Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tiết Gia Tiểu Nương Tử

Thể loại: Cổ đại, điền văn, NP, sạch, sủng Nguồn convert: Poisonic Editor: Lyn, Mai Trinh Số chương: 100 Diệp Nha đáng thương xuyên qua tỉnh lại ngay trong phòng tân nương. Người ta nói rằng ân cứu mạng nhất định phải lấy thân báo đáp. Nàng nhìn tướng công tuấn lãng lại ngốc nghếch bên cạnh khẽ cắn môi rồi nhận mệnh. Tường công ngốc nhưng có nàng ở bên cạnh vẫn có thể sống tốt. Nhưng ngày sau ra khỏi cửa mới phát hiện ra hai nam nhân khác đang nhìn nàng chằm chằm. Đại ca, tam đệ, các ngươi đừng nhìn ta như vậy có được không? *** Review tiết gia tiểu nương tử của tác giả Tiếu Giai Nhân. – Mới vừa đọc xong bộ này thì tui liền muốn review liền cho mọi người luôn. Bộ này siêu hay và siêu dễ thương luôn Diệp Nha đáng thương xuyên qua tỉnh lại ngay trong phòng tân nương. Người ta nói rằng ân cứu mạng nhất định phải lấy thân báo đáp. Nàng nhìn tướng công tuấn lãng lại ngốc nghếch bên cạnh khẽ cắn môi rồi nhận mệnh. Tường công ngốc nhưng có nàng ở bên cạnh vẫn có thể sống tốt. Nhưng ngày sau ra khỏi cửa mới phát hiện ra hai nam nhân khác đang nhìn nàng chằm chằm. Đại ca, tam đệ, các ngươi đừng nhìn ta như vậy có được không? Review tiết gia tiểu nương tử Nữ9 lúc nhỏ bị cha mẹ bán vào làm nha hoàn Tôn phủ. Càng lớn nàng càng xinh đẹp, tính tình lại hiền lành, tốt bụng nên nhiều người để ý tới nàng, bao gồm cả thiếu gia nhà họ. Vì không muốn bị bắt ép trở thành thiếp mà nàng quyết định nhảy xuống hồ để giải thoát. Và thế là nàng đã xuyên đến nơi đây. Đại ca lạnh lùng, thâm trầm – Nhị ca ngốc bạch ngọt – Tam ca bụng dạ thâm sâu . Đây chính là khái quát về 3 anh nam chính siêu dễ thương, và vô lại của chúng ta.   Điểm mình siêu thích ở truyện là không phải mở đầu vô lag các nam chính nhào vô dùi dập chị đó. Nô nô nô, cái gì nó cũng có quá trình hết. Họ từ từ tìm hiểu, biết rõ lẫn nhau qua từng ngày chung sống. Đọc tới khúc mấy ổng tỏ tình mà tui quắn quéo hết cả lên, bởi vậy mọi người đừng chê tình tiết chậm nha, đáng giá hết đó. Có nhiều bạn thấy điền văn thì nghĩ sẽ chán đúng hông? Sai gòiiii, mình hoàn toàn bị tình tiết của truyện lôi cuốn luôn, đọc rồi lại muốn đọc nữa ????‍♀️. Và đây là điều quan trọng mà mình muốn nói với mấy bạn nghĩ truyện này sẽ nhiều H nhaaa. Nô nô, truyện này là truyện NP ít H nhất mà mình biết luôn, và H khá nhẹ nhàng so với những bộ NP khác. Nhưng mà vẫn có nha mọi người, kệ đi có còn hơn không ha ????? Vậy là hết bài Review tiết gia tiểu nương tử rồi hêh =)))). Đây là bộ mà tui ưng cực luôn nên đề cử với mọi người nhaaaa ???????????? *** Năm mười một tuổi Diệp Nha bị cha mẹ bán vào Tôn phủ làm nha hoàn. Tính tình nàng hiền lành, từ lúc vào Tôn phủ, nàng thường xuyên bị các tỷ muội khác khi dễ, nhưng hầu như việc gì có thể chịu đựng nàng đều nhẫn nhịn bỏ qua. Không cam chịu thì có thể làm gì? Phản kháng lại sao? Nếu ngày nào cũng phải đấu tranh lục đục với nhau như vậy, không bằng nàng chăm chỉ làm nhiều việc hơn một chút để cuộc sống được bình yên. Về sau, bọn họ thấy nàng không phản kháng nên không thèm để ý, cũng không hùa nhau khi dễ nàng nữa. Nhưng trên đời vẫn còn có cái gọi là “trong phúc có họa, trong họa có phúc”, tính cách an phận không tranh đấu của nàng đã lọt vào mắt xanh của quản gia Tôn phủ, hai năm sau nàng được điều sang làm việc ở phòng bếp, nhưng sau đó biết nàng thực ra không có khả năng nấu ăn, lại điều nàng vào hầu hạ trong khuê phòng của các tiểu thư. Nếu so với việc phải giặt quần áo, quét sân trong mùa đông khắc nghiệt năm đó, thì công việc của Diệp Nha đã rất tốt rồi, nàng cảm thấy rất thỏa mãn. Vì vậy cho dù bị các tỷ muội hầu hạ trong phòng thiếu gia ghen ghét, khinh thường nàng, Diệp Nha cũng không buồn để ý đến. Kỹ năng thêu thùa may vá của nàng không tốt lắm, nhưng nàng là người hiền lành hiểu chuyện, vì vậy cuộc sống ở khuê phòng cũng rất bình yên. Thời gian thấm thoát thoi đưa, thoáng cái ba năm ngắn ngủi đã trôi qua, tiểu nha đầu gầy yếu trước kia, giờ đã tựa như cành liễu đâm chồi trở thành một đại cô nương mắt hạnh má đào, ngũ quan thanh tú, khi bước đi một đôi đẫy đà nhẹ nhàng lắc lư, chọc không ít gã sai vặt quay đầu lại nhìn. Diệp Nha không biết mình có bao nhiêu xinh đẹp, dù sao trong phủ vẫn còn ba vị tiểu thư quốc sắc thiên hương, nha đầu xuất thân bần hàn như nàng thì tính là gì. Nàng không thích bị mấy gã sai vặt nhìn chằm chằm bàn luận, nên thường xuyên làm việc trong khuê phòng, nếu quản gia không phân phó nàng cũng không bước ra khỏi cửa nửa bước. Ngàn trốn vạn trốn nàng vẫn bị người ta theo dõi. Khi nàng đang trên đường từ ngoài về, đột nhiên có hai gã sai vặt mặc áo xám xông ra chặn đường nàng, một tên bịt miệng nàng, một tên trói tay chân của nàng lại, mang nàng đến hậu hoa viên, cuối cùng nhốt nàng vào một cái đình giữa hồ. Trước khi rời đi một gã sai vặt còn cố sờ nắn ngực nàng, lại bị gã khác quở trách: “Nàng ta là người biểu thiếu gia nhìn trúng, cẩn thận sau này nàng ta cho ngươi biết tay!” Diệp Nha cảm thấy sợ hãi, nàng không muốn bị biểu thiếu gia bại hoại kia làm nhục, nàng muốn chạy trốn! Tay chân đều bị dây thừng trói chặt, nàng dùng chút sức lực yếu ớt đụng vào cái bàn khiến bình hoa trên bàn rơi xuống, mất rất nhiều thời gian nàng mới lấy được mảnh vỡ để cắt dây thừng, nàng cởi bỏ dây thừng dưới chân rồi vội vàng bỏ chạy, đang muốn chạy đi, đã bị vị biểu thiếu gia mập mạp kia chặn đón đầu. ”Tiểu nha đầu, nàng thật thông minh, đáng tiếc, hôm nay nàng có chắp thêm cánh cũng không thể thoát ra khỏi đây, ngoan ngoãn nghe lời ta đi!” Diệp Nha sợ tới mức run rẩy cả người, xoay người bỏ chạy, xung quanh đình hồ đều bị biểu thiếu gia hạ lệnh vây kín, chỉ còn một hồ nước trước mặt nàng. ”Ha ha, đừng trốn, nói thật cho nàng biết, ta đã nói với phu nhân là muốn lập nàng làm thiếp, bây giờ nàng bỏ chạy cũng sẽ có người bắt nàng đem lại cho ta!” Biểu thiếu gia nhe răng cười đi về phía nàng. Thấy khuôn mặt rỗ của hắn càng ngày càng tới gần, Diệp Nha không chút suy nghĩ liền nhảy xuống hồ. Nàng rất sợ nước nhưng nàng thà chết cũng không muốn bị người như hắn làm nhục. Đỉnh đầu truyền đến tiếng quát tháo của biểu thiếu gia, nhưng hắn có nói gì nàng cũng không nghe rõ được nữa. Nước trong hồ nhanh chóng tràn vào miệng nàng, cơ thể nàng liền dãy dụa theo bản năng, nhưng bây giờ còn sống sót để làm gì cơ chứ? Phu nhân đã tặng nàng cho biểu thiếu gia rồi, thà chết đi như vậy còn đỡ hơn chịu nhục nhã. Nàng không dãy dụa nữa, nhắm mắt lại để thân mình từ từ chìm xuống. Ý thức trở nên tán loạn, trong đầu chỉ có một ý niệm: cảm giác trước khi chết thật sự khó chịu quá... ********** Trong rừng núi âm u, Tiết Tùng và Tiết Thụ ngồi xổm bên bờ sông rửa mặt uống nước. Hai huynh đệ đều để trần cánh tay, ánh mặt trời chiếu lên tấm lưng màu đồng ẩm ướt, phản xạ hình bóng hai người xuống mặt hồ. ”Đại ca, đệ đói bụng rồi, trong người huynh còn bánh không?” Bụng Tiết Thụ phát ra tiếng kêu lợi hại, đôi mắt đáng thương của hắn tha thiết nhìn về phía đại ca. ”Không có, đệ uống nước nhiều vào sẽ không đói nữa.” Tiết Tùng nhìn hắn rồi tiếp tục uống nước, hy vọng dùng nước tráng bụng để qua cơn đói này. Nghĩ đến sáng sớm bận rộn chưa kịp ăn sáng, trong nhà lại không còn bao nhiêu tiền, đôi mày hắn nhíu chặt lại. “Không còn bánh sao?” Tiết Thụ nhỏ giọng nói thầm một câu, thở phì phì đứng lên đi về phía tàng cây ngồi xuống. Hắn vừa mới giơ chân lên, phía sau bỗng truyền đến một tiếng “bõm” cực kỳ lớn, giống như có ai đó ném một tảng đá lớn xuống hồ! ”Đại ca, cái gì rơi xuống hồ vậy?” Hắn quay đầu nhìn mặt nước gợn sóng trong hồ hỏi. Người bình tĩnh trấn định như Tiết Tùng cũng bị một màn vừa rồi làm cho choáng váng, hắn vừa nhìn thấy cái gì? Hắn vừa nhìn thấy một nữ nhân từ trên trời rơi xuống hồ! ”Không có gì đâu, chúng ta mau đi đi!” Chuyện kỳ lạ như vậy chắc chắc phải có lý do của nó, hắn không muốn gánh thêm phiền toái, nhanh chóng kéo Tiết Thụ rời khỏi nơi này. ”A, nơi đó có người!” Tiết Thụ vừa quay đầu gọi Tiết Tùng, vừa chỉ tay về hướng một bóng người màu xanh đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước, thấy đại ca không quan tâm, hắn giãy mạnh thoát khỏi cánh tay đại ca, không nói một lời đã nhảy xuống cứu người! ”Đệ quay lại cho ta!” Tiết Tùng chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, mặc kệ hắn gọi lớn như thế nào nhị đệ ngốc của hắn cũng làm như không có nghe thấy, ra sức bơi về phía bóng người trong hồ. Lo lắng nhanh chóng trở thành kinh sợ, Tiết Tùng vội vàng nhảy xuống theo, xuất ra toàn bộ khí lực đuổi theo Tiết Thụ. Tiết Thụ tuy nhỏ hơn Tiết Tùng bốn tuổi, nhưng sức lực của hắn không yếu hơn Tiết Tùng chút nào, cho dù đói bụng hắn cũng có thể bơi rất nhanh, trong nháy mắt đã bơi đến chỗ người nọ bị rơi xuống nước. Hít sâu một hơi, hắn nhanh chóng lặn xuống dưới, từ xa hắn nhìn thấy một thân ảnh đang từ từ chìm xuống, vội vàng đuổi theo, bắt lấy tay người nọ, dùng sức kéo mạnh vào trong lòng, bất chấp tất cả ngoi lên. Tiếng nước “Rào rào” đổ xuống, hai người cùng nhau nổi trên mặt nước. Tiết Thụ cúi đầu nhìn, sau đó mở to hai mắt bởi vì người hắn đang ôm trong lòng là một cô nương vô cùng xinh đẹp, còn đẹp hơn Hạ Hoa trong làng nữa, cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng... Đang đánh giá tiểu mỹ nhân trong lòng, bỗng nhiên bị một bàn tay chụp đến đoạt mất người. Phải rời xa thân thể mềm mại kia, hắn rất mất hứng, trừng mắt nhìn Tiết Tùng muốn đoạt người lại: “Nàng là của đệ!” Tiết Tùng không để ý tới hắn, xoay người sang chỗ khác kiểm tra hơi thở của nữ nhân, vẫn còn hơi thở nhưng có chút yếu ớt, hắn nhẹ nhàng thở ra, người này vẫn còn sống, hắn vốn không tin vào mấy truyện yêu ma quỷ quái, nhưng phương thức xuất hiện của nàng quả thực có chút dọa người. Trước mắt phải đưa nàng vào bờ đã có chuyện gì thì tính sau. ”Nhị đệ, chúng ta bơi vào bờ trước đi.” Tiết Tùng ôm Diệp Nha đang hôn mê, quay đầu nói với Tiết Thụ. Tiết Thụ không dám cãi lời đại ca, đành chu miệng đi theo, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn Diệp Nha. Khi vào đến bờ, tay Tiết Tùng như bị phỏng vậy, nhanh chóng thả Diệp Nha xuống, không dám nhìn nàng nữa, lôi kéo Tiết Thụ muốn bỏ đi. Tiết Thụ không chịu rời đi, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Diệp Nha:“Đại ca, chúng ta mang nàng về nhà đi, để nàng ở lại nơi này, chẳng may bị sói tha đi thì làm sao?” Mấy ngày trước hắn chạy lên núi chơi, đại ca đã nói trong núi có sói, làm hắn sợ tới mức không dám lên núi một mình nữa. Tiết Tùng không còn cách nào khác đành phải kiên nhẫn giải thích: “Nhị đệ, nữ nhân này từ trên trời rơi xuống, chúng ta mang nàng về nhà sẽ gặp phải rất nhiều phiền toái, chúng ta đi thôi, đệ không phải đã nói rất đói bụng sao? Chúng ta không đi săn nữa, về nhà ta sẽ nấu cơm cho đệ ăn.” Có cơm ăn sao? Tiết Thụ nuốt nước miếng, nhưng hắn vẫn luyến tiếc cô nương xinh đẹp kia, hắn quay đầu nhìn Tiết Tùng với ánh mắt chờ mong:“Nàng từ trên trời rơi xuống, chẳng lẽ là tiên nữ trên trời sao? Nếu đệ dấu xiêm y của nàng, nàng sẽ trở thành nương tử của đệ đúng không?” Tiết Tùng sửng sốt, nhị đệ ngốc của hắn muốn cưới vợ sao? Thấy Tiết Tùng không nói lời nào, Tiết Thụ gỡ tay của đại ca ra rồi chạy tới chỗ Diệp Nha, hắn muốn dấu xiêm y của nàng, đến lúc đó nàng sẽ trở thành nương tử của hắn. Người khác mười lăm mười sáu tuổi đã cưới vợ, hắn năm nay đã mười chín tuổi, khó khăn lắm mới có một tiên nữ từ trên trời rơi xuống, hắn không thể để người khác cướp mất... Mới lấy lại được tinh thần Tiết Tùng lại khiếp sợ vì nhị đệ ngốc của hắn đang tháo đai lưng của nàng ra! Hắn vội vàng ngăn lại, “Được rồi, được rồi, chúng ta sẽ mang nàng về nhà, đệ mau chóng mặc quần áo vào đi, lát nữa đệ sẽ cõng nàng. Đến khi chúng ta trở về làng, mọi người có hỏi cái gì, đệ cũng không được nói, cũng không được nói cho người khác lai lịch của nàng, biết không?” ”Biết… biết!” Có thể mang tiên nữ về nhà, Tiết Thụ rất cao hứng, nghe lời đại ca chạy đi mặc quần áo vào. Nhìn bộ dạng hưng phấn của hắn, Tiết Tùng không khỏi thở dài, cúi đầu nhìn Diệp Nha, ánh mắt không tự chủ được dừng lại ở nơi đẫy đà của nàng, xiêm y xanh nhạt vì ướt đẫm mà dính sát vào người, làm lộ ra thân thể lả lướt. Mặt chợt nóng lên, hắn cuống quít dời tầm mắt, đứng dậy mặc quần áo, trong đầu lóe lên một một ý tưởng. Hai nam nhân cõng một nữ nhân về nhà, không tránh được bị người khác chỉ trỏ. ”Không biết huynh đệ Tiết gia vừa nhặt được một cô nương ở đâu về.” ”Coi chừng là do bọn họ đi qua núi bên kia mua một cô nương về làm vợ đó. Ba người họ cũng trưởng thành rồi, nói không chừng chuyện này là thật đó!” ”Thật sao, vậy ta chắc chắn đó là nương tử của lão đại rồi, hắn đã hai mươi ba tuổi rồi còn gì!” ”Ai biết được, nhưng dù sao thì trong làng chúng ta sắp có thêm một cô vợ nhỏ rồi, haizz, hy vọng nàng là cô nương nhà tử tế, lỡ đâu nàng được chuộc ra từ kỹ viện thì, chậc chậc...” Toàn bộ lực chú ý của Tiết Thụ đều dồn vào hai khỏa tròn tròn mềm mại kề sát vào lưng hắn, trong lòng hắn rất tò mò, nên không hề nghe thấy lời xì xào bán tán của người khác. Nhưng Tiết Tùng nghe rõ mồn một, đôi mi nhíu chặt lại, không biết trong lòng đang suy tính cái gì. Tiết gia nằm ở phía đông bắc của làng Hồ Lô, chỉ là một ngôi nhà có ba gian phòng làm bằng cỏ tranh, cơ hồ chính là ngôi nhà cũ nát nhất thôn rồi. Tiết Bách đọc sách ở thị trấn chưa về, Tiết Tùng bước nhanh về phía trước mở cửa, dặn Tiết Thụ đặt người trên lưng nằm xuống giường đất ở phòng tây. Phòng tây vốn là phòng của Tiết Bách, là nơi hắn an tĩnh đọc sách, bây giờ trong nhà có nữ nhân, đành phải chuyển hắn đến phòng đông vậy. Tiết Tùng đứng ngoài cửa đưa một bộ quần áo cho Tiết Thụ rồi nói: “Nhị đệ, đệ thay quần áo cho nàng đi, mặc y phục ẩm ướt rất dễ sinh bệnh, còn nữa…đệ chỉ được phép thay quần áo, không được sờ loạn người nàng, biết không? Ta ở bên ngoài đếm, nếu ta đếm xong mà đệ không đi ra, ta sẽ đi vào đánh mông đệ.” Dứt lời hắn bắt đầu đếm. Tiết Thụ đã xem cô nương từ trên trời rơi xuống này nương tử của hắn, tất nhiên không muốn thấy nàng bị bệnh, hắn nhanh tay thoát quần áo ẩm ướt ra dùm Diệp Nha, ánh mắt không tự chủ được thoáng nhìn qua thân mình trắng nõn của nàng, hắn thấy nàng rất đẹp, vốn dĩ còn định kiểm tra thân thể nàng, nhưng thấy đại ca đã đếm được một nửa, đành phải áp chế cảm giác khác thường trong lòng, nhanh chóng thay bộ quần áo rộng thùng thình của mình cho nàng, rồi ôm đống quần áo ướt sũng ra ngoài. ”Đại ca, đệ nên giấu xiêm y của nàng ở chỗ nào đây?” Hắn nhớ lúc tam đệ kể chuyện cho hắn nghe đã nói ràng, phải giấu xiêm y ở nơi tiên nữ không tìm thấy. Tiết Tùng bất đắc dĩ nhìn hắn, chỉ vào thùng gỗ nói: “Đệ ra bờ sông gánh nước đi, sẵn tiện giặt sạch xiêm y của nàng rồi phơi khô luôn. Chờ nàng tỉnh lại, đệ hãy hỏi xem nàng có đồng ý ở lại làm nương tử của đệ không.”   Mời các bạn đón đọc Tiết Gia Tiểu Nương Tử của tác giả Tiếu Giai Nhân.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chúc Mừng Sinh Nhật - Điệp Chi Linh
Tầm Mộng giải tán làm các fan hâm mộ vô cùng đau lòng. Nhiều năm trôi qua, tại tuần diễn cả nước của Lưu Tầm, Dương Trần ngồi xem hắn biểu diễn. Tề Việt bị đuổi học, trong lúc quay phim Dư Phi lại ngoài ý muốn bị thương Rốt cuộc năm đó giải tán là vì nguyên nhân gì? Mà bốn người tình như thủ túc, tình yêu thâm sâu ngày xưa lại trở thành như vậy… *** Mùa hè năm 2008, buổi nhạc hội của hắn rốt cuộc cũng diễn ra tại thành phố của tôi.   Thành phố không lớn, chỉ có một quảng trường, lại dán đầy áp-phích buổi biểu diễn.   Tôi đứng dưới tấm áp-phích, nhìn khuôn mặt tươi cười rạng rỡ được phóng to của hắn, không biết có phải vì ánh mặt trời chói mắt quá hay chăng, đột nhiên thấy mắt mình nhoi nhói.   Về nhà rồi, tôi lại lấy cuốn danh bạ điện thoại trong ngăn bàn, bấm số gọi cho Dư Phi.   “Anh Dương Trần, anh tìm em có chuyện gì vậy?” Vừa nghe giọng nói của tôi, cậu ta liền nói một câu như vậy.   Lời nói khách khí làm tôi thấy khó chịu, cũng không tiện mở miệng, vì thế ôn tồn nói, “Không có gì, nhớ cậu, nên hỏi thăm cậu vậy mà.” Cậu ấy nói, “Vậy à.” Sau đó, yên lặng thật lâu.   Tôi đột nhiên cảm thấy mình thực dối trá.   Trước kia lúc còn bên cạnh cậu ấy, mặt đối mặt, gọi điện, nhắn tin, chuyện nhàm chán gì cũng làm, còn bây giờ chỉ khi có việc mới liên lạc.   Người vừa đi khỏi trà nguội lạnh, vốn chẳng sai.   Tôi ho một tiếng, sau đó bèn mượn cớ.   “Bạn của tôi muốn đi xem buổi biểu diễn của Lưu Tầm, có thể giúp tôi xoay một vé được không?”   Cậu ta yên lặng một chút. ... Mời các bạn đón đọc Chúc Mừng Sinh Nhật của tác giả Điệp Chi Linh.
Trước Là Tiểu Nhân Sau Là Quân Tử - Tào Đình
Trâu Tướng Quân và Tô Thích là hai chàng trai nổi tiếng trong giới thượng lưu. Không chỉ bởi vẻ ngoài đẹp trai hấp dẫn mà mỗi người đều có một nét thu hút riêng khiến người ta không thể nào cưỡng lại được. Tuy cả hai người là anh em họ nhưng tính tình lại hoàn toàn khác nhau. Nếu như Trâu Tướng Quân kiên nghị và mạnh mẽ thì Tô Thích lại nhẹ nhàng và trầm tính, nếu Trâu Tướng Quân là lửa thì Tô Thích là nước, nếu như Trâu Tướng Quân là mặt trời nóng bỏng thì Tô Thích lại là mặt trăng dịu dàng… Chính vì sự trái ngược trong tính cách mà hai người luôn ganh nhau về mọi mặt, ngay cả trong chuyện tình cảm. Mười năm trước, Trâu Tướng Quân biết Tô Thích thích Ngụy Trích Tiên nên đã xen vào giành lấy trái tim của cô. Dù hiện tại anh đã trở thành vị hôn phu của Trích Tiên, nhưng lúc nào cũng hờ hững với cô. Ngụy Trích Tiên và Ngụy Nhất là hai chị em ruột, trong khi người chị Trích Tiên yêu say đắm Trâu Tướng Quân thì anh lại bị Ngụy Nhất thu hút ngay từ khi gặp gỡ. Nhưng người Ngụy Nhất thầm thương trộm nhớ bấy lâu lại là Tô Thích. Còn Tô Thích, vì bị Trâu Tướng Quân cướp mất người yêu, anh liền tỏ tình với Ngụy Nhất để có thể đến nhà họ Ngụy thường xuyên và mong được gần gũi hơn với Ngụy Trích Tiên mà mình yêu thương. Trong cuộc sống không phải tình yêu nào cũng là trọn vẹn, không tình yêu nào cũng được đáp lại bằng tình yêu, có những tình yêu âm thầm xuất hiện và "việc thầm yêu trộm nhớ một người, cũng giống như loài rêu mọc ở nơi tối tăm ẩm ướt, đã không được ai biết đến nhưng lại xanh tốt um tùm..." Một lần nữa tác giả Tào Đình lại cuốn chúng ta vào một câu chuyện đan xen phức tạp, nơi mà tình bạn – tình anh em – tình cảm gia đình đều trở thành một thử thách đối với "tình yêu". *** Việc thầm yêu trộm nhớ cũng giống như loài rêu mọc ở nơi tối tăm ẩm ướt, dù không được ai biết đến nhưng lại xanh tốt um tùm. Ngụy Nhất đã thầm thương trộm nhớ anh. Ngụy Nhất không thể ngờ rằng, lần gặp lại anh sau đó lại khiến cô rơi vào hoàn cảnh như vậy. Ngụy Nhất vốn sở hữu làn da trắng ngần, vừa mịn màng nõn nà, căng tràn sức sống, dường như ko nhìn thấy lỗ chân lông. Trâu Tướng Quân, người lớn hơn cô chín tuổi đã từng thốt lên rằng: “Cô bé có làn da thật đẹp”. Làn da của Ngụy Nhất đẹp đến nỗi mọi phụ nữ đều phải ghen tị. Trước giờ cô không hề trang điểm, da mặt cũng chẳng nổi mụn. Hôm đó xem như ông trời đã mở mắt rồi, tự dưng khiến cô nổi đầy nốt mẩn đỏ khắp mặt. Một chiếc BMW màu bạc dừng lại trước tòa biệt thự. Ngụy Nhất nghiêng qua ngó lại, ngắm kỹ khuôn mặt mình trong gương chiếu hậu. Cộng thêm sức nóng như thiêu đốt của mặt trời, những nốt mẩn đỏ trên mặt cô ngày càng nổi rõ. Nốt mụn đỏ to nhất, ngoan cố nhất lại hiên ngang ngự trị trên chóp mũi, rất có phong cách lãnh tụ. Ban nãy, cô giúp việc lại vừa đon đã giới thiệu một loại cao bôi gia truyền dùng để chữa dị ứng, bôi ngay lớp cao bóng nhẫy ấy lên mặt cô, càng khiến cô trông thê thảm vô cùng. Cuối cùng, Ngụy Nhất quay sang nói với chị bằng giọng thăm dò: “ Chị, em thật sự không muốn đi, em ngồi trên xe đợi chị nhé” Ngụy Trích Tiên đưa tay lên nhìn đồng hồ, không nói câu gì. Chính trong lúc Ngụy Nhất nghĩ rằng chị mình đã đồng ý, giọng nói lạnh lùng của Ngụy Trích Tiên bỗng vang lên “Hôm nay là sinh nhật của Trâu Tướng Quân” Ba chữ “Trâu Tướng Quân” này, ngay cả đối với cô giúp việc nhà họ Ngụy cũng như sét đánh ngang tai, danh nổi như cồn. Đó chính là vị hôn phu của Ngụy Trích Tiên. Người đàn ông đó, Ngụy Nhất đã từng gặp một lần, vẻ bề ngoài rất điển trai nhưng tính cách lại vô cùng nghiêm túc. Ngụy Nhất cảm thấy ngứa ngáy khắp mặt, đưa tay lên mặt xoa xoa vài cái: “Trâu Tướng Quân là bạn trai chị, có phải của em đâu” Ngụy Trích Tiên cười lạnh lùng: “Nếu là bạn trai của chị, em còn ngại gì nữa?” ... Mời các bạn đón đọc Trước Là Tiểu Nhân Sau Là Quân Tử của tác giả Tào Đình.
Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần - Tào Đình
Một chàng trai hiền lành, tài năng, trong một lần hiến máu nhân đạo không may bị nhiễm HIV. Những tưởng chàng không thể thoát khỏi căn bệnh thế kỷ quái ác ấy, nhưng nhờ tình yêu của một nàng tiên nữ giáng trần, chàng đã được cứu sống. Tại sao chúng ta lại không tự tạo nên câu chuyện cổ tích ấy, mà lại trông chờ vào thần tiên? Tình người hoàn toàn có thể tạo nên những câu chuyện thần kỳ để cứu giúp những con người bất hạnh bị mắc phải căn bệnh thế kỷ quái ác - HIV/AIDS. *** Mễ Bối, có thật là ngươi muốn rời khỏi Thiên đình không? Ngọc Đế nghiêm khắc hỏi Đào Hoa Tiên Nữ. Đáp lại câu trả lời của ngài là một cái gật đầu kiên quyết. - Sau khi xuống hạ giới, ngươi sẽ là người trần mắt thịt, không thể sử dụng pháp thuật của Thiên giới. Hơn nữa, đây là ngươi bị đầy xuống dưới đó, nên ở nhân gian, ngươi sẽ phải trải qua rất nhiều khổ nạn! Để ngăn ngươi tiết lộ chuyện của Thiên đình, ta sẽ biến ngươi thành người câm! - Con biết ạ! - Đào Hoa Tiên Tử Mễ Bối, ngươi vi phạm luật lệ Thiên đình, đáng lẽ phải đầy xuống hạ giới, không thể trở lại thành tiên, nhưng niệm tình ngươi và Cửu Hoàng tử của ta đã có hôn ước, ta tha cho lần này. Nên nhớ, ngươi chỉ có hai mươi ngày ở dưới hạ giới mà thôi. - Cảm tạ Ngọc Đế đã khoan dung! ... Mời các bạn đón đọc Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần của tác giả Tào Đình.
Cô Phương Bất Tự Thưởng - Phong Lộng
Nàng là thị nữ nổi danh của vương phủ Kính An ở Quy Lạc quốc. Vốn thông minh, có tài dụng binh và sở hữu tiếng đàn, giọng hát say đắm lòng người, nàng luôn nhận được sự mến mộ, theo đuổi mạnh mẽ từ các bậc nam nhân. Thế nhưng, Sính Đình chỉ mưu cầu một tình yêu đích thực, không màng thế sự lợi danh hay vinh hoa phú quý… Chàng là Trấn Bắc vương, đệ đệ của Đông Lâm vương, người ta nhắc đến chàng là nhắc đến một mãnh tướng hộ quốc đa mưu túc trí vang danh thiên hạ, mang trong mình chí lớn chinh phạt vùng đất mới, hợp nhất tứ quốc… Số phận đưa họ tình cờ đến với nhau nhưng lại đặt ở hai đầu chiến tuyến, ngăn cách bởi quốc hận, tình thù. Phải chọn lựa thế nào đây? Là nghĩa nặng hay tình sâu? Liệu họ có phá vỡ được bức tường cản bước tình yêu? Liệu lời thề dưới ánh trăng ngày đó có thành hiện thực? *** Đại nghiệp đang ngày càng hưng thịnh. Có thái bình, mới có thịnh vượng. Nhớ lại mấy năm về trước tứ quốc phân tranh, khắp thiên hạ dân chúng lầm than. Nếu không phải nhờ đương kim Hoàng thượng, tức danh tướng Sở Bắc Tiệp kiên quyết xuống núi dẹp loạn, thống nhất thiên hạ, thì ai biết được còn phải mất bao nhiêu năm nữa mới có được cảnh phố thị phồn hoa, yên ổn ngày hôm nay? Bàn tay thon nhỏ vén tấm rèm xe ngựa lên, cả quang cảnh náo nhiệt nơi con phố như ùa vào trong xe, tiếng rao bán hàng, tiếng cười đùa, tiếng trả giá của các bà, các cô… huyên náo vô cùng. Đôi mắt thông tuệ sáng lấp lánh, chăm chú nhìn thế giới bên ngoài, rồi lại rụt rè nép vào trong. Xe ngựa được nạm vàng phối bạc, xa hoa lộng lẫy, ngay cả hàm thiếc của ngựa cũng toàn bằng bạc. Trước sau có tất cả mười tám hộ vệ cưỡi ngựa, lặng lẽ đi giữa phố phường náo nhiệt và thịnh vượng. Trên xe, một nam một nữ đều không phải những quý nhân bình thường. Cô gái đang độ nụ hoa hé nở, sắc hồng tươi tắn tựa cánh đào, đôi môi chưa tô son đã thắm, khí chất tôn quý từ trong cốt cách, ai nhìn cũng phải ngưỡng mộ. Nàng là công chúa của tộc Duy Hạo từ phương xa tới, tên gọi Dẫn La, từ nhỏ đã là tiểu mỹ nữ nổi tiếng nhất tộc, thông minh đáng yêu, là viên minh châu trong tay Tộc trưởng. Ngồi bên cạnh là ca ca của nàng, Dẫn Nghi. Hai huynh muội đường xa lặn lội, mang theo bao ngọc ngà châu báu tới vùng đất lạ lẫm này, vì một việc đại sự có liên quan đến tương lai của cả tộc Duy Hạo. “Muội muội đang nghĩ gì thế?”, Dẫn Nghi hỏi. Dẫn La trầm tư hồi lâu, rồi đáp: “Muội đang nghĩ, không biết vị hoàng đế Đình quốc đó trông thế nào? Những câu chuyện về ông ấy đã lưu truyền khắp thiên hạ bao năm nay. Đến giờ, chắc ông ấy đã là một lão nhân rồi”. ... Mời các bạn đón đọc Cô Phương Bất Tự Thưởng của tác giả Phong Lộng.