Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sau Khi Xuyên Thành Nữ Phụ Của Hai Quyển Tiểu Thuyết

Giang Độ Độ là một ngôi sao nhí hết thời, vì mắc bệnh nên có dáng vẻ vừa béo vừa xấu, hơn nữa, cô còn bị dự đoán sẽ không thể sống lâu hơn hai mươi lăm tuổi. Mọi người đều muốn cô cút khỏi giới giải trí. Hoạ vô đơn chí [*] nằm ở chỗ, bạn trai siêu sao mà cô yêu rất nhiều cũng đòi chia tay với cô. Đôi trai tài gái sắc mà người người trong giới khen ngợi ngày xưa, nháy mắt đã biến thành cô gái xấu xí lì lợm la liếm siêu sao không chịu buông tay. Một ngày nào đó, cô biết mình đã xuyên sách, hơn nữa, cô còn xuyên vào hai quyển tiểu thuyết. Ở quyển thứ nhất, cô là nữ phụ làm nền. Nữ chính có gia thế hiển hách, bố là đạo diễn danh tiếng lẫy lừng, mẹ là ca sĩ nổi danh, có anh bạn trai ảnh đế cưng chiều. Giang Độ Độ là sự tồn tại để so sánh lại mắc một căn bệnh lạ, trở nên vừa béo vừa xấu lại còn yểu mệnh; Quyển tiểu thuyết thứ hai, cô là nữ phụ ác độc bỗng trở nên xinh đẹp, chuyên môn đi hãm hại nữ chính ngốc bạch ngọt, cốt là để nữ chính thêm phần vẻ vang trên đường đến thành công. Ai ngờ đâu, sau lưng nữ chính lại cất giấu ông lớn, cô tìm đường chết quyến rũ ông lớn, cuối cùng phải gánh chịu hậu quả bị hủy dung xấu xí, điên điên khùng khùng đến chết. Tỉnh dậy sau một giấc ngủ, Giang Độ Độ khôi phục lại nhan sắc thời kỳ hoàng kim, và nhan sắc ấy đủ để gây chấn động toàn bộ giới giải trí ngày trước. Giang Độ Độ: … Dù sao thì cũng chết, tôi phải chết cho thật đẹp, thích làm gì thì làm. … Vì cá cược thua nên Chu Kiều Tùng đồng ý với người khác sẽ quay một bộ phim nghệ thuật, không ngờ rằng, cộng sự của anh lại là một cô nhóc vừa thành niên cách đây không lâu. Lần đầu tiên gặp mặt, cách một lớp kính cửa sổ xe, Chu Kiều Tùng đã biết cô nhóc này vừa xinh đẹp vừa như yêu tinh, dáng vẻ cô yếu ớt, yêu kiều chớp mắt trong làn mưa có thể khiến đàn ông cam tâm tình nguyện đào tim mình dâng lên cho cô. Chu Kiều Tùng cho rằng mình sẽ là ngoại lệ, nhưng rồi anh lại phát hiện, không thể mặc định lung tung được, bởi vì… Dẫu có đến muộn thì vả mặt vẫn sẽ đến. Chu Kiều Tùng: Thơm thật [**]. Cao Lượng: Nam chính là ảnh đế, có chênh lệch tuổi tác đó. ———— Chú thích: [*] Hoạ vô đơn chí: nghĩa là tai hoạ, những điều xui xẻo thường không đến một lần mà nó sẽ xảy ra liên tiếp. [**] “Chân hương định luật” 真香定律 *** Giang Độ Độ lại trở nên xinh đẹp. Cô dùng tình yêu đầy chân thành thời niên thiếu trao đổi với thần linh. … Lúc Tống Đắc Ý nhận được điện thoại của Giang Độ Độ thì không thể tưởng tượng nổi, mới mấy tháng trước Giang Độ Độ còn mang thân hình béo ú, ngũ quan biến dạng đến nỗi không thể nhìn ra dáng vẻ gì, thế mà, chỉ trong một đêm đã khôi phục lại vẻ đẹp kinh hãi thế tục như trước đây. Lo sợ và nghi hoặc trong lòng làm anh ta không dám đối diện với sự thật. Tống Đắc Ý không khỏi hoài nghi, hay mấy tháng nay Giang Độ Độ biến mất là để đi hút mỡ phẫu thuật thẩm mỹ. Nhưng rõ ràng vẫn là gương mặt ấy, không tăng không giảm, không nhìn ra dấu vết cứng đơ nào của việc động chạm dao kéo, vẫn là vẻ thanh xuân tự nhiên như vậy. Tống Đắc Ý nghĩ, có lẽ vì sự đối lập mấy tháng trước đó quá thảm thiết, cho nên anh ta mới hoa mắt rồi chăng? Nhưng câu hỏi lớn hơn lại nảy lên trong đầu, một người có thể gầy đi trong mấy tháng à? Hơn 180 cân [*] lận đấy, huống hồ chi, chính miệng bác sĩ của Giang Độ Độ đã nói là cô không còn thuốc nào cứu chữa được nữa, đời này chỉ có thể sống với dáng vẻ như quỷ kia. Sao chỉ có mấy tháng ngắn ngủi mà trông như không còn bị bệnh nữa vậy? [*] Hệ đơn vị đo Trung Quốc, 1 cân tương đương 0.5 kg, 180 cân tương đương với 90 kg. Giang Độ Độ sẽ không đi cúng tà thần gì đó chứ? Tống Đắc Ý giật mình một cái rồi thu lại suy nghĩ này, mặc kệ thế nào đi chăng nữa, bây giờ Giang Độ Độ đã ổn, vẫn nên trấn an cô trước rồi lại nói sau. “Độ Độ, vốn dĩ anh định thay em từ chối đạo diễn Hoàng, em cũng biết em…” Tống Đắc Ý xấu hổ gượng cười, giọng điệu lấy lòng, khác một trời một vực so với thái độ không kiên nhẫn ở lần gặp mặt trước: “Hơn nữa, tiêu chuẩn của bộ phim này cũng là một vấn đề.” Chuyện Hoàng Hiệp muốn quay phim mới sớm đã lan truyền khắp cả nước, tất cả diễn viên, ngôi sao của giới giải trí khi nghe tin đều lập tức hành động, liên hệ mạng lưới giao thiệp. Ai nấy đều muốn thò một chân vào để vớt được một nhân vật, trong đó, cạnh tranh tranh giành vai nữ chính diễn ra cực kỳ kịch liệt. Ai cũng biết phim của Hoàng Hiệp nâng đỡ sao nữ, không quan tâm bạn là ngôi sao nhỏ không có danh tiếng hay là người mới mới bước vào giới, có thể làm nữ diễn viên trong phim của Hoàng Hiệp, chắc chắn địa vị ở giới giải trí sẽ tăng cao, áp đảo một đám sao nữ mới nổi, Tống Đắc Ý cũng thèm nhỏ dãi. Nhưng từ sau khi truyền ra tin bộ phim vượt quá tiêu chuẩn phân loại cho phép có thể sẽ không được phép chiếu ở trong nước, nhóm sao nữ hạng một nhìn chằm chằm vào vai nữ chính cũng vơi cạn sự nhiệt tình. Trong lòng mọi người hiểu rõ mà chẳng ai nói ra, đề tài vượt mức tiêu chuẩn phân loại tới bao nhiêu mới không được chiếu trong nước đây? Chắc chắn nó sẽ dính đến mấy thứ nhạy cảm, mà bọn họ cần phải mạo hiểm đánh cược giữa bị cấm sóng và được leo lên trên à? Bản thân Hoàng Hiệp như ông lão không nóng vội, sau khi tống cổ mấy sao nữ do người ta tự đề cử thì không có động thái gì nữa. Tống Đắc Ý thật sự không ngờ rằng, vài ngày sau Hoàng Hiệp lại liên lạc với anh ta, dò hỏi Giang Độ Độ có dự tính diễn vai nữ chính “Mở mắt” hay không! Tống Đắc Ý kinh ngạc xong thì cẩn thận ngẫm nghĩ, Hoàng Hiệp luôn có yêu cầu rất cao. Cho dù quay phim cấp ba thì không phải ai cũng có thể tùy tiện mà diễn. Trước khi Giang Độ Độ xảy ra chuyện thì cô có biệt danh là “Cô bé được giới đạo diễn đợi lớn lên”, thế thì xem ra Hoàng Hiệp nhìn trúng cô cũng là điều hợp tình hợp lý. Đáng tiếc thay, Giang Độ Độ lại mắc bệnh, toàn bộ công việc bị đình chỉ. Công ty đang suy xét đến việc kết thúc hợp đồng với cô, chứ đừng nói đến phim mới của đạo diễn. Nhưng không ngờ rằng, quanh co luẩn quẩn một vòng, Hoàng Hiệp lại vượt qua anh ta và trực tiếp liên lạc với Giang Độ Độ, thân thể Giang Độ Độ thì đã khôi phục lại một cách ngoạn mục, còn nói muốn diễn vai nữ chính trong “Mở mắt”. Nhưng Tống Đắc Ý không thấy vui chút nào cả. Lúc này đây, Tống Đắc Ý đánh giá giá trị của Giang Độ Độ một lần nữa, sau khi đi đến kết luận Giang Độ Độ vẫn là cây rụng tiền thì anh ta bắt đầu “tính toán” thay cho Giang Độ Độ. Vấn đề anh ta suy xét cũng giống với những sao nữ bắt đầu nảy sinh ý định rút lui kia, có ai biết Giang Độ Độ quay “Mở mắt” xong có thể bị cấm sóng hay không đâu? Cho dù không bị cấm sóng, nhưng một khi bị dính vào danh tiếng “ngôi sao ướt át” thì sẽ vô duyên vô cớ thấp hơn người khác một cái đầu, thế thì chẳng lời lãi chỗ nào cả. Đáng tiếc thay, Giang Độ Độ không hiểu sự “dụng tâm dụng sức” của anh ta, bằng một cách chậm rãi mà kiên định, cô nói: “Anh Tống, em muốn diễn “Mở mắt”.” Tống Đắc Ý nhíu mày lại theo bản năng. Anh ta không hiểu quyết định của Giang Độ Độ, vừa khuyên nhủ vừa uy hiếp, nói: “Độ Độ, nhận diễn bộ phim này chắc chắn là mất nhiều hơn được. Trước mắt không nói tới vấn đề không thể chiếu trong nước, chúng ta chỉ nói đến việc bộ phim vượt quá tiêu chuẩn… tiêu chuẩn cho phép quá nhiều. Em chỉ mới hai mươi tuổi, con đường trong sáng không đi, chẳng lẽ muốn dựa vào “gợi cảm” để chiếm vị thế? Hơn nữa, về sau có thể bị cấm sóng hay không, có thể là nút chặn bịt kín con đường nghệ thuật phía sau hay không cũng là một vấn đề lớn. Em cần phải suy xét cho rõ ràng…” Tống Đắc Ý không thể trơ mắt nhìn cây rụng tiền hỏng ở trong tay mình được. Anh ta nói một tràng dài mà không thở gấp chút nào, tràn trề hy vọng trước việc Giang Độ Độ sẽ thay đổi quyết định. Giang Độ Độ: “…” Giang Độ Độ biết lời nói của Tống Đắc Ý không phải là không có lý. Nhưng cô không còn nhiều thời gian, dựa theo kết cục trong sách, cô sẽ không thể sống qua sinh nhật hai mươi lăm tuổi. Trước khi chết, Giang Độ Độ có một ước muốn vĩ đại – đạt được ảnh hậu một lần trong đời. Nhưng từ năm ngoái, sau khi ảnh chụp của cô bị lộ ra ngoài thì không còn ai tìm cô đóng phim nữa. Toàn bộ giới giải trí đều biết Giang Độ Độ đã bị “hủy dung”, gọi là hủy dung cũng không phải là nói quá. Cho dù chỉ là một người bình thường thì đột nhiên béo lên đến 180 cân, cuộc sống cũng sẽ thay đổi nhiều vô số kể, huống chi đây còn là một ngôi sao nữ? Mà, ai lại tìm một người có gương mặt sưng như đầu heo để chụp quảng cáo son môi chứ? Vào lúc cô muốn làm việc lại, vừa hay Hoàng Hiệp đưa kịch bản tới, giống như đưa than ngày tuyết, thậm chí là buồn ngủ gặp được gối đầu, cầu mà không được. Bởi vì phim mới của Hoàng Hiệp hướng về mục đích đoạt giải thưởng, điều này vừa khéo trùng với ý của Giang Độ Độ. Nếu cô diễn xuất sắc, chưa chắc là không thể có được một giải ảnh hậu. Cơ hội khó lòng có được như thế, sao Giang Độ Độ có thể chối từ đây? “Anh Tống, em đã đồng ý với đạo diễn Hoàng, ngày mai sẽ đi phỏng vấn.” Tống Đắc Ý: “…” Tóm lại, anh ta ở chỗ này nói đến nỗi miệng đắng lưỡi khô mà tất cả đều là vô nghĩa, sao anh ta lại quên cái đức hạnh xấu xa của Giang Độ Độ vậy nhỉ? Tống Đắc Ý thu vẻ hòa nhã lại, cái suy nghĩ muốn bóp ch3t Giang Độ Độ cho xong chuyện kể từ lần trước nói chuyện với Giang Độ Độ lại hiện lên trong đầu anh ta một lần nữa. Hai người tan rã trong không vui, thậm chí Tống Đắc Ý còn buông lời hung ác: “Giang Độ Độ, cô cho rằng cô là công chúa nhỏ Hách Ngữ của giới giải trí à? Có tư bản gì không mà cả ngày cứ tìm đường ch3t vậy hả? Tôi nói cho cô biết, công ty đang định kết thúc hợp đồng với cô đấy. Nếu về sau có xảy ra chuyện thì đừng đến tìm tôi nhờ xử lý giúp.” Sau khi Tống Đắc Ý rời đi, trong phòng lại tĩnh lặng. Giang Độ Độ thở dài buông mình lên sô pha, nghiêng đầu lè lưỡi trợn trắng mắt, giả chết. Hôm nay lại là một ngày của nữ phụ hết thời. Không sai! Giang Độ Độ là một nữ phụ tự thức tỉnh ý chí của mình. Mấy tháng trước là thời khắc đen tối nhất trong cuộc đời cô: hủy dung, thất tình, cộng thêm thất nghiệp, còn bị bác sĩ báo cho biết là cô không sống được bao lâu nữa. Ngay lúc Giang Độ Độ cùng đường cắt cổ tay tự vẫn, đương lúc mơ mơ màng màng, trong đầu cô đột nhiên vang lên một tiếng “ting” và tiếng người nói chuyện. Người kia nói một câu “Đáng tiếc”, ngay sau đó, có hai quyển sách từ từ lật mở ở trong đầu cô, lật từ đầu đến cuối. Trong sách có một nữ phụ cũng tên Giang Độ Độ. Dưới sự tò mò, Giang Độ Độ đọc cốt truyện về nữ phụ, càng đọc càng phát hiện ra, con mẹ nó, đây chính là bản thân cô mà! Trong nháy mắt, Giang Độ Độ nổi da gà khắp người. Hóa ra cô chỉ là nữ phụ trong một quyển sách, cả cuộc đời cô như một chữ “THẢM” viết hoa, tất cả đều là giả thiết mà tác giả đưa ra cho cô. Giang Độ Độ bắt đầu hoài nghi cuộc đời. Rốt cuộc cuộc đời kia của cô có ý nghĩa gì? Cô chỉ là một nhân vật nhỏ có cũng được mà không có cũng được dưới ngòi bút của tác giả ư? Sống hai mươi năm Giang Độ Độ mới phát hiện, hóa ra, trên đời này không có thảm nhất mà chỉ có thảm hơn. Giống như cô vậy, sau khi hủy dung, thất tình và thất nghiệp thì mới phát hiện, thảm hại hơn cả là cuộc đời của chính cô cũng bị chối bỏ. Nhưng ngay sau đó, Giang Độ Độ lại thấy có gì đó không đúng. Ở trong sách, tác giả miêu tả cô không nhiều nhặn gì cho cam, nhưng cuộc sống hơn hai mươi năm qua của cô lại thật sự diễn ra. Giống như cuốn tiểu thuyết đầu tiên – “Mọi người đều cưng chiều cô”, cả cuốn tiểu thuyết đều chỉ xoay quanh nữ chính Hách Ngữ. Giang Độ Độ ở trong sách chỉ xuất hiện ba lần, ba lần này còn là ba lần được nhắc đến từ miệng nữ chính Hách Ngữ. Tác giả đặt bút viết về cô, lần nhiều nhất cũng là lần đầu tiên Giang Độ Độ xuất hiện ở trong miệng Hách Ngữ. Hách Ngữ thấy vừa ý và muốn diễn vai nữ chính của Giang Độ Độ trong một bộ phim thương mại. Bản thân bộ phim khá bình thường, nhưng nam chính đóng cặp là một vị ảnh đế. Hách Ngữ tự biết thời gian mình vào giới ngắn ngủi, mặc dù có quan hệ của bố mình ở đó nhưng cho dù là vị trí trong giới hay là lực kêu gọi phòng bán vé đều không đủ để có thể nhận được nhân vật này. Trừ phi từ trên trời rơi xuống chiếc bánh nhân thịt. Vì thế, thật sự có bánh nhân thịt rơi từ trời xuống. Ngay sát ngày quay, hình ảnh béo phì của Giang Độ Độ bị tung ra, dáng người thay đổi nghiêm trọng, nghiêm trọng đến nỗi không thể hoàn thành bất kỳ công việc nào. Bộ phim thương mại mà Hách Ngữ để ý đã lâu kia, tất nhiên là cô cũng không thể quay nữa. Vì tình thế cấp bách mà Hách Ngữ được nhận vào bộ phim thương mại kia, thay thế Giang Độ Độ diễn vai nữ chính, mà Hách Ngữ cũng trở thành bạn tốt với ảnh đế Triệu Phi. Sau khi bộ phim thương mại này công chiếu thì không gây ra bọt nước gì, nhưng nhờ có được quan hệ với ảnh đế, ảnh đế Triệu Phi dẫn theo Hách Ngữ quay một bộ phim truyền hình quyền mưu, bấy giờ Hách Ngữ mới bắt đầu bộc lộ tài năng. Giang Độ Độ: “…” Không cười nổi. Tác giả chết tiệt, vì mở bàn tay vàng cho nữ chính mà hủy hoại cô. Tuy rằng cô là người trong sách, nhưng người trong sách cũng có tôn nghiêm đó! Lòng Giang Độ Độ đang nhỏ máu, cô cố nén đau xót xem tiếp, càng về sau cô càng nhận ra, sự tồn tại của cô chẳng qua chỉ có tác dụng làm nền cho hạnh phúc của Hách Ngữ. Bởi vì các cô đều có xuất thân từ ngôi sao nhí, nói về khởi điểm, thậm chí Giang Độ Độ còn cao hơn Hách Ngữ một chút. Bởi vì Giang Độ Độ vào giới nghệ sĩ khi lên năm, Hách Ngữ mười mấy tuổi mới quay quảng cáo đầu tiên, nhưng vận mệnh hai người lại khác nhau rất nhiều. Giang Độ Độ lên voi xuống chó, như sao chổi vụt qua, chợt lóe rồi biến mất; Hách Ngữ thuận thế mà lên, một bước lên trời như diều gặp gió. Mỗi khi Hách Ngữ cảm thán mình thành công, đều sẽ nhớ tới Giang Độ Độ trước kia thường được so sánh với cô ta, khinh thường cô rõ ràng tay cầm bài tốt mà lại đánh hỏng. Ông trời ưu ái thì thế nào, chưa nói đến việc một ngôi sao nữ không ăn uống điều độ, thế mà còn ăn uống quá độ đến nỗi béo phì không thể quay phim. Đúng thật là tự làm bậy không thể sống, vừa đáng cười lại vừa đáng buồn. Giang Độ Độ đọc đến chỗ này thì chỉ muốn hộc máu, cô cần Hách Ngữ thương hại cô à? À, đúng rồi! Ở trong đời sống hiện thực, Giang Độ Độ biết có nhân vật Hách Ngữ này, nhưng hai người chưa bao giờ âm thầm tiếp xúc. Hiểu biết của Giang Độ Độ về Hách Ngữ thậm chí còn không nhiều bằng fans Hách Ngữ. Chỉ biết bố cô ta là đạo diễn nổi tiếng – Hách Thiệu Hoa, mẹ là nữ hoàng làng nhạc – Mạnh Hoàng. Con ông cháu cha trong giới giải trí rất nhiều, Giang Độ Độ thật sự không có thời gian đi tìm hiểu hết tất cả, càng không biết có người rảnh rỗi đến mức nhàm chán rồi đưa cô ra so sánh với Hách Ngữ. Tóm lại, ai bảo người ta là nữ chính cơ chứ? Nếu nói cuốn tiểu thuyết thứ nhất làm Giang Độ Độ thấy vớ vẩn và tức giận thì cuốn “Con đường ánh sáng của công chúa nhỏ” lại làm toàn thân Giang Độ Độ rơi vào trạng thái bất ổn. Trong quyển tiểu thuyết này, Giang Độ Độ bước một bước từ nữ phụ làm nền thành nữ phụ ác độc có suất diễn hơi nhiều. Nữ chính Tư Đồ Mộng có gia thế hiển hách, tính tình ngây thơ thích mơ mộng, trên người mang hình tượng nhà giàu và ngốc bạch ngọt. Cô ta giấu người nhà một mình vào giới giải trí, trùng hợp thay, cô ta lại tham gia chương trình thực tế tuyển người mới với Giang Độ Độ, người mới khôi phục dung mạo cũng bắt đầu từ con số không, thuận đường trở thành bạn tốt. Nhưng khác với Tư Đồ Mộng thật lòng coi Giang Độ Độ là bạn. Giang Độ Độ lại ghen ghét vận may của Tư Đồ Mộng, trong tối ngoài sáng hãm hại Tư Đồ Mộng, còn quyến rũ bạn trai là ông lớn của Tư Đồ Mộng. Đương nhiên, dựa theo kịch bản, dưới sự trợ giúp của ông lớn, Tư Đồ Mộng phát hiện ra bộ mặt thật của Giang Độ Độ. Trong một buổi tiệc, Giang Độ Độ ghen ghét đến điên cuồng nên muốn bỏ thuốc hại Tư Đồ Mộng, cuối cùng, hại người không thành lại hại mình, hậu quả là bị hủy dung xấu xí, điên khùng đến ch3t. Sau khi đọc hết truyện, Giang Độ Độ đi từ khiếp sợ lúc ban đầu đến phẫn nộ, và cuối cùng là ch3t lặng. Cô không thể tin được, người phụ nữ cố chấp, b3nh hoạn và điên cuồng trong sách kia lại là bản thân mình. Và cả kết cục nữa, nếu cuối cùng cô sẽ mang thanh danh thối nát điên khùng đến ch3t. Thế thì cô cần gì phải giãy giụa lâu như vậy cơ chứ? Giang Độ Độ quyết định ngay bây giờ! Lập tức! Lập tức đi ch3t ngay. Trong khi hấp hối, linh hồn Giang Độ Độ phát ra một câu thét gào sau cuối: Tác giả ch3t tiệt giết tôi! Có lẽ những lời này đã cảm động thần linh (thần linh:?), vào lúc Giang Độ Độ chảy hết máu, thần linh xuất hiện. Thần linh làm một cuộc giao dịch với Giang Độ Độ, Giang Độ Độ có được vốn liếng chống lại kịch bản, chính là nhan sắc xinh đẹp thời kỳ hoàng kim của cô, cái giá phải trả là tình yêu chân thành nhất trong thời niên thiếu của cô. Giang Độ Độ gắng gượng ký kết cuộc mua bán này. Lúc này đây, tình yêu và tình thân, với Giang Độ Độ mà nói, chúng đã như quá khứ không thể níu giữ. Ôi, Giang Độ Độ vô tình vô nghĩa vùng dậy trên đường đời. Sau đó, điều khiến cô để ý nhất chính là sự nghiệp diễn xuất. Diễn phim vẫn luôn là ước mơ của Giang Độ Độ. Giang Độ Độ vốn bị hủy dung, ước mơ cũng theo đó mà bị huỷ hoại. Nhưng thần linh lại nói lấy tình yêu thời niên thiếu của cô để đổi lấy sắc đẹp, tương đương với việc dùng tình yêu cô đã vứt bỏ đổi lấy ước mơ mà cô để ý nhất. Với Giang Độ Độ mà nói, chắc chắn đây không phải là một cuộc mua bán lỗ vốn. Không thể không nói, thần linh đã hoàn toàn bắt được chút lửa cuối cùng trong lòng Giang Độ Độ. Thật đúng lúc mà. Cho dù cuối cùng vẫn sẽ ch3t, nhưng Giang Độ Độ đã được khơi lên ngọn lửa dục v0ng mang tên muốn sống sót. Giang Độ Độ nghĩ thầm, tuyệt đối cô sẽ không để cho mình ch3t đi với thanh danh thối nát giống trong sách. Cô muốn ch3t đương lúc độ tuổi đẹp nhất, ch3t lúc xinh đẹp nhất, làm tất cả mọi người phải nhớ cô thật kỹ! Nữ chính Hách Ngữ nói cô là sao băng chợt vụt qua. Vậy cô phải làm một ngôi sao băng ở trung tâm lộng lẫy, ngôi sao băng làm lòng người rung động nhất. Mời các bạn mượn đọc sách Sau Khi Xuyên Thành Nữ Phụ Của Hai Quyển Tiểu Thuyết của tác giả Đào Hoa Chuy Tử.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mê Điệt
Bạn có biết một loại cây tên là mê điệt, đúng như cái tên, mang theo mùi hương nồng ấm khiến cho bất kỳ ai gặp được đều mê đắm. Đối với Lâm Tịnh Minh, Lận Lâm chính là cây mê điệt đó. Vẻ dịu dàng của cậu ấy khiến người ta say mê, sự ưu tư của cậu thu hút người khác, sự trưởng thành của cậu khiến người ta đắm chìm, nhưng ẩn chứa trong tất thảy lại là sự xa cách cô đơn, sự lạnh lùng làm người ta không thể tới gần. Trái ngược với Lận Lâm lạnh lùng, cách biệt như vầng trăng thanh nhã ở quá tầm với, như mùi hương thảo dịu dàng mà xa xăm, Lâm Tịnh Minh lại là một cô gái tỏa sáng rực rỡ như ánh mặt trời. Cô ấy là hoa khôi trường đại học, không chỉ xinh đẹp, cô ấy còn là một sinh viên ưu tú, là cây bút ưu tú của các trang tiểu thuyết mạng và từng đạt giải nhất nhì thành phố. Cô ấy giống mặt trời giữa hạ, luôn tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ khiến người khác ngưỡng mộ và vây quanh. Lâm Tịnh Minh và Lận Lâm, một người là ánh mặt trời kiêu ngạo, một kẻ là vầng trăng sáng thanh u, vốn giống như ban ngày và đêm tối tách biệt, chẳng có lấy một điểm chung. Tất cả những gì họ biết về nhau đều qua những lời bàn tán và những bức ảnh được phát tán trong trường đại học. Cuộc sống của bọn họ chỉ thực sự giao nhau vào giây phút Lâm Tịnh Minh trở thành vị khách không mời trong cuộc chia tay của Lận Lâm với cô bạn gái thứ hai - Hề Cạnh Lan. Ấn tượng đầu tiên của cô với cậu cũng chỉ gói gọn trong một câu: Dường như người đó không vui vẻ lắm. Lâm Tịnh Minh chú ý đến Lận Lâm cũng chỉ vì một câu nói trong lúc xúc động của cô bạn gái cũ của cậu: “Tựa như chị ấy chết đi nên anh vĩnh viễn không quên được chị ấy... Nếu như em cũng chết đi thì sao? Có phải em chết đi, anh cũng sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên em không?” Thứ cuốn hút Lâm Tịnh Minh không phải Lận Lâm, không phải ánh mắt xa xăm khó hiểu của cậu, mà là câu chuyện chân thực đằng sau cậu, cô thích viết truyện, thích thêu dệt ảo mộng tươi đẹp, chính vì thế, Lận Lâm trở thành đối tượng của cô, cô muốn tìm hiểu cậu. Càng tìm hiểu càng đau lòng. Lâm Tịnh Minh nhận ra góc tối trong lòng Lận Lâm, hiểu được quá khứ ưu thương bất hạnh của cậu. Hoá ra, cậu ấy là kết quả của một tình yêu vụng trộm, còn mang trong mình vận mệnh kỳ lạ, khiến tất cả những người đối xử tốt với cậu đều gặp nạn. Bố mẹ trên danh nghĩa mất, hai người bạn gái trước, một người nhảy lầu tự sát, một người bị thương, chính những sự việc vô tình mà dường như có sắp đặt cả ấy khiến Lận Lâm trở nên mặc cảm tự ti, cậu cô độc lạnh lùng khép cửa trái tim, cũng chỉ vì sợ sẽ tổn thương những người khác. Lận Lâm khóa mình chặt đến nỗi ngay cả Lâm Tịnh Minh, cô gái mặt trời chói lọi đầy sức sống cũng không thể đưa ánh sáng của mình tới bên cậu. Đây cũng là lần đầu tiên Lâm Tịnh Minh biết tới thất bại. “Cậu ấy bởi vì chính nỗi ưu thương kín đáo của mình mà trở cao quý, lại bởi vì sự cao quý ấy mà già nua..." Lâm Tịnh Minh thích Lận Lâm, nhưng những gì cậu che dấu lại quá nhiều, hết tầng này tới lớp khác ngăn cản cô chạm tay vào cậu. Tất cả những chuyện trong quá khứ, rồi đến những biến cố của hiện tại khiến Lận Lâm không dám dũng cảm đối mặt với tình yêu ấm nóng của Lâm Tịnh Minh. Nhưng trái tim cậu lại không thể phủ nhận những rung động trước cô gái mang tên Lâm Tịnh Minh ấy.  Vì vậy, lần đầu tiên trong đời, cậu ấy bước ra khỏi bóng đêm mà mình đang ẩn nấp, lần đầu tiên dũng cảm bước lên phía trước nắm lấy tay cô gái mà cậu thích. Nhưng câu chuyện chưa thể kết thúc đơn giản vậy được, chính vào lúc người đọc tưởng sóng yên biển lặng, cô gái mặt trời Lâm Tịnh Minh và chàng trai bóng tối Lận Lâm có thể nắm tay nhau tiến tới quãng đường tiếp theo, thì biến cố lại xảy tới. Lâm Tịnh Minh bị thương ở mắt trong một lần đi chơi với Lận Lâm, vết thương rất nặng, khiến cô gần như mù một bên mắt, mắt còn lại nhìn rất khó. Những vết tích trong quá khứ lặp lại thêm một lần nữa, khiến Lận Lâm tiếp tục rơi vào ngõ cụt của mình, cậu tự trách cứ bản thân, đấu tranh với tình yêu của mình. Ở lại bên Tịnh Minh để rồi cô cũng gặp xui xẻo như hai người bạn gái trước của anh, hay rời bỏ cô, khiến cô đau lòng một lần rồi thôi? Lận Lâm lựa chọn cái đầu tiên, vì cô, cậu chấp nhận gặp người bố ruột, kẻ mà cậu ghét nhất, làm chuyện cậu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm đó là ngửa tay xin tiền ông, cậu lặng lẽ gom góp tiền mổ mắt cho Tịnh Minh rồi lặng lẽ dọn đồ bỏ đi trong ngày. Đó là tất cả những điều tốt mà anh có thể làm cho cô, anh không nói lời từ biệt, không ở lại chờ Tịnh Minh khỏi hẳn không phải vì anh vô tình mà vì anh sợ, sợ tới lúc Tịnh Minh khỏi mắt, chính anh cũng sẽ không đành lòng rời xa cô. ----- Anh gật đầu: "Cháu muốn chia tay với cô ấy." "Tịnh Minh đối xử với cháu không tốt?" Anh chậm rãi lắc đầu, "Tịnh Minh đối xử với cháu rất tốt, cháu chỉ sợ..." "Sợ cái gì?" "Sợ..." Lận Lâm thấp giọng, khoé miệng cười cười mang theo vẻ tự giễu, "Sợ mình quá yêu cô ấy." ----- Nói về tổng quan toàn truyện thì motip của ''Mê Điệt'' không hề mới, cô gái ấm áp bí mật tìm hiểu về quá khứ của chàng trai u buồn, theo đuổi chàng trai ấy, giúp cậu thoát khỏi bóng tối. Thế nhưng dưới lời văn của Đằng Bình, ta lại cảm thấy một phong vị rất khác.  Lời văn của Đằng Bình dịu dàng, mềm mại như tính tình của Lận Lâm, nhưng lại thấm đẫm một nỗi buồn man mác khó tả, có lúc, tác giả đưa giọng văn lên cao, thể hiện tâm trạng bế tắc tới tột cùng của Lận Lâm trước tình yêu bất chấp của Lâm Tịnh Minh, trước sự bỏ đi không lời từ biệt của Lận Lâm, cũng có lúc lại trở về với sự ôn hòa, vỗ về đầy ấm áp ban đầu qua bài thơ Lận Lâm ngâm tặng Tịnh Minh: “Mộng Giang Nam thuở bé, chỉ muốn được hái sen. Trai mười hai để chỏm, bờ dương xanh mưa bụi. Thuyền trắng xuôi Giang Tô, trăng bạc nhuốm tà áo Chợt nghe khúc ca cổ, Ngô Việt đà ngàn năm.” Đó là ngọt và đắng, là thanh xuân đầy những cơn mưa, cơn mưa của tình yêu, của tình bạn, của lí trí kiên định và sự cố chấp bướng bỉnh. Câu chuyện rõ ràng rất có tính kịch, nhưng dưới giọng văn man mác của Đằng Bình lại có chiều sâu khó tả, rõ ràng là nữ chính mặt dày tới quá đáng, nam chính lạnh nhạt, trầm ngâm tới phát điên, những hành động khó hiểu, hết sức cẩu huyết, có người chết, có người bị thương, ngay đến nữ chính cũng bị đâm hỏng mắt tới hai lần và nam phụ dù có bị phũ phàng tới đâu vẫn chăm lo cho nữ chính tới mức hơi bất bình thường. Nhưng tổng thể chung, cả câu chuyện tỏa ra một mùi hương thanh nhã như mùi hương thảo, âm thầm bao bọc lấy thanh xuân tươi đẹp mà Lâm Tịnh Minh dùng hết sức phấn đầu để không hối hận. Cảm ơn Lận Lâm, cảm ơn Lâm Tịnh Minh. ... ''Anh kề má trên mặt cô, cô cảm nhận được sự lạnh lẽo dần dần trở nên nóng bừng của má anh, "Chúng ta kết hôn." Cô im lặng, đột nhiên nói: "Em không lấy anh." '' ___________ '' '': Trích từ truyện Review by #Chiêu Tú Nữ - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Câu chuyện bắt đầu từ nơi này. Ánh mặt trời ban trưa, trong bóng râm dưới tầng ký túc xá của đại học Z, bên cạnh lan can bằng sắt chỗ gốc cây, có một nam một nữ đang đứng giằng co nhau. Cô nữ sinh khoanh tay trước ngực, đứng thẳng nghiêng đầu nhìn cậu nam sinh với vẻ chăm chú. Cậu nam sinh cũng cứng người đừng đó, nhìn thẳng vào cô nữ sinh, mặt mày xanh lét. Một cơn gió quét qua mang theo cảm giác lành lạnh, hai người đều không nói gì, một lát sau, cô nữ sinh hỏi: "Cậu muốn thế nào?" Cậu nam sinh nói, "Thứ con gái như cậu ấy, chỉ một buổi chiều thôi tôi cũng vớt được chục đứa rồi!" Giọng nói đầy vẻ tức giận. Cô gái nhướn mày, buông thõng tay, "Cứ tự nhiên." "Lâm Tịnh Minh! Tôi chưa từng thấy đứa con gái nào nhiều chuyện như cô!" Cậu nam sinh kia chỉ vào cô bằng ngón giữa, "Cô nhớ kĩ cho tôi, thứ con gái như cô cả đời này cũng chẳng có thằng nào thèm đâu, đến lúc đó có muốn khóc cũng chả kịp!" Nữ sinh tên "Lâm Tịnh Minh" kia nghiêng đầu nhìn cậu ta, là cậu ta theo đuổi cô ba tháng đó có nhớ không hả? Cậu nam sinh kia ném chai nước suối trong tay xuống đất, khiến nó kêu "Bốp" một cái, nước bắn tung tóe đầy đất, sau đó liền quay người bỏ đi, nhanh chóng rời khỏi kí túc xá nữ. Cô hẵng còn nghiêng đầu nhìn theo bóng lưng cậu ta mà nhún vai. Ánh mặt trời rọi lên bộ đồ màu vàng nhạt của cô, làn da trắng nõn mượt mà, dáng người không cao lắm, khoảng 1m58, nặng 88 cân (44 cân Việt), ăn mặc hợp thời trang, tóc nhuộm màu nâu buộc túm lại thành đuôi ngựa, còn đeo một chiếc kẹp tóc rực rỡ. Làn da dưới ánh nắng giữa trưa lại càng tuyệt vời, đó là một cô gái xinh đẹp, người theo đuổi cô nhiều vô số. Cô đã xinh đẹp, thành tích lại còn tốt, giữ kỉ lục vượt 3 cấp của đại học Z, lại còn là một người giỏi văn chương -- Lâm Tịnh Minh là một tác giả tiểu thuyết online nổi danh trên mạng. Bút danh của cô là Lạc Nhạn, rất nổi tiếng, thỉnh thoảng lại có mấy kẻ không biết tên chạy tới đại học Z tìm Lạc Nhạn, ngay cả bà quản lý cổng trường cũng biết Lạc Nhạn chính là Lâm Tịnh Minh. Nhưng nam sinh trong đại học Z có một nhận thức bí mật chung: Con gái kiểu nào cũng chẳng khó theo đuổi được như Lâm Tịnh Minh, ai tán đổ được Lâm Tịnh Minh thì phải đãi tiệc. Sau khi mọi người đề ra nhận thức chung như vậy thì người theo đuổi cô càng nhiều hơn, chủ yếu là vì "Tôi cược với người nào đó rằng chắc chắn tôi sẽ tán được Lâm Tịnh Minh", nhưng bất kể là vì điều gì, tóm lại là cô rất kiêu kì, làn sóng theo đuổi cùng lắm cũng chỉ càng thêm thúc đẩy bản tính kiêu căng của cô mà thôi. Lâm Tịnh Minh kiêu căng nhưng lại chẳng hề đáng ghét. Tất nhiên là vẫn có nhiều người ghét cô, ví như bạn cùng lớp của cô, Lâm Vi, chẳng có ai trong khoa ngoại ngữ này không biết là Lâm Vi mâu thuẫn với Lâm Tịnh Minh cả, những câu về Lâm Tịnh Minh từ miệng Lâm Vi ra chẳng có lấy một ý tốt nào, kinh điển nhất là một câu mà Lâm Vi nói về Lâm Tịnh Minh, "Đừng có kiêu căng thế, một ngày nào đó cũng chỉ là đồ bỏ của đám đàn ông mà thôi." Còn Lâm Tịnh Minh thì trông thấy Lâm Vi liền đi đường vòng. Cô có một nguyên tắc, thà rằng đánh nhau với nam sinh khoa thể dục còn hơn là cãi nhau với bất cứ nữ sinh nào. Trời bất chợt đổ cơn mưa, cô thoáng nhìn lên, vẫn còn có mặt trời, - mưa ban trưa - người ta nói người gặp phải mưa ban trưa là người thất tình, cô nào có thê lương vậy đâu chứ? Đang định quay lại kí túc xá ngủ trưa, vừa đi được hai bước, cô đã trông thấy có hai cậu nam sinh đeo Guitar và đàn điện tử trên lưng, ngay giữa trưa nóng nực mà lại mặc bộ đồ cha sứ kì lạ, hai người rảo bước qua kí túc xá nữ - trông rất điển trai! Cô nhìn người ta chăm chú không rời mắt được, nhìn một lát liền tỉnh ra: đây là thành viên trong ban nhạc của trường, "Trúc", xem ra ngày mai là trận đấu chính thức, hôm nay đang diễn tập. Cậu trai đeo đàn điện tử thấp hơn cậu đeo đàn Guitar nửa cái đầu, nhưng hai người đều rất cao, khoảng hơn 1m75. Đầu tóc cậu trai đeo đàn guitar đến là rực rỡ, nhuộm đủ các màu hồng hồng tím tím, tóc dài ra nên đã cắt một chút, còn đuôi tóc vẫn có màu hồng, thoạt nhìn trông rất lãng tử. "Trương Khải Ngai!" Đằng sau có một cô gái mặc đồ yêu tinh vừa đuổi theo vừa kêu lên, "Thư Yển! Trương Khải Ngai!" Mắt Lâm Tịnh Minh sáng ngời, "Yêu tinh! Yêu tinh yêu tinh!" Cô gái mặc đồ yêu tinh quay đầu lại, "Ôi, Tịnh Minh đó à, ui cha, bộ đồ này đáng yêu ghê! Sao cậu vẫn phải hóa trang đáng yêu thế này?" Nói xong cô ấy bật cười đến là to. Cô gái trong đội xướng ca "Trúc" này là "Phỉ Đồ Mị", một cái tên kì lạ, nghe nói bố mẹ cô ấy đều là nghệ sĩ, có thể là tư duy của nghệ sĩ khác người thường, ngay cả cái tên cũng thể hiện đầy nghệ thuật nên đã đặt thế này chăng. Phỉ Đồ Mị hát rất hay, là một trong những giọng hát chính của "Trúc". Có lần, một nam sinh tham gia thi đấu trong trường đã nói, "Cậu đúng là đồ yêu tinh tuyệt phẩm", từ đó về sau, "Yêu tinh" liền trở thành biệt danh của cô nàng. Cô ấy cũng rất đẹp, có điều sau khi tẩy lớp trang điểm, tháo trang sức ra rồi thì lại chẳng còn xinh đẹp bằng Lâm Tịnh Minh nữa, là con gái phải biết cách ăn mặc. Mời các bạn đón đọc Mê Điệt của tác giả Đằng Bình.
Vợ Yêu Của Ông Trùm Mafia
Tần Gia Uy anh là ông trùm giới mafia, là người đàn ông khét tiếng lạnh lục. Trong thế giới của anh, anh chính là thượng đế là pháp luật. Chỉ cần là thứ anh thích thì sẽ phải thuộc về anh. Người trong giang hồ mỗi khi nghe đến Tần Lão Đại đều liên tưởng đến một con sói hung tàn, mưu mô đa kế. Nhưng anh cũng có một mặt của vị nam thần, lạnh lùng dũng cảm. Đường Vịnh Hi là con gái duy nhất của Đường Chấn Nam, vị tổng thống đương nhiệm của Mỹ. Cô sở hữu nhan sắc hơn người và trí thông minh tuyệt đỉnh. Nhưng thật kỳ lạ, một con người không sợ trời sợ đất như cô lại sợ Tần Gia Uy một cách kỳ lạ. Và con sói hung tàn cũng đã trở nên đáng yêu dịu dàng vì cô. *** GHI CHÚ: 5 quyển truyện tiếp nối lẫn nhau. * Quyển 1: Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ. ( Lôi Lạc Thiên và Trình Lam). *Quyển 2: Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Luật Sư Kiêu Ngạo Của Mình. ( Mạnh Hùng và Kiều Nhi). * Quyển 3: Cô Vợ Xã Hội Đen Của Ông Trùm Hắc Đạo. ( Nam Liệt và Hàn Mạc). *Quyển 4: Cô Vợ Thần Bí Của Ông Hoàng Làng Giải Trí. ( Tràn Hạo và Tần Gia Duyên) *Quyển 5: Vợ Yêu Của Ông Trùm Mafia. ( Tần Gia Uy và Đường Vịnh Hi) ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Trên sân thượng toà cao ốc One World Trade Center còn được biết với cái tên "World Trade Center", vừa nghe qua đã làm rung động không biết bao nhiêu trái tim. Tòa cao ốc được tọa lạc ngay trung tâm thành Phố Lower Manhattan, New York. World Trade Center đã bị tàn phá, mang theo 3 ngàn mạng sống vô tội và đã làm bị thương 6000 người trong vụ khủng bố 11-9-2011, do tổ chức khủng bố al-Qaeda gây ra. Ba chiếc trực thăng quân đội hùng hồn đáp xuống sân thượng, tiếng vù vù của cánh quạt cùng với gió mạnh xóay cuồn cuộn lên, làm cả bầu trời chạng vạng tối trở nên mờ mịt bởi cát bụi. Một tốp người tinh anh thành thạo nhảy từ mấy chiếc trực thăng xuống, nhìn vào kỹ thuật và hành động điêu luyện của bọn họ có kỷ luật và trình tự hẳn hoi, cũng đã đủ biết họ là những người được huấn luyện đặc biệt theo lối quân sự. Chỉ trong tích tắc mười mấy tên mặc âu phục màu đen, trên tay mỗi người cầm một khẩu súng Trường Tấn Công M4, do Tần Gia sản xuất đứng thành hai đường thẳng. * Súng Trường tấn công M4 được đặc biệt chế tạo cho Quân Đội Mỹ. Với quy lực khiếp người, tầm bắn xa lên đến 600m và tóc độ bắn ra 950 phát trong vòng một phút. Chiếc trực thăng vừa dừng hẳn lại, Doãn Kỳ, Nhật Trung, Sam cùng với Trần Linh Giang bước xuống, bốn người cẩn thận quan sát tứ phía sợ có người mai phục. Từ lúc Tràn Hạo giao bang Thiên Địa lại cho Tần Gia Uy, anh đã cho thuộc hạ đắc lực nhất của anh là Doãn Kỳ ở lại bên cạnh của Tần Gia Uy. Chỉ khi có Doãn Kỳ bên cạnh, Gia Duyên mới an tâm vì cô biết Doãn Kỳ là thuộc hạ xuất sắc nhất của Tràn Hạo. Sau khi nhận được ánh mắt ok của Doãn Kỳ, Tần Gia Vỹ mới cùng Tần Gia Uy oai nghiêm bước xuống. Trên người Tần Gia Uy là bộ âu phục màu đen cùng với áo bành-tô dài, chân mang đôi giày da bóng loáng, tay lúc nào cũng là đôi găng tay bằng da màu đen. Anh oai phong đứng chính giữa một tốp người xuất sắc này, ánh mắt ngông cuồng đầy vẻ tự tin cùng với khuôn mặt yêu nghiệt ngẩng lên thật cao, dáng vẻ này khí thế này đích thực của một lão đại hắc bang, một ông trùm mafia. Hôm nay là buổi hội nghị một năm một lần trong giới hắc đạo, mỗi năm hội nghị sẽ được diễn ra tại một địa điểm khác nhau. Năm nay tòa cao ốc One World Trade Centre, tại New York được chọn là điểm họp mặt. Những người hiện diện tối đêm nay toàn là những kẻ tai to mặt lớn trong giới hắc đạo, chính vì vậy sự phòng vệ của nơi này vô cùng chặt chẽ. Trên sân thượng lúc này đã đậu sẵn ít nhất 25 chiếc trực thăng tư của những người đến tham gia buổi hội nghị. Tần Gia Uy được đám thuộc hạ cẩn thận hộ tống vào bên trong toà cao óc, trước khi vào thang máy Trần Linh Giang đã dùng thiết bị kiểm tra thuốc nổ để kiểm tra thang máy. Sau khi không phát hiện có gì khả nghi, cô mới nhìn Tần Gia Uy cung kính báo cáo. "Lão đại, đã an toàn." Nghe Trần Linh Giang nói vậy, Tần Gia Uy và tứ đại hộ pháp bước vào trong. Đám thuộc hạ còn lại được Tần Gia Vỹ sắp xếp chờ lệnh trên sân thượng. "Anh hai, hôm nay Chung gia và Đoàn gia cũng có mặt. Em thật chán ghét cái bộ mặt ta đây của hai tên đó." Tần Gia Vỹ nhìn Tần Gia Uy nói, chỉ cần nghĩ đến sẽ gặp mặt hai tên "khẩu phật tâm xà" đó là anh đã chán ghét vô cùng. Tần Gia Uy với khuôn mặt lạnh tanh, anh không nói gì ánh mắt lạnh lùng liếc vào góc bên phải trên trần thang máy. Tứ đại hộ pháp liền đề cao cảnh giác, Tần Gia Uy mới vừa cho họ biết nhất cử nhất động của bọn họ đang bị người khác giám sát. Tần Gia Vỹ biết nếu lỡ những lời nói vừa rồi của anh bị lộ ra ngoài, Đoàn gia và Chung gia nhất định sẽ lấy cớ này làm loạn, kiếm chuyện với Tần Gia. Ngồi trong phòng giám sát là một đám người được thuê tới, để giữ an ninh trật tự của đêm hôm nay và cũng để đảm bảo sự an toàn cho tất cả khách mời. Ngạn Hùng trên tay cầm máy bộ đàm cặp mắt không ngừng theo dõi 30 máy camera, đang nhấp nháy quan sát từng góc cạnh của toà cao óc. Cặp mắt sắc bén nhìn láo lia từ màn hình này sang màn hình khác, lúc này ứng dụng "hệ thống nhận dạng khuôn mặt" bất đầu hoạt động, nó không ngừng zoom vào và zoom ra liên tục để xác nhận khuôn mặt của tất cả mọi người bước vào toà cao óc, sau khi máy vi tính xác nhận được thân phận của đối phương, tư liệu của họ lập tức hiện lên trên màn hình, và sẽ tự động lưu tư liệu của họ vào trong kho dữ liệu. Dùng cách này vừa có thể kiểm tra an ninh vừa có thể kiểm soát ai có mặt trong buổi hội nghị ngày hôm nay. "Chuẩn bị tiếp đón Tần Lão Đại." Ngạn Hùng ấn vào máy bộ đàm, liên lạc với thuộc hạ của mình đang đứng canh chừng trước cửa phòng hội nghị. Hôm nay công ty an ninh của Lôi Thị được mời đến để phụ trách sự an toàn của mọi người. Bước vào cửa là Lôi Phu nhân trên nguời cô mặc một cái đầm dài màu trắng bó sát vào thân hình gợi cảm của cô, trong tai cô đặt một chiếc máy bộ đàm vô hình do Đường Tam phát minh ra, để tiện việc liên lạc với thuộc hạ. Vừa bước vào cửa cặp mắt sắc bén của Trình Lam liền quan sát màn hình máy vi tính, đôi mày thanh tú của cô chau lại trong vẻ không hài lòng, cô lập tức bước nhanh đến máy vi tính. Trình Lam chống hai tay lên bàn xem kỹ lại màn hình, cặp mắt khôn khéo của cô chợt hiện lên tia phẫn nộ. "Ngạn Hùng cậu làm việc như thế nào? Có người xâm nhập vào hệ thống an ninh của chúng ta, vậy mà cậu cũng không hay." Ngạn Hùng nghe Trình Lam nói vậy liền khom tới nhìn vào màn hình, khi anh nhìn kỹ hơn mới thấy màn hình bị nhiễu sóng, nhưng chỉ khi quan sát thật kỹ mới có thể nhận ra. Ngạn Hùng dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Trình Lam, vừa rồi anh đã kiểm tra nhưng không hề phát hiện ra việc này.   Mời các bạn đón đọc Vợ Yêu Của Ông Trùm Mafia của tác giả Lan Hồ Điệp 134.
Vợ Ơi Chào Em
Anh hỏi một cách khó hiểu: Anh có nhà, có xe, có tài, có mạo, có chỗ nào không tốt? Cô trả lời: Những ưu điểm này của đàn ông đều hấp dẫn kẻ thứ ba, có chỗ nào tốt? Đầu tiên, anh xấu hổ, sau đó nghĩ lại rồi nói: Anh còn có thể một lòng một dạ, biết dọn dẹp nhà cửa, biết nấu ăn, biết lái xe, biết trải giường chiếu, em muốn ra ngoài, anh hộ tống Cô nghe vậy, thương xót nói: Vậy em đành cố mà không chê bai anh. *** Đàn ông tốt không được để cho người phụ nữ mình yêu tranh đấu với kẻ thứ ba, mà phải tự giác đá văng cô ta. *** Câu chuyện có motip quen thuộc của thể loại ngọt, sủng: nam chính yêu chiều và sủng nữ chính đến tận trời. Tô Nhạc là một cô gái tài giỏi, không hề “bánh bèo”, mít ướt mà cực kì tự lập, kiên cường, yêu, hận hết mình, không hề lụy tình, là một hình tượng nữ cường điển hình. Biết mình bị phản bội, cô đã dứt khoát đá tên đàn ông bạc bẽo. Ngụy Sở thì đúng chuẩn thê nô, là một nam chính vô cùng hoàn hảo: yêu chiều nữ chính, luôn đặt cô lên hàng đầu. Anh là một chủ tịch giỏi nhưng luôn giữ mình, không ăn chơi, trai gái như một vài vị tổng tài khác. Thế nhưng, đường tình duyên với nữ chính lại rất lận đận. Vậy, vì sao tình duyên hai người lận đận như thế mà vẫn đến được với nhau? Các bạn hãy tự đọc và tìm hiểu nhé. Review (cảnh báo spoil): Tô Nhạc và Ngụy Sở hồi xưa học chung trường đại học với nhau. Anh chàng Ngụy Sở sau vài lần gặp Tô Nhạc đã có cảm tình với cô. Thế nhưng, vì sự chần chừ của mình mà anh đã bỏ lỡ Tô Nhạc… Nếu để nói chính xác thì có lẽ mình sẽ yêu thích Tô Nhạc hơn Ngụy Sở. Bởi vì Tô Nhạc là hình tượng nữ chính mà mình yêu thích. Cô là nữ cường, nhưng lại không quá hoàn hảo hay tài năng như Mộc Ly Tâm (Đạo tình), Yến Thanh Ti (Boss hung dữ, ông xã kết hôn đi) hay Ninh Tịch (Chọc tức vợ yêu, mua một tặng một). Tô Nhạc không phải là người hoàn hảo nhất nhưng lại giống “người” nhất. Cô cũng chịu cú sốc lớn trong tình yêu khi người mà cô nghĩ sẽ là người ở với mình đến cuối cuộc đời lại ngang nhiên “ăn vụng” với kẻ luôn coi cô là đối thủ từ bé đến lớn, rồi thản nhiên đổ lỗi cho sự kiên cường, tự lập của cô khiến anh ta chán (dù cho trước đó, anh ta nói rằng chính những điều này khiến anh ta yêu cô). Nhưng nào đâu có câu chuyện cổ tích của cô bé Lọ Lem và chàng hoàng tử. Chí ít, Tô Nhạc cũng may mắn vì đã nhận ra bộ mặt thật kẻ sở khanh như Trang Vệ trước khi bước chân vào hôn nhân với anh ta. Tô Nhạc từ khi còn bé đã không được nhận tình cảm từ cha. Người đàn ông đó đã bỏ mẹ con cô để đến với một người phụ nữ khác có thể mang tới cho ông ta nhiều danh vọng. Tô Nhạc thiếu cha, nhưng cô còn có mẹ, và chỉ cần mẹ là đủ. Cô vẫn lớn lên, trưởng thành, tài giỏi, và đáng được người khác coi trọng. Ai biết được, khi nhìn thấy đứa con của mình lớn lên tốt đẹp như thế, người đàn ông bội bạc kia sẽ có cảm giác gì.  2 người đàn ông, cả già cả trẻ đều bỏ Tô Nhạc mà đi (một theo danh vọng, một thì vì muốn chứng tỏ bản thân), nhưng người đàn ông thứ 3 trong cuộc đời cô thì không như vậy. Anh coi trọng cô, nâng niu cô và vì cô làm rất nhiều, rất nhiều việc thầm lặng. Tình yêu của Ngụy Sở nhẹ nhàng như một ly trà chiều, nó thoang thoảng, nhẹ nhàng mà không quá mạnh mẽ. Nhưng tình yêu ấy đủ để làm cho một Tô Nhạc cảm động. Mình không rõ ban đầu Tô Nhạc có phải vì có cảm tình với Ngụy Sở mà tới với anh không. Nhưng chí ít, cô dám thử yêu một người đàn ông có vẻ không quá an toàn để cuối cùng nhận lại được hạnh phúc. Ngụy Sở ban đầu là từ hứng thú với Tô Nhạc, rồi thành cảm mến, và cuối cùng là yêu. Nhưng ở bất cứ một giai đoạn nào, anh cũng đều rất nghiêm túc. Những thứ anh làm vì Tô Nhạc chẳng có gì to tát, cũng chỉ là vì người mình thương mà cố gắng học nấu ăn những món cô thích; cũng chỉ vì biết cô là tác giả vài cuốn tiểu thuyết mà bỏ tiền ra mua không sót cuốn nào; cũng chỉ vì muốn rước được vợ về nhà mà từ một anh chàng chẳng bao giờ nấu ăn cho bạn bè lại sẵn sàng lấy cớ mời bạn đến ăn để mời cô gái mình yêu tới ăn cùng. Còn rất nhiều điều nhỏ nhặt khác Ngụy Sở làm cho Tô Nhạc khiến cho mình cảm động. Nó nhỏ, nhưng đủ nặng để khiến một người như Tô Nhạc sẵn sàng giao cả tim mình cho anh. Nhiều người nói rằng, đây là câu chuyện của cô bé Lọ Lem và Hoàng Tử. Nhưng mình thì không nghĩ Tô Nhạc là cô bé Lọ Lem bởi cô hoàn toàn xứng đáng có được điều đó. Người con gái ấy đâu có đợi Hoàng Tử tới, rồi bảo cô đi thử chiếc giày thủy tinh. Rõ ràng, chính cô tự tìm được hạnh phúc của mình cơ mà.  Ngụy Sở rất hoàn hảo, gần như là hoàn hảo nhất trong số những nam chính mà mình đã từng đọc. Trên đời này, sẽ chẳng còn tồn tại một ai như thế (hoặc do mình chưa gặp được?). Nhưng điều khiến cho mình vẫn yêu Ngụy Sở và coi anh là nam chính mình yêu thích nhất (bỏ qua mọi sự phi thực tế từ anh) chính là câu nói mà anh nói với Tô Nhạc  “Đàn ông tốt không được để cho người phụ nữ mình yêu tranh đấu với kẻ thứ ba, mà phải tự giác đá văng cô ta.” Không phải, người phụ nữ nào cũng chỉ mong muốn người đàn ông của mình làm được điều này sao? Chẳng phải một lời nói hoa mỹ, chẳng có hoa, chẳng có nến, nhưng câu nói ấy chính là lời khẳng định tình yêu chân thành nhất mà Ngụy Sở có thể dành cho Tô Nhạc.  Mình vẫn tự hỏi, nếu người con gái đó không phải là Tô Nhạc thì Ngụy Sở có còn hoàn hảo như vậy không, hay anh cũng sẽ trở thành một Trang Vệ thứ 2? Có thể có, có thể không, vì đây là một câu chuyện ngôn tình. Nhưng ít ra, trong câu chuyện này, Tô Nhạc là nữ chính, Ngụy Sở là nam chính và, hai người đã tìm lại được nhau. Nhận định, đánh giá Đọc hai lần vẫn đầy cảm xúc như vậy. Đàn ông không cần quá đẹp trai,quá giàu có,có gia thế chỉ cần nguyện ý để người anh yêu là chính minh . Phụ nữ khi yêu phải lý trí nhưng khi gặp được người đàn ông tốt phải sống theo con tim. Truyện hay, rất thích tính cách nhân vật nữ chính. Còn nam chính thì chắc chỉ có tác giả tạo ra. Ý kiến cá nhân: rất thích sự tuyệt tình của nữ chính, lời thoại rất chất không giống như đa số ngôn tình bây giờ,muốn tìm 1 nữ chính có lòng tự trọng cũng khó toàn thấy nữ chính chẳng ra làm sao khó khăn lắm mới tìm được nữ chính khiến mình vừa lòng, nữ chính có lòng tự trọng chỉ đếm được trên đầu ngón tay đa số toàn đưa đẩy giả tạo. *** Mình đã hiểu vì sao câu được comment nhiều nhất là “Nguỵ Sở không có thật.” Truyện hay dã man luôn không có tình yêu sét đánh dữ dội nồng cháy gì cả. Mình có cảm giác giống như 1 câu truyện học đường nam chính đi trên con đường thê nô theo đuổi nữ chính hết sức nhẹ nhàng ???? Chính thức hoàn bộ này, mình thì thích ngược hơn, cơ mà bộ này đọc ngọt từ đầu đến cuối mà không thấy ngán, hay với đáng yêu lắm luôn, nên đọc đi nhé ! *** Đây là câu chuyện tình của “cô bé lọ lem” và “hoàng tử”. Chuyện kể rằng, ngày nảy ngày nay, ở một thành phố nọ, có một cô bé tên là Lọ Lem, một cô gái mạnh mẽ và độc lập. Bố mẹ ly hôn từ nhỏ, một mình cô học được cách may áo, đóng giày để đi dự dạ hội mà không cần đến bà tiên vẫy đũa thần. Một hôm, sau một ngày làm việc vất vả, cô trở về nhà và nhìn thấy bạn trai mình đang quấn lấy mụ phù thủy độc ác. Anh ta dùng chính sự tự lập của cô để biện minh cho sự phản bội của mình. Lọ Lem mạnh mẽ quyết định bỏ đi không quay đầu nhìn lại. Rồi một ngày, Lọ Lem gặp lại Hoàng Tử, một người đàn ông không có khuyết điểm trong mắt mọi người. Anh thông minh, có tiền, có địa vị, sống trong một thế giới khác hẳn với Lọ Lem. Vốn tưởng rằng Lọ Lem và Hoàng Tử là hai đường thẳng cắt nhau, gặp nhau một lần rồi vĩnh viễn xa cách. Nhưng bằng tình yêu của mình, Hoàng Tử đã vượt qua muôn trùng khó khăn, chiếm được trái tim người đẹp. Bị cảm động bởi tình yêu của Hoàng Tử, Lọ Lem quyết định tin tưởng vào cuộc sống một lần nữa, cuộc sống vẫn có thể đẹp như truyện cổ tích nếu người ta là chính mình và sống hết mình vì nó. Và từ đó, họ sống bên nhau hạnh phúc mãi mãi. (Nguồn: thanhdaocac.wordpress.com) – Nhận xét: Về nội dung: Câu chuyện có nội dung không mới hoàng tử – lọ lem. Tuy nhiên, cách dẫn dắt câu chuyện của tác giả khá thu hút, góc nhìn sáng tạo, lối viết hài hước và đặc biệt là cực cực sủng. Tuy nội dung và kết thúc có thể đoán ra nhưng mình cực kỳ bồ kết giọng văn của tác giả, kiểu như vừa đọc vừa tủm tỉm cười sung sướng vậy đó. Bên cạnh đó, tuy lấy mô tuýp quen thuộc nhưng chuyện không đi vào lối mòn mà vẫn có những chi tiết, tình huống đột phá, khiến cho người đọc ko thấy nhàm chán với cốt truyện cũ này. Ví dụ bạn sẽ không phải chứng kiến mấy chuyện cẩu huyết như bố mẹ nam chính ép nữ chính chia tay với con trai mình hay nữ chính khóc lóc lên bờ xuống ruộng khi bị bồ cắm sừng, vân vân và mây mây. Về nữ chính Tô Nhạc: Tính cách lạc quan, tự lập, mạnh mẽ, kiên cường, có đôi chút lạnh lùng và tàn nhẫn (với những người từng phụ bạc cô). Ban ngày, cô là nhân viên văn phòng như bao người khác, nhưng tối đến, cô là một tác giả có chút tiếng tăm trên mạng, vì ghét thể loại nữ chính lụy tình mà bắt đầu viết tiểu thuyết nữ cường. Khi cô chứng kiến ban trai Trang Vệ ngoại tình, cô tuyệt đối không nhiều lời, bỏ đi rất phong độ. Mình nghĩ ko phải cô ấy ko từng yêu Trang Vệ mà vì cô ấy quá lý trí. Ngay khoảnh khắc Trang Vệ phản bội cô thì cô cũng tuyệt tình cắt đứt đoạn tình cảm ấy luôn. Chuyện gì thì chuyện, cô tuyệt đối ko chấp nhận chuyện phản bội, đó là điều tối kỵ nhất với cô. Cá nhân mình nghĩ ai cũng có nguyên tắc riêng của mình thôi. Cho nên ko thể trách tại sao Tô Nhạc lại ko mảy may buồn bã, đau khổ, khóc lóc khi chia tay Trang Vệ được, mình nghĩ vì người đàn ông như vậy mà đâu buồn thì chả đáng tí nào, cứ sống vui vẻ như Tô Nhạc chính là sự trả thù tàn nhẫn nhất với kẻ phản bội kia. Vì đã bị phản bội 1 lần như thế nên cô luôn cảm thấy đàn ông đẹp trai, có tiền, có gia thế tuyệt đối là sinh vật không an toàn. Cô chỉ đơn giản muốn có một bạn trai bình thường, chung thủy, chân thành là được. Vậy nên khi nam chính đại thần kia xuất hiện, cô đã liệt anh vào danh sách không an toàn, cần tránh xa. Thế nhưng cuối cùng cô vẫn bị sự chân thành của nam chính làm rung động. Trong một cuốn sách của mình, cô từng viết một câu rất hay thế này: “Người đàn ông che ô cho phụ nữ trong ngày mưa chẳng có gì đáng khen tặng, quan trọng là, người đàn ông này có bằng lòng che chắn tất cả nước bùn, tai nạn và gió lạnh hay không” (và tất nhiên nam chính đã làm được chuyện này). Mình thấy cách cô ấy bị nam chính dụ dỗ rất đáng yêu: thông qua con đường dạ dày. Bình thường tuy cô rất thông mình, cư xử có chừng mực, nhưng mỗi khi nhìn thấy các món ăn cay Tứ Xuyên là như kiểu bị bỏ đói mấy ngày vậy đó. Về nam chính Ngụy Sở: Trên thương trường là người lạnh lùng, công tư phân minh. Trên tình trường là một chàng thiếu niên si tình, mặt dày. Dẫn chứng cho việc mặt dày là anh ý đã nói với nữ chính rằng “Nếu mỹ nam kế có tác dụng, anh không ngại mỗi ngày đều cười với em.” =)) Vì bề ngoài và gia thế hoàn hảo nên con đường cua gái của anh đầy chông gai (đúng là ngược đời mà), nhiều khi anh còn lăn tăn không biết có cần phẫu thuật thẩm mỹ cho xấu đi để bạn gái được yên tâm hay không. Vì người mình thầm để ý thích món cay Tứ Xuyên mà đi học nấu các món ăn này. Vì không muốn người yêu cực khổ mà tình nguyện lau nhà, rửa chén, xách đồ cho cô ấy (khiến cho nhiều bạn đọc truyện ném đá sao Tô Nhạc lại ăn cơm mà ko rửa chén, quét dọn các kiểu, nhưng thật ra là bạn Ngụy Sở dành làm hết rồi, có cho bạn Tô Nhạc sờ vô đâu). Cứ như thế, cuộc cách mạng cua gái của anh cũng dần dần thu được kết quả. Mình thích cái cách lấy lòng bạn gái của anh này: phong độ là phù du, bạn gái vui mới quan trọng, không muốn cuộc sống bạn gái phiền muộn vì mình. Anh này thiệt tình là soái ca điển hình luôn ý, giỏi việc công ty, đảm đang việc nhà, lúc nào cũng đội vợ lên đầu mà không ngại mất mặt. Vì Tô Nhạc vốn đã có tính tự lập nên anh chỉ có thể âm thầm quan tâm đến những việc mà cô ít để ý đến. Chỉ có những người thực sự quan tâm đến bạn mới chú ý đến những thói quen của bạn mà có khi ngay cả bạn cũng ko chú ý đến. Tóm lại, đây là một truyện nhẹ nhàng, đủ cuốn hút bạn thức đêm mà luyện, đủ làm cho bạn mỉm cười tự kỷ, đủ làm cho bạn GATO với nữ chính. Thành viên hội FA cân nhắc kỹ trước khi đọc truyện ^^   Mời các bạn đón đọc Vợ Ơi Chào Em của tác giả Nguyệt Hạ Điệp Ảnh.
Vì Vợ Là Vợ Anh!
Giới hạn độ tuổi: 22+ Không thích hợp với teen, mình khuyên teen đừng đọc. Bộ này gồm tuyển tập những điều bình thường nhất trong cuộc sống, rất nhẹ và giản dị thôi, không có đao to búa lớn gì cả, chuyện gia đình, hôn nhân, phản bội, ngoại tình, quanh đi quẩn lại có ông chồng bà vợ, mấy bóng hồng xung quanh, vài việc lặt vặt, vài người xung quanh. Hai vợ chồng nhà anh chị này, anh chồng không phải rau sạch nhé, cũng có lúc trái tim rung động trước cám dỗ như bao người đàn ông khác. Chị vợ thì cổ hủ lạc hậu khỏi nói luôn. Mỗi lần nhím kể sẽ là một chuyện nhỏ nhặt thôi, nên các nàng đừng thắc mắc vì sao chap ngắn nhé. Cái này thuộc thể loại tâm sự tản mạn gia đình xã hội, không thích hợp với những người yêu phong cách sôi động, cuồng nhiệt nồng cháy hoặc trẻ trung chưa lập gia đình. Viết ONGOING và viết theo cảm xúc cho nên không có thời gian ra chap cụ thể, có thể ba ngày, một tuần, cũng có lúc bế tắc thì cả tháng. Các bạn cân nhắc trước khi nhảy hố. P/S: Lan Rua’s Story ~ Porcupine & Duck Family. *** Mỗi tình yêu đều có một con đường nhỏ để đi, nếu trên quãng đường ấy, một trong hai người có vô tình rẽ lạc, thì tình yêu này sẽ đưa họ trở về với nhau. Có một câu châm ngôn khá nổi tiếng như thế này: “Đằng sau sự thành công của đàn ông luôn có bóng dáng người phụ nữ.” Đó là người phụ nữ chấp nhận đánh đổi thanh xuân của mình cho cuộc tình nồng, chấp nhận lui về phía sau làm hậu phương vững chắc. Bởi khi yêu, phụ nữ thường sẵn sàng làm nhiều thứ, thường sẵn sàng cho đi nhiều thứ. Thậm chí, họ có thể ngay lập tức mang tặng bạn cả thế giới, cả vũ trụ bao la, chỉ cần đổi lại, bạn cho họ một tình yêu thật lòng. “Vì Vợ Là Vợ Anh” – cuốn tiểu thuyết viết lên câu chuyện tình yêu như thế! Câu chuyện về hạnh phúc được vẽ bằng màu của bình yên và thấu hiểu. Thứ hạnh phúc diệu kì mang sắc tím của loài hoa oải hương nhẹ nhàng, tinh khiết. Thứ hạnh phúc phải đánh đổi quá nhiều, phải dùng biết bao phép thử của cuộc sống trớ trêu mới có được. Họ đến với nhau bằng lời hẹn thề của cha mẹ, sống với nhau bằng trách nhiệm và sự trân trọng, nâng niu. Họ cùng xây lên một mái nhà ấm êm cùng hai cô công chúa nhỏ, xinh xắn nhưng lại thiếu tình yêu, thiếu sự thấu hiểu và chia sẻ.Cho đến khi vợ rời khỏi cuộc đời anh, để lại trong lòng anh những khoảng trống khó thể lấp đầy, những chuỗi ngày khổ đau, thậm chí là tuyệt vọng. Lúc ấy, anh mới hiểu vợ quan trọng đến nhường nào. Lúc ấy, anh mới biết đâu là tình yêu thực sự của đời mình. Suy cho cùng, mỗi cô gái trên đời này không mong cầu điều gì to lớn. Điều duy nhất cô ấy mong cầu chính là tìm được một người trở thành bến đỗ vững chắc cho cuộc đời mình. Một người đàn ông mà không bao giờ để cô ấy phải một mình chống chọi với cuộc sống khắc nghiệt. Một người đàn ông luôn tâm niệm một điều “Vì Vợ Là Vợ Anh”. *** Review Nâu:   Đã bao giờ bạn nghĩ yêu và cưới nhau chỉ là vì trách nhiệm? Một mối tình mà không có hạnh phúc là nền tảng, chắc chắn bạn sẽ rơi vào hoàn cảnh giống như Hà. Hậu và Hà đến với nhau chỉ là do sự gán ghép từ hai gia đình, và cũng là do sự thiếu hụt tình cảm từ hai phía. Hậu luôn cho rằng trách nhiệm của một người chồng, một người đàn ông là phải nuôi nấng và chăm lo cho gia đình, nhưng anh chưa bao giờ quan tâm đến cảm xúc của Hà. Anh cho là Hà không có tình cảm với mình, anh vì người khác mà bỏ lơ cảm xúc và nghi ngờ cả luôn vợ mình... Chỉ khi Hà rơi vào cảnh thập tử nhất sinh và Hậu nhận ra bộ mặt thật của người yêu cũ, Hậu mới như chợt bừng tỉnh, như chợt nhận ra lỗi lầm... và may mắn rằng, Lan Rùa vẫn cho gia đình này một kết cục vô cùng đẹp. Lột tả từng lớp nhân vật sâu sắc, bộc lộ rõ nội tâm của từng nhân vật một cách chi tiết và sắc xảo là cái hay và tài tình của Lan Rùa. Từ đó, tác giả muốn lồng ghép vào tác phẩm một câu chuyện buồn, để nói lên tấm bi kịch của người phụ nữ, nói về phận làm dâu và sự hờ hững của người đàn ông trong gia đình. Một sự hờ hững suýt trở thành một tấm bi kịch cho cả gia đình. Và tôi nghĩ rằng: "Cưới một ai đó thì hãy vì tình cảm xuất phát từ tận sâu thẳm trái tim, che chở cho ai đó đừng là vì trách nhiệm và đừng để miệng lưỡi thế gian ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình".   Mời các bạn đón đọc Vì Vợ Là Vợ Anh! của tác giả Lan Rùa.