Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tiếng Ngọt

Văn án: Căn hộ đối diện cửa nhà Tô Mạch có một người đàn ông chuyển tới, khiêm khiêm quân tử*, ôn nhuận như ngọc, chuẩn kiểu cô thích. Anh ta mỉm cười, mắt mi dịu dàng: “Anh tên là Trâu Tinh Thần, em có thể gọi anh là A Thần.” Cô đỏ mặt, giọng mềm mại: “Em là Tiểu Mạt Lị**.” Từ đấy, hai sinh viên tốt nghiệp loại ưu của Học viện diễn xuất trung ương*** bắt đầu cuộc sống đua tranh so kè diễn xuất của họ. Cho tới một ngày, nhà thiết kế chính Tô Mạch đại diện cho công ty đi gặp bên B, nhìn thấy nam thần hoàn mỹ trong cảm nhận của mình đập bàn mắng chửi người ta trong phòng họp: “Chút bug vặt như thế cũng không nhìn ra, hả, không muốn làm việc thì cút hết đi cho ông!” Tô Mạch: “…” *người quân tử lấy cung kính, nhường nhịn làm lễ. **Mạt và Mạch đều đọc là /mò/, mạt lị là tên gọi chung của họ hoa nhài (gồm nhiều loài) có cánh trắng, mùi thơm. ***nói đểu, không có trường này. *** Ngày đầu tiên chuyển nhà đến chung cư cao cấp mới, tổng giám đốc công ty IT Trâu Tinh Thần, người đàn ông tài giỏi kiêu căng mắt luôn đặt trên đỉnh đầu, thế mà lại nhìn trúng một cô gái, chính là mỹ nữ dịu dàng yêu kiều nhà hàng xóm Tô Mạch. Anh đặt mục tiêu sẽ theo đuổi nàng trong 7 ngày. Vừa vặn kịp thời gian trước khi anh bận rộn chuẩn bị ra mắt game mới. Tô Mạch, nhà thiết kế bề ngoài dịu dàng tao nhã bên trong sắc sảo, nghiện hư vinh hơn nghiện thuốc phiện, đặc biệt yêu thích kiểu đàn ông lịch lãm, ôn nhuận như ngọc, quan trọng là nhà giàu nhiều tiền. Đúng là những điểm mà nàng nhìn thấy trên người Trâu Tinh Thần. Nàng muốn chinh phục anh ta! Phương pháp cổ điển chưa bao giờ lỗi thời và luôn hiệu quả trong việc tán tỉnh đã được cả Trâu Tinh Thần, người không có chút kinh nghiệm thực chiến nhưng là tình thánh về lý thuyết sau khi bỏ ra cả đêm nghiên cứu đủ mọi bí kíp tán gái từ Đông sang Tây từ cổ chí kim, lẫn Tô Mạch lựa chọn áp dụng đó là: ngụy trang bản thân thành hình mẫu hoàn hảo lý tưởng. Vậy nên, Trâu Tinh Thần ngoài vốn sẵn có là ngoại hình và địa vị xã hội bậc nhất, bonus thêm em xe Bentley bản giới hạn thì đã khoác lên mình vỏ bọc của bậc quân tử nho nhã, khí độ có thừa để che giấu tính tình cục cằn, ngạo mạn, soi mói bên trong; Tô Mạch bên cạnh nhan sắc và vóc dáng mê ly trời ban cũng không quên điểm trang thêm cho mình bằng hình ảnh tiểu thư thục nữ con nhà gia giáo. Với lớp vỏ ngoài hoàn hảo đó, họ bắt đầu quá trình anh thả thính em em thả thính anh chúng mình cùng thả thính nhau. Người đi săn và con mồi. Chỉ là, không ai có thể phân biệt rõ ràng được trong cuộc chiến này, ai mới là người đi săn, ai mới là con mồi thật sự đây. Hơn nửa tháng sau, khi cuộc chiến ngầm đó kết thúc, Trâu Tinh Thần như ý nguyện ôm được người đẹp về, Tô Mạch cũng có được người đàn ông hàng đầu đáp ứng mọi yêu cầu mà nàng và gia đình mong muốn, à, trừ việc anh ta không hề lịch lãm ôn nhu như nàng hằng tưởng, cơ mà cũng chẳng sao, vì hàng thượng phẩm vẫn luôn là hàng thượng phẩm. Nhưng, vào đúng ngày đính hôn của họ, cả cô dâu và chú rể, vậy mà đều không có mặt. Bởi vì đêm hôm trước ngày cưới, khi Trâu Tinh Thần hỏi Tô Mạch "Em có yêu anh không?" thì đáp lại anh chỉ là một sự im lặng đáng sợ. Nàng không biết. Vậy nên họ từ bỏ. Nhưng cũng ngay sau đó, khi phát hiện ra mình đã mất anh rồi, thì Tô Mạch mới lại chân chính nhận ra, nàng không thể chấp nhận một cuộc sống không có Trâu Tinh Thần. Nàng, đã yêu anh, vô phương cứu chữa yêu anh. Mặc kệ anh là người đàn ông độc miệng, mặc kệ anh không phải hình mẫu lý tưởng theo tiêu chuẩn của nàng, nhưng vào giây phút nàng bị gã béo phó tổng giám đốc dùng dây lưng trói vào ghế rồi chuẩn bị chà đạp đêm ấy, vào giây phút nàng đã buông bỏ hết mọi niềm hi vọng, thì anh xuất hiện như một vị thần, phá màn đêm mang theo ánh sáng rực rỡ mà ấm áp tới cứu nàng, kéo nàng ra từ trong địa ngục. Chính vào giây phút đó, nàng đã yêu anh. Hoặc cũng có thể, nàng đã dần yêu anh vào lúc nàng chẳng hề hay biết. Dù sao thì, Tô Mạch muốn có lại người đàn ông này. Nàng đã làm mất thứ quan trọng nhất với mình, nàng phải lấy lại nó. Bằng mọi giá. Thế nhưng, Trâu Tinh Thần lại là ai chứ? Anh luôn biết mình muốn gì, hành sự nhất quán, mạnh mẽ, dứt khoát, gọn gàng. Muốn thu phục lại lão tử ư? Không có cửa đâu! Vậy nên chúng ta hãy cũng nhau chờ xem quá trình mà nhà thiết kế quyến rũ giảo hoạt Tô Mạch đã làm như thế nào, dùng bảy bảy bốn chín phương pháp trừ yêu diệt quái để thuần phục tổng giám đốc yêu nghiệt của công ty IT hàng đầu khoa kỹ Tinh Thần; xem một Trâu Tinh Thần kiêu căng ngạo mạn biến thái dùng đủ hình thức bắt nạt Tô Mạch rồi dần dần cũng đành cam tâm tình nguyện chịu trói và nghiệp quật lại anh không chừa phát nào ra sao. Xin hứa hẹn với mọi người đó là một quá trình siêu cấp, siêu siêu cấp sảng khoái ạ~ Phải nói rằng đã lâu lắm rồi mình mới lại đọc được một cuốn truyện với những tình huống hài hước và những màn "đấu đá" nhau của nam nữ chính khiến mình hưng phấn đến như vậy, mỗi khi hai bạn đứng cạnh nhau là mình cảm thấy như mọi huyết mạch trong cơ thể cứ sôi lên sùng sục, mỗi tế bào giác quan đều rúng động theo từng lời bọn họ đối đáp, phấn khích cực độ. Chất hài trong "Tiếng ngọt" là cái chất hài mà không phô, không thô, hài duyên dáng hài thanh lịch hài huê hậu, bảo đảm sẽ khiến bạn được cười sung sướng cười khoái trá cười lăn từ trên ghế xuống cười bò từ dưới giường lên... Nhưng câu chuyện này cũng không hoàn toàn chỉ có tiếng cười. Xen lẫn niềm vui là những nỗi buồn rất thật. Giống như dưới lớp vỏ bọc của mỗi nhân vật chính, họ đều có cho mình một câu chuyện xưa, câu chuyện đã biến họ trở thành con người như ngày hôm nay, dẫn họ tới những hành động và lựa chọn đôi khi ấu trĩ như vậy. Phải, mình muốn nói về nam nữ chính, mình muốn bao biện và giải thích cho họ. Vì cả Trâu Tinh Thần, cả Tô Mạch, đều xứng đáng được yêu thương. Trâu Tinh Thần của thời niên thiếu từng là một chàng thanh niên vô cùng hoạt bát sáng sủa, vô cùng đáng yêu. Bố mất, anh theo mẹ tái giá về ở nhà họ Chu. Tại đây, anh gặp Chu Thẩm Nhã, con gái riêng của dượng. Anh gần gũi và quý mến cô bé như em ruột, nhưng cô gái đó lại đem lòng yêu anh. Cô tỏ tình, anh từ chối. Ngày hôm sau, cô gái ấy chết đuối, nghi vấn tự tử vì tình. Mọi tội lỗi đổ lên đầu Trâu Tinh Thần. Ngoài mặt không thừa nhận, nhưng tự sâu trong thâm tâm Trâu Tinh Thần anh đã gán cho mình tội danh giết người. Anh cõng trên mình ám ảnh tội trạng đó nhiều năm trời, dần tách rời gia đình, cũng biến mình thành người đàn ông lạnh lùng, tĩnh lặng, cách xa tình yêu. Ngày đó theo đuổi Tô Mạch, cũng bởi vì sức ép từ việc bà nội suốt ngày yêu cầu đi xem mắt. Nhưng trừ việc từng ngụy trang bản thân mình thành một người đàn ông lịch thiệp, ôn hoà, thì tình cảm anh dành cho Tô Mạch từ đầu đến cuối là chân thành. Anh thực sự thích nàng, yêu nàng; vì thích nên muốn nàng biết con người thật của mình, lại sợ nàng sẽ không đón nhận nó; vì yêu nên mới bắt đầu lo lắng nàng có thật lòng với mình hay không. Lần đầu tiên trong đời, người đàn ông cao cao tại thượng đó biết hai chữ ghen tị viết như thế nào. Anh ghen với Cố Bắc Đồ, kẻ anh vốn không bao giờ đặt vào mắt nhưng lại là rung động thuở thiếu thời của Tô Mạch. Cố Bắc Đồ, một phần thanh xuân của Tô Mạch, nhưng đáng tiếc không phải thanh xuân đẹp đẽ, mà chính là một thanh xuân u ám mà nàng đã luôn chỉ muốn quên đi. Năm đó, Tô Mạch, con một gia đình bình thường nhưng lại có một người mẹ rất tham vọng, mong muốn con gái tiền đồ vô lượng nên đã dốc hết toàn lực để nuôi dạy, bồi dưỡng nàng như dòng dõi thế gia; thậm chí bán nhà để xin cho nàng vào học tại ngôi trường quý tộc cấp 3 chỉ toàn nhà giàu. Nhưng bà đâu biết, tại đây, cô gái nhỏ bị mấy tiểu thư nhà hào môn ỷ giàu hiếp nghèo bắt nạt, lăng nhục, bạo lực học đường, mà đỉnh điểm nhất, chính là sự lừa gạt tình cảm của Cố Bắc Đồ, một trong những đại công tử danh giá nhất nhì trường. Anh ta chủ động tán tỉnh Tô Mạch vì một trò cá cược hèn hạ của lũ con trai, khiến nàng trao cho anh ta tất cả những rung động trong sáng, thuần khiết nhất của tuổi học trò, viết thư tình cho anh ta để rồi cuối cũng nhận được chỉ là sự thật trần trụi tàn nhẫn, anh ta đã chà đạp không chỉ lên tình cảm mà cả lòng tự tôn của Tô Mạch, biến nàng trở thành trò cười cho cả trường... Thanh xuân của Tô Mạch đã trôi qua trong tự ti và cô độc vô tận như thế, đau đớn đã trui rèn nàng thành một người phụ nữ giỏi giang, độc lập, mạnh mẽ, dùng kiên cường để che đậy sự mềm yếu của bản thân, ngăn cách mình với thế giới nóng lạnh bên ngoài. Nhưng nỗi đau ngày đó để lại một vết sẹo quá lớn trong nàng, khiến nàng cũng đồng thời trở thành người ham hư vinh và lạc trôi trong sự ham hư vinh đó. Ngày ấy khi gặp gỡ phiên bản lịch lãm Trâu Tinh Thần, kiểu của Cố Bắc Đại ngày xưa, nàng lập tức sôi trào ham muốn mãnh liệt muốn chinh phục anh, như thể nếu chinh phục được anh, nàng sẽ có thể dẫm đạp được quá khứ dưới gót chân mình. Ấu trĩ mà bệnh hoạn. Tô Mạch biết. Nhưng vẫn không thể ngừng được. Vậy nên, sau này, ngay cả khi nàng đã yêu Trâu Tinh Thần, nàng cũng không nhận ra, hoặc là không dám tin mình lại có thể thật sự yêu một người bằng tình cảm đơn thuần đến như thế. Trâu Tinh Thần đã chữa lành cho nàng, mang lại sự tự tin chân chính cho nàng, sự tự tin từ sâu thẳm tâm hồn mà không cần phải có sự trợ giúp từ quần áo, túi xách hay trang sức đắt tiền hàng hiệu. Anh khiến nàng rũ bỏ những ám ảnh và nỗi đau quá khứ, nàng không cần dùng chúng để thời thời khắc khắc nhắc nhở mình phải mạnh mẽ nữa, bởi vì nàng đã có anh. Nói thêm về nam chính Trâu Tinh Thần, với chiều cao 1m86, thân hình cân đối, khuôn mặt đẹp trai mê hoặc chúng sinh, thiên tài IT, thông minh, nhạy bén, gia đình giàu có lại thêm bản lĩnh tự mình lập nghiệp, cũng may ông trời còn có mắt nên ngoài những ưu điểm vượt trội trên thì "ưu ái" ban thêm cho anh tính tình tự cao tự đại tự luyến, đặc biệt là cái miệng chuyên nói phũ, thấy sai thấy ghét là phang luôn không ngần ngại chi. Cơ mà, để Mị nói cho mà nghe nhé, mặc dù Trâu Tinh Thần hơi ác khẩu một chút, nhưng đó là bởi vì anh quá lười giả tạo, cách sống và xử sự của anh là vĩnh viễn trung thực với lòng mình. Và bằng những hành động của Trâu Tinh Thần, bạn cũng sẽ thấy rằng một người đàn ông "làm" được (xin hãy suy nghĩ chữ "làm" này trên nhiều phương diện, không phải chỉ nói một phương diện kia, còn ý reviewer phương diện kia là gì thì team mê thịt chúng ta đều tự hiểu với nhau cả rồi phải hôn ????) còn đáng giá hơn gấp trăm lần một người đàn ông ôn nhu chỉ biết nói lời ngon tiếng ngọt: anh ấy có đầy đủ sức mạnh để bảo vệ bạn, che chở bạn, dùng chính sự ngạo nghễ của mình đè bẹp những kẻ bắt nạt, coi thường, tổn thương bạn. Và khi một người đàn ông vốn cục cằn trở nên dịu dàng, riêng cho mình bạn, thì sự dịu dàng ấy có thể nghiền nát mọi trái tim cứng rắn nhất. "Về sau không được khóc nữa" Cô cười cười: "Em không khóc, em cũng không khóc nữa" "Muốn khóc cũng được, trừ khi..." Anh cúi đầu cọ cọ tóc cô, môi chầm chậm dịch sát về phía tai, hôn cô rồi thủ thỉ nốt nửa câu còn lại, "trừ khi là bị ông đây làm tới khóc".* .... "Anh muốn em được sống một cách đơn thuần. Ở bên anh, em chỉ cần phụ trách tự do và vui vẻ là được" Anh cúi đầu hôn những hạt nước mắt đang rơi của cô "Về sau, không ai được phép khi dễ em" Cô ngẩng đầu, nghe anh bổ sung thêm, "trừ bỏ anh".** .... Còn về Tô Mạch, là một trong kiểu nữ chính nữ cường nhân mà mình vô cùng thưởng thức. Nàng xinh đẹp, duyên dáng, thông minh, giống như một con mèo, mặt ngoài dịu dàng vô hại nhưng khi cần có thể xoè móng vuốt ra túm chặt con mồi. Dù dòng đời xô đẩy nhưng Tô Mạch vẫn giữ được cho mình tấm lòng thiện lương, thương mến và giúp đỡ mọi người, có lẽ chính điểm này đã khiến Trâu Tinh Thần yêu nàng. Như ngày hôm đó, người phụ nữ chanh chua hung dữ do hiểu lầm nên lén xông vào nhà hàng riêng để đánh ghen với nàng, nhưng nàng không tức giận mà nhẹ nhàng dùng lí trí phân tích cho người đàn bà đó hiểu, khi xong việc còn ân cần nhặt hộ đôi giày đeo vào giúp bà ta và nhắc phục vụ để bà đi ra ở cửa trước. Đúng vậy, không phải vẻ thục nữ gia giáo mà nàng cố phơi bày ra đã hạ gục Trâu Tinh Thần, mà chính những hành động nhỏ đầy tính người của nàng đã dần khiến anh rung động... Nhưng so với sự lương thiện ấy của Tô Mạch thì chính cách nàng đối xử với những kẻ đã từng hãm hại, cư xử ác ý đối với nàng mới càng khiến mình vỗ tay tán thưởng. Cực kì dứt khoát. Người đã tổn thương ta thì ta tuyệt đối không tha thứ cho người, không bao giờ. Và mình vô cùng hâm mộ cái cách mà Tô Mạch dùng để theo đuổi lại Trâu Tinh Thần. Anh đã tác oai tác quái thế nào chứ, ví như nàng tặng anh hoa hồng đỏ, anh đòi phải là hoa bách hợp, đặt 7 bông anh lại yêu sách phải 8 bông, để lấy may; mà còn là loại nửa hồng nửa trắng, hồng quá hay trắng quá cũng không được, màu hồng chiếm 40%, màu trắng chiếm 60%, biến thái đến không nhìn nổi nhưng nàng đều chiều anh hết theo đúng nguyên tắc "Kẻ làm đại sự, phải biết nhẫn!". Team nhà gái cứ yên tâm chẳng cần lo Tô Mạch phải chịu thiệt, dù lúc này đúng là nàng đang chịu thiệt thật, nhưng phương châm dẫn đường soi lối nàng chân chính là "Để những gì anh ta gây ra hôm nay, hoá thành lệ hối hận mai sau". Trả giá và mệt nhọc bây giờ, sau này sẽ đòi lại gấp đôi. Vậy nên, Trâu tổng à, xin ngài hãy tự bảo trọng~ Ngoài cặp đôi Ảnh đế Ảnh hậu, thì mình còn muốn dành rất nhiều lời khen ngợi cho dàn harem aka nhân viên của Trâu tổng. các anh xứng đáng nhận giải Oscar cho diễn viên hỗ trợ xuất sắc nhất. Mèng ơi, cái công ty gì mà nhân viên người nào người nấy muối mặn bằng cả mấy đại dương gộp lại. Thật sự quá thích môi trường làm việc aka văn hoá doanh nghiệp của công ty khoa kỹ Tinh Thần luôn, nếu không phiền cho em xin một chân trà nước điếu đóm với nhé! Có thể khẳng định, Tiếng ngọt là một trong những cuốn truyện xuất sắc nhất mà mình đọc trong thời gian gần đây, và sẽ nó đưa vào danh sách đọc lại. Có hài hước, có chủ đề, có kích tình, có nhân vật, có chemistry, có thịt (vụn). Riêng nói về phản ứng hoá học của nam nữ chính thì đúng là quá mức đỉnh cao các bạn ạ. Theo lời editor thì Tô Mạch và Trâu Tinh Thần có hai dao động sóng cùng tần số, hai kẻ kiêu ngạo gặp nhau, bắt được sóng là cùng cộng hưởng, biên độ dao động tăng gấp đôi, kiêu ngạo tăng gấp đôi. Vì thế khi mà Hoàng đế ngạo mạn đối đầu với Nữ vương kiêu hãnh thì tất yếu sẽ dẫn đến khắc khẩu vô số lần, yêu nhau rồi mà vẫn suốt ngày so chiêu phân cao thấp suốt, nhưng mà yên tâm, chính là kiểu yêu nhau lắm cắn nhau đau, càng so chiêu thì chỉ càng thấy kích tình bay đầy trời, cẩu lương rải tung toé thôi à~ Truyện hiện đã được edit hoàn tại nhà của bạn taopho5k, editor có thâm niên lâu năm trong ngành chuyển ngữ, thật sự sau khi đọc mấy chương convert thì mình càng sâu sắc cảm nhận trình độ edit của bạn ấy, nhất là cái cách khơi gợi sự hài hước một cách vừa lầy lội lại vừa duyên dáng nó đỉnh cao như thế nào. Quá giỏi rồi. Vậy nên, lâu lắm rồi, mình mới lại mang trong mình tâm thế tự tin đến vậy mà hô to dõng dạc nhấn mạnh với các bạn rằng: Hố này, nhất định phải nhảy. Nhiệt liệt, nhiệt liệt đề cử ạ! *** Cuối tháng Tư, hoa qiong (quỳnh) đã nở, từng đám từng đám trắng muốt trĩu đầu cành biếc. Gió thổi qua, nhành hoa lay, điểm tô cho đời thêm mấy phần thanh tân, trong trẻo. Tô Mạch cầm tách cà phê đứng tựa ở cửa phòng nước nghe tiếng người thảo luận ở trong. Tựa như nghe được điều gì làm người vui vẻ, mắt nàng nheo nheo, khóe môi thoáng một nụ cười nhẹ nhàng giảo hoạt như thể hồ ly. Niềm vui chỉ thoáng qua trong giây lát ở một góc không ai khác nhìn thấy, không cách nào bắt giữ được. Tới khi nàng đã gõ đôi cao gót bỏ đi rồi, những người ở trong vẫn còn đang tiếp tục cuộc chuyện trò. “Trong số mấy nhà thiết kế chính, Mạch tỷ có năng lực nghiệp vụ mạnh nhất, tính cách cũng tốt. Giám đốc nghệ thuật đi rồi, lại không thấy công ty chuẩn bị mời người mới, chắc chắn là chị ấy lên thay.” “Thứ Sáu tuần trước, tôi tăng ca về muộn, thấy Phó tổng giám đốc Lý gọi mình chị ấy vào phòng nói chuyện, chắc chắn là để nói chuyện này rồi.” … Giữa trưa, tại tầng một của một trung tâm thương mại gần công ty. “Cái này màu thế nào?” Tô Mạch đứng trước quầy của Givenchy, nhấp môi nhìn gương, quay đầu lại nhìn mới nhận ra Lâm Tiểu Linh cùng mình đi ăn trưa không có ở bên. Lúc này Lâm Tiểu Linh đang đứng nghe điện thoại ở cách đó không xa. Tô Mạch lau son môi đi, đổi sang thử màu khác. Nữ nhân viên bán hàng cười tươi: “Quý khách rất có khí chất, nước da lại trắng, dùng màu nào cũng đều đẹp.” Nhờ kinh nghiệm bán hàng nhiều năm, chỉ cần liếc nhìn là nữ nhân viên có thể biết được ngay khách hàng nào là người có khả năng mua, dám chi tiền. Hôm nay Tô Mạch mặc một bộ váy liền thân màu đỏ, choàng khăn lụa tơ tằm đen bên ngoài, chất liệu nhẹ nhàng, trơn mượt, đường may đẹp, đều là của những nhãn hiệu tiếng tăm. Tô Mạch mỉm cười với nữ nhân viên bán hàng: “Cảm ơn.” Giọng nàng mềm mại, nụ cười rất mực dịu dàng, không giống một người phụ nữ dãi dầu sương gió với công việc, mà giống với một tiểu thư xuất thân danh gia vọng tộc được giáo dục hết sức cẩn thận. Lúc Lâm Tiểu Linh cầm điện thoại quay lại, đôi mắt đã đỏ hoe. Tô Mạch quay lại nhìn: “Sao vậy? Lại bị tay khách hàng kia mắng à?” Lâm Tiểu Linh gật đầu, không lên tiếng, mắt ầng ậc nước, xem ra là bị mắng rất nặng. Mời các bạn đón đọc Tiếng Ngọt của tác giả Trương Tiểu Tố.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Anh Là Định Mệnh Của Đời Em - Đinh Mặc
Có khi nào giữa dòng đời tấp nập, ta vô tình thấy nhau rồi nhận ra rằng đối phương chính là định mệnh của đời mình? Cô gái trong câu chuyện của chúng ta đã tìm thấy được định mệnh của đời mình, thế nhưng cô phải trải qua rất nhiều chuyện bi hài, vượt qua sự sắp xếp hôn nhân của mẹ và người bạn thân của cô. Cô có thể lấy lý do công việc để thoái thác việc "xem mắt ép buộc" này, nhưng làm rồi thì cũng phải có lúc nghỉ chứ? Mùng một tháng năm cả thế giới được nghỉ đó, cô không trì hoãn được nữa. *** Anh không kìm chế được nở nụ cười, nâng mặt tôi lên, sâu sắc nói: "Nhưng cô gái hoạt bát như vậy lại tràn ngập chính nghĩa, dũng cảm mà đáng yêu... Mỗi lần bọn anh họp với em, em luôn nghiêm túc, mím môi, muốn cười lại cố nén không dám cười, còn cẩn thận viết bút ký nữa chứ..." "Ai nha! Không được nói!" Tôi hắng giọng, không ngờ anh luôn luôn lạnh lùng lại có thể nói ra những lời xúc động như thế. Tôi hơi đỏ mặt... Nhớ tới đến lần đầu tiên gặp anh, tôi còn đánh lén cảnh sát! ... Mời các bạn đón đọc Anh Là Định Mệnh Của Đời Em của tác giả Đinh Mặc.
Ai Là Ai Của Ai - Tiên Chanh
Ai là ai của ai, là câu chuyện tình yêu của những người trẻ trong thế giới hiện đại do Tiên Chanh tạo nên. Một thế giới có gần 8 tỉ người, một thành phố tấp nập, hối hả, một cuộc sống có rất nhiều người gặp bạn, cũng có rất nhiều người đi qua bạn, khiến bạn rất mơ hồ, đâu mới là mảnh ghép của mình. Ai là ai, của ai? Bạn có chắc chắn người yêu hiện tại của mình sẽ là người đi cùng mình đến suốt cuộc đời? Bạn có chắc một người qua đường xa lạ hôm nay, sẽ không phải là một nửa của mình ngày mai? Viên Hỷ, là một cô gái mơ hồ như thế. Xinh đẹp, hiếu thảo, cô mang trong mình nỗi day dứt, với mối tình đã tan vỡ cách đây 4 năm. Tan Có lẽ cũng không hẳn là tan vỡ, chỉ là người cô yêu đã đi tới một nơi rất xa, nơi cô không thể theo cùng. Nhưng Viên Hỷ vẫn luôn chờ, chờ ngày anh quay về, cũng ôm ấp thứ tình cảm, mà sau 4 năm, không biết vẫn còn là tình yêu, hay đã biến chất, trở thành một hồi ức đẹp nhưng vô vọng? Cuộc đời Viên Hỷ thay đổi, khi cô gặp Bộ Hoài Vũ. Anh đẹp trai, xuất sắc, giàu có, anh trách nhiệm, trầm ổn, đáng tin, anh cũng đã từng có người yêu, một cô gái giỏi giang, tự lập, kiên cường, gia cảnh khó khăn, giống như…Viên Hỷ. Hai người đến với nhau rất tự nhiên, trên mức tình bạn, nhưng còn rất xa mới là tình yêu. Anh đưa cô đi làm hàng ngày, đón cô tan sở, cô thỉnh thoảng nấu canh cho anh, món canh tốt cho bệnh dạ dày. Họ luôn trầm lặng ở bên nhau như thế, im lặng nhưng rất hòa hợp. Nhưng trong suy nghĩ của cả hai người, họ không phải là “ai của ai”, nhưng nếu không thể tìm thấy người phụ hợp hơn, có lẽ qua một thời gian nữa, họ cũng sẽ kết hôn, an an ổn ổn sống qua ngày. Mọi thứ tưởng chừng như suôn sẻ, cho đến khi Hà Thích_người yêu cũ của Viên Hỷ quay về. Bộ Hoài Vũ tự động rút lui, vì anh nghĩ, mình sẽ không cho cô được thứ tình cảm toàn tâm toàn ý như thời còn trẻ, còn cô, cũng ngại ngùng gặp lại anh, trốn tránh vì điều gì, chính cô cũng không rõ. Viên Hỷ lâng lâng trong thứ cảm xúc vui vẻ, không nỡ buông tha hồi ức đẹp đẽ của những năm tháng sinh viên, cũng không nỡ quên đi tình cảm đầu đời của mình, nhưng ở đâu đó trong tim, tình cảm không rõ với Bộ Hoài Vũ, cô cũng không bỏ xuống được, chỉ là tự lừa mình dối người, tránh gặp anh mà thôi. Từ đây, truyện dần dần mở ra bí ẩn về hoàn cảnh của Viên Hỷ. Một gia đình nghèo ở thôn quê. Một người cha là cô nhi, luôn nghe lời vợ hết mực. Một bà mẹ thời trẻ vô cùng xinh đẹp, tính tình đanh đá, chua ngoa. Một người anh trai trí tuệ lại chỉ như một đứa trẻ. Tất cả gánh nặng, đổ lên hai vai Viên Hỷ. Bốn năm trước, vì mẹ dọa tự tử, sợ cô bỏ rơi anh trai, cô phải nuốt nước mắt chia tay với mối tình đầu, không thể theo anh sang Mỹ. Bốn năm sau, cũng chính vì mẹ, vì anh trai, mở ra mâu thuẫn không thể xóa bỏ giữa cô và anh. Mẹ cô quá đáng tới mức tận cùng. Nhiều khi, cô cũng không biết bà có phải là mẹ của cô không. Bà lại còn đòi cưới vợ cho anh trai, dẫn cô vợ hờ cùng anh trai lên căn nhà thuê của cô, bắt cô đi mua sắm cho cô gái nọ. Bà lấy chiếc nhẫn kim cương Hà Thích tặng cô đưa cho cô vợ hờ. Bà trách móc cô không thương anh trai, trách cô chưa đủ cô gắng, bà dồn mọi gánh nặng, mọi nỗi bực tức lên đầu cô. Vì bà là mẹ cô, cô vẫn luôn nhẫn nhịn. Và vì Hà Thích, nghĩ tới tương lai giữa cô và anh, cô cố gắng. Ước mong về một tương lai tươi sáng cùng với Hà Thích, là thứ động lực duy nhất giúp cô trụ vững lúc này. Nhưng đôi khi số phận lại đem đến quá nhiều tai ương. Anh trai bị đau ruột thừa, đưa vào viện cấp cứu. Mẹ cô chỉ biết khóc và trách mắng. Cô vợ hờ nằng nặc đòi về. Thiếu tiền, tinh thần căng thẳng, Viên Hỷ như gục ngã, còn Hà Thích, anh trốn tránh, cũng quá vô tâm. Anh là công tử nhà giàu, anh chưa từng trải qua khó khăn, anh chỉ biết mình yêu Viên Hỷ, một tình yêu có lẽ chưa đủ tinh tế, cũng chưa đủ bao dung và chở che. Đau đớn hơn, Viên Hỷ lại phải tận mắt chứng kiến một màn Hà Thích ôm một cô gái chân đang bó bột trong bệnh viện, cô như chết sững. Ella, cô tiểu thư con nhà danh giá, thanh mãi trúc mã với Hà Thích, từ Mỹ đuổi theo anh tới tận đây. Họ cũng đã từng có một thời gian, thậm chí Hà Thích đã phát sinh quan hệ với cô ta, nhưng cuối cùng lại quyết định chia tay. Ella không phục, tự tôn trong cô không cho phép cô từ bỏ, tình yêu của cô với anh càng khiến cô quyết tâm theo đuổi. Vì cớ gì, cô lại thua? Cô ta không tin. Ella đủ mặt dày,đủ vô sỉ, Hà Thích cũng đủ mập mờ, đủ thiếu quyết đoán. Khi Viên Hỷ đang chơi vơi giữa rất nhiều khó khăn, rất nhiều mệt nhọc, cái Hà Thích cho cô, chỉ là lời tỏ tình sáo rỗng. Anh yêu cô thật, nhưng không cho cô đủ quan tâm, anh không cho được cô cái cảm giác an toàn khi có một bờ vai để dựa, anh không đủ sức chống đỡ bầu trời của cô. Cái anh cho cô, là nỗi lo lắng vô cớ với Ella, là một lần đưa cô ra biển, có nến, có hoa nhưng không có áo ấm, giữa tiết trời đông rét mướt, là hồi ức đẹp đẽ 4 năm trước, đẹp mà không thực. Hà Thích vẫn cố chấp, Viên Hỷ cũng cố chấp, họ cố gắng để vượt qua chặng đường đã mệt mỏi đến cùng cực này, để kết thúc với bản kết quả xét nghiệm được làm giả của Ella, con của Viên Hỷ, khi sinh ra, rất có khả năng cũng sẽ gặp vấn đề về trí não. Viên Hỷ sụp đổ. Cô chọn buông tay. Cũng chọn cách làm Hà Thích dễ dàng chết tâm nhất, cô nói cô yêu Bộ Hoài Vũ. Hà Thích nói đúng, cô và anh, không phải do Ella, không phải do hoàn cảnh gia đình cô, không phải sự ngăn cản của gia đình anh, mà tan vỡ. Nguyên nhân chỉ đơn giản là họ không còn đủ yêu, không còn đủ tin tưởng, để đến với nhau, hay cùng đi qua khó khăn. Hà Thích bỏ về Mỹ. Khi Viên Hỷ khóc tới tê tâm liệt phế ở trong phòng, khi cô bất lực, run rẩy tới nỗi muốn hút thuốc lá để bình tĩnh lại, khi cô tuyệt vọng nhất, đau thương nhất, là Bộ Hoài Vũ ở bên cô. Là anh không ngại anh trai cô có vấn đề, nghiêm túc dẫn anh trai cô đi chơi. Là anh hiểu ý rời đi cô khi Hà Thích quay về. Là anh luôn đứng sau cô khi cô cần. Là anh chống đỡ cả bầu trời của cô khi cha cô mất. Là anh đưa bờ vai cho cô dựa vào, là anh cho cô mượn áo lau nước mắt, Bộ Hoài Vũ chưa từng nói yêu cô, nhưng lại làm cho cô nhiều hơn điều một người yêu có thể làm. Viên Hỷ từ có cảm tình, ngại ngùng, đến trốn tránh, cảm kích, rồi yêu anh lúc nào không hay. Từ người xa lạ, đến dần thân quen, từ bình lặng, đến cuồng nhiệt, hòa hợp, họ đi cùng nhau trên chặng đường Ai là ai của ai, để cùng nhau đi đến bến đỗ hạnh phúc. Nhưng câu chuyện, lại chưa dừng ở đó. Viên Hỷ, có lẽ là một trong những cô gái bất hạnh nhất mà tôi gặp. Hóa ra, mẹ của cô, thời trẻ lỡ yêu một thầy giáo đã có vợ, rồi mang thai. Cơn lũ quét qua, vợ chồng người đàn ông đó mất, để lại một đứa bé bị thiểu năng, chính là anh trai cô. Đủ nực cười, cũng đủ đau xót. Hóa ra, cô hy sinh mối tình đầu vì một người không liên quan, cô nai lưng kiếm tiền nuôi một người xa lạ, cha cô vì đi khuân vác kiếm tiền cho “anh trai cô” mà trượt chân ngã chết, cô và cha, là công cụ để bà mẹ thánh nhân của cô đền bù tội lỗi của mình. Chưa đủ, còn chưa đủ, cô thế nhưng lại có một người chị, là kết tinh tình yêu của mẹ cô và người đàn ông kia, bị cho đi lúc còn bé. Mẹ cô day dứt với chị cô, vì bà không thể nuôi nấng, còn chưa từng cho chị cô uống dòng sữa ngọt lành từ mẹ ruột. Chị ta “khổ sở” vô cùng. Cha mẹ nuôi là gia đình quyền quý, thương yêu như con ruột, được ăn sung mặc sướng từ bé, là tiểu thư chính hiệu, nực cười hơn, chị cô, lại là Ella. Ella sau khi về Mỹ kết hôn với Hà Thích, rồi phát hiện bị suy thận, mẹ cô, muốn cô, một cô gái mới kết hôn, đang có thai 5 tháng, nạo thai, hiến thận cho chị cô. Trên đời, còn thứ gì nực cười hơn thế này không? Dùng một câu của Bộ Hoài Vũ: “Một người mẹ như thế, không có cũng chẳng sao”. Là Bộ Hoài Vũ, nắm tay cô đi đến phòng bệnh của Ella, nói ra hết những nỗi uất ức trong lòng: “Không thể? Khi bà yêu một người đàn ông đã có vợ, sao bà chưa từng nghĩ bà không thể? Khi bà vì anh trai mà phớt lờ tôi, sao bà chưa từng nghĩ là bà không thể? Khi bà lấy cái chết ra uy hiếp tôi, sao bà chưa từng nghĩ là bà không thể? Bà mở to mắt nhìn tôi vì ông anh trai khờ khạo mà bị Hà gia xua đuổi, bà có không thể không? Khi bố tôi làm việc đến chết vì một thằng con không liên quan đến mình, sao bà chưa bao giờ nói bà không thể? Khi bà nhìn thấy vợ chồng tôi lo lắng đau khổ sợ thai nhi có vấn đề, sao bà chưa từng nghĩ là bà không thể? Hả? Bây giờ tôi không thể à? Sao tôi lại không thể được?” Cũng là anh, Bộ Hoài Vũ, bế cô lên khi cô gục ngã. Là anh, là anh đã nói với cô: “Người ích kỷ không phải chúng ta, mà là họ, chúng ta không nợ họ tí gì.” Đúng, họ không nợ ai, họ đã hy sinh, tha thứ, cho đi quá nhiều. Có lẽ ai đó nói tôi độc ác, nhưng tôi rất hài lòng với kết cục của Ella, của bà mẹ Viên Hỷ. Có ai đó đã nói, khi trồng một cái cây, bạn phải gieo hạt, ươm mầm, chăm sóc, đợi cây lớn, ra hoa, rồi kết tinh thành quả, cần phải có thời gian, nhân quả cũng vậy. Nhân quả thường không đến sớm, nên nhiều người bỏ qua nó, còn tôi, tôi luôn tin là có, và tôi cũng tin, không ai có trách nhiệm phải hy sinh mãi cho người khác. Kết lại Ai là ai của ai, là hình ảnh đôi vợ chồng cùng một bé trai kháu khỉnh, Sau lưng họ, tịch dương đang trôi xuống thành một đường thẳng, ráng chiều đang chiếu đỏ rực như lửa, khiến nửa bầu trời phía tây nhuộm thành một màu đỏ son. Họ, cuối cùng, cũng đến được bến đỗ hạnh phúc của cuộc đời. Mời các bạn đón đọc Ai Là Ai Của Ai của tác giả Tiên Chanh.
Tường Thành Không Cô Độc - Tuyên Trúc
Câu chuyện không quá xa lạ với những tình tiết xung quanh công việc của bác sĩ và quân nhân, những tình huống và cách xử lý. Tuy nhiên, tuyến nhân vật khá rối với mối quan hệ gia phả phức tạp, cách kể chuyện hiện tại xem lẫn quá khứ có đôi lúc khiến người đọc không thể phân biệt được các mốc thời gian. Câu chuyện chỉ có 37 chương, nhưng song hành cùng Cố Hiểu Thần và Liễu Duệ, còn có thêm vài cặp đôi nữa, điều này khiến cho mạch truyện không mang lại cảm giác tập trung, nhưng bù lại, các cặp đôi đều vô cùng thú vị và dễ thương. Cho nên, bầu không khí của câu chuyện khá nhẹ nhàng và hài hước, chuyện sống chết này đó, cũng xem như gió thoảng mây bay mà thôi. Muốn nói thêm một chút về quãng đời thanh xuân của Cố Hiểu Thần và Liễu Duệ. Tôi vô tình nghe được một cô gái nói thế này: đối với người chủ động theo đuổi người khác, cần có dũng khí rất lớn. Dũng khí để bày tỏ, dũng khí để vượt qua sự từ chối, dũng khí để tiếp tục con đường không có lối thoát. Bạn ấy nói, chỉ cần một chút hy vọng thôi, người yêu thầm cũng sẽ không bỏ cuộc. Trong câu chuyện này, Cố Hiểu Thần đã dùng hết dũng khí để theo đuổi Liễu Duệ, cuối cùng đợi được sự hồi đáp của anh. Nhưng cuộc sống, không phải sự dũng cảm nào cũng được đền đáp xứng đáng. Mượn câu chuyện này, để nói với cô gái đó rằng, nếu không phải là dành cho mình, hãy dùng tất cả dũng khí còn lại, buông xuống thôi. Xây tường thành, nhất định phải chừa một cánh cửa. *** Lái xe từ huyện nhỏ lên trung tâm thành phố, toàn bộ quá trình đi trên đường cao tốc đều giữ mức vận tốc ổn định. Lấy bãi đỗ xe, chân trời đã ánh lên màu nhàn nhạt, cam cam, như thiếu nữ đang trang điểm. Lấy vé, gửi hành lí, sau đó đi tới cửa kiểm tra an ninh. Khi đứng xếp hàng, bỗng nhiên Cố Hiểu Thần chỉ về phía cửa kiểm tra an ninh khác cách đó không xa: " Có một lần em nhìn thấy anh đứng ở chỗ đó. " Liễu Duệ nhìn theo hướng cô. Bình thường quân nhân sẽ không đi máy bay phục vụ hành khách bình thường. Có điều tình huống đêm đó là tình huống đặc biệt, máy bay chuyên dụng không thể đến nơi kịp. Không ngờ, ở chỗ cửa kiểm tra an ninh anh lại gặp được cô, hơn nữa còn ngồi cùng một chuyến bay. .... Mời các bạn đón đọc Tường Thành Không Cô Độc của tác giả Tuyên Trúc.
Cậu Ấy Đi Tiết Thanh Minh Bên Cạnh Mộ Của Tôi - Larza
Cậu Ấy Đi Tiết Thanh Minh Bên Cạnh Mộ Của Tôi kể về tình cảm của Tun và Met (hai nhân vật khi lên phim có một chút thay đổi tên gọi thành Than và Mes), một câu chuyện tình yêu trái ngang nhưng có kết thúc đẹp của một người một ma, một cậu trai thanh xuân phơi phới và một hồn ma chết trẻ vất vưởng không người thân. Met, một hồn ma vất vưởng hàng chục năm, không người viếng thăm tảo mộ cúng viếng, cũng không có một hồn ma nào bầu bạn với anh, cuộc sống bơ vơ cô độc đến tột cùng. Một hồn ma vất vưởng như vậy có ba nguyên nhân: một là do tuổi thọ chưa tận mà phải chết, hai là do không biết nguyên nhân mình chết, ba là do không ai làm nghi thức đưa tiễn.  Met nghĩ lý do mình chưa đi đầu thai được nên loại bỏ nguyên nhân do không biết rõ mình chết đi, rõ ràng là do anh bị phát tác bệnh tim mà chết, ngay đúng ngày sinh nhật 25 tuổi của mình, ngày sinh cũng là ngày mất, đây là một câu chuyện buồn đó ạ. Để rồi một Tiết Thanh Minh năm nọ, Met gặp được một người có thể nhìn thấy mình và nói chuyện với mình. Đó là một cậu bé mười tuổi theo ba đi tảo mộ, là người duy nhất dừng lại trước ngôi mộ ngập trong cỏ hoang của Met, một ngôi mộ không có người thân, không được dọn dẹp quét tước nhiều năm dài. *** Sau ngày giấy triệu tập được gửi đến tận nhà, không lâu sau đó là đến cuộc điều tra thẩm vấn. Chưa đến vài tuần sau, giấy triệu tập liên tục được gửi đến. Suốt tháng 6 và tháng 7, Tun gần như không có thời gian rảnh để ở nhà, đến nỗi thời gian để dọn phòng cũng không có nên chẳng bao lâu sau căn phòng vốn đang sạch sẽ nay đã trở lại bừa bộn và chất đầy giấy tờ. Có vài lần tôi cũng phụ dọn dẹp giấy tờ hay lau chùi phòng cho nhưng không dám động vào hay di chuyển đồ đạc nhiều vì sợ lỡ Tun cần tìm gấp thì lại không thấy. Cuộc sống của tôi gần như chẳng có gì làm ngoài việc dọn dẹp lau chùi nhà cửa, đọc sách, nấu nướng hay ngồi bầu bạn cùng cậu ấy. Dù trông có vẻ hơi nhàm chán một chút nhưng tôi chẳng thấy có gì không tốt cả. Sau này có vẻ Tun sợ tôi chán nên dạy thêm cách mở máy game. Đến khi biết cách mở rồi, tôi gần như dán mắt vào màn hình TV mọi lúc. Mỗi khi thấy tôi mở game ra chơi, cậu ấy sẽ không làm phiền hay lên tiếng, một phần có lẽ là do sợ làm tôi mất hứng. Thời gian cứ trôi qua như vậy được mấy ngày cho đến khi hóa đơn tiền điện được gửi đến. Mặt Tun biến sắc ngay khi nhìn thấy số tiền in trên hóa đơn. ... Mời các bạn đón đọc Cậu Ấy Đi Tiết Thanh Minh Bên Cạnh Mộ Của Tôi của tác giả Larza.