Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Truyền Kỳ Phu Nhân

Thể loại: Hiện đại đô thị, Cơ giáp, Cường cường, Tiểu bao tử, Vị lai thì không, 1×1 Tình trạng bản gốc: Hoàn (375 chương) Editor: Lép (1-18), Thỏ Siu Nhơn (còn lại) Lại thêm một câu chuyện tình yêu giữa một nam nhân tài giỏi cùng với một nam nhân có phẩm chất không được tốt lắm. Dường như hai người có hoàn cảnh trái ngược nhau không chỉ vậy mà lặp trường lại trái người nhau hoàn toàn. Câu chuyện này cũng là một huyền thoại nhưng huyền thoại mang tính chất đặc biệt. Trên chiến trường thì y được xem như một anh hùng huyền thoại, bất khả chiến bại.  Vậy mà hắn lại là một  binh lính đào ngủ, được xem là cẩu hùng truyền kỳ. Đáng tiếc ông trời lại trêu chọc hai người. Một cái cẩu hùng, lại được ông mai bà nguyệt se duyên lại cùng với anh hùng kết thành một đôi phu phu. Từ nay về sau, bị đặt ở dưới thân cũng vô pháp trở mình không dậy nổi. Tất cả mọi người đều nói Anh hùng bản "Sắc" Nữ mã, hắn rốt cục cũng đã thấy được! (Một câu nói giới thiệu vắn tắt) Truyện kể về một Đại thiếu gia – Quân nhân thế gia bị người hãm hại trở thành đào binh, bị khai trừ quân tịch rồi bỏ tù, là người đương thời bị toàn bộ tinh cầu phỉ nhổ, mà lần thứ hai hùng khởi truyền kỳ cố sự. *** #review_đam_mỹ TRUYỀN KỲ PHU NHÂN Tiểu thụ là thanh niên tài giỏi đến từ danh gia vọng tộc của tương lai tinh tế, không ngờ trong lần đầu ra chiến trường thì bị vu oan là đào binh, nên bị phán tù 3 năm. Không ngờ sau 1 năm thì được thả ra, ẻm nhất quyết phải đòi lại công bằng cho bản thân. Trước đây ẻm yêu thanh niên khác, xong có bầu thì thanh niên kia đi hành tinh khác làm nghiên cứu khoa học, ẻm chưa biết làm thế nào thì phát hiện bạn thân của ẻm cũng có bầu, nhưng bạn trai cô này đã hi sinh trên chiến trường. Hai người quyết định cưới nhau để che giấu cho nhau - con trai ẻm thì sống nhưng con cô bạn thì chết - nên ẻm dạy cho con gọi bố mẹ hai bên như bình thường. Đến khi ẻm ra tù thì người yêu của bạn thân trở về, cô này muốn ly hôn để theo người kia, ẻm sảng khoái đồng ý, không ngờ ly hôn xong lại bị tiểu công lừa kết hôn với tiểu công. Tiểu công cũng là một thanh niên tài giỏi khác, từ nhỏ cố gắng tham gia quân ngũ, lập nhiều chiến công, có quen với tiểu thụ và yêu thầm tiểu thụ nhiều năm, đồng thời là cha của đứa con của tiểu thụ. Nghe tin tiểu thụ vào tù thì dùng công huân của bản thân để đổi lấy tiểu thụ được ra tù trước thời hạn, rồi lừa tiểu thụ đăng ký kết hôn. Hai người thêm một đứa con thiên tài về sống cùng nhau rồi dần có tình cảm với nhau. Tiểu thụ muốn làm lính trở lại, nên ẻm nghe ngóng thông tin, đi vào đấu trường cơ giáp làm lính, hi vọng quay lại quân ngũ. Nhưng rồi ẻm biết thêm được nhiều điều bí ẩn về quân đội, thân thế của ẻm, khả năng điều khiển của ẻm, quá khứ khi ẻm bị người yêu cũ bỏ rơi, ... Thân thế của tiểu công cũng được bộc lộ. Hai người cố gắng lập chiến công, nghĩ kế chống trùng tộc xâm lược, ngăn cản kẻ thù bắt cóc con trai làm thí nghiệm, tìm kiếm những binh sĩ vu oan cho tiểu thụ trước đó. Dần dần tiểu thụ và tiểu công thăng chức nhanh chóng trong quân đội, tìm thêm được những bí mất khác về hệ thống gien và huyết thống của cả hai: thụ là con của người bình thường và thú nhân giống cái, công là hậu duệ của người được cấy gien thú nhân vào người. Nói chung tóm tắt như này thì không hay cho lắm, mọi người nên đọc bộ này, tuy hơi dài tí (gần 400 chương) nhưng nói về tương lai tinh tế thì bộ này rất là hay và logic, nhất là mấy phần mô tả đánh nhau trong tinh tế ý. Tình cảm cũng ok, cp thì nhiều. Đứa con của hai nhân vật chính cute cực ý/. *** Vũ trụ năm 3315 Ở nhà tù Hắc Sắc yên tĩnh, trên hành lang vang lên tiếng bước chân trầm ổn, khiến cho phạm nhân ở trong nhà giam sôi nổi dựng thẳng hai tai nhạy bén lên. Bỗng nhiên, tiếng bước chân dừng lại, tiếp theo là tiếng leng keng cùng tiếng quát hữu lực: "Mai Truyền Kỳ, ra tù!" Chỉ một thoáng, hành lang hai bên nhà tù giống như là nổ tung, sôi trào một mảnh, có phạm nhân kích động đi đến cửa phòng giam, nhìn nam tử mặc quần áo tù màu đen đang từ phòng giam 007 đi ra, rống to nói: "Mai Truyền Kỳ, ngươi không phải bị phán thời hạn ba năm thi hành án sao? Như thế nào một năm liền ra tù?" "Mai Truyền Kỳ, sau khi ra tù, ngươi nếu dám quên lão tử, chờ lão tử sau khi ra tù, sẽ đem ngươi đánh đến răng rơi đầy đất!" "Mai Truyền Kỳ, lần sau ngươi còn dám làm đào binh, lão tử cũng sẽ không buông tha ngươi nữa!" "Mai Truyền Kỳ, ngươi về sau nếu dám không tới thăm chúng ta, chúng ta sẽ phái người tìm ngươi gây phiền phức!" "Mai Truyền Kỳ......" Trong phòng giam tuy rằng thanh âm phạm nhân thô bạo, nhưng trong giọng nói lại lộ ra một tia cao hứng cùng không nỡ. Mai Truyền Kỳ cười nhìn phạm nhân hai bên nhà tù, phất tay hô: "Các huynh đệ, lão tử ra tù liền cơm ngon rượu say, nếu như quên tới thăm các ngươi, các ngươi có thể phái người đến thành A, khu Thiên Hà đường Cổ Tây, tới khu biệt thự Ngô Đồng tìm biệt thự số 75 mà gây phiền phức!" Lập tức, chúng phạm nhân từ kích động biến thành phẫn nộ! "Ta thao! Ngươi cái tên tiểu tử thúi thật đáng ghét!" "Hắn nghĩ chúng ta kẻ ngu ngốc!" "Đừng cho là chúng ta không ra tù giam, mà không biết ngươi nói địa chỉ kia là biệt thự của tù trưởng đi!" Trong tù giam náo nhiệt một mảnh, thế nhưng hai gã cai ngục đi ở phía sau Mai Truyền Kỳ mặt vô biểu tình, trong lòng lại thập phần buồn bực! Hiện nay toàn bộ tinh cầu có ai không biết Mai Truyền Kỳ khi đang trong Trùng tộc đại chiến, đột nhiên lại rời khỏi đội ngũ chạy trốn lại bị người ta bắt được, bởi vậy bị toà án quân sự tối cao thẩm phán, phán quyết thời hạn ba năm tù, cũng bị áp giải đến nhà tù Hắc Sắc. Nhà tù Hắc Sắc là dùng để giam giữ những tội phạm hung ác nhất tinh cầu, bên trong không phải những đạo tặc đánh cướp phi thuyền hằng năm, thì cũng chính là những phần tử khủng bố đối đầu với chính phủ tinh cầu. Phạm nhân ở Hắc Sắc, nếu không có một chút bản lĩnh, cho dù là thời hạn thi hành án đã hết, cũng vô pháp bình yên vô sự rời khỏi nơi này. Mai Truyền Kỳ sẽ bị đưa đến nhà tù Hắc Sắc, chính là vì để đám tội phạm hung ác hảo hảo trừng trị cái tên đào binh này. Theo lý thuyết, bị mọi người phỉ nhổ là tên đào binh nhát gan thì sẽ bị nhóm tội phạm hung ác xem thường, hoặc là bị đánh đến chết, chính là hắn không chỉ không bị trừng phạt, ngược lại ở nhà tù Hắc Sắc hô mưa gọi gió, lại được hoan nghênh, còn cùng mỗi ác phạm xưng huynh gọi đệ, so với ở tù giam khác còn tiêu dao sung sướng hơn. Thấy trước mắt một màn này mà nói, rõ ràng chỉ là ra tù, lại giống như vui vẻ hạnh phúc mà tiễn biệt! Mai Truyền Kỳ chào tạm biệt các bạn tù trong tù giam, đi vào phòng thay đồ, kỳ quái hỏi một câu: "Hai vị trưởng quan, tôi không phải ba năm thi hình án sao? Thế nào một năm liền có thể ra tù?" Hai gã tù giam quan không có trả lời, chỉ khinh thường mà liếc hắn một cái. Mai Truyền Kỳ nhướng nhướng mày, tuy rằng tò mò, nhưng cũng không có hỏi nhiều, cởi quần áo tù màu đen, thay một bộ quần áo một năm trước khi tiến vào nhà giam, đi ra cổng lớn của nhà tù Hắc Sắc, hướng bãi đỗ của xe huyền phù mà đi đến. Ai ngờ, hắn mới vừa đi gần đuôi xe, liền nghe "oanh" một tiếng, giây tiếp theo xe huyền phù bay ra ngoài cách đó 20m Lúc đó cửa sổ hai bên xe vươn ra hơn mười cánh tay, động tác phi thường đồng nhất mà hướng Mai Truyền Kỳ giơ ngón giữa, ngay sau đó tiếng cười trào phúng ầm ĩ từ trong xe phát ra. Mai Truyền Kỳ ngơ ngác mà đứng tại chỗ, nhìn xe huyền phù càng ngày càng xa, lấy lại tinh thần, vừa buồn cười vừa tức giận mà "thao" một tiếng Hắn có ngốc cũng nhìn ra được, chiếc xe huyền phù này là cố ý bỏ rơi hắn. Khiến cho người cảm buồn bực chính là đặc biệt chiếc xe huyền phù này, chỉ có khi phạm nhân ra tù hoặc là khi các cai ngục nghỉ phép mới có thể xuất hiện ở trước cửa nhà tù Hắc Sắc thôi. Nói cách khác, bỏ lỡ này một chuyến xe, liền có khả năng phải đợi vài ngày mới có thể chờ chiếc xe huyền phù thứ hai đến để đón người. Nếu bỏ qua này chiếc xe này, cai ngục còn có thể ở trong tù giam chờ xe khác, nhưng nếu là phạm nhân thì chỉ có thể ngoan ngoãn nhận mệnh mà ở cửa đợi. Mai Truyền Kỳ bực mình mà nhìn bốn phía, nghĩ thầm còn có biện pháp khác rời khỏi nơi này không. Đúng lúc này, xe huyền phù kia đã chạy xa thế mà lại quay trở lại cửa nhà tù Hắc Sắc ..... Mời các bạn mượn đọc sách Truyền Kỳ Phu Nhân của tác giả Kim Nguyên Bảo.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Này, Người Đàn Ông Của Em! - Khiêu Dược Hỏa Diễm
Tôi không gọi em là chị, vì không muốn làm đứa em trai nhỏ của em. Khoảng cách giữa chúng ta không chỉ là tuổi tác, em luôn xem tôi là thằng nhóc mà em đã quen biết từ thuở nào, cho dù tôi đã là một người con trai trưởng thành và trái tim tôi đã biết đập loạn nhịp vì em. Tôi biết, sự ràng buộc giữa chúng ta chỉ là một mối quan hệ mỏng manh. Tôi thật sự rất sợ, lỡ như sợi dây liên hệ ấy đứt đoạn, giữa tôi và em sẽ không có gì liên quan nữa. Tôi luôn nghĩ, đến khi lớn hơn một chút, lớn thêm chút nữa, tôi sẽ cầm tay em, sẽ không bao giờ buông em ra, sẽ dìu em đi suốt cuộc đời. Nhưng tôi không biết cách thể hiện ... Tôi sợ cứ mãi phải gọi em là “chị”. Nhưng cũng được: “Chị, em thích chị, em đã thích chị từ lâu. Trong những ngày tháng em không ở bên chị, chị có nhớ em chút nào không?” Chỉ cần em quay đầu lại, là có thể nhìn thấy tôi. Người đàn ông của em, có thể nhỏ tuổi hơn em, nhưng đã có suy nghĩ chín chắn. Người đàn ông của em, có thể vẫn hồn nhiên, nhưng có bờ vai mạnh mẽ và ấm áp. Người đàn ông của em, có thể chưa có sự nghiệp, nhưng chắc chắn đã biết thế nào là tình yêu đích thực. *** Lại một lễ Tình nhân nữa. Ngày hôm nay, thời tiết thật đẹp, bầu trời không một chút mây, cao lồng lộng. Trời chưa sáng, Trữ Mặc đã thức dậy đến nhà Lâm Nghiêm. Hôm nay anh kết hôn, cô phải đến giúp. "Hành đâu, hành đâu?" Bà Lâm đảo một vòng trong bếp, "Hành tươi tôi mua tối qua đâu?" Ông Lâm lên tiếng: "Tối qua tôi nấu mì ăn rồi!" "Cái ông lão này, cái đó để ông ăn sao? Tôi mua để đi rước dâu đấy!" Bà Lâm nổi giận, nhưng nghĩ hôm nay là ngày vui của con, nên đành thôi. Trữ Mặc vội cầm ly nước cho bà uống: "Mẹ nuôi, đừng giận, để con gọi điện cho Tô Chính đi mua. Cậu ấy đang trên đường, mua xong đến đây chắc chắn vẫn kịp?" Ông Lâm đợi bà quay đi, nhỏ giọng: "Mấy cái quy tắc phiền quá, rước dâu còn phải hành với thịt dê, làm gì chứ, nấu lẩu hả?" "Ba!" Lâm Nghiêm cố nhịn cười, "Coi chừng mẹ nghe thấy, rồi lại bị mắng nữa!" "Mẹ con lớn tuổi rồi, tính khí ngày càng tệ, ba không chấp!" Ông Lâm phẩy tay, nói khí khái, nhưng lại sợ bà Lâm nghe thấy. Trữ Mặc lấy điện thoại đưa ra cho Lâm Nghiêm thấy, tỏ ý muốn ra ngoài gọi điện. Lâm Nghiêm gật đầu. "Tô Chính, tới đâu rồi? Còn không đến thì không rước dâu được đâu!" Tô Chính bị kẹt xe trên đường, nên đành bất lực: "Chị yêu của em, không phải em không muốn tới, đang bị kẹt xe, sắp khóc rồi đây." "Vậy tiện đường mua ít hành nhé!" "Hành?" Tô Chính không hiểu, "Mua hành làm gì? Làm hoa cưới cho cô dâu à? Hơi sáng tạo quá đấy!" "Cậu thật là..." Trữ Mặc không nhịn được cười, "Bảo mua thì cứ mua đi, sao nhiều chuyện vậy? Là phong tục ở quê họ, khi rước dâu phải có một bó hành và một cân thịt dê. Tối qua mẹ nuôi mua hành, nửa đêm cha nuôi dậy nấu mì ăn hết rồi." "Vậy thì hôm nay cha nuôi không cần nấu mì, chỉ cần ăn thịt dê." "Đừng đùa nữa, nhanh đi, sắp đến giờ rồi." Trữ Mặc thấy Lâm Nghiêm bước ra, vội tắt điện thoại. Hôm nay Tô Chính là phù rể. "Thế nào? Cà vạt của anh được rồi chứ?" Lâm Nghiêm đi đến trước mặt Trữ Mặc. Trữ Mặc gật đầu: "Yên tâm đi, rất đẹp trai!" "Phù rể có đến không vậy?" ... Mời các bạn đón đọc Này, Người Đàn Ông Của Em! của tác giả Khiêu Dược Hỏa Diễm.
Nam Sơn Có Củ Ấu - Lâm Địch Nhi
Củ ấu trong truyện này từ chưa có củ ấu đến khi có củ ấu, ầy, suy nghĩ trong lòng cũng đã khác, ít nhất cô cũng không có đau buồn như vậy. Vẫn là HE tốt đẹp, khiến cho người khác hạnh phúc, dường như rất viên mãn! *** Lâm Địch Nhi là nhà văn trẻ mới nổi ở Trung Quốc, tác phẩm của cô được độc giả đánh giá cao bởi sự đằm thắm, nhẹ nhàng, xúc động, trong đó nhiều tác phẩm viết về chủ đề hôn nhân thu hút sự chú ý đông đảo của độc giả nữ châu Á. Lâm Địch nhi là tác giả văn học mạng nổi tiếng, tại tứ nguyệt thiên (hiện nay sát nhập cùng hệ thống 17 K tiểu thuyết). Một số tác phẩm tiêu biểu: Thế nào là một loại tình yêu không đau Xuân Sắc Như Thế Hoa Hồng Ký Ức Hoa Hồng Giấy Nơi Nào Phong Cảnh Như Tranh Gió Thổi Mùa Hè Nam Sơn Có Củ Ấu .... *** Cố Dĩnh đưa một tấm thiệp mời cho Chương Linh, Kiều Viễn sắp kết hôn, hôn lễ sẽ diễn ra vào năm mới. “Đi đi, Thượng Hải ấm hơn Bắc Kinh nhiều, chỗ đó lại là Giang Nam, coi như đi nghỉ ngơi một chuyến, tiện thể mua thêm chút quần áo mới luôn.” Cố Dĩnh cố gắng thuyết phục. Chương Linh đặt thiệp mời xuống, rất lạ là tâm trạng của cô khá bình tĩnh. Có một loại yêu, nếu không vượt mức quy định thì sẽ rớt lại phía sau, không bao giờ nắm bắt được, nói trắng ra thì chính là, vô duyên. “Tớ phải đi siêu thị rồi.” Cô đuổi Cố Dĩnh ra cửa. “Này, cậu cũng phải cho câu trả lời đi chứ!” “Không đi!” Siêu thị vào buổi chiều không quá đông đúc, cô mua trái cây, bánh mì, rau và một số đồ dùng hàng ngày. Có một gian hàng đầy người ở phía trước, cô đẩy xe, nhìn qua, thì ra là đang bán ngũ cốc. Đầu nóng lên, cô cũng mua một túi lớn. Về đến nhà, đang xem sách hướng dẫn thì chuông điện thoại di động vang lên. Hàn Hoàn Vũ vừa tan làm, hỏi cô muốn đi đâu ăn cơm. Cô hơi sửng sốt, rồi bảo anh tới chỗ cô ăn cháo! Khoảng mười giây sau, anh mới không chắc chắn hỏi lại: “Có muốn anh mang chút thức ăn qua không?” “Tháng trước anh đi kiểm tra sức khoẻ, không phải có mấy chỉ tiêu vượt mức bình thường sao, ăn chay sẽ tốt hơn.” Không đợi anh trả lời, cô đã cúp điện thoại. Sau khi cháo sôi, chỉ cần đợi thêm bốn mươi phút là có thể ăn được. Cô cắt hai miếng bánh mì nướng, phết chút mứt hoa quả, trộn salad rau, dở dở ương ương, nhưng thôi, tốt cho cơ thể là được rồi. Vừa trộn salad xong thì chuông cửa vang lên, cô treo áo lên cho anh rồi giục anh đi rửa mặt. ... Mời các bạn đón đọc Nam Sơn Có Củ Ấu của tác giả Lâm Địch Nhi.
Nghìn Kế Tương Tư - Trang Trang
[Trích] Nàng đeo mạng che mặt chỉ để giấu đi dung nhan tuyệt thế? Một cô nương cay độc, không ngừng bày kế, mỹ nhân kế, liên hoàn kế, kế trong kế… thao túng mọi việc mà còn phải sầu tương tư? Chàng chịu đưa tay áo che nắng để cầu nụ cười khó kiếm của hồng nhan? Một công tử đa tình, thấy chiêu tiếp chiêu, cháo ba đậu, trà hoàng liên, rượu bỏ độc… hóa giải mọi sự mà còn phải âm thầm ôm hận? Giữa bối cảnh triều chính phân tranh, giang hồ nổi sóng… tình yêu vẫn có thể bén rễ đâm chồi? Ra tay tàn độc, không để đường lui bởi phải hủy diệt kẻ thù truyền kiếp hay vì đã yêu phải oan gia? Giữa sống tìm chết, giữa thù tìm yêu, kế mưu đối chọi, kết cục thế nào cũng thỏa mãn tâm cơ. ------------ Thẩm Tiếu Phi là thiên kiêm tiểu thư cành vàng lá ngọc của phủ Thẩm tướng, diện mạo như hoa như ngọc cốt cách đoan trang. Ở bến sông Cừ Phù nàng nhìn thấy bóng áo xanh của Đỗ Hân Ngôn – vị công tử phong lưu tuấn tú nổi tiếng khắp kinh thành, liền nhất kiến chung tình. Tiếu Phi yêu chàng, dễ dàng yêu, để rồi sau đó ngày ngày tương tư tính kế Đỗ công tử, làm mọi cách khiến chàng tò mò với mình, tìm hiểu mình. Tiếu Phi đã vì chàng nhiều như thế, thậm chí đến cả thứ mà bản thân nàng yêu quý nhất chính là mạng sống của mình mà nàng cũng đem ra đánh đổi. Chàng, từng ba lần bị nàng tính kế, từng hận đến muốn tự tay giết nàng nhưng cũng từng oán bản thân không thể quên nàng, từ tò mò đến hứng thú chuyển sang căm tức rồi biến thành yêu. Dường như định mệnh đã xếp đặt tất cả… Đây là một cuộc đấu giằng co hao tâm tổn trí giữa huyết thống anh em và tham vọng đế vương, giữa tình huynh đệ tiêu dao chốn giang hồ và nghĩa quân thần, giữa chữ hiếu và chữ tình, giữa yêu thương và cừu hận, giữa những điều mắt thấy tai nghe và thứ được gọi là chân tướng. [Một phân cảnh nhỏ] Tiếu Phi ngồi trên bãi cỏ, ngón tay nhẹ nhàng đưa trên hàng lông mày của Ðỗ Hân Ngôn. Từng ngón tay thanh mảnh của nàng đùa với hàng lông mi như đang gảy đàn, nàng lẩm bẩm: “Hàng mi dài quá, chàng có biết mắt chàng rất có thần không?”. Ngón tay tiếp tục đưa xuống sống mũi, dừng lại bên bờ môi, “Chàng thổi tiêu hay lắm, lẽ nào trong lòng chàng cũng cảm thấy cô đơn?”. Giọng nói của nàng thật nhẹ nhàng, êm ả như tiếng suối. “Chàng ngủ say thế này, em có làm gì chàng cũng không biết được đâu”. Tiếu Phi như tự cổ vũ mình, nàng quay đầu nhìn về hướng con thuyền nhỏ rời đi lúc nãy, từng lớp lau sậy um tùm đã che kín tầm nhìn, Tiếu Phi bỏ mạng che mặt, cúi xuống khẽ chạm vào môi Ðỗ Hân Ngôn, cảm giác ấm mềm, nàng ngẩng đầu lên ngay, khuôn mặt vô cùng rạng rỡ. “Chàng là của em! Không ai tranh được của em!”. Nàng cười mãn nguyện, rồi lại quay lại nhìn Ðỗ Hân Ngôn thêm một lúc nữa, nàng nói thật khẽ: “Em thật muốn thế này mãi, tiếc là chàng sắp tỉnh rồi”. -------------- Trang Trang đã mang đến cho đọc giả một câu chuyện tình yêu lãng mạn cùng cuộc chiến tranh quyền đoạt vị chốn Hoàng gia. Từng nhân vật trong “Nghìn kế tương tư” đều có nỗi khổ tâm giữ cho riêng mình, họ tính kế lẫn nhau để rồi vì thù, vì hận, sinh hiếu kì, tò mò, tìm hiểu dây dưa, rồi từ đó mà đánh mất luôn trái tim mình. Từ đối thủ, từ kẻ thù trở thành người yêu, người thương, từ bạn hữu trở thành địch thủ, tất cả chỉ cách nhau một ranh giới nhỏ. *** Nàng đeo mạng che mặt chỉ để giấu đi dung nhan tuyệt thế? Một cô nương cay độc, không ngừng bày kế, mỹ nhân kế, liên hoàn kế, kế trong kế… thao túng mọi việc mà còn phải sầu tương tư?Chàng chịu đưa tay áo che nắng để cầu nụ cười khó kiếm của hồng nhan? Một công tử đa tình, thấy chiêu tiếp chiêu, cháo ba đậu, trà hoàng liên, rượu bỏ độc… hóa giải mọi sự mà còn phải âm thầm ôm hận? Giữa bối cảnh triều chính phân tranh, giang hồ nổi sóng… tình yêu vẫn có thể bén rễ đâm chồi? Ra tay tàn độc, không để đường lui bởi phải hủy diệt kẻ thù truyền kiếp hay vì đã yêu phải oan gia? Giữa sống tìm chết, giữa thù tìm yêu, kế mưu đối chọi, kết cục thế nào cũng thỏa mãn tâm cơ. *** Trang Trang, nữ nhà văn, nhà báo nổi tiếng người Trung Quốc. Trong giới nhà văn nữ, chị là người tiên phong trong việc đề xướng tuyên ngôn "Phụ nữ không thể không hạnh phúc" trong các tác phẩm của mình. Là một trong những tác giả có nhiều tác phẩm nhất của Yueduji, xuất bản 9 bộ tiểu thuyết kinh điển, bộ nào cũng bán chạy. Bảy năm làm nhà báo, bảy năm làm biên tập đã khiến cho tác giả có cái nhìn sâu sắc về nhiều trạng thái hạnh phúc của phụ nữ. Các tác phẩm tiêu biểu: Tiểu thuyết liên tục đứng đầu bảng xếp hạng nổi tiếng của dangdang.com: Từ bỏ em, kiếp sau nhé.  Bộ tiểu thuyết đề tài vượt thời không được độc giả yêu thích nhất: Duyên kỳ ngộ (02 tập). Cuốn tiểu thuyết ấm áp nhất: Phụ nữ thực tế đàn ông phát cuồng. Vĩnh Dạ Nghìn Kế Tương Tư Mùa Tuyết Rơi Gặp Em Dưới Mưa Xuân Mưa Nhỏ Hồng Trần ... Mời các bạn đón đọc Nghìn Kế Tương Tư của tác giả Trang Trang.
Mưa Nhỏ Hồng Trần - Trang Trang
Mưa nhỏ hồng trần - Trang Trang Bốn cô gái khoa Văn tài sắc, kẻ cá tính, người dịu dàng, người tham vọng, kẻ lại bất cần. Bốn người đàn ông ưu tú, kẻ đa tình, người chung tình, người bao dung, kẻ không tha thứ. Đứng bên nhau tưởng như họ là những mảnh ghép hoàn hảo nhưng chỉ một cái nhấc tay của số phận, bánh răng đã trượt khỏi quỹ đạo ban đầu, trước biến cố bất ngờ, họ sẽ lựa chọn thế nào? Nghiêu Vũ sẽ chọn nối lại mối tình đầu đắm say suốt bốn năm đại học hay chạy theo đam mê mới suốt hai năm cô cô đơn? Tuệ An sẽ chọn tha thứ cho chồng để xây lại tổ ấm hay vứt bỏ cái tổ đã vỡ để xây tổ mới? Thiên Trần sẽ lựa chọn tình yêu hay tình thân? Đỗ Lối sẽ lựa chọn giành giật hay nhường nhịn? Còn những người đàn ông, họ sẽ mặc các cô lựa chọn hay chủ động quyết định trước? Mỗi lựa chọn, mỗi quyết định là một thông điệp về tình yêu và cuộc sống mà Trang Trang gửi tới độc giả. *** Trang Trang, nữ nhà văn, nhà báo nổi tiếng người Trung Quốc. Trong giới nhà văn nữ, chị là người tiên phong trong việc đề xướng tuyên ngôn "Phụ nữ không thể không hạnh phúc" trong các tác phẩm của mình. Là một trong những tác giả có nhiều tác phẩm nhất của Yueduji, xuất bản 9 bộ tiểu thuyết kinh điển, bộ nào cũng bán chạy. Bảy năm làm nhà báo, bảy năm làm biên tập đã khiến cho tác giả có cái nhìn sâu sắc về nhiều trạng thái hạnh phúc của phụ nữ. Các tác phẩm tiêu biểu: Tiểu thuyết liên tục đứng đầu bảng xếp hạng nổi tiếng của dangdang.com: Từ bỏ em, kiếp sau nhé.  Bộ tiểu thuyết đề tài vượt thời không được độc giả yêu thích nhất: Duyên kỳ ngộ (02 tập). Cuốn tiểu thuyết ấm áp nhất: Phụ nữ thực tế đàn ông phát cuồng. Vĩnh Dạ Nghìn Kế Tương Tư Mùa Tuyết Rơi Gặp Em Dưới Mưa Xuân Mưa Nhỏ Hồng Trần ... *** Cơ hồ từ khi con bướm đó bay đi, em đã không còn là Thiên Trần trong kí ức tôi. Hoặc là Thiên Trần trong kí ức chỉ thuộc về tôi, còn em không thuộc về tôi nữa. Một đoàn dài những chiếc xe Mescedes đen bóng từ từ lướt qua trước mặt tôi, bó hoa tươi và những quả bóng màu trên xe đâm vào lòng tôi. Ánh nắng sớm, mới hơn chín giờ đã mang cái nóng chói chang của mùa hè làm tôi nhức mắt. Tôi muốn tin, chính ánh nắng gay gắt nhất mùa hè chứ không phải nước mắt làm mờ tầm nhìn của tôi. Khi chiếc xe đi đầu lướt qua, từ xa tôi chỉ có thể nhìn thấy một góc tấm voăn trắng, chiếc xe đen bóng càng làm nó thêm nổi bật, như cánh bướm trắng bay trong gió, không nén được tôi gọi một câu, “Trần Trần…”, đó là giọng của tôi ư? Khàn đặc như của một khách bộ hành đi trên sa mạc quá lâu, khô chát không còn hơi nước, trầm như tiếng sấm từ xa lắc vọng về. Vừa thốt lên, chưa kịp vang hai mét đã tắt ngấm. Tôi không còn đủ sức gọi to hơn. Đó là người tôi yêu tại sao tôi cam chịu, tại sao tôi không giành lấy! Chân đã nhanh hơn đầu, sải một bước dài. Tôi như chiếc đinh, chôn chặt nơi góc phố, không cất nổi bước thứ hai. Nỗi khổ của em, tôi đương nhiên hiểu! Em có một người bố là vị giáo sư nho nhã khả kính, một người mẹ sắc sảo lạnh lùng, còn tôi có bố mẹ và ông cậu nghỉ hưu sớm cùng một căn nhà chật chội. Tôi có thể không chơi bài, có thể phấn đấu sự nghiệp riêng, nhưng tôi lấy gì lấp đầy cái hố sâu ngăn cách hai nhà? Tiền có thể lấp được không? Trong đầu luôn vang lên câu nói lạnh lùng của mẹ em, cuộc sống như vậy em có hạnh phúc? Có thể không? Nếu có thể, tôi quyết không từ bỏ, nhưng, Tiêu Dương! Tôi không ngừng hỏi chính mình, nếu Thiên Trần không hạnh phúc, mi lấy gì bù đắp? ... Mời các bạn đón đọc Mưa Nhỏ Hồng Trần của tác giả Trang Trang.