Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chí Dã

Vào một ngày đông tuyết trắng, trong không gian bay bổng những nốt nhạc du dương, Sầm Dã và ban nhạc rock Triều Mộ bất ngờ xông vào cuộc sống của Hứa Tầm Sênh. Thế giới êm ả bên chiếc đàn tranh của cô bỗng có thêm sự xuất hiện của tiếng đàn guitar rộn rã. Hai âm điệu vừa đối lập vừa quấn quýt, giao thoa. Khi những cung đàn khẽ rung, chính là lúc hai trái tim hòa chung nhịp đập. Anh mải miết chinh phục những đỉnh cao âm nhạc, cũng âm thầm chinh phục trái tim cô. Có chán nản, có tổn thương, có vấp ngã, có huy hoàng, vòng tròn thành bại không ngừng lặp lại, nhưng cô gái đứng trước mặt anh vẫn mãi là Hứa Tầm Sênh như ngày đầu mới gặp. Từ lúc hai bàn tay trắng đến khi bước trên điện thần rực rỡ hào quang, trái tim Sầm Dã chỉ tồn tại duy nhất hai điều: Âm nhạc và Hứa Tầm Sênh. Mời bạn đón đọc Chí Dã của Tác giả Đinh Mặc. *** Nếu bạn là fans mù quáng của Đinh Mặc như người review thì chắc chắn bạn sẽ đọc hết cuốn này. Nếu bạn mong đợi một cuốn sách về tuổi trẻ thì chắc bạn sẽ hợp vì Đinh Mặc đã nói đây là cuốn sách viết về tuổi trẻ. Nếu bạn vẫn còn đang đi học, ngồi trên ghế nhà trường, tràn đầy mơ mộng về cuộc sống, chắc chắn bạn hợp với cuốn này. Tuy là một fans Đinh Mặc lâu năm nhưng mình không khuyến khích cũng như gợi ý cho cuốn sách này. "Chí dã" là cuốn sách lấy đề tài hoàn toàn khác với các đề tài trước đó của Đinh Mặc. Tác phẩm lấy đề tài tuổi trẻ, ước mơ và có chút dính dấp đến showbiz. Có lẽ Đinh Mặc đặt yếu tố tuổi trẻ và ước mơ nên hàng đầu nên tác phẩm này chỉ tập trung duy nhất vào hai yếu tố đó mà bỏ qua hoàn toàn sự thực tế. Ban đầu đọc văn án và khoảng hai phần ba tác phẩm mình đã mong đây sẽ là một cuốn hiện thực và có độ ngược khá như "Mạc phụ Hàn Hạ" nhưng rồi Đinh Mặc đã bóp nát ảo tưởng của mình bởi nó quá hường phấn, quá không thật. Ban nhạc Triều Mộ thành công nhanh quá, Sầm Dã chỉ mất hai năm lên đến đỉnh cao, thoát ly khỏi hẳn công ty chống lưng phía sau cho mình, scandal của Sầm Dã được giải quyết đơn giản như trò trẻ con, mọi người trong giới showbiz sao mà đáng yêu tốt bụng quá trời trong khi ai biết về Cbiz đủ hiểu nó thối nát cỡ nào. Thêm vào đó Hứa Tầm Sênh sao mà tha thứ cho Sầm Dã dễ dàng quá vậy khi người đàn ông ấy đã từng suýt phản bội cô. Điểm thứ hai mình không thích ở tác phẩm này đó là xây dựng nam chính quá không thuyết phục. Đinh Mặc đã có ý muốn xây dựng Sầm Dã thành Lâm Mạc Thần version 2 nhưng quả thực Sầm Dã khó mà so được với Lâm Mạc Thần. Mình chấp nhận ban đầu Sầm Dã bồng bột, sống hết mình cho đam mê, nhưng mình không chấp nhận Sầm Dã của hai năm xa cách mà thành công đến quá dễ dàng, hơn thế Đinh Mặc không đủ độ ngược với Sầm Dã khi mà chỉ qua tầm khoảng hơn mấy tháng mà đã dễ dàng theo đuổi lại Hứa Tầm Sênh. Mô típ theo đuổi lại Hứa Tầm Sênh khiến mình nhớ tới Tô Lập trong "Khi lướt qua nhau" đã theo đuổi Tống Giai Nam. Cũng là trở thành một người bạn tri âm qua mạng, nhưng Tô Lập có gì đó đi sâu dần vào tâm trí Tống Giai Nam thì Sầm Dã sao quá dễ dàng bắt lấy trái tim Hứa Tầm Sênh. Mình biết Đinh Mặc muốn xây dựng một nhân vật không mắc chứng "một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng", nhưng phải chăng Hứa Tầm Sênh quá dễ dàng tin người. Mình cảm thấy chỉ cần hai năm mà Đinh Mặc đã dễ dàng xây dựng cho Sầm Dã đạt tới đỉnh cao khiến cho người đọc như mình cảm thấy dưa ép chín không ngọt. Bởi lẽ mình là đứa đu theo idol hơn chục năm và idol nhà mình phải chật vật rất lâu mới được công nhận là huyền thoại, là nhóm nhạc nữ đỉnh cao. Vậy nên yếu tố này hoàn toàn không thuyết phục mình. Điểm thứ ba mình không thích ở tác phẩm đó là xây dựng Hứa Tầm Sênh quá siêu thực, gần như biết chơi mọi nhạc cụ, đàn tranh siêu đỉnh, piano cũng cấp 10, đã thế còn có một giọng hát du dương cộng thêm khả năng sáng tác có thể được coi là đại thần trên mạng. Dù biết Đinh Mặc xây dựng cho Hứa Tầm Sênh xuất thân từ gia đình có truyền thống âm nhạc, bạn trai cũ là thiên tài hát chính trong nhóm nhạc rock&roll, bản thân Hứa Tầm Sênh cũng có thiên phú nhưng mình vẫn không thể nào chấp nhận quả buff nhân vật kinh khủng đến vậy. Thêm yếu tố Hứa Tầm Sênh khi còn hoạt động cùng Triều Mộ không lộ mặt khi thi đấu và thậm chí quảng cáo đại ngôn cũng không cần lộ rõ mặt càng thể hiện điểm trừ lớn cũng như lỗi hổng nặng về kiến thức Cbiz. Có lẽ Đinh Mặc viết cuốn sách này nhằm cổ vũ người trẻ tuổi hướng đến ước mơ, nhưng với mình kiểu nội dung viển vông thế này sẽ khiến những nhiều người không đối mặt được với hiện thực tàn nhẫn. Nếu như mình còn ở lứa tuổi teen, đang đi học, chưa ra trường đi làm có lẽ mình sẽ thích "Chí dã", nhưng mà mình đã quá tuổi sống trong thế giới màu hồng, quá tuổi phải sống chết với ước mơ. Rate: 2/5 Người viết: Rabbitlyn *** Đang vào tiết đông giá lạnh, ánh nắng lặng lẽ xuyên qua màn sương mỏng manh, bao phủ khắp thành phố Tương. Không có gió lớn cũng chẳng có tuyết rơi, nhưng không hiểu sao luồng không khí vô hình vẫn rét căm căm như cắt da cắt thịt.     Buổi chiều, khu nhà này rất vắng lặng, động tĩnh duy nhất là ba chàng trai đang tiến lại gần. Cả ba đều mặc quần jeans rách tua rua phối với áo khoác jeans hoặc áo hoodie, dây chuyền, lắc tay, xích quần va vào nhau leng keng, giày sneakers giẫm trên đất nghe sột soạt. Ai nấy đều lạnh đến mức co ro rụt cổ, run cầm cập đi thẳng về phía tòa nhà có căn hộ cho thuê phòng tập trong quảng cáo. Căn hộ ấy cực kỳ bắt mắt, nó nằm ở tầng một, trước cửa có khoảnh sân nhỏ trồng cẩm tú cầu, hoa hồng, cúc dại, thậm chí còn có một hàng rau hẹ và ớt cành. Cả không gian tràn ngập màu xanh tươi của hoa cỏ, vài chiếc lá vàng úa lác đác mang đến chút cảm giác ấm áp. Cửa chính sơn màu lam nhạt, cửa sổ màu trắng, trang trí khá đơn giản nhưng lại tạo nên ấn tượng trong lành, thanh mát ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ba chàng trai đứng chần chừ trong sân. Người tóc ngắn, mắt ti hí, gương mặt gầy đắn đo lên tiếng: “Ở đây… sao như chốn thần tiên ấy nhỉ? Là nơi này thật à?” Một chàng trai khác để tóc dài thoáng nhìn lên cửa nhà rồi kiểm tra lại thông tin trong điện thoại: “Không sai, chủ nhà gửi địa chỉ qua email, số 107, lô 5, Hà Tây Garden, chính là “Studio âm nhạc Ngộ Sênh”.” Quả thật tấm bảng treo trên cửa có dán chữ “Sênh” được viết theo lỗi chữ Lệ*. Tuy ba người họ không hiểu về thư pháp nhưng đều công nhận chữ này rất đẹp. [* Chữ Lệ là một kiểu chữ trong thư pháp, có cách viết gần với chữ Trung Quốc hiện đại. (Mọi chú thích trong cuốn sách đều của người dịch.)] Chàng trai tóc dài sờ cằm, cười đùa: “Chủ studio chắc là phụ nữ. Chứ đàn ông ai lại trang trí theo phong cách này, nhìn nữ tính quá!” Anh chàng mắt ti hí góp lời: “Vậy thì người phụ nữ này đúng là biết “làm màu” mà.” Anh ấy đang ám chỉ mẩu quảng cáo ấn tượng trên mạng. Cả nhóm cười rộ. Chàng trai thứ ba có thân hình rắn chắc, mày rậm mắt sâu, dáng vẻ rõ ràng chừng chạc hơn một chút, đi đến ấn chuông cửa. Hai người còn lại khá hấp tấp, còn chưa bước vào trong đã hết sờ cái này đến vuốt cái kia, thậm chí còn nôn nóng rướn cổ lên nhìn ngó vào nhà. Hứa Tầm Sênh đang lau đàn, nghe thấy chuông cửa chỉ khẽ mỉm cười. Mẩu quảng cáo cho thuê phòng tập nhạc đã đăng được ba ngày, vậy mà hôm nay mới có khách tìm đến. Cô hơi băn khoăn liệu giọng điệu của mình có quá cao ngạo không, nhưng lại lười sửa nên dứt khoát chờ xem tình hình thế nào. Cuối cùng cô cũng chờ được người hữu duyên. Hứa Tầm Sênh gấp khăn lau đàn ngay ngắn, đặt lại chỗ cũ rồi rảo bước ra mở cửa. Giây phút cánh cửa mở ra, hai bên đều im lặng. Sau đó, mấy chàng trai đang ngả ngớn lập tức nghiêm chỉnh trở lại. Triệu Đàm, cũng chính là chàng trai nhấn chuông cửa hắng giọng: “Xin hỏi… ở đây cho thuê phòng tập nhạc đúng không?” Hai người còn lại tức thì liếc sang anh ấy với vẻ trêu chọc, vừa “đánh hơi” đã biết người anh em của minh có chút dao dộng trước người đẹp rồi. Hứa Tầm Sênh bình thản nhìn anh ấy, thong thả đáp: “Phải, các anh là ban nhạc Triều Mộ à?” Ba người gật đầu lia lịa. Hứa Tầm Sênh mời khách: “Vào xem thử đi, phòng tập ở dưới tầng hầm.” Cô nghiêng người cho họ đi vào, bưóc chân ba anh chàng bất giác thả lỏng đôi chút. Hứa Tầm Sênh vẫn để cửa nhà rộng mở, cơn gió lạnh luồn vào làm lay động trang sách trên bàn và cả tấm rèm cửa sổ. Ba chàng trai không khỏi tò mò đưa mắt nhìn ngắm xung quanh. Trong nhà gạch xám tường trắng, bàn gỗ bóng loáng, đơn sơ giản dị. Trên mấy chiếc bàn đặt đàn cổ, sáo trúc, trong góc còn có chiếc piano. Trên tường dán không ít ảnh mấy đứa trẻ học đàn sáo, chắc là học sinh của cô gái này. Nơi đây thật đúng chất studio âm nhạc, có điều… khác ba trăm sáu mươi độ so với studio của bọn con trai. Nhưng khi theo chân Hứa Tầm Sênh xuống tầng hầm, họ liền vỡ òa trong phút chốc. Cô bật đèn lên, cả không gian bỗng chốc bừng sáng. Vách tường cũ kỹ không hề tu sửa, sàn nhà loang lổ, không khí phảng phất mùi ẩm mốc, tất thảy đều hóa thành cảnh nền làm nổi bật những nhạc cụ đặt ở chính giữa căn phòng. Hoàn toàn khác với tầng trên, phải nói đây là một thế giới đậm chất rock heavy metal*. (*Heavy metal (hay metal) là một thể loại nhạc rock, đặc trưng bởi những âm thanh dày mạnh, độ khuếch đại cao, lời hát và phong cách biểu diễn đậm chất nam tính và mạnh mẽ.)   Chàng trai tóc dài lao đến trước tiên, mân mê cây đàn guitar nhưng không dám lập tức ôm lấy, chỉ khẽ gào rú: “Thánh thần ơi, Fender Stratocaster*, bà xã cùa anh đây rồi!” (*Fender Stratocaster là tên một loại guitar điện chất lượng cao rất được yêu thích) Triệu Đàm đi thẳng đến cây guitar bass, lại quay đầu nhìn Hứa Tầm Sênh. Thấy cô gật đầu, anh ấy mới cầm lấy cây đàn, vẻ mặt mừng rỡ cảm khái: “Woa, hàng xịn đây!” Anh chàng Huy Tử mắt hí gầy gò là một tay trống. Anh ấy ngồi trước dàn trống, tay cầm dùi, hít thật sâu rồi sờ vào da trống, lẩm bẩm: “Dixon*… Trời đất ơi, giết tôi đi! Tôi có thể đánh thử không?” (*Dixon là tên một thương hiệu trống nối tiếng của Mỹ.) Hứa Tầm Sênh nhìn dáng vẻ phấn khích của họ, bèn mỉm cười gật đầu, lùi về sau vài bước. Mấy chàng trai thoáng nhìn nhau, Triệu Đàm cất lời: “Giọng hát chính của chúng tôi chưa đến, cậu ấy phải đi làm buổi chiều. Chúng tôi thử trước, cô có dàn nhạc cụ hoành tráng thế này, chắc chắn cũng có đôi tai biết thưởng thức, nghe thử xem chúng tôi có đủ tiêu chuẩn được giám nửa giá không nhé! Có điều nói thật… thiết bị tốt như vậy, chúng tôi cũng ngại mặc cả với cô!” Triệu Đàm gãi đầu, Huy Tử vội vàng trừng mắt, cho rằng anh ấy thật thà quá đáng! Chàng trai tóc dài tên là Trương Thiên Dao, đã kịp đeo dây đàn guitar lên vai, xen lời: “Còn một cây Yamaha, lát nữa đưa cho Tiêu Dã là vừa khéo. Người đẹp, cô nghe thử xem, cam đoan sẽ khiến cô hài lòng…” Còn chưa dứt câu, ngón tay thon thả của Trương Thiên Dao đã gảy dây đàn. Âm thanh trầm bổng vang lên, màng nhĩ Hứa Tầm Sênh khẽ chấn dộng. Mấy chàng trai nhìn nhau gật đầu, thần thái biến đổi trong tích tắc. Tiếng đàn guitar tựa như dòng nước uốn lượn, tiếng bass điện tử mạnh mẽ như lưỡi dao bắn ra tia lửa, tay trống Huy Tử gõ nhịp theo tiết tấu, đầu lắc lư, tay lên xuống nhịp nhàng “đùng, đùng, đùng”… Vách tường bao quanh như thể được thổi vào sự sống, rung động theo từng nhịp diệu. Hứa Tầm Sênh đút hai tay vào túi, chăm chú lắng nghe. Đến một đoạn nghỉ, mấy chàng trai đồng loạt ngẩng đầu cười rạng rỡ với cô, vẻ mặt đầy hưng phấn và thỏa mãn. Hứa Tầm Sênh không nhịn được nở nụ cười: “Các anh cứ chơi một lúc đi, chơi đã rồi thì lên tầng trên.” Trương Thiên Dao lập tức nhận lời: “Được…” Hứa Tầm Sênh quay người đi lên, ba chàng trai lại nhìn nhau vài lần. Lúc này, họ đã không còn tâm tư nghĩ đến chuyện một cô gái chơi nhạc cụ cổ điển sao lại sở hữu cả dàn nhạc cụ hoành tráng thế này, cũng không bận tâm liệu có được giảm nửa giá không, chỉ mải mê vui sướng vì sau này có thể luyện tập với dàn thiết bị siêu xịn, dù chỉ là thuê trong thời gian ngắn. Có điều, Trương Thiên Dao vẫn không nhịn được hỏi: “Các cậu có thấy cô ấy rất xinh không?” Triệu Đàm chỉ cười không nói. Huy Tử khinh thường: “Bọn tôi đâu có mù!” Phòng tập ở tầng hầm được cách âm rất tốt. Sau khi lên tầng, đóng cửa lại, Hứa Tầm Sênh chỉ loáng thoáng nghe thấy họ lại bắt đầu chơi một bản nhạc đầy kích thích và mạnh mẽ. Cô ngồi trước bàn chốc lát mới đứng dậy, rót cho mình một tách trà, uống vài ngụm. Tuy nhiên, cô vẫn cảm thấy tim mình đập rộn rã, tiết tấu sôi động kia cứ vang vọng bên tai. Cô bỗng nảy sinh cảm hứng, bèn ngồi xuống trước cây đàn vén tấm vải lên, hai tay xoa dầu rồi trượt trên dây đàn, đôi tay bắt đầu nâng lên hạ xuống thật nhịp nhàng. Tiếng đàn cổ trầm trầm, thân đàn khẽ rung, vẻ mặt cô an yên như mặt trời vừa ló rạng, chỉ có mười ngón tay cấp tốc lướt trên những dây đàn, mang lại âm thanh từ nhẹ nhàng đến sâu lắng, từ chậm rãi đến dồn dập. Dư âm của bản nhạc rock vừa rồi dần dần tan biến khỏi tâm trí cô, chỉ còn lại tiếng đàn du dưong hòa vào cảnh sắc chiều tà, gió vi vu thổi lay rèm cửa sổ. Khóe môi cô cong cong nét cười, nhất thời quên hết tất cả, thậm chí có người đến cũng không phát hiện ra. Đây chính là cảnh tượng khi Sầm Dã gặp Hứa Tầm Sênh lần đầu tiên. Một cô gái mảnh mai mặc chiếc áo len thật dày phối với chân váy xòe dáng dài, mái tóc buộc hờ kiểu đuôi ngựa đang ngồi trước đàn. Da cô trắng nõn, hai má ửng hồng, gương mặt không quá gầy, đôi mắt to tròn đen láy, tổng thể khuôn mặt khá ưa nhìn, thần sắc cũng vô cùng cuốn hút. Cô nhấc ngón tay mảnh khảnh, nhẹ nhàng lướt qua bảy sợi dây đàn, bản nhạc vô cùng sục sôi, nhưng khác hẳn với dòng nhạc rock của anh. Cả căn phòng yên tĩnh vang dội âm thanh hào hùng như tráng sĩ cưỡi ngựa sắt, cầm giáo vàng uy phong thời cổ xưa. Sầm Dã chỉ lắng nghe giây lát đã mất kiên nhẫn, cất tiếng: “Này!” Cô không hề nghe thấy anh gọi. “Này…” Hứa Tầm Sênh giật mình, tiếng đàn im bặt. Cô vừa ngẩng đầu liền thấy một chàng trai rất cao đứng ở cửa. Trời đã sẩm tổì, rõ ràng anh vội vã chạy đến đây, vẫn còn thở hổn hển. Trong thời đại này, Hứa Tầm Sênh rất hiếm khi gặp được chàng trai nào rẽ ngôi giữa mà vẫn đẹp trai ngời ngời như người đứng trước mặt. Anh mặc chiếc áo hoodie dày màu xanh lam, quần jeans rách hai lỗ to ở phần đầu gối, vai đeo ba lô màu đen. Mái tóc đen bồng bềnh tự nhiên rẽ sang hai bên, lộ ra khuôn mặt sắc nét trắng trẻo. Đôi mắt vừa sâu vừa dài, trong đồng tử màu đen ánh lên ánh sáng lành lạnh. Sống mũi cao thẳng, môi hơi nhếch, nơi khóe mắt bên phải có một nốt ruồi nho nhỏ. Nếu nốt ruồi này xuất hiện trên gương mặt bình thường, e rằng sẽ là khuyết điểm, nhưng nằm trên gương mặt anh lại càng tô điểm thêm cho đường nét tuấn tú. Có điều mỹ nam tóc ngôi giữa này rõ ràng là một con cú đêm với hai quầng mắt thâm sì. Tuy đôi mắt sáng ngời nhưng toàn thân vẫn toát lên sự mệt mỏi. Thấy Hứa Tầm Sênh không đáp lời, anh tựa vào khung cửa, lười biếng nhếch khóe môi: “Hỏi cô đấy, mấy anh em của tôi có ở đây không?” Hứa Tầm Sênh gật đầu: “Họ đang thử nhạc cụ ở dưới.” Sầm Dã dỏng tai lên nghe, đúng là có tiếng nhạc, vừa rồi đã bị tiếng đàn của cô gái này át đi. Anh đứng thẳng dậy: “Tôi đi xuống xem thử.” “Cứ tự nhiên.” Lúc đi ngang qua cô, giọng anh hờ hững vang lên: “Đàn khá lắm, cảm ơn.” Hứa Tầm Sênh không đáp lời, nghe tiếng bước chân anh chạy rầm rập xuống cầu thang, tiếp theo là tiếng cười nói của cả nhóm con trai. Cô ngồi xuống, tiếp tục uống trà, không đánh đàn nữa, còn cười tư lự: Tên này chẳng biết từ đâu xuất hiện, thế mà còn ra vẻ ông cụ non bình luận tài đánh đàn của cô nữa chứ! Sầm Dã vào phòng tập, ném ba lô trên sàn, thấy dàn nhạc cụ trước mắt cũng vô cùng vui sướng, cầm ngay lấy cây guitar để dành cho anh, lập tức thử đàn. Trương Thiên Dao đi đến khoác vai Sầm Dã, ngay câu đầu tiên đã hỏi: “Ê, cô nàng trên tầng có phải rất xinh không?” Sầm Dã không ngẩng đầu lên: “Anh cậu đến tập nhạc chứ không phải để tán gái.” “Ôi… cái tên đi đến đâu “thả thính” đến đó còn giả vờ đứng đắn kìa!” Trương Thiên Dao vừa nguýt một tiếng vừa rụt tay lại. “Có lẽ cô ấy sẽ thích âm nhạc của chúng ta.” Triệu Đàm đột nhiên xen lời. “Không cô ấy và chúng ta không phải đồng đạo.” Sầm Dã nói không đầu không đuôi, ngẩng đầu nhếch môi cười: “Còn chờ gì nữa? Lên đi!” Vẫn là bản nhạc khi nãy, nhờ có thêm một tiếng đàn guitar mà giai điệu trở nên phong phú hơn. Hứa Tầm Sênh cầm tách trà Long Tinh có vài mảnh lá non xanh mơn mởn lên nhưng chưa uống, lẳng lặng lắng nghe. “Anh đếm những áng mây trên trời, một, hai, ba rồi bốn. Áng mây anh muốn tặng em đã len lén bén lửa, đỏ sẫm tựa màu son môi của em phản chiếu nơi đáy mắt anh, trốn nơi chân trời từ từ khuất dạng. Anh đi qua con sông Tùng Hoa đóng băng. Con tim băng giá đã thôi đập rộn rã, nhưng nước vẫn chảy về nơi sâu thẳm, cá vẫn bơi năm này qua tháng nọ. Anh gửi lại tình yêu nơi tả ngạn, vứt bỏ nỗi hoang mang, một mình cất bước vê phương xa. Nhà anh nằm ở phía Bắc Bắc Kinh, lại lưu lạc đến tận phương Nam. Họ tò mò sao anh luôn tìm kiếm ngược xuôi, bởi lẽ anh không biết liệu con đường dưới chân có thể đưa anh đến tương lai có em hiện hữu. Oh… Em hãy nhìn bầu trời vẫn xanh vời vợi, đưa tay có thể chạm đến vòm không. Còn đại dương thì vẫn sâu thăm thẳm, vẫn luôn tĩnh lặng phía sau anh, tĩnh lặng đến mức khiến lòng anh rối bời. Người yêu dấu ơi, anh nguyện lòng phiêu bạt, cam tâm lưu lạc chỉ vì em. Anh chưa từng thật sự buông thả, xin em đừng bao giờ quên anh. Hãy dũng cảm viết tên anh lên bầu trời. Anh vì em cất cao giọng hát nơi phương xa, xin em hãy lắng nghe…” Hứa Tầm Sênh không ngờ anh lại có giọng hát hay đến thế, trong veo, thuần khiết hệt như pháo hoa từ từ bay vút lên không trung, sáng ngời giữa hoàng hôn, đến đoạn cao trào lại mang theo một sức mạnh bùng nổ mà quyến rũ vô cùng tự nhiên, khàn khàn rung động. Các bạn anh chơi nhạc vốn đã cực kỳ hay, nhưng khi anh dốc hết sức thể hiện sự phản kháng ẩn chứa trong câu hát “Anh nguyện lòng phiêu bạt, cam tâm lưu lạc”, âm thanh của mọi loại nhạc cụ đều bị lu mờ, chỉ có tiếng hát anh vút qua tầng không khí, xuyên qua vách tường, tiến thẳng vào tai cô, đồng thời cũng xâm nhập vào trái tim cô. Quả thật anh sinh ra để trở thành ca sĩ. Hứa Tầm Sênh không ngờ mình bỗng nổi hứng cho thuê phòng tập lại thu hút được một ban nhạc đầy tiềm năng với giọng ca chính trẻ tuổi có thực lực như thế, dù hiện giờ có vẻ họ vẫn chưa có mấy tiếng tăm ở thành phố Tương này. Bài hát kết thúc, Hứa Tầm Sênh nghe thấy anh cười thật khẽ qua micro, sau đó lớn tiếng nói: “Cảm ơn mọi người, rất vui vì hôm nay có thể giành được chức vô địch! Tất nhiên… phải cảm ơn những người hâm mộ, cảm ơn quản lý ban nhạc của chúng tôi, cảm ơn tất cả mọi người! Xin hãy nhớ tên của chúng tôi, chúng tôi đến từ thành phố Tương…” Mấy chàng hai đồng thanh hô lớn: “Ban nhạc Triều Mộ, sớm tối luôn bên bạn…”

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bác Sĩ Lâm, Có Khỏe Không? (Ngươi Hảo Sao, Lâm Bác Sĩ?) - Đông Thời
Tám năm thời gian, sẽ khiến cho rất nhiều thứ thay đổi. Tựa như thành phố từng quen nay đã chẳng còn thân thuộc. Lại giống như có những mối quan hệ đã chẳng còn như lúc bắt đầu. Hướng Vãn của tám năm trước, là một cô nữ sinh tràn đầy nhiệt huyết, trong mắt trong lòng chỉ có một mình Lâm Dịch Bạch. Năm đó, chỉ một cái liếc mắt, chàng trai mặc áo sơ mi trắng đứng dưới tán cây đã cướp mất trái tim cô gái nhỏ. Để rồi sau đó, mỗi ngày Hướng Vãn đều cố gắng, mặt dày mày dạn theo đuổi, chẳng sợ thiếu niên ấy tính tình lạnh nhạt, cũng chẳng ngại anh cả ngày chẳng nói một câu.  Thế rồi, đổi lại, cô nhận được gì? Là nước mắt? Là đau thương? Là sự im lặng trong một đêm mùa hạ? “Lâm Dịch Bạch, rốt cuộc chúng ta là gì của nhau?" “Chúng ta, chia tay đi.” Ngắn gọn năm chữ, đem nhiệt tình của tất cả thành xuân hoá thành một vết sẹo, cùng Hướng Vãn rời xa nơi này. Tám năm thời gian, Hướng Vãn đã chẳng còn là cô tiểu thư thích cùng bạn bè đi ăn ở khắp phố lớn, ngõ nhỏ; cũng chẳng còn là cô gái lúc nào cũng bám sau lưng Lâm Dịch Bạch. Hướng Vãn của bây giờ, là cô bác sĩ trung y mới vào làm việc, là cô gái chỉ muốn cách Lâm Dịch Bạch càng xa càng tốt. Thế nhưng, bác sĩ Lâm làm sao có thể dễ dàng khiến cô rời xa anh như vậy. Anh từng bỏ lỡ cô tám năm, đã từng khiến cho cô rời đi trong nước mắt, đã từng không thể dùng vòng tay của mình để che chở cho cô. Nay cô đã trở về, mà anh cũng đã có đủ năng lực, sẽ không để cô phải uất ức, càng không thể khiến cho cô rời xa mình. Thế nhưng, cô gái của anh đã không còn là cô nữ sinh ngốc luôn vây quanh anh ngày trước. Cô bây giờ lạnh nhạt, xa cách, đối với anh càng thêm đề phòng. Anh muốn tiến thêm một bước, cô nhất định sẽ lùi thật xa. Cuộc sống của anh, vốn luôn thuận buồm xuôi gió, duy chỉ có cô luôn khiến anh không có cách nào.  Thế nhưng, anh chính là cam tâm tình nguyện để cô trêu đùa, để cô trách mắng, để cô hờn dỗi. Bởi vì cô gái anh thích năm mười bảy tuổi ấy là cô bác sĩ trung y đối với anh mỗi ngày mỉm cười “Bác sĩ Lâm, có khoẻ không?” *** Vâng, tớ xin được kết thúc phần giới thiệu mang tính chất nghệ thuật và làm màu tại đây. Tiếp theo sẽ là chuyên mục “ăn ngay, nói thật” và phần review mang tính chất cục súc của tớ. Thế nên, tất cả những thanh niên yếu tim, yêu màu hường và thích sự giả dối thì mời đứng ngoài cửa, đây không phải là nơi dành cho bạn. Để bắt đầu thì tớ xin có vài lời tóm gọn về nội dung thế này. Đây thực sự là câu chuyện tình yêu của hai thanh niên thiếu nghị lực. Nhà gái thì tỏ vẻ đã tổn thương nên không muốn dây dưa, thế nhưng năm lần bảy lượt bị nam sắc mê hoặc đến mất trí, gọi là đến, đuổi... làm màu định đi nhưng mà chưa bao lâu lại quay về.  Còn về đằng trai, rõ là trong lòng thì thích người ta đến chết đi được, thế mà vừa gặp mặt đã gây khó dễ, lại còn tỏ vẻ cao lãnh, cả ngày không nói được năm câu, tính khí thì thất thường, hoa đào thì bay khắp chốn, may mà có cái mặt đẹp kéo lại. Nữ chính là kiểu tính cách thẳng thắn, từ lúc cấp ba cho đến sau này đã trải qua nhiều việc, từ thiên kim được nuông chiều đến bươn trải để giúp đỡ gia đình nên tính cách cũng có phần hiểu chuyện, biết nhẫn nhịn đúng chỗ nhưng cũng không để người ta bắt nạt. Tuy nhiên thì đôi khi nữ chính có những hành động hơi “mất não”, đặc biệt thiếu nghị lực trong các vấn đề liên quan đến nam chính. Nam chính đẹp trai, học giỏi, con nhà giàu, là thành viên câu lạc bộ nam thần cao lãnh. Từ lúc học trung học đã thích nữ chính rồi, cũng đã từng bên nhau, nhưng vì nhiều nguyên nhân nên dẫn đến chia tay. Nói chung nam chính là kiểu nam thần “phổ biến” quá, bị một màu và không để lại nhiều ấn tượng. Ngay đến dàn nhân vật phụ nó cũng nhạt như cái câu chào hỏi "Đã lâu không gặp, có khoẻ không?” ý. Nữ phụ là đại diện ưu tú của hội bạch liên hoa, tính tình nhão nhoẹt, mở miệng là dẹo trai, hở tý là khóc nhưng tâm địa thì độc ác mưu mô. Đáng tiếc thích nhầm nam chính lạnh như nước đá nên mỗi ngày đều bị dội cho rét run. Nói chung chuyện mang tính chất giải trí, ngọt ngào, tình tiết truyện đơn giản, dễ đoán, bối cảnh đơn giản, cốt truyện không có nhiều điểm mới. Nếu bạn là bánh bèo thích ăn cẩu lương thì có thể thử, còn không thì có thể bỏ qua nhé. *** Lâm Dịch Bạch nhìn di động thượng một hàng tự, không cấm sửng sốt sửng sốt. Tiểu bạch? Thật khó nghe. Chính là hắn như thế nào thế nhưng cảm thấy có điểm…… Ngọt? Hắn ngón tay lưu loát mà gõ hạ tự đi: 【 không được kêu ta tiểu bạch. 】 Đối phương thực mau trở về một cái: 【 ta đây kêu ngươi cái gì? Bạn trai? 】 Lâm Dịch Bạch dứt khoát không để ý tới nàng tra, gõ hạ hai chữ: 【 ra tới 】. * * Thẳng đến hôm nay ở thượng xong chủ nhiệm lớp khóa về sau, hướng vãn mới biết được vì cái gì ngày hôm qua Lâm Dịch Bạch muốn đi cùng mấy cái bằng hữu cùng nhau chơi bóng. Vị này chủ nhiệm lớp tại hạ khóa hết sức tuyên bố một tin tức —— “Các vị đồng học, dựa theo minh trung cho tới nay truyền thống, từ dưới chu bắt đầu, chúng ta đem nghênh đón trận bóng rổ. Lớp trưởng tan học thống kê một chút, muốn tham gia đồng học, thuận tiện lại thống kê một chút, dự thi đội viên đồng phục của đội lớn nhỏ, cùng mặt trên hào.” Hướng vãn vừa nghe xong liền nhìn về phía bên người Lâm Dịch Bạch, rất là hưng phấn nói: “Ngươi nhất định sẽ tham gia đúng hay không?” Lâm Dịch Bạch gật gật đầu: “Ân.” Cái này thi đấu hắn xác thật chờ mong đã lâu. Lúc này hướng vãn chính thâm chịu ngôn tình tiểu thuyết độc hại, thần bí hề hề thò lại gần: “Tiểu bạch, ta có thể hay không cầu ngươi sự kiện?” “Đừng gọi ta tiểu bạch.” “Úc, đó chính là có thể lạp!” Hướng vãn thật sự bội phục vị này tìm trọng điểm năng lực. Nàng cười, hơi có chút không có hảo ý mà nói: “Ta đây muốn đem tên của ta ấn đến ngươi cầu phục thượng!” Nàng chính là biết trận bóng rổ đối trong trường học tiểu cô nương có bao nhiêu quan trọng, không chuẩn các nàng muốn dự thi nam sinh còn hưng phấn đâu. ... Mời các bạn đón đọc Bác Sĩ Lâm, Có Khỏe Không? (Ngươi Hảo Sao, Lâm Bác Sĩ?) của tác giả Đông Thời.
Cưng Chiều Em, Sao Nhỏ - Xuân Phong Lựu Hỏa
Năm 12 tuổi, Lý Huyền, cô công chúa nhỏ xinh đẹp đa tài đa nghệ cùng với năm ngôi sao nhí khác được tuyển chọn, theo chân Đoàn làm phim của Đài truyền hình Cà Chua, bôn ba mấy ngày đêm, đi vào nơi sâu nhất, hoang vu nhất của núi rừng Tây Bắc, đến một thôn trại tên là Hồng Câu Loan để tiến hành ghi hình một tập trong gameshow mới về khai quật tài năng trẻ "Ngôi sao nhỏ". Tại đây, vì một trong những bạn diễn nhí ăn phải đồ hỏng, bị đau bụng, không thể ghi hình nên tổ tiết mục đành kiếm một cậu bé trong thôn núi để tạm thay thế. Đó là một cậu bé gầy gò đang đốn củi trong rừng, tên Đại Ngưu, 9 tuổi, bề ngoài đen nhẻm, bẩn thỉu, quần áo cũ nát nhưng vẫn không che được ngũ quan và dáng vẻ vô cùng tuấn tú; ngay cả cách ăn nói, hành xử cũng thông minh nhanh nhẹn, không hề giống một đứa trẻ sống trên núi. Và rồi, khi cậu bé ấy được yêu cầu hát thử thì ngay lập tức, giọng hát tự nhiên, trong trẻo, quãng âm hoàn hảo vô cùng rộng đã thu hút tất cả mọi người. Đạo diễn mừng như bắt được vàng, ghép đôi cậu với Lý Huyền rồi tiến hành ghi hình ngay. Nhưng vừa lúc đó, một đám người tự xưng là bố mẹ Đại Ngưu hùng hổ kéo đến đòi người.  Cậu bé mới khóc lóc van xin, nói rằng đấy không phải bố mẹ ruột của cậu. Tên cậu cũng không phải là Đại Ngưu. Cậu là Lâm Hi, bố là Lâm Chính Huyền mẹ là Hà Nhược Lan, cậu bị bắt cóc rồi đem bán đến đây đã 3 năm rồi, cầu xin mọi người hãy cứu giúp. Tiếc rằng đám người kia quá mức hung hãn, đoàn ghi hình lại sợ phiền phức, nên mọi người đều làm như không biết, để bọn chúng dẫn cậu đi, còn cắt hết mọi hình ảnh về cậu bé đã quay, cứ thế trở lại thành phố. Lý Huyền khi đó mới 12 tuổi, còn quá non nớt, chẳng biết nên làm gì, cũng chỉ có thể cùng đoàn phim trở về, ôm theo hi vọng là sẽ có người lớn trong đoàn đứng ra giúp cậu bé. Nhưng tận sâu trong lòng cô, bao nhiêu năm sau, vẫn luôn có một sự áy náy không yên đối với cậu bé ấy. Hình ảnh cậu bé dùng hết sức lực nắm chặt lấy bàn tay cô như nắm lấy cọng cỏ cứu mạng cuối cùng, van cầu cứu giúp, đôi lúc vẫn trở đi trở lại giày vò lương tâm và ám ảnh giấc ngủ của cô. Vào năm 16 tuổi, Lý Huyền được debut và lập tức ghi dấu ấn mạnh mẽ trong công chúng nhờ giọng hát đầy nội lực. Cô nhanh chóng trở thành Thiên Hậu trong làng âm nhạc, đạt được vô số giải thưởng danh giá. Nhưng đúng lúc cô đang đứng trên đỉnh cao vinh quang nhất, thì lại chịu một cú sốc lớn: chứng kiến em gái Lý Sơ tự tử ngay trước mắt mình, lại ngỡ bản thân là nguyên nhân chính khiến em uất ức mà chết khiến cho Lý Huyền không thể cất giọng hát nữa. Cô tuyên bố giải nghệ và bằng tài năng thiên phú của mình, quay sang làm nhà soạn nhạc tài ba kiêm quản lý, dẫn dắt những ca sĩ trẻ, trở thành kim bài chế tác âm nhạc của công ty truyền thông giải trí hàng đầu Thịnh Ngu, có bàn tay Midas chạm vào ca sĩ nào là ca sĩ đó sẽ lập tức hóa vàng. *** Tiết mục được thu trong đại sảnh, hai mươi thí sinh lục tục ngồi vào khán phòng, từ giờ đến lúc bắt đầu vòng đối kháng còn một ngày, hôm nay các thí sinh phải thử giọng ca khúc dự thi vòng sơ tuyển trong nền nhạc, đồng thời tiến hành thảo luận với đạo diễn và ban giám khảo, ban giám khảo cũng sẽ căn cứ vào năng lực của thí sinh mà đưa ra ý kiến, hoặc yêu cầu đổi sang ca khúc mới. Buổi thử giọng chưa bắt đầu, các thí sinh túm năm tụm ba ngồi trong khán phòng buôn chuyện. "Nghe tin gì chưa? Năm nay 《 Tìm kiếm giọng ca mới 》 có bốn giáo viên đấy." "Hôm qua tôi nghe nhà sản xuất nói hình như mời thêm một giáo viên, mời Lý Huyền thì phải." "À, kim bài chế tác âm nhạc của truyền thông Thịnh Ngu Lý Huyền hả?" "Kim bài chế tác, là sao?" Có người không hiểu vội vàng quay đầu lại hỏi. "Nghĩa là cô ấy dẫn dắt ai, người đó sẽ nổi tiếng; cô ấy viết album cho ai, album người đó sẽ bán chạy, bây giờ minh tinh vì xin được một bài hát của cô ấy cũng phải xông vào phá cửa, nhưng yêu cầu của cô ấy rất cao, không dễ hợp tác với người khác, chỉ viết nhạc cho nghệ sĩ mình coi trọng." "Nói như vậy, ai có thể làm học trò của cô ấy, hát nhạc cô ấy viết, giải quán quân chẳng phải đã nằm sẵn trong tay rồi ư?" ... Mời các bạn đón đọc Cưng Chiều Em, Sao Nhỏ của tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa.
Tiểu Hồng Mạo Rơi Vào Tay Đại Sắc Lang - Tô Tiếu
Văn án Tên truyện: Tiểu hồng mạo rơi vào tay đại sắc lang, cho nên mọi người có thể tự tưởng tượng diễn biến câu chuyện — Truyện này kể về một cô bé đầu trùm khăn đỏ không ngừng phản kháng phản kháng, còn một con sói háo sắc không ngừng áp bức áp bức. Lấy lời nhân vật chính tổng kết đối với văn này như sau: Tiểu hồng mạo (cô bé quàng khăn đỏ): Đây là chuyện xưa về một thiếu nữ vô tội không ngừng phấn đấu. Đại sắc lang (con sói háo sắc): Đây là chuyện xưa về một thanh niên si tình không ngừng theo đuổi. Về phần chân tướng — Chỉ có độc giả mới biết được . Nội dung chính: Oan gia vui mừng, ân oán giang hồ, kinh tủng huyền nghi, tình hữu độc chung. *** Xin chào, lại là mình. Mình vừa đọc xong truyện này trong 1 ngày, vì cười quá nhiều nên bụng co thắt, đang nằm viết review trong tình trạng chườm túi nóng ~  Giang hồ dạo gần đây đều buôn dưa lê một chủ đề hết sức nóng hổi: "Kiếm Thần vừa hạ đo ván chưởng môn phái Nga Mi, chính thức trở thành kẻ mạnh nhất trong thiên hạ". (Kiếm Thần có tên là Diệp Thần)  Ngay cả Đỗ Phi Phi, nữ hiệp Miêu Vũ đao cũng hâm mộ Diệp Thần cực kì.  Đỗ Phi Phi cái gì cũng tốt, đao tốt, võ công tốt, tính tình tốt, duy nhất có cái đầu không được tốt. Hậu quả của việc sở hữu cái đầu gỗ, là bị Diệp Thần vang danh thiên hạ dùng 1000 lượng bạc lừa nàng làm "bảo kê" cho hắn, đến cuối cùng nàng mới biết thì ra nàng phải "bảo kê" cho hắn cả 3 đời 3 kiếp nha~  Phi Phi ngốc vô cùng căm giận, vì cái gì mà nàng cầm ngân phiếu, ngân phiếu bay mất, nàng được bạn tốt mời đi ăn cơm, nhưng bạn tốt lại bảo không đem theo tiền, còn đòi gả nàng cho Vinh thịt heo gán nợ. Những tưởng thanh niên áo trắng kia tốt bụng thuê nàng làm "bảo kê" chỉ 3 tháng, ai ngờ là nàng từ đầu tới cuối bị lừa, bị lừa tới khi hắn ăn nàng sạch sành sanh nàng còn chưa tin được.  Truyện có 2 âm mưu lớn từ đầu tới cuối, nhưng đối với Kiếm Thần và Phi Phi nhà chúng ta, 2 chuyện đó chẳng quan hệ gì, cũng chẳng đáng để bọn họ để tâm. Diệp Thần khi được hỏi tại sao lại để ý đến chuyện đó, hắn bình thản trả lời: "Ta đang rất nhàm chán".   Người người, nhà nhà tiếp xúc với Diệp Thần chỉ mong mình đủ mạnh để 1 đao chém chết hắn, còn nếu kẻ nào chịu đựng tốt một chút thì âm thầm nội thương, tới mức suýt hộc máu.  Diệp Thần độc miệng, Diệp Thần vô lại, Diệp Thần mặt dày không biến sắc dù là đang làm việc ác. Cách Diệp Thần yêu Phi Phi cũng làm người ngoài đồng cảm. Diệp Thần hạ độc dược vào đồ ăn của Phi Phi, Diệp Thần nửa đêm dội nước lạnh bắt nàng đi dạo, Diệp Thần ..... Nói chung cách yêu của anh là cho chị nhà chịu khổ ải mới cho ăn đường. Còn kẻ anh không quan tâm, anh trực tiếp ném cho bóng lưng hoặc cho hắn trực tiếp nằm dưới mồ xanh cỏ dại.  Nữ chính không phải loại tiểu bạch ngu ngốc, bánh bèo, vô năng đâu. Chỉ ngô nghê trước nam chính thôi. Còn với kẻ khác thì hoàn toàn ngược lại. Nữ chính sống rất thực tế, tính đúng kiểu nữ hiệp giang hồ.  Chuyện tình yêu độc lạ nhưng đẹp. Nói chung trời sinh Diệp Thần là dành cho Phi Phi. Nhất kiến chung tình, không tiểu tam, không cẩu huyết, không ngược, chỉ có cười đến nội thương.  Truyện phù hợp đọc giải trí, đọc là cười đến tim gan cũng đau, nên ai đang ăn xin đừng lạc lối, cảm ơn đã đọc. *** Diệp Thần: Phi Phi à… PhiPhi: Không, ta chưaăn gì cả! Diệp Thần: Vậy bánh trung thu trên tay nànglà ai gặm? Phi Phi: Con chuột! Ta không muốn lãng phí nên mới định ăn. Diệp Thần: Nàng thừa nhận nàngđịnh ăn nó một mình? Phi Phi: Không! Đó chỉ là dự định ban nãy, bây giờ ta quyết định để cho chàngăn. Diệp Thần: Đưa bánh bị chuột gặm cho ta ăn? Phi Phi à… Phi Phi: [Khóc ròng] Đừng gọi nữa, nói thẳng ra chàngmuốn thế nào đây? Diệp Thần: Trung thu vui vẻ!Hẹn gặp trên giường! Phi Phi: …   Mời các bạn đón đọc Tiểu Hồng Mạo Rơi Vào Tay Đại Sắc Lang của tác giả Tô Tiếu.
Ba Vạn Dòng Tình Thư - Lệ Tiêu
Lệ Tiêu thật sự dũng cảm. Trong muôn vàn đề tài về ngôn tình, cô đã chọn viết về một lĩnh vực nửa sáng nửa tối: văn học mạng.  Nửa sáng chính là, bằng câu chuyện này, Lệ Tiêu đã cho độc giả hiểu rõ công việc, cách thức vận hành, những khó khăn và niềm vui của những người múa cùng con chữ.  Nhưng nửa tối còn lại, cũng chính là sự thật trần trụi của cái nghề nghiệp vốn nổi tiếng là bạc bẽo này. Là sự đố kị đến từ những người đã từng cùng chung lý tưởng và đam mê, là sự chèn ép của nhà xuất bản đối với tác giả mới, là sự hủy hoại đến từ cư dân mạng bị dắt mũi, là những lúc băn khoăn và do dự đối với lựa chọn của bản thân người viết chữ. Thật lòng mà nói, những câu chuyện mang tính thực tế và thời sự như thế này, sẽ không thu hút độc giả bằng những đề tài “hot” khác, nhưng đọc để hiểu rằng, những con chữ đến được với chúng ta, đã phải trải qua một quãng đường chông gai như thế nào và chủ nhân của những con chữ đó, họ đã trăn trở với bản thân đến thế nào. Câu chuyện “Ba vạn dòng thư tình” viết về một nữ tác giả có bút danh Ngọc Ly. Thế nhưng, cái bút danh này, sau khi tạo ra một cơn sóng mạnh mẽ bằng một bộ tiểu thuyết, thì cũng ngay sau đó không thể sử dụng được nữa.  Bởi vì, bằng một cách mờ ám nào đó, cái tên Ngọc Ly bị vướng vào một nghi án đạo nhái vô cùng xác thực. Lúc bấy giờ, cô bắt buộc phải tuyên bố gác bút và trở về với tên thật của mình, Tạ Thanh. Nếu là một tác giả nào khác, bằng năng lực của mình, Tạ Thanh hoàn toàn có thể dùng một bút danh mới làm lại từ đầu và đạt được thành công như vậy. Nhưng cô đã không làm thế. Tạ Thanh lựa chọn tin tưởng pháp luật, lựa chọn tin tưởng công lý.  Nhưng chỉ là một tác giả trẻ mới nổi trên mạng, lại bị nhà xuất bản chèn ép một cách thô bạo, Tạ Thanh vốn không đủ điều kiện để nhờ pháp luật can thiệp vào sự việc của mình. Cho nên, lựa chọn hiện tại của cô là tìm đến công việc viết hộ. Thật ra, đây cũng chính là một mảng xám của văn học. Ai có thể đảm bảo nhà văn luôn có cảm hứng để viết? Nhất là khi họ đã trở nên có tiếng tăm, yêu cầu của độc giả cũng trở thành một loại áp lực. Cho dù tâm trạng của bạn cực kỳ tồi tệ, nhưng vẫn phải gõ ra những câu chữ đầy màu hồng hạnh phúc?  Trong lúc bạn đang tận hưởng niềm vui tột cùng, lại vẫn phải viết ra một phân đoạn đầy nước mắt? Tác giả cũng chỉ là con người, cho nên cũng có lúc, họ thật sự bất lực. Vì thế, mới cần đến những người như Tạ Thanh, không cần tiếng tăm, không cần ai biết đến, chỉ cần có tiền. Thế giới vốn đáng sợ như vậy đấy, thật thật giả giả luôn tồn tại song song không hề tách rời. Và con người ta, chỉ tin vào những gì mà mình muốn tin, vốn dĩ không hề quan tâm đâu mới là sự thật. Không phải tự nhiên mà Tạ Thanh chỉ bằng một tác phẩm đã có thể trở nên nổi tiếng, cô thực sự có tài. Chính vì vậy, công việc viết hộ này không thể che lấp hào quang của cô, cho dù cô vẫn luôn núp trong bóng tối. Người cảm thấy hứng thú với tác phẩm của Tạ Thanh ngoài độc giả, người thuê cô viết hộ, ông chủ của phòng làm việc, còn có một nhân vật mà Tạ Thanh không hề ngờ tới, Lục Thành. Lục Thành là tổng giám đốc của một công ty truyền thông văn hoá, nói một cách dễ hiểu chính là đơn vị đại diện cho tác giả. Xuất phát điểm của Lục Thành cũng là một người làm văn học nhưng anh không phải tác giả. Anh chọn một công việc ở tầm cao hơn, kết hợp kinh doanh và văn học, mang lại môi trường làm việc tốt nhất cho tác giả. Tìm kiếm tài năng, cung cấp tài nguyên để thay mặt tác giả mang đến những tác phẩm chất lượng nhất đến với thế giới.  Nhưng cũng chính vì có cùng xuất phát điểm với họ, Lục Thành mặc dù làm kinh doanh nhưng không hề chèn ép các tác giả vốn không hiểu lắm về thị trường, anh tôn trọng và tuyệt đối hiểu rõ mối quan hệ này là tương quan, chứ không phải là kiểu ban ân huệ giống như các đơn vị xuất bản vẫn làm. Chính vì như vậy, đứng trước một tài năng như Tạ Thanh, anh vô cùng thưởng thức cùng cảm giác tò mò. Vì sao một cô gái bé nhỏ như vậy lại kiên cường muốn đòi lại công lý cho bản thân? Vì sao phản ứng của cô đối với mọi thứ đều là lạnh lùng và hờ hững? Ngay cả khi đối mặt với thành ý của anh, cô cũng luôn xù lông lên như một con nhím nhỏ như vậy? Bắt đầu từ những cảm giác thú vị này, Lục Thành bằng cách này hay cách khác, dần dần đưa Tạ Thanh đến gần với mình. Anh tin đôi cánh của anh đủ lớn, để có thể che chở cho cô, cũng có thể mang cô bay lên thật cao. Nhưng điều anh cần phải làm, chính là khiến cho Tạ Thanh cũng tin tưởng như vậy. Giống như Lục Thành từng nói, mỗi khi nhìn thấy cô xù lông như một con nhím nhỏ, anh đều có cảm giác muốn ghim một trái táo vào chiếc gai nhọn của cô. Cuối cùng, anh đã làm được.  Bắt đầu từ vụ kiện đầu tiên với nhà xuất bản đã từng chèn ép cô, cho đến vụ kiện cuối cùng lấy lại danh dự cho bút danh Ngọc Ly của cô, mỗi một sự việc cùng cô đối mặt, Lục Thành đã thực sự ghim từng trái táo trên từng chiếc gai nhọn của Tạ Thanh. Cho đến khi nhìn lại, trên người Tạ Thanh lúc này đã không còn phòng bị đối với anh nữa, anh mới nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Ở bên nhau rồi mới biết, không chỉ có Lục Thành mới có thể bảo vệ cho Tạ Thanh, một khi cô đã lựa chọn tin tưởng, anh liền có thể trải nghiệm cảm giác được một cô gái nhỏ bé nhưng mạnh mẽ kiên cường cùng anh vượt sóng gió. Không có quá nhiều phân đoạn tình cảm, không có những tình tiết lãng mạn mà độc giả mong chờ, suốt “Ba vạn dặm thư tình" chính là một hành trình. Hành trình đi tìm công lý cho Tạ Thanh, hành trình tìm hiểu về công việc viết chữ, hành trình đến với độc giả của những tác phẩm dưới mọi hình thức,... Hiện thực là thế, tàn khốc là thế, nhưng cũng nhân văn là thế. Cuộc sống muôn màu, luôn có mảng sáng mảng tối, nhưng giữa những con người chỉ nghĩ đến lợi ích của bản thân, cũng vẫn còn những người như Tạ Thanh và Lục Thành. Anh có điều kiện giúp đỡ cô, khi cô vững vàng rồi lại tiếp tục giúp đỡ những người cũng từng rơi vào tình huống giống như mình. Văn học là nghệ thuật, người làm nghệ thuật chính là nghệ sĩ, nhưng nghệ sĩ cũng là con người. Chúng ta thưởng thức tài năng của họ, vậy thì, xin hãy giống như Lục Thành và những người làm việc cùng với anh, nếu có thể trao đi yêu thương, xin đừng ngại ngần. *** "Hôm nay vừa khéo tôi có qua bên đó." Lục Thành ngừng lời một chút, "Buổi tối có rảnh không? Tôi mời cô ăn cơm." Tạ Thanh: "Ngại quá, buổi tối chúng tôi làm tiệc chia tay cho Đinh Nhất Phàm và Đào Nhiên rồi." Lục Thành lại nói: "Thế trưa nay thì sao?" Tạ Thanh cau mày. Hai người không quen biết lại càng chẳng có quan hệ hợp tác gì. Lục Thành bỗng dưng mời cơm, cô cảm thấy thật khó hiểu. Thấy khó hiểu thì hỏi thẳng luôn: "Vì sao mời tôi ăn cơm?" Bên kia im lặng một chút, loáng thoáng nghe như có tiếng cười. Giọng nói trở nên thong thả ung dung: "Trước đây cảm thấy Tạ tiểu thư rất khách khí, sao lần này người ta thực sự giúp thì lại chẳng khách khí mấy nữa vậy? Hôm đó tôi đạp cửa giúp cô, chờ ở bệnh viện hơn hai tiếng đồng hồ, còn đóng tiền đặt cọc giúp, cô không định trực tiếp nói tiếng cảm ơn trước mặt tôi sao?" Tạ Thanh im lặng. Mặc dù lý do kiểu "bắt cóc đạo đức" này nghe hơi khó chịu nhưng lại khó mà phản bác nổi. *bắt cóc đạo đức: đem những tiêu chuẩn đạo đức quá cao, không thực tế ra để ép buộc, tấn công người khác, tác động đến hành vi của người khác nhân danh đạo đức. Thế là, cô gật đầu: "Vậy tôi mời khách." Chỉ trong chớp mắt, cô bỗng cảm thấy cảm xúc của cái nhìn sau lưng trở nên dữ dội hơn hẳn. Giọng người trong điện thoại cực kỳ mệt mỏi: "Không cần, cô bỏ công chọn nhà hàng là được, lát tôi sẽ qua phòng làm việc đón cô." Nói xong, không cho cô nói thêm gì đã cúp máy mất. "..." Tạ Thanh đứng đực ra bó tay một hồi rồi gửi tin nhắn vào số di động của anh ta: "Tôi không có ở phòng làm việc, hôm nay tất cả mọi người ra ngoài chơi." Sau đó gửi địa chỉ chi tiết và tên quán đang ở cho anh ta. Mấy giây sau, Lục Thành nhắn lại: "Nhận được rồi". ... Mời các bạn đón đọc Ba Vạn Dòng Tình Thư của tác giả Lệ Tiêu.