Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sau Khi Tạo Phản Thành Công

Nghiêm Thư Cẩm là nữ nhi của một gia đình bình dân, thời thế nàng đang sống vốn rất hỗn loạn và khó khăn, hoàng đế ngu dốt chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, ngoại tộc thì lăm le xâm chiếm, nhân dân chìm trong lầm than cực khổ, nơi nơi đều là tiếng khóc than oán hận.   Nghiêm Cẩm Thư có một người đại bá và một người phụ thân không tầm thường. Hai người họ vì tương lai của bản thân, vì muốn gia đình có một cuộc sống ấm no hạnh phúc, liền quyết định rời khỏi quê hương tìm kiếm cơ duyên mới. Nghiêm Cẩm Thư không biết họ đi đâu, cũng không biết họ làm gì, nàng chỉ biết họ đã rời đi rất lâu, lâu đến nỗi nàng nghĩ họ đã chết trong chiến loạn.   Rồi bỗng một ngày, đại bá và phụ thân trở về, một người tạo phản thành công trở thành hoàng đế, người còn lại được phong làm vương gia hưởng chung phú quý. Hai người giờ đây trở lại quê nhà để đón người thân lên kinh thành, mà Nghiêm Cẩm Thư cũng từ một nữ tử bình thường trở thành nữ nhi của vương gia, được hoàng đế ưu ái ban cho phong hào Vĩnh Phúc công chúa.   Cuộc sống nơi hoàng cung nhiều lễ nghi phức tạp, là trùng trùng những cạm bẫy khiến người ta vạn kiếp bất phùng, sự tồn tại mối quan hệ rối rắm và kiềm chế lẫn nhau giữa quý tộc và thế gia, là cuộc chiến không khoan nhượng giữa những người nữ nhân vì lợi ích bản thân và gia tộc, là sự tranh đấu để giành lấy ngôi cửu ngũ chí tôn... Nghiêm Cẩm Thư sẽ phải đối mặt với tất cả những điều này, liệu một nữ tử như nàng có thể thoát khỏi ràng buộc của thế tục và mở ra trang lịch sử mới hay không? *** Nếu bạn muốn tìm một bộ truyện cung đấu, nhẹ nhàng và ngọt sủng thì đây không phải là sự lựa chọn thích hợp dành cho bạn.   Nếu yêu cầu của bạn là một bộ truyện có nội dung đề cao nữ giới, với những màn tranh đấu quyền lực đầy mưu mô chốn cung đình thì đây chính là bộ truyện bạn cần tìm.   Nghiêm Cẩm Thư là một trong những nữ chính mà mình khá ấn tượng. Có thể nói, từ cái thời mình mới bắt đầu đọc ngôn tình với tràn lan các thể loại nữ chính là sát thủ xuyên không, cho đến sau này khi hình tượng nữ cường đã trở nên phổ biến thì mình đã đọc rất nhiều bộ truyện có nữ chính mạnh mẽ, nhưng Nghiêm Cẩm Thư vẫn là trường hợp khá đáng nhớ.   Nghiêm Cẩm Thư sinh ra và lớn lên trong thời buổi loạn lạc, khi hai người nam nhân trong gia đình bỏ đi lúc nàng còn rất nhỏ, phía trên có tổ mẫu già yếu, ở dưới lại có đệ đệ non nớt, nàng và mẫu thân phải đảm đương luôn vai trò trụ cột trong gia đình. Sinh sống trong hoàn cảnh đó, con người ta không được phép yếu đuối, bởi vậy từ nhỏ Nghiêm Cẩm Thư đã là một con người rất độc lập và mạnh mẽ.   Nghiêm Cẩm Thư không có sức mạnh ở thể lực hay có tuyệt thế võ công, ưu điểm của nàng là nằm ở tâm tính và sự nhanh nhạy thấu hiểu thế đạo. Tâm tính của nàng là sự kết hợp giữa lương thiện và tàn nhẫn, là giữ vững sơ tâm ban đầu không trở thành kẻ cậy quyền cậy thế hiếp đáp người dân, là sự tàn nhẫn và phong cách làm việc lưu loát khi lợi ích của người thân bị ảnh hưởng.   Đó còn là sự nhanh nhạy trong suy nghĩ khi Nghiêm Cẩm Thư luôn biết rõ mình là ai và vị trí ra sao, là cách thấu hiểu nhân tâm khi nàng biết lúc nào nên để lộ bản chất mạnh mẽ, lúc nào phải tỏ ra yếu thế để giành được ưu ái, là sự tỉnh táo không mù quáng tin tưởng bất cứ người nào dù đó là đại bá hay phụ thân, bởi họ không chỉ là người thân mà còn là hoàng đế, vương gia cao cao tại thượng.   Nghiêm Cẩm Thư trưởng thành theo từng chương truyện, từ một nữ tử thông minh nhưng còn chút non nớt trở thành một con người cường đại, luôn mang trong người những lý tưởng mà theo người đời là “ly kinh phản đạo”, là lý tưởng về một thời thế mà nữ nhân được tự do không phụ thuộc nam nhân, được cống hiến tài sức cho triều đình và được cầm quyền khi có đủ thực lực ngồi lên ngôi chí tôn...  Một thế hệ nữ đế lại sắp ra đời.   Nghiêm Cẩm Thư mạnh mẽ như vậy thì nửa còn lại sẽ bổ sung cho nàng sự dịu dàng và ấm áp. Hàn Cảnh, đại công tử của gia tộc Hàn gia, là cháu đích tôn trong dòng họ mà đáng lẽ ra phải có được sự ưu ái và coi trọng. Tuy Hàn Cảnh sinh ra và lớn lên trong tình yêu thương, bảo bọc của phụ mẫu, nhưng cũng trưởng thành từ sự ghẻ lạnh, bất công của tổ phụ và kế tổ mẫu.   Hàn Cảnh là một con người lạc quan và lương thiện. Tính tình tuy có chút nhút nhát ngây thơ, đôi khi lại rất bộc trực thẳng thắn nhưng là dạng người luôn mang đến vui cho những người xung quanh. Mặc dù bị gia tộc đối xử ghẻ lạnh bất công, phải chấp nhận từ bỏ rất nhiều thứ quan trọng để bảo vệ mẫu thân nhưng Hàn Cảnh chưa bao giờ bị hận thù làm mờ đôi mắt, chưa bao giờ vì trả thù mà đánh mất sơ tâm, bởi chàng luôn biết tìm niềm vui trong dòng đời đau khổ, là cách đối mặt với mọi thứ sao cho nhẹ nhàng nhất.    Hàn Cảnh không phải dạng người nuôi chí lớn, làm việc lớn. Chàng là tuýp người của gia đình, thích một cuộc sống bình yên và mong muốn được chăm sóc những người mình yêu thương. Hàn Cảnh có tài học, có thể cống hiến sức lực cho triều đình, chàng sẽ là một vị quan tốt dù không mạnh mẽ và tài giỏi như Nghiêm Cẩm Thư. Trong tình yêu thì không có chuyện xứng hay không xứng và Hàn Cảnh chính là nửa còn lại thích hợp nhất dành cho Nghiêm Cẩm Thư.      Tình cảm giữa Nghiêm Cẩm Thư và Hàn Cảnh chủ yếu là do Cẩm Thư chủ động, nàng thấy chàng vừa mắt thì “anh hùng” ra tay cứu “mỹ nhân”, “mỹ nhân” ngượng ngùng lấy thân báo đáp thế là thành đôi ^^.   “Sau khi tạo phản thành công” là một bức tranh khắc họa những màn tranh đấu quyền lực đầy mưu mô, xảo trá, là quá trình trưởng thành của một nữ đế anh minh. Nội dung mạch lạc, hấp dẫn, kết hợp với giọng lưu loát và tiết tấu nhanh, đây sẽ là sự lựa chọn thích hợp cho những ai muốn “giải trí” đầu óc với những bộ truyện mới lạ, độc đáo, hoành tráng và ý nghĩa. Vì vậy, mình rất đề cử bộ này ạ ^^ __________ Review by #Tuyết Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** "Đinh linh, đinh linh." Theo trên xe ngựa chuông lục lạc lắc lư, bị binh sĩ bảo hộ ở ở giữa xe ngựa bỗng nhiên đẩy ra cửa sổ xe, một cái có chút đen gầy hài tử ghé vào trên cửa nhìn ra phía ngoài, lại quay đầu cùng người trong xe ngựa nói ra: "Nãi, kinh thành là cái dạng gì, có thể hay không rất náo nhiệt?" Ngoại trừ đứa bé này bên ngoài, trong xe ngựa còn ngồi một người có mái tóc hoa râm phụ nhân, trong ngực nàng ôm cái ước chừng bốn năm tuổi tiểu nam hài, một cái khác dung mạo tú mỹ nữ nhân lẳng lặng ngồi ở bên cạnh, nghe vậy mắt nhìn bên ngoài, vặn lấy trong tay khăn, sắc mặt mang theo vài phần mờ mịt. Tóc hoa râm phụ nhân cũng nhìn mấy lần, cười ha hả nói ra: "Về sau sẽ rất náo nhiệt." Nàng lớn tuổi trải qua sự tình cũng nhiều, đưa tay cầm mỹ phụ nhân tay nói ra: "Đừng sợ, nếu là Tri Lý dám đối ngươi không tốt, ta liền không nhận hắn đứa con trai này." Mỹ phụ nhân cười dưới, ôn nhu nói ra: "Phu quân không phải người như vậy, chỉ là, chỉ là ta sợ chính mình không xứng với hắn." Tóc hoa râm phụ nhân vỗ vỗ mu bàn tay của nàng: "Nhà chúng ta nghèo thời điểm, ngươi không một câu oán hận nào gả tới, vì hắn sinh con dưỡng cái chiếu cố ta cái lão bà tử này, lại cho hắn cha dưỡng lão tống chung, mặc kệ Tri Lý thân phận gì, đều là hắn không xứng với ngươi." Bắt đầu nói chuyện hài tử mặc dù mặc một thân nam trang, thế nhưng là thanh âm thanh thúy mềm nhu, rõ ràng là tiểu cô nương: "Nương đừng lo lắng, có ta ở đây đâu, sẽ chiếu cố tốt nãi nãi, ngươi cùng đệ đệ." Lời nói của tiểu cô nương nhường người trong xe ngựa đều nở nụ cười, ngồi tại lão phụ nhân trong ngực chơi lấy cửu liên vòng tiểu nam hài ngẩng đầu nhìn mẫu thân cùng tỷ tỷ, chờ hắn lớn hơn chút nữa, liền có thể bảo hộ mẫu thân cùng tỷ tỷ, cũng không tiếp tục để cho người ta khi dễ bọn hắn. Trên quan đạo cũng không có cái gì nhìn, tiểu cô nương có chút hâm mộ nhìn xem bên ngoài cưỡi ngựa người, lúc này mới nhốt cửa sổ xe: "Nãi, ngươi lại cho ta cùng đệ đệ nói một chút đại bá cùng cha là dạng gì? Đệ đệ đều chưa thấy qua cha đâu." Tiểu nam hài cũng không chơi trong tay cửu liên vòng, mong đợi nhìn xem lão phụ nhân. Lão phụ nhân suy nghĩ một chút nói ra: "Bọn hắn a, giống như các ngươi đều là hảo hài tử..." Xe ngựa tại nhanh đến cửa thành thời điểm liền ngừng lại, không đợi người trong xe kịp phản ứng, chỉ nghe thấy bên ngoài quỳ xuống cung nghênh thanh. Lão phụ nhân sửng sốt một chút, đẩy ra cửa xe, đã nhìn thấy mặc ngân sắc giáp nhẹ hai đứa con trai đang từ lập tức đến ngay. Đi ở phía trước là hắn đại nhi tử, lão phụ nhân luôn cảm thấy cùng mấy năm trước thấy qua một lần kia so sánh, giống như thay đổi rất nhiều, thật giống như lúc trước nàng nhìn thấy quan lão gia thời điểm bộ dáng: "Mẫu thân." "Ai, lớn..." Lão phụ nhân ngừng tạm, nàng luôn cảm giác lúc này gọi đại nhi tử nhũ danh không tốt lắm. "Nương." Theo ở phía sau tiểu nhi tử tiến lên: "Đại ca cùng ta có thể nghĩ ngươi." Mời các bạn đón đọc Sau Khi Tạo Phản Thành Công của tác giả Yên Ba Giang Nam.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bản Ghi Chép: Cuộc Sống Hạnh Phúc Ở Triều Thanh - Nhất Cá Tiểu Bình Cái
Nữu Hỗ Lộc. Điềm Nhi: Sinh ra đã có mệnh hưởng phúc, lúc ở nhà có cha mẹ, ca ca cưng chìu, sau khi lập gia đình thì có đường đường là hoàng tử a ca yêu thương, sinh con đẻ cái thì từng lứa từng lứa. Cả ngày cũng chỉ suy nghĩ, trang điểm thế nào mới đẹp, làm sao ăn được nhiều món ngon. A Ca Dận Chân: Sinh ra đã là một đứa bé bị bức bách khổ sở, cha không yêu mẹ không thương, còn mang mệnh khắc thê, sau khi khắc được 3 bà vợ, rốt cục đụng phải một người “mệnh cứng”, tiểu Phúc tấn vừa thơm vừa mềm kia lại có lá gan thật lớn, chẳng những không sợ hắn, còn luôn cười híp mắt cọ cọ lên người hắn, cọ đến cả trái tim của hắn gần như biến thành nhiễu chỉ nhu*. Lắc đầu, quên đi, gia nhận thua.  *** Trên cầu Đoạn kiều, một bóng hình xinh đẹp lặng yên bước tới, liền thấy nàng một thân váy gấm người Hán màu vàng nhạt, mái tóc đen nhánh chải thành búi tóc rũ nghiêng nghiêng, một đôi giày vải xinh xắn màu xanh, mặt trên thêu tầng tầng đóa sen tím, nàng từng bước đi tới, không khỏi bước lên vài vũng nước mưa, bọt nước ở dưới chân nàng xao động, có một vài giọt văng lên làn váy nàng, tạo nên từng vệt nước. Nhìn lên trên liền bắt gặp một bàn tay trắng nõn lóe ánh huỳnh quang, năm ngón tay thon nhỏ nhẹ nắm lấy cán ô bằng trúc xanh, mặt ô có màu đỏ, tương truyền lúc Bạch nương tử cùng Hứa Tiên dùng ô để kết duyên, cũng cầm một cây ô thanh hồng (xanh đỏ) như vậy. “Tiểu nương tử, mua vài cái trứng tráng ăn đi.” trên cầu Đoạn Kiều có rất nhiều người bán hàng rong, một phụ nhân bán trứng tráng trong đó, mặt đầy ý cười lôi kéo khách hàng. “Bao nhiêu tiền a?” Điềm Nhi cười hỏi. “Năm đồng tiền một cái a.” “Vậy cho ta hai cái đi.” “Được!” Trả tiền, Điềm Nhi một tay cầm ô đỏ, một tay còn lại cầm chiếc tăm trúc, cúi đầu nhẹ nhàng ăn, phụ nhân bán trứng kia thấy thế, không khỏi tò mò hỏi: “Tiểu nương tử, thấy cô đứng trên cầu đã nửa ngày rồi, là đang ở chờ ai sao?” “Đúng vậy! Đang đợi tướng công ta, đã hẹn trước rồi, phải gặp nhau ở chỗ này.” Điềm Nhi ngẩng đầu mỉm cười, trong nhất thời diễm quang bắn ra tứ phía, phụ nhân kia bị nụ cười này làm chói lòa hai mắt, không khỏi ngây ngẩn cả người, há mồm liền nói: “Tiểu nương tử, cô thật xinh đẹp!” “Phải không?” đôi mắt nàng cong thành hình trăng khuyết, dáng vẻ trông rất thích thú. ... Mời các bạn đón đọc Bản Ghi Chép: Cuộc Sống Hạnh Phúc Ở Triều Thanh của tác giả Nhất Cá Tiểu Bình Cái.
Không Gì Đẹp Bằng Ráng Lam Chiều - Qifu A
Ai nói chuyện tình của hai ông già không lãng mạn và nhiều hờn dỗi? Giáo sư Trần đạo mạo mực thước vô tình quen ông bảo vệ Ngô Đại Kiều tính tình bộc trực, nhưng ưa hờn dỗi của Học viện nghệ thuật (nơi có Đan Nhất và Lữ Vệ Quốc - hai nhân vật chính trong cuốn Khi Cà Chớn Gặp cà Chua). Té ra giữa họ lại có mối duyên nợ từ trong quá khứ, dinh dáng tới cả người đã chết và người đang sống. Ân oán tình thù giữa họ sẽ giải quyết ra sao?... Mọi người đều nói thanh, thiếu niên là mặt trời mới lên vào buổi sáng…Còn người già thì sao, họ chính là vầng mặt trời đã chìm mất một nửa dưới đường chân trời. Ban mai rất rực rỡ, nhưng phải đâu hoàng hôn kia là không thể rực rỡ, không thể phổ lên “tình khúc xế chiều” tuyệt vời trước khi tắt nắng? Nghe có vẻ phức tạp, nhưng chẳng qua chỉ là chuyện sau khi một người phụ nữ qua đời, ông chồng cũ và ông chồng sau này của bà ta “qua lại” với nhau mà thôi. Nói thẳng ra đây chỉ là “câu chuyện tình” của hai ông già. ***  Qifu A sinh tại Bắc Kinh, thuộc thế hệ 9X, hiện là sinh viên năm thứ 4, chuẩn bị làm việc tại công ty game online. Bắt đầu sáng tác từ cấp 3. Bắt đầu xuất bản tiểu thuyết đam mỹ tại Đài Loan từ khi học đại học. Trong 4 năm đại học, tổng cộng xuất bản 13 bộ sách, gồm 16 tiểu thuyết.  Tính tình phóng khoáng sôi nổi, yêu thích phim Âu Mỹ và phim truyền hình, thích truyện tranh hoạt hình Nhật Bản.  Các tác phẩm tiêu biểu: Khi cà chớn gặp cà chua (hệ liệt 3 cuốn), Anh không biết, Tình yêu thắm thiết của các ông chồng...  Đón đọc các tác phẩm của Qifu A:  - Khi cà chớn gặp cà chua  - Không gì đẹp bằng ráng lam chiều  - Khi tiểu tử yêu tiểu tử  - Em không biết ... *** Cứ đến cuối tuần, Giáo sư Trần lại dùng webcam của MSN để nhìn mặt con cháu ở tận trời Mỹ xa xôi. Cháu của Giáo sư Trần mới hơn bốn tuổi, rất thông minh và đáng yêu, nhưng còn nhỏ nên cũng chưa hiểu chuyện. Đối với nó, Giáo sư Trần trên màn hình máy tính chẳng thể đẹp bằng chú bé bọt biển trên ti vi. Thế nên chẳng mấy chốc mà khuôn mặt bầu bĩnh của đứa cháu đã được thay bằng khuôn mặt góc cạnh của con trai ông. Tiểu Kiểu làm xong việc rồi à? Giáo sư Trần nhìn vào màn hình máy tính mỉm cười, một tiếng gọi ấm áp và thân tình biết bao. Con trai của Giáo sư Trần tên là Trần Tạ Kiều, cái tên nghe rất văn chương, câu thơ của Án Kỷ Đạo “Mộng hồn quán đắc vô câu kiểm, hựu đạp dương hoa quá Tạ Kiều” (Mộng hồn quen vẫn không câu thúc; lại đạp dương hoa quá Tạ Kiều - ND: Nguyễn Chí Viễn) lãng mạn và thơ mộng đến vậy, nhưng cũng không ngăn được việc Giáo sư Trần cứ “tiểu Kiều, tiểu Kiều” mà gọi, thế này thì còn lãng mạn với thơ mộng nỗi gì. Trần Tạ Kiều đã là một người đàn ông trưởng thành hơn ba mươi tuổi còn bị gọi là “tiểu Kiều” thì quả là mất hết khí phách nam nhi. Lúc nhỏ gọi mấy tiếng đã đành, bây giờ lớn thế rồi mà vẫn bị gọi tên cúng cơm, đã thế “tiểu Kiểu” lại đồng âm với “Tiểu Kiều”. Người không biết lại nghĩ là Giáo sư Trần sinh được cô con gái đẹp như hoa như ngọc, hóa ra lại là một anh chàng đẹp trai cao hơn một mét tám. ... Mời các bạn đón đọc Không Gì Đẹp Bằng Ráng Lam Chiều của tác giả Qifu A.
Em Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào? - Tửu Tiểu Thất
Mộc Nhĩ – một cô sinh viên bình thường, theo đặc điểm tự nhận dạng của chủ nhân thì: thích tiền (có thể tham gia vào các cuộc thi chỉ vì tiền thưởng, thậm chí có thể vì tiền mà hạ thấp bản thân trước kẻ thù), cũng chỉ vì một trò cá cược mà cô có kiểu đầu không thể ấn tượng hơn: đầu trọc. Ngoại hình bình thường, không xấu cũng không đẹp, thi vào khoa hoá do tuỳ tiện điền hồ sơ, phải học khoa hoá nhưng cực ghét (và dốt) hoá. Đối đầu với một tên đẹp trai khoa quản lí, bị hắn gây ra không ít phiền phức, mà theo cô, tội của hắn đối với cô thì “trúc rừng cũng không ghi hết”. Chung Nguyên – mỹ nam khoa quản lí, là thiên tài trong nhiều lĩnh vực, kể cả lĩnh vực trêu ngươi nhân vật nữ chính – Mộc Nhĩ. Một người rất ranh ma, chuyên lừa lọc đưa người khác vào tròng nhưng cũng rất khéo lấy lòng người khác. Nguyên tắc sinh tồn của Chung Nguyên ở kí túc xá chính là bốn câu: Không tranh tài bóng rổ với Lục Tử Kiện. Không tranh tài máy tính với Lộ Nhân Giáp Không tranh tài che mắt thiên hạ với Lộ Nhân Ất Và không tranh cao thấp với Chung Nguyên …. không so sánh với hắn ta bất cứ thứ gì! (Lục Tử Kiện, Lộ Nhân Giáp, Lộ Nhân Ất – ba thiên tài, đồng thời cũng là bạn cùng phòng của Chung Nguyên) *** “Em không vào địa ngục thì ai vào” của tác giả Tửu Tiểu Thất, là một câu chuyện rất hài hước và đáng yêu về tình yêu nảy nở khi học đại học giữa “Đầu Gỗ” Mộc Nhĩ và Chung Nguyên. Mộc Nhĩ – đúng như biệt danh “Đầu Gỗ” – là một cô gái vô cùng lạc quan, sống đơn giản và không có kinh nghiệm trong chuyện tình cảm. Với mái đầu gần như trọc lốc của mình và biệt tài chơi bóng rổ, cô đã vô tình thu hút Chung Nguyên, bạn thân của người-mà-Mộc-Nhĩ-ái-mộ. Bắt đầu từ đây, chuỗi ngày gian khổ, vất vả về mặt tinh thần và thể xác của “Đầu Gỗ” bắt đầu. Không biết là vô tình hay cố ý, cứ mỗi lần Mộc Nhĩ chạm mặt Chung Nguyên là cô lại vướng vào vô số tai ương, và phải tính đủ trăm phương ngàn kế để đối phó với vị Diêm Vương tai quái có đầu óc biến thái này. Sau mỗi tình huống dở khóc dở cười, đôi bạn trẻ chầm chậm lún sâu vào cái hố của tình yêu, nhưng tiếc thay cô nàng “Đầu Gỗ” kia không có khả năng nhận ra tình cảm ngày một sâu nặng của Chung Nguyên Dù tác giả Tửu Tiểu Thất chọn một mô-típ khá cũ để khai thác, “Em không vào địa ngục thì ai vào” vẫn dễ dàng lôi cuốn người đọc và mang lại những tràng cười thả phanh bởi những tình huống rất thú vị giữa cặp đôi oan gia này. Tuyến nhân vật phụ, tam cô nương Nhất, Nhị, Tứ - bạn cùng phòng của Mộc Nhĩ, ba anh chàng cùng phòng với Chung Nguyên, phụ huynh của hai nhận vật chính góp phần tạo nên không khí sinh động suốt câu chuyện. *** Câu chuyện này kể về thời sinh viên của tôi. Trong khoảng thời gian đó, từ một con bé trong sáng và nông nổi, tôi đã trở thành cô gái trưởng thành và điềm tĩnh. Đến hôm nay, trong cuộc đời mình, tôi đã phạm hai sai lầm không thể sửa chữa. Sai lầm đầu tiên là điền nhầm vào tờ nguyện vọng chọn trường đại học, sai lầm thứ hai là đắc tội với Chung Nguyên. Nếu cần lấy câu thành ngữ để nói về sai lầm thứ nhất của tôi thì đó chính là: “Sống không bằng chết.” Nếu cần lấy một câu thành ngữ để nói về những việc mà Chung Nguyên đã gây ra cho tôi thì đó chính là: “Trúc rừng không ghi hết tội.” Song một người độc ác đến độ khiến người ta phải căm giận như anh lại là kẻ có khả năng dụ dỗ người khác và đưa họ vào tròng. Một hôm, tôi châm chọc Chung Nguyên: “Diêm Vương phái anh lên đây để hại người đúng không?” Chung Nguyên nói, vẻ mặt không hề biến sắc: “Để bớt làm hại vài người, anh sẽ chọn ra một người để hại cả cuộc đời.” Tôi: “Ý gì thế?” Anh cười toe toét, nhìn tôi nói: “Em không vào địa ngục thì ai sẽ vào chứ?” ... Mời các bạn đón đọc Em Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào? của tác giả Tửu Tiểu Thất.
Túy Linh Lung - Thập Tứ Dạ
Túy lí hồng trần, đạm khán bán sinh cựu ngân. Linh lung giải ngữ, phiên tác nhất từ tân khúc. (Say chốn hồng trần, thờ ơ nửa mắt hoài niệm nửa đời đã qua Lả lướt câu chữ, nhấc bút viết từ đầu tiên cho tân khúc.)      Câu chuyện kể về Ninh Văn Thanh, một thiên kim thời hiện đại trong một ngày thất tình không may xuyên không về vào thân xác một cô gái cổ đại – Phượng Khanh Trần. Tại thời không này, trong lúc mơ màng giữa kiếp trước và kiếp này, bằng trí tuệ của người hiện đại và những ký ức về y thuật cao thâm của Phượng Khanh Trần, nàng dần thích ứng với cuộc sống cổ đại. Ở đây, trong lúc vô ý hữu tình, nàng gặp gỡ và quen biết với các hoàng tử và bị cuốn vào cuộc tranh đoạt ngôi vị hoàng đế đầy tàn khốc ( Theo đánh giá của ta thì ngang ngửa với trận “Cửu Long đoạt vị” thời Thanh). Tài hoa của nàng nở rộ, cùng thân phận cao quý của nàng thu hút ánh nhìn từ bốn phía.              Nắm tay người mình yêu, từ bỏ con đường trở về nhà, Ninh Văn Thanh giúp chàng điều tra thân thế của mình, cùng chàng chia sẻ những cảm xúc vui buồn, đánh dẹp thiên hạ, tranh đoạt hoàng vị.   *** Tháng năm năm Đế diệu thứ bảy, Phượng thị mưu nghịch, sự bại. Cầm đầu nghịch đảng Phượng Diễn cùng con trai chém eo thị chúng, cửu tộc chuyển dời ngàn dặm. Đế lấy nhân chính, không xây nhà tù. … Tháng sáu, đế phế chế độ cửu phẩm thừa kế, thiết Lân Đài Tướng Các. Đặc biệt thủ sĩ, đề bạt hàn môn tài tuấn, bố y khanh tướng từ đó mà ra không ít. … Tháng chín, ban chiếu khuyến nông, đo đạc đồng ruộng, khuyên khóa nông tang, khinh dao bạc phú. Binh dịch phục chỉ, không đoạt vụ mùa. … Tháng mười hai, Hồ Châu Quảng An, Quảng Thông cừ thành. Hai sông liền và thông nhau, mương nhánh tung hoành, dùng hết thiên lợi, quán điền vạn mẫu. Bình nguyên Giang Đông không còn tai ương hạn lũ, năm có dư thừa. … Tháng ba Đế Diệu năm thứ tám, đế chiếu sửa [Thiên triều luật]. Bỏ đi phương pháp lãnh khốc Thánh Võ sở dụng, phế mười ba loại khổ hình, giảm tử hình chín mươi sáu điều, giảm tỷ giá tiền chảy vào bảy mươi điều, tước phồn di xuẩn, khoan nhân thận hình. … Mời các bạn đón đọc Túy Linh Lung của tác giả Thập Tứ Dạ.