Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Yêu Thương Trao Anh - Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Cuộc hôn nhân của hai người họ thực ra chỉ là một quyết định chóng vánh. Lương Hoà - cô phóng viên yếu đuối mang trong mình nỗi đau quá khứ, khi quyết định lấy anh chỉ đơn giản là vì cô cần một chỗ dựa và anh đã mang đến cho cô cảm giác bình an. Còn Cố Hoài Ninh đến với cô phải chăng là để tháo bỏ nút thắt trong lòng với hai người phụ nữ ở quá khứ và hiện tại? Bởi gia cảnh của mình, cô luôn thu mình trước anh và gia đình anh, cô thận trọng khi thể hiện tình cảm với anh và cũng thận trọng trước sự quan tâm của anh. Anh thì với bản tính quyết đoán, dứt khoát của nhà binh, cũng luôn thể hiện tình cảm với cô theo cách lạnh lùng điềm tĩnh nhất. Hai người họ kẻ qua người lại như thế, khiến cho đối phương vẫn luôn hoài nghi về tình cảm của mình, và họ trở nên xa cách - anh để mặc cô làm những gì mình thích, còn cô thì dường như luôn đứng ngoài cuộc sống của anh. Thứ tình cảm mong manh giữa hai người những tưởng sẽ khiến cho cuộc hôn nhân của họ trở nên nhạt nhoà, nhưng rồi những biến cố trong cuộc sống đã đưa họ đến gần nhau hơn. Từ việc đối phó với bà mẹ chồng luôn tìm mọi cách để được ở gần con trai và con dâu, việc đối phó với tay tổng biên tập luôn thầm thương trộm nhớ Lương Hoà, đến việc xử sự ra sao khi cô biết cô gái trước kia từng yêu anh đã chấp nhận lấy anh trai anh chỉ vì muốn được ở gần anh rồi cuối cùng lại chết vì chứng stress trước khi sinh. Và đỉnh điểm hơn là khi sự thật về thân thế của cô cứ lần lượt bị phơi bày. Lương Hoà đã suy sụp khi biết rằng ba cô trước khi qua đời đã mang tội danh tham ô, và cảm giác mình không xứng với anh chưa bao giờ lớn đến vậy. Sau đó không lâu, cô lại biết được sự thật người chủ hôn trong đám cưới của cô - cũng là người thân thiết với gia đình nhà chồng cô lại chính là người ông đã bỏ rơi bà và mẹ cô. Cuộc sống của cô đã bị đảo lộn, gần như bị phá nát bởi những sự thật động trời đó. Nhưng anh vẫn luôn ở bên cô, điềm đạm, tỉ mỉ, nhưng cũng hết sức ân cần tha thiết và đong đầy yêu thương. Cô đã bị anh đánh gục bởi tình yêu chân thành, còn anh thì coi việc bảo vệ cô là lẽ sống, là mệnh lệnh không thể chối từ. Họ đã yêu nhau như thế, từng bước từng bước cùng nhau vượt qua sóng gió, và đã thực sự là một phần của nhau. Bình minh đến vén màn đêm đen tối, mọi thứ trở nên tươi đẹp hơn khi họ vui mừng chờ đón hai bảo bối đang lớn dần trong cơ thể cô từng giờ từng phút. Cô mở lòng mình đón nhận người ông đã từng gây ra lỗi lầm trong quá khứ, đón nhận sự quan tâm của người mẹ chồng mà cô đã từng rất sợ hãi và thậm chí là căm hận, và quan trọng là cô đã có cảm giác rất mạnh mẽ về thân phận của mình - Cô là vợ bộ đội, và Anh là chàng trung tá của cô, của một mình cô. *** Mở mắt ra đã là bảy giờ rưỡi, Lương Hòa vò vò mái tóc rối bù rồi đi vào nhà vệ sinh chải đầu. Cô gái trong gương dường như chẳng có chút sức sống nào, đôi mắt nhanh nhẹn thường thấy lúc này đang đờ đẩn, quầng thâm dưới bọng mắt tố cáo đêm qua cô ngủ không hề ngon giấc. Lương Hòa mắc phải cái tật lạ giường. Sau khi kết hôn, cô không sống ở căn hộ chung cư nhỏ của mình nữa, mà chuyển đến căn hộ mới của hai vợ chồng. Căn hộ đó là do nhà họ Cố, cũng chính là ba mẹ chồng cô mua cho hai người. Trước khi cưới, cô và Cố Hoài Ninh chưa một lần đến đó, lần đầu tiên bước chân vào nhà chính là đêm tân hôn, Anh và cô cùng nhau bước vào, cho cô chọn đại một phòng, còn anh chẳng nói tiếng nào, cứ thế bước vào theo cô. Khi Lương Hòa tỉnh dậy, bên cạnh đã chẳng còn ai, nhìn quanh nhà cũng không thấy bóng dáng của Cố Hoài Ninh đâu nữa, xem ra anh không ở nhà rồi. Cô đứng lặng trong phòng ngủ một lúc, rồi tự lấy cho mình một cốc sữa nóng. Uống xong cô quyết định vào giường ngủ tiếp. Sau khi rửa sạch cốc sữa và đặt lại vị trí cũ, Lương Hòa đứng trước cửa phòng ngủ vặn mình, rồi ngáp một cái. Đang định vào phòng ngủ thêm một giấc nữa thì cô nghe thấy tiếng khóa cửa lạch cạch. Cửa mở, Cố Hoài Ninh bước vào nhà. Vừa mở miệng ngáp được nửa cái đã bị chặn lại, cô đứng đờ người ra đó, nhìn chằm chằm vào Cố Hoài Ninh. So với Lương Hòa, Cố Hoài Ninh điềm đạm hơn nhiều. Anh nhìn cô một cái, rồi nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ, bữa sáng trong tay vẫn còn bốc hơi nghi ngút. Anh đi mua đồ ăn sáng ư? Lương Hòa ngẩn ra tự hỏi. Trong lúc cô vẫn còn đang ngẩn ngơ đứng đờ một chỗ, Cố Hoài Ninh đã bày bữa sáng lên bàn. Lương Hòa lắc lắc đầu, lật đật đi theo anh vào phòng ăn. Động tác của Cố Hoài Ninh rất nhanh gọn, đây có lẽ là bệnh nghề nghiệp của một người lính nghiệp vụ như anh. Lương Hòa chưa tiếp xúc nhiều với bộ đội, hơn nữa, cô cũng không hiểu rõ về cuộc sống của họ, nhưng cô nghĩ, một người lính phải có tính cách quyết đoán. Trong cuộc hôn nhân của họ, Cố Hoài Ninh cũng luôn tỏ ra là người như vậy. Cố Hoài Ninh vẫn chưa quen với việc hành động chậm rãi để chờ ai đó, vì thế anh nhanh chóng giải quyết xong bữa sáng. Ngước lên thấy Lương Hòa vẫn đang lề mề húp từng ngụm cháo, anh ngừng một lúc rồi nói: “Anh vẫn còn một tuần nghỉ phép nữa, em có muốn đi đâu không?”. “Sao cơ?”, Lương Hòa ngẩng đầu nhìn anh. Cố Hoài Ninh di di ngón tay trên bàn, mặt tỉnh bơ: “Coi như là tuần trăng mật đi!”. Cố Hoài Ninh là đoàn trưởng của đoàn Tăng thiết giáp sư đoàn T quân khu B, thường ngày đa phần đều ở trại huấn luyện và khu diễn tập. Trước khi cưới, có đến hai năm liền anh chẳng hề nghỉ phép, lần này vì đám cưới, anh đặc cách nghỉ thêm hẳn một tuần. Lương Hòa bần thần, cô vẫn chưa nghĩ ra nên đi đâu. Đúng lúc đó, chuông điện thoại phòng khách reo vang. Cố Hoài Ninh nói “Em cứ nghĩ trước đi!” rồi quay ra nghe điện thoại. Nhìn bóng anh rời đi, Lương Hòa buông thìa xuống, bắt đầu nghĩ xem nên đi đâu. Cô làm phóng viên cho một tạp chí, đặc thù công việc phải đi phỏng vấn nhiều nên cô đã đi không ít nơi, thỉnh thoảng sau khi hoàn thành công việc cũng tranh thủ trốn đi chơi vài ngày. Cuộc điện thoại vừa rồi là của chủ nhiệm phòng Chính trị Châu Bình. Anh ta nói lại sắp đến năm học mới, trường đại học ở địa phương có liên kết với đơn vị của họ tham gia Giáo dục Quốc phòng. Cố Hoài Ninh làm đoàn trưởng đã được hơn một năm, rất có kinh nghiệm xử lý chuyện đó. Anh đề nghị Châu Bình chọn trong doanh trại ra một tiểu đoàn đi thực hiện nhiệm vụ này, dù sao thì phía trường cũng sẽ sắp xếp đón tiếp chu đáo. Châu Bình phàn nàn trong điện thoại: “Việc này bình thường cũng chẳng gì phức tạp, chỉ có điều những tân sinh viên năm nay đều phải chuyển đến học tại khu trường mới. Người phụ trách ở đó nói điều kiện cơ sở vật chất của trường mới chưa đáp ứng được, nên phải đưa các em đến doanh trại huấn luyện một tháng, để họ có thời gian sắp xếp xử lý. Hơn nữa, năm nay chẳng phải là tròn năm năm quan hệ hợp tác giữa ta và trường họ hay sao? Phía trường định nhân cơ hội này tổ chức hội thảo, mời chúng ta đến dự lễ khai mạc”. Lúc mới đầu Cố Hoài Ninh một mực từ chối, nhưng Châu Bình lại khuyên: “Tình nghĩa quân dân, cùng nhau dựng nước mà. Trong thời bình cũng chỉ có thể làm những việc thế này thôi, xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với địa phương cũng là để đẩy mạnh lực lượng. Tôi thấy cậu vẫn nên tham gia”. Cái cớ Châu Bình đưa ra quá hợp lý, Cố Hoài Ninh đành phải nhận lời. Dập máy xong, anh bước chậm rãi trở về phòng ăn. Ngồi đối diện Lương Hòa, trông anh có vẻ ngập ngừng: “Đơn vị có việc đột xuất, e là chúng ta phải về sớm hai, ba ngày”. Nhanh thế ư? Lương Hòa lặng đi, nhưng sau đó, cô lại nghĩ, mình không cần đau đầu nghĩ xem đi đâu nữa rồi. Lương Hòa hỏi: “Vậy bao giờ anh phải đi?” Cố Hoài Ninh nhìn cô thăm dò, thấy thái độ của cô có vẻ bình thản, anh mới yên tâm. Trong điện thoại, Châu Bình nói lễ khai mạc hội thao diễn ra vào thứ Hai tuần sau, mà hôm nay đã là thứ Năm rồi. Cố Hoài Ninh nghĩ một lát rồi nói: “Ngày mai”. “Vâng”, Lương Hòa gật gật đầu, rồi cúi xuống tiếp tục ăn cháo. Cháo nguội rồi, ăn vào hơi khó chịu, cô buông thìa, dọn bát đĩa vào bếp. Cố Hoài Ninh theo sau, chờ cô xong việc mới nói: “Nếu em thấy tiện thì chúng ta về nhà một chuyến nhé!”. Hả? Lương Hòa hơi bất ngờ quay người lại. Cố Hoài Ninh thản nhiên nói: “Sắp đi rồi, về nhà xem thế nào!”. Về nhà họ Cố ư? Việc này nói với anh hình như không phải vấn đề gì to tát, nhưng Lương Hòa cứ nghĩ đến gia đình anh là lại thấy đau cả đầu. Cố Hoài Ninh đương nhiên hiểu rõ trong lòng Lương Hòa lo lắng điều gì, bèn an ủi: “Em không phải lo về cha mẹ anh”. “Được rồi”, Lương Hòa lau tay, lên tiếng đồng ý. Mặc dù cô không tự tin lắm vào bản thân, nhưng các cụ nói rất đúng, ghét của nào trời trao của đấy. Vào làm dâu nhà họ Cố thực ra là quyết định chỉ mới hai tuần trước của cô. Họ gặp nhau ở bệnh viện, tìm hiểu được một thời gian. Hai bên thấy đối phương cũng ổn liền quyết định kết hôn luôn. Thời gian họ tìm hiểu nhau còn chẳng dài, nói chi đến việc tìm hiểu về gia đình đối phương nữa. Mặc dù trước khi cưới Lương Hòa cũng đã gặp cha mẹ anh vài lần, nhưng cũng không thể hiểu được hết về họ. Giờ phải gặp mặt, cô vẫn rất căng thẳng hồi hộp. Khi xe ô tô dừng trước cổng nhà họ Cố, Lương Hòa đột nhiên nghĩ đến một chuyện, tay vỗ bồm bộp vào trán. Thôi chết, sao cô có thể đến thăm cha mẹ chồng mà hai tay trống không, chẳng mang theo quà gì thế này! Sau một hồi ủ rũ, Lương Hòa quay sang hỏi Cố Hoài Ninh: “Chúng ta cứ thế mà vào sao? Có cần phải mua chút đồ không?”. Cố Hoài Ninh cũng không lường trước được chuyện này, nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Không cần đâu!”. “Nhưng…” “Cha mẹ không để ý đâu!” Trời ơi là trời! Lương Hòa nhăn nhăn nhó nhó. Về gia cảnh của Cố Hoài Ninh, Lương Hòa cũng biết được đôi chút. Cha của anh là Cố Trường Chí, cũng là quân nhân, trên vai ông đã được gắn quân hàm tướng quân. Còn mẹ của Cố Hoài Ninh, bà Lý Uyển lại chỉ là vợ hai của ông. Thế nên, nhà họ Cố có đến ba người con trai, con cả là Cố Hoài Thanh, bí thư tỉnh ủy của tỉnh nào đó ở phía Nam, không hay ở nhà. Con trai thứ Cố Hoài Việt chính là con trai đầu của bà Lý Uyển, cũng làm việc trong quân đội giống như em trai Cố Hoài Ninh. Gia đình Lương Hòa đơn giản hơn nhiều. Ba mẹ mất sớm, ngay cả bà ngoại, ngươi ở bên cô lâu nhất cũng đã qua đời mấy tháng nay. Có thể nói giờ cô chỉ có một mình. Gia cảnh hai nhà khác biệt như vậy, Lương Hòa lại càng căng thẳng khi gặp phải gặp cha mẹ chồng. Tuy rằng mọi việc đã được chuẩn bị chu đáo, nhưng khi bước chân vào nhà họ Cố, Lương Hòa không khỏi có cảm giác bất ngờ. Trước mặt cô là rất nhiều vị tiền bối nhà họ Cố đang ngồi trong phòng khách. Cô cố gắng bình tĩnh, kiềm chế lắm mới không để đôi chân chạy vọt ra khỏi cửa. Cố Hoài Ninh cũng đã quen với trường hợp này rồi, anh chỉ huých nhẹ vai, đẩy cô vào nhà, lễ phép chào hỏi. Mọi người cùng gật đầu, khẽ cười, nụ cười thể hiện sự vui vẻ, hòa nhã. Mẹ của anh, phu nhân Lý Uyển từ trong bếp bước ra chào đón niềm nở: “Hai đứa đến rồi hả? Cơm vẫn chưa xong. Hoài Ninh đưa Lương Hòa vào phòng khách nghỉ ngơi đi, không phải làm gì đâu!”. Cố Hoài Ninh thoáng nhìn ánh mắt của mẹ, còn chưa kịp mở miệng thì đã nghe thấy Lương Hòa đáp lời: “Con không mệt, để con vào bếp giúp mẹ!”. Phu nhân Lý Uyển nhìn theo bóng dáng Lương Hòa vào bếp, quay đầu nói với con trai: “Con vào phòng khách nói chuyện với các chú đi”. Cố Hoài Ninh vốn chỉ gọi điện cho Cố phu nhân nói là sẽ về nhà, không ngờ mấy ông chú bận trăm công nghìn việc của anh cũng đều biết hết. Liệu có phải muốn kiểm duyệt vợ của anh không? Mẹ thật là… Anh nói: “Mẹ à, Lương Hòa nhỏ hơn con những bảy tuổi, mẹ đừng làm khó cô ấy”. Bà liếc xéo anh một cái: “Biết rồi, biết rồi, là bảo bối của con, là vợ của con”. Cố Hoài Ninh không nói gì, con mắt dõi theo bóng người đang bận rộn trong bếp. Trong bếp giờ là một mớ hỗ độn. Lương Hòa ba chân bốn cẳng giúp chị Trương làm bếp, còn chị Trương chỉ biết chán ngán nhìn cô càng giúp càng làm mọi thứ rối tung lên. Thấy Lương Hòa đang định cầm dao chặt xương, chị Trương vội vàng ngăn lại: “Ấy, em đừng làm nữa, cẩn thận đứt tay đấy, để chị làm cho!”. Lương Hòa tâm trí rối bời, ngần ngại đưa dao cho chị. Chị Trương có vẻ chán nản, đành giao cho cô xử lý con cá vừa được đem vào. Cố Hoài Ninh đúng lúc vào bếp đã nhìn thấy một cảnh hết sức tức cười. Lương Hòa đang xắn tay áo chiến đấu với con cá. Rõ ràng là cô sợ máu, thế mà còn nhắm mắt nhắm mũi ra tay, bộ dáng ấy thật khiến Cố Hoài Ninh phải phì cười. Suy nghĩ một hồi, anh bước tới, giằng lấy con dao cô đang cầm trên tay. “Không biết nấu cơm hả?”, anh cất tiếng hỏi. Lương Hòa cúi đầu, miệng lí nhí trả lời. Chuyện này coi như anh đã sự liệu trước, Cố Hoài Ninh xử lý xong con cá liền đưa cho chị Trương, rồi rửa tay sạch sẽ. Điều này khiến Lương Hòa có chút bất ngờ, từ khi bắt đầu chung sống đến nay, cô không hề nghĩ rằng anh lại biết nấu ăn. Kỹ thuật nấu nướng của chị Trương quả thật rất cao siêu, mùi vị khiến cho người ta mê mẩn, thức ăn như tan trong miệng. Đáng tiếc, bao nhiêu món ngon bày trước mặt, thế mà Lương Hòa cứ phải vừa bẽn lẽn ăn vừa trả lời hàng đống câu hỏi của trưởng bối nhà họ Cố. “Hoài Ninh, sau khi kết hôn, vợ cháu không về đơn vị với cháu sao?”, người hỏi là chú hai của Cố Hoài Ninh, Cố Trường Minh. Chú cũng công tác cùng quân khu với Hoài Ninh. Cố Trường Minh đảm nhận chức vụ chính ủy, mà Cố Hoài Ninh lại là đoàn trưởng đoàn Tăng thiết giáp 302, sư đoàn T, là sư đoàn trực thuộc quân khu do chú phụ trách. Cố Hoài Ninh nhìn Lương Hòa một cái rồi nói: “Cô ấy còn có công việc của mình”, hàm ý trong câu nói ấy đương nhiên là cô không thể về đơn vị cùng anh được. “Ồ, thế Hòa làm việc ở đâu?”, Cố Trường Minh nhìn Lương Hòa hỏi. “Cháu làm việc cho một tạp chí trong thành phố”, Lương Hòa trả lời rất thành thật. “Cái thằng tiểu tử này lại bỏ rơi vợ mới cưới ở thành phố C để quay về doanh trại ư? Ai da, Lương Hòa này, chú nói cháu biết, cháu đành lòng để bị đối xử như thế sao?”, chú út Cố Trường An cười cười, chọc tức hai vợ chồng. Lương Hòa chợt đỏ bừng mặt, Cố Hoài Ninh liếc xéo chú út, dùng ánh mắt hình viên đạn bắn cái nhìn nảy lửa về phía hai ông chú đồng thời cũng là cấp trên của mình. Hai ông chú cười cười, đành cho qua chuyện này. Lương Hòa coi như qua được một ải, nhưng trái tim vẫn đập liên hồi. Cô ngẩng đầu lên nhìn Cố Hoài Ninh, bắt gặp ánh mắt thờ ơ ẩn giấu nụ cười nhẹ nhàng ấm áp của anh, tinh thần cô cũng dần tốt lên. Lần này đến đây, Lương Hòa không thấy cha của Cố Hoài Ninh, Cố Trường Chí ở nhà. Hỏi ra mới biết, Cố lão gia đang đi thị sát công việc, là việc lớn trong quân, cô cũng không tiện hỏi thêm gì nữa. Bà Lý Uyển gọi Lương Hòa lên tầng hai, đưa cho cô xem một chiếc hộp gấm. Lương Hòa ngần ngại đỡ lấy, mở ra xem, thì ra là hai miếng ngọc rất đẹp. Bà nắm tay cô nói: “Trước khi đi, cha bảo mẹ đưa vật này cho con, con có thích không?”. Lương Hòa hướng miếng ngọc về phía ánh đèn, vuốt ve, những đường vân lấp lánh khi được hàng ngàn tia sáng chiếu rọi. “Con rất thích ạ!”, cô nói. “Vậy thì tốt rồi!” Lương Hòa ngẩng lên, nhìn phu nhân Lý Uyển, nở nụ cười dịu dàng tươi tắn. Hôm sau phải lên máy bay về doanh trại nên Cố Hoài Ninh đưa Lương Hòa về nhà mới của hai vợ chồng, hành lý của anh đặt ở đó. Về đến nhà, việc đầu tiên Lương Hòa làm chính là tháo giày, chạy ngay vào phòng tắm, bộ dạng hoảng hốt cứ như thể sợ anh sẽ tranh cướp phòng tắm với cô vậy. Cố Hoài Ninh giật mình đứng ở cửa một lúc, gương mặt vốn lúc nào cũng lạnh nhạt dường như đang khẽ nở một nụ cười. Bạn thân của Lương Hòa, Hạ An Mẫn đã từng hỏi cô một câu: “Nếu như có một ngày cậu mở mắt tỉnh dậy, nhìn thấy bên cạnh mình là một người đàn ông, cậu sẽ có cảm giác thế nào?”. Không cần đợi câu trả lời từ Lương Hòa, Hạ An Mẫn đã lớn tiếng trả lời thay: “Con người cậu chẳng phải rất đơn giản hay sao? Những người không thích kết hôn như cậu, nếu có đàn ông ngủ cùng thì chắc chỉ có thể là tình một đêm!”. Lúc đó, phản ứng của Lương Hòa là đánh cho Hạ An Mẫn một trận. Bây giờ, giả thiết ấy đã trở thành hiện thực, Lương Hòa đương nhiên có cảm giác bối rối, nguyên nhân có thể là do chưa thích nghi được. Cô tự đánh vào đầu mấy cái rồi xuống giường đi nấu bữa sáng. Sáng hôm sau, Cố Hoài Ninh sẽ lên máy bay trở về thành phố B. Thời gian hơi gấp gáp, lại còn phải dậy sớm đánh răng rửa mặt rồi chuẩn bị hành lý, nếu còn bắt anh đi mua bữa sáng, Lương Hòa cảm thấy thật bất tiện. Vì thế, tối hôm qua trước khi đi ngủ, cô đã đặt đồng hồ báo thức, đúng sáu rưỡi đã tỉnh giấc. Việc ngủ nướng cô không thạo cho lắm, nhưng có thể lấy bữa sáng làm vật thí nghiệm để rèn luyện tay nghề. Món ăn mà Lương Hòa có thể nấu tương đối quen tay là bữa sáng kiểu Tây, hai miếng bánh mỳ nướng kẹp trứng rán thêm một cốc sữa nóng, xem ra chẳng mất chút công sức nào. Nhưng vấn đề là Cố Hoài Ninh thích ăn cái gì chứ? Trong doanh trại liệu có bữa sáng kiểu Tây không nhỉ? Lương Hòa sau một giây suy nghĩ đã dẹp luôn ý tưởng đó, nhanh tay nhanh chân đi vo gạo nấu cháo, rồi lấy dưa muối trong tủ lạnh ra, sau đó còn xuống nhà mua quẩy và bánh bao. Chuẩn bị xong hết mọi thứ cũng đã gần bảy giờ, cô nhìn một bàn đầy thức ăn, thở phào nhẹ nhõm. Cố Hoài Ninh đúng bảy giờ tỉnh giấc, nhanh chóng vệ sinh cá nhân, cầm khăn lau mặt bước ra ngoài. Khi vào bếp, thấy một bàn đầy thức ăn, lúc đó anh quả thực lặng người đi một lúc. Lương Hòa đang bưng cháo vừa múc từ nồi ra, hai tay hai bát, cháo nóng khiến bờ vai cô run run. Cố Hoài Ninh vội chạy tới: “Để anh, để anh!”. Lương Hòa giật bắn cả mình, trợn tròn mắt nhìn anh. Trên người anh chỉ mặc một chiếc áo may ô màu trắng, quần bộ đội đã cũ mèm, khi rửa mặt hình như cũng gội đầu luôn, tóc vẫn còn ươn ướt. Thấy anh bước tới, cô lắp ba lắp bắp: “Anh… anh tỉnh rồi à?”, nói xong cô cũng muốn đào ngay cái lỗ để chui xuống. Lắp bắp cái gì thế hả Lương Hòa?! Cố Hoài Ninh nhẹ nhàng hỏi: “Em chuẩn bị bữa sáng sao?” “Vâng, không biết có hợp khẩu vị của anh không!” Cố Hoài Ninh nhún vai, nhìn một lượt khắp bàn ăn. Bánh bao và quẩy có vẻ như là mới mua về, dưa trông cũng khá tươi ngon, không khỏi khiến người ta chảy nước miếng, nhưng anh nhớ mang máng, chỗ dưa này để trong tủ lạnh từ hôm cưới, chắc chỉ có bát cháo trước mặt là của cô vợ thân yêu tự làm thôi. “Cũng được đấy!”, người nào đó kết luận rằng, vấn đề quan trọng là ở tinh thần. Lương Hòa cười ngại ngùng, rồi ngồi xuống cùng anh ăn sáng. Cố Hoài Ninh bay chuyến chín giờ. Ăn sáng xong, nhân viên cảnh vệ của Cố Trường Chí đến đón anh ra sân bay. Viên cảnh vệ này tên Phùng Đam, một anh chàng vừa tròn hai mươi tuổi. Tuổi tác cũng chẳng kém Lương Hòa là mấy, nhìn thấy cô lại cứ một tiếng chị dâu, hai tiếng chị dâu, khiến cho Lương Hòa đỏ cả mặt, bèn đứng sang một bên để cậu ta vào nhà. Cố Hoài Ninh đang đứng trước gương thắt cà vạt, đeo cầu vai. Lương Hòa đã quen nhìn anh mặc quân phục, nhưng chưa từng thấy anh đeo cầu vai. Cầu vai có hai vạch hai sao, cũng chẳng rõ là cấp bậc nào nữa. “Anh về doanh trại trước, có vấn đề gì thì gọi điện báo cho anh, nếu không gọi được anh thì gọi thẳng cho Phùng Đam”, Cố Hoài Ninh dặn dò Lương Hòa xong, quay ra nói với Phùng Đam: “Phùng Đam, lúc tôi không ở nhà, phiền cậu chăm sóc cho chị dâu cậu chu đáo một chút!”. “Vâng, thưa thủ trưởng, em chắn chắn sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”, Phùng Đam cười ha hả, hành lễ theo động tác trong quân đội. Cố Hoài Ninh cốc đầu cậu ta một cái, rồi quay sang nhìn Lương Hòa. Cô đang lặng lẽ đứng ở cửa, giữ mãi tư thế mở cửa mà chẳng biết trong đầu đang nghĩ cái gì. Thấy anh đi tới, cô nói: “Em đi tiễn anh!”. “Không cần đâu!”, anh đội mũ vành to trên đầu, chỉnh lại quân trang: “Anh tự đi là được rồi!”. Lương Hòa chăm chú nhìn anh đi mấy bước, rồi nói với theo: “Vậy để em tiễn anh xuống dưới”. Phùng Đam đặt hành lý vào cốp xe, sau khi mở cửa xe cho Cố Hoài Ninh thì tự giác bước vào xe ngồi trước. Cố Hoài Ninh giữ cửa xe, điềm đạm bước đến trước mặt Lương Hòa, một tay giữ đầu cô, tay kia vén mấy sợi tóc mái trên trán cô, rồi đặt lên đó một nụ hôn: “Anh đi đây, đến nơi sẽ gọi điện cho em”. Nụ hôn khiến Lương Hòa bất ngờ. Cô ngẩng đầu lên nhìn sâu vào đôi mắt của anh, thoáng chốc lại chuyển hướng nhìn sang chỗ khác, nhỏ nhẹ dặn dò: “Anh đi đường cẩn thận!”. Lương Hòa đứng yên tại chỗ, chiếc xe Jeep khuất xa khỏi cánh cổng chung cư một lúc lâu sau, cô vẫn cứ đứng nguyên chỗ cũ. Cho đến khi cảm thấy hơi lạnh của sương sớm phảng phất đâu đây, cô mới chợt rùng mình quay trở lại vào nhà. Vào đến nhà, cô thả mình xuống giường, sáng nay dậy sớm quá, bây giờ ngủ thêm một giấc nữa cũng đâu phải là không được. Chỉ có điều, cô phát hiện mình rất khó ngủ. Lương Hòa nhìn vào tấm ảnh cưới treo trên giường. Trong ảnh, cô cười thật dịu dàng, còn anh thì vẫn dáng vẻ điềm đạm bình tĩnh mà cô đã quen mắt lắm rồi. Trước khi chìm vào giấc ngủ, cô nhìn quanh ngôi nhà trống trải, chợt nghĩ, thực ra họ chỉ mới kết hôn có bốn ngày thôi mà! ... Mời các bạn đón đọc Yêu Thương Trao Anh của tác giả Scotland Chiết Nhĩ Miêu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Anh Có Quyền Tiếp Tục Yêu Thầm
Tề Khê có tướng mạo xinh đẹp, là sinh viên tài năng của Học viện Pháp lý. Cả cuộc đời có thể nói là xuôi chèo mát mái. Chuyện duy nhất khiến cô không thể hài lòng là kình địch Cố Diễn luôn làm mọi cách khiến cô khó chịu. Làm bạn cùng trường bốn năm, số cơ hội và giải thưởng Tề Khê bị Cố Diễn cướp đi nhiều không kể xiết. Mà ngay tại lúc sắp bước lên sân khấu phát biểu với tư cách sinh viên ưu tú tốt nghiệp, Tề Khê lại được Cố Diễn mặt không đổi sắc nhét cho một phong thư_______ Một bức thư tỏ tình có thể xem là hành vi quấy rối tình dục?! Chữ ký phóng khoáng bất cần: Cố Diễn. Trong cảm xúc tức giận, Tề Khê sửa đổi bài diễn văn của mình. Trên sân khấu, bắt đầu phần phát biểu bằng lá thư tỏ tình này, hô hào xã hội tôn trọng phụ nữ, Cũng đồng thời bày tỏ niềm vui và những cảm xúc mãnh liệt dồn nén lâu ngày_______ “Cố Diễn, cậu có quyền yêu thầm, nhưng nếu tỏ tình như thế thì là phạm tội!” “Tôi là người cả đời này cậu cũng không theo đuổi được!” Chỉ là, sau khi kết thúc diễn văn, bước xuống đài, Tề Khê phát hiện một sự thật đáng sợ________ Ở phía sau chỗ tên tỏ tình đáng ghét kia ký tên, lật ra sau, còn có một hàng chữ: “bạn cùng phòng Trương Gia Lượng.” Cho nên, nếu ghép lại, chỗ ký tên phải đọc là: Bạn cùng phòng của Cố Diễn, Trương Gia Lượng… Thư cũng không phải Cố Diễn viết… Không lâu sau, Tề Khê nhận được đề nghị việc làm ở công ty luật Cạnh Hợp, Hơn nữa còn được chọn vào đội của Cộng sự Cố, một Cộng sự nữ rất mạnh của Cạnh Hợp, lại có một đồng đội là bạn cùng trường. Ngày nhận việc, Tề Khê bị gọi vào văn phòng làm việc của vị nữ Cộng sự___________ “Em và em trai chị học cùng trường, vậy em có biết hôm lễ tốt nghiệp ai cố tình bêu xấu, phỉ báng nó không?” “Dù sao cũng là chị gái, chị phải bảo vệ quyền lợi cho em mình.” Đôi môi đỏ mọng của vị nữ cộng sự khẽ mở, “Quên nói, em trai chị là Cố Diễn, cũng chính là đồng đội tương lai của em. Em biết nó chứ?” “…” “Từ bây giờ, trong vòng năm phút, chị muốn lấy được thông tin họ tên, số căn cước và số điện thoại liên lạc của cô gái dám bêu xấu em trai chị.” “Đây là công việc đầu tiên giao cho em, tận tụy mà điều tra nhé.” “…” # Bây giờ chết còn kịp không # Tag: Lâu ngày sinh tình, nhân tài công sở, ngọt ngào. Nhân vật chính: Tề Khê, Cố Diễn Tóm tắt: Yêu thầm là hợp pháp, tỏ tình là phạm tội. Ý tưởng: Thể hiện tác phong làm việc của luật sư tập sự thời đại mới. *** Rviewer: AI_Diên Vĩ Tình trạng: Hoàn edit Lần đầu tiên Cố Diễn để ý đến Tề Khê là ở thư viện của trường.   Vốn dĩ anh chỉ muốn tìm một chỗ yên tĩnh để say giấc nồng, ai ngờ chọn phải vị trí ngồi khá bất ổn.   Ngồi cách anh không xa là một nữ sinh dáng vẻ vô cùng xinh đẹp. Cô gái quả thật đến thư viện để học, cũng không tìm người châu đầu ghé tai hay phát ra động tĩnh gì lớn. Nhưng xung quanh cô như thể phát ra từ trường, luôn có nam sinh không ngừng đến "check in" bắt chuyện làm quen.   Quá sức ồn ào. Cố Diễn cảm thấy mình nên đổi địa điểm ngủ.   Nhưng anh còn chưa đứng lên đã thấy Tề Khê ở cách đó không xa đứng dậy. Cô rời khỏi chỗ ngồi một lát, lúc quay trở lại trong tay cầm theo một tấm bìa cứng và một chiếc bút đánh dấu. Cố Diễn thấy cô cúi đầu viết gì đó trên tấm bìa carton, sau đó nhanh chóng mím môi, dựng thẳng tấm bìa lên trên mặt bàn cạnh chỗ mình ngồi.   "Làm ơn đừng quấy rầy bạn gái tôi học. Chỗ này có người, lộn xộn đến gần, tôi về tôi đánh."   Quả nhiên, sau khi tấm bìa được dựng lên, người đến gần thì cũng có, nhưng mật độ giảm xuống. Phần lớn nam sinh đi đến trước bàn Tề Khê, nhìn thấy tấm bìa bên cạnh cô rồi ngượng ngùng sờ mũi rút lui.   Cuối cùng thì thế giới cũng trở về vẻ yên tĩnh vốn có của nó, nhưng Cố Diễn lại không sao ngủ được. Anh ghé vào bàn, nhìn chăm chăm vào gương mặt Tề Khê ở phía đối diện.   Tề Khê vẫn hết sức chăm chú giải đề. Cô không hề hay biết, chỉ một hành động nhỏ ấy của cô lại khiến trái tim Cố Diễn rung động suốt nhiều năm trời.   Mà chính Cố Diễn cũng chẳng lường trước được, tình cảm đơn phương vốn nghĩ chỉ là nhất thời lại kéo dài cả một đời.   ***   Thật ra Cố Diễn vốn không định yêu đương trong thời đại học, bởi vì một khi yêu sẽ là chịu trách nhiệm với cuộc đời của một ai đó. Nhưng kể từ khi yêu thầm Tề Khê, anh đã bắt đầu thay đổi bản thân.   Đuổi theo bước chân Tề Khê trong thầm lặng, Cố Diễn nhận ra một điều hết sức bi ai…   Ngoài việc học tập, Tề Khê không có hứng thú với bất kì điều gì hết. Cho dù anh có cố ý lượn qua lượn lại chục lần chỗ Tề Khê, ánh mắt cô vẫn luôn chăm chú vào đề thi trước mặt.   Nếu đã vậy, anh sẽ cố gắng đứng ở vị trí số một toàn bộ cuộc thi mà cô tham gia, ánh mắt Tề Khê chắc hẳn sẽ dần hướng về phía anh. Nhưng khi đó Cố Diễn cũng chẳng ngờ, ánh mắt Tề Khê nhìn anh sẽ mang dáng vẻ viên đạn.   Ban ngày Cố Diễn vờ như chẳng học hành gì, chơi game ngủ gật trong giờ; tối đến lại chong đèn học thâu đêm. Trong mắt người ngoài, anh giành vị trí số một chẳng mất bao nhiêu công sức, thiên tài làm gì cũng dễ dàng.   Tề Khê thấy vậy vừa cay cú lại vừa phải ra sức học hơn, vị trí đứng đầu của cô không thể mất đi dễ dàng như vậy được!   Cứ như vậy, cả hai cùng cố gắng học hành hộc máu để vượt qua nhau =))   Là sinh viên tài năng của Học viện Pháp lý, cả cuộc đời Tề Khê có thể nói là xuôi chèo mát mái, quả đắng duy nhất cô gặp phải là ở chỗ Cố Diễn. Kình địch này luôn làm mọi cách khiến cô khó chịu.   Làm bạn cùng trường bốn năm, số cơ hội và giải thưởng Tề Khê bị Cố Diễn cướp đi nhiều không kể xiết. Mà ngay tại lúc sắp bước lên sân khấu phát biểu với tư cách sinh viên ưu tú tốt nghiệp, Tề Khê lại được Cố Diễn mặt không đổi sắc nhét cho một phong thư_______   Một bức thư tỏ tình có thể xem là hành vi quấy rối tình dục?   Chữ ký phóng khoáng bất cần: Cố Diễn.   Trong cảm xúc tức giận, Tề Khê sửa đổi bài diễn văn của mình. Trên sân khấu, bắt đầu phần phát biểu bằng lá thư tỏ tình này, hô hào xã hội tôn trọng phụ nữ,   Cũng đồng thời bày tỏ niềm vui và những cảm xúc mãnh liệt dồn nén lâu ngày_______   "Cố Diễn, cậu có quyền yêu thầm, nhưng nếu tỏ tình như thế thì là phạm tội!"   "Tôi là người cả đời này cậu cũng không theo đuổi được!"   Chỉ là, sau khi kết thúc diễn văn, bước xuống đài, Tề Khê phát hiện một sự thật đáng sợ________   Ở phía sau chỗ tên tỏ tình đáng ghét kia ký tên, lật ra sau, còn có một hàng chữ: "bạn cùng phòng Trương Gia Lượng."   Cho nên, nếu ghép lại, chỗ ký tên phải đọc là: Bạn cùng phòng của Cố Diễn, Trương Gia Lượng…   Thư cũng không phải Cố Diễn viết…   Không lâu sau, Tề Khê nhận được đề nghị việc làm ở công ty luật Cạnh Hợp. Hơn nữa còn được chọn vào đội của Cộng sự Cố, một Cộng sự nữ rất mạnh của Cạnh Hợp, lại có một đồng đội là bạn cùng trường.   Nhiệm vụ đầu tiên cô được giao là truy tìm danh tính kẻ đã bêu xấu em trai chị ấy trong lễ tốt nghiệp, sau đó sẽ khởi tố theo quy định pháp luật để đòi lại công bằng và danh dự.   Đôi môi đỏ mọng của vị nữ cộng sự khẽ mở, "Quên nói, em trai chị là Cố Diễn, cũng chính là đồng đội tương lai của em. Em biết nó chứ?"   "..."   "Đây là công việc đầu tiên giao cho em, tận tụy mà điều tra nhé."   "..."   # Bây giờ chết còn kịp không #   ***   Thật lòng mà nói, lâu lắm rồi tớ mới tìm được bộ truyện nào hợp gu như này. Nam chính yêu thầm nhưng hay ra vẻ nên nhiều lần nhận quả đắng, nữ chính mạnh mẽ cá tính cute =)) Cặp đôi này khiến tớ cười mãi không thôi. Trong truyện tác giả có xây dựng nhiều chi tiết liên quan đến các vụ án, vụ kiện mà cả hai phải cùng hợp tác giải quyết đọc vô cùng cuốn luôn.   Xuyên suốt 86 chương truyện là hành trình trưởng thành của hai người cả về nội tâm và độ chín trong sự nghiệp. Hệ thống nhân vật phụ mỗi người mỗi vẻ, không hề bị lu mờ tạo nên sự đặc sắc và phong phú cho tình tiết truyện.   Với motip yêu thầm, bạn sẽ được trải nghiệm cả ba sắc thái tình yêu ở ba độ tuổi khác nhau trong truyện.   Tình yêu thầm của Cố Diễn tuổi thanh xuân, vừa ngượng ngùng vừa nồng cháy.   Tình yêu đơn phương của couple chị gái anh rể Cố Diễn mang cả nét trưởng thành, nghiêm túc hòa với sự nồng cháy thiết tha.   Cuối cùng, tình yêu thầm song hướng tuổi trung niên của mẹ Tề Khê, dù đã trải qua mùa đông lạnh giá của cuộc đời những vẫn khao khát tình yêu như thuở ban đầu.   Xuân muộn thì vẫn là xuân.   Nếu những điều trên đã đủ sức lôi cuốn trí tò mò của bạn, ngại ngần gì mà không nhảy hố ngay! Chúc mọi người có phút giây đọc truyện thư giãn.   ____   “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Team Chém trái cây   *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết   Mời các bạn mượn đọc sách Anh Có Quyền Tiếp Tục Yêu Thầm của tác giả Diệp Phỉ Nhiên.
Ăn Hết Giới Giải Trí
Thao Thiết Khương Đào xuyên vào nữ phụ phản diện trong quyển truyện giới giải trí. Dựa theo cốt truyện, cô hãm hại nữ chính không thành, tin xấu đầy mình, hậm hực mà chết. Nhưng Khương Đào không quan tâm, bởi vì cô đã không ăn gì mười ngàn năm nay rồi. Cô rất đói bụng. Trong phần đoán đồ của chương trình, các nghệ sĩ đều muốn ăn các đồ vật khác nhau bằng socola. Tiểu hoa (1) cùng đội lừa Khương Đào chọn cái bàn. Đến khi ăn thử, tiểu hoa đợi Khương Đào bẽ mặt, cô lại há mồm gặm một góc bàn. Mọi người: “!!!” Fans nhà người khác: Su kem, trà sữa, bánh rán. Fans nhà Khương Đào: Tên fans đừng để giống tên đồ ăn, sẽ có cảm giác nguy hiểm… Nhà người khác tiếp ứng: Bảo bối dũng cảm bay lên, fans sẽ luôn luôn dõi theo em! Fans nhà Khương Đào tiếp ứng: Dâng lên sự kính sợ chân thành tới đỉnh chuỗi đồ ăn. Sau đó, Khương Đào và ảnh đế Thẩm Chi Diễn công khai mối quan hệ yêu đương. Phóng viên hỏi Khương Đào: Cô sẽ thể hiện tình yêu như thế nào? Khương Đào do dự một lát, bẻ một miếng to bằng đầu ngón út từ thỏi socola trong tay mình, đưa và miệng Thẩm Chi Diễn. Fans: Là chân ái!!! KDL (2) Bé Thao Thiết đáng yêu ăn cả thế giới x Ảnh đế mắc bệnh kén ăn. (1) Tiểu hoa: Chỉ chung các diễn viên trẻ tuổi, người mới vào nghề cũng được gọi là tiểu hoa nhưng chưa có thành tích nổi bật. (2) KDL là ke dao le = 磕到了: Tiếng lóng fans CP hay dùng khi nhìn thấy, nghe hay đọc được điều gì đó chứng tỏ cặp đôi mà mình ghép ngọt ngào như thế nào. *** Khương Đào là một Thao Thiết. À không đúng, là Thao Thiết có hình dáng giống Khương Đào xuyên vào một nhân vật nữ phụ phản diện chết yểu trong một cuốn sách, tên là Khương Đào. Rối quá rối quá, nói tóm lại, Thao Thiết Khương Đào sau mười ngàn năm bị phong ấn, đã thức tỉnh trong thân phận một cô diễn viên tuyến hai mươi mấy đang bị ghét bỏ trong một cuốn sách. Ừm, là vậy đó. Mặc dù thế giới xung quanh vô cùng lạ lẫm, người xung quanh vô cùng kỳ quái, nhưng tất cả những chuyện này đều không quan trọng, bởi vì đối với một Thao Thiết, chuyện duy nhất khiến cô quan tâm, chính là thức ăn. Ăn gì cũng được, ngon thì càng tốt, mà không ngon thì… ăn tạm cho no vậy. Thế nên, Khương Đào sau khi tỉnh dậy, ăn quá chừng ăn, người xung quanh cô mắt tròn mắt dẹt: còn muốn giữ dáng làm diễn viên, người mẫu nữa không đây! Dáng thì không cần giữ, vì Thao Thiết ăn bao nhiêu cũng không mập lên được. Nhưng làm diễn viên, người mẫu thì nhất định phải làm rồi, không làm thì lấy gì mà ăn??? Vậy nên, nhờ có ký ức của nguyên thân, Khương Đào biết mình đang ở trong giới giải trí, tuy rằng có hơi chật vật vì đang bị người ta ghét bỏ, bôi xấu đủ điều, nhưng cô thấy cũng không sao cả. Tham gia mấy cái gameshow, hay mấy cái chương trình giải trí này nọ không hề nề hà, còn cực kỳ nhiệt tình nếu có liên quan đến đồ ăn. Thế là, người quản lý cũ của Khương Đào, trước kia vì nhân khí của cô quá kém, muốn cô đi đường tắt đường vòng bao nhiêu lần vẫn không thành công, cuối cùng cũng không nhịn được mà bỏ rơi cô. Thế là Khương Đào có người quản lý mới. Nói chung Khương Đào không quan tâm lắm, ai quản lý cô cũng được, cho cô ăn uống đầy đủ là được. Thế nên, cô bé quản lý mới này, Khương Đào rất là thích. Vì sao? Vì cô ấy không cản Khương Đào ăn uống, còn tìm cho cô mấy cái chương trình liên quan đến thử đồ ăn này nọ, Khương Đào siêu thích! Chỉ có điều, trong lúc tham gia mấy cái chương trình này, Khương Đào gặp được một tên vô cùng kỳ quái, tên là Thẩm Chi Diễn! Cái người này, sao nghe nói bị bệnh kén ăn mà, đến khi gặp cô thì lại cứ thích tranh giành đồ ăn với cô là thế nào! Cái người đó ăn để sống, còn cô là sống để ăn đó, được chưa? Thẩm Chi Diễn nhìn thấy biểu hiện ghét bỏ của Khương Đào, cảm thấy rất thú vị. Dù sao anh cũng là đại ảnh đế vạn người mê đó nha, vậy mà cô gái xinh đẹp trước mặt này không hề có chút để ý nào. Hơn nữa, không hiểu sao khi ăn cùng cô ấy cảm thấy thức ăn cũng không phải là khó ăn đến thế, còn có chút, ừm, ngon miệng nữa. Thế là, giới giải trí nói nhỏ không nhỏ, nói lớn cũng không lớn. Vì muốn cái dạ dày của mình bớt kén chọn, Thẩm Chi Diễn quyết định, khi có khi không, khi gần khi xa, vừa dụ vừa dỗ, khiến bản thân “vô tình” có nhiều cơ hội ăn cơm cùng Khương Đào. Ban đầu Khương Đào cũng ghét lắm, nhưng mà sau đó thì thấy cũng được, dù sao mấy món bị anh giành ăn đó, kiểu gì cũng sẽ kêu thêm cho cô! Xà quần xà áo được một thời gian, thế mà Khương Đào lại trở nên nổi tiếng. Thị hiếu của công chúng cũng lạ lùng ghê, cô có làm gì đâu, lên chương trình có gì nói nấy, chơi hết mình, ăn hết sức, có phải mất công diễn tới diễn lui không vui cũng cười như mấy cô nàng tiểu hoa đại hoa kia đâu? Khương Đào đâu biết được rằng, chính sự ngay thẳng chân thật của cô mới thực sự là đáng quý trong cái giới giải trí xô bồ ngoài cười trong chửi như này, thậm chí cái tiếng xấu ngày xưa của nguyên thân cũng đâu phải là do cô ấy, mà chính là những con người lòng sâu không đáy đam mê diễn xuất từ trong phim ra ngoài đời, một tay làm nên. Nhưng lúc đó nguyên thân đâu có được công phu sư tử ngoạm như Khương Đào bây giờ, ăn hết giới giải trí, ăn luôn mấy cái mưu mô xảo quyệt của đám người kia không còn một mảnh! Thế là một mình Khương Đào, từ may mắn cũng có, mà từ nỗ lực của bản thân cô cũng có, từ từ ngồi vững vàng trong giới, đồng thời thu hoạch được một lượng fan hùng hậu, và rất nhiều mối nhân duyên trong nghề. Trong số đó, có lẽ phải kể đến cái người kia một lần nữa, Thẩm Chi Diễn. Ngoài vai trò ảnh đế, Thẩm Chi Diễn còn là nhà đầu tư, sản xuất, và mấy cái chức danh gì đó nữa, nói tóm lại là trong bất cứ tình huống nào, chỉ cần anh muốn, thì Khương Đào sẽ có việc làm, cùng với cơm ngon áo ấm. Áo ấm thì không cần, nhưng cơm ngon thì nhất định không được từ chối, Khương Đào cảm thấy bớt ghét người này hơn một chút rồi nha. Thậm chí đôi khi anh còn khiến cô liên tưởng đến một người khác mà cô từng quen biết, “Lương Thực Dự Trữ”. Nói quen biết thì hơi xa lạ, chính xác hơn là “chung sống”. Vì lúc đó cô là thần thú Thao Thiết, còn người đó chính là Tiên Tôn cai quản đất trời, ngụ trên núi Thương Lan. Sau khi cô chui vào kết giới của hắn, thì được hắn giữ lại. Hắn cho cô ăn, cũng dạy cô rất nhiều điều, nhưng sau đó hắn lại đột nhiên biến mất, cho nên cô mới bị đám người kia phong ấn ngàn năm. Haizzz, không nhắc thì thôi, nhắc tới lại thấy đau lòng~~~ Giây phút hoài niệm cũng chỉ tồn tại trong chốc lát đó thôi, bởi vì sau khi xuyên vào đây, Khương Đào đã không còn nhớ nhiều về quá khứ đó nữa. Mặc dù không biết vì sao mình đến đây, nhưng ngoài thức ăn, con người và những tình cảm mà mọi người ở đây dành cho cô, cô đều cảm nhận được hết. Chính vì như thế, Khương Đào mặc dù rất muốn gặp lại  “Lương Thực Dự Trữ”, nhưng cô cũng không muốn phải rời xa nơi này. Có cách nào để có được cả hai không nhỉ? Câu hỏi này, sẽ để dành cho Thẩm Chi Diễn trả lời cô. Bởi vì anh cũng có bí mật, còn lớn hơn cả bí mật của Khương Đào. Một bí mật mà khi Khương Đào phát hiện, cô sẽ không còn thắc mắc vì sao “Lương Thực Dự Trữ” của cô đột nhiên rời bỏ cô nữa, sẽ không còn cảm thấy vì sao hai người mang lại cho cô những cảm giác giống nhau nữa… Có những mối tình chỉ tồn tại trong chốc lát rồi tan biến, nhưng cũng có những mối tình từ khi nảy mầm cho đến khi hái quả ngọt, cần rất nhiều thời gian, thậm chí là mấy đời mấy kiếp. Mà những mối tình như vậy, người ta gọi là khắc cốt ghi tâm, dù cho gặp lại nhau dưới hình dáng nào, thân phận ra sao, thì cũng sẽ theo sự sắp xếp của số phận mà lại đến bên nhau. Thẩm Chi Diễn và Khương Đào, chính là nhân duyên như vậy. *** Đây là một câu chuyện xuyên sách, kết hợp huyền huyễn, showbiz, mỹ thực, thì bạn biết nó “ảo ma lazada” như nào rồi ha. Cho nên yếu tố “bàn tay vàng” là không thể thiếu, Khương Đào là nhân vật trung tâm, nhận được tất cả những gì may mắn và tốt đẹp nhất, đương nhiên cũng không thể phủ nhận sự nỗ lực của bản thân cô, nhưng mà như thế cũng khiến cho người ta ghen tỵ đến đỏ mắt rồi. Chuyện tình cảm của cô và ảnh đế Thẩm Chi Diễn rất ngọt ngào, mặc dù diễn biến tự nhiên trên nền tảng “thói quen ăn uống” của Khương Đào nhưng không sao, anh Thẩm ảnh chịu được là được rồi. Còn lại là dàn nhân vật phụ từ tốt tới xấu, ai cũng mang chút yếu tố hài hước, kiểu như: ủa lúc đầu mình có xấu dữ vậy đâu, sao giờ bị phong sát rồi???!!! Người qua đường: ai biết đâu, sách viết vậy mà~~~ Nói tóm lại, đây là một câu chuyện vô cùng vui nhộn và hài hước, yếu tố tình cảm có hơi ít một chút nhưng vẫn đủ dùng, bàn tay vàng có hơi vàng một chút, nhưng áp dụng vào mấy cái chương trình tạp kỹ cũng vô cùng thú vị. Thế nên, nếu bạn chưa từng đọc qua thể loại lẩu thập cẩm như này, có thể thử xem, có khi đọc xong bạn lại muốn xuyên luôn vào cuốn sách nào đấy cũng chưa biết chừng ấy nhỉ? ____ *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** Editor: AI_ Quýt  “Không phải chỉ là tiếp một bữa rượu, ăn một bữa cơm thôi sao?”  “Giả bộ ngây thơ trong trắng gì chứ, cố sống cố chết…”  “Được anh Lư để ý chính là may mắn của cô…”  Khương Đào mơ mơ màng màng tỉnh lại, chỉ cảm thấy bên tai cực kỳ ồn ào, dường như có hàng trăm con ong bay vo ve ầm ĩ.  Cô cau mày: “Câm miệng! Còn ồn nữa là tôi ăn hết mấy người đó!”  Xung quanh lập tức yên ắng.  Khương Đào chầm chậm mở mắt lại phát hiện mình đang ở một nơi rất xa lạ.  Chẳng lẽ cô đã chạy ra khỏi nơi phong ấn rồi sao?  Cô vốn là một con Thao Thiết bị phong ấn từ vạn năm trước, do một tiểu tiên phụ trách trông coi.  Lần trước tiểu tiên sơ sẩy, một sợi thần thức (*)của cô đã chớp thời cơ trốn thoát.  (*) Một sợi/ tia ý thức/ linh hồn của thần thú.  Lúc này ký ức không thuộc về cô chợt lóe lên trong đầu.    Mời các bạn mượn đọc sách Ăn Hết Giới Giải Trí của tác giả Bạc Hà Miêu.
Xuyên Thành Túi Khóc Nhỏ Thích Khóc Của Vai Ác
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Xuyên thư , Hào môn thế gia , Chủ thụ , Đô thị tình duyên , Trâu già gặm cỏ non , 1v1 Sở Huyền thức đêm xem hết xong một quyển ngọt vai chính ngược vai ác văn, toàn bộ hành trình cậu đối với vai ác hận đến ngứa răng. Bởi vì thời thơ ấu bi thảm, dẫn tới vai ác nhân cách khuyết tật, trở nên hỗn loạn lại cố chấp, liên lụy rất nhiều người vô tội. Trước khi ngủ cậu còn phun tào, nếu có thể nhìn thấy, chuyện thứ nhất chính là làm vai ác cảm thụ một chút phẫn nộ của cậu! Thẳng đến khi cậu lại mở mắt, Sở Huyền mới biết được chính mình xuyên thư. Mà lúc này một hắc y thiếu niên đang ngồi trước mắt, cười như không cười mà nhìn hắn. Cẩu thâm niên Sở Huyền: Thao! Thiếu niên này dùng ngũ quan của hắn chinh phục tam quan của ta. Nhan Mộng Sinh nhìn nam hài trên ghế, biểu tình biến hóa lặp lại. Hắn cười cười, đứng lên, đang định tới gần đứa nhỏ này…… Đứa nhỏ này hốc mắt hồng hồng, mắt to long lanh chứa đầy nước mắt, thanh âm mềm mại, tràn ngập ủy khuất: Ca ca, ta lạnh, muốn ngươi ôm một cái! *** Tại sao lại lạnh như vậy? Cái lạnh như xuyên thấu qua da thịt cậu. Sở Huyền từ từ mở mắt ra, kèm theo một cơn đau đầu như búa bổ, Sở Huyền nhíu mày cắn răng nhịn trong chốc lát loại đau đớn này mới thong thả thối lui. Đến khi đầu hết đau, cậu mới ngẩng đầu nhìn hoàn cảnh xung quanh, trong phòng tràn ngập mùi ẩm ướt và bụi bặm, trong phòng hơi tối nên Sở Huyền chỉ có thể thấy rõ cậu đang ở trong một căn phòng lớn, trước mặt cậu có một cánh cửa màu đỏ sậm. Thời điểm cậu muốn dụi dụi mắt mới phát hiện cậu cư nhiên bị trói ở ghế trên. Cậu nhớ rõ trước khi ngủ cậu vẫn là ở trên giường, như thế nào đột nhiên đã bị trói tới mật thất rồi? Trước khi ngủ cậu đều mở di động ra, xem《 Nhật ký nuôi dưỡng tiểu tổng tài bá đạo, tiểu thuyết cậu đã theo dõi hơn nửa tháng, tối hôm qua là chương kết của tiểu thuyết, Sở Huyền xem xong đã thức đến sáng sớm viết một sáng tác nho nhỏ cho nhân vật phản diện trong sách để trút giận. Đồng nhân văn viết một nửa, Sở Huyền cảm thấy rất đau đầu, lúc sau liền hôn mê qua đi. Như thế nào tỉnh lại chính là cảnh tượng như vậy? Sở Huyền thử giật giật đôi tay bị trói, hoàn toàn không thể giãy giụa nửa phần, Sở Huyền bất đắc dĩ mà phun ra một hơi, buông xuống con mắt nhìn về phía thân thể của mình, càng xem càng cảm thấy kỳ quái. Thân thể cậu như thế nào giống như thu nhỏ rồi? Trên người đang mặc quần áo trẻ em......... "Sao lại thế này?" Lời nói mới ra khỏi miệng, Sở Huyền không khỏi mở to hai mắt nhìn, này căn bản không phải thanh âm của cậu, mà là giọng nói như sữa của một đứa trẻ. Sở Huyền cảm thấy cậu rất có khả năng là đang nằm mơ, bằng không sao cậu có thể một đêm liền biến thành con nít chứ, nhắm hai mắt nghĩ quá một lát lại mở hẳn là là có thể tỉnh lại. Vài giây trôi qua... Lại mở mắt, vẫn là căn phòng như cũ với khung cảnh tối tăm và ngột ngạt. Sở Huyền chưa từ bỏ ý định, trên chân mượn lực chậm rãi đứng lên nghĩ đâm một chút bên cạnh ngăn tủ, là mộng vẫn là hiện thực va chạm xem có đau hay không sẽ biết. Cắn chặt răng, môi nhấp chặt muốn chết, trên người dùng sức hung hăng mà hướng bên cạnh ngăn tủ đánh tới. Ngăn tủ truyền đến loảng xoảng một tiếng, Sở Huyền phát ra thống khổ kê.u rên thanh. Va chạm này Sở Huyền cảm giác nước mắt của mình đều phải ra tới, quá con mẹ nó đau, cậu thậm chí hoài nghi đâm căn bản không phải tủ gỗ mà là đại thạch đầu. Nhưng hành động này cũng cho cậu câu trả lời cho câu hỏi của mình. Cậu không có nằm mơ, hết thảy điều này đều là thật sự. Do vừa rồi động tác quá mức, một người máy nhỏ từ trong túi ngực rơi ra, người máy ngã nhào xuống đất đến bên chân cậu, Sở Huyền nhìn chằm chằm cái người robot đồ chơi màu trắng nhìn một hồi lâu, mạc danh cảm thấy cái này cảnh tượng rất là quen thuộc. Trong cuốn tiểu thuyết mà cậu đọc tối qua có một đoạn ngắn như vậy, Tưởng Huyền 6 tuổi cầm một cái người máy đồ chơi màu trắng đi ra ngoài chơi, lúc sau đã bị đại vai ác Nhan Mộng Sinh trong truyện bắt cóc giết, cũng là từ lúc này Nhan Mộng Sinh bắt đầu trong xương cốt tàn ngược càng ngày càng nặng, liên lụy không ít người vô tội. Mời các bạn mượn đọc sách Xuyên Thành Túi Khóc Nhỏ Thích Khóc Của Vai Ác của tác giả Nhạn Minh Nguyệt.
Tính Sư
Văn án Tính sư, là một nghề nghiệp cổ xưa ở nước ta mà trong dân gian cực ít được đề cập tới. Tương truyền rằng mỗi dòng họ đều che giấu một loại thiên phú thuộc về thị tộc cổ xưa, mà chỉ cần mang dòng họ nào cũng có nghĩa là sở hữu năng lực của dòng họ đó. Theo tổng điều tra số lượng dòng họ trên toàn quốc lần thứ 28 cho thấy, ở Trung Quốc hiện nay có hơn 13060 dòng họ. Vậy bạn có biết…… Dòng họ của mình trong quá khứ từng đại biểu cho cái gì không? Chú ý: Tính sư là một nghề nghiệp. (Tính nghĩa là họ á mn) Truyện phổ cập văn hóa truyền thống về dòng họ của vạn gia. Couple: Tấn Hành (Tấn Tỏa Dương) × Tần Giao, cao quý lãnh diễm què chân công × tà mị quyến cuồng thần kinh thụ, song chủ tuyến (cả chủ công lẫn chủ thụ) chớ chèo ngược couple, một câu chuyện về một kẻ tàn tật cứu vớt một kẻ thần kinh, cám ơn đã ủng hộ. Editor: Theo tui thì thuộc tính công thụ là: Công: chân thành, dịu dàng, dễ ngại, nghiêm túc, bảo thủ, thâm tình cưng vợ X Thụ: đảm đang, điên rồ, tâm cơ, quyến rũ, trái tim thiếu nữ, thâm tình cưng chồng. Thụ là nhân vật t thương nhất trong các bộ truyện nhà t làm, hic hic. *** Review:  Oà, đây là một bộ truyện khiến mình cảm giác kiến thức khá là đồ sộ luôn đấy. Đến giờ sau khi mình đọc thì cảm giác còn kiểu: Trầm ngâm về câu chuyện này ấy m.n Theo mình thì bộ này 3 quyển đều có phong thái và bối cảnh khác nhau. Quyển 1: Bối cảnh hiện đai Quyển 2: Bối cảnh cổ đạo Quyển 3: Bối cảnh rừng núi Tần Giao thường mang một miếng mặt nạ giả tạo ứng phó với những con người xung quanh mình. Anh tư tạo thành 1 con người chính trực, ân cần, dịu dàng nhưng nội tâm lại đầy sự máu lạnh sắt đá. Tần Giao chẳng có tuổi thơ hạnh phúc. Vì sự ích kỷ của người mẹ mà khi sinh ra anh đã bị vứt ở ven đường. Với khuôn mặt xấu xí đầy cái váy xanh trên mặt, mọi người chẳng yêu thương anh mà xem anh là một con quái vật xấu xí. Tần Giao có những hành động và ý nghĩ phản diện. Chính là một kẻ đại xấu xa rắp tâm hại người. Anh không vui chính là ngáng đường khiến cho chúng chết. Tần Giao là giao, từ giao hoá thành rắn rồi thành rồng. Vậy nên anh có bản lĩnh, có sự kiêu ngạo của loài hùng vĩ trên bầu trời. Trái ngược với trái tim đen tối của Tần Giao thì Tấn Hành lại là người chính trực. Muốn cứu vớt những người đang hoạn nạn và luôn mang đến sự bình yên cho nhân gian. Tấn Hành luôn mang bộ mặt lạnh tanh, nội tâm chôn sâu ở trong lòng nhưng trái lại khi yêu anh lại là người cực kỳ mạnh mẽ, bao dung nhưng khuyết điểm của đối phương và cực kù chiều chuộng người đó. Một người thực sự ấm áp về hành động và lời nói.  Thực ra mọi thứ từ đầu đến cuối là chúng ta tìm hiểu về cội nguồn của tính sư - Tần Hành. Đương nhiên cái này rât quan trọng nên mình không spoil đâu nhưng mọi người nhớ đội chục cái nón. Để mà nói về lượng kiếm thức mà bộ này truyền tải thì đa số là những mẩu truyện dân gian của TQ, mình đọc cũng hoang mang lắm m.n ạ. Đôi lúc hiểu lúc không, tác giả và editor có giải thích về sau và trong cmt 1 số bạn hỏi á. Bộ này có pass nha m.n, đa số là gần mấy chương H ấy. Mình ko đọc H nên mình ko giải. Ở quyển 1 chúng ta sẽ tìm hiểu được cội nguồn của Tần Giao. Anh có một người mẹ ích kỷ, sẵn sàng vứt bỏ đứa con mình ở lề đường để có thể bình yên với gia đình bình thường nhưng hạnh phúc. Tần Giao thiếu thốn tình yêu thương, sự quan tâm của người khác nên tâm lý lớn lên sẽ vặn vẹo. Tần Giao không làm ít chuyện bẩn tay khiến nhiều người ghê tởm. Thậm chí anh còn có chứng OCD, còn là một người vô cùng đảm đang. Trong thoi gian anh ở tù thì anh có tập đan len nè, nấu cơm các kỉu nè =))))) Tần Giao cực kỳ đảm đang luôn ý. Mặc dù mọi người khen Tần Giao nấu ăn giỏi nhưng Tần Giao lại không ăn được vì anh là Túy. Túy thì chỉ có ăn được thịt người thôi. Còn về sau trở đi thì sẽ tìm cội nguồn của Tần Hành. Tần Hành ở quyển 1 thì dằn vặt nỗi buồn mất chị. Cuốn 3 thì sinh ra ở 1 gia đình giàu có nhưng xung quanh toàn là những con người có cái nết như qq. Đọc tức anh ách ụ é.  Nhưng mà cuối cùng thì 2 người bất hạnh đó về với nhau và sống hạnh phúc ngàn năm sau m.n ạ. Dù 200c nhưng mà ổn lắm. Nhân vật phụ ở đây đa số rất tấu hề =)) Vừa tấu hề còn vừa phải có nhiệm vụ mai mối cho cậu và mợ cơ. Cười xỉu. *** Triệu 《Tính thư》viết, Bách Gia Xuyến, là túy. Bách Gia Xuyến, là túy. Tiếng kêu như ổ, hình dạng như chuột, thích ăn ráy tai, dịch não và nước dãi của đồng tử. Ở nước Ngô Việt có người đàn bà họ Triệu có duy nhất một mụn con trai. Một ngày nọ đêm hôm khuya khoắt, đứa bé đột nhiên gào khóc, người mẹ vội khoác áo bật dậy kiểm tra nhưng chẳng phát hiện có gì khác thường. Ba ngày sau, đứa bé chết bất đắc kỳ tử, người bên cạnh lấy dầu đèn bịt kín hai lỗ tai đứa bé, dùng khói xông thi thể, thấy có một con chuột lông đỏ lớn hốt hoảng bò ra từ trong cổ họng, mới biết nhà họ Triệu có túy lẻn vào. ——《Túy thư • Thiên về Triệu thị》 (Túy nghĩa là tà ma, tai họa quấy phá, tác oai tác quái. Tiếng kêu như ổ, ổ ở đây ý là cái ụ, cái lô cốt ý.) * Bên ngoài trại giam nam số 2 trên núi Thúy Vi ở thành phố Dương Xuyên, ven con đường xi măng heo hút có một chiếc xe hơi sang trọng có thể xem là khá bắt mắt ở một nơi nhỏ bé như thế này. Nhìn biển số xe thì có vẻ là ở thành phố này, tài xế ngồi trong xe cứ thi thoảng lại căng thẳng nhìn ngó chung quanh, rõ ràng là đang chờ ai đó từ trong kia đi ra. Trại giam đằng xa có hàng rào sắt cao ngất, một bác bảo vệ luống tuổi cầm cái ấm trà sứt đi tới đi lui bên bờ tường, mười mấy phút sau, chiếc loa lớn trong sân xi măng vang lên, kèm theo đó là tiếng ồn như bẻ gỗ mục, một người đàn ông cao gầy tay xách chiếc túi đen cũ, mặc áo khoác quần dài quê mùa bước ra. “Tần…… Tần tiên sinh! Bên này bên này!” Thấy người mình cần đợi cuối cùng cũng đi ra, tài xế lập tức ló đầu ra vẫy tay lia lịa với y, Tần Giao vốn còn lưỡng lự không biết đi đằng nào, thấy thế thì trực tiếp cất bước đi về phía chiếc xe. Y mở cửa ngồi xuống, đặt chiếc túi đen xuống đầu gối, sau một hồi im hơi lặng tiếng, Tần Giao mới ngước mắt nhìn tài xe, cất lời nói: “Xưng hô thế nào nhỉ?” “À, tôi….. tôi họ Đổng, cậu cứ gọi tôi là Lão Đổng là được.” Tự dưng nghe Tần Giao chủ động nói chuyện với mình, tài xế Lão Đổng cũng ngạc nhiên quay sang nhìn y một chốc,trông bộ dáng người này lạnh nhạt nhìn đời bằng nửa con mắt nên ông vốn còn hơi thấp thỏm sợ hãi, lát sau Lão Đổng mới hoàn hồn mà nở một nụ cười gượng gạo. “Hôm nay lão gia bảo tôi đi đón cậu, dặn cậu tự mua lấy ít đồ dùng, đáng lẽ mấy thứ ấy phải thay cậu chuẩn bị toàn bộ rồi, nhưng không chắc cậu thích gì nên liền sai tôi tới đây. Buổi tối về nhà cũ ăn bữa cơm trước, bây giờ đang rất dư dả thời gian, cậu muốn đi đâu làm gì cũng được, à mà, bây giờ Tần tiên sinh có chỗ nào đặc biệt muốn đi không?” Lão Đổng vừa nói như thế, Tần Giao mới chú ý thấy ghế sau có một cái túi giấy màu trắng, bên trong đựng một cái ví da dành cho nam, một chiếc khăn quàng cổ bằng lông dê và một đôi găng tay đen, phía dưới cùng còn có một tờ giấy. 【Tự đi mua lấy mấy bộ quần áo, chỉn chu lịch sự chút, đừng quê mùa quá.】 Thoáng khựng lại vì câu nói kia, Tần Giao gấp kỹ tờ giấy rồi cất về chỗ cũ, lấy đôi găng tay da trong túi ra chậm rãi đeo vào hai bàn tay đầy chai sạn của mình, y nghiêm túc ngẫm nghĩ thế nào mới là đừng quá quê mùa rồi mới lên tiếng trả lời câu hỏi trước đó của Lão Đổng. “Tôi không có nơi nào đặc biệt muốn đi cả, hay là về thành phố trước đi, đợi lát nữa tôi muốn một mình đi loanh quanh một chút, buổi chiều đến giờ chú cứ tới trung tâm thương mại bên thành Bắc đón tôi là được, mặt khác… Tôi hỏi chú chuyện này được chứ?” ……. Mời các bạn mượn đọc sách Tính Sư của tác giả Thạch Đầu Dương.