Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Gió Lớn Có Chốn Về

Tóm tắt, review và đánh giá truyện Gió Lớn Có Chốn Về của tác giả Ngữ Tiếu Lan San: Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Hoan hỉ oan gia, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, Giang hồ ân oán , 1v1 Vương gia dũng mãnh thiện chiến tính tình ấu trĩ (công) x Công tử thế gia tài cao học rộng siêu siêu làm biếng (thụ) Edit: Leia CP: Lương Thú X Liễu Huyền An┃ vai phụ: ┃ cái khác: HE 【Tóm tắt】 Lương Thú phái thân tín đến Bạch Hạc sơn trang muốn thăm dò cho rõ ràng, thứ Liễu Huyền An ghét nhất là gì. Mấy ngày sau, thân tín gửi tin về bẩm, Liễu nhị công tử ghét nhất là chép sách, ghét nhì là Vương gia ngài. Tóm tắt trong một câu: Mau đứng dậy vận động đi. Đại từ nhân xưng đặt theo tổ tiên mách bảo, xưng hô 100% cảm tính, truyện cổ trang nhưng vibe tùy hỉ do editor bất tài, lỡ thấy cấn chỗ nào xin góp ý nhẹ nhàng để từ từ sửa chữa. Chuyển ngữ phi thương mại, chưa có sự đồng ý của tác giả, không đảm bảo tính chính xác. Vui lòng không repost. Truyện chỉ đăng tải duy nhất trên w.a.t.t-p.a.d. leia_gardenia và WordPress lachoaluuthuy Tháng mới đặt cục gạch trước, 8/3 bắt đầu up truyện (tại ngày đẹp) ~ Nhân đây cảm ơn người bạn giấu tên đã des cho mình một chiếc bìa xinh xẻo hợp vibe hết nấc. *** Tóm tắt truyện Gió Lớn Có Chốn Về: Liễu Huyền An là nhị công tử của Bạch Hạc sơn trang, một thiên tài y thuật nhưng lại lười biếng vô cùng. Một ngày nọ, Liễu Huyền An được cử đi cùng Lương Thú, một vị vương gia nổi tiếng tàn bạo, để giúp muội muội từ chối mối hôn sự với hắn. Tuy nhiên, trong quá trình đồng hành, Liễu Huyền An dần dần phát hiện ra con người thật của Lương Thú và nảy sinh tình cảm với hắn. Cuối cùng, Liễu Huyền An và Lương Thú đã đến được với nhau, vượt qua mọi định kiến và trở thành một đôi vợ chồng hạnh phúc. Review và đánh giá truyện: Cốt truyện: Cốt truyện của Gió Lớn Có Chốn Về khá đơn giản nhưng hấp dẫn, xoay quanh mối tình của Liễu Huyền An và Lương Thú. Tuy nhiên, truyện không chỉ tập trung vào tuyến tình cảm mà còn lồng ghép nhiều yếu tố khác như trinh thám, phá án, bài trừ tà giáo,... Điều này giúp cho truyện trở nên phong phú và hấp dẫn hơn. Nhân vật: Nhân vật của truyện được xây dựng khá tốt, đặc biệt là Liễu Huyền An và Lương Thú. Liễu Huyền An là một nhân vật vô cùng thú vị, vừa lười biếng nhưng lại vô cùng tài năng và nhân hậu. Lương Thú là một nhân vật mạnh mẽ, quyết đoán nhưng cũng rất ấm áp và chân thành. Hình ảnh: Hình ảnh của truyện được xây dựng khá đẹp mắt, với nhiều khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ và thơ mộng. Đánh giá chung: Gió Lớn Có Chốn Về là một bộ truyện khá hay và đáng đọc. Truyện có cốt truyện hấp dẫn, nhân vật thú vị và hình ảnh đẹp mắt. Nếu bạn đang tìm kiếm một bộ truyện hài hước và ngọt ngào thì Gió Lớn Có Chốn Về là một lựa chọn không tồi. Điểm cộng: Cốt truyện hấp dẫn, nhiều yếu tố mới lạ Nhân vật thú vị, được xây dựng tốt Hình ảnh đẹp mắt Điểm trừ: Đôi lúc có một số tình tiết hơi phi logic Kết luận: Gió Lớn Có Chốn Về là một bộ truyện đáng đọc, mang đến cho người đọc những giây phút thư giãn và thoải mái. *** Reviewer: Cáo Lười​ Tôi còn tưởng mình đọc nhầm sang truyện tiên hiệp chứ vì em thụ luôn ở trong trạng thái đắc đạo chuẩn bị thăng thiên bất cứ lúc nào, mấy câu chuyện gà bay chó sủa về nhị công tử Liễu gia làm tui cười khùng cười điên, nhìn như ẻm sẽ biến lên tiên giới phút mốt. Dân trong thành Bạch Hạc ai ai cũng biết Liễu nhị công tử là người lười chính hiệu, có thể ngồi tuyệt đối không đứng, có thể nằm tuyệt đối không ngồi. Người thì trên mây trên gió, đi đường còng ngủ gật được và sẵn sàng nằm xuống đánh một giấc bất cứ lúc nào. Liễu trang chủ tức hộc máu với thằng con lười này, thỉnh thoảng ngứa mắt quá cầm gậy đuổi đánh, đánh đến thằng con trượt chân xuống hồ. Với người bình thường rơi xuống hồ phản ứng sẽ vẫy vùng các thứ nhưng Liễu nhị công tử thì không, còn thản nhiên suy nghĩ rơi vào hư vô chiêm nghiệm ra một điều: "À hóa ra chết là như thế này, trong lòng không hoàng loạn, con người mà, không sống được dưới nước". Lĩnh hội xong thì nhắm mắt lại, thản nhiên ngất đi khi mọi người đang nhảy xuống cứu. Sau hôm đó một truyền mười, mười truyền trăm đồn rằng Liễu nhị công tử thà nhảy xuống hồ cũng không chịu đi chép sách. Cha tức không chịu được răn dạy thằng con nên đi học tập đại ca trau dồi kiến tức học càng nhiều cứu sống càng nhiều người. Thằng con vẫn nằm trên ghế ngắm mây đáp "sống có gì vui, chết có gì khổ, sao phải phí sức". Liễu trang chủ phát điên hỏi câu cuối nếu con bị bệnh ta có nên cứu không? Nhận lại đáp án là "cứu cũng được, không cứu cũng được, sao cũng được cả". Đúng là hết thuốc chữa. Nhưng không đừng hiểu lầm nhé, em ta chỉ hết thuốc chữa lười thôi, chứ ẻm là thiên tài đó. Tốc độ đọc sách ở cấp độ thần rồi, chưa kể chỉ cần đọc qua một lần là nhớ, vận dụng đi chữa bệnh thì không trượt phát nào dù là lần đầu. Lần này phải ra ngoài theo Lương Thú là vì giúp muội muội từ chối mối hôn sự này bằng mọi cách. Ai mà ngờ được mọi sự đảo lộn tình em nhưng duyên anh. Là tên Lương Thú kia dọc đường đi dần dần thích người ta trước. Có lẽ là hắn thấy được mặt khác của Liễu Huyền An, nói không ngoa thì đây mới là thiên tài của Bạch Hạc sơn trang. Đúng là nhặt được mặt hàng quý hiếm chưa ai phát hiện rồi, vừa có tài vừa có sắc. Công tử đẹp tựa thiên tiên đi đâu ai cũng tưởng thần tiên giáng thế, quanh người bao bọc một lớp hào quang tiên nhân. Quả nhiên là người mà công chúa sống chết đòi gả. Lương Thú bên cạnh một người thú vị như thế nào có ý định bỏ qua, ngày ngày còn học theo tiểu tử ở biên ải kéo tóc chọc tiểu cô nương nhà bên, hắn cũng kéo sợi dây buộc tóc người ta.. Nhân viên thấy sếp trẻ trâu như thế thì cảm thán không thôi vẻ mặt xen chút khinh thường. Nhưng nhân viên tướng quân được cái tận tâm giúp sếp, đến bộ chăn gối người ta ném đi cũng nhặt về cho sếp đỡ nhớ mong, quan trọng là không ai được trạm vào đồ của phu nhân sếp. Còn dày công phân tích là người ta cũng thích sếp, suýt thì biến khéo thành vụng, may mà người ta cũng thích sếp mình. Liễu Huyền An cảm nhận được tình cảm của mình giành cho Lương Thú nhưng không dễ nhận ra. Lương thú lại là người duy nhất hiểu được vị tiên ba ngàn tám trăm tuổi này và vô số địa đạo của y. Cái hay của bộ truyện này là không chỉ tập chung vào tuyến tình cảm nhân vật mà phát triển nội dung có chút trinh thám, phá án, bài trừ tà giáo. Bằng trí tuệ của mình Liễu Huyền An đã giúp người khỏi ôn dịch, hỗ trợ Lương Thú qua bao cửa ải trông gai. Bằng tài cầm binh đánh trận của mình Lương Thú thành công dẹp loạn thù trong giặc ngoài, quét sạch tà giáo. Thành công ôm mỹ nhân về nhà. Cả nhà Liễu trang chủ không ngừng sốc với từng lá thư gửi về, thế quái nào thằng con lười nhác nhà mình lại yêu đương với vị vương gia có tiếng tàn bạo kia chứ. Liễu phu nhân mất ngủ muốn nói lại thôi, còn Liễu trang chủ thẫn thờ vặt chụi bộ râu bảo bối lúc nào không hay, còn vài sợi lưa thưa Liễu nhị công tử nhìn mà cảm khái cha mình lại tự làm khổ mình rồi. Nỗi lòng cha mẹ con cái nào biết, nhưng rồi cũng phải chấp nhận vị con rể này. Vị vương gia nào đó vờ bị thương nặng lấy cớ về nhà vợ dưỡng thương khiến hoàng thượng tức muốn hộc siro. Rồi không chịu cũng phải chịu thôi, nhắc nhở thằng em không biết điều kia vào nhà người ta tém tém lại và sớm ngày về kinh diện kiến. Đảm bảo không phí thời gian đọc đâu, tui chuẩn bị đọc lại lần hai đây vì nó hài theo cách riêng của mình á. Mời các bạn mượn đọc sách Đam mỹ Gió Lớn Có Chốn Về của tác giả Ngữ Tiếu Lan San. 

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hảo Mộc Vọng Thiên - Nhĩ Nhã
Mộc Lăng có một gốc Vọng Thiên Thụ, xem như bảo bối. Bắt được tiểu tặc trộm gỗ, một tên mười bảy mười tám tuổi như hắn lại khi dễ một đứa bé trai bảy tám tuổi, đùa một chút thả đi, lại đùa lại thả, lại thả lại đùa. Dã tiểu tử lúc đầu còn ngang ngạnh, sau đó trộm gỗ bị sét đánh, liền ngoan ngoãn, Mộc Lăng chữa bệnh cho nó, cứu mạng nó. Sau đó khỏi bệnh, tiểu tử trước khi đi còn hướng mặt lên đại thụ hô to: “Họ Mộc kia, từ hôm nay trở đi ta đổi tên thành Tần Vọng Thiên, ngươi chờ, sớm hay muộn có một ngày, gia sẽ đoạt lại gốc cây này.” Mười năm sau, Mộc Lăng là thần y, thiên hạ đệ nhất người tốt. Mười năm sau, Tần Vọng Thiên là mã tặc, thiên hạ đệ nhất đại phôi đản. Một ngày đầu thu, Mộc Lăng đi xa, đi tìm dược liệu có thể làm cho mình trường mệnh bách tuế, trước khi xuất hành hắn tự thỏa thuận ba điều: Một, không lo chuyện bao đồng! Hai, không lo chuyện bao đồng! Ba, không lo chuyện bao đồng! *** Rét đậm, cực lạnh, bầu trời Mạc Bắc cả ngày âm u, hoa tuyết từng luồng lớn lơ lơ lửng lửng… Hậu viện Tu La Bảo, cửa phòng Tần Vọng Thiên khép chặt. “Đại ca” Giáp bưng một nồi canh bồ câu chạy tới, nói với Tần Vọng Thiên đang mặc áo đơn luyện công trong sân: “Cái này nấu cho đại phu.” “Được.” Tần Vọng Thiên đưa tay nhận lấy, ra ý bảo mọi người tiếp tục làm việc, thu đao lại, xoay người mở cửa vào phòng. Tần Vọng Thiên vừa vào cửa, phản ứng đầu tiên là —— cháy rồi? Sao lại nóng như thế a! Vừa xoay mặt nhìn, liền thấy trên mặt đất có ba chậu than lớn, trong phòng ấm áp dễ chịu. Mộc Lăng mặc y phục mùa đông, cuộn trong chăn xem sổ sách. “Lăng.” Tần Vọng Thiên đi đến, đưa khay qua, cười nói: “Bồ câu ngươi muốn đây.” Mộc Lăng nhận khay để lên bàn nhỏ trên giường, vừa mở nắp vừa oán hận: “Lạnh chết!” ... Mời các bạn đón đọc Hảo Mộc Vọng Thiên của tác giả Nhĩ Nhã.
Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ
Chu Tự Hằng - ông trùm trong giới công nghệ thông tin quay về trường cũ là đại học Thanh Hoa diễn thuyết, giới truyền thông cực kỳ muốn biết quá trình trưởng thành của anh. Chu Tự Hằng chia sẻ ba câu chuyện cũ... "Năm 1993, tôi 6 tuổi, bên nhà hàng xóm có một cô bạn rất đáng yêu, lợi dụng lúc ba mẹ bạn ấy không có nhà, tôi đã ngủ với bạn ấy." ‘’Năm 2003, tôi 16 tuổi, suốt ngày đánh nhau, học hành dốt nát. Tôi tỏ tình với hoa khôi của trường, cô gái ấy bị sắc đẹp của tôi mê hoặc, cứ thế ngây ngốc đi theo tôi.” ‘’Năm 2013, tôi 26 tuổi, kết hôn ngày 4 tháng 1 năm đó, dùng tất cả những gì mình đã có ra để thề với vợ chưa cưới, rằng sẽ yêu cô ấy đến suốt cuộc đời.” ‘’Cô bé hàng xóm, hoa khôi của trường và vợ chưa cưới đều có chung một cái tên, đó chính là vợ của tôi, Minh Nguyệt” * ‘’Thanh mai trúc mã: Câu chuyện tình yêu từ thời xe đẩy em bé đến xe ngựa bí đỏ” - ‘’Từ một cậu trai hư trở thành giám đốc đầy quyền lực, Chu Tự Hằng tỏ tình năm 26 tuổi’’ - ‘’Vì em, anh trở thành một người tốt hơn’’ - * ‘’Con người có 206 khúc xương, nhưng ngay chính khoảnh khắc gió thổi làm tốc váy cô lên, hắn đã có 207 khúc’’ (Thêm khúc nào tự hiểu nha :)) * Mẩu chuyện nhỏ: Chu Ngộ hỏi bố: “Bố có thể dùng một câu nói để hình dung về mối tình đầu của mình không?’’ Chu Tự Hằng trả lời: “Mối tình đầu của bố thật sự quá hoàn hảo, xinh đẹp ưu nhã, dịu dàng tươi tắn, có tri thức hiểu lễ nghĩa, đáng yêu quyến rũ, ngây thơ hồn nhiên, dáng người yểu điệu, là nữ thần trong những nữ thần…” Minh Nguyệt đỏ bừng mặt... ________________ ‘’Anh thừa nhận lỗi là ở ánh trăng, ánh trăng là em sao quá đẹp và dịu dàng, khiến cho anh trong nháy mắt muốn đi cùng em đến bạc đầu…” Đây là câu chuyện kể về một mối tình từ lúc bé tí đến khi trưởng thành của hai nhân vật chính. Là câu chuyện kể về tiểu thiên sứ đã cứu vớt cuộc đời tiểu ác ma như thế nào. Là câu chuyện chỉ xoay quanh Minh Nguyệt bé nhỏ đáng yêu, xoay quanh vầng trăng sáng trong đẹp đẽ dịu dàng đó. Chu Tự Hằng - Minh Nguyệt đã định rằng đời này sẽ mãi bên nhau. __________________ Vào một đêm tuyết lớn, cái lạnh tràn ngập cả thành phố, Chu Xung nhận được điện thoại từ cục công an. Đó là lúc cuộc đời của anh rẽ ngang, khi định mệnh bỗng nhiên ném vào thế giới của anh một đứa con trai bé nhỏ chưa tròn tháng. Từ đây, nhóc con với cái tên anh đặt Chu Tự Hằng là tất cả những gì anh có. Cậu là kết quả của những cuộc tình phong lưu anh không thể nhớ tên và biết mẹ ruột của cậu là ai. Cứ thế, anh trở thành bố của đứa nhỏ khi đang ở đỉnh cao của sự nghiệp cùng tiền bạc. Anh khi ấy, muốn đem tất cả mọi thứ đặt dưới chân con trai nhỏ của mình. Nhưng vốn là một người không được ăn học đàng hoàng tử tế, lại tự mình bươn chải vươn lên bằng đủ mọi thủ đoạn ở thành phố này. Nên anh không biết cách quan tâm và yêu thương như vốn dĩ một người bố nên làm. Anh chỉ biết nuông chiều, để mặc cậu bé Tự Hằng có thể nghịch ngợm phá phách, bất kể thứ gì anh đều sẵn lòng cho cậu. Cuộc sống của hai bố con cứ lặng lẽ trôi qua như thế, tẻ nhạt, chán ngắt và thiếu chút quan tâm dành cho nhau. Dù cho, anh đã cố gắng đến như thế nào thì có những chuyện chung quy là không thể. Tự Hằng lúc đó là cậu nhóc khá đáng thương, cậu có mọi thứ mà đứa trẻ khác ao ước, chỉ duy nhất tình cảm trong lòng là những mảnh vá chắp ghép không hoàn chỉnh. Và rồi, mọi thứ thay đổi khi nhóc con Minh Nguyệt chào đời. Cậu bé Tự Hằng khi ấy mới chỉ mấy tuổi mà thôi nhưng đã nhận định với cả thế giới rằng cô bé Minh Nguyệt mới sinh kia chính là "vợ nhỏ" của mình, đời này kiếp này sẽ yêu thương và bảo vệ, mãi mãi. Mặc dù, cậu còn chẳng hiểu hết câu nói trọn đời trọn kiếp có ý nghĩa như thế nào nữa cơ. Thấy nhóc con nhà người ta tắm, cậu thế mà không biết xấu hổ đi nhìn, còn mạnh miệng tuyên bố: “Con cũng nhìn thấy người Tiểu Nguyệt Lượng rồi, cũng hôn môi em ấy rồi’’ “Cái này người ta gọi là bá vương ngạnh thượng cung”. Sau này nếu chú Minh với dì Giang không muốn gả con gái cho cậu cũng không được, cậu thấy hết nên sẵn lòng chịu trách nhiệm nhé :v :v Còn nhỏ mà tính toán bá đạo quá. Cậu còn cho nhóc Minh Nguyệt cả đống kẹo, sau đó thì hếch mũi kiêu ngạo nói với nhóc rằng: “Cho em hết nè, thấy anh tốt với em không?”. Hay khi nhóc con mới biết nói, từ đầu tiên thốt ra là Chu ca ca, cậu liền trân trọng khen ngợi: “Em đúng là cô vợ nhỏ đáng yêu và thông minh nhất anh từng thấy” :v :vCạn lời luôn á. Thế mà mấy hôm trước còn than thở giận dỗi nói với mọi người rằng: “Sao em lại ngốc thế chứ. Mãi mà chưa nói được” ???????? Chưa kể, Tự Hằng bé tí mỗi lần thề thốt với nhóc Minh Nguyệt còn dám đem "chim nhỏ" ra đảm bảo nữa á. Thế là, bị nhóc Minh Nguyệt đòi xem "chim nhỏ". Cậu vừa xấu hổ vừa bối rối liền chạy trối chết, trước khi biến mất còn không quên mắng nhóc Minh Nguyệt là "lưu manh" đùa giỡn cậu ????????. Chỉ tội nghiệp nhóc con kia, chả hiểu gì cả liền bị gán cho tội danh muốn bóc tem chim nhỏ "zai nhà lành" :v :v  Nhưng bá đạo nhất hẳn là màn tỏ tình năm 16 tuổi của Tự Hằng nè, đảm bảo đọc xong cười phun nước luôn á: "Không có bất kì màn dạo đầu nào, đầu óc cậu trống rỗng, trực tiếp nói với Minh Nguyệt: “Chúng mình yêu sớm đi.” Dừng một lát, cậu bỗng xấu hổ nói thêm một câu đã giấu trong tim bấy lâu nay: “Anh thích em.” Đầu bên kia đột nhiên im lặng, hồi lâu vẫn không có tiếng đáp lại. ... Chu Tự Hằng cứng đờ cả người, trong lòng trống vắng vô cùng. Cậu vò đầu bứt tai, cũng không thèm để ý máu đã dính lên tóc, lúc này cậu thật sự muốn khóc, nhưng vẫn kìm nén lại, dùng sự tức giận để che giấu đi sự bối rối, quát lên: “Sao em không nói lời nào? Không đồng ý thì thôi! Con mẹ nó, rốt cuộc em đang làm cái gì thế hả!!!” Minh Nguyệt rụt rè đáp: “Em đang gật đầu.” :v :v  Nhóc con Minh Nguyệt vốn là công chúa nhỏ của bố mẹ, từ khi sinh ra đến lúc trưởng thành lại có thêm hoàng tử Chu Tự Hằng yêu thương quan tâm chăm sóc. Cuộc đời của Minh Nguyệt cứ thế được gắn chặt với cái tên Chu Tự Hằng này. Minh Nguyệt còn có nghĩa là "vầng trăng sáng". Cô bé như một thiên thần nhỏ đến bên Chu Tự Hằng, trao cho cậu nụ cười hồn nhiên cùng trái tim đầy ấm áp. Và khi cậu lạc bước trong mớ hỗn độn cùng nổi loạn ở tuổi trưởng thành, chính cô đã đưa tay ra nắm lấy cậu. Ánh trăng đó đã dẫn lối cho Tự Hằng đi qua những tháng ngày tăm tối. Sâu tận trong tim, Tự Hằng biết rằng, Minh Nguyệt là nơi mềm nhẹ nhất của mình. Thế giới này cho dẫu có u ám đến thế nào đi nữa thì ánh trăng đó vẫn luôn rực rỡ dịu dàng như vậy. Minh Nguyệt là của Tự Hằng. Và Tự Hằng chỉ dành riêng cho Minh Nguyệt. Từ 2 tuổi đến 6 tuổi, từ 6 tuổi đến 16 tuổi, từ 16 tuổi đến 26 tuổi, từ 26 tuổi đến trọn đời. Đó là những cột mốc quan trọng trong cuộc đời Tự Hằng. Và ở đó luôn có sự hiện diện của Minh Nguyệt. Số kiếp đã định sẵn, họ sinh ra là dành cho nhau rồi. Trọn đời yêu thương, không xa không rời.  "Đều tại vầng trăng gây họa" đơn thuần là câu chuyện với nội dung mang màu sắc tươi vui nhẹ nhàng và rất cuốn hút. Đặc biệt ở những phân đoạn đầu khi cả hai còn thơ bé được miêu tả cực kỳ tốt. Đọc mà như được hòa mình vào một bầu trời dễ thương luôn, cute hạt me quá trời quá đất á. Chưa thấy truyện nào tác giả viết tốt và đáng iu vậy. Phân đoạn sau là khi cả hai dần lớn lên, rắc rối, mâu thuẫn, nổi loạn nhưng không đánh mất bản chất cùng nội dung truyện hướng đến. Vì vậy, mình xin khẳng định truyện đậm chất sủng ngọt ấm áp, không dành cho FA vì đọc sẽ GATO chết mức ???????? Trong truyện, mỗi nhân vật đều khiến mình cực kỳ yêu thích dù chính hay phụ. Nam chính Tự Hằng thông minh bản lĩnh, đã nhận định thì không thay đổi. Cách anh yêu thương quan tâm chở che và bảo vệ Minh Nguyệt thật khiến mình ghen tỵ. Những việc đó tuy nhỏ nhặt nhưng lại chạm vào tim người đọc. Khi anh tết tóc cho cô, khi anh đưa cô chiếc áo trong ngày cô gặp sự cố, khi anh dậy sớm nấu sữa đậu nành cho cô mỗi sáng... Mọi thứ chầm chậm lại nhẹ nhàng chạm vào nơi yếu mềm trong trái tim. Yêu một người chính là như vậy. Thế giới rộng lớn đến nhường nào đều không quan trọng. Chỉ cần em ở đó, mọi khoảng trống đều được lấp đầy.  Nữ chính Minh Nguyệt người cũng như tên, là vầng trăng sáng đáng yêu dịu dàng và dễ thương gần hết phần thiên hạ. Cô may mắn khi sinh ra trong một gia đình đầy tình cảm ấm áp. Lại may mắn hơn nữa khi có một hoàng tử Tự Hằng luôn ở bên cạnh từ khi cô chào đời đến khi đi qua những năm tháng trẻ thơ, thanh xuân, trưởng thành rồi đi đến trọn cuộc đời. Bố nam chính Tự Hằng cũng là nhân vật nổi bật nhận được sự yêu thích từ độc giả rất lớn. Là một người đàn ông có bản lĩnh tài năng lại vô cùng thủ đoạn trên thương trường, phong lưu trên tình trường. Cuộc đời ông biến cố lớn nhất là Chu Tự Hằng, đứa con trai của một trong những cuộc tình thoáng qua. Nhưng ông lại dành cho Tự Hằng tất cả mọi thứ ông có. Cho dù cách quan tâm của ông có khác người hay đôi khi không theo lẽ tự nhiên nhưng sau mọi thứ, Tự Hằng là điều quan trọng nhất với ông. Giống như ông từng nói, trước khi có Tự Hằng ông chỉ yêu bản thân, sau khi có Tự Hằng ông chỉ yêu anh. Tấm lòng người bố, sâu đậm như thế, cảm động như thế, máu mủ tình thân không cách nào dứt. Vì vậy, đừng bận tâm truyện đang edit mà hãy nhảy hố ngay nhé. Một câu chuyện đáng yêu và hấp dẫn thế này không nên bỏ lỡ chút nào đâu ạ. Mà kết thúc là một đám cưới ấm áp ngọt ngào và vô cùng viên mãn luôn đó ạ
Chỉ Yêu Mình Em - Thị Kim
Cố Tuần: Theo đuổi rồi đá, đá lại theo đuổi, em chơi vui lắm hả? Tưởng chừng Hổ Phách là người phức tạp nhưng hóa ra là người rất đơn giản. *** Phòng ngủ chính và phòng khách trống không là vì Cố Tuần muốn để cho Hổ Phách tự bày trí theo sở thích của mình, thế nhưng trong phòng khách cái gì cũng có, Hổ Phách bị Cố Tuần bế đến giường đôi, vẫn còn rất mù mịt: “Anh nói vậy là có ý gì?” Cố Tuần cười như không cười: “Không có ý gì cả, chỉ là thấy có nên khiến em nhớ lại hay không?” Trong phòng không mở đèn, chỉ có ánh sáng yếu ớt ngoài cửa sổ hắt vào, Cố Tuần cầm tay Hổ Phách đặt lên cơ bụng mình, cởi từng cái nút áo ra, “Lúc cởi nút áo lần đó em cũng như thế này…” Ngón tay Hổ Phách nóng lên, muốn rút tay về, da mặt nóng hổi, phủ nhận: “Em không có.” “Em dám nói nói em không có à?” Cố Tuần áp xuống một nụ hôn nóng bỏng, như dấy lên ngọn lửa trong người cô. Váy bay đến chân giường. ... Mời các bạn đón đọc Chỉ Yêu Mình Em của tác giả Thị Kim.
Châu Viên Ngọc Ẩn - Thị Kim
A Viên làm người lý tưởng không quá nhiều, chỉ cần không gặp lại tiểu tử Kế Diêu kia là được! Thế nhưng, đời người không như ý nguyện, mười kiếp thì đến chín kiếp nàng vừa vặn gặp hắn! Nhân gian có bao nhiêu kiếp phù du không ngừng biến đổi Cùng người có tình khoái hoạt chính là duyên *** Huyên Hướng có một nữ nhân khiến tất cả mọi người trên thiên hạ đều hâm mộ, chính là đương kim hoàng hậu Uất Trì, ta cũng không ngoại lệ. Ta mười bốn tuổi tiến cung, khi đó tiên hoàng còn đang tại vị. Hắn là một người cực kỳ nghiêm khắc bảo thủ, mọi người trong cung đều sống trong tâm trạng nơm nớp lo sợ. Sau khi tiên hoàng qua đời tân hoàng đăng cơ, ta từng ở trong ngự hoa viên xa xa nhìn thấy hoàng thượng và hoàng hậu một lần. Tuy cách khá xa không thấy rõ dung nhan, nhưng vẫn cảm thấy hoàng thượng thân tư cao lớn mạnh mẽ, bên cạnh hắn là hoàng hậu thướt tha xinh đẹp. Mọi người hâm mộ hoàng hậu, nguyên nhân chỉ có một, hậu cung ba ngàn giai nhân, hoàng thượng cư nhiên không có nạp phi, mặc dù đại hôn cùng hoàng hậu đã qua hơn hai năm, cũng không thấy hoàng thượng có động tĩnh gì. ... Mời các bạn đón đọc Châu Viên Ngọc Ẩn của tác giả Thị Kim.