Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Huynh Sủng

Trường Câu Lạc Nguyệt là một tác giả khá thành công khi viết về thể loại xuyên không. Và Huynh Sủng là bộ truyện tiếp theo sẽ được mắt độc giả với nội dung hấp dẫn mới lạ chắc chắn sẽ mang lại cho bạn đọc những giây phút thú vị. Cùng theo dõi nhé. Tóm tắt truyện: Lúc Diệp Trăn Trăn tám tuổi đi theo mẫu thân tái giá qua nhà tú tài nghèo kiết xác trong thôn. Nàng lớn dần lên, ánh mắt nam nhân trong thôn nhìn nàng cũng thay đổi. Nàng vô cùng thấp thỏm lo lắng, trốn sau lưng kế huynh Hứa Du Ninh - người luôn đối xử rất tốt với nàng. Không nghĩ tới có một ngày ánh mắt Hứa Du Ninh nhìn nàng cũng thay đổi theo. - ----------------------------- Diệp Trăn Trăn: Ta và huynh không phải là mối quan hệ huynh muội trong sáng sao? Hứa Du Ninh:... Tự gây nghiệt, không thể sống. Ấm áp nhắc nhở 1. Chân nam chính sẽ khỏi. 2. Giai đoạn đầu là chuyện làm ruộng trồng rau vui chơi giải trí, một chút chuyện ấm áp, sau đó sẽ rời khỏi thôn nhỏ này tiến vào con đường làm quan. *** Review       : Huynh sủng là một bộ truyện đậm chất điền văn, cổ đại. Truyện viết về cặp đôi Hứa Du Ninh và Diệp Trăn Trăn. Cả hai đều là những đứa nhỏ bị bỏ rơi và được cứu giúp bởi những người lương thiện. Tên của Diệp Trăn Trăn cũng do Hứa Du Ninh đặt cho. Diệp Trăn Trăn xuyên từ thế kỉ 21 về cổ đại, nhập vào thân xác một đứa bé bị ngốc không biết nói chuyện. Mẹ nuôi của thân xác này là một người phụ nữ giỏi giang tháo vác nên chưa từng để cô chịu khổ. Hứa Du Ninh có thân phận bí ẩn, về sau khi lên kinh thành sẽ dần dần lộ ra. Henies sẽ không spoil nhiều. Sau khi mẹ của nữ chính tái giá, nam chính và nữ chính về sống chung một nhà. Lúc ban dầu, cả hai xem nhau như huynh muội.  Nhưng dần dần, tình cảm của nam chính bắt đầu thay đổi. Vẻ đẹp của cô nương nhà họ Diệp làm chao đảo trái tim của nhiều công tử, làm cho vị ca ca Hứa Du Ninh thường xuyên ăn dấm chua. Truyện nhẹ nhàng đúng chất điền văn. Tuy nhiên mình khá hụt hẫng với nhiều chi tiết trong truyện như là tính cách nữ chính quá yếu đuối, bánh bèo. Tuy là xuyên không nhưng mà nữ chính giống như một người cổ đại thực thụ. Mình thấy tác giả viết tình tiết xuyên không hơi dư thừa. Ngoài ra, nội dung truyện sau khi nam chính lên kinh thi cử và dần tìm ra nguồn gốc xuất thân của mình thì truyện nhạt dần. Kết truyện cũng hụt hẫng vì quá nhanh gọn và chưa đẹp lắm. Đối với Henies, truyện chưa phải quá nổi bật như nhiều truyện cổ đại khác Henies đã review. Tuy nhiên Henies vẫn thấy nhiều comment khen truyện đọc ổn. Mọi người hãy đọc và để lại comment cho mình nhé. Nhân tiện mọi người muốn mình review truyện nào thì comment cho mình. Mình sẽ review nhanh nhất cho mọi người. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé! *** Văn án:   Lúc Diệp Trăn Trăn tám tuổi đi theo mẫu thân tái giá gả qua nhà tú tài nghèo kiết xác trong thôn. Nàng lớn dần lên, ánh mắt nam nhân trong thôn nhìn nàng cũng thay đổi. Nàng vô cùng thấp thỏm lo lắng, trốn sau lưng kế huynh Hứa Du Ninh - người luôn đối xử rất tốt với nàng. Không nghĩ tới có một ngày ánh mắt Hứa Du Ninh nhìn nàng cũng thay đổi theo.    ---   Diệp Trăn Trăn:  Ta và huynh không phải là mối quan hệ huynh muội trong sáng sao?    Hứa Du Ninh: ... Tự gây nghiệt, không thể sống.    (Nam chính bị liệt, sau này sẽ được chữa khỏi.)   ***   Nữ chính Diệp Trăn Trăn là một cô gái ở hiện đại, sống trong cảnh gia đình trọng nam khinh nữ. Cô luôn có một khát vọng đó là học thật giỏi, đỗ đại học, sau đó đi thật xa để thoát khỏi cái gia đình này. Thế nhưng lúc tốt nghiệp cấp ba xong, cha mẹ lại không cho cô học đại học, muốn cô đi làm, để dành tiền nuôi em trai.    Diệp Trăn Trăn cảm thấy đau khổ và tuyệt vọng vô cùng, giống như cả thế giới sụp đổ vậy. Cô giam mình khóc trong phòng, sau đó không hiểu sao bị xuyên không về cổ đại.    Diệp Trăn Trăn xuyên vào một cô bé tám tuổi bị si ngốc, không rõ cha mẹ, được Diệp Tế Muội nhận nuôi lúc chưa đầy một tuổi.    Diệp Tế Muội là người phụ nữ đảm đang, lương thiện, bà yêu thương Trăn Trăn như chính con gái ruột của mình vậy. Sau khi trượng phu của bà mất, anh trai chị dâu muốn đem bà gả cho tên ác bá nhà phú hộ để lấy tiền. Bà đã bị họ hại thảm một lần rồi, sao còn để chuyện xảy ra lần thứ hai nữa.    Vì vậy Diệp Tế Muội nhất quyết không đồng ý. Để cho hai người kia chết tâm bà cố tình nói yêu thích người có học, chỉ muốn được gả cho Hứa tú tài, sau đó còn nhờ người qua hỏi ý ông. Nói thì như vậy, bà không ngờ Hứa tú tài lại thật sự đồng ý.   Hứa tú tài tên thật là Hứa Hưng Xương, ông là người có học lại lễ độ, chỉ là vận mệnh cô độc, vợ chết lúc sinh con. Sau này ông nhận nuôi một đứa bé trai đặt tên là Hứa Du Ninh, từ nhỏ đã rất thông minh, trầm ổn, những tưởng tương lai tốt đẹp thì lại không may bị liệt một chân, ngày sau vô vọng. (Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland)   Một người phụ nữ góa chồng mang theo một đứa con gái nuôi bị si ngốc và một người đàn ông góa vợ có một đứa con trai nuôi bị tàn phế. Sự kết hợp này khiến dân làng cười chê rất nhiều.    Thế nhưng ông trời công bằng lắm, ở hiền rồi sẽ gặp lành. Sự chê cười trong mắt người ngoài lại là sự kết hợp vô cùng hoàn hảo. Diệp Tế Muội và Hứa Hưng Xương thật sự yêu thương nhau, họ đồng lòng cùng nhau trải qua khó khăn hoạn nạn. Mặc dù không giàu có nhưng ăn uống đầy đủ, gia đình hòa thuận yêu thương nhau.   Diệp Trăn Trăn cũng cảm thấy rất hạnh phúc, lần đầu tiên nàng hiểu được thế nào là một gia đình, được cha mẹ lo lắng lúc ốm đau, được ca ca quan tâm, chiều chuộng. Những thứ mà cha mẹ ruột trước đây chưa từng cho nàng. Diệp Trăn Trăn cảm thấy vô cùng cảm động và thỏa mãn.   Trăn Trăn là cô nương sống rất lương thiện và đơn giản, ai đối tốt với nàng thì nàng sẽ đối tốt lại, người nhà quan tâm nàng thì nàng sẽ dùng cả sinh mạng để bảo vệ họ. Cuộc đời này nàng chỉ cầu yên bình bên cạnh người thân, chứ không mong giàu sang phú quý.   Còn Hứa Du Ninh, nếu chỉ nhìn bề ngoài thì mọi người sẽ nghĩ rằng đây là một thiếu niên đẹp đẽ, ôn hoà có phần chính chắn trước tuổi. Thế nhưng con người thật của hắn lại vô cùng lạnh lùng, lãnh đạm. Mới 15, 16 tuổi nhưng trầm ổn, suy nghĩ thấu đáo hơn cả người trưởng thành.    Khi hắn bị liệt một chân, Hứa Hưng Xương đã cảm thấy vô cùng áy náy và đau buồn, thế nhưng hắn lại bình tĩnh an ủi lại ông. Lạnh lùng với người ngoài là thế vì hắn đã dành tất cả sự ôn hòa cho người nhà rồi.   Chuyện khiến mình thấy vô cùng khâm phục Hứa Du Ninh là khi Diệp Trăn Trăn tìm được một loại thuốc cao để trị chân cho hắn, nhưng phải bẻ gãy chân đi rồi mới bôi được thuốc. Loại thuốc này chưa có ai chứng thực cả, thế nhưng Hứa Du Ninh vẫn lựa chọn tin tưởng Trăn Trăn. Sau đó hắn tự mình bẻ chân mình. Phải có bao nhiêu can đảm mới có thể làm được việc này cơ chứ? Và thật may mắn cuối cùng chân của hắn đã được trị khỏi.   Sau khi chân của Hứa Du Ninh trở lại bình thường, hắn thi hương đỗ đầu bảng, thì gia đình họ từ bị cười chê giờ lại được nhiều người ghen tỵ, ngưỡng mộ. Ai mà ngờ được đứa con gái vốn ngốc lại không ngốc mà còn rất thông minh, xinh đẹp. Con trai bị tàn phế lại có thể lần nữa đứng lên thi triển tài năng.    Thế nhưng đây cũng là khi sóng gió ập đến với gia đình họ. Hứa Hưng Xương mất tích đúng lúc Diệp Tế Muội biết tin mình mang thai. Những bí ẩn về thân thế của Hứa Du Ninh và Trăn Trăn dần được hé lộ.    Thời điểm Diệp Tế Muội nhặt được Trăn Trăn trên người cô có những đồ vật vô cùng quý giá, tã lót cũng không phải tơ lụa thông thường.    Còn Hứa Hưng Xương nhặt được Hứa Du Ninh lúc hắn mới hơn một tuổi, được một binh sĩ mặc giáp bạc bảo vệ, khi đó hai người đang bị truy sát. Trên người hắn từ phụ kiện nhỏ cũng được gắn đá quý đủ để thấy thân thế không tầm thường.   Vậy thân thế thực sự của họ là gì, tại sao Hứa Hưng Xương lại bị mất tích. Quá trình phát triển tình cảm của Trăn Trăn và Hứa Du Ninh sẽ phát triển thế nào? Các bạn hãy theo dõi câu chuyện để tìm lời giải đáp nhé.   “Huynh sủng” thuộc thể loại điền văn, nhẹ nhàng, gần gũi và rất đời thường. Hơn nửa đầu truyện là cuộc sống nông thôn, trồng rau nuôi gà. Nam nữ chính lúc đầu là kế huynh muội trong sáng. Sau khi trải qua nhiều biến cố cả hai mới dần nhận ra tình cảm của mình. Tính cách cha mẹ nam chính rất dễ thương.    Nội dung truyện đơn giản, không có những mâu thuẫn, ít cao trào. Văn phong mạch lạc, rõ ràng. Giọng văn nhẹ nhàng xen một chút hài hước. Truyện thích hợp đọc giả trí, thư giãn đầu óc sau một ngày học tập và làm việc căng thẳng.  ____   “ “: Trích từ truyện.   *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ Cre: Google/Huaban   Mời các bạn mượn đọc sách Huynh Sủng của tác giả Trường Câu Lạc Nguyệt.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngươi Là Cái Tay Nải - Nhĩ Nghiên
Chuyện kể về một vu nữ mồ côi, từ nhỏ bị nhốt trong sơn động tích phúc cho vịnh Tấn Vân cùng với tên sát thủ máu lạnh lưu lạc. Thẩm Thế Liên sinh ra trong một vùng hẻo lánh, từ lúc sinh ra, ngoài trưởng vịnh, Tiểu Ngưu lang và một số người trong vịnh thì nàng chưa từng gặp một nam nhân nào khác. Ngày cô gặp Phượng Thất Thiềm, là ngày máu tươi nhuộm đầy vịnh, hắn cầm kiếm đứng ở đầu dốc giọng trầm thấp mà hờ hững nói :"trốn nhiều năm như vậy, sống cũng đủ rồi" làm lưng cô ướt đẫm mồ hôi. Nén lại sự sợ hãi trong lòng, nàng nói :"Tiên sinh, ta chỉ đi ngang qua thôi mà" *** Sau đó, Trương lão tà bị vạch mặt, nỗi oan mẹ ta phải gánh chịu nhiều năm rốt cuộc được giải bỏ. Còn ta thì xuất hiện trước con mắt mọi người với thân phận Thất phu nhân cùng thánh tế tân nhiệm của Phượng Minh Cô Thành. Ngày ta cùng Tiểu Phượng Tiên đưa Trương lão tà lên pháp trường, lúc được ngàn vạn thành dân vây quanh, ta trông thấy một bóng dáng quen thuộc trong biển người. Là Tiếu Tiếu. Hắn đi theo xe tù chở Trương lão tà, cho đến khi tận mắt nhìn thấy Trương lão tà bị chặt đầu, hắn mới bỏ đi, trước khi đi, hắn còn ngoái lại nhìn ta, sau đó cúi mình vái chào, rồi biến mất trong biển người đang vui mừng hò reo. Trong lòng ta không vui, đứng trên đài cao cho thành dân chiêm ngưỡng một lúc rồi quay về kiệu. Tiểu Phượng Tiên biết lý do ta buồn, chỉ ôm ta không nói một lời. ... Mời các bạn đón đọc Ngươi Là Cái Tay Nải của tác giả Nhĩ Nghiên.
Không Nhớ, Không Quên - Trừu Phong Mạc Hề
Ai đã quên, ai vẫn còn nhớ. *** Gần đêm ba mươi, Hạ Bồng Bồng bị các bạn học kéo đi hát karaoke, cũng may hôm qua trường học đã cho nghỉ, cô không cần lo lắng tối về ký túc xá không được. Nhưng cô cũng không thích hát lắm, cho nên cả đêm đều ngồi đó nghe người ta hát. Không biết tại sao, Hạ Bồng Bồng lại nhớ đến Hạ Đông Ngôn. Ngược lại anh rất thích hát, có nhiều lần anh tắm rửa bảo cô trông chừng ở bên ngoài, cô nghe anh vừa tắm vừa hát, tuy điệu hát bị tiếng nước róc rách làm rời rạc, nhưng Hạ Bồng Bồng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ ca hát uốn éo của Hạ Đông Ngôn. Khoan đã...cô đang tưởng tượng tới Hạ Đông Ngôn trần truồng tắm rửa sao? Hạ Bồng Bồng vội vàng lắc đầu, chắc chắn là trong KTV ồn ào quá, làm đầu óc cô rối loạn. Rạng sáng mọi người mới đi ra khỏi KTV, mùa đông ở thành phố J rất lạnh, gió đêm càng lạnh hơn, Hạ Bồng Bồng tạm biệt sự ấm áp đi ra khỏi cửa lớn thì hắc xì một cái. Cái nhảy mũi này rất mạnh, đến nước mắt cô cũng rơi xuống, tầm mắt hơi mơ hồ, lúc cô mở mắt ra, lại thấy Hạ Đông Ngôn. Vẫn là khuôn mặt với nụ cười bất cần đời ngày xưa, vẫn là trời tối, vẫn dưới ánh đèn màu ấm. Thiếu chút nữa Hạ Bồng Bồng đã nghĩ rằng mình xuyên về ba năm trước. Người bạn bên cạnh vỗ cô một cái, "Hạ Bồng Bồng, tìm cậu à?" Cô quay đầy thì thấy người bên cạnh cô là bạn cùng học đại học chứ không phải bạn trung học, cô tỉnh táo lại, thì ra Hạ Đông Ngôn thực sự đã quay về. ... Mời các bạn đón đọc Không Nhớ, Không Quên của tác giả Trừu Phong Mạc Hề.
Đinh Nam Ti Vũ - Địch Qua
Đây là câu chuyện tình yêu về một bậc thầy tranh sơn dầu trường phái ấn tượng và sinh viên ưu tú hệ y học. Lúc mới quen An Tầm nói, anh có thể giúp em làm mẫu cho bức tranh của em không? Nhưng mà em có yêu cầu đặc biệt... Sau khi cưới, bác sĩ Thẩm Tư Vũ mang theo bộ đồng phục y tá về nhà và nói với cô rằng, bản thân anh cũng có một yêu cầu đặc biệt... *** Ông nội An Tầm vẫn thường hay đến bờ sông câu cá, bất kể lúc xuân hạ thu đông, chỉ cần ông còn ở trong nước mà thôi, dù rằng ông chẳng thích ăn cá sông là mấy. Sau này, An Phi được ông dẫn theo cũng thấy khá hứng thú, theo phân tích của An Tầm, có thể là do An Phi thích đục băng. Đợt bão tuyết lần trước ở Xuân Giang quá lớn, thế cho nên đến bây giờ cả đường sông vẫn bị bao phủ bởi một màu trắng xóa mênh mang. Tư Vũ dắt An Tầm đi trước, nhàn nhã và dễ chịu, có khi thỉnh thoảng sẽ khe khẽ chuyện trò. ... Mời các bạn đón đọc Đinh Nam Ti Vũ của tác giả Địch Qua.
Địch Hậu - Kiều Ninh
Đúng là năm xui xẻo, không có việc gì tốt lành, gặp chuyện xui xẻo cực độ. Phu quân Hoàng đế của nàng có lẽ là vạn năm mới bước vào hậu cung một lần.  Không ngờ nàng lại xui xẻo gặp phải hắn. Ở trước mặt hắn, nàng vẫn giả trang thành ngu si, cử chỉ thô tục. Làm cho hắn ta đối với Hoàng hậu ngu ngốc này không có hứng thú. Nghe nói bởi vì địch quốc có “Linh Nguyệt quân sư” có kế sách thần kỳ mà hắn ta được nếm mùi thất bại. Nàng cười sung sướng trong lòng, toàn bộ oán khí đều biến mất. A, chỉ là một quân sư nho nhỏ cũng có thể làm cho hắn giận đến mức đen mặt. Nếu như hắn biết thật ra người này đang ở trong hậu cung của Kim Lương Quốc. Hơn nữa chính là nàng - Hoàng hậu ngốc không được sủng ái. Không biết con người hào hoa phong nhã tuấn mĩ vô song đó sẽ có vẻ mặt như thế nào? Nàng hào hứng đoán kế sách tiếp theo của hắn sẽ như thế nào? Nhưng mà hắn giống như là uống nhầm thuốc, lại có thể bắt đầu lấy lòng kẻ ngu như nàng. Mà nàng thân là hoàng hậu của hắn, vợ của hắn, tất nhiên không thể kháng cự. Không xong, khi hắn bắt đầu coi nàng như trân bảo, nàng hình như cũng động lòng ---- Không, hắn là người đã đoạt đi tự do của nàng, nàng tuyệt đối không thể thích hắn! Cả đời này, hắn chỉ có thể là kẻ địch của nàng, không hơn ...... *** Đôi mắt trong như nước, nàng nhìn sâu vào mắt hắn, giọng nói mềm mại ngọt như đường, quấn vào lòng hắn. Lồng ngực Nghiêm Tuyển căng lên, không nhịn được mà kéo tấm mặt nạ, cánh tay dài vươn ra ôm nàng vào ngực. Tựa vào lồng ngực mà mình nhung nhớ, chóp mũi nàng đau xót, nàng nhịn cảm xúc muốn rơi nước mắt, bàn tay thon đặt lên trái tim hắn. “Người phu quân xấu xa kìa vì nàng, bỏ kiêu ngạo xuống, bỏ cả nghiệp thống nhất giang sơn,... Nàng vẫn ngu ngốc nghĩ rằng người phu quân đó vẫn tức giận, hắn không thích nàng. Cho đến khi người bạn thân và mẫu phi của nàng nghĩ ra cách dùng nàng làm lợi thế, dùng nàng để uy hiếp người phu quân xấu xa đó, dò xét tình yêu sâu đậm của hắn dành cho nàng, nàng mới hiểu được, tình yêu của hắn dành cho nàng hơn tất cả mọi thứ”. Nghe người trong ngực nghẹn ngào nói, ngực của hắn bị nước mắt của nàng thấm ướt, những giọt nước mắt kia cũng chảy vào trong lòng hắn tạo thành một dấu vết không thể xóa. “Đời này kiếp này, trẫm chỉ cần mình nàng”. Nghiêm Tuyển cúi người, ngón tay thon dài nâng nhẹ cằm nàng, vội vàng hôn nàng. ... Mời các bạn đón đọc Địch Hậu của tác giả Kiều Ninh.