Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sói Đi Thành Đôi

Câu chuyện là quá trình yêu nhau lắm cắn nhau đau của hai nhân vật chính đại ngốc. Những cuộc cãi vã nhau nhưng cũng qua đó nảy sinh tình cảm với nhau. Nhân vật chính: Biên Nam x Khưu Dịch *** Đừng ai nhìn vào thể loại hỗ công mà sợ, tránh xa rồi hắt hủi nhé. Ban đầu nhìn mình cũng có hơi ngại đọc, nhưng rồi lúc lọt hố thì không hối hận tí tẹo nào. Truyện này thật sự hay lắm, để cử mọi người lắm luôn Yên tâm H che rèm nên không bị ảnh hưởng cảm xúc mấy đâu =)). Đa số mình đọc vườn trường đều là oan gia, và bộ này cũng không ngoại lệ. Hai nhân vật chính ban đầu ghét nhau lắm, cứ gặp là đánh nhau vì bạn Nam theo đuổi một đứa con gái, mà đứa đó lại thích Bạn Dịch ( hai bạn nhân vật chính hehe ), xong còn vì mối thâm thù đại hận giữa hai trường nên hai người cứ có cơ hội là lại choảng nhau. Có lần bạn Nam đánh gãy chân bạn Dịch nên hả hê, sung sướng lắm. Ai ngờ tình cờ thế nào đúng dịp ấy anh trai đứa nhóc mới quen phải nằm viện, không yên tâm để thằng bé 9-10 tuổi đã phải vào bếp nấu đồ chăm sóc anh trai bị tai nạn nên bạn xung phong nhận luôn trách nhiệm này =)). Và đúng như mọi người đoán đấy, anh trai đứa nhóc này chính là bạn Dịch. Vậy là đã đánh người ta gãy chân xong cuối cùng lại thành ra chăm sóc người ta đến khi lành =)). Lúc tác giả miêu tả khuôn mặt đần thối lúc biết sự thật của bạn Nam đúng tội nghiệp =)). Cuối cùng sau một hồi lằng nhằng, hai bạn quay sang yêu nhau, tạo nên một cú sốc cho chúng bạn thân. Tình tiết câu chuyện diễn biến khá hợp lý, hơi mang theo hướng hiện thực nên mình khá thích. Tình cảm hai bạn đọc mà thấy đáng yêu, ấm áp lắm. Một Khưu Dịch hiểu chuyện, luôn nhường nhịn người mình yêu. Một Biên Nam luôn mang tới vui vẻ cho người khác. Vì từng là oan gia nên có lúc hai bạn yêu nhau cuồng nhiệt lắm, nhưng có lúc lại móc mỉa nhau chí choé =)). Đọc mà thấy đáng yêu, ấm áp dễ sợ. Thích nhất là đoạn bạn Dịch bắt bạn Nam viết thư tình cho mình dài 1000 chữ, đọc bức thư mà vừa thấy độ ngu văn của bạn Nam mà cũng vừa thấy cảm động nữa hic. Ngoài ra nhân vật phụ ai cũng dễ cưng hết. Thích nhất là em trai bạn Dịch, huhu thằng nhỏ đáng yêu dã mà lanh lợi dã man. Đọc xong mà chỉ muốn có một đứa em như thế thôi. Bên cạnh đó còn có tình cảm bạn bè với gia đình cũng rất đáng đọc. Thật sự đề cử mọi người truyện này lắm đó. P/s: Mọi người có thấy lạ là hôm nay mình lại nói tên nhân vật chính ra mà không nói công-thụ như các bài review trước không hehe. Thực ra là vì đây là hỗ công nên không phân chia công thụ, để review khách quan nên mình không dám nói theo cảm nhận ai công ai thụ từ đầu sợ mọi người đọc sẽ bị áp đặt nên để cuối mới nói =)). Ai theo Dịch công Nam thụ với tui thì giơ tay nào =)). *** VOTE : 9.5/10 Một câu chuyện đời thường, gần gũi như chuyện kể của người hàng xóm kế bên nhà. Khưu Dịch và Biên Nam, hai người đàn ông tình cờ gặp gỡ nhau và nhận định nhau. Trong hai người, mình không thích ai hơn ai. Chỉ có chút quyến luyến Khưu Dịch hơn một chút. Vì thực sự, Khưu Dịch đã khổ nhiều rồi. Cả khổ thân lẫn khổ lòng, suốt cả gần mười năm. Khưu Dịch xuất hiện rất ngầu. Ngầu đến độ cả khi mình mường tượng ra dáng vẻ thiếu niên mười tám ấy vô tình gặp ngoài đời thực, tim sẽ đập, chân sẽ run. Xe đạp thể thao màu xanh lục huỳnh quang, đôi mắt nhạt màu và sóng mũi cao thẳng. Vừa gặp đã phang cho Biên Nam và Vạn Phi mấy gậy rồi nghênh ngang rời đi. Hóa ra là anh đạo trường Vận tải đường thủy. Thì là trai không hư gái không yêu mà. Nhưng thật ra đánh nhau chỉ là một cách phát tiết những buồn bực u uẩn trong lòng của Khưu Dịch mà thôi. Vì cuộc sống của Khưu Dịch nhiều bộn bề lo toan quá. Hoàn cảnh gia đình không tốt, sức khỏe người thân không tốt. Từ bé Khưu Dịch đã phải vừa đi học vừa đi làm để xoay xở chi tiêu trong gia đình. Ấy mà bố và em trai chưa một ngày bị bỏ đói. Ngược lại đứa nhóc Khưu Ngạn, lớn lên vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu. Cơm của Khưu Dịch nấu, nhiều tình cảm, cũng nhiều mồ hôi và nước mắt của Khưu Dịch ngày đó.  Thật thương mà không sao nói hết. Với Biên Nam, mình lại xuất hiện phần đồng cảm. Mẹ là người thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình người ta, cậu vĩnh viễn mang một vết thương lòng to lớn. Ở cùng bố và gia đình của bố, Biên Nam luôn cố gắng thu hẹp sự tồn tại của mình hết sức có thể. Dù tiền cậu có dư dả, nhưng khoảng trống trong lòng lại mênh mang. Biên Nam sống không mục đích mười tám năm trời, đến khi gặp Khưu Dịch. Dường như những ngày ấy là ngày Biên Nam bắt đầu bận rộn nhất, là những ngày bắt đầu sống có ý nghĩa nhất. Vì sự xuất hiện của một người, Biên Nam đã có thể không để sự tồn tại mơ hồ của mình gặm nhấm cuộc sống thực sự của cậu. Nói sao nhỉ, đây là một câu chuyện chân thật và bình dị mà biết đâu ai đó sẽ có cơ duyên nghe được một lần. Không có lời thề non hẹn biển. Không có ý nghĩ kinh thiên động địa. Cả hai tình cờ nhận ra nhau, đấu tranh và tiến tới vì nhau. Vì tác giả gần như đã viết ra một hành trình đủ đầy cho hai người, lại khiến mình chẳng biết viết gì cho phải. Khưu Dịch và Biên Nam, trải qua đầy đủ các cung bậc cảm xúc bên nhau, có hiểu lầm, có nước mắt. Không khó để nhận ra tình cảm dành cho đối phương. Nhưng lại không dễ gì chấp nhận được mối quan hệ phải đương đầu với nhiều khó khăn này. Điều quý giá khiến Khưu Dịch và Biên Nam bên nhau lâu đến vậy, có lẽ là vì hai người vẫn luôn tôn trọng đối phương, dành cho đối phương một khoảng trống đủ rộng để được làm chính mình. Không biết tự khi nào đôi oan gia quyến luyến nhau không dứt. Có thể là vào những ngày mà Khưu Dịch gãy chân, Biên Nam vô tình làm Đại hổ tử sang chăm nom Nhị Bảo. Bởi, người ta nói tuổi trẻ không đánh không quen. Không có màn đánh nhau, không có sự hiểu lầm, hai người cũng chẳng nhận ra nhau được. Hay bắt đầu rung rinh dữ dội khi cùng tiến cùng lùi, đêm sinh nhật mượn men say chếch choáng mà suýt nữa hôn phải nhau. Hay là lúc mặc độc một chiếc quần bơi mà đạp xe băng băng về thành phố. Nụ hôn dưới dòng suối, hoang sơ mà lãng mạn không thốt nên lời xác định mối quan hệ. Tâm tư Khưu Dịch và Biên Nam vừa bù trừ nhau, lại vừa hỗ trợ nhau. Khưu Dịch ẩn nhẫn phong bế nội tâm biểu cảm chính mình. Biên Nam buồn vui giận thích đều tìm cách mà thể hiện ra bên ngoài. Khưu Dịch mang nặng mặc cảm, gánh nặng trong lòng. Lòng Biên Nam lại rộng lớn. Biên Nam tuy không nói nhưng tâm tư tinh tế. Khưu Dịch cũng không mở lời nhưng nhìn là sẽ nhận ra. Trong cuộc sống, Biên Nam và Khưu Dịch mỗi người đều là điểm tựa cho đối phương. Không ai yêu ít hơn ai trong tình cảm. Cũng không ai dựa dẫm vào ai. Mỗi người đều là một cá thể mạnh mẽ độc lập, có sự nghiệp, có chí hướng. Hai người là hai người đàn ông đầy ý vị. Nhưng là hai người đàn ông thuộc về nhau. Bởi thế mình không muốn tách ai ra để nhận xét.  Nhắc đến Sói đi thành đôi, mình vẫn sẽ nhắc một lúc cả Khưu Dịch lẫn Biên Nam. Hai là một, mà một cũng là hai. Một trong những chi tiết làm mình xúc động nhất là khi bố Khưu mất. Trong vài chương, tác giả đưa người đọc chuyển biến qua những tâm trạng khác nhau. Hồi hộp, hoang mang, đôi chút vui vẻ, cuối cùng là đau lòng đến bật khóc. Đoạn khi Khưu Dịch quyết định không cấp cứu và gục ngã bên giường bệnh của Bố khóc òa lên trong vòng tay của Biên Nam, mình thật sự đã rơi nước mắt. Sinh ly tử biệt là điều không thể tránh. Nhưng sự ra đi này có đôi phần đột ngột với một thanh niên như Khưu Dịch, lại có phần bất công với đứa trẻ Khưu Ngạn.  Khưu Dịch phải chọn lựa giữa việc làm theo ý nguyện của bố và làm theo con tim. Khưu Dịch không muốn làm trái ý bố. Khưu Dịch cũng không trả bố lại được cho Khưu Ngạn. Khưu Dịch là người lựa chọn chấm dứt sinh mệnh cho bố mình. Người đau khổ nhất, chắc chắn không ai khác ngoài Khưu Dịch. Một Khưu Dịch chỉ vừa suýt soát mười tám mười chín. Từ bé đến lớn, cuộc sống đã luôn bắt Khưu Dịch phải lựa chọn. Thật sự có phần hơi tàn nhẫn… Lựa chọn học lên cao hay lựa chọn học một trường tầm trung để đi làm xoay xở tiền sinh hoạt. Lựa chọn sống thật với tính hướng hay lựa chọn cô độc cả một đời. Lựa chọn giữa lý trí phủ nhận hay lựa chọn tình cảm chấp nhận mối quan hệ với Biên Nam. Tất cả đều là điều Khưu Dịch phải một mình đấu tranh, một mình lựa chọn. Đến khi có Biên Nam. Khưu Dịch đã không còn phải lựa chọn bất kì điều gì một mình nữa. Có Biên Nam ủng hộ, Khưu Dịch mới thật sự thoát ra khỏi vòng tăm tối luẩn quẩn trong tiềm thức của bản thân mình. Không còn thấy Khưu Dịch nhắc đến cơn ác mộng về mẹ mỗi đêm. Ừ. Chắc là thật sự Khưu Dịch đã được giải thoát. Cái thứ hai chính là thư tình một ngàn chữ nắn nót của Biên Nam dành cho Khưu Dịch.  Đơn giản, gần gũi, lại ngô nghê đến mức ngốc nghếch. Nhưng tình cảm vẫn thật nhiều, đúng không. Thử nghĩ đến một anh chàng làn da rám nắng, mặc một bộ quần áo thể thao nằm dài trên bàn cắn bút viết mấy dòng buồn nôn, quả thực khiến người khác muốn chọc ghẹo. Ây, mình cũng không biết nói gì nữa vì quả thực đã mãn nguyện với kết cuộc lắm rồi. Sói đi thành đôi đơn thuần là một câu chuyện cũ của hai thanh niên hừng hực sức sống gặp nhau và yêu nhau. Hai người may mắn khi có nhiều bạn bè tốt và thân tình như Vạn Phi và Thân Đào. Sau lại có thêm La Dật Dương, Dương Húc. May mắn khi có một đứa em đáng yêu trưởng thành sớm như Nhị Bảo Lông Xoăn. Những không vui bất hạnh hai người vô tình gặp phải lại chính là bài học, động lực thúc đẩy cả hai không lùi lại. Khưu Dịch vẫn có một gia đình mà mình cần phải lo toan bảo vệ. Biên Nam thì ngược lại, bắt đầu có một gia đình để cậu học cách quan tâm và chăm sóc. Biên Hạo và Biên Hinh Ngữ cũng không hề đáng ghét như mình tưởng. Phần hành động của hai người, phần nào mình vẫn có thể hiểu được. Không dễ dầu chấp nhận một đứa trẻ được sinh ra bởi sự bội phản của bố. Nó xuất hiện trước mắt, đồng nghĩa với sự phản bội của bố luôn hiện hữu, tồn tại. Chí ít ra, hai người chưa từng thật sự ngáng chân hay cản đường Biên Nam. Ít nhất khi Biên Nam khó khăn, chút ít máu mủ đã khiến Biên Hạo rat ay giúp đỡ. Phiên ngoại mười năm chính là một dấu chấm hết viên mãn nhất, hài lòng nhất mà mình có được. Không cần biết thêm những đắng cay trong mười năm đó. Chì biết rằng sau mười năm, Khưu Dịch và Biên Nam vẫn bên nhau, yêu nhau thật nồng nàn. Hai người học cách hòa hợp nhau, có một căn nhà treo thư tình năm mười tám và tủ kính đặt tượng đất Khưu Dịch nặn. Biên Nam không trốn tránh bố và xuất thân của mình, có thể ôm con của Biên Hạo nói hai ba câu. Khưu Dịch không mặc cảm tội lỗi với bố mẹ dưới mồ sâu. Vậy là đủ. Vậy là đủ rồi. À. Dương Húc và Giang Thạch, mình nghĩ thực ra nếu viết riêng cho hai người một câu chuyện, ắt hẳn cũng vẫn là một câu chuyện đáng để nhắc tới. Ông chủ Thật Nhàm Chán với tổng huấn luyện viên Triển Phi, ngầu biết mấy nhỉ. Haha. *** Một câu chuyện tương ái tương sát của hai chàng trai đẹp trai bắt đầu. Từ hai kẻ xa lạ rồi ghét nhau, như câu "một núi không có hai hổ" áp dụng lên người cả hai vậy, từ ánh mắt đầu tiên chẳng thể ưa nổi nhau, còn hẹn đánh nhau không ngừng đến nhập viện lại có thể thích nhau, đứng bên nhau, hiểu nhau thật sự là sự đời khó lường. Cuộc sống khó khăn nhưng đâu đó vẫn có nơi thuộc về mình, nơi ấm áp ấy cho bản thân cả hai sự can đảm để đối mặt. Họ mạnh mẽ nhưng cũng yếu đuối, con người bằng da bằng thịt sao có thể lúc nào cũng chống đỡ sương gió bên ngoài, nhưng cái họ cần là cái ôm dành cho nhau. SÓI ĐI THÀNH ĐÔI là câu chuyện tình cảm của Khưu Dịch và Biên Nam, tình cảm bạn bè giữa đàn ông với đàn ông, còn có cả những nhân tình thế thái khác, tạo nên một câu chuyện chân thật. Hãy cùng nghe review nhé! Tên khác: (Lang Hành Thành Song) Tác giả: Vu Triết Thể loại: Đam mỹ (Nam & Nam), hiện đại, học đường, oan gia, hỗ công, HE. Nhân vật chính: Khưu Dịch & Biên Nam Một câu chuyện tương ái tương sát của hai chàng trai đẹp trai bắt đầu. Từ hai kẻ xa lạ rồi ghét nhau, như câu “một núi không có hai hổ” áp dụng lên người cả hai vậy, từ ánh mắt đầu tiên chẳng thể ưa nổi nhau, còn hẹn đánh nhau không ngừng đến nhập viện lại có thể thích nhau, đứng bên nhau, hiểu nhau thật sự là sự đời khó lường. Cuộc sống khó khăn nhưng đâu đó vẫn có nơi thuộc về mình, nơi ấm áp ấy cho bản thân cả hai sự can đảm để đối mặt. Họ mạnh mẽ nhưng cũng yếu đuối, con người bằng da bằng thịt sao có thể lúc nào cũng chống đỡ sương gió bên ngoài, nhưng cái họ cần là cái ôm dành cho nhau. SÓI ĐI THÀNH ĐÔI là câu chuyện tình cảm của Khưu Dịch và Biên Nam, tình cảm bạn bè giữa đàn ông với đàn ông, còn có cả những nhân tình thế thái khác, tạo nên một câu chuyện chân thật. Hãy cùng nghe review nhé! Có nhiều người không thích hỗ công, nhưng đừng vì thế mà nhấn bỏ truyện khỏi danh sách truyện hay. Cảnh mười tám cộng ở đây bị che màn hết, đầu tiên là Biên Nam nằm trên, sau đó là Khưu Dịch nằm trên. Tôi đoán rằng Khưu Dịch có tố chất làm công hơn, nên có lẽ Khưu Dịch sẽ nằm trên dài dài. Dù không thích hổ công nhưng vì diễn tả không rõ nên dù không thích bạn cũng có thể nhảy hố. Câu chuyện bắt đầu như thế nào nhỉ? Ở trong vùng, chỉ có ba ngôi trường, ba ngôi trường này nằm cũng không cách xa nhau lắm, đó là Trường Thể Thao, Vận tải đường thủy và Vệ Giáo. Hai Trường Thể Thao và Vận Tải Đường Thủy đều dương thịnh âm suy, vì vậy tất cả nam sinh đều sắp bị bệnh mất cân bằng nội tiết tố hết nên đều đặt niềm hy vọng vào mấy cô em bên Vệ Giáo xinh xắn ngọt ngào. Mâu thuẫn này bắt đầu từ một phía là Biên Nam – kẻ đang theo đuổi hoa khôi xinh đẹp Trương Hiểu Dung. Biên Nam là ai? Đẹp trai có đẹp trai, gia thế có gia thế, dáng người có dáng người, năng lực có năng lực, từ nhỏ đến lớn gái xếp hàng theo cậu nhiều vô số kể, có thể xếp một hàng dài quanh cái trường Thể Thao này. Không phải Biên Nam thích Trương Hiểu Dung mới cua nhỏ, đơn giản là dư thời gian và thấy thú vị, dù không thích cũng không chịu được chuyện cô nàng ẫm ờ với mình còn qua lại với Khưu Dịch – kẻ cầm đầu trường Vận Tải Đường Thủy. Còn đứng hứng chuyện với bạn gái bạn thân cậu nữa, thù mới hận cũ, nên cậu và bạn thân cậu quyết định phục kích đánh người, quyết tâm đánh cho ra nhẽ để bớt con bực dộc trong bụng. Con trai mà, kẻ luôn muốn nắm mọi thứ và có ý sở hữu rất cao. Ngoài chuyện tình cảm này nọ, người ta gọi là kẻ thù truyền thuyết, chỉ cần nhìn là đã không ưa nhau. Thật ra Biên Nam cũng không như bề ngoài vô ưu vô lo không màn chuyện đời, trong trái tim cậu là một trái tim mềm, vô ưu là thật nhưng cũng có những chuyện làm cậu buồn phiền và tổn thương. Dù vô tình hay cố ý, gia đình cậu, mẹ cậu cũng đã làm cậu buồn, cậu bé Biên Nam đã từng tìm một góc không người để khóc. Tuy bố cậu thương cậu, nhưng cái nhà đó không bao giờ là nhà của cậu, nơi đó luôn có gia đình 4 người kia, cậu chỉ là kẻ thừa. May mắn với tính cách đó, cậu không bị sa vào con đường lạc lối. Lần đánh đó, đánh cho Khưu Dịch phải nằm viện. Mà Khưu Dịch cũng không phải được mỗi cái hư danh, nấm đấm của Khưu Dịch khác với vẻ ngoài trắng trẻo, nấm tay cũng chắc đến đáng sợ, so ra còn phải nhỉnh hơn kẻ bên trường thể thao Biên Nam một bậc, nếu đánh một mình chắc hẳn sẽ chịu thiệt. Vẻ ngoài đẹp trai con lai làm cho Khưu Dịch trở thành tiêu điểm của bọn con gái, con gái thích cậu chỉ có hơn chứ không kém hơn Biên Nam một chút nào. Tuy vậy, từ nhỏ đến lớn, cậu chưa hề có bạn gái, bởi vì lúc nhỏ đã nhận ra tính hướng kỳ lạ của bản thân nên tính tình cũng khép kín hơn những đứa trẻ khác. Ba mẹ Khưu Dịch vì một lần bị tai nạn xe cộ mà để lại bao nhiêu dư âm về sau, mẹ mất, ba bị liệt nửa người chỉ ngồi được xe lăng. Một cậu bé mười tuổi còn đang tuổi ăn chơi phải cắn chặt răng đứng dậy chống đỡ gia đình, lăn lội khắp nơi. Tính cách cả hai phải nói là hoàn toàn tương phản. Khưu Dịch luôn nghiêm khắc và lo toan mọi chuyện, cái gì cũng để ở trong lòng không chịu tâm sự cùng ai, nói dễ nghe là biết lo cho tương lai nhìn xa trông rộng, nói khó nghe là kẻ hay suy nghĩ tiêu cực và hiện thực hóa. Biên Nam thì khác, cậu có buồn có vui, mọi thứ cậu đều bộc lộ ra và khó dữ trong lòng, cậu là một người bạn đáng tin cậy và đôi phần ngốc nghếch. Tinh cảm họ được nối với nhau là nhờ cậu bé Khưu Nhạn – em trai Khưu Dịch. Biên Nam gặp Khưu Nhạn vào một lần tình cờ khi thấy cậu bé khóc vì mất 300 đồng, nhìn Khưu Nhận mà Biên Nam nhớ về mình của ngày xưa nên lòng tốt đột nhiên quỷ tha ma bắt mà hiển hình, giúp đỡ một chút, rồi giúp luôn người ta hồi nào không hay. Đánh anh người ta nhập viện mà còn không biết, ngày nào cũng tới nhà nấu cơm chăm lo như cô vợ nhỏ, lúc biết đây là nhà của kẻ thù thì hận không thể lập tức biến thành gió mà bay đi luôn cho đỡ mệt đỡ xấu hổ. Hai người tiếp xúc, bắt đầu hiểu nhau. Biên Nam nhận ra Khưu Dịch không đáng ghét như tưởng tượng, Khưu Dịch cũng nhìn ra Biên Nam là kẻ vô ưu vô lo, nóng tính, nhưng sâu trong tim rất nhạy cảm với mọi thứ. Có lẽ chính họ cũng không biết thích đối phương từ lúc nào. Khưu Dịch có lẽ là người thích trước, nhưng vì quá bình tĩnh mà không ai nhận ra, còn Biên Nam chính là vì hết ghét nên bị nhan sắc mê hoặc mà thích người ta hồi nào không biết, cậu còn trốn chui chốn lũi khi phát hiện điều không đúng, điên lên điên xuống vì ép hôn Khưu Dịch, lăn qua lăn lại khi nhận ra tình cảm không nói nên lời. Biên Nam cũng chỉ là cậu bé mười tám tuổi, đối mặt với đồng tính luyến ái, sợ hãi sao không có kia chứ? Có lẽ nếu quyết tâm cậu còn có thể bóp chết thứ không nên nẩy mầm trong tim. May rằng cậu có một người bạn tốt, tính tình và suy nghĩ rất đơn giản nên dễ dàng gỡ rối cho mình. Lại còn gặp Khưu Dịch đi cùng người con gái khác trò truyện vui vẻ nữa chứ? Rõ ràng mấy bữa trước còn vui vẻ với mình mà giờ coi cậu như người lạ, dù rằng chính cậu là kẻ xa lánh trước nhưng vẫn cảm thấy lòng như kiến bò. Cuối cùng cậu cũng kết luận được câu trả lời cho mình. Chỉ cần nhìn cách Khưu Dịch thay đổi, biết cười biết nói biết đùa như bộ dạng của đứa trẻ nên có, những cảm xúc lắng động dù tác giả không miêu tả kỹ vẫn cảm nhận được thứ mà Biên Nam dành cho Khưu Dịch khiến Khưu Dịch rung động ra sao. Biên Nam mạnh mẽ và cũng bất ngờ đâm thẳng vào cuộc sống vốn chỉ một nhịp thở của Khưu Dịch. Tình yêu này không sướt mướt cẩu huyết, nó dứt khoát và đương nhiên một cách tự nhiên. Thích chính là thích, thế là nói ra. Chuyện tình của con trai là như vậy nhỉ? Mạnh mẽ đến nỗi họ có thể chống đỡ cho nhau một bầu trời. Có nhiều gian khó đấy, cũng nghi ngờ đấy, nhưng cuộc sống mà, sao thoát khỏi những khó khăn đeo bám. Khi Biên Nam nói cho gia đình biết tính hướng vào một dịp bất ngờ, cậu dường như bị đuổi khỏi nhà. Rồi ba Khưu nhập viện, mất, mọi chuyện như rối tung cả lên. Chỉ là, người chết cũng đã chết, kẻ sống vẫn phải sống, họ tiếp tục tìm kiếm hạnh phúc của mình và thật sự nắm tay nhau đến bạc đầu. Lời văn không phải mềm mại như những bộ khác, như tự thuật thôi, mạnh mẽ và dứt khoát như chính cách mà tác giả tạo nên tình yêu trong truyện. Rất hay. Đọc đến cuối mà lòng vẫn còn vươn vấn, phải bật cười vì sự đáng yêu của họ. Cả hai trồng nhiều chậu hoa bên nhà, để khi cãi nhau, anh tức cậu thì đá vào chậu hoa cậu làm, cậu tức anh thì đá mấy phát vào đống hoa anh trồng, ngây thơ như những đứa con nít, còn ghen tuông vô cớ nữa chứ. Đọc xong mới cảm thấy, chỉ cần bên nhau, đơn giản cũng là một hạnh phúc rồi. Trong truyện còn có một cặp khác, đó là Dương Húc và Thạch Nam. Họ lúc trẻ không có kiên trì và dũng khí như Khưu Dịch và Biên Nam, bỏ lỡ bảy năm, tình cảm dường như đã phai nhạt. Không hề! Dường như nó vẫn ở đó, trong tim họ, chỉ đợi một khắc người kia nói ra sẽ nở rộ như những cánh hoa mùa xuân. Có lẽ Dương Húc cảm thấy bản thân sai khi phát triển một thứ tình cảm vượt qua rào cản với Thạch Nam, Dương Húc bị Thạch Nam tổn thương quá sâu để lại vết cắt không nhỏ trong lòng, dù giận, dù nói không quan tâm nhưng Dương Húc vẫn biết rằng, sâu trong lòng, có tiếng nói chờ đợi bảy năm, vẫn mong ước được đợi đến ngày Thạch Nam thật sự xin lỗi mình. Bảy năm ấy, chính là bảy năm chữ hiếu của Thạch Nam dành cho ba mình, giờ đây Thạch Nam không còn gì để tiếc nuối nữa, nắm tay người yêu cùng tiến bước. Tác phẩm rất hay, tôi không thể cho điểm mà chỉ nói đây là câu chuyện rất đáng đọc. Bạn sinh ra không phải là một lựa chọn tốt, nhưng đều có quyền được hạnh phúc.   Mời các bạn đón đọc Sói Đi Thành Đôi của tác giả Vu Triết.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mật Ngọt Hương Đào - Matcha Cookie
 Sau khi đọc xong bộ ‘Ngư hương tứ dật’ của tác giả thì mình đã tìm đọc bộ truyện cùng hệ liệt là ‘Mật ngọt hương đào’ này. Cặp đôi nam nữ chính trong truyện này trái ngược hẳn so với truyện kia, và không hài hước bằng.  Thượng tiên Đình Hoà là con trai cưng của Thanh Loan phu nhân, là biểu đệ của thượng thần Dung Lâm nức tiếng trên thiên đình. Sau khi thượng thần Dung Lâm và thượng thần Tiêu Bạch đều đã thành gia lập thất thì Đình Hoà chính là thanh niên ưu tú độc thân hoàng kim duy nhất của Cửu Trọng Thiên. Từ bé đến lớn ngài luôn sống ngay thẳng, đứng đắn, nghiêm chỉnh, thân thiện, hiếu thuận, bla bla bla. Nói chung chính là một thượng tiên tài - sắc - đức vẹn toàn. Trong một lần bốc thăm đi thực tập để chuẩn bị cho việc giảng dạy ở Cửu Tiêu Các trên thiên giới, thượng tiên Đình Hoà cùng hai tiên quân khác đã bị phái đến một nơi chó ăn đá gà ăn sỏi chướng khí mịt mờ - núi Di Sơn.  Đây là một nơi hoàn toàn tách biệt với tam giới, phong ấn các yêu tinh phạm trọng tội. Ngoài các yêu tinh này, còn có một phần nhỏ các tinh linh lớn lên ở đây. Trong đó có A Đào - một cô đào tinh tu vi cực cao, mặt cực đẹp, da cực mọng nước và ngực cực to. Nói chung là cực phẩm hiếm gặp ở tam giới. Nhìn thì tưởng nàng là bình hoa nhưng chạm vào thì biết đây là một cô nương hoang dã dùng bạo lực giải quyết mọi vấn đề. A Đào đã một thân bách chiến, biết bao lần bước ra từ vũng máu để đạt đến trình độ không ai ở núi Di Sơn dám ngang nhiên uy hiếp tới nàng.  Lần đầu hai người gặp nhau là do Thượng tiên vô tình nhìn thấy A Đào đang tắm ở bờ suối. À ừ thì nam nhân mà, cũng bị mê hoặc trong phút chốc bởi quả đào cực phẩm kia, để rồi từ từ bị nàng đào quyến rũ đến tận giường. Từ đó Thượng tiên một lòng bảo bọc, che chở quả đào nọ, trượt dài trên con đường thê nô.  Mà hỡi ôi, một Thượng tiên chân tình như thế lại rơi vào mối lương duyên với một nàng đào lạnh lùng, vô tình, không thích ràng buộc. Lúc đầu A Đào chỉ coi Thượng tiên là một đoạn ‘sương sớm tình duyên’ mà thôi, vì nàng thấy hai người hợp nhau, thấy thoải mái khi ở bên nhau. Nàng sinh ra nơi hoang dã, không phụ mẫu nuôi dưỡng, không ai dạy nàng lễ nghĩa, càng không ai dạy cho nàng biết chữ yêu là gì.  A Đào mang thai, A Đào vì bảo vệ bằng hữu mà bị đánh rớt khỏi danh sách các học viên được ra khỏi Di Sơn, nhập học Cửu Tiêu Các. Thượng tiên muốn cưới nàng, nàng lắc đầu không muốn, nàng cũng không muốn sinh con, vì A Đào biết nàng không phải là một mẫu thân tốt. Đình Hoà phải dùng việc nhập vào hộ tịch người trên thiên giới mới được học ở Cửu Tiêu Các, mới được ra khỏi Di Sơn, được mở mang tầm mắt để thuyết phục nàng đồng ý lấy mình và sinh con cho mình. Nhưng A Đào lại đề nghị sau khi sinh con sẽ hoà ly, Thượng tiên gật đầu đồng ý, thầm nghĩ chàng sẽ dùng tấm chân tình này sưởi ấm trái tim lạnh giá của nàng, làm nàng quên đi ý định đó. Nhưng A Đào đâu có quên, sau khi vô ý sinh rớt quả trứng phượng hoàng trong nhà xí, thì nàng đã viết thư hoà ly, và đi Đông Hải tu luyện. Ôi cô nàng đào tinh này thật vô tình.  Khi A Đào hoàn thành khoá học trước thời hạn trở về Cửu Tiêu Các thì bắt gặp một cậu bé nhỏ tương đương với đứa trẻ 4-5 tuổi ở nhân giới. Cậu bé vừa thấy A Đào thì nhào lại gọi mẫu thân, đó là Đào Bảo, tiểu phượng hoàng đáng thương mém không được chui ra khỏi vỏ vì ngộp nước nhà xí. Đào Bảo chính là thân nhân duy nhất của A Đào trên thế gian này, nên đương nhiên nàng sẽ không vô tình được. Ban đầu thì Thượng tiên còn lạnh lùng, xa cách với A Đào. Theo như lời A Đào thì lúc trước chàng luôn đỏ mặt khi ở gần nàng, còn giờ thì chỉ dửng dưng như người xa lạ. Nhưng sau đó thì đâu cũng vào đấy thôi, như lời oán trách của Thanh Loan phu nhân - mẫu thân của Thượng tiên Đình Hoà thì hắn đã rơi vào ma chướng của yêu tinh kia không thể thoát nổi. Thượng tiên quyết định cảm hoá, dạy cho A Đào thế nào là yêu, để nàng không rời xa hai cha con chàng nữa. Ngài nguyện xuống bếp, mang nước rửa mặt, thu xếp chăm lo cho A Đào cả đời. Việc của cô đào tinh kia là chỉ cần ở bên hai cha con và tu luyện thôi.  Cuối truyện chính là một nhà ba người hạnh phúc bên nhau, và tác giả tiết lộ thân thế của A Đào. Nàng chính là nữ đế quân Không Tang Sơn, là thần tộc thời thượng cổ, từ thuở khai thiên lập địa đã tồn tại. Đế quân đã thay các vị thần quân có gia đình, có sự vướng bận khác để đi trấn áp yêu khí bị rò rỉ nghiêm trọng ở Di Sơn, phong ấn Di Sơn khỏi tam giới, để rồi tan hết ba hồn bảy vía, biến mất khỏi hậu thế.  Mình cảm thấy truyện này không hay bằng ‘Ngư hương tứ dật’ cùng hệ liệt, một phần là do truyện không hài hước và tính cách nữ chính thì lạnh lùng vô tình quá đáng. Mà mình cũng không hiểu tại sao lại không drop truyện giữa chừng nữa, chắc là do mấy phần “ăn đào” của Thượng tiên làm mình hứng thú. Tác giả miêu tả cảnh “ăn đào” một cách ẩn dụ, làm trí tưởng tượng mình cũng bay cao bay xa theo luôn. Thượng tiên Đình Hoà bình thường ngay thẳng thanh liêm bao nhiêu thì lúc lên giường lại dũng mãnh hết phần thiên hạ. Mình thích kiểu nam chính xuống giường là ‘cừu’ lên giường thành ‘sói’ như thế này đây. Chàng yêu A Đào hết lòng hết dạ, bảo bọc chu toàn cho A Đào mọi mặt. Một Thượng tiên cao cao tại thượng mà từ khi yêu thì luôn luôn xuống bếp nấu thịt cho nàng, mua cho nàng mọi vật dụng kể cả cái yếm. Vì A Đào chả quan tâm gì ngoài việc ăn uống, nàng sống hờ hững, vô tình với chính cả bản thân cơ.  Truyện không ngắn cũng không dài, tình tiết diễn biến hợp lý, nhưng cũng không có gì đặc sắc. Team thư viện ngôn tình edit mượt mà, ít sạn. Mấy nhân vật phụ không có gì đáng nói, trừ nhân vật phản diện bị tác giả viết thành một cô ả não tàn không lối thoát. Cặp đôi phụ của phụ là bằng hữu duy nhất của A Đào - Thược Dược cùng Dạ Phàm, ôi mình thấy tác giả viết về cặp này nhạt như nước ốc ấy. À còn Thanh Loan phu nhân, người mẹ chồng trong truyền thuyết nữa, bà chỉ thích những cô nàng dịu dàng, tinh thông việc bếp núc, biết chăm lo cho chồng con, điển hình như cháu dâu bà - A Liên. Thế nhưng con trai mà từ nhỏ đến lớn luôn làm bà không phải bận tâm lại mê muội một yêu tinh trái ngược với mong muốn của bà đến thế. Nhưng mặc dù luôn phản đối cùng đối chọi gay gắt với A Đào từ đầu thì đến cuối bà cũng chấp nhận người con dâu này, vì con trai bà đã sống không bằng chết khi A Đào rời đi. Tấm lòng người mẹ, con đặt đâu thì ngồi đó thôi chứ biết làm sao bây giờ.  Tèn ten, mình chấm truyện này 7/10. Ai có thời gian thì đọc giải trí nhé. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. *** A Đào cực ghét người khác động vào mình. Nàng phản ứng nhanh nhạy, nhưng coi Ngọc Quản là bạn nên không phải lúc nào cũng cảnh giác. Giờ phát hiện Ngọc Quản ôm chặt mình, lập tức giãy ra, nhíu mày nói: “Ngươi đừng quá đáng!” Ngọc Quản lảo đảo lùi vài bước, kinh ngạc nhìn a Đào, không ngờ mị trúc lại không có tác dụng với nàng. Hắn nhìn ánh mắt chán ghét của a Đào, nói:“A Đào cô nương, ta đã thích nàng từ lâu, ta biết mình không có thân phận tôn quý như Đình Hòa thượng tiên, nhưng tình cảm của ta là thật lòng, A Đào cô nương……” Hắn nói xong tiến lên, muốn nắm tay nàng. A Đào chán ghét lùi về sau mấy bước, lạnh lùng nói: “Ta và ngươi không phải mới quen, tính ta thế nào hẳn ngươi cũng biết. Ta không có tình cảm với ngươi, ngươi nói cái gì, làm cái gì đều không liên quan đến ta, ngược lại càng khiến ta chán ghét. Sau hôm nay chúng ta không còn là bằng hữu nữa, ngươi cũng đừng làm phiền ta. Chắc ngươi cũng biết ta không thích nói chuyện, chỉ thích ra tay.” Lúc này còn nói nhiều với hắn như vậy chỉ vì hai người đã từng là bằng hữu. Nhưng tính cách nàng trước giờ vẫn vậy, lãnh đạm quyết đoán, không thích đôi co. Ngọc Quản mím môi:“A Đào cô nương, nàng, nàng biết ta từng bị người khác nhục mạ nên mới…” A Đào nhìn mắt hắn ngấn lệ nhưng trong lòng không thấy đồng tình, chỉ lãnh đạm nói: “Chuyện quá khứ của ngươi ta cũng không muốn biết.” Ngọc Quản này ngày trước gặp phải chuyện gì, đối với a Đào cũng không quan trọng. Người yếu bị kẻ mạnh ức hiếp, giống như khi ở Di sơn nàng bị cả đám yêu quái đánh vậy, chẳng là gì hết. Ngọc Quản không tin, bất đắc dĩ cười nói: “Nàng phải có ý đó nên mới lựa chọn nam nhân giống thượng tiên, nếu ta cũng giống ngài ấy…” “Ngươi sẽ không bao giờ giống hắn được.” a Đào nói: “Ta chọn hắn, vì ta thích hắn.” Đám người Thược Dược cách bọn họ không xa, nghe bên a Đào có động tĩnh, ba người đều đi lại. Thấy Ngọc Quản hai mắt đẫm lệ, lại nhìn a Đào lạnh lùng đứng đó, liền đoán ngay Ngọc Quản bày tỏ với a Đào bị cự tuyệt, dù sao Ngọc Quản ngưỡng mộ A Đào bọn họ đều biết. Lan Hoa liền chạy đến cạnh Ngọc Quản, nói:“Mai vẫn phải tiếp tục hành trình, nghỉ ngơi sớm đi, có chuyện gì đợi thi xong rồi nói.” Hắn kéo Ngọc Quản, lại thấy Ngọc Quản cứ đứng lì tại chỗ, đành nửa kéo nửa lôi hắn đi về. Dạ Đàm cùng Thược Dược nhìn nhau, Thược Dược nghĩ nghĩ, đi qua nói với A Đào:“Nàng cũng đừng để ý, ngày thường nàng giỏi giang như vậy, nam tử thích nàng nhiều cũng bình thường thôi.” A Đào thấy Ngọc Quản đi rồi, nàng buồn ngủ muốn chết, cũng không nói nhiều với Thược Dược nữa, một lần nữa nhắm mắt ngủ. Thược Dược biết tính nàng lãnh đạm, chuyện đêm nay Ngọc Quản kia chắc phải trằn trọc thức trắng đêm, còn đối với a Đào thì nó chẳng là gì. Thấy nàng nhắm mắt ngủ Thược Dược cũng an tâm, cùng Dạ Đàm quay về nghỉ ngơi. A Đào tựa vào gốc cây, đống lửa trước mặt lách tách cháy, có một thân ảnh bước lại, vươn tay nhặt túi nước dưới đất lên. Túi nước còn chưa đóng nút chặt, hơn nửa lượng nước đã chảy ra, bên trong có hai mảnh lá trúc đỏ rực. Là mị trúc. ... Mời các bạn đón đọc Mật Ngọt Hương Đào của tác giả Matcha Cookie.
Vợ Boss Là Công Chúa - Hoa Nhị Bảo
Cảnh Y Nhân, vị công chúa 14 tuổi văn võ song toàn của nước Lộc Nguyên, “bỗng một ngày đen trời” bị hoàng đế cữu cữu ban thuốc độc vì tội là yêu nữ họa quốc rồi xuyên không thành bà xã 19 tuổi của tổng giám đốc tập đoàn Lục thị. Đây là đâu? Đám độc phụ mặc đồ tang bắt cô uống thuốc này là định độc chết cô lần nữa sao? Cô là hoàng hoa khuê nữ, sao đột nhiên lại trở thành phụ nữ đã có chồng? Càng khó hiểu hơn là sao hoàng đế cữu cữu lại trở thành chồng cô thế này? Nơi kỳ lạ này có thật nhiều thứ mà cô không biết, đèn ngủ ở đây thổi không tắt, bị thương sẽ bị đưa vào “kỹ viện”, thêm cả chuyện “dì cả” đến thì cứ đến thôi, sao cô lại cần cái thứ “siêu thấm, siêu thoáng, siêu mềm mại” để làm gì? Một ngày đẹp trời, bà vợ mà Lục Minh - tổng giám đốc tập đoàn Lục thị anh chán ghét, đang muốn tìm cách ly dị cắt tay tự tử. Sau khi tỉnh lại, cô trở thành một người ngây ngốc không hiểu sự đời, gây cho anh biết bao phiền toái. Cô đang cố ý giả vờ ngu ngốc hay đã biến thành một người khác rồi? Để anh “lạnh lùng” quan sát đã. *** Thường thì mọi người hay đọc các nhân vật xuyên từ hiện đại về cổ đại thì trong câu chuyện này nữ chính lại từ cổ đại xuyên về hiện đại thì liệu cô có thích nghi được cuộc sống này hay không? Cô đường đường là nàng công chúa tài mạo song toàn tên là Cảnh Y Nhân chỉ mới được 14 tuổi văn võ song toàn của nước Lộc Nguyên, “bỗng một ngày đen trời” bị hoàng đế cữu cữu ban thuốc độc vì tội là yêu nữ họa quốc rồi xuyên không thành bà xã 19 tuổi của tổng giám đốc tập đoàn Lục thị. Đây là đâu? Đám độc phụ mặc đồ tang bắt cô uống thuốc này là định độc chết cô lần nữa sao? Cô là hoàng hoa khuê nữ, sao đột nhiên lại trở thành phụ nữ đã có chồng? Càng khó hiểu hơn là sao hoàng đế cữu cữu lại trở thành chồng cô thế này? Nơi kỳ lạ này có thật nhiều thứ mà cô không biết, đèn ngủ ở đây thổi không tắt, bị thương sẽ bị đưa vào “kỹ viện”, thêm cả chuyện “dì cả” đến thì cứ đến thôi, sao cô lại cần cái thứ “siêu thấm, siêu thoáng, siêu mềm mại” để làm gì? Một ngày đẹp trời, bà vợ mà Lục Minh - tổng giám đốc tập đoàn Lục thị anh chán ghét, đang muốn tìm cách ly dị cắt tay tự tử. Sau khi tỉnh lại, cô trở thành một người ngây ngốc không hiểu sự đời, gây cho anh biết bao phiền toái. Cô đang cố ý giả vờ ngu ngốc hay đã biến thành một người khác rồi? Để anh “lạnh lùng” quan sát đã.   Mời các bạn đón đọc Vợ Boss Là Công Chúa của tác giả Hoa Nhị Bảo.
Vụng Trộm Giấu Không Thể Giấu - Trúc Dĩ
Tựa khác: Thầm Thích Anh Không Giấu Được / Vụng Trộm Yêu Anh “Bởi vì em không biết ở kiếp sau. Còn có thể gặp được anh không? Cho nên kiếp này em mới nỗ lực như vậy. Đem những điều tốt đẹp nhất cho anh.” (*) Gặp lại anh Gia Hứa lần nữa là khi Tang Trĩ đã là cô gái 18 tuổi, đủ trưởng thành để dấu đi những cảm xúc yêu thương sâu đậm dưới tận đáy lòng. Cô có thể mỉm cười nhẹ nhàng với anh, thật lòng muốn xem anh như anh trai mà đối đãi. Bởi vì, Tang Trĩ biết, từ trước đến nay, anh Gia Hứa thật sự thật sự rất tốt với cô, anh đã luôn yêu thương quan tâm và sủng ái cô rất nhiều. Những món quà tặng anh gửi đến vẫn còn đó, những cử chỉ dịu dàng kia vẫn như vậy, những âm thanh từ giọng nói tiếng cười của anh vẫn lưu luyến không thôi…   Thế nhưng, ngược lại bây giờ Đoàn Gia Hứa lại không thể xem Tang Trĩ như là em gái nhỏ nữa rồi. Có lẽ, ở khoảnh khắc rất lâu nhiều năm về trước khi Tang Trĩ gom hết tất cả tiền trong túi của cô lặng lẽ đưa cho anh để anh có thể không cần làm việc mệt nhọc. Hay có lẽ, ở khoảnh khắc cô bỏ vào tay anh những viên kẹo ngọt ngào làm quà tặng. Hay có lẽ, khi nhìn thấy cô với gương mặt đẫm lệ tại sân bay hôm ấy… anh dường như đã động tâm rồi.    Cô bé nhỏ ấy cứ thế ở trong lòng anh, trong tim anh, một giây cũng chưa từng rời đi. Chỉ là, lúc này anh mới nhận ra mà thôi. Vậy thì, Tang Trĩ, trước kia là em thầm thích anh, bây giờ hãy để anh theo đuổi em nhé?   Vì thế, những tháng ngày sau này, sẽ là những chuỗi ngày vô cùng vô cùng ngọt ngào và ấm áp của Đoàn Gia Hứa và Tang Trĩ. Bởi vì, tình cảm của họ chính là hàng triệu mảnh ghép nho nhỏ, nhẹ nhàng xếp lại cùng nhau, tạo thành một bức tranh rực rỡ và xinh đẹp.    ***  "Vụng trộm không thể giấu" là một bộ truyện hay với nội dung đơn giản là quá trình từ thanh xuân đến trưởng thành trong tình yêu của cô bé Tang Trĩ. Truyện chuyên sủng, ngọt ngào và cực kì cảm động rất thích hợp thư giãn thoải mái sau những ngày làm việc mệt mỏi. Trong truyện, mỗi một nhân vật đều được tác giả xây dựng tốt và ấn tượng.    Một nam chính Đoàn Gia Hứa, tưởng cà lơ phất phơ với mọi thứ nhưng kì thực lại rất nghiêm túc, chân thành và ấm áp. Sự yêu thương sủng ái anh dành cho Tang Trĩ có nhiều việc nhìn thì nhỏ nhặt nhưng rất cảm động. Bởi, anh là người tinh tế, bao dung và đặc biệt coi trọng tình cảm.   Nữ chính Tang Trĩ là một cô bé xinh đẹp thông minh và đáng yêu. Cô có thể đôi lúc ương bướng, ngang ngạnh một chút nhưng lại rất nhạy cảm và hiểu chuyện. Đặc biệt, những tình cảm yêu thương sâu đậm cô dành cho nam chính thật sự xúc động. Những phân đoạn nội tâm này, tác giả miêu tả cực kì hay và đi vào lòng người đọc. Dường như, chúng ta cũng đã từng trải qua cảm xúc ấy.    Ngoài tình yêu ra thì các mối quan hệ khác như tình thân, tình bạn… trong truyện cũng được nói đến khá rõ. Một ba Tang Vinh mẹ Lê Bình hết lòng yêu thương sủng ái con gái, một anh trai Tang Diên tuy có lúc độc miệng đáng ghét nhưng luôn chăm sóc, chiều chuộng và bảo vệ em gái mọi lúc mọi nơi.   Tất cả đã tạo nên một câu chuyện nhẹ nhàng, sủng ngọt vui vẻ nhưng không kém phần nội hàm, sâu sắc. Vì thế, mn hãy nhảy hố để có thể bật cười trước những màn cãi nhau đầy muối của anh em nhà họ Tang hay xúc động trước những rung động đầu đời và sự cố gắng nỗ lực để đi đến hạnh phúc của cặp đôi nam nữ chính nhé. Mình đảm bảo mn sẽ k hề thất vọng đâu ạ. Nhiệt liệt đề cử nè.  ____________   (*): Trích bản dịch lời bài hát Chỉ vì quá yêu anh do Đinh Phù Ny thể hiện. (**): Trích lời bài hát Anh đợi em được không? do Mỹ Tâm thể hiện. *** Tang Trĩ nghỉ hè không có việc gì mà làm, trôi qua cực kì thanh nhàn. Có đôi khi sẽ bị bạn bè hẹn đi ra ngoài chơi, còn lại phần lớn thời gian chính là một người ở lại nhà vẽ. Thỉnh thoảng sẽ gặp Đoàn Gia Hứa vài lần Cùng với nàng không giống nhau lắm, Đoàn Gia Hứa bận rộn công việc, mỗi ngày tăng ca đến mười một mười hai điểm, thời gian nghỉ ngơi đều là nói không chủ định như thế gạt ra. Trừ ngẫu nhiên đơn hưu, mỗi ngày cơ bản không có thời gian. Bình thường, Tang Trĩ chỉ có thể thừa dịp giờ cơm đoạn thời gian quá khứ tìm hắn. Nhưng khách quan lên nàng tại tuyên hà, hai người dị địa thời điểm, cũng tốt hơn nhiều Biết lập nghiệp vốn là mệt mỏi, mà lại Đoàn Gia Hứa cũng tại tận khả năng bớt thời gian theo nàng Tang Trĩ cũng không có cảm thấy sinh khí, chỉ cảm thấy thời gian này nhàm chán quá phận Cứ như vậy qua thời gian một tuần Tang Trĩ bắt đầu ở vốn có sự tình bên trên, lại tìm cho mình một ít chuyện làm. Bởi vì tại trên mạng xoát đến một cái video, Tang Trĩ không khỏi đối với nấu cơm thấy hứng thú. Trong nhà nguyên liệu nấu ăn nhiều, nàng cũng không cần đi ra mua, hào hứng tới, trực tiếp đứng lên hướng phòng bếp chạy Đối video, Tang Trĩ án lấy bên trên trình tự, từng bước một nghiêm túc hoàn thành. Nàng cảm thấy mình mỗi một bước thao tác đều phá lệ hoàn mỹ, trừ khi đến nồi, chuẩn bị lật thời điểm. Tang Trĩ làm việc có cái cực lớn nguyên tắc, làm sự tình coi như mất mặt cũng không có quan hệ, chỉ cần không thương tổn đến da thịt của mình một phân một hào là được. Ngày làm việc, trong nhà chỉ có một mình nàng. Cho nên Tang Trĩ lăn qua lăn lại thế nào, cũng không có người biết. Nàng đứng tại chỗ suy tư dưới, đem rửa sạch tay, về đến phòng bên trong. Tang Trĩ lật ra kiện dài tới mắt cá chân dài áo khoác, bộ đến trên thân, sau đó dùng khăn quàng cổ bao lấy cổ. Nghĩ nghĩ, Tang Trĩ lại đeo lên găng tay, khẩu trang, cùng một bộ vô độ đếm được kính mắt, nàng từ trong ngăn kéo xuất ra bịt mắt, che lại cái trán, lúc này mới ra gian phòng. Mới vừa đi tới phòng ăn vị trí, cửa trước chỗ liền truyền đến động tĩnh Tang Trĩ trái tim trùng điệp nhảy dưới, mắt vừa nhấc, liền đối mặt Tang Diên giống nhìn thấy thiểu năng đồng dạng ánh mắt. Nàng có một chút điểm xấu hổ, cứng đờ đứng tại chỗ: "Ca, ngươi tại sao trở lại? *** Đừng ngại yêu thầm mà nghĩ nó ngược, đây là một bộ sủng văn, ngọt ngào, xuyên xuốt là màn vung cẩu lương vào mặt FA chúng ta đấy. Năm mười ba tuổi ấy, Tang Trĩ thầm thích một người đàn ông. Người đàn ông đó lạnh lùng uể oải, ăn nói cà lơ phất phơ, thường hay đến nhà cô, cả một buổi chiều nằm lì trong phòng anh trai cô chơi game. Thỉnh thoảng thấy cô vào đưa hoa quả đồ ăn vặt, anh cũng chỉ thờ ơ ngước mắt lên, cười rất yêu nghiệt: “Cô bé, em sao thế? Sao vừa nhìn thấy anh là đỏ mặt vậy?” ~~Trích đoạn vui (Tâm lượm nhặt)~~ Anh chậm rãi thở hắt ra, gằn từng tiếng hỏi: “Anh già?” Tang Trĩ lại gật đầu: “Anh già.” “…” “Cô bé, em thấy anh già?” Đoàn Gia Hứa nhìn thẳng vào mắt cô, thấy quá hoang đường, không vui nói: “Vậy sao em không gọi anh là chú?” “Ơ”, Tang Trĩ nghĩ nghĩ, cảm thấy rất hợp tình hợp lý, đổi xưng hô ngay lập tức, “Chú.” “…” ~~ Trích đoạn vui 2 (Tâm lượm nhặt) ~~ “Bé Tiểu Tang, anh thấy hơi buồn.” Đoàn Gia Hứa trêu cô, “Em nói vài câu mát tai để anh giải sầu coi?” Tang Trĩ ngờ vực nhìn anh: “Nói gì ạ?” “Em nói…” Đoàn Gia Hứa không cần nghĩ ngợi, “Anh Gia Hứa đẹp trai số 1.” Tang Trĩ: "...." Mời các bạn đón đọc Vụng Trộm Giấu Không Thể Giấu của tác giả Trúc Dĩ.
Độc Bộ Thiên Hạ - Lý Hâm
Văn án: Bánh răng số phận từ từ chuyển động Luân hồi bốn trăm năm… Một lần đó Yêu hận tình thù Chàng có còn ở nơi đó Chờ thiếp như trước đây không? Nữ nhiếp ảnh gia Bộ Du Nhiên đã mất cả cha lẫn mẹ, trong một lần thám hiểm mộ cổ đã ngoài ý muốn xuyên không về bốn trăm năm trước, bước vào thời đại của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, linh hồn nhập vào trên thân thể của đệ nhất mỹ nữ tộc Nữ Chân – Đông Ca. Theo những gì mà lịch sử ghi lại thì: Đông Ca, tên vốn là Diệp Hách Na Lạp Bố Hỉ Á Mã Lạp, hưởng thọ 34 tuổi… Theo truyền thuyết trong dân gian thì: Đông Ca từ khi sinh ra đã được tiên đoán là người mang theo số mệnh “có thể khiến thiên hạ hưng thịnh, cũng có thể khiến thiên hạ diệt vong”, khi 10 tuổi đã khiến cho Nỗ Nhĩ Cáp Xích không ngừng phát động chiến tranh, đã tạo nên truyền thuyết “một cô gái khiến cho tứ quốc diệt vong”, cũng trở thành một trong “thất đại hận” trong cuộc đời của Nỗ Nhĩ Cáp Xích. Khi một người phụ nữ thần bí của bốn trăm năm trước có được linh hồn của một cô gái hiện đại trong cơ thể, sinh mệnh cùng với tình yêu của nàng sẽ thay đổi như thế nào? Một cô gái hiện đại đột ngột tham gia vào trong dòng chảy lịch sử mà kết cuộc của nó đã được định sẵn, đối mặt với sự sắp xếp của số phận, cô ấy có thể thích ứng được với thân phận mới của mình không? Cô ấy sẽ đối phó thế nào với cảnh những người theo đuổi ào ạt tấn công? Trong quãng đời ngắn ngủi còn lại của mình cô ấy có thể tạo nên một truyền thuyết khác hay không? Xin hãy xem tác phẩm xuyên không kinh điển của Lí Hâm đã được cô ấy dùng bút pháp tinh tế kể lại một câu chuyện tình lãng mạn kinh điển của bốn trăm năm trước. *** Lo lắng bất an quanh quẩn trước hàng rào, tôi đi đi lại lại tại chỗ phải đến nửa tiếng, nhưng vẫn không biết nên đi vào bằng cách nào mới hợp lý. Sau lưng có tiếng bước chân, đúng lúc tôi quay người, chợt đụng vào một người, đôi giày hoa bồn cao gót dẫm lên mu bàn chân của người kia. "Ối giời ơi!". Một tiếng kêu đau vang lên, tôi bị dọa sợ đến mức vội nhảy về phía sau một bước, miệng xin lỗi không ngừng: "Ngại quá! Xin lỗi... Xin lỗi...". Tôi vừa nói vừa lùi về phía sau, xấu hổ đến nỗi mặt nóng như bị lửa đốt. "Chờ một chút!". Bỗng nhiên có tiếng gọi tôi lại, "Ngài là...". Tôi ngẩng đầu, ngạc nhiên khi thấy người đứng trước mặt tôi, đang trách mắng tôi lại là Hỗ Nhĩ Hán, mà người vừa mới lên tiếng gọi tôi lại, là người đứng ở sau lưng anh ta khoảng một thước - tướng lĩnh của Kiến Châu Dương Cổ Lợi. Dương Cổ Lợi, tôi không quá quen biết anh ta, ở Kiến Châu hơn mười năm, chỉ gặp lác đác có vài lần. Nhưng tôi vẫn có ấn tượng sâu sắc với anh ta, bởi vì năm đó lúc tấn công bộ tộc Cáp Đạt, người này đã tự tay bắt lấy Mạnh Cách Bố Lộc, kẻ cuối cùng bỏ lại tôi rồi vội vàng chạy trốn. Nghe nói Dương Cổ Lợi là con trai của Bối lặc Lang Trụ, thủ lĩnh bộ tộc Dã Nhân Nữ Chân Hồn Xuân Khố Nhĩ Khách, từ sau khi về dưới trướng Nỗ Nhĩ Cáp Xích, liên tục lập công, anh ta cũng được coi như một hổ tướng của Kiến Châu, dũng mãnh thiện chiến, được Nỗ Nhĩ Cáp Xích vô cùng coi trọng. Lúc tôi ngây người, Hỗ Nhĩ Hán chớp chớp mắt, dường như cũng nhận ra tôi, chỉ tay vào tôi: "A... A...". Lắp ba lắp bắp "A" một lúc lâu, cuối cùng lại không nói ra được một câu gì. Tôi cười hì hì, nghiêng đầu nhìn anh ta: "A cái gì? Tôi nhớ A Tế Na đầu năm thì sinh, là bé trai hay là bé gái?". "Là... Là bé gái...". Anh ta cười một cách ngốc nghếch, giơ tay lên gãi gãi phía sau đầu, gương mặt tỏ vẻ xấu hổ. "Bố Hỉ Á Mã Lạp Cách cách!". Dương Cổ Lợi vẫn còn tỉnh táo, bước lên phía trước, cúi người chào tôi rồi nói, "Quả nhiên là Cách cách! Cách cách sao lại ở đây? Ngài có biết Bối lặc gia biết Cách cách bị người bắt cóc rồi mất tích, lòng như lửa đốt, gần như lo lắng thành bệnh rồi không?". Khoa trương quá đi! Tôi nhìn anh ta, gương mặt nghiêm túc, nhưng sao có thể nói ra những lời nói quá đến mức buồn cười như thế được chứ nhỉ? Trung thành với chủ tử cũng không cần làm bộ làm tịch đến mức như vậy chứ? "Hôm nay thấy Cách cách bình an, thật là may mắn...". Dương Cổ Lợi dừng lại, nở nụ cười. "Ha ha, nhờ ngài, chúng ta lại có trận lớn để đánh". Hỗ Nhĩ Hán cười vô cùng sung sướng, "Ngài có biết lão ca Diệp Hách của ngài lại đem ngài hứa gả cho Bái Âm Đạt Lễ của Huy Phát không? Ngài nhất định là không biết! Tóm lại, lần này Bái Âm Đạt Lễ nhất định gặp xui xẻo, dám cướp thê tử của Bối lặc gia của chúng ta...". Mời các bạn đón đọc Độc Bộ Thiên Hạ của tác giả Lý Hâm.