Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đầu Xuân Tươi Sáng

Có lẽ mỗi một người phụ nữ đều sẽ trải qua quãng thời gian như thế này: Bình phàm, ngoan hiền, nghe lời, là một người vô danh nào đó trong mắt người qua đường, là một ánh sao ảm đạm có cũng được không có cũng được bên cạnh anh. Nhưng đó cũng chỉ là một quãng thời gian mà thôi, sau này, cô tỏa sáng, cuốn hút, sáng chói như ánh mặt trời, nhưng cô không còn yêu anh nữa. Loan Niệm đứng giữa khung cảnh ngập tuyết ở Cáp Nhĩ Tân, không khí lạnh lẽo khiến mái tóc và lông mi của anh vương làn sương giá, hơi thở hóa thành khói khi mở miệng: “Thượng Chi Đào, chúng ta bắt đầu lại từ đầu nhé? Bắt đầu từ lần gặp đầu tiên”. Khi ấy em hai mươi hai tuổi, anh hai mươi tám tuổi, chúng ta đều đang ở độ tuổi đẹp nhất trong đời. Khi ấy em đơn thuần dũng cảm, anh sành sỏi cứng rắn, nhưng khi ánh mắt hai ta chạm nhau, hai ta đã bắt đầu một chặng đường đời không hề tầm thường. Nếu như không thể quay lại thời điểm ấy, vậy thì hãy bắt đầu từ ngày hôm nay, em ba mươi hai tuổi, anh ba mươi tám tuổi, chúng ta đều đã chín chắn và chưa từng buông bỏ kỳ vọng vào cuộc sống. Có lẽ, tình yêu của chúng ta sẽ vượt qua giá lạnh, bước sang mùa xuân, đón chờ đầu xuân tươi sáng thuộc về chúng ta. Gỡ mìn: Nam nữ đều không sạch, hơi ngược nữ. Nhân vật: Sếp độc mồm lạnh lùng kiêu căng khẩu thị tâm phi Loan Niệm x Nữ nhân viên thật thà hăng hái cầu tiến Thượng Chi Đào. *** Năm ấy lượng mưa ở Bắc Kinh nhiều hơn trước đây, thậm chí còn nhiều hơn miền Nam, nơi mà Thượng Chi Đào vừa rời khỏi. Hạt mưa rơi tí tách, trên tầng mây loáng thoáng khói mây, không thể nói rõ khung cảnh này dễ chịu hay lạnh lẽo.   Thượng Chi Đào đang vật lộn với hai chiếc vali to tướng của cô, một chiếc đựng đầy sách vở, một chiếc đựng đầy quần áo và giày dép, ngoài ra không còn đồ đạc gì khác. Từ Nam Kinh đến Bắc Kinh, cô của năm hai mươi hai tuổi đã hoàn thành cột mốc vĩ đại đầu tiên của cuộc đời, đó là một mình chuyển đến nơi khác.   Mồ hôi lấm tấm trên trán, trên má cô, mặt đỏ bừng lên vì nóng, Thượng Chi Đào cảm thấy mình sắp tan chảy đến nơi rồi. Ngày mai nhất định phải đi mua một cây quạt, cô thầm nghĩ.   Gian phòng được ngăn đôi nhỏ xíu trở nên chật chội hơn vì hai chiếc vali này, cô nghe thấy cô gái ở phòng kế bên đang nói chuyện điện thoại: “Cuối tuần em đến chỗ anh nhé? Mới có người chuyển vào phòng bên cạnh em, cách âm không tốt.”   Thượng Chi Đào nghĩ một hồi mới hiểu ra cô gái kia đang nói cái gì. Cô đeo tai nghe rồi bật nhạc, sau đó tiếp tục sắp xếp đồ đạc, có điều lúc này động tác của cô đã nhẹ nhàng hơn một chút. Trước khi cô lên đường, đàn chị Diêu Bội đã nói với cô rằng: Sống ở thành phố này, phải cảm thông hơn một chút, vì đâu đâu cũng là những người đang chịu khổ. Thượng Chi Đào mang máng hiểu được “chịu khổ” mà đàn chị nói là gì.   Lẽ ra cô định ở lại miền Nam sau khi tốt nghiệp, nhưng như thế lại ở quá xa bố mẹ. Sau khi suy nghĩ rất lâu, cô nộp toàn bộ hồ sơ vào các công ty ở Bắc Kinh. Là một sinh viên tốt nghiệp từ một trường đại học không mấy nổi tiếng, cô có thể nhận được lời mời đặc biệt từ công ty kia quả thực khiến người ta phấn khích. Thậm chí Thượng Chi Đào còn cảm thấy mình cực kỳ may mắn.   Đợi đến khi sắp xếp đồ đạc gọn gàng, nhìn lại gian phòng nhỏ xíu này, cô mới nhận ra gian phòng này sơ sài biết bao. Ban đầu khi xem phòng ở trên mạng, người môi giới chụp mấy bức ảnh rồi gửi vào email cho cô, cô xem ảnh cảm thấy khá ổn. Đến bây giờ trong căn phòng nghèo nàn này, ngoài chiếc giường trải ga điểm hoa nhí kia ra, cũng chẳng tìm nổi chỗ nào đạt tiêu chuẩn. Cô tựa lưng vào đầu giường, co hai chân, lấy sổ ghi chép ra rồi chăm chú viết ra những thứ mà cô cần phải mua vào ngày mai. Những chuyện phải làm sau khi ăn cơm, cô chỉ mang theo một cái nồi điện nhỏ và một chiếc bát in cảnh đêm ở Tần Hoài cô dùng lúc học đại học; Quần áo phải giặt, cô không dám dùng máy giặt công cộng trong nhà trọ lắm. Mối bận tâm về bản thân mà cô chưa từng có lúc còn đi học đã được bù hết lại vào ngày hôm nay. Bận tâm rồi, cô mới nhận ra cuộc sống lại lắm những chuyện vụn vặt như vậy.   Cuốn sổ của cô được viết đầy ba trang giấy, những con chữ trên ba trang giấy này đều hóa thành một chữ “tiền” ở trong mắt Thượng Chi Đào. Cái nào cũng phải có tiền mới có thể mua được!   Cô cũng có một ít tiền, lúc đi học ra ngoài làm thêm cũng tích cóp được chút ít, mấy ngày trước Lão Thượng sợ cô sống một mình khổ cực, đã đến ngân hàng gửi cho cô mười ngàn.   Thượng Chi Đào không nỡ tiêu. Cô nhìn lại hàng chữ đầu tiên, ngẫm nghĩ xem những cái nào cần mua gấp, những cái nào có thể để sau. Cô kẻ thêm một hàng ở đằng sau, viết ra đồ cần mua dạo gần đây, đồ sẽ mua vào lần lĩnh lương đầu tiên, đồ sẽ mua vào lần lĩnh lương thứ hai.   Cô viết mãi viết mãi, tự dưng cảm thấy mình có chút chật vật khôi hài, bèn quăng cuốn sổ sang một bên, nằm phịch xuống giường, cười ha ha. Cô vẫn chưa mất đi sự ngây ngô, hành động cũng chẳng chín chắn, chẳng biết một chút gì về cuộc sống sắp tới.   Thôi kệ đi!   Cô cảm thấy mình rất dũng cảm, mà sự dũng cảm này đến nửa đêm sẽ biến mất. Cô nhảy xuống giường, đẩy vali đến bên cửa, chồng hai chiếc vali lên nhau, chặn kín cửa ra vào. Dần dần, trong người có cảm giác buồn tiểu, cô gắng gượng nhịn không ra ngoài đi vệ sinh, nhắm mắt đếm cừu. Cảm giác buồn tiểu và sợ hãi đều đang chống lại cơn buồn ngủ, dũng cảm và nhát gan đang đánh nhau trong cơ thể cô.   Đêm đầu tiên làm khách trọ mới một mình ở một nơi chốn khác, dài đằng đẵng.   Mời các bạn mượn đọc sách Đầu Xuân Tươi Sáng của tác giả Cô Nương Đừng Khóc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đạo phi thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân Converter: RjnChan  Nguồn TTV Edit: Bé Panda. Ebook: http://www.dtv-ebook.com Giới Thiệu:      Đính hôn tám năm, khổ sở chờ bốn năm, chờ đến khi gặp lại hắn, thấy hắn ôm một nữ tử tuyệt sắc khác. Đêm đó, nàng từ chính phi bị giáng xuống làm trắc phi.Cửa vào hào môn sâu thăm thẳm, tịch mịch gần nhau, lòng nàng như mặt nước yên lặng không gợn sóng, không tranh thủ tình cảm, không nhận ân thừa. Chính phi bị thương, nàng bị vu oan, hắn phế võ công của nàng, đuổi nàng ra khỏi phủ. Trời ơi, ngay cả nàng tính tình đạm bạc, nhưng trái tim chung quy không thể bảo vệ. Cho dù nàng thông minh lanh lợi, vẫn không thoát khỏi lòng bàn tay của hắn. Vốn tưởng rằng, nàng trợ hắn giúp hắn, cùng hắn cộng hoạn nạn sát cánh bên nhau, cuối cùng sẽ đạt được lòng yêu say đắm của hắn. Thực trêu chọc, hắn làm tất cả cho một nữ tử khác. Hắn một chưởng đánh nàng xuống vách núi đen, chỉ vì cứu nữ tử trong lòng hắn. Thì ra, đoạn tình này, đều là nàng diễn một người. Náng dứt khoát lấy dao cắt đoạn tình này, hướng vực sâu vô tận nhảy xuống. Trái tim đã mệt mỏi, tình về nơi đâu?   Lời bạn RjnChan: Đây là bộ truyện được đánh giá cao nhất của Nguyệt Xuất Vân tính đến thời điểm này. Truyện ngược, vẫn có cao trào theo motip “mất rồi mới tiếc quằn quại”, bối cảnh hùng hậu, tây ta đủ cả, nữ chủ làm cướp biển (đạo phi ) còn nam chủ thì tạo phản Nữ chủ cường, yêu hận rõ ràng, không có tình cảm thì quyết tuyệt luôn không dây dưa. Nam chủ lãnh tình, nhưng dù sao anh cũng có nỗi khổ riêng, gần đến cuối nghe anh tự thú với chị mới hiểu . Thực ra nam chủ rất thâm tình, có đoạn chị bị bắt lên đoạn đầu đài, anh dù phải đi đày vẫn một thân một mình lao đến pháp trường cứu, không sến sụa ướt át mà chỉ nói đúng một câu “Đừng sợ, ta đã ở đây rồi” làm mềnh Độ ngược của bộ này so với Sai Phi Dụ Tình cao hơn một chút, nữ chủ chịu nhiều tủi cực, bị lừa gạt, tính kế, đau khổ cả thể xác lẫn tinh thần, đứa con sinh ra cũng trúng hàn độc (sao mấy bà tác giả chuộng loại độc này thế nhỉ ) đổi lại nàng rất mạnh mẽ Nhưng mà yên tâm, chị khổ nhục bao nhiêu thì anh bị ngược tơi tả bấy nhiêu (thậm chí còn hơn ). Phiên ngoại rất buồn cười, nói về con của các nhân vật “chín con vịt giời” Nam chính là rau sạch nha, không bị sâu, không thuốc sát trùng hehe. Lấy chính phí để đó nhìn thôi a^^ Nữ chính rất có cá tính, yêu hận rõ ràng, có tài có sắc, võ công giỏi Nam chính thâm tình, cũng giỏi võ, tuấn tú phong lưu. Truyện có nhiều tình tiết gay cấn, hấp dẫn.
Tình yêu nơi đâu - Bộ Vi Lan
  Tác Giả: Bộ Vi Lan Người dịch: Đỗ Mai Dung Nhà xuất bản Thời Đại Đơn vị phát hành: Bách Việt Năm xuất bản: 2013 NGUỒN: HỘI EBOOK FREE Năm 13 tuổi, lần đầu tiên cô gặp anh - người con trai có ánh mắt lấp lánh, giọng hát ấm áp, người con trai đã khiến một cô bé trầm tĩnh như cô có thể sôi nổi bộc lộ hết những suy nghĩ và ước mơ của mình. 3 năm sau, lần đầu tiên cô thực sự gặp lại người con trai đó bằng xương bằng thịt chứ không phải một hình ảnh trong kí ức, thì anh đã quên cô rồi. Anh, khi đó đã là bạn trai của một người con gái khác, trong mắt anh cũng chỉ nhìn thấy người con gái đó. Vì cô ấy, vì cứu em trai cô ấy, anh phải ngồi tù oan mấy năm. Còn cô, cũng chỉ âm thầm theo đuổi và giúp đỡ anh trong suốt quá trình kháng án. Trong những năm anh ở tù, người con gái anh yêu đã vì cuộc sống quá khắc nghiệt mà kết thúc sinh mệnh, cũng chính là cô đã giả danh người con gái ấy mà để viết thư choanh. Cô giấu kĩ tình yêu của mình mà biến thành cô ấy, không phải vì cô muốnnhận được tình yêu của anh, cô chỉ đơn giản là muốn anh giữ lấy niềm tin và tiếp tục sống. Khi anh được tự do, mặc dù biết tình yêu của anh cũng đóng băng theo cái chết của người con gái ấy nhưng cô vẫn luôn ở bên anh, vẫn âm thầm hy vọng. “Không cần thề nguyền, không cần kết duyên. Không liên quan gì tới anh hết, em chỉ đang cố gắng để yêu thôi. Một lần, cho dù có phải chết.”   Vậy mà anh lúc này đã khác, không còn là chàng trai cô đã yêu thời niên thiếu nữa. Anh điên cuồng theo đuổi tiền tài danh vọng, tìm mọi cách để vươn lên, chà đạp những kẻ đã vùi dập anh xuống bùn lầy. Quyền lực và tiền bạc khiến anh trở nên tàn nhẫn và lạnh lùng. Càng ngày cô càng cảm thấy rõ ràng sự đổi thay của anh. Anh đã không còn là “anh” trong lòng cô và rồi cô đã quyết định ra đi… Cuối cùng thì anh có thể sống mãi trong quá khứ, vì quá khứ mà bỏ qua hiện tại?
Đức Phật và nàng: Hoa sen xanh - Chương Xuân Di
Tên gốc: Tên gốc: Không phụ Như Lai không phụ khanh Tác giả: Tiểu Xuân (Tên thật Chương Xuân Di) Tên khác: Phụ Như Lai Bất Phụ Khanh Tác giả: Tiểu Xuân (Tên thật Chương Xuân Di) Đức Phật Và Nàng - Hoa Sen Xanh - Cuốn sách ngồn ngộn những tri thức quý báu và hiếm có về lịch sử triều đại nhà Nguyên, Mông Cổ, về lịch sử phật giáo Tây Tạng và những biến động to lớn của thời cuộc. Tiểu thuyết này không dành tặng những ai muốn nhanh chóng tìm kiếm một chuyện tình bay bổng, lãng mạn. Chúng ta buộc phải nhẩn nha thưởng thức chầm chậm những dòng tri thức văn hóa, lịch sử, tôn giáo rất dày, rất sâu chảy cuồn cuộn trong cuốn sách, buộc phải có một cái nhìn thật sự nghiêm túc về tình thân, tình yêu, tình người trong sự hỗn mang của thời cuộc, để từ đó thêm thấu hiểu, thêm yêu thương và trân trọng những gì ta có.
Không kịp nói yêu em - Phỉ Ngã Tư Tồn
  Trên chuyến tàu trở về nhà, Doãn Tĩnh Uyển đã gặp gỡ và giúp đỡ Mộ Dung Phong. Phút tạm biệt, anh để lại cho cô chiếc đồng hồ vàng khắc hai chữ “Bái Lâm”, và duyên phận của hai người cũng bắt đầu từ đó. Hứa Kiến Chương – người bạn thanh mai trúc mã và cũng là chồng chưa cưới của Doãn Tĩnh Uyển bị Thừa quân bắt xử, khép vào tội chết do buôn hàng cấm, mà Mộ Dung Phong chính là Cậu Sáu Mộ Dung – đại soái của Thừa quân, Tĩnh Uyển đã một mình vượt đường xa xôi, nắm giữ hy vọng mong manh tìm đến nhờ Mộ Dung Phong giữ lại mạng sống cho Hứa Kiến Chương… Hai người trùng phùng ở đây, rồi lại ly biệt. Hôn lễ của Tĩnh Uyển và Kiến Chương sắp diễn ra, Mộ Dung Phong vượt địch tuyến, bất chấp nguy hiểm để đến gặp Tĩnh Uyển, để nói cho cô biết rằng anh thực sự yêu cô: “Anh điên rồi mới thích em đến thế”. Họ gặp gỡ tạm thời, sau đó lại chia xa. Trái tim đã chiến thắng lý trí, trước hôn lễ, Tĩnh Uyển đã trốn nhà ra đi, cùng với chiếc đồng hồ vàng khắc tên Bái Lâm, vượt đường sá xa xôi, bom đạn thời chiến, trèo đèo lội suối, chỉ để được gặp Mộ Dung Phong, chỉ muốn ở bên Mộ Dung Phong. Và họ đã được bên nhau như thế. Nhưng rồi, “quốc gia vạn dặm, quan sơn như tuyết, loạn thế kinh mộng, nửa đời phồn hoa”, giữa giang sơn và người đẹp, người anh hùng luôn phải chọn một.   Là Tĩnh Uyển hay là thiên hạ đại cục? Là tình yêu hay là lý tưởng? Lựa chọn đó sẽ đem lại hạnh phúc hay đau khổ cho Tĩnh Uyển và Mộ Dung Phong?