Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Livestream Siêu Kinh Dị

"Mọi người ơi! Mọi người ơi! Mở coi livestream Siêu Kinh Dị đi mọi người" "Hoan nghênh mọi người đến với phòng Livestream Siêu Kinh Dị. Trước khi bắt đầu livestream, mình buộc phải cảnh báo các bạn một chuyện. Chỉ có 3 dạng người có thể xem chương trình livestream của mình, đó là: kẻ có âm khí nặng nề trên thân, kẻ sắp chết trong vòng 7 ngày, và loại thứ 3, mình cũng khó giải thích rõ ràng. Mình chỉ có thể nói là.... Các bạn coi chừng sau lưng nha!!!" Những tình tiết trong truyện chỉ là do tác giả hư cấu, nếu có thật, chỉ là trùng hợp. Lưu ý: Truyện ở ngôi thứ nhất - xưng "tôi". Những đại từ nhân xưng như "hắn" không có nghĩa đang ám chỉ nhân vật chính mà còn tùy theo ngữ cảnh. Cập nhật định nghĩa: - Bát tự: Bát tự là bộ môn khoa học nghiên cứu về chu kỳ thịnh suy, cách khắc chế sinh hóa của ngũ hành.. Đây là một hệ thống lý luận dự đoán vận mệnh con người hoặc hiện tượng thiên nhiên được hình thành dựa trên những số liệu thống kê qua hàng ngàn năm. - Thần sát: Thần Sát chính là là nói về các ngôi sao chứ chả là gì to tát ghê ghớm cả. Ví dụ: Thái Tuế là 1 vị thần sát, Độc hỏa là 1 vị thần sát. *** Bạn nghĩ ngôn tình đều là những câu chuyện ảo tưởng dành cho trẻ vị thành niên? Bạn thấy tu tiên quanh đi quẩn lại nhân vật chính cũng chỉ gặp kỳ ngộ -> train + bế quan -> farm quái loot đồ -> trang bức -> gặp boss -> 'may mắn' thoát chết -> train + bế quan -> farm... dường như cảm giác hơi nhàm chán  Đó là điều mà mình vừa trải qua. Thế rồi mình lại vẩn vơ khắp nơi để tìm kiếm một đầu truyện có thể thỏa mãn sự kén chọn đang ngày một nhiều thêm. Và vào một ngày nọ, vô tình (hoặc là lão @Niệm Di PR quá xuất sắc) mình đã tìm thấy Livestream Siêu Kinh Dị - Vũ Văn Trường Cung. Đó cũng là ngày mình chính thức trở thành một fan cuồng linh dị. Mình xin phép được nêu một chút cảm nhận sau khi đọc xong... gần 50 chương  Nhân vật chính của chúng ta tên là Cao Kiện, một cựu cảnh sát bị đuổi việc do dính đến một vụ thảm sát vào 5 năm trước. Hắn hiện làm chủ của một cửa hàng đồ chơi người lớn, tất nhiên đó chỉ là để ngụy trang cho thân phận thám tử. Công việc làm ăn của hắn đang vô cùng ế ẩm thì vào một ngày nọ, một cô nữ sinh đến nhờ hắn điều tra về vụ mất tích bí ẩn của người anh trai. Lần theo những manh mối còn sót lại, hắn tìm đến nơi người anh của cô gái xuất hiện lần cuối trước khi biến mất. Đó là một công ty, hay nói chính xác hơn là một tổ chức bí ẩn mang tên Âm Gian Tú Tràng. Dòng đời đưa đẩy khiến hắn trở thành một streamer bất đắc dĩ cho Âm Gian Tú Tràng. Từ đây, cuộc đời Cao Kiện bước sang một trang hoàn toàn mới. Dưới hình thức là các nhiệm vụ livestream của Âm Gian Tú Tràng (nghe sao mà thấy giống Conan và Tổ chức Áo đen, à cái này không liên quan, đừng bận tâm^^), Cao Kiện buộc phải lấy chính tính mạng của mình đem đặt cược vào ván bài mang tên định mệnh. Một loạt các pha hành động gay cấn đến nghẹt thở xảy ra liên tiếp, ranh giới giữa sự sống và cái chết chưa bao giờ mỏng manh đến thế. Hắn dùng mạng sống để phơi bày những án mạng đẫm máu đến mức có phần biến thái, những vụ án tưởng chừng đã chìm sâu vào quên lãng theo dòng chảy của thời gian, những bí mật đen tối mà người trong cuộc không muốn cho ai biết bị che giấu đằng sau sự phồn hoa rực rỡ của phố thị... Hãy cùng đi theo bước chân Cao Kiện để tìm câu trả lời cho câu hỏi được đưa ra từ những chương đầu của truyện: 'Trên đời này có tồn tại quỷ hay không?'. Và theo mọi người, trên đời này có tồn tại thứ gọi là 'quỷ' không? Hay 'quỷ' chỉ là thứ mà con người đem ra hù dọa nhau? Hoặc là, con người cũng là một loại 'quỷ'?! Nếu bài review của mình chưa đủ thuyết phục, còn chần chờ gì nữa mà không nhảy hố ngay siêu phẩm Livestream Siêu Kinh Dị - Vũ Văn Trường Cung rồi quay lại ném hết gạch đá vào cái bản mặt này cho bõ ghét vì cái tội chưa thể hiện được hết cái hay của một siêu phẩm linh dị *** Giang Thành, phố Đinh Đường. Một cô học sinh cấp ba với vẻ mặt tái mét, tay chân luống cuống, đang đứng trước một cửa hàng bán đồ chơi người lớn tên là Khoái Nhạc Điên Phong. "Tất cả quá trình có giá 9,900 đồng. Trước khi làm việc, em cần thế chân cho anh 1,000 đồng." Tôi ngậm điếu thuốc, đánh giá cô bé trước mặt. Cô nàng có khuôn mặt tròn trịa, thân cao gầy, dù ngực có nở nang nhưng bộ đồng phục học sinh lại tôn lên vẻ ngây ngô của cô bé. Dưới ánh nhìn soi mói của tôi, cô ta cảm giác hơi khó chịu: "1000 hả anh?... Em chỉ có 70 đồng trong túi, thiếu bao nhiêu anh cho em thiếu lại rồi khi nào có tiền em trả sau được không?" "70 thì 70. Em để tiền trên bàn rồi về đi. Ba ngày sau, anh liên hệ em." "Anh... anh không phải là kẻ lừa đảo chứ?" Cô bé nửa tin nửa ngờ, tờ tiền 70 trong lòng bàn tay đã ướt đẫm bởi mồ hôi. "Nhận sự ủy thác của người, dốc lòng hỗ trợ, chân thực, hiệu suất cao, uy tín, bảo mật là tôn chỉ trong nghề của anh. Câu hỏi của em vừa rồi là đang nghi ngờ đạo đức nghề nghiệp của anh đó." Nhận tiền mặt từ tay cô bé xong, tôi phất tay, bảo cô ta đi khỏi. Xem đến đây, tôi tin là có nhiều người sẽ hiểu lầm tôi mất rồi, nghĩ rằng tôi là một kẻ bắt nạt trẻ vị thành niên, làm một tên khốn nạn dụ dỗ mấy em trẻ trung, xinh đẹp. Thật ra không phải thế, tất cả những gì tôi làm là để giúp cô ta. Tôi tên là Cao Kiện, ông chủ của shop bán đồ chơi người lớn này. Dĩ nhiên, cái danh chủ quán là để ngụy trang, còn thân phận thật sự của tôi là một thám tử. Tôi nhận hết tất cả các vụ, từ việc tìm người, điều tra thi thể, gián điệp trong các thương vụ, giả mạo bản quyền, ngoại tình, viện trợ ngoài tố tụng... Quay lại đề tài chính, cô gái vừa đến nhờ tôi giúp ban nãy tên là Hạ Tình Chi, vốn là một học sinh cấp ba. Lý do mà cô ấy đến đây là do một vụ việc khó mà tin nổi. "Anh trai của em, Hạ Trì, mất tích cách đây một tuần. Em nghi rằng anh ấy đã bị người ta hại." Vừa vào cửa, cô bé đã thể hiện rõ sự hoang mang, lo sợ. "Đáng lý ra em nên báo án hình sự cho bên cảnh sát mới đúng chứ." Học sinh cấp ba thì làm sao có tiền được; lúc đó, tôi chẳng có mấy hứng thú sau một cái liếc mắt. "Báo cảnh sát cũng bằng thừa. Em thử hết các cách, nhưng chẳng ai nhớ đến sự tồn tại của anh trai em, ngay cả sổ sách lưu giữ hộ tịch cũng chẳng có thông tin của anh ấy. Cứ như là anh ấy bỗng dưng biến mất khỏi thế giới này, tất cả vết tích về anh ấy đều bị xóa đi." "Ý của em là, chỉ có mỗi một mình em còn nhớ về anh trai em?" Cô bé không có vẻ đang nói dối, và đây chính là điểm đáng sợ nhất trong vụ này. "Đúng vậy, tất cả mọi người đều quên mất anh trai, ngoại trừ em..." Mồi một điếu thuốc lá, tôi rít một hơi thật sâu. Nếu cô bé nói thật, vậy chỉ có hai nguyên nhân: một là sự kiện linh dị phi tự nhiên, hai là cô bé mắc chứng tâm thần phân liệt nghiêm trọng, liệu bên trong não cô bé có tồn tại một tính cách biến thái thuộc về người anh trai hay không? "Trước khi mất tích, anh trai của em có hành động gì khác thường hay không?" Lúc này, tôi không được nóng nảy vì cần phải thu thập thêm nhiều manh mối từ lời nói của cô gái trước mặt. "Tối tuần trước, anh trai của em đồng ý nhận phỏng vấn tham gia vào công việc livestream của một ứng dụng nào đó, rồi chẳng thấy quay về nữa." Cô bé vừa nói vừa lấy một tấm thẻ với vẻ ngoài chẳng có gì đặc biệt từ trong ví tiền ra. Nó nhăn nhúm, tựa như những tờ rơi quảng cáo thuốc dỏm nằm rải rác ở những lan can ngăn cách khu vực cống ngầm đang được sửa chữa ven đường. "Bạn muốn trở thành minh tinh được muôn người chú ý ư? Bạn muốn có ngàn tỷ fan hâm mộ bạn ư? "Hãy trở thành streamer trong biên chế của Âm Gian Tú Tràng, mở kênh livestream của chính bản thân bạn." "Chỉ cần bạn có can đảm, có tài năng và có thời gian." "Chỉ cần ngồi trong nhà đã có thể biến ước mơ thành sự thật!" "Âm Gian Tú Tràng à? Cái tên này khá là đặc biệt nha!" Lật tấm áp phích qua lại vài lần, tôi càng hoài nghi đây là trò đùa dai của bọn nhóc láu cá. Trước hết khoan hãy phân tích cái tên công ty, tôi xem mặt sau của tấm thẻ. Buổi phỏng vấn của công ty sở hữu ứng dụng livestream này có thời gian từ 12:00 khuya đến 03:00 sáng, địa điểm ở số 44 đường Vô Đăng, tầng ngầm số 4, phòng số 444. Dãy số này cùng với thời gian phỏng vấn có vẻ không dành cho người bình thường nha. "Chẳng lẽ ngay cả anh cũng nghĩ là em đang nói xạo?" Phản ứng của cô bé quả thật đang trên bờ vực tuyệt vọng. Tôi có thể nhìn thấy ánh nhìn mất mát và sợ hãi từ trong mắt cô ta. "Không phải, khi chưa điều tra, không ai có quyền đưa ra kết luận về sự việc." Cho dù là cô bé chỉ ứng trước có vài đồng, tôi cũng phải nói thế. Thật ra, văn phòng thám tử của tôi đã không có bất cứ hợp đồng nào trong vòng hai tháng nay, đây chính là cơ hội để mình có thể cứu lấy bản thân mình. Thu nhập của shop đồ chơi người lớn càng lúc càng trì trệ, nếu cứ như thế chắc tôi cũng không đủ tiền trả phí thuê nhà. Kết quả là, tôi tiếp nhận cọc ủy thác tương tự một trò đùa dai như thế này, cũng là khởi điểm cho tất cả những chuyện xảy ra sau đó. "Âm Gian Tú Tràng..." Mấy năm gần đây, các ứng dụng livestream bùng nổ. Có người stream về các kiến thức làm đẹp, có người stream chơi game, có người stream để khoe khoan vẻ lẳng lơ nhằm dụ dỗ bọn trẻ người non dạ. Chuyện này có thể hiểu, nhưng khi nhìn vào cái tên Âm Gian Tú Tràng, tôi hoàn toàn không đoán ra nội dung chủ đạo của nó là gì. "Lẽ nào trực tiếp cuộc sống thường nhật của người chết à?" Mời các bạn đón đọc Livestream Siêu Kinh Dị của tác giả Vũ Văn Trường Cung.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trò Chơi Kinh Dị - Quái Đàm Hiệp Hội
Ranh giới giữa văn học và cuộc sống đôi lúc rất mong manh. Có những tác phẩm làm người đọc đọc xong thấy con tim vui trở lại, thấy cuộc sống tươi đẹp. Với quyển truyện này, hi vọng bạn đọc xong "cái chết" để hiểu ý nghĩa của "tồn tại". Đọc xong "Truyện ma quỷ" để bạn hiểu giá trị của "cuộc sống".  Chính bạn là người làm nên cuộc sống!  Văn học hiện nay như bữa tiệc buffer mà mỗi chúng ta đều có thật nhiều cơ hội chọn món mình yêu thích. Đối với tác giả chọn được món ăn ngon cũng là cả một nghệ thuật. Chọn truyện ma khi tiết trời đang vào đông, sẽ làm cái ma càng ma hơn, cuốn hút hơn. Đối với mùa đông thì chuyện ma cũng như thể một cái ái rét. Mùa đông này của bạn thế nào?  *** Tuần này Trương Khiết sống cuộc sống cũng chẳng có gì đặc biệt so với trước, chỉ là sự khô khốc và có quy luật. Hà Tiểu Đình ốm, mấy hôm nay người không được thoải mái cho lắm. Có một tối mơ về Vương Thổ. Sau cơn mơ thấy toàn thân chẳng còn sức lực và cũng chẳng biết đã đang và sẽ có chuyện gì xảy ra. Cuối tuần lại đến, Thạch Nham ăn tối xong rồi chạy xuống phòng Trương Khiết ở tầng bốn từ rất sớm. Họ vừa đợi hai người bạn gái vừa nói chuyện trên trời dưới biển. Thói quen tụ tập vào những ngày cuối tuần đã trở thành sự gửi gắm tinh thần của họ. Sự căng thẳng trong tuần đã làm tinh thần của mỗi người căng ra như sợi dây đàn. Cuối tuần họ được thư giãn, đợi chờ một niềm vui nào đó, là từng hồi co rúm run hay là tóc dựng đứng lên vì sợ hãi. Nói chuyện lung tung một lúc kim đồng hồ đã chỉ đến chín giờ, Trương Khiết không còn đủ kiên trì để chờ đợi được nữa rồi: "Hai bọn họ sao vẫn chưa đến nhỉ? Con gái vẫn cứ chậm như rùa vậy đấy. " "Hà Tiểu Đình đã nói nhất định hôm nay phải để cô ấy kể chuyện, vì vậy chúng ta đã không có sự chuẩn bị, nếu cô ấy không đến chắc ngồi đợi ở đây vô ích quá?" Họ đang suy nghĩ thì nghe thấy tiếng chuông cửa "Keng, keng, keng". Thạch Nham vui mừng "Cuối cùng thì cũng đến rồi!", anh vội đứng dậy ra mở cửa. ... Mời các bạn đón đọc Trò Chơi Kinh Dị của tác giả Quái Đàm Hiệp Hội.
Tấm Gương Ma Quái - Quái Đàm Hiệp Hội
Ranh giới giữa văn học và cuộc sống đôi lúc rất mong manh. Có những tác phẩm làm độc giả đọc xong thấy con tim vui trở lại, thấy cuộc sống đẹp hơn. Với cuốn truyện bạn đang cầm trên tay khi đọc xong "cái chết", bạn sẽ hiểu ý nghĩa của "tồn tại". Đọc "truyện ma quỷ" để bạn hiểu giá trị của "cuộc sống"  Chính bạn là người làm nên cuộc sống! Văn học hiện nay như một bữa tiệc buffer mà mỗi chúng ta đều có thật nhiều cơ hội chọn món mình yêu thích và chọn được món ăn ngon cũng là một nghệ thuật. Chọn truyện ma khi tiết trời đang vào đông sẽ làm cái ma càng ma quái hơn, cuốn hút hơn. Đối với mùa đông thì truyện ma cũng như thể một cái áo rét. Mùa đông này của bạn thế nào? Tấm gương ma quái là phần tiếp theo của tập truyện quái dị Học viện y học đáng sợ, nằm trong bộ Chuyện quái dị ở trường học. *** Sự thay đổi của thời tiết có thể diễn ra trong chớp mắt, trong khi vận mệnh của con người cũng giống như vậy. Cho dù đã bật ô nhưng Hứa Thiên Cát vẫn bị ướt hết cả người. Anh không biết con đường này dẫn đến bệnh viện bằng cách nào. Cảm giác như tâm hồn anh đang đi theo thân xác. Anh đến muộn, nhưng dù sao sớm đến đâu cũng không thể kịp được. Bác sĩ nói với anh, Tiểu Phỉ trên đường tới bệnh viện thì tim đã ngừng đập. Hứa Thiên Cát tận mắt trông thấy nhân viên y tá đẩy xác của Tiểu Phỉ đi qua người anh. Cái chết nhưng đang kéo một chiếc đuôi dài, đi theo tiếng gào thét. Người con gái đáng yêu ấy giờ đã nằm ở một nơi lạnh lẽo, lạ lẫm. Hứa Thiên Cát muốn khóc nhưng nước mắt không rơi, đó là do mọi thứ diễn ra quá đột ngột. Tiểu Phỉ… Anh gọi khẽ, trên má còn chưa khô những giọt nước mưa, nó chảy qua đôi môi. Tuy nhiên, những giọt nước mưa này khác với tất cả, chúng mang theo vị hơi hơi mặn. Mấy chữ mà Tiểu Phỉ nói ra trước khi chết lúc nào cũng đè nén trong đầu anh. Rốt cuộc cô ấy không muốn mình nhận cái gì? Trong không khí lan tỏa mùi phoóc môn khiến Hứa Thiên Cát buồn nôn. Người xanh xao, bức tường xanh xao, hành lang xanh xao, cơ thể như mất đi trọng tâm, Hứa Thiên Cát đi về phía trước nhưng chẳng với mục đích gì. Một mặt của hành lang có lắp chiếc gương rất lớn. Khi Hứa Thiên Cát đi qua, anh liếc nhìn thấy chút ánh sáng của mình, trong gương đang có người nhìn anh chằm chằm. Một cái rùng mình đã làm thức tỉnh Hứa Thiên Cát, việc hít thở mạnh đã kéo anh quay trở lại. Hứa Thiên Cát muốn nhìn gặp Tiểu Phỉ, anh rất muốn được như vậy. Có thể thông qua tấm gương này, anh được nói chuyện với người bạn gái đang ở một thế giới khác. Không ngờ rằng khi vừa mới quay người, anh đã va phải một nữ y tá. Nữ y tá áo trắng mũ trắng, luôn cúi đầu. Cô ta đột nhiên xuất hiện chỉ khiến Hứa Thiên Cát liên tưởng đến một âm hồn xuất quỷ nhập thần. ... Mời các bạn đón đọc Tấm Gương Ma Quái của tác giả Quái Đàm Hiệp Hội.
Máy Ảnh Ma Ám - Quái Đảm Hiệp Hội
Căn phòng đã từng có người chết. Nhóm kể chuyện ma nhóm họp tại đó. Họ có bảy người, quyết định sẽ kể bảy câu chuyện trong bảy đêm. Đêm thứ nhất:  Vương Thổ kể chuyện về chiếc tủ sách trên ban công. Anh cùng vài người bạn ra ngoài thuê nhà. Khi chuyển đồ tới, anh luôn có cảm giác đằng sau có ai đó nhìn mình. Đêm thứ hai:  Sau đêm kể chuyện chiếc giá sách nuốt đồ, Vương Thổ lập tức biến mất. Hội kể chuyện chỉ còn lại sáu người. Đêm thứ ba:  Vương Thổ chết, Thẩm Thiên lo sợ sau khi kể chuyện liệu có tới lượt mình, thâm tâm mọi người tự hỏi: “Hội kể chuyện ma có nên tiếp tục không?” Quả nhiên buổi nói chuyện lần này không thấy Thẩm Thiên đâu… Đêm thứ tư:  Mặc cho việc mỗi tuần hội kể chuyện ma lại thiếu đi một người…Tuy nhiên việc nhóm họp để kể chuyện ma không thể dừng lại được nữa. *** Ranh giới giữa văn học và cuộc sống đôi lúc rất mong manh. Có những tác phẩm làm người đọc đọc xong thấy con tim vui trở lại, thấy cuộc sống đẹp. Với cuốn truyện bạn đang cầm trên tay chúng tôi cũng hi vọng bạn đọc xong "cái chết" để hiểu ý nghĩa của "tồn tại". Đọc xong "Truyện ma quỷ" để bạn hiểu giá trị của "cuộc sống". Chính bạn là người làm nên cuộc sống! Văn học hiện nay như một bữa tiệc buffer mà mỗi chúng ta đều có thật nhiều cơ hội chọn món mình yêu thích. Đối với tôi chọn được món ăn ngon cũng là cả một nghệ thuật. Chọn chuyện ma khi tiết trời đang vào đông, sẽ làm cái ma càng ma hơn cuốn hút hơn. Đối với mùa đông thì chuyện ma cũng như thể một cái áo rét. Mùa đông này của bạn thế nào!? *** Một ngày cuối tuần đầu đông, đêm khuya xuống làm cả thành phố biến mất cái vẻ ồn ào náo nhiệt của cái buổi ban ngày. Thế ngay vào đó là một bầu không khí lành lạnh. Trên đường đôi lúc mới gặp được vài bóng người qua lại. Một cơn gió vút qua thổi tung đám lá bên đường. Trên trời cao xanh thẳm lửng lơ vài đám mây lẻ loi. ánh trăng mờ ảo soi xuống rặng cây xa xa, loáng thoáng có tiếng người bàn tán về kiến trúc của căn nhà cũ kĩ ấy. Một tòa nhà cổ với bốn tầng theo phong cách Nhật Bản. Nấm mốc bao phủ bức tường dày đặc. Các loại cây leo bò kín không còn nhận ra hình thù bức tường nữa. Điều đó thể hiện khu nhà cũng có lịch sử lên đến sáu bảy mươi năm rồi. Tòa nhà nay đã cũ đi nhiều nhưng từ vật liệu xây dựng và hình thức bên ngoài của tòa nhà vẫn nói lên rằng: Thời huy hoàng đây ắt phải là biệt thự của một người quyền thế. Sau ngần ấy năm nên cũng dễ hiểu sao tòa nhà biến thành khu hoang vắng thế này. Vàng bạc của cải nhiều đến đâu cũng khó bảo toàn. Sau cải cách, tòa nhà bị một đơn vị chiếm làm khu ở tập trung cho công nhân. Thoáng một cái đã có hơn ba mươi hộ gia đình dọn đến ở kín tòa nhà. Cửa lớn ở chính giữa tòa nhà với mười mấy bậc thềm toàn làm từ đá cẩm thạch. Cầu thang được làm từ gỗ thượng đẳng, thế nên qua mấy chục năm lịch sử rồi giờ vẫn dùng được. Nhưng mỗi khi có người đi lại là tiếng kẽo kẹt lại vang lên, đông người lên xuống một chút thì thật đinh tai nhức óc. Theo đà phát triển của thành phố biến khu dân cư này thành một khu phố ồn ào. Nhưng với dáng vẻ như vậy tòa nhà thật lạc lõng giữa quang cảnh hiện đại của cả thành phố. Số phận của khu đất này lại bị một ông chủ vô danh mua lại. Họ dự tính sau mười tháng ở đó sẽ mọc lên một tòa cao ốc làm siêu thị. Vì cái dự án đó mà các hộ gia đình vốn dĩ ở đây lâu năm đều từ từ dọn đi hết, chỉ còn lại một vài sinh viên mới tốt nghiệp là còn ở lại. Bởi lẽ tiền thuê nhà rẻ và họ cũng chẳng vội vàng gì chuyển đi nơi khác. Những sinh viên đầu tiên dọn đến đây ở chỉ có Trương Khiết và Vương Thổ, không lâu sau họ giới thiệu với bạn bè và có thêm vài thanh niên dọn đến ở chung. Dưới chân cầu thang ngập ngụa rác thải của những người ở trọ trước đây để lại khi họ dọn đi. Và nếu có ai đó qua đây vào buổi tối, đi lên cầu thang ắt hẳn sẽ nghe thấy những âm thanh nghe như tiếng người nghiến răng kèn kẹt dội lại mà khó tránh khỏi cảm giác rờn rợn. Tầng một có căn phòng nhỏ là nơi mà các hộ dân ở đây làm kho để đồ. Còn có một gian phòng có vẻ rất lâu rồi không còn ai ở cả. Theo lời kể của chủ cũ căn nhà thì ở đó đã từng có người chết nên gần như không có ai qua lại đó nữa. Cửa ra vào bị mạng nhện giăng đầy, Vương Thổ lần nào đi qua đây đều ngó trước nhìn sau chẳng phải vì sợ mà vì cậu rất tò mò. Cuối tuần trước Trương Khiết ngồi lì trong phòng, lên mạng đốt thời gian, mở QQ (mạng chat của Trung Quốc) nhưng không có ai trên mạng cả, bộ dạng coi vẻ hơi thất vọng. Vài giây sau tiếng chim cánh cụt tít tít báo có người để lại tin nhắn, anh ta nhởn nhơ mở QQ xem tin. Dòng tin nhắn làm cậu hiếu kỳ vì của một cái nick lạ với nội dung "Bây giờ tôi đến tìm bạn". Anh ta lục tung phần danh mục bạn bè để tìm kỹ xem lời nhắn đó của ai nhưng vô tác dụng. Không có một liên hệ nào để tìm ra manh mối hết. Thêm vào đó người nhắn cũng không nhắn gì nữa cả, kỳ quái. Ngoài bạn học ra thì là bạn thân mà gần đây cũng không thấy ai đến tìm anh ta cả. Người chủ của dòng tin nhắn là ai mà sao không tài nào đoán ra được! Trương Khiết nghĩ thầm "thôi kệ vậy", không tìm hiểu nữa. Bạn bè có đến thì cũng sẽ gọi điện, cậu quay ra tập trung làm việc khác. Vương Thổ buồn chán đến tìm Trương Khiết ngồi nói chuyện. Vương Thổ vốn dĩ đối với chuyện tâm linh rất hứng thú, nhất là những chuyện thuộc loại hồn vía ma quỷ. Chỉ cần nhắc đến chủ đề này là cậu có thể nói không ngớt, hai người nói từ phim ma cho đến chuyện kinh dị Nhật v.v... Thế nào là ma núi, ma suối, ma đói... Họ nói tất cả chuyện cổ quái ma quỷ bốn phương mà tỉnh queo đầy cuốn hút làm cho ai cũng tò mò. Những thanh niên có trí tưởng tượng phong phú như họ đều thích khám phá cái mạo hiểm, cái kinh dị. Thạch Nham đưa ra gợi ý, đều là đốt thời gian vậy tại sao chúng ta không tổ chức một câu lạc bộ "Hội kinh dị". Mỗi cuối tuần chúng ta tụ họp để nghe một người kể về câu chuyện ma mà họ thấy tâm đắc nhất, và thành viên giới hạn là cư dân trong tòa nhà này. Như nắng hạn gặp mưa rào, ý kiến được mọi người cùng ủng hộ, tất cả thành viên gồm bảy người. Vài ý kiến đầu tiên đưa ra nhằm làm cho không khí của những buổi kể chuyện thêm phần kì bí gồm: đóng cửa, tắt đèn... trong căn phòng đêm tối mọi người lắng nghe những câu chuyện ma kinh điển. Những cô bé, cậu bé đâu biết ngày họ tụ tập lại với nhau cũng là ngày mà câu chuyện kì bí có thật sẽ xảy đến với họ cũng bắt đầu. ... Mời các bạn đón đọc Máy Ảnh Ma Ám của tác giả Quái Đảm Hiệp Hội.
Đường Vào Ngôi Làng Ma - Quái Đàm Hiệp Hội
Bảy Ngôi Làng Ma - Đường Vào Ngôi Làng Ma nằm trong một bộ truyện kinh dị của Quái đàm hiệp hội (Hội kể chuyện quái dị số 1 tại Trung Quốc). Truyện gồm những câu chuyện tiếp nối, đan xen giữa những bi kịch, mờ ám và quái dị, những cuộc đấu tranh giữa những tâm hồn trong sáng, cao thượng với sự tăm tối, hiểm ác, tạo nên những kịch tính cao độ, hấp dẫn độc giả trong từng trang sách. Những câu chuyện kỳ dị được kể trên internet khiến người đọc phải rùng mình bởi những suy nghĩ kỳ dị và méo mó trong tâm hồn của những người đang sống. Ranh giới giữa văn học và cuộc sống đôi lúc rất mong manh. Có những tác phẩm làm người đọc đọc xong thấy con tim vui trở lại, thấy cuộc sống tươi đẹp. Với quyển truyện này, bạn đọc xong "cái chết" để hiểu hơn ý nghĩa của sự "tồn tại", đọc xong truyện ma quỷ để bạn hiểu giá trị của cuộc sống. Bảy Ngôi Làng Ma gồm có:   Đường Vào Ngôi Làng Ma Con Đường Cuối Làng *** Con đường cái chạy bao quanh ngôi làng tĩnh mịch từ lâu đã không còn giấu chân người và xe qua lại, đâu đây mùi tử khí ngùn ngụt toả ra. Không ai còn nhớ rõ, từ lúc nào, chiếc xe hơi cuối cùng đi qua trên con đường đã khô nẻ đó nữa. Đấy là một ngôi làng đã chìm vào quên lãng mà ngay cả Chúa cũng đã xoá tên, nó già nua, tiều tuỵ và cũng đã kiệt cùng hy vọng như một thây khô, già yếu thoi thóp hơi tàn. Bầu trời đỏ thẫm một màu máu chụp xuống ngôi làng, cái màu đỏ rợn người đó như muốn nuốt lấy ngôi làng đang lê lết sự sống trên bãi đời hoang vắng. Trên vệt đất bằng, khô cháy thấp thoáng bóng người lúc ẩn lúc hiện, dưới ánh tà dương, nó vật vờ như u hồn người chết thảm. Nó lao đi như điên dại với chiếc bút vẽ và giấy trắng trong tay, tiếng thở nặng nề hổn hển cứ vang vang dưới cánh đồng khô nứt. Nó muốn truy tìm một người, một người mà nó đã mất công truy tìm từ rất lâu rồi! Trong lúc lao chạy, hắn cảm thấy từng cơn đau dưới hai bàn chân trần, bỗng một gót chân hắn bị rách toạc ra và hắn ngã quỵ xuống đất. Quay đầu nhìn lại gót chân, hắn chỉ thấy một vật hình dạng giống như nắm đấm bàn tay đang gò lấy gót chân mình. "Anh! Là anh à?" Hắn vội la lên. Vết thương hình nắm đấm vẫn im thin thít chẳng chút phản ứng gì, vẫn cứ nắm chặt gót chân hắn, yết hầu hắn như có vật gì đang chạy tứ tung trong đó, hai cánh tay bỗng nhiên nắm chặt lại. Hắn vội vã lao tới đám cỏ rậm phía trước mặt, ra sức lần mò tìm kiếm chủ nhân của bàn chân khô không khốc đó. Dù đó là một thây người, thì hắn vẫn cứ muốn tìm cho bằng được chủ nhân của cánh tay kia. Trong thoáng chốc, nỗi thất vọng đã bao phủ tâm hồn hắn, hắn gục quỵ xuống đất rồi cười gằn trong nỗi sợ thất thanh. Hoá ra, chẳng phải là bàn tay ai buộc chân hắn cả, đó chỉ là một sợi dây cát đằng đã khô mà thôi. Trên đầu hắn, vụt qua mấy con quạ đen, “quác” một tiếng ai oán ghê người, tiếng kêu như xé toang bầu trời đỏ ối. Sau trận cười gằn thảm thương đó hắn ậm ự mấy tiếng rồi vội vàng nhặt lấy chiếc bút vẽ và mảnh giấy trắng đang nằm bên mình lên, vội vàng vẽ cảnh đám cỏ hoang rậm rạp trước mặt. Mấy sợi gân xanh trên trán hắn lại nổi lên, từ đôi mắt đỏ ngầu những đường mạch máu giờ đã lộ ra vẻ chú tâm cao độ, bàn tay phải như được điều khiển bởi bàn tay quỷ thần nằm ngoài tầm kiểm soát của ý chí, thế là hắn cứ cặm cụi vẽ một cách máy móc cảnh vật trước mắt. Sau khi vẽ xong, hắn bỗng thấy tim đập liên hồi, hắn há mồm thở dốc giống như vận động viên chạy đua vòng cuối. Sau một hồi, hơi thở đã trở lại bình thường, hắn nhìn lại bản vẽ vừa phác thảo trong tay… "Không có ! Không có…" Cả bức vẽ, ngoài những đám cỏ rậm mọc bừa phứa ra, thì chẳng có gì cả! "Tại sao?" Hắn nghiến chặt răng, cúi đầu nôn ra mấy tiếng: "Mẹ kiếp, rốt cục mày ở đâu?" ... Mời các bạn đón đọc Đường Vào Ngôi Làng Ma của tác giả Quái Đàm Hiệp Hội.