Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chỉ Gọi Tên Em - Thái Trí Hằng

Tôi thích truyện của Thái Trí Hằng. Thích cực. Nhưng hầu như chưa viết được bao dòng cho gã. Bởi vì truyện của gã không có thiên trường địa cửu để thở dài, không có ân oán éo le để nhức nhối, không có hiểu lầm chia rẽ để nuối tiếc. Chẳng có gì cả. Chỉ có hai người luôn đi cạnh nhau, luôn biết rõ lòng nhau, và luôn giữ một lời yêu không ra miệng. Hình ảnh cuối cùng mường tượng sau khi gấp truyện lại, dường như luôn là một đôi tình nhân – chưa hẳn tình nhân, ngấp nghé tình nhân, bước cùng nhau trên  đường dài hai hàng lá phủ. Đôi bàn tay buông lơi để song song nhau, chỉ cách một chút, một chút thôi, nhưng gần như chẳng bao giờ nắm vào. Mà tôi thích họ Thái, có lẽ chính vì những cái tình kiểu thế. Rất nhẹ nhàng và rất tinh tế, như một hơi thở phà nhẹ, hương không nồng nhưng dư vị xa xôi, vị không ngọt đậm mà thanh tê đầu lưỡi. Hầu hết chúng ta, đều là những người bình thường. Có nghĩa là sẽ không có vài kiếp để phùng sinh, nên chỉ đành tính hẹn kiếp này có lỡ Nghĩa là không thể lấp bể dời non, không xuất sắc kinh người, chẳng qua là ngày ngày lẩn quẩn cơm áo gạo tiền, nên chẳng cần vạn dặm quan san, sợi tình cũng mong manh nặng đầy suy nghĩ. Nghĩa là chúng ta sống, thở, quay cuồng mỗi ngày, loanh quanh mỏi mệt cần bờ vai dựa, nên nếu lỡ không thể ôm mối tình si suốt kiếp, thôi cũng đành xin chớ trách nhau. Hạnh phúc là một khoảnh khắc. Khoảnh khắc có thể ở lại bên người. “Nhung nhớ có tuổi, bởi nó biết lớn; Ký ức trường sinh, bởi nó chẳng hề già”. Sẽ tìm em chứ? Hôm nay có gió – lời nói gió bay. Sẽ tìm em chứ? Ngày không gió thì anh không hứa. Lời hứa là một hẹn ước, dù gắng không nói ra, vẫn luôn nằm đó. Trong ước muốn của anh và mong chờ của em. Để những ngày anh bắt máy, em mỉm cười. Để những ngày anh vắng xa, em quay xe về tránh nhớ. Để những ngày ngắn ngủi có thể ở bên nhau, ta sẽ chỉ nói rằng “Được ở đây thật tốt”. Mây bay qua những ngày yêu. Đọng lại trong một giọt tương tư, chiều chiều lặng lẽ chảy qua mái tóc. Tóc e trong nỗi nhớ. Xuân lạc xuân, hạ trôi hạ, thu hoài thu, “có lẽ vào mùa đông”, băng cản lệ nhòa, thì ta lại gặp. Hoài niệm những ngày gặp gỡ, cố đuổi theo người. Bóng lẫn trong mơ. Mà chỉ biết hy vọng ta còn đủ trẻ để thử hết nông nổi. Biết đâu trong vạn đường nhắm mắt đưa chân có một đường về được bên người. Dù một thoáng chốc Dù sẽ trăm năm. “Noãn Noãn không hề biết, chỉ cần có thể mở miệng gọi tên em, đó đã là một điều hạnh phúc!”  *** "Hi, em là Noãn Noãn, còn anh?" Lần đầu gặp Noãn Noãn là ở Trại hè sinh viên hai bờ eo biển Đài Loan. Tên đầy đủ của trại hè này ra sao tôi cũng quên rồi, chỉ nhớ mấy từ trọng điểm như "tìm về cội nguồn văn hóa" gì đó. Hồi ấy tôi vừa qua bài thi vấn đáp luận văn thạc sĩ, đúng lúc lên trang web trường làm thủ tục tốt nghiệp thì đọc được về hoạt động này, tôi đã định sẽ nghỉ ngơi một tháng rồi mới đi làm nên bèn đăng ký luôn. Tôi với mấy thằng em khóa dưới cùng trường và nhóm sinh viên, nghiên cứu sinh của ba trường khác cùng bay đến Bắc Kinh. Sinh viên của bốn trường đại học Bắc Kinh đang đợi chúng tôi ở đó. Hoạt động lần này diễn ra ở vùng phụ cận Bắc Kinh, kéo dài tám ngày bảy đêm. Dẫn đoàn có bốn giáo viên (Đài Loan, Bắc Kinh mỗi bên hai người), quản lý một nhóm khoảng năm mươi sinh viên. Nói là quản lý nhưng các thầy chẳng hơn chúng tôi bao tuổi, mọi người đều cũng đã lớn cả nên các thầy chỉ phụ trách tượng trưng mấy việc như sắp xếp lịch trình giờ giấc, còn lại để mặc chúng tôi tự do. Tuy lỡ có xảy ra chuyện gì đều do các thầy chịu trách nhiệm, nhưng người căng thẳng lại là chúng tôi. Lần đầu gặp mặt là lúc chuẩn bị dùng cơm tối. Giáo viên hai bên lần lượt nói mấy lời như đi đường vất vả rồi, không có gì không có gì, mời anh ngồi, không không mời anh ngồi trước, đừng làm khách một hồi, còn đám sinh viên ai nấy mặt mũi đều căng ra. Nếu như bạn từng ngủ một giấc rất sâu, hẳn sẽ biết da mặt khi vừa ngủ dậy gần như không có tính đàn hồi. Đúng thế, chính là cảm giác căng chặt thiếu đàn hồi đó đang bao phủ lên khuôn mặt tất thảy đám sinh viên chúng tôi. Cả đoàn ngồi thành sáu bàn, hai phút sau khi món thứ nhất được bưng lên, không ai động đũa. Các thầy chu đáo mời mọi người cầm đũa, đám sinh viên vẫn cứ im lìm. Bàn tôi ngồi không có giáo viên, mấy bạn cùng bàn không chỉ yên lặng mà e rằng đã đạt đến cảnh giới tĩnh lặng trang nghiêm. Đúng lúc một giáo viên Bắc Kinh ở bàn bên mời đến lần thứ ba: "Mọi người bắt đầu nào, đừng làm khách." Bạn nữ ngồi bên trái tôi cũng bắt đầu lên tiếng, tiện hỏi tên tôi. "Tôi tên Lương Lương." Ắt hẳn do tôi quá căng thẳng nên đã buột miệng nói ra cái tên này. Nếu như bạn là bố mẹ hay bạn bè, hay người quen của tôi, bạn sẽ biết đó thực ra không phải tên tôi. "Anh nói thật đấy à?" Giọng cô gái đầy hứng khởi: "Em là Noãn Noãn [1], anh tên Lương Lương [2]. Trùng hợp thật đấy." Noãn Noãn cười, trở thành sinh viên đầu tiên khôi phục cơ "Các đồng chí, chúng ta tiến hành thôi." Nói xong, tay phải Noãn Noãn cầm lấy đũa, xoay ngược đầu đũa xuống, gõ nhẹ lên bàn hai tiếng, rồi xoay đầu đũa lên, các ngón tay chỉnh lại tư thế cầm cho ngay ngắn, sau đó vươn tay về đĩa thức ăn. Động tác của Noãn Noãn rất nhẹ, hơn nữa lại rất chậm, có ý bảo mọi người làm theo. Như binh sĩ đang nấp trong chiến hào bỗng thấy chỉ huy đứng dậy khảng khái hét lớn: "Xung phong!", mọi người răm rắp bò khỏi chiến hào, cầm lấy đũa. Noãn Noãn gắp thức ăn về phía bát mình rồi đột ngột dừng lại, quay phải 90 độ đặt vào bát tôi. "Món này làm chính cống đấy, anh nếm thử xem," em nói. "Đây là?" tôi hỏi. "Món Hồ Bắc." Thực ra tôi chỉ muốn hỏi thứ đỏ đỏ mềm mềm này là thứ gì, nhưng em đã trả lời vậy, tôi đành hỏi tiếp: "Sao em biết đây là món Hồ Bắc?" "Câu hỏi của anh thật sâu sắc," em trả lời. "Bảng hiệu ngoài nhà hàng có ghi mà." Xem ra tôi đã hỏi một câu ngớ ngẩn, nếu như lại hỏi tiếp thì nên hỏi một câu thật sự sâu sắc mới được. Tôi biết "chính cống" theo cách nói Đài Loan là "chính hiệu, chuẩn", có quá nhiều chương trình nghệ thuật ẩm thực của Đài Loan đã nhắc đến rồi. Vì vậy tôi không thể hỏi cách nói "món ăn rất chính cống" liệu có phải vì thời kháng chiến chống Nhật, để tránh máy bay ném bom, dân ta chỉ có thể nấu ăn dưới hào cống, thành ra trong thức ăn có một hương vị đặc trưng bất biến tượng trưng cho tinh thần chiến đấu quật cường, vượt mọi gi¬an khổ của dân tộc, dẫn đến sau này người ta bèn dùng "chính cống" để khen thức ăn làm rất chuẩn hay không? Nghĩ hồi lâu, tôi mới mở miệng hỏi một câu uyên thâm: "Em là người Hồ Bắc à?" "Không phải." Noãn Não lắc đầu. "Em ở Hắc Long Gi¬ang, đến Bắc Kinh học đại học." "Thảo nào." Tôi gật gật đầu. "Sao cơ?" "Em nói em là người Hắc Long Gi¬ang phải không?" "Vâng." "Đây là Bắc Kinh, chắc thuộc tỉnh Hà Bắc, không sai chứ?" "Đúng thế." "Em chưa từng tới Hồ Bắc phải không?" "Chưa." "Thế sao em biết món Hồ Bắc này làm rất chuẩn, à không, rất chính cống chứ?" "Câu hỏi này uyên thâm đấy." Noãn Noãn ngừng đũa, do dự một lúc mới nói: "Em nghe người khác nói." "Hả?" "Dù gì các anh cũng từ Đài Loan tới, em coi như là chủ nhà, cũng phải giả vờ hiểu biết tí chứ." Noãn Noãn nói xong, nhoẻn miệng cười. Cảm giác căng thẳng trong tôi bất giác tiêu tan ít Nhìn quanh bốn phía, da mặt đám sinh viên đã khôi phục lại tính đàn hồi, giữa lúc múc canh, gắp thức ăn ai nấy cũng đã biết gật đầu mỉm cười với nhau. "Đúng rồi, em họ Tần," Noãn Noãn lại nói. "Còn anh?" "Anh họ Thái." "Thái Lương Lương?" Noãn Noãn đột nhiên bật cười thành tiếng. "Lương Lương nghe rất hay, nhưng đi cũng họ Thái thì…" "Tên có kêu thế nào thì đi cùng họ Thái cũng mất hay." "Cũng không đến nỗi ấy." "Thật không?" "Đồ ăn nguội rồi là không ngon đâu, ăn nhanh cho nóng. Tên của anh rất có triết lý đấy," Noãn Noãn cười nói. "Bố mẹ anh chắc mong anh biết nắm chắc cơ hội, nỗ lực tiến lên." "Vậy tên em là Noãn Noãn có hàm ý gì đặc biệt không?" tôi hỏi. "Bố em nghĩ trời lạnh mà gọi Noãn Noãn, Noãn Noãn như vậy có lẽ sẽ không lạnh nữa," em trả lời. "Tên của em rất hay, không quá uyên thâm lại có ý nghĩa." "Cảm ơn." Noãn Noãn cười. Tôi bắt đầu thấy bất an, bởi cái tên Lương Lương của tôi chỉ là giả. Không ngờ hai chữ "Lương Lương" vừa thốt khỏi miệng, tiếp sau đã nhiều diễn biến thế này. Mấy lần đã nói với Noãn Noãn tên tôi không phải Lương Lương, nhưng đều không nắm được thời cơ tốt để thể hiện lương tâm. "Sao lại dừng đũa thế?" Noãn Noãn quay sang hỏi tôi. "Mau ăn đi." Ăn đến nửa bữa, rất nhiều người đã bắt đầu cười đùa nói chuyện. Không khí khác hẳn với khi vừa ngồi xuống bàn ăn. Noãn Noãn và tôi cũng tán đến mấy chuyện như Hắc Long Gi¬ang lạnh lắm nhỉ, Đài Loan nóng lắm nhỉ. Nói mãi nói mãi lại đến chủ đề địa danh, tôi nói ở Đài Loan có mấy địa danh như Củ Tỏi, Thái Bảo, Mặt Nước. "Quê anh còn tên là Túi Vải," tôi nói. "Chính là ‘túi vải’ dùng để đựng đồ đấy á?" Noãn Noãn hỏi. "Chính xác." "Cái tên này hay thật đấy." "Ở Đài Loan cũng có một nơi gọi là Noãn Noãn đấy," tôi nói, giọng như thể đột nhiên nhớ ra chuyện này. "Anh nói thật đấy á?" "Lần này tuyệt đối là thật, không lừa em đâu." "Lần này? Lừa?" "Không có gì." Tôi vờ như không thấy ánh mắt nghi ngờ của Noãn Noãn, vội vàng nói tiếp: "Noãn Noãn ở Cơ Long, có sông có núi, là một nơi rất đẹp, rất yên tĩnh." "Anh đến đó chưa?" "Anh cũng chưa đến." Tôi cười cười. "Lần này tới lượt anh giả vờ hiểu "Sao lại có nơi đặt cái tên ôn nhã hiền thục thế chứ?" "Nói hay lắm. Noãn Noãn quả thực là một cái tên ôn nhã hiều thục." "Đa tạ quá khen." Noãn Noãn cười. "Đừng khách sáo. Anh chỉ có gì nói nấy thôi." "Có thể kể thêm cho em về nơi tên Noãn Noãn ấy không?" Tôi nghĩ một lúc rồi nói: "Theo như anh biết, hồi nhà Thanh đánh Pháp, quân Thanh cùng dân binh từng đóng ở Noãn Noãn gi¬ao chiến với quân Pháp qua sông Cơ Long, ngăn quân Pháp vượt sông tấn công thành Đài Bắc." "Về sau thế nào?" "Quân Pháp làm thế nào cũng không vượt nổi sông Cơ Long. Sau đó phải ký hòa ước với nhà Thanh, rút khỏi Đài Loan." "Còn có cả quãng lịch sử thế hả?" "Ừ." Tôi gật đầu. "Cuối đời Mãn Thanh khó khăn lắm mới có trận không bị thua, đây là một trong số đó." Noãn Noãn cũng gật đầu, rồi trầm ngâm suy tư. "Em thật sự muốn tới thăm nơi có cái tên ấm áp ấy," mấy phút sau Noãn Noãn lại lên tiếng. "Hay đấy." "Nơi đó thế nào nhỉ? Em rất muốn tới." "Rất hay." "Em nói thật đấy." "Anh biết." "Vậy hẹn thế nhé." "Hả? Anh đã nhận lời gì à?" "Tóm lại," Noãn Noãn cười bí hiểm, "em nhất định phải tới Noãn Noãn để xem thế nào." Tôi nhìn em, không đáp lời, cố hiểu cảm giác muốn tới Noãn Noãn của em. Tôi biết Noãn Noãn chắc không phải loại con gái cá tính mạnh kiểu anh không đưa em đi, em chết cho anh xem; càng không phải loại con gái hung bạo kiểu anh không đưa em đi, anh chết chắc cho xem. Có lẽ em nói hẹn chỉ là tự hẹn với chính mình mà thôi. Sau bữa cơm, chúng tôi đến ký túc xá của một trường đại học, bảy đêm tới đều sẽ trải qua ở đây. Bữa cơm kéo dài hơn một tiếng so với dự kiến, lại xét đến sinh viên Đài Loan vừa xuống máy bay nên màn tự giới thiệu theo kế hoạch được bỏ qua, mọi người chia làm sáu nhóm, ai về phòng nấy nghỉ ngơi. Vụ hủy bỏ tiết mục tự giới thiệu làm tôi nhẹ cả người, bởi tôi không thể nào giới thiệu tên mình là Thái Lương Lương trước mặt mọi người được. Bốn người một phòng, nam nữ ở riêng (đây là chuyện đương nhiên chẳng thể làm khác được). Thế nhưng khi phân phòng lại diễn ra một vụ hỗn loạn nhỏ. Họ tên sinh viên Đài Loan đều gồm ba chữ. Lấy tôi làm ví dụ, từ cấp Một, cấp H cấp Ba, rồi lên đại học, viện nghiên cứu, tôi chưa từng gặp ai có tên hai chữ bao giờ. Nhưng họ tên của sinh viên Bắc Kinh lại hầu hết là hai chữ. Tên con trai dễ phân biệt, còn mấy tên con gái rất trung tính, thậm chí còn hệt như tên con trai. Có cô sinh viên Đài Loan thấy bạn cùng phòng với mình lại tên là Nhạc Phong với Vương Khắc thì kinh ngạc nên mới dẫn đến hỗn loạn. "Cậu có tưởng tượng được một cô em đoan trang dịu dàng tên là Nhạc Phong không?" Cô gái tên Nhạc Phong nói giọng đau buồn. Còn Vương Khắc, đây hóa ra lại là một cô bé thanh tú thân hình nhỏ nhắn. Nhạc Phong và Vương Khắc, đều là những cái tên thâm thúy khiến người ta không sao đoán nổi. Đám sinh viên bắt đầu nghiên cứu tên nhau, có người nói tên ba chữ nghe rất hay, tên hai chữ dễ nhớ; lại có người nói tên hai chữ nếu vào phải họ đông nữa thì rất dễ trùng tên. Bàn tán mãi đến quên cả về phòng, các thầy còn phải tới nhắc nhở mau chóng nghỉ ngơi mai còn dậy sớm. Trên đường về phòng, vừa hay tôi lại gặp Noãn Noãn. "Lương Lương, mai gặp nhé," Noãn Noãn vừa xách túi vừa nói. Mấy người bên cạnh nhìn tôi hồ nghi, tôi thầm nghĩ, chuyện tên Lương Lương sớm muộn cũng bị bại lộ thôi. Bạn cùng phòng với tôi một người là cậu em khóa dưới, hai người còn lại đều là sinh viên Bắc Kinh, tên Từ Trì và Cao Lượng. Hai cái tên Từ Trì và Cao Lượng thì không thâm thúy rồi. Bởi tôi lớn hơn họ khoảng hai tuổi nên họ gọi tôi là Anh Thái, cậu em kia cũng gọi theo như vậy. Bốn người chúng tôi ngồi trong phòng tán phét, tiếng Bắc Kinh gọi là "chém gió". Tôi canh cánh chuyện Lương Lương trong lòng, lại thấy mệt nên cũng chỉ tán đôi ba câu được chăng. Nhắm mắt lại, tôi tự nói với mình đây là Bắc Kinh, tôi đang ở dưới trời Bắc Kinh, tôi đã tới Bắc Kinh rồi! Để giữ lại ấn tượng đẹp về lần đầu gặp mặt với Bắc Kinh, nhất định tôi không được mất ngủ. Nhưng có lẽ tôi chỉ lo hão, bởi chẳng bao lâu sau tôi đã mơ màng ngủ thiếp đi. ... Mời các bạn đón đọc Chỉ Gọi Tên Em của tác giả Thái Trí Hằng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Lạc Lối Trong Tim Anh
Văn án: Lúc hơn hai mươi tuổi, Lâm Cẩn Ngôn vô tình cứu một cô bé, mang về nhà, đêm ngày ở chung, dần dần trái tim cũng bị thu phục. Người bên cạnh Lâm Cẩn Ngôn đều biết ông chủ của bọn họ thích Tiểu Giản tỷ. Sinh nhật Tiểu Giản tỷ, ông chủ nhà bọn họ gấp gáp đáp chuyến bay đêm trở về chỉ để có thể tặng cô quà sinh nhật trước khi đồng hồ điểm giây cuối cùng. Tiểu Giản tỷ đau bụng, ông chủ Lâm trước nay chưa từng vào bếp lại đích thân đi nấu nước đường gừng, còn khiến tay bị bỏng. Tiểu Giản tỷ làm phẫu thuật, ông chủ nhà họ ở bên cạnh chăm sóc suốt ba ngày ba đêm, đến mức con mắt đỏ bừng cũng không chịu đi nghỉ. Tất cả mọi người đều biết Lâm Cẩn Ngôn thích Giản Vi, chỉ có Giản Vi là không biết. Để cảm tạ ơn cứu mạng cùng mấy năm anh chăm sóc, Giản Vi bắt đầu lo lắng chung thân đại sự của anh, còn nhọc lòng an bài anh đi xem mắt. Ngày đó, Giản Vi đem Lâm Cẩn Ngôn lừa đi xem mặt, anh đi rồi, còn cô ở trong nhà, không hiểu sao trong lòng cảm thấy khó chịu không nói nên lời. 10h tối, bị lừa ra ngoài xem mắt, Lâm Cẩn Ngôn đầy phẫn nộ trở về, không đợi Giản Vi mở miệng đột nhiên kéo cô vào trong ngực, cúi đầu liền hôn cô. Giản Vi bị hôn đến hít thở không thông, mở to hai mắt, “Anh… anh có ý gì?” Lâm Cẩn Ngôn đen mặt, cả người đều là lửa giận, "Giản Vi! Em có thể ngốc hơn nữa hay không?" Tiểu khả ái (ngọt ngào, đáng yêu) x tổng tài bá đạo, cực kỳ ngọt, không ngược, nam chính thâm tình, sủng đến tận trời!   VÌ ANH ĐÃ ĐẾN, THẾ GIỚI ĐỔI MÀU. Nhân duyên vốn dĩ là một cuộc gặp gỡ tình cờ mà ông trời vô tình tạo nên. Có đôi khi là lướt qua nhau, có đôi khi là chạm mắt nhìn, có đôi khi lại là một nụ cười rực rỡ… Cứ thế, vòng xoáy định mệnh dừng lại tại giây phút ấy, tạo nên những điều diệu kì. Giản Vi là một cô bé nhỏ nhắn xinh đẹp, đáng yêu. Thế nhưng, bởi vì có một người bố nghiện rượu lại ham mê cờ bạc, Giản Vi phải từ bỏ giấc mơ học hành, tự mình bươn chải vào đời với biết bao công việc vất vả khổ cực. Từng ngày mưu sinh khi ấy, là những chuỗi ngày sống trong thấp thỏm và bất an của cô. Bởi vì, Giản Vi mắc bệnh tim bẩm sinh lại chưa đủ tuổi vị thành niên để làm việc hợp pháp. Mà số tiền bố cô nợ bọn xã hội đen kia càng lúc càng nhiều. Gánh nặng đè lên đôi vai cô rất lớn. Vì thế, Giản Vi bất chấp tất cả mà xin làm những công việc khác để kiếm tiền, mặc cho chưa đủ tuổi hay hiểm nguy cận kề. Và khi ấy, cô đã gặp được anh, Lâm Cẩn Ngôn. Lần đầu tiên hay lần thứ hai gặp nhau, giữa Lâm Cẩn Ngôn và Giản Vi đều là những chuyện không hề vui vẻ. Anh khiến cô đến đồn cảnh sát rồi còn mất việc. Thế nhưng, vào lần thứ ba gặp lại, anh đã vô tình khiến duyên phận của bọn họ trở thành vĩnh kết đồng tâm, mãi mãi không rời. Có lẽ, suốt cả cuộc đời của mình, Giản Vi cũng không cách nào quên được buổi tối hôm ấy, buổi tối mà sinh mệnh của cô đã được anh giang đôi cánh thiên thần của mình cứu lấy. Đám người xã hội đen hung tợn, chúng tóm lấy Giản Vi, muốn đem cô theo về gán nợ cho bố cô. Giản Vi sợ hãi, khóc lóc, giãy dụa cầu xin. Thế giới khi ấy, chỉ tràn ngập sự tuyệt vọng và bất lực… Thế nhưng, Lâm Cẩn Ngôn đã xuất hiện, anh đưa tay ra kéo cô vào lòng và đem cô rời đi. Anh bảo rằng, chỉ cần có anh, sẽ không ai có thể thương tổn cô. Lâm Cẩn Ngôn không biết, vào giây phút ấy, vì anh đã đến mà thế giới của Giản Vi bỗng nhiên đổi màu. *** NƠI NÀO CÓ EM, ĐÓ LÀ THIÊN ĐƯỜNG. Lâm Cẩn Ngôn là một người đàn ông thành đạt lại đặc biệt cao ngạo lạnh lùng. Anh từ trước đến nay, chưa từng để bất kì ai vào mắt, cũng chưa từng vì ai mà phá vỡ những nguyên tắc của bản thân mình. Vậy mà, lúc nhìn thấy Giản Vi, anh lại không đành lòng. Tiếng khóc của cô, sự tuyệt vọng và đau đớn khi ấy dường như hòa tan vào gió, khiến anh đưa ra một quyết định quan trọng, đem cô gái bé nhỏ ấy về dưới đôi cánh của mình, chở che cho cô hết thảy mọi sóng gió trên đời. Đôi mắt ấy chỉ nên lấp lánh niềm vui, đôi môi ấy chỉ nên rực rỡ nụ cười mà thôi. Vì thế, Lâm Cẩn Ngôn để cho Giản Vi bước vào cuộc sống của bản thân mình. Ban đầu, Lâm Cẩn Ngôn nghĩ rằng sẽ chẳng có gì thay đổi đâu. Thế nhưng, anh nhầm to rồi. Bởi vì, chẳng biết từ khi nào hình bóng nhỏ bé của Giản Vi lại từ từ khắc sâu vào kí ức anh đến thế. Từng mảnh từng mảnh như bông tuyết ngoài kia, rất mềm rất nhẹ, lại có thể phủ đầy cả vùng trời cô độc trong anh. Giản Vi sẽ đợi anh cùng ăn sáng, Giản Vi sẽ nhờ anh giải hộ bài tập, Giản Vi tròn xoe đôi mắt thích thú khi anh tặng đôi giày xinh đẹp, Giản Vi đau bụng anh liền lo lắng không thôi… Cứ thế, Giản Vi lặng lặng đem từng chút một nhỏ nhặt nhất, rải đầy trong thế giới của anh. Để chẳng biết từ bao giờ, nơi nào có Giản Vi, nơi đó liền là thiên đường với anh. *** EM LẠC LỐI TRONG TIM ANH MẤT RỒI. Giản Vi dần nhận ra tình cảm của bản thân mình, nhưng mà khoảng cách của cô và Lâm Cẩn Ngôn thật sự rất lớn, cô không biết phải làm thế nào để có thể sánh vai bên cạnh anh. Vì thế, Giản Vi đem tình cảm mới chớm nở ấy, đè nén dưới đáy lòng. Mỗi ngày trôi qua, đều nỗ lực cố gắng học hành, trưởng thành thật sớm, làm tất cả mọi việc để trả ơn anh. Thế nhưng, Giản Vi không biết, có lẽ vào những khoảnh khắc đã trải qua cùng cô, Lâm Cẩn Ngôn đã sớm rung động mất rồi. Nếu không một người như anh sao có thể đưa cô về bên cạnh chở che quan tâm hết thảy. Nếu không sao khi nghe tin cô phẫu thuật lại sốt ruột quay về túc trực mấy ngày liền không rời đi. Nếu không thì sao tại giây phút cô cười anh liền thấy bầu trời rực rỡ sắc màu, cô khóc liền thấy đau lòng không thôi. Hóa ra, tình yêu ấy, tựa như cơn mưa Giang Nam, dịu dàng rơi xuống thấm ướt vạn vật. Vì thế, anh đem những ấm áp yêu thương của mình đều dành cho Giản Vi. Là cô, bước đến thế giới của anh. Là cô, cho anh nụ cười cùng niềm vui. Là cô, mềm mại dịu dàng bên anh. Là cô, Giản Vi, chỉ thuộc về một mình anh mà thôi. Có lẽ, trước khi gặp Lâm Cẩn Ngôn, Giản Vi đã chịu rất nhiều khổ sở. Vì thế, sau khi gặp anh, ông trời liền ưu ái cô rất nhiều. Những tháng ngày tự mình phấn đấu, những vất vả học tập và rèn luyện mỗi ngày đã giúp cô gái nhỏ học được cách trưởng thành, xinh đẹp hơn rất nhiều. Cho nên cô xứng đáng với tình yêu và ấm áp anh trao tặng. Giản Vi, anh muốn dành cho em một đời ngọt ngào, lạc lối trong tim anh, không bao giờ rời đi. *** "Lạc lối trong tim anh" là một bộ truyện chuyên sủng ngọt ngào nhẹ nhàng nhưng cũng vô cùng xúc động nữa mà mình đọc của tác giả Nghê Đa Hỉ. Nội dung truyện đơn giản kể về một tình yêu đẹp được dệt nên từ những năm tháng dài từ bàn tay của định mệnh. Một nam chính Lâm Cẩn Ngôn có chút kiêu ngạo lạnh lùng nhưng sâu bên trong lại vô cùng ấm áp tinh tế và thâm tình. Mỗi ánh mắt anh nhìn, mỗi hành động anh làm đều khiến trái tim người đọc rung động. Không cầu kì hoa mỹ, không phô trương sáo rỗng… tất cả đều là chân thành và thật tâm từ anh. Tình yêu, chỉ cần như thế liền ấm áp cả cuộc đời. Còn nữ chính là một cô gái nhỏ đơn thuần đáng yêu, khi còn nhỏ đã tự mình bươn chải vất vả với cuộc sống khó khăn này. Nhưng tâm tư cô vô cùng thiện lương, biết được hàm ơn phải trả, luôn dịu dàng mềm mại bên cạnh người khác, lại đặc biệt nỗ lực từng ngày cố gắng vươn lên. Cô gái như vậy, thật sự ai cũng muốn yêu thương chở che, cho cô cuộc sống bình yên hạnh phúc. Vì thế, nếu bạn đang tìm một bộ truyện để thư giãn sau những ngày mệt mỏi thì hãy đọc bộ truyện này nhé. Truyện thiên sủng và ngọt hoàn toàn thế này sẽ khiến trái tim bạn rung rinh đó ạ. _________ Văn án được edit bởi #Nghịch Thần page #RVNT0105 #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** 10 giờ tối, bên ngoài cửa khách sạn hào nhoáng, xa hoa, Giản Vi quần áo mỏng manh mời chào mỗi vị khách đi qua trong gió lạnh. - " ca ca, muốn về sao?Tôi lái xe thực sự rất ổn..." -" dì à, muốn thuê lái xe không?" -" thúc thúc, muốn...A!". Giản Vi lời nói còn chưa nói xong, thì đột nhiên bị một bàn tay phía sau đẩy mạnh, cô thân thể gầy yếu bị đẩy đến nỗi loạng choạng, suýt nữa té ngã.Mau chóng định thần, ấn đường khẽ nhíu lại, liền thấy mấy người đàn ông khuôn mặt dữ tợn nhìn mình như thể muốn ăn tươi nuốt sống. Mấy người đàn ông đó cô đều biết, họ cũng là những người lái xe thuê giống cô. Trong đó có 1 tên vạm vỡ mặt không nén nổi tức giận chỉ vào cô mà quát lớn:" tiểu nha đầu, không hiểu quy củ giang hồ có phải không, cố tình muốn chiếm hết người sao?" Giản Vi là mấy ngày trước mới tới nơi này làm việc, miệng lại ngọt nên đoạt đi của hắn ta không ít khách hàng. Bọn họ nhịn cô suốt mấy ngày rồi, hôm nay nhịn không được, muốn đến giáo huấn con nhóc này một trận. Một tên tiếng vừa dứt, mặt khác đã có mấy tên đột nhiên đi lên vây quanh cô. Giản Vi sợ tới mức gắt gao nắm chặt tay, cảnh giác mà nhìm đám người đó chằm chằm:" các người... các người muốn làm cái gì? Tôi cảnh cáo mấy người đừng có làm xằng làm bậy, các người còn dám tiến lên một bước, tôi lập tức báo cảnh sát!". Cô theo bản năng từ trong túi áo lấy di động ra, gắt gao nắm chặt ở lòng bàn tay. " báo cảnh sát!",một tên vạm vỡ trong đám người đột nhiên cười lạnh nói:" tốt, cô báo cảnh sát đi, chúng tôi thật muốn nhìn xem cảnh sát sẽ đứng về bên nào. Tôi vừa rồi nếu nhìn không lầm, cô bằng lái chưa có?". Giản Vi nghe hắn nói trong mắt tức khắc hiện lên 1 tia khiếp sợ, theo bản năng mà đem di động nhét lại vào túi áo. Hắn nói không sai, bằng lái xe của cô quả thực là chưa có. Tên kia vốn dĩ là đang lừa cô,bởi vì thấy cô còn khá trẻ, lại giống vị thành niên. Kết quả lúc nói xong, thấy cô thật sự lộ ra vẻ mặt kinh hoảng,liền lập tức xác định. Một vài tên trong số chúng đột nhiên bật cười, một tên thấy thế uy hiếp cô:" cô bé à! tôi khuyên cô nên lập tức rời đi, nếu không đừng trách chúng tôi tại sao lại đưa cô đem tới cục cảnh sát." Giản Vi vốn dĩ còn kém hai tháng nữa mới tròn 18 tuổi, nghe thấy bọn họ muốn đưa mình đến cục cảnh sát, tức khắc liền sợ đến nỗi gắt gao cắn chặt răng, trong đầu đang cân nhắc thiệt hơn, cuối cùng quyết định" hảo hán phải biết tránh cái thiệt trước mắt" liền trừng mắt nhìn bọn họ nói:" tránh ra!" Bọn họ trên mặt đều mang nét vui sướng khi người khác gặp hoạ mà tránh ra, cô liền hướng phía trước mà thoát khỏi vòng vây, nghĩ thầm cùng lắm thì đổi chỗ khác. Một tên ở phía sau nói với giọng giễu cợt:" cô bé nên về nhà mà đi học đi, tuổi còn nhỏ mà đã bon chen vào cái xã hội hỗn tạp này rồi". Thanh âm rõ ràng rành mạch, cô nghe không xót chữ nào, đôi tay gắt gao nắm chặt, cắn cắn môi dưới. Tiếng cười chế giễu vẫn còn ở phía sau, cô đột nhiên chạy thật nhanh, đem những tiếng cười đó ném lại phía sau lưng cho đến khi gần đến giao lộ mới dừng lại. Không biết nghĩ tới cái gì bất giác có chút tủi thân. Lâm Cẩn Ngôn vừa từ nhà hàng ra tới, có ý định muốn tìm tài xế, vừa lúc nãy tài xế của anh vừa gọi tới nói con đột nhiên phát sốt xin nghỉ một buổi anh liến đồng ý. Tiệc xã giao không tránh khỏi việc phải tiếp rượu, thân hình cao lớn dựa vào cửa xe,lấy di động ra gọi điện cho thư kí, giọng nói trầm thấp đầy từ tính" tìm cho tôi một tài xế ". Giản Vi đang chuẩn bị qua đường cái, nghe thấy thanh âm này, đôi mắt bỗng dưng sáng ngời. Quay đầu liền thấy một thân tây trang đen đang dựa vào cửa xe, khuôn mặt lập tức lộ ra một tia vui mừng, lao nhanh đến:" tiên sinh, ngài muốn tìm tài xế sao?" Lâm Cẩn Ngôn có chút say, cúi đầu dựa vào cửa xe nhắm mắt dưỡng thần, đột nhiên nghe thấy một giọng nữ hỏi mình. Anh mở mắt, khẽ ngẩng đầu nhìn. Thời điểm ngẩng đầu lên, Giản Vi không khỏi ngẩn ra một chút. Người đàn ông trước mặt cao lớn, tuấn tú, khuôn mặt có chút lạnh lùng, sống mũi cao thẳng. Nhưng cũng chỉ là nhìn một cái rồi lập tức hoàn hồn, cô cong cong mắt cười, thanh âm ngọt ngào hỏi lại một câu:" tiên sinh, ngài muốn tìm tài xế sao? tôi tay lái không tệ." Mời các bạn đón đọc Lạc Lối Trong Tim Anh của tác giả Nghê Đa Hỉ.
Hồng Xà Truyền
San Hô. Từ nay về sau nàng tên là San Hô. Đó là cái gì? Lần đầu được nghe hai chữ này, nàng chỉ cảm thấy lạ lẫm. Là châu báu dưới biển, đỏ tươi sáng chói, đẹp giống như nàng vậy. Biển ư? Đó là cái gì? Nàng chưa bao giờ thấy biển sao? Chàng kinh ngạc. Ta chưa bao giờ rời khỏi núi Côn Luân, cũng chưa bao giờ rời khỏi vùng hoang mạc này. Theo ta đi, ta dẫn nàng đi ngắm biển. Ta sợ. Đừng sợ, theo ta đi, ta sẽ bảo vệ nàng suốt đời suốt kiếp, vĩnh viễn đối xử tốt với nàng. *** Hắn là thợ thạch ngọc tới hoang mạc Tây Bắc xa xôi tìm ngọc, nàng là cư khách trên núi Côn Luân đã hơn ngàn năm. Đáng lý tâm phải lặng như nước, lại không chịu được một cái liếc nhìn của chàng. Nàng và hắn cùng đắm vào biển sâu si mê. Váy tơ đỏ của nàng, cởi trong tay hắn… Nàng theo tiếng gọi tình yêu, từ bỏ chính thân phận của mình, rời xa bạn bè, đồng loại, trở thành phu nhân của hắn. Nàng đi theo hắn, cho rằng sẽ không cô đơn nữa. Nhưng vì sao từ khi tới đây nàng lại càng cô đơn? Hắn có còn nhớ lời thề khi đó? Có còn nhớ đã nói sẽ ở bên nàng trọn đời trọn kiếp?  Hắn từng mê muội, quyến luyến cơ thể nàng, từng đem nàng ôm vào lòng mà yêu chiều hết mực. Nhưng cái “từng” ấy lại kết thúc nhanh chóng khi nàng hoàn toàn thuộc về hắn. Sự xa lánh, lạnh lùng của hắn ngày càng khiến nàng nhớ nhung, đau khổ! Mang thân phận “phu nhân” nhưng cuộc sống của nàng chẳng hề dễ dàng, đó thực chất cũng chỉ là một cái danh hão, giam giữ nàng ở lại trong nỗi cô đơn triền miên, chờ đợi trong vô vọng… Suốt đời suốt kiếp, suốt đời suốt kiếp, suốt đời suốt kiếp, suốt đời suốt kiếp…. Nàng còn chưa già, hắn còn chưa chết, lời hứa khi xưa có còn tính hay không? Hắn đã chán da thịt lạnh buốt của nàng, muốn tìm một nữ thể ấm áp, trốn ở đây ngày đêm hoan ái, còn dặn dò người hầu nhốt nàng trong phòng. Hắn bức nàng đến phát ức, hóa nguyên hình dạng của chính mình! Con người hay đổi thay và chóng quên. Nàng ngu muội không nhận ra, ngây thơ cho rằng nói dối là hứa hẹn. Rõ ràng không thể thực hiện, tại sao hắn còn muốn thề non hẹn biển cùng nàng?  Yêu quái trung thành hơn con người, động vật thủy chung hơn con người. Nàng không làm người nữa. Nghe thấy tiếng xương hắn nát vụn trong cơ thể nàng. Vui thích quỷ dị lan tràn trong bụng. Tiêu hồn nàng, thực cốt hắn. . . . Thực ra từ đầu đến cuối truyện đơn giản là “tình yêu dị giới”, đoạn kinh dị nhất là khi nữ chính hóa thành xà tinh, nuốt trọn nam chính- kẻ đã phản bội mình vào bụng.  Cốt truyện khá mới lạ, hấp dẫn người đọc. Mặc dù truyện ngắn chỉ có 3 chương nhưng không hề có cảm giác bị đứt mạch truyện, phù hợp với những bạn muốn tìm truyện để giải trí. Tình yêu của một nữ yêu quái thật quá chân tình, nàng ta đem trọn trái tim mình giao cho một người đàn ông. Thật không may cho nàng, hắn ta lại là một kẻ đểu giả, lừa dối tấm chân tình của nàng. Hắn mang lại cho nàng khao khát làm người, ước muốn một tình yêu bình dị song lại nhanh chóng đẩy nàng tới vực thẳm tuyệt vọng, mất hết niềm tim vào tình yêu con người! Thật sự thì đọc đoạn kết mình cũng khá là băn khoăn không biết nên là HE hay SE. HE khi một tên “đểu cáng” như nam chính phải trả giá. Cũng là SE khi nữ chính mất đi tất cả những tình yêu chân thật của mình, hao phí tâm tư vào nam nhân kia.  Bài review thật sự là vẫn chưa thể nói hết được tất cả những chi tiết hấp dẫn, những dòng tâm trạng của nhân vật…mong các bạn sẽ tìm đọc để có thể cảm nhận một cách sâu sắc nhất! Review by #Hàm_Đam Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105   *** Mới đầu, giọng nói kia rất nhỏ, vang lên giữa đêm khuya. Ánh trăng sáng tỏ chiếu vào trong phòng, giống như tầng sương trên mặt đất. "Phu nhân, người còn chưa nghỉ ngơi sao?" Nha hoàn buồn ngủ, dụi mắt tới hỏi, xốc lại tinh thần cố cầm đèn. "Ta nghe thấy giọng nói." Giọng nói kia thoắt ẩn thoắt hiện, tan trong gió, nghe không rõ lắm. "Có lẽ là người báo canh giờ bên ngoài." Nha hoàn che miệng, mơ mơ màng màng. "Không, giọng nói kia là ở trong phòng, dãy phòng phía nam." Là ai? ! Phát ra giọng nói làm ta khó ngủ, hết lần này đến lần khác, hết tiếng này đến tiếng khác. "Có lẽ là chuột, hoặc là mèo hoang bên ngoài tới." "Không, đó là giọng nói của người." Luôn mơ hồ nghe thấy, tiếng thở dài ngâm khẽ, trong lạ lẫm lại mang theo chút quen thuộc. Nha hoàn thở dài, có chút không kiên nhẫn, thổi tắt nến. "Phu nhân, đêm đã khuya, người trong nhà đều ngủ rồi. Có lẽ người ngủ mê thôi." Nàng ta xoay người, ngủ tiếp. "Vậy sao?" Ta lẩm bẩm. Giọng nói trong gió hết trận này đến trận khác, không hề dừng. Đêm càng sâu, ánh trăng càng nhạt nhòa. Thật sao? Là ta ngủ mê sao? ☆ ☆ ☆ Hoàng hôn ngày hôm sau, vài người hầu tới thêm một chiếc khóa ở cửa. "Tại sao lại khóa?" Ta nhìn khóa, hoang mang không hiểu. Thứ này thật kỳ quái, đúc bằng đồng, phức tạp cồng kềnh, mọi người dùng nó khóa cửa, là muốn khóa cái gì lại à? "Là bảo vệ chống trộm. Gần đây trong thành có không ít nhà đều bị trộm rồi." Người kia nói, cúi thấp đầu. Ta không nhìn thấy mắt hắn. "Phái người tới dãy phòng phía nam xem, chỗ đó luôn truyền đến tiếng động kỳ quái." "Phu nhân, chỗ đó không có người." "Nhưng ta nghe thấy." "Phu nhân, người nghe nhầm thôi." Có phải ta trông thấy khóe miệng hắn cong lên không kiên nhẫn không nhỉ?   Mời các bạn đón đọc Hồng Xà Truyền của tác giả Lăng Ngọc.
Dạ Hành Ca
Thiếu niên hành tẩu, đâu ngờ lạc thiên sơn, sa vào trầm luân Dung mạo thanh khiết, miết cái gió mây thay, bao kẻ kính sợ Quan ải vạn dặm lao đao, nào sợ chi phải quay đầu  Yêu quái hại người nhìn chẳng lạ, là mây mưa vần tự ắt định Khúc dạ hành ca, ta nghe cùng người *** Nàng là thiếu nữ tài năng, tựa như đóa mạn sa châu đến từ địa ngục, lãnh diễm mà rực rỡ. Chàng là thiếu niên rơi vào tuyệt cảnh phong hoa. Nàng vì báo thù mà lấy thân thử độc, bốn mùa qua đi dung mạo chưa từng thay đổi. Chàng lại vì sinh tồn mà nhẫn nhục, cam chịu trở thành nô lệ. Bảy năm sát phạt đường sinh tử, ngàn dặm máu đổ khói lửa loang Hoa nhan Tử Túc, ngàn minh Cửu Vi Cùng giương sáu cánh thẳng phương Nam Há ngờ chuyện cũ Giang Nam lại ràng tâm loạn, vào sinh ra tử nay chẳng còn đâu, mỗi người chia nhau một mảng chân trời Hương hoa sắp nhạt ráng mây sửa tan, hồng nhan nửa tận nhờ quân kéo, muốn nắm tay ngắm hoa đồng nở, lại chẳng biết phải thế nào… *** Một công tử nhà thế gia, chỉ vì tuổi trẻ bốc đồng mà bị bắt lên thiên sơn. Trải qua bao nhiêu trận đấu máu tanh, giết vô số người để có thể là một trong 2 người được chọn, để sống sót ở Ma Giáo. Một thiếu nữ chính tay giết mẹ, quy phục và đã sống trong địa ngục Ma Giáo từ khi mới 5 tuổi. Sau trận tàn sát thảm khốc ấy, công tử năm nào đã trở thành một sát thủ, được ban tên Thù Ảnh và được phân phó làm ảnh vệ của thiếu nữ tên Ca Dạ. Ca Dạ – tóc đen xõa dài trên vai, con ngươi lấp lánh tựa làn nước, thân hình nhỏ bé yếu ớt không mặc nổi quần áo, hệt như chỉ cần chạm vào sẽ vỡ vụn thế nhưng lại là một trong Thất Sát, tinh nhuệ khét tiếng của Ma giáo. Hóa ra chỉ là một cô bé lúc nào cũng dừng ở tuổi 13. Ca Dạ gần như nhốt mình trong thư phòng, không nói không rằng, chỉ đưa ra những mệnh lệnh nhưng đối xử với thuộc hạ của mình rất tốt, không như các Thất Sát còn lại coi thuộc hạ không khác gì trâu chó mà giày xéo. Gần nửa đầu câu chuyện là diễn biến tâm tư của Thù Ảnh, từ việc chấp nhận những mệnh lệnh vô lý, hiểu lầm Ca Dạ cho tới khi nam chính của chúng ta gây ra lỗi lầm không thể tha thứ. Tưởng như Ca Dạ thờ ơ, mặc kệ sống chết nhưng hóa ra Ca Dạ lại dùng cách riêng để xử lý, thu dọn tàn cuộc và cứu lấy mạng Thù Ảnh từ tay Giáo vương về. Từng mệnh lệnh ám sát được tung ra, từng âm mưu trùng trùng điệp điệp, rồi từng sự thật được bóc trần… Hóa ra sát thủ chỉ đứng sau Giáo vương và các trưởng lão lại có một quá khứ đau đớn tới như vậy, không thể tưởng tượng nổi một cô bé 5 tuổi bị phong bế ký ức, sau 11 tuổi ký ức khôi phục. Không thể tin tưởng bất cứ ai, không thể chia sẻ, không thể vùng vẫy chỉ có thể câm lặng từng bước xây dựng nên vỏ bọc, tự đầu độc chính mình để không phải phục vụ giáo vương, tự mình tắm trong mưa máu để ấp ủ kế hoạch trả thù. Hóa ra Thù Ảnh cũng có một cuộc đời đáng nhẽ rất sung sướng nhưng cuối cùng lại biến thành một kẻ giết người không biết ghê tay. Diễn biến tâm lý cũng như tình cảm của Ca Dạ và Thù Ảnh đến qua nhiều máu tanh mưa gió, cả hai người đều một mực muốn người kia sống. Ca Dạ đã cố tình để Thù Ảnh đi, đã lo mọi con đường thoát thân cho chàng nhưng chàng bất chấp tất cả quay trở lại… Nửa sau câu chuyện là Thù Ảnh dẫn Ca Dạ về Trung Nguyên sau khi Ca Dạ giết được giáo vương, trả được mối thù sâu nặng. Không giống như Ma Giáo, Trung Nguyên là những bài học về nhân tình thế thái, đối nhân xử thế, về những mối quan hệ giữa các vương tộc, thế gia, môn đăng hộ đối. Ca Dạ như lạc lõng giữa những con người này. Thực ra Ca Dạ vì muốn giết giáo vương mà đã luyện công làm tổn hại thân thể của mình tới mức kiệt cùng, nàng tự nghĩ mình không sống được bao lâu nữa và quyết định ra đi. Nam chính của chúng ta chung tình, lật từng ngõ ngách của những vùng xung quanh lên cũng không thể tìm thấy người thương. Hóa ra thân thế Ca Dạ không hề đơn giản, thế nên nam chính mới có thể không tìm ra nổi. Nhưng rồi những người có tình, có lòng sẽ trở lại được bên nhau. Nếu ai đã từng đọc Thất dạ tuyết sẽ thấy bối cảnh ở phần Ma giáo rất quen thuộc như GIáo vương, các chức vụ như Thất Sát, tứ sứ. Cách tôi luyện, phân quyền, thủ đoạn bỉ ổi như nào. Trong truyện còn liên quan tới rất nhiều nước Tây Vực trong đó có KHâu Từ… Truyện edit khá ổn, phần đầu thỉnh thoảng có lỗi chính tả xíu thôi. Tình cảm của nam nữ chính rất cảm động và đáng yêu.   Mời các bạn đón đọc Dạ Hành Ca của tác giả Tử Vi Lưu Niên.
Cuộc Sống Điền Viên Sau Khi Xuyên Qua
Review: Huyên Phi - fb/ReviewNgonTinh0105: Có lẽ các bạn đã không còn quá xa lạ với thể loại truyện điền văn đúng không? Còn đối với những ai chưa biết thì mình xin phép nói ngắn gọn, điền văn là những câu chuyện nhẹ nhàng, cốt truyện đơn giản, ít sóng gió, kể về cuộc sống thường ngày của nhân vật. Câu chuyện hôm nay mình muốn giới thiệu đến các bạn là một tác phẩm tiêu biểu của thể loại này: Cuộc sống điền viên sau khi xuyên qua. Đừng ngại nếu bạn ghét xuyên không, vì yếu tố này chỉ xuất hiện một phân lượng rất nhỏ ở đầu truyện, cũng không ảnh hưởng nhiều đến tính cách cũng như cuộc sống của các nhân vật. Đúng như cái tên “điền viên”, sau khi nữ chính Đường Hà xuyên qua, cuộc sống của nàng cứ bình lặng trôi qua, tuy có lúc sóng gió nhưng phần nhiều là hạnh phúc… Gia đình của Đường Hà đều là những người nông dân hiền lành chân chất, nhà cũng có chút của ăn của để, không đến mức đói kém. Công việc hằng ngày của nữ chính quanh quẩn dưới bếp nấu cơm, đi ra đồng cắt cỏ, dọn dẹp… Xoay quanh đó là cuộc sống của những người nông dân vất vả cày cấy quanh năm, chuyện mẹ chồng con dâu, chị dâu em chồng, rồi cả những người hàng xóm, những người bán hàng trên trấn… Tất cả đã tạo thành một thế giới chân thật mà vẫn đủ thú vị níu giữ chân người đọc. Chắc các bạn hẳn cũng tò mò nam chính trong truyện là ai. Đối với thể loại điền văn, thường thì đọc gần hết nửa cuốn nhân vật nam chính mới xuất hiện :v. Ở trong truyện này có lẽ bạn không phải chờ quá lâu như vậy, nhưng quá trình hai anh chị yêu đương và cưới được nhau cũng không ngắn cho lắm, phù hợp với các bạn thích nhâm nhi câu chuyện :v. Nam chính là Chu Nam Sinh, theo vai vế thì là anh họ xa tít tắp bắn đại bác không tới của nữ chính Đường Hà. Nhà ảnh cũng có điều kiện hơn nữ chính, và đi kèm với đó là nhiều rắc rối hơn. Nếu nửa đầu cuốn truyện kể về cuộc sống hạnh phúc và tình yêu của cặp đôi trẻ thì nửa sau khi hai người lấy nhau không được vui vẻ như trước. Gia đình Chu Nam Sinh có ba người con trai, Nam Sinh là người thứ hai, ít được quan tâm nhất. Đường Hà sau khi về làm dâu, vì vai vế nhà mẹ đẻ hơi kém nên bị mẹ chồng o ép, chị dâu lợi dụng. Đỉnh điểm mâu thuẫn trong gia đình là khi người em út trở về, quyết định tham gia vào việc kinh doanh của gia đình, bố mẹ lại nuông chiều anh ta, khiến lợi ích của Chu Nam Sinh bị xâm phạm. Hai vợ chồng Đường Hà và Chu Nam Sinh quyết định sẽ tự tìm cách làm ăn riêng, không phụ thuộc vào bất cứ ai nữa. Kết truyện mở ra khung cảnh khi hai người trung tuổi, nhà có của ăn của để, con cái cũng lớn lên hạnh phúc. Đó là viễn cảnh tươi đẹp nhưng cũng cất chưa không ít lo toan và vất vả của các nhân vật. Truyện nhẹ nhàng, có một vài đoạn H nho nhỏ, thích hợp đọc thư giãn và không cần suy nghĩ quá nhiều. Nam chính cực kì yêu chiều và sủng vợ, không hề có chuyện trai gái gió trăng bên ngoài. Nữ chính là người khá mạnh mẽ và độc lập, chính vì vậy đã dìu dắt được gia đình đi lên trong lúc khó khăn. Các nhân vật trong truyện tuy không phải lúc nào cũng hoàn hảo nhưng những suy nghĩ của họ thì lại khá chân thực. Cũng có vài phân đoạn rất cảm động như khi Chu Nam Sinh bị bắt vào ngục, Đường Hà bụng đang mang thai gắng gượng chờ chồng về, hay như khi gặp phải thất bại, hai vợ chồng cố động viên nhau làm lại từ đầu, dù cho có mệt mỏi khó khăn… Trích đoạn ngọt ngào: Trong lúc ít khách, Chu Nam Sinh sẽ ra ngoài mua đồ ăn vặt cho Đường Hà. Mỗi khi Đường Hà ăn vui vẻ, Chu Nam Sinh ở một bên đều cười híp mắt nhìn nàng, vuốt vuốt tóc nàng, xúc động nói: “Ta nuôi một con heo con.” Hắn vừa giễu cợt nàng, vừa vui mừng mua nhiều đồ ăn hơn cho nàng. “Sắp thành heo rồi,” đôi khi hắn cảm khái, “Không sao, càng mập càng giống heo.” Chính hắn cũng là một đầu heo, có khi nhìn bốn bề vắng lặng, hắn lấy tay đẩy hai lỗ mũi mình hướng lên trời, học tiếng kêu của heo, Đường Hà bị hắn chọc cười đến đau cả bụng. Chạng vạng bọn họ đóng cửa hàng về nhà, người đi đường ít dần, hắn sẽ nghiêng gò má sang bên thê tử, dùng ngón tay chỉ vào mặt mình, Đường Hà nhận được chỉ thị sẽ hôn nhẹ hắn. Đi vài bước, hắn lại nghiêng gò má, nàng lại hôn nhẹ hắn. “Chàng càng lúc càng lớn mật,” Đường Hà nói hắn, “Bạch nhật tuyên dâm.” “Ta không có biện pháp, ai bảo thê tử đáng yêu khả ái,” hắn cười hì hì nói, “Ta hận không thể biến nàng thành người tí hon, cho vào trong ngực chạy khắp nơi, một khắc cũng không rời.” Review Hà Mai - fb/hoinhieuchu: ----- Truyện mình làm là do đọc được đề cử của bạn tiểu Q, edit thử chương đầu thấy rất thích nên bắt tay vào làm luôn, mở đầu truyện là cảnh đồng quê, cuộc sống sinh hoạt hằng ngày ở nông thôn hiện ra rõ nét và chân thực vô cùng. Giới thiệu: “Cuộc sống ở nông thôn của Đường Hà sau khi xuyên qua. Chuyện nhà, nam cày ruộng, nữ dệt vải, trải qua cuộc sống bình thản, vui vẻ cùng ưu sầu.” Truyện viết về cuộc sống nông thôn trong xã hội cổ đại. Nữ chính Đường Hà, thất bại trong hôn nhân, bắt gặp chồng ngoại tình, trong lúc đau khổ bị xe đâm, xuyên về thân xác của một thiếu nữ cổ đại. Là con gái thứ hai của một gia đình có ba anh em, thưở bé nàng nhà quá nghèo, nàng suýt bị bán làm nha hoàn nên rất sợ, cả ngày chăm chỉ làm lụng, việc nặng nhọc gì của đàn ông cũng làm hết, từ làm ruộng cho đến lấy củi, cắt cỏ cho heo cho gà ăn, chỉ để chứng mình một điều “mình không vô dụng”. Đường Hà xuyên vào thân thể này khi thân thể gặp nạn trên núi, trùng hợp là thân thể này mới bị từ hôn, nên ai ai cũng hiểu lầm nàng nghỉ quẩn mà tự sát, bởi vậy cha mẹ và đại ca, đệ đệ trong nhà luôn cảm thấy có lỗi, càng yêu chiều nàng hơn. Nam chính Chu Nam Sinh được sinh ra trong một gia đình bất công, không phải con trưởng cũng không phải con út được cưng chiều, anh sống với ông cố nội từ nhỏ, tình cảm với cha mẹ đẻ rất nhạt nhòa. Ông cố nội nam chính là người đọc sách nên dạy anh rất nhiều thứ, cũng như bao chàng trai mới lớn khác, anh cũng mơ ước về người bạn đời “Tri kỷ”, “Hồng tụ thiêm hương”, và tất nhiên cũng không vừa mắt Châu Nương, người được mẹ mình mai mối gán ghép cho. Nam chính và nữ chính là anh em bà con xa với nhau, hai anh chị mới quen biết nhau cũng thờ ơ lắm nhé, sau anh biết mình sẽ cưới chị nên mới bắt đầu để ý, cảm thấy “nhan sắc” của chị khá vừa mắt, da ngăm đen nhưng duyên, chị lại hiểu lễ nghĩa, rất được lòng người lớn trong nhà. Anh nam chính theo ông nội đọc sách nên lãng mạn lắm, lang thang trên núi mấy ngày, bắt nhạn về làm sính lễ kết hôn nữa. Trích đoạn: Hôm nay hắn không giống ngày thường, mặc bộ đồ mới, trên mặt rạng rỡ. Nhìn thấy nàng, hắn cũng sửng sốt, nhưng ngay sau đó cười lên, cho nàng nhìn đôi nhạn trong lồng trúc, “Một nhạn công, một nhạn thư, lấy song nhạn đồng quy ý tứ.” “Tiểu Hà, song nhạn tặng cho muội.” Truyện hay ở chỗ nam chính và nữ chính thường xuyên gặp nhau trước khi kết hôn, a bị chị trêu đùa, quay như chong chóng, lại thường xuyên than thở “Rốt cuộc lúc nào nàng mới gả cho ta đây”, “Thật hi vọng thành thân nhanh một chút.” Truyện có H k? Có chứ, cũng đâu ra đấy lắm, nhưng chỉ có 1 lần thôi, còn lại toàn thịt vụn không à. Điểu ta không thích ở truyện này là tác giả hơi miên man trong vụ miêu tả suy nghĩ của nữ chính, nữ chính hay lo được lo mất, cái gì cũng phải chắc chắn mình nắm thế chủ động thì mới làm, nhiều lúc edit đến đoạn miêu tả nội tâm nhân vật nữ chính cũng bực mình lắm, nhưng mà thôi, mấy đoạn đấy không nhiều, nói chung ai thích kiểu điện văn làm ruộng thì cứ nhảy đi  Ngoài hai nhân vật chính ra thì còn kể đến dàn nhân vật xoay quanh cuộc sống thường ngày, mỗi người một tính cách tạo nên một bức tranh nông thôn hoàn chỉnh, đa màu sắc, tiểu Đào, con gái của anh cả, được Đường Hà chăm sóc từ nhỏ nên rất quấn nàng, cha mẹ đường Hà, bà Tam và những ân oán với mẹ đẻ, anh trai. Rồi cuộc sống của nam nữ chính sau khi thành thân, thiên vị của mẹ nam chính, uất ức của nữ chính, chị dâu cả khôn lỏi hay đùn đẩy việc… Chi tiết thế nào mời các nàng đọc truyện nhé. Nhân tiện giới thiệu cho các nàng vài bộ điền văn làm ruộng, chất lượng thì chưa kiểm chứng, chưa edit hoàn nhé: •    Chị nông hạnh phúc  Mê Lộ Đích Ban Ban (Quyển này edit hoàn rồi nhé, viết về nông thôn những năm 80, khá hay) •     Xuyên qua thành nông gia nữ  Hồng Bồ Vũ •     Cuộc sống bình thản vùng sông nước  Tạp Nhĩ Tư (68/129) •     Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi  Kẹo Vitamin C •     Cuộc sống ở Bắc Tống  A Muội (Edit hoàn, chất lượng tốt) •     Cuộc sống náo nhiệt của nông phụ dị năng  Hoa Hòa Hoa Ảnh •     Lương điền thiên khoảnh  Tọa Chước Linh Linh Thủy •     Nông phụ  Thiên Sai Thập Nhị •     Điền Duyên  Hương Thôn Nguyên Dã •     Xấu nữ như cúc  Hương Thôn Nguyên Dã •     Khói bếp ven hồ  Mạc Nhạ Thị •     Hảo nữ 18  Hoa Lạc Trùng Lai •     Bần hàn tức phụ  Vọng Giang Ảnh •     Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu  Quả Đống CC •     Điền viên cốc hương  Thẩm Duyệt •     Cuộc sống hạnh phúc của tiểu nương tử  Ngư Mông •     Cuộc sống mỹ vị của tiểu nương tử  Ngư Mông •     Sổ tay sinh tồn khi bị chồng ruồng bỏ  Đạm Vũ   Mời các bạn đón đọc Cuộc Sống Điền Viên Sau Khi Xuyên Qua của tác giả Chu Tứ Tứ.