muốn gặp cô nên đã đến từ rất sớm. Còn Tần Tuyên Tuyên thì sau khi tan làm mới có thể đến được, lúc đến cô cầm theo một bọc đồ lớn. ... Mời các bạn đón đọc Cố Chấp của tác giả Linh Lạc Thành Nê.
Thổ Phỉ Công Lược - Ngữ Tiếu Lan San
Do trên núi có thổ phỉ chuyên ăn cướp không chỉ của dân lành mà còn có của bọn quan phủ mấy đời quan phủ đến đây nhận chức được mấy ngày lại từ chức đi nơi khác khiến dân trong thành nghèo đói khổ sở.Ôn Liễu Niên là tân Tri phủ đại nhân, mới nhận chức  tại thành Thương Mang.Bách tính khua chiêng gõ trống, cứ tưởng rằng vị quan này cùng vị lúc trước như nhau đều là tráng hán ngũ đại tam thô rắn chắc, ai ngờ rằng từ trong xe ngựa đi ra lại là một con mọt sách gầy gò ốm yếu.Ôn đại nhân nhìn chung quanh, cau mày cảm khái, “Quả nhiên rất nghèo.”Bách tính nghe vậy cùng tan nát cõi lòng, chúng ta cũng không muốn, nhưng mà trên núi ngoài thành có thổ phỉ a. . . *** Giữa trưa trời nắng chang chang, khiến cây cối trong viện cũng héo rũ. Mộc Thanh Sơn bước từ trong phòng thu chi ra, dùng sức lười biếng duỗi eo, cảm thấy hơi nhức đầu. "Công tử." Hạ nhân đúng lúc bưng đến một chén nước thuốc, "Có thể khai vị thanh lọc, bảo chủ cố ý dặn dò phải uống hết." Nhìn chén nước thuốc màu nâu kia, Mộc Thanh Sơn nhíu mày, hít sâu mấy lần, rốt cuộc quyết tâm nuốt xuống hết. Vừa chua vừa đắng. "Bảo chủ đang ở tiền thính bàn chuyện với Lưu tiêu đầu." Hạ nhân lại nói, "Công tử vẫn là về phòng nghỉ ngơi đi, hôm nay bên ngoài rất oi bức, hẳn là qua trận sẽ đổ mưa." Mộc Thanh Sơn cả người đều buồn ngủ, muốn trở về phòng lại nhớ đến lúc nãy Thượng Vân Trạch nói qua có chuyện muốn thương nghị với mình, cũng liền đến tiền thính, muốn xem thử rốt cuộc đang trò chuyện gì với Lưu tiêu đầu, cư nhiên có thể trò chuyện lâu như vậy -- Lúc trước cũng chưa từng nghe qua người này a. ... Mời các bạn đón đọc Thổ Phỉ Công Lược của tác giả Ngữ Tiếu Lan San.