Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Phượng Hoàng Đồ Đằng

Thể loại: đam mỹ, cổ trang cung đình, cường công cường thụ, nhất công nhất thụ… “Người đẹp nhà ai hồn nhiên say ngủ, má đỏ bồ quân? Giang sơn của ai mịt mù nghiêng ngửa, một mảnh trời xanh? Giáp bạc tóc đen, cuồng đao loạn kiếm, Sông mờ khói tỏa, mộng đến Giang Nam…” *** Tác giả: Hoài Thượng Bản quyền: phim hoạt hình (???), kịch truyền thanh Thể loại: Cổ đại, HE, Huyền huyễn , Ngược luyến , Cường cường , Cung đình hầu tước , Giang hồ ân oán , Niên thượng 17 tuổi Couple: Lý Ký x Thượng Quan Minh Đức (thụ khiết, công là hoàng đế nên không khiết) Trước tra sau trung khuyển hoàng đế công x Nữ vương thụ Bộ này chính là một nồi máu chó ụp vào đầu : )). Nhưng mà chị em đừng lo, tác giả viết truyện mà đọc cứ như phim ý, nên là dù máu chó thế tui vẫn không ức chế lắm (hay là mình bị vô cảm). Hình như đây là bộ đầu tiên của Hoài Thượng thì phải, nhưng mà phong cách cổ trang của bả có vẻ vẫn không đổi ngay cả khi viết Thanh Long đồ đằng, vẫn là phong cách ít miêu tả tâm lý nhân vật, tập trung vào cốt truyện là chính nên tui mới bảo bộ này đọc như phim vậy. Nhưng mà tình tiết bộ này không gay cấn như Thanh Long đồ đằng, cũng không có nhiều nhân vật bên lề hay ngoại cảnh tác động mà sẽ chỉ tập trung vào mối quan hệ của 2 nhân vật chính, tra công sau hóa trung khuyển công và nữ vương thụ nha. Ui thề luôn là lần đầu tiên tui đọc tra công cổ trang luôn đấy, cảm giác cứ phê phê kiểu gì ý (sorry tui hơi có máu S) nên mặc dù tình tiết khó chịu đấy nhưng tui vẫn cắm đầu đọc mới đau. Bộ này chuẩn sugar daddy x sugar baby luôn, niên thượng gì mà tận 17 tuổi. Bật mí thêm lần đầu của em thụ là 15 tuổi, má ôi cổ đại thôi chứ hiện đại là bóc lịch rồi ý chứ. CÓ SPOIL: Anh công là hoàng thượng cao cao tại thượng, nên là lôi nhiều phết anh em ạ. Trước hay sau khi gặp em Thượng Quan Minh Đức vẫn thị tẩm phi tần bình thường, chỉ là sau khi gặp thì thị tẩm ít hơn thôi. Sau này anh Lý Ký còn có con, nhưng bị em Thượng Quan Minh Đức giết chết khi còn chưa thành hình. Cho nên, có một comment nói rằng bộ này tam quan lệch lạc, người mình yêu thương giết con của mình mà vẫn yêu người đó điên cuồng. Cái này thì tui thấy tùy cảm nhận, theo tui thì với thân phận là vua và thế giới cổ trang thì chuyện như vậy vẫn có thể chấp nhận (ai xem phim cung đấu nhiều sẽ thấy, mấy ông vua vô cảm chetme). Ông Lý Ký này đúng chuẩn công của Hoài Thượng luôn, hở tí là động tay động chân, tui đọc lâu rồi không nhớ đâu nhưng tát thụ mấy lần ý. Xong trên giường thì rõ ác, nói thật tui chả thấy tình thú gì ý, chỉ thấy ổng tệ vl. Nhưng mà sau này thì hóa trung khuyển luôn (thật ra từ đầu đã là trung khuyển rồi). Lúc thụ muốn bỏ đi đánh trận thì không cho đi (nói chung cũng khổ), sau này còn bị thụ vả cho (há há đáng đời). Thật ra thiết lập tình cách ác liệt vậy một phần cũng do thân phận là vua, sinh ra trên đỉnh cao, đối với ai cũng là bảo gì nghe nầy, trừ mỗi em thụ ngang bướng không bao giờ nghe lời. Đấy, nên là tính cách của em thụ cũng tác động nhiều lắm, thật ra anh Lý Ký tốt với em Thượng Quan Minh Đức vl, nhưng mà đáng tiếc thụ lại rất ghét công. Thượng Quan Minh Đức chỉ là con cháu quan lại bình thường, cuộc đời sẽ bằng phẳng thăng tiến. Nào ngờ chỉ vì nhan sắc đẹp đẽ quá mà bị hoàng thượng nhìn trúng, thế là bị đưa lên giường hoàng đế. Việc làm nam sủng đối với Thượng Quan Minh Đức như một sự sỉ nhục vậy, cho nên ngay từ đầu cậu rất ghét Lý Ký. Đầu tiên tui đọc thì cứ nghĩ là tình cảm một chiều, nhưng sau này mới biết em thụ cũng thích anh công lâu rồi, chằng qua thiết lập tính cách nữ vương thụ ngang ngược bướng bỉnh thôi. Việc giết con của bà phi tần chính là một trong những màn ghen tuông của ẻm (đù má ghen gì kinh thế). Đấy nên mặc dù 2 người này cứ thích chơi trò đánh đập nhau mà tui vẫn đọc. Thật ra một phần cũng là Hoài Thượng xây dựng tình tiết rất cuốn, mặc dù không miêu tả tâm lý nhân vật nhiều nhưng những hành động đều thể hiện sự dằn vặt về tâm lý của 2 nhân vật chính. Ngoài ra các tình tiết ngoại cảnh cũng rất gay cấn, nam phụ đoạn cuối xuất hiện lướt qua như một cơn gió và cơ bản chỉ là chất xúc tác cho tình cảm công thụ. À, hồi đấy tui vừa đọc bộ AWM ngọt quá nên mới thử đọc bộ này chứ tự nhiên tui không bao giờ nhảy mấy bộ máu chó tam quan vỡ nát kiểu này đâu. Nên ai giống tui muốn thử cảm giác mạnh thì nhảy thôi, nhảy xong đừng ức chế quá quay lại chửi truyện nhá, lựa chọn là của mình mà hihi. Artist: 独上明月楼 VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC 20.08.2020 Beryl. - berylss.wordpress.com *** Trường An đêm khuya, đại môn của Thượng Quan Thị lang phủ đệ đột nhiên bị một đội thị vệ hoàng cung xông đến mở bật ra. Đại Thái giám tâm phúc bên cạnh đương kim Hoàng đế là Trương Khoát đang cầm thánh chỉ đứng giữa sảnh lớn Thượng Quan gia, giọng nói cao vút, vẻ mặt khó dò: “Bệ hạ có chỉ, truyền —— ấu tử Minh Đức của Thượng Quan gia, lập tức tiến cung!” Trước khi thánh chỉ đến một khắc[1], Thượng Quan Minh Đức đang nằm trên giường mới tỉnh dậy. Y là con thứ của vợ lẽ, mẫu thân không có, đại phu nhân vốn cũng sinh hạ được khá nhiều nhi tử. Mặc dù nhà này không hề bạc đãi con thứ, nhưng dĩ nhiên trong mắt mọi người cao thấp vẫn phân biệt rõ ràng. Trời đông giá rét, tiểu thiếu gia chỉ khoác một chiếc áo mỏng mảnh mà bước ra. Thượng Quan lão gia kinh hoảng vô chừng, chính lão cũng không nhớ kỹ sự tồn tại của đứa con này, không biết vì sao Hoàng đế đột nhiên hứng thú triệu kiến tiểu nhi tử vô quan vô chức của lão… Trương Khoát thấy thiếu niên vừa đến kia vẫn vẻ mặt vẫn ung dung bình thản, bèn nghiêng người nói: “Minh Đức công tử, xin mời.” Thượng Quan lão gia vội vàng khom người tiến lại gần, lén lút lặng lẽ tuồn vào tay Trương Khoát một đỉnh bạc nặng trình trịch: “Công công, ngài không ở lại uống chén trà…?” Trương Khoát cười rất nhạt, dúi trả lại đĩnh bạc: “Đại nhân cần gì phải làm vậy, đều là vì bệ hạ sai bảo, ta sao có thể mặt dày khiến ngài tốn kém như thế…” Thượng Quan lão gia mồ hôi đã chảy dài. Người làm quan ở kinh thành, có thể một sáng sẽ đại phú đại quý, cũng có thể khoảnh khắc đã vạn kiếp bất phục. Thiên uy khó dò, một đạo thánh chỉ ban xuống, ai biết được ý tứ thực sự của Hoàng đế là gì? “Công công à, cả ngài còn chưa từng trông thấy mặt ấu tử nhà ta, bệ hạ tại sao lại…” Trương Khoát vẫn cười nhàn nhạt: “Đại nhân nói lạ, ý tứ của bệ hạ, chúng ta thân là nô tài, làm sao dám mở miệng hỏi?” Dứt lời không thèm lý đến vẻ mặt trắng bệch của lão thêm nửa khắc, quay lưng bước đi. Thượng Quan Minh Đức đang đứng trước đại môn của phủ đệ. Trời đông giá rét, người chỉ khoác một tấm áo cũ kỹ đơn bạc, sắc diện nhợt nhạt giữa mênh mông tuyết phủ, tựa hồ có thể tan theo gió. Ánh sáng đại hồng đăng[2]treo trước cánh cổng phú quý đầy rẫy cũng không thể làm ấm áp, chỉ thấy khuôn mặt non trẻ của y như bóng ma, nửa sáng nửa tối, uyển chuyển lãnh đạm. Trương Khoát tiến về phía trước, cúi người thật thấp, kéo cao tấm rèm xanh trước kiệu nhỏ, hạ giọng mà rằng: “Minh Đức công tử, xin mời.” Minh Đức không nhúc nhích, thanh âm lạnh lẽo: “Quá nửa đêm ồn ào giơ đuốc cầm gậy kéo đến, các ngươi toan tính xét nhà ta?” Trương Khoát vội đáp: “Chúng nô tài làm sao dám!” Mời các bạn đón đọc Phượng Hoàng Đồ Đằng của tác giả Hoài Thượng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Lương Điền Mỹ Thương - Tiêu Diêu Dương Dương
Ra cửa đi dạo phố, Lý Noãn - bậc thầy một đời về dưỡng sinh lại gặp phải tai họa bất giờ từ trên trời rơi xuống, bị bà bác nhảy lầu đè chết, tỉnh lại lần nữa, không ngờ sống lại ở trên người một tiểu cô nương mười lăm tuổi, tuy trong nhà nghèo nhưng được nhiều người yêu thương, cũng coi như cha yêu thương, mẹ bảo vệ, lại có huynh đệ tỷ muội bà con yêu thương, nhưng vì cái gì. . . . . . Cô gần như nhảy qua tất cả các bước, thành mẹ đứa bé? Vuốt cái bụng bằng phẳng mang vẻ mặt âu lo: "Thôi thôi, con à, mẹ nhất định sẽ đối xử với con như con ruột của mình . . . . . ." *** "Có nghe nói không, nha đầu Lý gia kia chết rồi!" Vẻ mặt thôn nhân Giáp mang vẻ thần bí, hợp với phong cách một bà tám. "Mệt nó chết sớm, đồ tiểu tiện chân (đồ đĩ) kia quả thật bại hoại nếp sống của thôn Lý gia chúng ta, nếu nó không chết, cũng nhất định phải kéo đi dìm lồng heo!" Vẻ mặt thôn nhân Ất mang theo vẻ khinh bỉ khinh thường, khẽ ngước cái cằm béo ba bốn ngấn, lúc đó đôi môi đỏ như quả mận, giống như là dính máu heo. Thôn nhân Bính lắc đầu, giống như tiếc nuối không dứt, thở dài nói: "Còn nhỏ tuổi không lo học, thế nhưng tằng tịu với nam nhân, còn mang thai nghiệt chủng, chết cũng sạch sẽ." "Đáng tiếc gương mặt đó, dáng dấp cũng xinh đẹp, sao tính tình phóng đãng như vậy? Hai phu thê nhà Lý Tứ kia cũng không biết nuôi khuê nữ thế nào, nuôi một người có đức hạnh thế này, cũng thật là mất thể diện ném ra nơi xa xôi mà đi cho rồi, chậc chậc!" Thôn nhân Giáp nói xong, còn ý vị sâu xa chép miệng. Sáng sớm trên đầu thôn, ba nông phụ vác lấy rổ rau bước đi, ngươi một câu ta một lời, nói đại sự xảy ra trong thôn tối hôm qua. Vừa đúng lúc này, lại có hai người từ trong đường mòn đi ra ngoài, đang nói gì đó, thôn nhân Giáp bên này lập chen miệng nói: "Mẹ Trương Sinh, La đại tỷ, các ngươi biết không, nha đầu Lý gia mang thai con hoang kia đã treo ngược tự sát vào ban đêm rồi!" "Nghe nói lúc khiêng xuống, còn trừng mắt, lè lưỡi, tình trạng chết tương đối dọa người!" Thôn nhân Ất nhớ lại hình ảnh kia, miệng to như chậu máu nói chuyện, một bụng mỡ béo run rẩy. "Á! Đó thật sự là quá đáng sợ!" Mẹ Trương Sinh cũng run lên, lập tức bị đề tài này hấp dẫn. La đại tỷ với dáng người khỏe mạnh to lớn đứng bên cạnh lại khẽ cau mày, không nói tiếng nào, xưa nay nàng tin Phật, không có thói quen nói ngắn nói dài ở sau lưng người khác, hơn nữa người cũng đã chết rồi, nên nhập thổ vi an, cho dù là khi còn sống làm sai, vậy cũng không nên bị lấy ra nói chuyện. Mấy người khác ngươi một lời ta một câu, càng nói càng hăng say, chỉ có La đại tỷ không nói lời nào, bị hỏi cái gì, cũng chỉ gật đầu hoặc lắc đầu. Một nhóm năm người, cứ như vậy dần dần đi về phía trấn trên, ai cũng không chú ý tới, trên một cây đại thụ bên cạnh đường mòn mà hai người La đại tỷ vừa mới đi ra, có một thiếu nữ xinh đẹp mười lăm mười sáu tuổi, sắc mặt có chút tái nhợt đang ngồi ở phía trên, trên cần cổ nàng có một vết dây sâu, chỉ bình tĩnh nhìn bọn họ đi xa.di.e.n.d,a,n/le/quy.don Từ trên cây bước xuống, Lý Noãn bình thản vuốt sinh mạng mới trong bụng mình, có chút bất đắc dĩ nói: "Bảo bối à bảo bối, người cha đáng chết khốn kiếp không chịu trách nhiệm, bỏ chạy mất tăm, làm hại đứa bé dịu dàng động lòng người như con cũng mất mạng theo mẹ, cũng làm cho ta đây một người từ bên ngoài đến chiếm tiện nghi. Chỉ là con hãy yên tâm đi, coi như chỉ vì mẹ con đưa ta cơ thể, ta cũng sẽ xem con như ruột thịt." Nói xong dừng một chút, lại cảm thấy lời này có chút không được tự nhiên, lập tức bổ sung một câu: "Xem ta nói gì vậy kìa, con từ trong bụng ta chui ra, đương nhiên là ruột thịt của ta rồi. Haizz, ta một hoàng hoa đại khuê nữ, vừa mới chết đi, lại không giải thích được tiết kiệm tất cả các bước trực tiếp làm mẹ, ta thật sự quá mức kích thích và kinh hãi, có chút tìm từ không thích hợp, con đừng để ý nhé." ... Mời các bạn đón đọc Lương Điền Mỹ Thương của tác giả Tiêu Diêu Dương Dương.
Loạn Thế Vi Vương - Cố Tuyết Nhu
Một cuốn sách rung động tận tâm can về giai đoạn lịch sử hưng vong của Trung Nguyên, một khúc chiến ca thời loạn trải quả mười năm dài đằng đẵng. Thiên hạ ngập khói lửa, non sông bị tàn phá, vương đạo ở ngay trong lòng mỗi người. Liệu với đại nghĩa và thâm tình, con người ta có thể chiến thắng mọi khó khăn. Tập 1: Vốn là một cậu ấm mười sáu tuổi ăn sung mặc sướng, trước gia cảnh đột ngột thay đổi, Du Diểu chỉ còn mỗi sơn trang hoang vu do người mẹ quá cố để lại và người nô bộc Khuyển Nhung rất mực trung thành. Hoàn cảnh khó khăn quẫn bách khi lập nghiệp từ hai bàn tay trắng đã trở thành thử thách lớn lao đầu tiên trong đời cậu… Tập 2: Đến kỳ khoa cử, Du Diểu vào kinh dự thi, ngờ đâu bộ tộc phương Bắc xâm lược, thế như chẻ tre đánh thẳng xuống phía Nam, người Hán ồ ạt chạy nạn, khói lửa bốn bề, nước mất nhà tan, lang thang phiêu bạt không chốn lương thân… Tập 3: Du Hiểu và các huynh đệ kết nghĩa vượt qua cảnh ngộ lưu lạc cùng khốn, về đến Giang Nam dốc hết sức lực gầy dựng nửa mảnh giang sơn đã bị giày xéo dưới gót sắt quân thù… Tập 4: Cảnh đẹp khó tồn tại lâu dài, Nam Triều thoi thóp hơi tàn phải đối mặt với vô vàn âu lo hoạn nạn cả trong lẫn ngoài. Triều đình rối ren, quyền thần đấu đá, nhưng sau bao cơn sóng gió, ánh trăng nơi đại mạc vẫn vằng vặc sáng trong… Mời các bạn đón đọc Loạn Thế Vi Vương của tác giả Cố Tuyết Nhu.
Không Thịt Không Vui - Tát Không Không
Đây là một truyện thấp kém, một truyện phức tạp, một truyện không có đạo đức, một truyện thú vị tách biệt khỏi hàng ngũ văn chương cao cấp, một truyện vô ích cho nhân dân. Hãy cẩn thận nếu nhảy vào. NP, máu chó, sét đánh, nhảy hố nhớ cẩn thận. *** Năm nào đó tháng nào đó ngày nào đó, 14 giờ 23 phút 56 giây chiều nào đó, trong một căn phòng khách sạn rộng tổng cộng 11 mét vuông, trên đầu giường có 2 cái tủ, bên trái hai cái tủ đầu giường có 3 đóa tường vi, số lượng mỗi đóa hoa lần lượt là 32, 35, 38. Bên phải tủ đầu giường có 4 cái áo mưa, trong đó 3 cái chỉ còn vỏ, trên vỏ có tổng cộng 17 chữ cái tiếng Anh cùng 9 chữ cái tiếng Trung. Trên sàn nhà trải tấm thảm dệt trong 17 giờ 12 phút 8 giây, trên thảm lại có 8 thứ quần áo vất lung tung, theo thứ tự thì đầu tiên là nội y ren cỡ 36D màu đỏ thẫm của nữ, quần lót ren màu đen trong suốt 2.5 tệ, áo ngực màu tím nhạt 8 tệ, quần đùi vàng nhạt 10 tệ, quần sịp xẻ đôi của đàn ông, áo trong nhuộm 24 loại màu sắc Hawaii, cái quần đùi có 5 chấm đen đỏ thẫm. Bên cạnh đống quần áo là cái giường lớn có thể mua bằng 78 tệ theo giá thị trường cũ, dài 2 mét, rộng 1.8 mét, nệm lò xo có 6 cái đã mất đi sự co dãn. Trên giường có 1 đôi nam nữ. Bốn cánh tay, 4 cái chân, 2 đầu lưỡi, còn có 1 bộ phận không thuần khiết khác của bọn họ đang giao quấn lấy nhau. Bộ phận không thuần khiết kia có bọc 3 lớp áo mưa, nhưng mà trong quá trình điên cuồng, nòng nọc con của người đàn ông vẫn đào thoát khỏi nhà giam vững chắc nhất, trong đó có một con nhanh nhất, thành công chui vào một quả ~ trứng của người đàn bà, hạ cánh, bắt đầu trưởng thành. 7 tháng sau, tôi sinh ra. Một năm sau nữa, cha già của tôi chết. Ông ấy là thành viên của một bang phái xã hội đen – bang Thanh Nghĩa Tiểu Trường, công việc bình thường chính là thu phí bảo hộ trong địa bàn quản lý, kéo bè kéo lũ đánh nhau, bắt cóc con nít linh tinh. Vào ngày sinh nhật tròn một tuổi của tôi, buổi tối hôm đó ông ấy tăng ca -- giúp đại ca thanh trừng bang phái khác. Truyền thuyết kể rằng, đêm đó gió mát trăng thanh, tại một góc phố âm u hạng nhất có một cái bóng tỏa ánh sáng lờ mờ ra xung quanh, hai bên người ngựa xông về phía đối phương, cầm đao chém giết. Ngay lúc mấu chốt, công nhận đoạn đường đang thi công phía trước không cẩn thận làm đứt dây điện, làm góc phố nhất thời lâm vào bóng đêm. Mọi động tác đều ngừng lại, bốn phía lặng ngắt như tờ. Lúc này, một ông chú của bang đối phương lôi đèn pin ra, màu vàng chiếu sáng bộ mặt thánh nhân của ông ta. Ông ta dùng giọng trìu mến nói với những con sơn dương đang cần cứu vớt phía đối diện: "Đừng sợ, chỗ tôi đây có ánh sáng!" Một giây đó, ông chú này cảm thấy trên đầu mình chính là cái vòng phát sáng, có thể giả mạo thành Jesus rồi. Đáng tiếc, cho dù có thật sự là chú Jesus thì cũng bị đóng đinh trên giá chữ thập, bị tội đồ giết chết. Lúc ông chú giả mạo Jesus nói xong, giây tiếp theo, vô số đao kiếm phi thẳng tới chỗ ông ta, thành công tiễn ổng đến chỗ Mạnh Bà Ngự Tỷ [1] nói chuyện yêu đương. Nói, bản thân muốn trở thành mục tiêu, không chém ông ta còn chém ai? Chém ông ta xong, hai bên cũng lao vào chém giết đến đỏ cả mắt, mặc kệ là địch hay đồng bọn, cứ đụng được là chém. Nửa giờ sau, bang Thanh Nghĩa kéo đến hỗ trợ, mở đèn xe lên nhìn một cái, cha già của tôi đã ngã xuống trong vũng máu. Mà máu, đều từ mông chảy ra -- có người dùng dao chọc trúng bộ phận kia của ông ấy. Nghe nói, câu di ngôn cuối cùng của ông ấy là: "Ai con mẹ nó động đến hoa cúc của ông đây! ! !" Sau khi cha già đi, mẹ già lại rất vui vẻ, bởi vì bang phái nể mặt tôi, cho bà ấy một khoản tiền không ít. Mẹ già lúc ấy mới 18, bộ dạng xinh đẹp, người theo đuổi rất đông. Điều không ngờ là, lại lọt vào mắt xanh của Lão Tam bang phái đó. Không ngờ nữa là, Lão Tam kia là người ăn trong bát, nhìn trong nồi, thì ra phía sau còn có một cô bạn gái rất dũng mãnh. Có ngày ở trong toilet một quán bar, mẹ tôi bị cô bạn gái dũng mãnh kia dẫn đám chị em chân tay vây quanh, cũng lôi dao ra nói muốn cắt khuôn mặt xinh đẹp của bà. Mẹ già xem như có vài đứa con, vài lá gan, liền đem dao đâm thẳng vào ngực bạn gái dũng mãnh, làm thủng túi nước muối của người ta. Vì thế, bộ ngực bạn gái dũng mãnh giống như bóng bay bị xì hơi, dần dần xẹp xuống. ... Mời các bạn đón đọc Không Thịt Không Vui của tác giả Tát Không Không.
Không Thể Không Là Em! - Yến Ngữ Phỉ Phỉ
Quý Vân Khai xin thề, nhất định phải nắm cô gái tên Giang Phỉ mà đúng là "Giang phỉ" này trong tay, sau đó ngày ngày tra tấn giày vò hành hạ cô! * Quý Vân Khai chơi chữ, Phỉ trong tên Giang Phỉ mang nghĩa vừa đẹp vừa thơm, còn Phỉ kia chỉ cường đạo, thổ phỉ. Nhưng trên thực tế... Con đường theo đuổi vợ dài đằng đẵng, làm tôi phải dốc cả cuộc đời này! *** Giang Phỉ đang sắp xếp lại tài liệu của khách hàng, cô bạn thân thiết Đào Nhiên liền gọi đến, vừa bắt máy, lời kẻ say rượu liền lọt vào tai: "Phỉ, mau qua đây, tớ uống nhiều quá..." Đâu bên kia còn vang lên tiếng người mời rượu, Giang Phỉ nhíu mày, hỏi: "Cậu đang ở đâu?" Đào Nhiên ngấp ngứ mãi mới nói ra địa chỉ đầy đủ. Hóa ra hôm nay công ty cô ấy tổ chức liên hoan nghỉ phép mấy ngày, cả đám tiếp viên hàng không nam đẹp trai lẫn nữ xinh đẹp, khó tránh khỏi uống nhiều mấy ly. Với tửu lượng của Đào Nhiên, còn biết gọi điện thoại cầu cứu nghĩa là chưa say đến mức bất tỉnh nhân sự. Lần trước ở KTV, cô ấy say đến nỗi suýt bị lột quần, may mà Giang Phỉ đến kịp, đánh gục người kia. Bằng không, Đào Nhiên sẽ khóc đến chết! Chiếc Audi Q5 dừng lại trong bãi để xe của "Tiểu Giang Nam", Giang Phỉ mở cửa xe đi vào. "Tiểu Giang Nam" là một nhà hàng chế biến riêng món ăn Giang Nam, bên trong lắp đặt các thiết bị rất mang ý cảnh sông nước Giang Nam, nhân viên đón khách cũng là người đẹp Giang Nam, giọng điệu mang âm sắc êm ái mềm mại. Chẳng qua khi những người đẹp Giang Nam này trông thấy Giang Phỉ đều không hẹn mà cùng sững sờ. Vóc dáng thon cao, tóc đen mượt như gấm, khuôn mặt cỡ bàn tay lớn, ngũ quan xinh đẹp tinh tế. Nhất là cặp môi, không tô son mà vẫn hồng. Chiếc váy dài đến đầu gối, phần eo được thít lại, làm nổi bận bộ ngực no đủ, đôi chân vừa thẳng vừa dài. Là báu vật mà bao đàn ông mơ ước. Là yêu tinh trong suy nghĩ của phụ nữ. Giang Phỉ không thèm đếm xỉa đến những ánh mắt đó, lập tức đi vào phòng riêng có Đào Nhiên. Bên trong có cả trai lẫn gái, ai nấy đều lảo đảo. Đào Nhiên mắt say lờ đờ mông lung lại thấy rõ cô, mở hai tay ra chạy lại hờn dỗi: "Phỉ, cậu đã đến rồi. Cái lũ khốn kiếp, cứ rót cho tớ, mau tới báo thù giúp tớ!" Anh chàng tiếp viên nam tên Lượng Lượng bên cạnh cô vừa thấy Giang Phỉ, lập tức nở nụ cười, chỉ vào ba ly rượu trắng trên bàn nói: "Giang Phỉ cô tới rồi, đây đều là rượu mà Đào Nhiên trốn, cô giúp cô ấy uống. Vòng cuối, uống xong giải tán." ... Mời các bạn đón đọc Không Thể Không Là Em! của tác giả Yến Ngữ Phỉ Phỉ.