Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vì Tôi Là Tiên Nữ

Lưu ý: "Trò chơi sinh tử" được đề cập trong truyện là trò PUBG - một game sinh tồn nổi tiếng. Ở trong truyện, các nhân vật không thi đấu game mà là tham gia bằng người thật.   ***   Câu lạc bộ Queen của nước Mỹ là một câu lạc bộ chuyên nghiệp hàng đầu trong giới thi đấu "Cuộc chiến sinh tử" phiên bản người thật. Át chủ bài của Queen là nữ tuyển thủ có tên là "Nữ chiến binh mỉm cười W", gọi tắt là W.   Nữ tuyển thủ này khi thi đấu đều đeo một chiếc khẩu trang in chữ W che đi nửa khuôn mặt, vì vậy tuy nổi tiếng nhưng không ai biết dung mạo thật sự của cô ra sao.   W có thành tích vượt bậc hơn người, cô là biểu tượng bất diệt của "Cuộc chiến sinh tử", là nữ thần bất bại trong lòng người hâm mộ.   W tên thật là Lục Mạn Mạn. Cô là con nuôi của một cặp đôi đồng tính, được nuôi dưỡng bởi hai người cha tại thành phố Manhattan của nước Mỹ xinh đẹp. Cô từ nhỏ đã tập luyện "Cuộc chiến sinh tử" phiên bản người thật, trở thành đội trưởng câu lạc bộ Queen, đạt vô số giải thưởng và thành tích hơn người.   Thế nhưng cô lại gặp phải tai nạn chấn thương chân, dẫn đến việc thi đấu không còn tốt như xưa nữa. Cho nên vào ngày sinh nhật thứ mười chín của Mạn Mạn, cô bị "sa thải" khỏi câu lạc bộ Queen.   Đêm hôm đó, Lục Mạn Mạn cùng hai người cha của mình đến quán bar giải sầu. Cô bất cẩn uống say, mơ màng đi nhầm vào nhà vệ sinh nam. Đó không phải là vấn đề, vấn đề ở đây là còn bị một anh chàng đẹp trai người Trung Quốc bắt gặp!   Đây vốn là một tình huống xấu hổ đến nỗi có thể tìm một cái hố để chui vào, nhưng may mắn là anh chàng đẹp trai bắt gặp cô kia lại là một người hết sức ga lăng và lịch thiệp, không để Mạn Mạn quá mức xấu hổ. Đó là lần đầu tiên Lục Mạn Mạn gặp Nguyên Tu.   Lần thứ hai gặp lại, là trên đấu trường quốc tế "Cuộc chiến sinh tử". Lục Mạn Mạn xuất hiện với tư cách là W kiêu ngạo tự tin, tuy đã không còn trong câu lạc bộ nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng tới thành tích bất bại của cô.   Nguyên Tu lại là đội trưởng của câu lạc bộ X đến từ Trung Quốc. Anh không nhận ra Lục Mạn Mạn, bởi vì hiện giờ cô là W, là nữ chiến binh có nụ cười ẩn sau lớp khẩu trang.   Nhưng mà, tên Nguyên Tu này lại ở giữa trận đấu căng thẳng, giữa sóng trực tiếp hàng triệu người xem, công khai trêu ghẹo cô!    Trích đoạn:   Bên cạnh Lục Mạn Mạn không có chỗ núp, toàn thân bại lộ.   Nguyên Tu lại không lập tức động thủ, chỉ nói: "Qùy xuống gọi tiếng ba, sẽ tha cho cô một mạng."   Lục Mạn Mạn nói: "Ba tôi là gay, anh phải không."   Truyền trực tiếp:   [Tỷ tỷ thật tốt.]   [Sóng gió này thật đẹp]   [Để cho anh ấy nghịch ngợm.]   "Thật đáng tiếc tôi nam thẳng nhưng mà..." Nguyên Tu suy nghĩ một chút: "Gọi một tiếng chồng, cũng không phải là không thể."   Lục Mạn Mạn:..   ...   Từ ngày hôm đó, Nguyên Tu được cả thế giới gán cho một cái danh "Chồng của W" :v   Lục Mạn Mạn rời khỏi câu lạc bộ Queen, theo hợp đồng thì không thể tiếp tục đầu quân cho chiến đội thi đấu chuyên nghiệp nào khác tại Mỹ trong vòng vài năm. Cùng thời gian ấy, Lục Mạn Mạn có cơ hội đi trao đổi sinh viên ở Trung Quốc. Thế là, cô quyết định đến Trung Quốc học tập và tiếp tục con đường thi đấu của mình.   W vốn là một huyền thoại trong giới thi đấu "Cuộc chiến sinh tử", thành tích khó ai qua được. Thế nhưng giờ đây, Lục Mạn Mạn buộc phải vứt bỏ hết tất cả mọi thứ cô từng đạt được, khép lại một đoạn quá khứ lẫy lừng của W. Cô đến Trung Quốc, nỗ lực bắt đầu lại tất cả từ con số 0. Sẽ chẳng ai ở đây biết Lục Mạn Mạn là W danh tiếng lẫy lừng, W sẽ là một quá khứ khép lại nhưng cô sẽ mở ra một thời đại mới   Thế nhưng, cho dù quyết tâm như thế nào, hiện thực vẫn luôn tàn khốc. Chẳng ai biết Lục Mạn Mạn là W, nên chẳng ai nhìn nhận tài năng của cô. Không có thành tích, đồng nghĩa với việc không có bất cứ câu lạc bộ thi đấu chuyên nghiệp nào đồng ý nhận cô. Hơn nữa Lục Mạn Mạn vốn trưởng thành ở Mỹ, khi đến Trung Quốc rất khó có thể thích nghi với hoàn cảnh lạ ngay lập tức nên cô gặp rất nhiều khó khăn.    Nhưng Lục Mạn Mạn gặp lại Nguyên Tu.   Nguyên Tu đã xuất hiện vào lúc Lục Mạn Mạn gặp rắc rối, kéo cô ra khỏi tình huống khó xử, không những vậy mà còn giúp đỡ cô rất nhiều việc. Cả hai trải qua rất nhiều điều, từ lúc Mạn Mạn bàn tay trắng bắt đầu lại con đường thi đấu, cô lấy một cái tên mới là "M4", tham gia cuộc thi quy mô nhỏ nhất trong trường đại học, từ khởi đầu kém nhất mà dần dần tiến lên phía trước. Dĩ nhiên, do tài năng và trình độ của Lục Mạn Mạn vẫn còn đó, cô thuận lợi tiến lên, tìm một vị thế xứng đáng với bản thân mình.   Thời đại của W khép lại, thời đại M4 lại được mở ra.   Đối với Nguyên Tu, W là nữ thần trong lòng anh từ lúc bắt đầu sự nghiệp thi đấu "Cuộc chiến sinh tử". W tài năng, W bất bại, W là huyền thoại trong giới. Nguyên Tu cố gắng từng giờ từng phút, ngày ngày nỗ lực nâng cao trình độ bản thân, chỉ vì muốn đuổi kịp bước chân W.   Trước kia cô và anh đã từng gặp nhau trong một cuộc đấu, khi đó cô chưa rời khỏi Queen, vẫn là một W ngạo nghễ tự tin. Nguyên Tu khi ấy thua dưới họng súng của W, nhưng anh vô cùng hạnh phúc và sung sướng.   Nhưng anh không ngờ không lâu sau lại có thể gặp lại cô trong nhà vệ sinh nam. Tuy lúc đó Lục Mạn Mạn không phải là W tự tin cùng chiếc khẩu trang, nhưng Nguyên Tu liếc một cái liền nhận ra Lục Mạn Mạn là W. Cũng chính vì vậy mà anh có gan trêu chọc cô giữa sóng trực tiếp vào lần tiếp theo cả hai chạm mặt.   Lục Mạn Mạn sang Trung Quốc, Nguyên Tu và cô gặp nhau nhiều lần, cùng nhau trò chuyện nhắn tin. Cả hai dần thân thiết và thấu hiểu nhau hơn. Tất cả mọi người xung quanh đều có thể nhìn ra Nguyên Tu thích Mạn Mạn. Ấy vậy mà cô nàng Mạn Mạn từ nhỏ sống ở Mỹ, tính tình vô cùng thẳng thắn ngây thơ, miệng lưỡi thành thật, thậm chí có thể gọi là đầu gỗ. Cho nên đối với tình cảm của Nguyên Tu, Mạn Mạn không nhận ra, cũng không biết phải làm gì. Thế nên mới thấy con đường truy vợ của Nguyên Tu thật chẳng dễ dàng :v   Tình cảm của Nguyên Tu và Mạn Mạn vô cùng đáng yêu và ngọt ngào. Câu chuyện giống như một quá trình dài về sự phát triển của con đường thi đấu của Mạn Mạn mà ở đó, vẫn luôn luôn có một Nguyên Tu bên cạnh ủng hộ và đồng hành cùng cô.   Từ trước đến giờ mình vốn không quá yêu thích thể loại hiện đại ngọt sủng, thế nhưng mình lại cực kì cực kì thích truyện của tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa. Tác giả luôn có cách thổi hồn vào những câu chuyện tưởng chừng hết sức bình thường, đối với mình truyện của tác giả này có một sức hấp dẫn rất riêng, vô cùng lôi cuốn.   Vì vậy mà "Vì tôi là tiên nữ" là một đề cử mình dành cho các bạn yêu thích thể loại này. Đây sẽ là một câu chuyện hết sự ngọt ngào và ấm áp, giúp bạn vượt qua mùa đông đang cận kề đó ạ :3 Vì vậy mà hãy nhảy hố cùng mình nhé, cam đoan rằng bạn sẽ yêu thích Lục Mạn Mạn và Nguyên Tu đấy.   "Nhất định sẽ!" Cô cố nén nước mắt, ánh mắt kiên định: "M4 nhất định sẽ càng lửa hơn W, M4 nhất định sẽ giết chết đám con trai thối tha này!"   Nguyên Tu mỉm cười đưa tay vuốt vuốt đầu cô: "Tới đi, giết chết tôi."   Tựa như một cái chạm liền bùng nổ, Lục Mạn Mạn chợt ngã nhào lên Nguyên Tu, đè anh xuống ghế salon, móng tay nắm chặt lấy cổ áo của anh, tựa như một con mãnh thú nhỏ hung mãnh.   Nguyên Tu bất ngờ không kịp đề phòng bị cô đè ngã nhào, anh nhìn cô, nhìn gương mặt đỏ hồng của cô gần trong gang tấc, nhìn đôi mắt mơ màng tròng mắt màu nâu của cô, xuống chút nữa, là môi óng ánh trơn bóng của cô.   Hô hấp của hai người đan xen, gần trong gang tấc.   "Nguyên Tu, tôi có thể hôn cậu được không..." Cô nhìn môi của anh, trong ánh mắt mang theo tia khát vọng.   Hơi thở anh bất ổn: "Nếu như tôi nói không thể, cậu sẽ buông tôi ra sao?"   "Không biết."   "Vậy còn hỏi cái gì."   Một giây kế tiếp, anh đè sau ót cô lại, chủ động hôn lên đôi môi mềm mại của cô.   Răng môi dây dưa say trong cồn bia, càng hôn càng sâu. Cùng cảnh đêm hòa hợp. _______   " ": Trích từ truyện   Review by #Anh Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Đồng hồ trên tường vừa mới chỉ hướng tám giờ. Ở ban công phía trước, một đôi đồng tính luyến ái nam đang ở dưới ánh nắng sáng sớm tưới chậu hoa, thuận tiện tán tỉnh. Vào giờ phút này, trên màn hình điện thoại di động của Lục Mạn Mạn có hai tin nhắn ngắn. Một cái đến từ bạn trai cũ Kiều Tinh Dã: ""Mạn Mạn, chuyện không phải như em nghĩ."" Một cái tin nhắn khác, đến từ người Giám đốc của chiến đội chuyên nghiệp Queen: ""Lục Mạn Mạn, buổi chiều tới câu lạc bộ một chuyến, liên quan tới chuyện nghỉ thi đấu của em."" Lục Mạn Mạn thờ ơ quét mắt nhìn hai tin nhắn, móng vuốt trắng nõn mò tới phía khoai tây chiên, nắm lấy một nắm ném vào trong miệng. ""Xoẹt xoẹt"" Giòn rụm mùi thơm khắp nơi, miệng đầy dầu mỡ. Vào sáng sớm ở cái tuổi mười chín chán ghét, Lục Mạn Mạn nhận được hai tin nhắn, dường như không phải tin tức tốt gì. Cô thở dài một tiếng, lật xem tin nhắn từ trên xuống, cân nhắc nên trả lời cái nào trước. Ba Alex múc một chén súp ngô đậm đặc nóng đặt tới trước bàn, sau đó hôn trán của Lục Mạn Mạn một cái: ""Happy birthday."" ""Cảm ơn ba Alex."" Alex ấm áp điềm đạm, khi cười lên khóe miệng sẽ kéo theo hai má lúm đồng tiền. Lục Mạn Mạn ngẩng đầu lên: ""Alex, con muốn hỏi ba một vấn đề."" Alex ngồi trên cái ghế chân cao bên cạnh cô: ""Sao?"" ""Nếu, con chỉ nói là nếu, trong ngăn kéo của ba Louis có một hộp bao cao su, lúc ba rời đi, nó vẫn còn đầy, sau khi người đi công tác trở về, nó đã bị dùng hết sạch, ba sẽ làm gì?"" Alex ngẩng đầu nhìn về phía người yêu trên ban công đang tưới hoa, trầm ngâm chốc lát, nói: ""Đây là không có thể."" Lục Mạn Mạn nhíu mày: ""Tại sao?"" Alex: ""Em ấy là phía dưới ấy."" Lục Mạn Mạn: ""Hả?"" Ba Alex chỉ chỉ đầu cô: ""Đứa trẻ hư nói cũng không hiểu."" Lục Mạn Mạn không nghe theo không bỏ qua: ""Chỉ là giả thiết."" Alex: ""Dùng hết thì lại đi mua một hộp khác."" Lục Mạn Mạn: ""Chỉ như vậy?"" Alex nghi hoặc: ""Nếu không thì sao?"" Lục Mạn Mạn nhắc nhở: ""Hoặc là chia tay."" Alex: ""Tại sao phải chia tay."" Lục Mạn Mạn: ""Ông ấy phản bội ba."" Alex: ""Cùng một chỗ với em ấy đặc biệt vui vẻ, điều này rất quan trọng."" ""A..."" Lục Mạn Mạn quyết định tạm thời không để ý đến tin nhắn của bạn trai cũ, buổi chiều Alex lái xe đưa cô đến câu lạc bộ Queen. Câu lạc bộ ở trong một ngôi nhà gỗ bốn tầng màu đỏ trên Đại lộ thứ năm, ánh mặt trời tại thời điểm này làm nổi bật màu sắc tươi sáng của ngôi nhà gỗ nhỏ. Ở bên ngoài ngôi nhà gỗ để một cái biển chữ Queen, vào ban đêm, nó sẽ phát ra ánh đèn neon màu đỏ rực rỡ, chiếu sáng cả khu phố. Câu lạc bộ chuyên nghiệp Nữ hoàng, là câu lạc bộ chuyên nghiệp hàng đầu thế giới thi đấu《 Sống sót từ trong nguy hiểm cuộc chiến sinh tử》 người thật hiện nay, mới vừa kết thúc cuộc thi đấu thế giới quý thứ ba, đội Nữ hoàng đoạt được hạng nhất, thu hút sự chú ý toàn thế giới. Câu lạc bộ thành lập cách đây sáu năm, tuyển thủ át chủ bài được gọi là ""Nữ chiến binh mỉm cười W"", cái tên nữ chiến binh mỉm cười W này đến từ cái khẩu trang được đeo mỗi trận thi đấu, chữ W màu đỏ được in lên khẩu trang đen, giống như nụ cười mỉm tà ác. Không ai biết ""Nữ chiến binh mỉm cười W"" trông như thế nào, nhưng cái khẩu trang mỉm cười W kia, đã trở thành biểu tượng bất diệt của trận đấu 《 Cuộc chiến sinh tử 》 người thật, W chính là nữ thần bất bại trong lòng tất cả người hâm mộ cuồng nhiệt. W - Win Mời các bạn đón đọc Vì Tôi Là Tiên Nữ của tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bản Ghi Chép: Cuộc Sống Hạnh Phúc Ở Triều Thanh - Nhất Cá Tiểu Bình Cái
Nữu Hỗ Lộc. Điềm Nhi: Sinh ra đã có mệnh hưởng phúc, lúc ở nhà có cha mẹ, ca ca cưng chìu, sau khi lập gia đình thì có đường đường là hoàng tử a ca yêu thương, sinh con đẻ cái thì từng lứa từng lứa. Cả ngày cũng chỉ suy nghĩ, trang điểm thế nào mới đẹp, làm sao ăn được nhiều món ngon. A Ca Dận Chân: Sinh ra đã là một đứa bé bị bức bách khổ sở, cha không yêu mẹ không thương, còn mang mệnh khắc thê, sau khi khắc được 3 bà vợ, rốt cục đụng phải một người “mệnh cứng”, tiểu Phúc tấn vừa thơm vừa mềm kia lại có lá gan thật lớn, chẳng những không sợ hắn, còn luôn cười híp mắt cọ cọ lên người hắn, cọ đến cả trái tim của hắn gần như biến thành nhiễu chỉ nhu*. Lắc đầu, quên đi, gia nhận thua.  *** Trên cầu Đoạn kiều, một bóng hình xinh đẹp lặng yên bước tới, liền thấy nàng một thân váy gấm người Hán màu vàng nhạt, mái tóc đen nhánh chải thành búi tóc rũ nghiêng nghiêng, một đôi giày vải xinh xắn màu xanh, mặt trên thêu tầng tầng đóa sen tím, nàng từng bước đi tới, không khỏi bước lên vài vũng nước mưa, bọt nước ở dưới chân nàng xao động, có một vài giọt văng lên làn váy nàng, tạo nên từng vệt nước. Nhìn lên trên liền bắt gặp một bàn tay trắng nõn lóe ánh huỳnh quang, năm ngón tay thon nhỏ nhẹ nắm lấy cán ô bằng trúc xanh, mặt ô có màu đỏ, tương truyền lúc Bạch nương tử cùng Hứa Tiên dùng ô để kết duyên, cũng cầm một cây ô thanh hồng (xanh đỏ) như vậy. “Tiểu nương tử, mua vài cái trứng tráng ăn đi.” trên cầu Đoạn Kiều có rất nhiều người bán hàng rong, một phụ nhân bán trứng tráng trong đó, mặt đầy ý cười lôi kéo khách hàng. “Bao nhiêu tiền a?” Điềm Nhi cười hỏi. “Năm đồng tiền một cái a.” “Vậy cho ta hai cái đi.” “Được!” Trả tiền, Điềm Nhi một tay cầm ô đỏ, một tay còn lại cầm chiếc tăm trúc, cúi đầu nhẹ nhàng ăn, phụ nhân bán trứng kia thấy thế, không khỏi tò mò hỏi: “Tiểu nương tử, thấy cô đứng trên cầu đã nửa ngày rồi, là đang ở chờ ai sao?” “Đúng vậy! Đang đợi tướng công ta, đã hẹn trước rồi, phải gặp nhau ở chỗ này.” Điềm Nhi ngẩng đầu mỉm cười, trong nhất thời diễm quang bắn ra tứ phía, phụ nhân kia bị nụ cười này làm chói lòa hai mắt, không khỏi ngây ngẩn cả người, há mồm liền nói: “Tiểu nương tử, cô thật xinh đẹp!” “Phải không?” đôi mắt nàng cong thành hình trăng khuyết, dáng vẻ trông rất thích thú. ... Mời các bạn đón đọc Bản Ghi Chép: Cuộc Sống Hạnh Phúc Ở Triều Thanh của tác giả Nhất Cá Tiểu Bình Cái.
Không Gì Đẹp Bằng Ráng Lam Chiều - Qifu A
Ai nói chuyện tình của hai ông già không lãng mạn và nhiều hờn dỗi? Giáo sư Trần đạo mạo mực thước vô tình quen ông bảo vệ Ngô Đại Kiều tính tình bộc trực, nhưng ưa hờn dỗi của Học viện nghệ thuật (nơi có Đan Nhất và Lữ Vệ Quốc - hai nhân vật chính trong cuốn Khi Cà Chớn Gặp cà Chua). Té ra giữa họ lại có mối duyên nợ từ trong quá khứ, dinh dáng tới cả người đã chết và người đang sống. Ân oán tình thù giữa họ sẽ giải quyết ra sao?... Mọi người đều nói thanh, thiếu niên là mặt trời mới lên vào buổi sáng…Còn người già thì sao, họ chính là vầng mặt trời đã chìm mất một nửa dưới đường chân trời. Ban mai rất rực rỡ, nhưng phải đâu hoàng hôn kia là không thể rực rỡ, không thể phổ lên “tình khúc xế chiều” tuyệt vời trước khi tắt nắng? Nghe có vẻ phức tạp, nhưng chẳng qua chỉ là chuyện sau khi một người phụ nữ qua đời, ông chồng cũ và ông chồng sau này của bà ta “qua lại” với nhau mà thôi. Nói thẳng ra đây chỉ là “câu chuyện tình” của hai ông già. ***  Qifu A sinh tại Bắc Kinh, thuộc thế hệ 9X, hiện là sinh viên năm thứ 4, chuẩn bị làm việc tại công ty game online. Bắt đầu sáng tác từ cấp 3. Bắt đầu xuất bản tiểu thuyết đam mỹ tại Đài Loan từ khi học đại học. Trong 4 năm đại học, tổng cộng xuất bản 13 bộ sách, gồm 16 tiểu thuyết.  Tính tình phóng khoáng sôi nổi, yêu thích phim Âu Mỹ và phim truyền hình, thích truyện tranh hoạt hình Nhật Bản.  Các tác phẩm tiêu biểu: Khi cà chớn gặp cà chua (hệ liệt 3 cuốn), Anh không biết, Tình yêu thắm thiết của các ông chồng...  Đón đọc các tác phẩm của Qifu A:  - Khi cà chớn gặp cà chua  - Không gì đẹp bằng ráng lam chiều  - Khi tiểu tử yêu tiểu tử  - Em không biết ... *** Cứ đến cuối tuần, Giáo sư Trần lại dùng webcam của MSN để nhìn mặt con cháu ở tận trời Mỹ xa xôi. Cháu của Giáo sư Trần mới hơn bốn tuổi, rất thông minh và đáng yêu, nhưng còn nhỏ nên cũng chưa hiểu chuyện. Đối với nó, Giáo sư Trần trên màn hình máy tính chẳng thể đẹp bằng chú bé bọt biển trên ti vi. Thế nên chẳng mấy chốc mà khuôn mặt bầu bĩnh của đứa cháu đã được thay bằng khuôn mặt góc cạnh của con trai ông. Tiểu Kiểu làm xong việc rồi à? Giáo sư Trần nhìn vào màn hình máy tính mỉm cười, một tiếng gọi ấm áp và thân tình biết bao. Con trai của Giáo sư Trần tên là Trần Tạ Kiều, cái tên nghe rất văn chương, câu thơ của Án Kỷ Đạo “Mộng hồn quán đắc vô câu kiểm, hựu đạp dương hoa quá Tạ Kiều” (Mộng hồn quen vẫn không câu thúc; lại đạp dương hoa quá Tạ Kiều - ND: Nguyễn Chí Viễn) lãng mạn và thơ mộng đến vậy, nhưng cũng không ngăn được việc Giáo sư Trần cứ “tiểu Kiều, tiểu Kiều” mà gọi, thế này thì còn lãng mạn với thơ mộng nỗi gì. Trần Tạ Kiều đã là một người đàn ông trưởng thành hơn ba mươi tuổi còn bị gọi là “tiểu Kiều” thì quả là mất hết khí phách nam nhi. Lúc nhỏ gọi mấy tiếng đã đành, bây giờ lớn thế rồi mà vẫn bị gọi tên cúng cơm, đã thế “tiểu Kiểu” lại đồng âm với “Tiểu Kiều”. Người không biết lại nghĩ là Giáo sư Trần sinh được cô con gái đẹp như hoa như ngọc, hóa ra lại là một anh chàng đẹp trai cao hơn một mét tám. ... Mời các bạn đón đọc Không Gì Đẹp Bằng Ráng Lam Chiều của tác giả Qifu A.
Em Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào? - Tửu Tiểu Thất
Mộc Nhĩ – một cô sinh viên bình thường, theo đặc điểm tự nhận dạng của chủ nhân thì: thích tiền (có thể tham gia vào các cuộc thi chỉ vì tiền thưởng, thậm chí có thể vì tiền mà hạ thấp bản thân trước kẻ thù), cũng chỉ vì một trò cá cược mà cô có kiểu đầu không thể ấn tượng hơn: đầu trọc. Ngoại hình bình thường, không xấu cũng không đẹp, thi vào khoa hoá do tuỳ tiện điền hồ sơ, phải học khoa hoá nhưng cực ghét (và dốt) hoá. Đối đầu với một tên đẹp trai khoa quản lí, bị hắn gây ra không ít phiền phức, mà theo cô, tội của hắn đối với cô thì “trúc rừng cũng không ghi hết”. Chung Nguyên – mỹ nam khoa quản lí, là thiên tài trong nhiều lĩnh vực, kể cả lĩnh vực trêu ngươi nhân vật nữ chính – Mộc Nhĩ. Một người rất ranh ma, chuyên lừa lọc đưa người khác vào tròng nhưng cũng rất khéo lấy lòng người khác. Nguyên tắc sinh tồn của Chung Nguyên ở kí túc xá chính là bốn câu: Không tranh tài bóng rổ với Lục Tử Kiện. Không tranh tài máy tính với Lộ Nhân Giáp Không tranh tài che mắt thiên hạ với Lộ Nhân Ất Và không tranh cao thấp với Chung Nguyên …. không so sánh với hắn ta bất cứ thứ gì! (Lục Tử Kiện, Lộ Nhân Giáp, Lộ Nhân Ất – ba thiên tài, đồng thời cũng là bạn cùng phòng của Chung Nguyên) *** “Em không vào địa ngục thì ai vào” của tác giả Tửu Tiểu Thất, là một câu chuyện rất hài hước và đáng yêu về tình yêu nảy nở khi học đại học giữa “Đầu Gỗ” Mộc Nhĩ và Chung Nguyên. Mộc Nhĩ – đúng như biệt danh “Đầu Gỗ” – là một cô gái vô cùng lạc quan, sống đơn giản và không có kinh nghiệm trong chuyện tình cảm. Với mái đầu gần như trọc lốc của mình và biệt tài chơi bóng rổ, cô đã vô tình thu hút Chung Nguyên, bạn thân của người-mà-Mộc-Nhĩ-ái-mộ. Bắt đầu từ đây, chuỗi ngày gian khổ, vất vả về mặt tinh thần và thể xác của “Đầu Gỗ” bắt đầu. Không biết là vô tình hay cố ý, cứ mỗi lần Mộc Nhĩ chạm mặt Chung Nguyên là cô lại vướng vào vô số tai ương, và phải tính đủ trăm phương ngàn kế để đối phó với vị Diêm Vương tai quái có đầu óc biến thái này. Sau mỗi tình huống dở khóc dở cười, đôi bạn trẻ chầm chậm lún sâu vào cái hố của tình yêu, nhưng tiếc thay cô nàng “Đầu Gỗ” kia không có khả năng nhận ra tình cảm ngày một sâu nặng của Chung Nguyên Dù tác giả Tửu Tiểu Thất chọn một mô-típ khá cũ để khai thác, “Em không vào địa ngục thì ai vào” vẫn dễ dàng lôi cuốn người đọc và mang lại những tràng cười thả phanh bởi những tình huống rất thú vị giữa cặp đôi oan gia này. Tuyến nhân vật phụ, tam cô nương Nhất, Nhị, Tứ - bạn cùng phòng của Mộc Nhĩ, ba anh chàng cùng phòng với Chung Nguyên, phụ huynh của hai nhận vật chính góp phần tạo nên không khí sinh động suốt câu chuyện. *** Câu chuyện này kể về thời sinh viên của tôi. Trong khoảng thời gian đó, từ một con bé trong sáng và nông nổi, tôi đã trở thành cô gái trưởng thành và điềm tĩnh. Đến hôm nay, trong cuộc đời mình, tôi đã phạm hai sai lầm không thể sửa chữa. Sai lầm đầu tiên là điền nhầm vào tờ nguyện vọng chọn trường đại học, sai lầm thứ hai là đắc tội với Chung Nguyên. Nếu cần lấy câu thành ngữ để nói về sai lầm thứ nhất của tôi thì đó chính là: “Sống không bằng chết.” Nếu cần lấy một câu thành ngữ để nói về những việc mà Chung Nguyên đã gây ra cho tôi thì đó chính là: “Trúc rừng không ghi hết tội.” Song một người độc ác đến độ khiến người ta phải căm giận như anh lại là kẻ có khả năng dụ dỗ người khác và đưa họ vào tròng. Một hôm, tôi châm chọc Chung Nguyên: “Diêm Vương phái anh lên đây để hại người đúng không?” Chung Nguyên nói, vẻ mặt không hề biến sắc: “Để bớt làm hại vài người, anh sẽ chọn ra một người để hại cả cuộc đời.” Tôi: “Ý gì thế?” Anh cười toe toét, nhìn tôi nói: “Em không vào địa ngục thì ai sẽ vào chứ?” ... Mời các bạn đón đọc Em Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào? của tác giả Tửu Tiểu Thất.
Túy Linh Lung - Thập Tứ Dạ
Túy lí hồng trần, đạm khán bán sinh cựu ngân. Linh lung giải ngữ, phiên tác nhất từ tân khúc. (Say chốn hồng trần, thờ ơ nửa mắt hoài niệm nửa đời đã qua Lả lướt câu chữ, nhấc bút viết từ đầu tiên cho tân khúc.)      Câu chuyện kể về Ninh Văn Thanh, một thiên kim thời hiện đại trong một ngày thất tình không may xuyên không về vào thân xác một cô gái cổ đại – Phượng Khanh Trần. Tại thời không này, trong lúc mơ màng giữa kiếp trước và kiếp này, bằng trí tuệ của người hiện đại và những ký ức về y thuật cao thâm của Phượng Khanh Trần, nàng dần thích ứng với cuộc sống cổ đại. Ở đây, trong lúc vô ý hữu tình, nàng gặp gỡ và quen biết với các hoàng tử và bị cuốn vào cuộc tranh đoạt ngôi vị hoàng đế đầy tàn khốc ( Theo đánh giá của ta thì ngang ngửa với trận “Cửu Long đoạt vị” thời Thanh). Tài hoa của nàng nở rộ, cùng thân phận cao quý của nàng thu hút ánh nhìn từ bốn phía.              Nắm tay người mình yêu, từ bỏ con đường trở về nhà, Ninh Văn Thanh giúp chàng điều tra thân thế của mình, cùng chàng chia sẻ những cảm xúc vui buồn, đánh dẹp thiên hạ, tranh đoạt hoàng vị.   *** Tháng năm năm Đế diệu thứ bảy, Phượng thị mưu nghịch, sự bại. Cầm đầu nghịch đảng Phượng Diễn cùng con trai chém eo thị chúng, cửu tộc chuyển dời ngàn dặm. Đế lấy nhân chính, không xây nhà tù. … Tháng sáu, đế phế chế độ cửu phẩm thừa kế, thiết Lân Đài Tướng Các. Đặc biệt thủ sĩ, đề bạt hàn môn tài tuấn, bố y khanh tướng từ đó mà ra không ít. … Tháng chín, ban chiếu khuyến nông, đo đạc đồng ruộng, khuyên khóa nông tang, khinh dao bạc phú. Binh dịch phục chỉ, không đoạt vụ mùa. … Tháng mười hai, Hồ Châu Quảng An, Quảng Thông cừ thành. Hai sông liền và thông nhau, mương nhánh tung hoành, dùng hết thiên lợi, quán điền vạn mẫu. Bình nguyên Giang Đông không còn tai ương hạn lũ, năm có dư thừa. … Tháng ba Đế Diệu năm thứ tám, đế chiếu sửa [Thiên triều luật]. Bỏ đi phương pháp lãnh khốc Thánh Võ sở dụng, phế mười ba loại khổ hình, giảm tử hình chín mươi sáu điều, giảm tỷ giá tiền chảy vào bảy mươi điều, tước phồn di xuẩn, khoan nhân thận hình. … Mời các bạn đón đọc Túy Linh Lung của tác giả Thập Tứ Dạ.