Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thịnh Thế Trà Hương

Tác giả: Shisanchun (Thập Tam Xuân), tác giả của truyện Thế gia danh môn, A Hạnh Số chương: 271 Chương + Ngoại truyện  Nguồn convert: bản convert của bạn Nothing_nhh bên Tàng thư viện Xuyên không trở thành một tiểu nha hoàn, trên đường thăng tiến đến nha hoàn bậc ba rồi lại thành nha hoàn bên người Nhưng trời sẽ chẳng cho không ai cái gì... “Nàng thiên tính lạc quan, gặp phải chuyện gian nan, cũng có thể tìm được lý do an ủi chính mình, làm cho chính mình vui vẻ. Chuyện người khác cảm thấy khó chịu, nàng vẫn có thể suy nghĩ theo chiều hướng tốt”. “Không phải chưa từng ăn khổ chịu mệt, nhưng nàng luôn khiến tâm tư thoải mái, để chính mình sống thật vui vẻ”. *** Giữa lúc ta đang chết chìm trong thể loại cổ đại xuyên không và ngán ngẩm với những vương phi thái tử người người tài hoa, nhà nhà siêu việt, ta vô tình tìm thấy một câu chuyện rất hay, rất đáng yêu về Tần Thiên trong Thịnh Thế Trà Hương . Nó như dòng nước mát lành tưới lên tâm hồn đang khô cằn héo rũ vì bội thực mấy bộ truyện mà truyện nào cũng na ná theo mô típ kinh điển giống nhau của một mọt truyện chính hiệu như ta, giúp ta lấy lại cân bằng trong thể loại cổ văn vốn muôn màu muôn vẻ ấy. Thịnh Thế Trà Hương là một câu chuyện điền văn trọng sinh của Thập Tam Xuân, với lối viết văn rất nhẹ nhàng, ấm áp nhưng hấp dẫn và kết cấu rõ ràng, số chương nhiều mà không ngán, lời kể của tác giả rất dễ khiến người ta đắm mình trong câu chuyện nhẹ nhàng ấy. Tình tiết nó rất bình dị, rất thuần cuộc sống, không có tranh đấu cung đình máu tanh đáng sợ, không có những âm mưu dương mưu quỷ kế phức tạp, không chết đi sống lại vì tình yêu hư hư ảo ảo, cũng không có cái gì mà bí mật thân phận bí ẩn mãi mới được giải đáp hoặc kiểu nhân vật chính kiểu gì cũng nhảy vực mất tích mà ta đã đọc chán ngán qua bao nhiêu bộ xuyên không trọng sinh (ờ, trừ mấy bộ thuộc top trong lòng ta như độc y vương phi, thiên tài nhi tử mẫu thân phúc hắc hay vương phi 13 tuổi… mà ta đọc từ những ngày đầu của xuyên không ). Ta rất thích cách nhân vật chính lạc quan trong suy nghĩ, chăm chỉ cầu tiến trong cách làm việc, thông minh tự tin trong cách hành sự, dám làm dám chịu, biết lấy đại cục làm trọng và cẩn thận trong cách làm người . Nàng rất hay cười, khi nàng cười má lúm đồng tiền trên má càng thêm khả ái đáng yêu. Đôi mắt đen láy trong veo giúp nàng bao bận thu phục lòng người cũng ghi điểm mạnh với ta, vì ta thích những người có ánh mắt trong sáng như vậy Nàng ấy suy nghĩ cũng rất đơn giản, mọi chuyện đều có một chiều hướng tích cực của riêng mình, chỉ cần nắm bắt được nó, con người ta sẽ sống vô cùng vui vẻ, vô cùng khoái hoạt. Bản tính của nàng trời sinh lạc quan, gặp phải chuyện tình gian nan, nàng tổng có cách tự an ủi, khiến cho bản thân vui vẻ. Người khác cảm thấy đó là chuyện khó chịu, còn nàng luôn nghĩ tới mặt tích cực. Không phải nàng không ăn khổ không thấy mệt, nhưng là nàng luôn có cách khiến cho bản thân sống vui vẻ. Nhưng cũng không có nghĩa là nàng ấy e sợ trước cường quyền, nàng dám giận dám nói, sẵn sàng phản kháng nếu bản thân rơi vào bất công. Tần Thiên có cách xử lý mọi chuyện rất thông minh. Như lúc nàng an ủi Phương Nghiên Hạnh theo cách rất riêng: đeo giày giúp Nghiên Hạnh. “Cô nương nhất định là biết, những đôi giày bề ngoài hoa lệ thường đau chân không bằng đôi giày mộc mạc mà mềm mại, thoải mái này. Mặt mũi là cho người khác nhìn nhưng thoải mái hay không lại chỉ mình mới biết được, đương nhiên không cần quan tâm đến cái nhìn của người khác, chỉ cần mình thoải mái là tốt rồi. Có đôi khi… Lùi một bước biển rộng trời cao.”. Lúc đó Nghiên Hạnh bị ép hủy hôn với Tín Xuyên mà phải lấy Tín Trung nên rất đau khổ vì bị coi thường, Tần Thiên đã khuyên bảo cô bằng những lời lẽ thông minh mà ta nghĩ là hiệu quả hơn hẳn những lời lẽ sáo rỗng vô tình khác. Hay khi lúc Nhị di nương từng bước ép sát buộc Đại phu nhân giao ra Thịnh Thế Trà Hành cho Trang Tín Xuyên, với thái độ tự tin không kiêu ngạo không siểm nịnh, không e sợ cường quyền mà nói giúp Đại phu nhân, phân tích tình hình đâu ra đấy làm ta đọc mà đã hết cả con mắt, mát hết cả ruột gan lòng dạ. Phải thế chứ. Hay như khi mới đến phòng đại thiếu gia, bị nha hoàn cũ “chơi đểu”, nàng cũng ra oai một cách rất vừa phải nhưng đủ uy nghiêm: Mẹ nó, tốt xấu gì ta cũng là “khâm sai” sao có thể bị đám “quan địa phương” các ngươi chèn ép? Hay như lúc làm việc quyết đoán, xử sự tự tin, kiên quyết xử lý mọi sự vụ trong Trà Hành, bình tĩnh thông minh đối mặt với những âm mưu của nhị phòng, của Tạ Đình Quân, của những thương gia cáo già đã lõi đời mưu mô xảo quyệt… Hoặc là lúc nàng kiên nhẫn chỉ Tín Ngạn học nói.. Tất cả thu hút ta, khiến ta không thể dứt ra khỏi câu chuyện của nàng. Ta hết sức chán ghét cảm giác bị lợi dụng tính kế, nhất là người lợi dụng ta lại là người mà ta tin yêu bằng tất cả tấm lòng của mình. Cảm giác đó rất chán ghét, chán ghét đến mức khiến ta có thể hận người đó cả một đời. Dù sao ta cũng không phải người bao dung vị tha gì sất. Thế nên ta đã rất bất ngờ khi Tần Thiên chấp nhận ở lại vị trí đương gia giúp đại phu nhân, vì bà là người có ơn với mình dù nghĩ rằng trước nay phu nhân và Tín Ngạn đối xử với nàng tốt chỉ vì nàng là người có thể giúp được họ. Nếu là ta ta sẽ quay ngoắt bỏ đi, không bao giờ gặp lại những người đó nữa, hoặc tệ hơn là xả hết cơn tức trong người rồi mới đi. Ô hô. Tần Thiên thật đáng yêu. Nàng có lòng nhân hậu mà ta không có. Đó là những thứ ta rất thích ở nhân vật này. Rất mạnh mẽ, cũng rất dịu dàng. ^_^ Nam chính trong truyện thuộc mô típ khá lạ: người câm điếc bẩm sinh. Chàng sinh ra đã không thể nghe được, với chàng, cuộc sống này chỉ là những thước phim không âm thanh trôi chầm chậm trước mắt. Suốt bao nhiêu năm chàng đối với nhân sinh ngũ thường đã vô tâm vô phế, chẳng quan tâm đến người khác ngoài mẹ ruột mình. Biết bao kẻ cười nhạo sau lưng, kế mẫu thân đệ cũng coi thường chàng như vậy. Chàng đã quen với những cảnh nịnh nọt xảo trá dối gạt lòng người đến mức đề phòng tất cả mọi sự vật sự việc xung quanh. Chàng biết thái độ của bọn họ, vì chàng có thể đọc môi ngữ, nhưng như thế thì sao? Thế sự vốn như thế, chàng muốn so đo, so đo được chăng? Dù có bưng được miệng lưỡi nhân gian cũng không thể ngăn cản sự khinh thị trong lòng họ. Ta rất thích Tín Ngạn ở điểm này, thời đó người tàn tật thường bị khinh bỉ, họ thường mặc cảm vì bệnh tật của mình nên lòng tự ái rất mạnh và oán giận đời cũng rất nặng, nhưng chàng không thế. Chàng như một vị cao nhân đã nhìn thấu lẽ đời nhưng phong tư như họa, không màng đến ánh mắt thế nhân. Rất bất đắc dĩ, cũng rất cô đơn. Nhưng chàng còn rất thông minh, rất có chủ kiến riêng, gặp chuyện bình tĩnh tự tin, làm việc chu đáo khéo léo, bao lần giúp đỡ thê tử chống chọi với biến động ở Trà Hành cũng như ở nhà. Và rồi ông trời thương, để cho Tần Thiên đến bên cạnh chàng, cùng chung tiến thối, không rời không bỏ, giúp chàng vượt qua những rào cản tâm lý từ lâu đã vướng mắc trong lòng chàng, kéo chàng ra ánh sáng của cuộc sống của một người nam nhân bình thường. Lúc đó ta đã rất buồn cười vì sự ngây thơ trong tình yêu của Tín Ngạn. Cứ như một đứa trẻ vậy, ngây ngô lấy lòng người mình thích, ngu ngơ cười khi Tần Thiên nhìn mình… Hai người bọn họ đến với nhau từ từ chầm chậm, từng chút một từng chút một thấm vào lòng mỗi người. Không có sinh tử tướng hứa, không có ly biệt đau thương. Họ cùng nắm tay nhau vượt qua mọi bão táp trong cuộc sống, cùng chia ngọt sẻ bùi, cùng chia cho nhau những êm ái dịu dàng sau mỗi lần tiếp xúc. Nhưng yêu là phải như thế, phải mưa dầm thấm lâu mới là chân thực. Bởi có mấy ai có thể nhất kiến chung tình với đúng người mà tạo hóa dành cho họ chứ. Khi mà tình yêu từ từ khắc sâu vào tâm khảm mỗi người, lúc đó, chân tình của họ là vĩnh cửu. Tác giả xây dựng tuyến nhân vật phụ cũng rất chi tiết. Người Người đều có nét tính cách riêng của bản thân mà không thể lẫn với ai. Nhưng ta thích nhất là hai người – một hiền một ác – Giang Hoa Anh và Trang Minh Hỉ. Ta rất thích nhân vật Giang Hoa Anh – Đại phu nhân của Trang gia. Ở bên bà, Tần Thiên luôn tìm được cảm giác gần gũi của một mẫu thân ôn nhu ấm áp. Trang lão gia mất sớm, để lại cơ nghiệp tâm huyết cùng vợ trẻ con thơ cho một mình Đai phu nhân gánh vác. Xã hội thời đó quy củ lễ giáo rất nghiêm khắc, vậy mà bà dám vượt lên mọi định kiến để ra mặt quản lý công việc kinh doanh. Tiếp xúc với biết bao nhân vật quyền quý tai to mặt lớn mà bà có thể trấn tĩnh tự tin tiếp quản mọi sự vụ. Nhưng ở bà, Tần Thiên luôn tìm được cảm giác gần gũi mà chỉ mẩu thân mới có. Ở hiện đại mà nói, phụ nữ mạnh mẽ đã chẳng còn là từ mới mẻ, nhưng ở đây không như vậy, thời đại nam tôn nữ ti, phụ nữ bị lễ giáo phong kiến đè ép không thể thấp kém hơn. Đại phu nhân tuy nhìn thì hoàn toàn thích ứng với vị trí này nhưng lúc trước bà gánh vác trọng trách thì chịu không ít áp lực của xã hội, áp lực tâm lý. Nhưng bà vẫn có thể phá tan mọi thứ, đi đến ngày hôm nay thì không thể không nói đúng là một phụ nữ kiên cường kiên nghị. Nhưng nhìn bà mạnh mẽ như vậy, có mấy ai biết sự mệt mỏi trong bà ngày càng nhiều, khi mà Lý di nương suốt ngày gây sức ép, người có thể kế nghiệp gia sự Trang Tín Xuyên thì lại ngày càng đổ đốn hành xử thái quá dù bà ra sức muốn uốn nắn rèn luyện, cùng với mẹ mình – Lý di nương – bọn họ luôn cố chèn ép lên mặt rồi tính kế sau lưng bà. Sẽ rất thiếu sót nếu không nhắc tới một nhân vật đặc biệt: Trang Minh Hỉ. Nàng là người có kết cục rất đau khổ, vì bị phản bội cùng khinh rẻ mà quay sang đóng vai phản diện trong câu chuyện mà Thập Tam Xuân đang kể. Bị mẹ ruột và ca ca ruột của mình vì lợi mà vứt bỏ dù ngày thường nàng là người luôn bày mưu nghĩ kế giúp ca ca giành được vi trí đương gia, chuyện hôn nhân bị coi là một cuộc trao đổi lợi ích giữa nam nhân, tình yêu với nàng mong manh như ngọn cỏ lay động trong gió, số phận đưa đẩy nàng đến vũng lầy tuyệt vọng khi có mối quan hệ dây dưa với một kẻ đao sắt mặt sẹo yêu nàng bằng tất cả chân tình của hắn cho tới khi hắn chết, lúc đó nàng mới hiểu rõ tình cảm trong lòng mình đã hướng về hắn, đứa con nàng yêu như bảo bối lại bị vị hôn phu cũ lấy ra đe dọa ép buộc nàng trở thành công cụ nghe hắn sai khiến, rồi bị thù hận làm mờ mắt… Nhưng ta lại thấy rất phục nàng. Giống như Giang Hoa Anh Giang đại phu nhân, nàng là một nữ tử thông minh đầy sắc xảo bị quy củ trói buộc giữa thời đại lễ giáo hà khắc. Như lời của Tần Thiên, nếu nàng sinh ra là nam tử, với sự thông minh sắc xảo và biết lùi tiến đúng lúc của nàng, có lẽ nàng sẽ đứng ở vị trí đương gia, trong tay nắm quyền thế, chứ không đến lượt kẻ vô dụng Trang Tín Xuyên… Với nhân vật này, thú thực là ta chẳng thấy ghét nàng chút nào. Dù nàng có độc ác, có thủ đoạn đến mấy, cũng chỉ là cách mà nàng tự vệ trong cái xã hội bất công khiến người ta phẫn nộ ấy mà thôi. Sự thông tuệ của nàng, sự kiên nhẫn của nàng, cách xử sự biết nhẫn nhịn của nàng, tất cả đều khiến ta thương tiếc. Tại sao nàng lại sinh ra trong hình dạng của một nữ nhân, tại sao nàng lại sinh ra trong thời đại nữ nhân luôn chịu thiệt, tại sao…Có lẽ, ông trời đã sai lầm rồi…….. Khép lại những hồi tưởng về Thịnh Thế Trà Hương, trong lòng ta là những cảm xúc rất khác lạ. Có lẽ ngày thường ta phải bon chen mệt nhọc giữa cuộc sống quá vội vã này, đến mức dần quên đi một phần thiên chân trong bản thân mình, nên khi bắt gặp hình ảnh một Tần Thiên luôn kiên cường, luôn giữ thái độ vui vẻ lạc quan nhìn nhận mọi thứ, ta thật ấm lòng. Giống như tìm lại một thứ gì đó, rất quý giá, rất quan trọng trong cuộc đời, mà mình đã vô ý đánh rơi….. Có những câu chuyện gắn liền với những kỷ niệm đã qua, có những câu chuyện cũng dần nhòe đi trong ký ức của mình, có những nhân vật lưu lại trong lòng ta cảm xúc không thể nào quên, có những cốt truyện khiến ta mãi lưu luyến khi khép lại trang cuối. Đôi lúc pha một ly café, ngồi bên cửa sổ ngắm dòng người vội vã ngang qua, bất chợt ta nhớ ra có một câu chuyện đã in rất sâu trong tim về một nữ tử nhỏ bé nhưng lạc quan kiên cường mà sống, giúp ta lấy lại tinh thần đối mặt với những gì sắp đến, vậy là đủ. Cảm xúc còn nhiều nhưng văn thơ có hạn, ta chỉ viết mấy dòng này thôi. Dù sao, chân thực nhất vẫn là khi bản thân mỗi người tự đọc những câu chuyện đó, tự mình nắm bắt những bài học ý nghĩa, những cảm xúc chân thật mà chỉ tự đọc mới có thể cảm nhận hết được. Thân! *** #REVIEW: THỊNH THẾ TRÀ HƯƠNG Tác giả: Thập Tam Xuân Thể loại: Xuyên không, Điền văn, HE Tình trạng: Hoàn edit Review bởi: Le Giang ----- Các truyện của Thập Tam Xuân mà mình biết đều là điền văn. Và 4 truyện hashtag trên đều được edit hoàn trên link wordpress https://congchuakhangiay.wordpress.com/ + có ebook (Chỉ có bộ "thiên kim trở về" set pass) Nhà chị Heocon bao thầu các truyện của Thập Tam Xuân, edit mượt mà, cực kỳ có tâm. Trước khi review từng truyện xin được liệt kê một số điểm khá đặc trưng của tác giả: Một truyện thường khá dài, hệ thống nhân vật và tình tiết phong phú (tính trung bình các bộ điền văn, còn so với những quyển đồ sộ như "thứ nữ công lược" hay "thế hôn" thì cũng không xi nhê gì ). Mạch truyện liền mạch, hấp dẫn, không xuất hiện những chi tiết thừa thãi. Đây là điểm cộng rất lớn của tác giả. Các truyện đều là điền văn đấu, không nhẹ nhàng như điền văn đơn thuần mà khá "dữ dội", cao trào được đẩy lên đỉnh điểm và bùng nổ cảm xúc. Tất cả đều HE, kết thúc viên mãn. Nữ chính đều xuyên không, trùng sinh hoặc xuyên hồn (cùng thời đại nhưng linh hồn bay từ cơ thể này qua cơ thể khác) Nữ chính đều có cá tính mạnh mẽ, rạch ròi, cầm lên được bỏ xuống được. Họ cũng rất lạc quan, tự lập và luôn phấn đấu vươn lên không ngừng dù là trong khốn cảnh. Mình thích nét tính cách này, nó giúp cả nữ chính và độc giả không cảm thấy quá khổ đau, quằn quại trong giai đoạn bị ngược. Trước ngược nữ, sau ngược nam ^^ Nam chính dù trước có tính cách thế nào, sau khi yêu nữ chính đều chung thủy, chuẩn người chồng "ba tốt". Có một điểm cực kì đặc trưng khiến Thập Tam Xuân không bị lẫn với bất kì tác giả nào là lối tư duy, hành văn. Không phải hay hoặc dở, cái này tùy thuộc vào cảm nhận của mỗi người. Mà là sự logic theo kiểu: A bị mẹ chồng ghét => A sống tốt, cố lấy lòng mẹ chồng => Mẹ chồng dần thích A => Những người khác cũng dần thích A. Chính là một sự lí tưởng đến mức gần như tuyệt đối, bạn bỏ ra thứ gì sẽ được đáp trả tương đương. Cái thiện luôn chiến thắng cái ác và mọi sự cố gắng luôn được đền đáp. Nói thẳng ra là nó khá phi hiện thực nhưng lại hợp lý trong mạch logic của truyện. Tác giả lý giải tâm lý con người cũng đơn giản. Nhưng hoàn toàn không có cảm giác chán ghét kiểu: ảo quá, điêu quá. Nó giúp người đọc thỏa mãn, có động lực sống tốt, sống lương thiện, cố gắng không ngừng. "Tính cách quyết định số phận", "gieo nhân nào gặt quả nấy", điều này luôn được thể hiện rõ nét trong các truyện của tác giả. Có một hoặc vài nhân vật nam phụ/nữ phụ si tình mê đắm nữ chính/nam chính, đóng vai trò quan trọng trong mối quan hệ của đôi chính và tạo nên bước ngoặt của truyện. Thịnh thế trà hương: 270 chương + 2 phiên ngoại. Nếu bạn là fan điền văn thì không nên bỏ qua truyện này. Có nhiều người cùng đồng ý "Thịnh thế trà hương" là chuẩn mực của điền văn gia đấu. Trong 4 truyện trên thì theo mình đánh giá đây là bộ có kết cấu chặt chẽ nhất, hợp lý nhất. Tần Thiên - một cô gái hiện đại xuyên không về làm nha hoàn trong gia tộc Trang thị - trà hành lâu đời, nổi tiếng gần xa. Trang lão gia qua đời giao lại sản nghiệp cho người vợ cả là Giang Hoa Anh. Chuẩn một nữ cường nhân, trong xã hội phong kiến mà phụ nữ không được coi trọng bà vẫn vững vàng lèo lái cả gia tộc, được mọi người tôn kính. Bà có một người con ruột là Trang Tín Ngạn - chàng trai tài hoa nhưng không may bị điếc bẩm sinh. Khiếm khuyết cơ thể và sự tổn thương trong quá khứ khiến Tín Ngạn sống khép mình, trầm lặng và đề phòng. Trong khi người vợ cả bươn trải, lăn lộn bảo vệ sản nghiệp thì mọi chuyện nội viện được giao cho Lý di nương - Lý Tu Mai. Với bản chất chua ngoa và tham lam, bà ta luôn muốn dồn ép đại phòng, đưa con trai của mình là Trang Tín Xuyên lên làm đương gia trà hành. Ứng cử viên sáng giá cho vị trí Trang chủ đời kế tiếp thực chất là một công tử "óc ngắn", tham lam và ích kỷ. Nhị phòng còn có 1 cô con gái là Trang Minh Hỉ - người có thể coi là thông minh bậc nhất nhà họ Trang. Chính Tần Thiên sau này cũng phải thừa nhận nếu không có tri thức hiện đại và 2 đời từng trải chưa chắc đã đấu lại cô gái cổ đại này. Đáng tiếc sự thông minh ấy lại dành cho những âm mưu, quỷ kế, những thủ đoạn nhằm hãm hại người khác vì tư lợi bản thân. Nhân vật này vừa đáng ghét lại vừa đáng thương. Nếu đại phòng tiêu biểu cho chính nghĩa, nhị phòng đại diện cho lòng tham thì tam phòng là điển hình của sự nhu nhược. Tam di nương Xảo Vân không có vị thế xã hội như bà Giang, chẳng có quyền hành trong gia đình như Lý di nương, lúc nào cũng sống nhẫn nhục, gió chiều nào che chiều đấy. Nhân vật này là minh chứng cho câu "người đáng thương tất có chỗ đáng giận". Điều này ảnh hưởng nghiêm trọng đến tính cách 2 đứa con – con trai Trang Tín Trung và con gái Trang Minh Hỉ. Tín Trung thành thật nhưng thiếu bản lĩnh, quyết đoán. Minh Lan thì luôn khép nép, e dè. Nhiều lúc đọc đến đoạn của tam phòng mình thực sự sôi máu, ức chế dã mannn. Sống trong gia tộc Trang thị với sóng ngầm mãnh liệt luôn âm ỉ chờ đến lúc bùng phát, ban đầu Tần Thiên chỉ là một nha hoàn quét tước, giặt quần áo. Dần dần, bằng sự thông minh bản lĩnh, bằng sự lạc quan chính trực, Tần Thiên lọt vào mắt xanh của bà Giang Hoa Anh và trở thành nha hoàn thân cận. Đây cũng là giai đoạn bà buộc phải chọn người kế nhiệm. Tín Ngạn thông minh, tài hoa hơn người nhưng không có khả năng giao tiếp. Tín Xuyên thì bụng dạ đen tối, mưu mô trục lợi. Tín Trung thành thật có thừa nhưng khả năng không đủ. Trong tình thế tiến thoái lưỡng nan và bị dồn ép đến đường cùng, bà chợt nghĩ đến cô bé nha hoàn Tần Thiên. Bằng toàn bộ kinh nghiệm và trực giác, bà quyết định: Tần Thiên sẽ là đương gia đời tiếp theo của Trang thị. Vì đương gia phải là người thuộc gia tộc, nên Tần Thiên bị buộc thành thân với đại thiếu gia Trang Tín Ngạn. Từ đây, song song với quá trình đấu tranh cùng nhị phòng nhằm đạt đến vị trí đương gia cũng là giai đoạn tiến triển tình cảm của đôi trẻ. Từ sự nghị kị, đề phòng ban đầu, Tín Ngạn dần gỡ bỏ những hiểu lầm, dần hiểu hơn về vợ mình: một người con gái mạnh mẽ, thông minh, người con gái với tâm hồn thuần hậu, chính trực, người con gái luôn đối xử với anh như bao người bình thường khác, không giả lả trước mặt anh, càng không thầm dè bỉu, chê bai sau lưng. Anh cảm mến, thương yêu, rồi chìm ngập trong bể tình lúc nào không hay. Người con trai hơn 20 tuổi mà vẫn "trong sạch", bề ngoài lạnh lùng khó gần nhưng lại có trái tim ấm áp vô ngần. Sinh ra đã khiếm khuyết nhưng Tín Ngạn chưa bao giờ đầu hàng số phận. Tài hoa của anh, bản lĩnh của anh, sự dịu dàng ấm áp của anh dần chinh phục khiến Tần Thiên rung động. Tình cảm của họ tiến triển hợp lý, nhẹ nhàng cảm động nhưng cũng đầy nồng nàn, đắm say. Cùng nắm tay vượt qua bao trở ngại, sóng gió và luôn đặt niềm tin tuyệt đối vào nhau. Nếu ví Tần Thiên là viên ngọc tỏa ánh hào quang lấp lánh thì Tín Ngạn là chiếc hộp bảo vệ, che mưa chắn gió để ánh sáng ấy mãi vẹn nguyên. Một nhân vật khá quan trọng khác là nam phụ Tạ Đình Quân - người si mê Tần Thiên đến mức cố chấp. Anh ta nhận định một kẻ điếc không thể xứng với người con gái tuyệt vời này và tìm mọi cách để chiếm đoạt cô. Đình Quân có yêu Tần Thiên không? Chắc chắn là có, nhưng tình yêu ấy ích kỷ, toan tính. Nó không hợp với người con gái có trái tim trong sáng như Tần Thiên. Đình Quân có gia thế, là người bản lĩnh nhưng mưu mô, thường xuyên dùng thủ đoạn không mấy tốt đẹp để đạt được mục đích. Chỉ riêng điểm này anh ta đã thua Tín Ngạn rồi, thua tuyệt đối. Phần sau của truyện là những màn đấu trí gay cấn, rượt đuổi hấp dẫn, phá bỏ những âm mưu dương mưu của cả giặc trong và giặc ngoài. Truyện viết chuyên về lĩnh vực kinh doanh trà, có nhiều kiến thức về kinh tế, trà đạo rất hay. Mở - thân - kết cân đối, không xuất hiện tình trạng "đầu voi đuôi chuột". Hồi hộp đến phút giây cuối cùng nhé. Và tất nhiên, kết cục các nhân vật mang đúng đặc trưng của tác giả. Kết luận: Đọc xong truyện ý nghĩ đầu tiên là: nếu là mình chắc chết ngắc ngoải ngay từ phần mở đầu =)))))))   Mời các bạn đón đọc Thịnh Thế Trà Hương của tác giả Thập Tam Xuân.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thi Thể Của Tôi Buông Thả Phóng Túng
Cô là một bộ thi thể có thể hoạt động (Hoạt thi), không có nhịp tim, không có hô hấp, không có mạch đập, không có nhiệt độ cơ thể, ngày ngày đều suy tư làm sao để chống phân hủy bảo trì sức sống, giữ làn da trắng mềm mại. Đến nhà tắm hơi tắm suối nước nóng để lưu thông máu, uống canh gà Đương Quy hầm táo đỏ để bổ khí, ăn rau và quả hoa quả bổ nước, thường xuyên rèn luyện, phòng ngừa chất xương lơi lỏng, luôn luôn động não, phòng ngừa tư duy xơ cứng. Cô lập chí làm một bộ thi thể khỏe mạnh, thân thiện với môi trường và không ô nhiễm. Thể loại: Hiện đại, ngọt, sảng văn (hệ thống) Nội dung nhãn hiệu: Ảo tưởng không gian, điền văn, hiện đại giá không, sảng văn. Ký tự tìm mấu chốt: Nhân vật chính: An Bộ. Vai phụ: Giản Ninh Huyên Thứ khác: Hệ thống, sảng văn, điền văn, kịch bản lưu. *** Vào sinh nhật hai mươi tuổi của mình, An Bộ dùng tiền làm thuê kiếm được mua một chiếc xe mới. Cô còn chưa kịp lấy bằng lái, mới ra ngoài đi thử một vòng đã gặp cảnh cầu sập, cả người lẫn xe cùng rơi xuống sông lớn. Mặc dù cô đã cố hết sức để tự cứu mình, nhưng cuối cùng vẫn không thể chạy thoát, chết ngạt khi đập cửa kính xe. Với người bình thường mà nói, chết nghĩa là kết thúc. Mà cô, lại “sống” tiếp trong thi thể của mình, nhưng không còn dấu hiệu nào mà người sống nên có như nhịp tim, hô hấp, mạch đập, nhiệt độ cơ thể. An Bộ cũng chẳng suy nghĩ gì với việc “sống lại” nữa, bởi vì cô là người kế thừa Sổ Sinh Tử. Không sai, đó chính sách ghi chép ngày giờ sống chết trong truyền thuyết, Nhân thư trong Tam thư Thiên Địa Nhân. Nhưng quyển Nhân thư cô có là tàn thứ phẩm, chỉ có thể nhìn thấy sinh khí và tử khí của mỗi người. Tác dụng hữu ích nhất của nó là có thể dựa trên đặc tính cá nhân và bối cảnh thời đại của một người, theo đó tạo ra một bộ hoàn chỉnh gồm hộ tịch thân phận và giấy chứng nhận liên quan, cực kỳ chính xác, không có sơ hở, có thể xưng là hệ thống “Chứng chỉ giả” bậc cao nhất. Khi còn sống, An Bộ rất ít khi động tới Sách Sinh Tử. Quyển sách này ngoài việc giúp cô nhìn thấy các hiện tượng linh dị và làm “chứng chỉ giả”, cơ bản không có đất dùng. Cho tới khi cô chết, âm dương nghịch chuyển, giá trị sinh trong sổ sinh khí từ 10.000 điểm tụt thẳng xuống 101 điểm, mà giá trị tử trong sổ tử khí từ 10 điểm tăng mạnh đến hơn 6.000.000 điểm. Toàn bộ thế giới trong mắt cô đều biến thành tử khí nặng nề. Hơn 6.000.000 điểm này không chỉ là tử khí của mình An Bộ, nó còn bao gồm tất cả tử khí của oan hồn bao năm qua đã chết ở sông lớn này. Nếu không phải bất ngờ chết ở đây, An Bộ cũng không biết trong nước lại có nhiều quỷ chết đuối như vậy. Hoạt thi An Bộ giá trị sinh khí còn 101 điểm, chỉ có khả năng di chuyển chậm chạp, năm giác quan bị suy yếu nghiêm trọng, dùng sức chín trâu hai hổ mới có thể đập cửa kính cạnh ghế lái trèo ra. Cô xuôi theo dòng nước, chìm chìm nổi nổi dạt xuống phía dưới sông, bắt đầu một khoảng thời gian sống lang thang rất dài. Sau tai nạn, An Bộ thành người mất tích. Ba mẹ vẫn không ngừng tìm kiếm cô, vì trước cô, hai người chị cũng mất tích. Nhưng cô có dự cảm, hai chị cô đều còn sống, bởi vì sinh khí trên người họ mạnh hơn bất kỳ ai. Nhưng An Bộ không muốn ba mẹ lại trải qua đau buồn khi chia xa, vậy nên cô lang thang bảy tháng, góp nhặt giá trị sinh khí tới 1000 điểm, miễn cưỡng có hình dáng con người rồi về cạnh ba mẹ, nói rõ mọi chuyện cho họ. Cho dù khó tin, nhưng họ vẫn đón nhận cô, đồng thời che chở cho cô mười năm, giúp cô không phải lo phiền góp nhặt từng chút sinh khí. Mười năm sau, cuối cùng An Bộ cũng có thể quang minh chính đại sống trong thành thị, cũng thành thục tìm ra cách góp nhặt sinh khí từng chút một. Lại qua vài chục năm, cô luôn trông coi bên người ba mẹ, không hề đi xa. Cho tới khi ba mẹ mất, cô lấy thân phận "Cháu gái ngoại" của hai ông bà. Từ nay về sau, không chút vướng bận, thi thể đi bốn phương. Hệ thống “Chứng chỉ giả” của Sách Sinh Tử cuối cùng cũng phát huy tác dụng quan trọng, có thể liên tục thay đổi thân phận, bất kể bao nhiêu năm cô cũng không cần lo lắng mình “Không có hộ khẩu”. An Bộ sẽ không dừng lại một chỗ trên năm năm, cố đỉnh mười năm đổi thân phận một lần, thân phận nào thì lại xem tình huống mà xác định. Bây giờ cô đã biến thành hoạt thi sau 82 năm. Công lịch năm 2175, cô cố định thân phận là một người phiên dịch ngoại ngữ, quốc tịch Trung Quốc, 25 tuổi, cô nhi, vừa tốt nghiệp không lâu, không có công việc cố định, thuê một căn hộ trong tiểu khu Minh Tường. Đưa bản thảo phiên dịch cho người thuê, An Bộ đứng dậy hoạt động tứ chi có chút cứng ngắc một lát, sau đó đi vào phòng bếp ép một ly nước rau quả cho mình. Hiện cô tiêu hóa đồ ăn không phải dựa vào dạ dày, mà là năng lượng trong cơ thể trực tiếp phân giải đồ ăn. Rau quả là đồ ăn cô đã nghiệm chứng liên tục rồi chọn ra, nó vừa dễ hấp thu lại giúp cơ thể khỏe mạnh, mỗi lần có thể gia tăng 5 đến 50 điểm giá trị sinh khí. Nhưng nếu không bổ sung đồ ăn đúng lúc, giá trị sinh khí sẽ lập tức hạ xuống. Đáng tiếc vị giác của cô khác hẳn với người bình thường, việc ăn rau quả chỉ là nhiệm vụ có thể giúp bổ sung năng lượng hàng ngày, hoàn toàn không giúp cô thưởng thức bất cứ cái gì trên mặt vị giác. Hiện giờ giá trị sinh khí của cô là 413.605, thính giác và khứu giác coi như bình thường. Nhưng vị giác, thị giác, xúc giác vẫn ở trạng thái khác thường. Nhìn thời gian, đã hơn 9h tối, An Bộ thay một bộ trang phục đậm màu bình thường, cầm chìa khóa rời khỏi chung cư. "An Bộ, cháu ra ngoài muộn quá." Đối diện là thím Trương hàng xóm mới dắt chó đi dạo về. "Vâng ạ, cháu ra ngoài có chút chuyện." An Bộ cười, cất tiếng chào hỏi. Cô đi xuống bãi đỗ xe, mở cửa xe, lái vào đường cái xe cộ qua lại không ngớt. Nhưng một lát sau, hệ thống điều khiển trong xe phát ra một tiếng nhắc nhở: [Chủ nhân, có người gọi xe, tọa độ K3C9, cách 780 m, có nhận đơn không?] Mời các bạn đón đọc Thi Thể Của Tôi Buông Thả Phóng Túng của tác giả Tuyết Nguyên U Linh.
Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm
Reviewer: Miina Lưu ý: Review với góc nhìn của bản thân người review, đặc biệt có những cảm tính cá nhân xen lẫn, do vậy nên nếu có bất đồng quan điểm, mong các bạn sẽ cùng thảo luận ở bên dưới, hạn chế tối đa xảy ra những sự việc không mong muốn *** Vì sao nên đọc? Vì quá đáng yêu! Bạn thụ Nhiếp Bất phàm cực kì đáng yêu. Không thuộc tuýp thụ trong sáng hay ngây thơ, cũng chẳng phải băng lãnh, ngạo kiều mà là cực nhây, hệt như tên: Bất Phàm. Là một tổng thụ, có tài bẻ cong vô đối với những câu chuyện mà nhân vật chính đều là nam nam, hơn nữa trên người Bất Phàm dường như có tỏa ra hào quang dụ nhân, ai gặp cũng đều tình nguyện theo cậu về nhà… Nội dung của truyện kể về Nhiếp Bất Phàm vô tình xuyên không, nơi cậu rớt là thôn Kê Oa, lúc đó trưởng kia vì sắp chết mà nhường chức trưởng thôn cho cậu. Kể từ đó cậu thành trưởng thôn của làng duy nhất một thôn dân, chính là cậu! Mọi bí ẩn về ngôi làng, và cuộc sống mới của Bất Phàm cũng từ đó bắt đầu Nói về dàn công của Bất Phàm thì phải nói là cực kì đa dạng! Thương nhân, con nhà quan, kẻ tu hành (bạn này nham hiểm nhất .-.), minh chủ võ lâm và… hoàng thượng! Bằng tài năng của mình, Nhiếp Bất Phàm cứ thế sỡ hữu dàn hậu cung hùng hậu. Còn về tính cách của từng người thì: Ôn nhu công-có, Phúc hắc công-có, Tạc mao công cũng có,… Mỗi người một tính nhưng lại cam lòng về ở chung một nhà, chỉ vì có điểm chung duy nhất chính là Nhiếp Bất Phàm Truyện còn đặc biệt ở chỗ, thôn của Bất Phàm ở, chẳng có con vật gì để chăn nuôi… trừ gà. Gà trong thôn có thể sủa, có thể bay, có thể lội, còn có thể đánh nhau… Nói chung gà của thôn Kê Oa là cả một di tích sống về độ thông minh lẫn hiếu chiến của gà. Còn về vụ sinh tử văn, nếu bạn nào dị ứng thì khoan click back vội, hãy bỏ ngay ý nghĩ sinh tử là phải đau đớn này nọ đi! Hình dung như thế này nhé: Một con gà mái tơ lang thang trong vườn, bỗng nó “cục tác” một cái, liền xuất hiện một trứng! Cách sinh đẻ của Bất Phàm chính là thế, hãy sinh đẻ như Phàm ._. “Cầm hóa Nhiếp Bất Phàm” là một bộ truyện không nên đọc ban đêm, vì ai đó sẽ tưởng bạn khùng vì tội cười liên tục :))) Nhưng mà, truyện cũng lúc lắng lại… Nhiếp Bất Phàm mạnh mẽ là thế, nhưng lại có bí mật giấu kín. Cơ thể Nhiếp Bất Phàm có thể chống lại mọi loại độc, nhưng bí mật của việc đó lại vô cùng tàn khốc, nhưng chính nó cũng đã xây dựng cho Bất Phàm một tính cách đặc biệt như thế Truyện hài, H đủ, nội dung đáng yêu, đáng để đọc. Link edit: Phong Kiều Dạ Bạc P/S: Đôi lời từ Lâm Hy Viễn, thì là từ giờ chúng ta sẽ có một chuyên mục mới, hàng tuần hoặc hai tuần một lần, là review đam mỹ, mình mong chuyên mục mới này sẽ hữu ích cho các readers của Vi Huyền Cung. *** Em thụ vốn là một người biến đổi gen để cung cấp bộ phận cơ thể cho con người được buff một đống skill các thứ để thêm phần thương tâm lay động (tóm lại là thân phận hoành tráng :))) Một ngày kia vì cái gì đó mà thụ suýt chết đến mức xuyên không luôn. Cuộc sống liền chạy thẳng theo con đường nhân sinh tùy hứng, tác giả thống trị :]]] Em xuyên thẳng đến một thôn gia nơi có khả năng biến mọi động vật trừ người thành gà. Không chỉ thế còn giữ nguyên khả năng cùng khí chất ở đời trước. Không chỉ thế còn là vùng đất ẩn chứ kho báu vô lượng. Không chỉ thế còn .... Kể dài bị mệt :]]] Cuộc sống không thể yên ả trôi qua, em liền chạy ra ngoài chơi và quen liên tiếp hàng loạt những cao phú soái thân phận hiển hách. Quen là một chuyện, bẻ cong hàng loạt nhất kiến chung tình mới là phạm trù quan trọng. Sau khi hành hạ đám tiểu công lên bờ xuống ruộng khiến cho phẩm chất M nổi dậy, motip tiếp theo là ham mê thể xác và phát hiện ra người kia quả thật rất thu hút mà yêu mãi không thôi... Thỉnh thoảng có vài sự kiện gì đấy nhưng mặt bằng chung là 99% là nội dung kia. Sau khi buff chán chê các thứ thì tác giả tiếp tục buff thêm khả năng sinh con và đẩy bộ truyện này về con đường cạn sạch tiết tháo mà kết thúc. Đánh giá Trung bình. Một câu để diễn tả: Bàn tay vàng đến độ chói mù mắt rồi. Rất quá tay trong việc xây dựng hình tượng một thụ điên hết mức, luôn vui vẻ cười đến liệt cơ miệng. Thuyết âm mưu có thể tác giả này cũng đọc teenfic :]]] Nó luôn là một đứa đẹp không thể tin được mà tính tình bố láo, đi ra đường thì trêu chọc hành hạ con nhà người ta đến khổ sở mà người ta tìm cách trả thù lại quy kết về người ta xấu xa, vô lại???!! Đi đến đâu gặp cao phú soái đến đấy hay chỉ nghía cao phú soái mà làm quen thì chưa được xác định :]]] Làm bộc phát thú tính M của đám tiểu công khi thân tàn ma dại vẫn thốt lên: Thật là thú dzị!!! Cảm giác tác giả viết mọi thứ có thể viết để tô hồng cho thụ: Gia cảnh đáng thương, nội tâm sâu sắc, đẹp, thương, vui vẻ, phóng khoáng,... Dù chúng nó vả bôm bốp vào nhau rồi tát thẳng vào nội dung truyện. H thì phát rồ đến mức tưởng đây là đam mỹ H văn, tiểu thụ chính là hà thiên lộn. Quăng quật nhau chán chê là đúc kết của toàn thể đám tiểu công là: Thật thuần khiết ??!! Mẹ ruột chân chính là mẹ ruột, sủng thụ không còn chỗ nào để chê bai, sủng công tăng xông máu não, may mà cuối cùng cũng đã kết thúc ~~~ *** Nhiếp Bất Phàm xuyên không, xuyên tới một sơn thôn cổ xưa không biết rõ tên tuổi. Nói là sơn “thôn”, kỳ thực toàn bộ thung lũng chỉ có một lão nhân, mấy cây ăn quả, vài mẫu đất mới khai hoang. Không có thân phận hiển hách, không có chỗ dựa cường đại, không có của cải cho hắn tiêu xài hoang phí… Nhiếp Bất Phàm cho dù xuyên không, cũng chỉ là một tiểu nhân vật không được lão thiên gia chiếu cố. Điều duy nhất đáng mừng chính là, lão nhân sắp chết này (nói vậy có chút không thuận miệng), nói lại một lần nữa, trước khi lão nhân này chết (vẫn là nghe không lọt), nói lại, lão nhân đã hết thiên mệnh này cho hắn kế thừa lại tòa tiểu sơn thôn. Đáng tiếc, Nhiếp Bất Phàm đối với việc đồng áng dốt đặc cán mai, trong người lại không có đồng nào, mỗi ngày dựa vào gia sản lão nhân để lại (ba trăm cân thóc) mà tồn tại một cách vô cùnggian nan. Con người Nhiếp Bất Phàm này lười biếng, có chút ngốc, tự đại, trời sinh đần độn, nhưng hắn có một ưu điểm, đó chính là bản thân không cho rằng mình lười biếng, ngốc nghếch, tự đại. Nói đơn giản chính là một người theo chủ nghĩa lạc quan vô cùng thuần túy. Hắn nghĩ, nếu không làm ruộng kiếm tiền, vậy mở một cái kê viện đi. Đúng vậy, “kê” viện, chuyên nuôi gà, chuyên đẻ trứng, ấp trứng nở ra gà con lại tiếp tục đẻ trứng, sao đó đem tới các tiệm cơm các quán rượu đẩy mạnh tiêu thụ. Nuôi gà í a đẻ trứng. Dù sao ít nhất hắn cũng có kinh nghiệm nuôi chó, nuôi một con gà có lẽ cũng không thành vấn đề. Còn khởi nguồn gà từ đâu mà ra, thực không thể hỏi. Nghe đâu vào một buổi sáng xuân về hoa nở nào đó, Nhiếp Bất Phàm vừa mở mắt liền phát hiện trong viện xuất hiện một đàn gà, xem ra là từ một nơi xa xôi không biết tên nào đó chạy tới. Sau này Nhiếp Bất Phàm mới dần dần hiểu được, mảnh đất tiểu sơn thôn chỉ có một người cùng một đám gà này, kỳ thực là một vùng đất bị nguyền rủa, bất luận loài chim nào bay ngang qua bầu trời của sơn thôn, cũng rơi xuống đất biến thành gà. Cũng không rõ nơi đây vốn đã như vậy, hay là bởi vì sau khi Nhiếp Bất Phàm tới đây mới trở nên như thế, tóm lại chính là vậy đi. Có đàn gà, Nhiếp Bất Phàm chính thức bắt đầu công cuộc nuôi gà của hắn. Hắn có một phương pháp nuôi gà rất khoa học – nuôi thả. Sáng sớm mỗi ngày, sau khi mở lồng chắn, đàn gà lần lượt đi ra ngoài tự kiếm ăn. Đến lúc hoàng hôn, hắn lại xuất môn lùa gà về chuồng. Mấy ngày như thế, số lượng gà thậm chí còn tăng lên liên tục. Bất quá rất nhanh, Nhiếp Bất Phàm liền phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng. Trong đàn gà có không ít thành phần hiếu chiến, chúng nó không tự mình kiếm ăn mà chuyên môn cướp bóc của lão nhược phụ ấu (người già phụ nữ và trẻ nhỏ :))))), cả ngày ‘chân’ cao khí ngạo, không chịu sinh sản. Điều này làm cho Nhiếp Bất Phàm rất không thoải mái, vì thế, hắn quyết định chọn lọc ra từng con từng con trong đám phần tử hiếu chiến này, mặt khác vạch ra một lớp huấn luyện cho nhóm chúng nó, còn thường xuyên dùng phương pháp thuần hóa chó để thao luyện, khiến cho chúng càng ngày càng dũng mãnh, đồng thời còn có đầy đủ tính kỷ luật của một quân nhân.   Mời các bạn đón đọc Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm của tác giả Tuyết Nguyên U Linh.
Boss, Hạnh Vận Lai Tập
Văn án: Một người bị quỷ khí quấn thân chính là người cực kỳ xui xẻo. Chính là kiểu người dân gian hay gọi là kẻ uống nước cũng mắc nghẹn đó. Trùm xui xẻo chính là như vậy, phút trước vừa ra khỏi nhà, giây sau tai họa đã ập đến, ngàn lần vạn lần đều như vậy. Một người có số mệnh xui xẻo đến thế, cuối cùng lại gặp một người có số may mắn đến nghịch thiên, bọn họ như bị hút vào nhau trên quỹ tích duyên phận, vướng vào đủ thứ rắc rối dở khóc dở cười, nhưng qua đó lại khiến cho mọi người cảm thấy thật sự rất đáng yêu. *Quỷ khí chính là luồng khí mà con người lưu lại sau khi chết đi, ác tâm ác tính cũng sẽ tụ thành quỷ khí, hận thù ngưng kết lại thành quỷ khí, những đồ vật bị quỷ khí bám vào sẽ mang tới vận rủi khôn  cùng (Trích giải thích trong truyện). Nói tóm gọn lại là bạn công cứ xui xẻo không thôi đó! … Tuyết Nguyên U Linh không phải là cái tên xa lạ trong làng tiểu thuyết đam mỹ, văn phong chị này luôn có một chút linh dị thần quái đan xen vào thiên văn hài hước khiến cho bạn đọc có một trải nghiệm thực thú vị. Boss, vận hạnh lai tập cũng chính là thiên văn như vậy, vừa hài hước lại vừa khiến người đọc cảm thấy trầm trọng. Hai không khí này sẽ khiến câu chuyện càng thêm đáng đọc hơn nữa. Trong truyện này, bạn công là một người cực kỳ xui xẻo, làm chuyện gì cũng gặp rắc rối, kể cả khi là một thương nhân thành công, một ông chủ thì bạn ấy cũng chính là ông chủ xui rủi nhất mọi thời đại. Bạn thụ trong truyện này lại là một trùm may mắn, có lẽ chính là loại khác dấu thì hút nhau, may mắn gặp xui xẻo chính là loại bù trừ mà mọi người thích nhất. Sự xuất hiện của bạn thụ trong đời bạn công đúng là khiến bạn công giải trừ bớt xui xẻo, mà bạn ấy cũng đồng thời khiến bạn công quyến luyến không thôi, cứ thế là một thiên văn ngọt ngào hỗ sủng đã ra đời rồi. *** Review RinBaBa: Ài… tui nói là tui thích tổng tài lạnh lùng nhưng sủng thụ tới trời rồi đúng không? Nhưng nếu là một boss xui xẻo tột cùng đi sủng thụ thì đó không biết là nên vui hay nên buồn đây. Tui xì-bôi tro trét trấu chút nội dung để các chế nắm nha. Tề Dịch là siêu cấp vô địch may mắn. Dòng họ của Tề Dịch luôn luôn may mắn nhưng đều không thể sống qua khỏi 35 tuổi. Giảm đi tuổi thọ là cái giá cho sự may mắn và cả đời không cần lo nghĩ tới việc xui xẻo. Tốt đấy! Còn Ân Thứ, một cục nợ xui xẻo, trùm xui xẻo và vô địch xui xẻo. Nhưng vì sống trong gia tộc Ân – một gia tộc có phúc khí mạnh mẽ, mà quỷ khí không thể ăn mòn và làm Ân Thứ chết được. Tuy nhiên, anh lại xui xẻo triền miên, làm gì cũng có thể xảy ra chuyện. Cái gì khác nhau thì thường hút nhau mạnh mẽ. Tề Dịch ngoài sự may mắn của mình thì còn có khả năng nhìn thấy quỷ khí và lần đầu tiên cậu gặp Ân Thứ, quỷ khí trên người anh đã khiến cậu chú ý. Tề Dịch đến với Ân Thứ mục đích là dùng sự may mắn của mình để áp chế quỷ khí của anh. Quỷ khí của Ân Thứ ngoài gây xui xẻo cho chính bản thân anh thì còn cho những người xung quanh (trừ người của Ân gia và Tề Dịch). Cho nên “Ta không vào địa ngục thì ai vào”, vậy là Tề Dịch nhảy vào hố lửa và ở bên cạnh Ân Thứ. Nhưng cậu là một người có thần kinh khá thô. Ân Thứ và những người đàn ông khác xuất hiện trong truyện này đều yêu mến cậu, còn cậu thì hầu như không nhận ra, cho đến khi bị Ân Thứ cưỡng hôn. Vì sự may mắn của mình mà tình yêu của Tề Dịch hoàn toàn không gặp trở ngại gì. Nếu có trở ngại thì cái kẻ bị Ân Thứ phóng thù địch cũng vận phải xui xẻo mà từ bỏ ý định chen ngang. Hô hô… Yêu nhầm một con sâu xui xẻo nên nếu được sủng thì là một cực hình đấy. Đối với Ân Thứ, Tề Dịch là bạn đời. Và cả đời này, anh công nhận mình có 2 điều may mắn: một là người Ân gia, hai là gặp được Tề Dịch. Gần 30 năm, anh làm gì cũng khó khăn, làm gì cũng gặp chuyện… đến khi gặp Tề Dịch, anh đã có cơ hội sống như một người bình thường. Tui đặc biệt thích phân khúc cả hai đi du lịch cùng nhau. Khi Tề Dịch đưa tay dắt Ân Thứ qua cây cầu treo thì Ân Thứ như bật khóc. Đối với anh, bàn tay ấy vừa ấm áp vừa là chìa khóa giải thoát mình khỏi ngục tù quỷ khí. Đây là một bộ truyện hay, nhưng mà bản edit thì khá í ẹ. Sạn và QT nhiều nên đọc sẽ khó chịu đấy nhé. Truyện 84 chương, nội dung đủ thú vị để mấy chế đu theo. Truyện này kết HE. Nếu không HE thì hơi vô duyên, vì tác giả đã buff thụ lên tới trời rồi, không thể nào cho ẻm knock out được. *** Tề Dịch là một người trẻ tuổi bình thường có một căn nhà trọ nhỏ hai phòng, không có công việc chính thức, thích làm thêm ở khắp nơi. Điều duy nhất cậu khác với mọi người chính là, ánh mắt cậu có thể nhìn thấy quỷ khí. Quỷ khí là thứ lưu lại sau khi người ta chết đi, do ác niệm hay thù hận của con người mà thành, đồ vật khi bị quỷ khí bám vào sẽ mang tới điềm xui rủi… Người có quỷ khí, một là tâm thuật bất chính, từng gieo hận thù, hoặc là xúi quẩy không ngừng, làm việc gì cũng không thuận. Tề Dịch cùng tổ tông của cậu đều có thể chất đặc biệt có thể hóa giải quỷ khí, cả đời bình an, vô tai vô nan, nhưng người của gia tộc bọn họ lại không có ai sống quá ba mươi lăm tuổi. Cái này chính là vận cực tất suy, trên đời này bất cứ thứ gì cũng có cái giá của nó. Tề Dịch không biết mẹ mình là ai, năm cha hai mươi tuổi thì có cậu, lúc cậu mười hai tuổi thì cha qua đời, sau đó cậu được thầy nhận nuôi, thẳng đến khi trưởng thành, thầy mới từ chức dọn ra nước ngoài, đoạn tụ với con cháu, an hưởng tuổi già. Vốn ông cũng muốn dẫn Tề Dịch đi cùng, bất quá cậu lại không đồng ý, chính là hứa sẽ định kỳ bay qua nước ngoài thăm ông. Tề Dịch không học đại học mà lựa chọn ra đời sớm. Cậu biết mình sống không lâu, vì thế mỗi ngày đều sống thực sự nghiêm túc, không ngừng nếm trải những điều mới lạ, hưởng thụ cảm giác vui sướng cùng thành tựu khi học hỏi cùng tăng trưởng các kỹ năng của bản thân. Thành thị phồn hoa, xa hoa trụy lạc, quỷ khí cũng có đủ loại kỳ quái. Rất nhiều người quần áo sang trọng, sự nghiệp thành công nhưng lại có quỷ khí quấn thân, oán hận chất chứa. Tề Dịch thấy nhiều, cũng tập thành thói quen. Trên đời có mấy ai có thể sống tự do tự tại như cậu? Lại có mấy ai sống mà không hề oán hận câu nào? Có oán khí thì dần dần sẽ tích tụ thành quỷ khí, mà có sát tâm thì sẽ gặp huyết tinh. Chỉ là có vài loại quỷ khí có thể nhạt đi, nhưng có loại càng ngày lại càng tích tụ nhiều. “Tốt lắm.” Tề Dịch cắm thêm vài thanh chocolate lớn, cười nói: “Toàn bộ phần hôm nay đã hoàn thành.” Chị Tô tựa vào quầy, nhìn chiếc bánh ngọt xinh đẹp ngon miệng trên bàn, thở dài: “Tiểu Dịch Dịch, sao em không chịu tới tiệm làm thợ chuyên trách bánh ngọt a?” “Như vầy không phải cũng rất tốt sao?” Đến tiệm Thải Hồng làm bánh ngọt là một trong những công việc làm thêm của Tề Dịch. Bánh ngọt do cậu làm rất được hoan nghênh, mỗi lần vừa xếp lên quầy liền bán sạch. Này cũng chính là nguyên nhân làm chị Tô đặc biệt than vãn như vậy, rõ ràng có tay nghề tốt, tiền lương được trả cũng không thấp, nhưng Tề Dịch lại không chịu. Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng chuông leng keng, một người đàn ông bước vào tiệm.   Mời các bạn đón đọc Boss, Hạnh Vận Lai Tập của tác giả Tuyết Nguyên U Linh.
Boss! Xin Đừng Nóng Nảy
Nhận xét chung: Truyện hấp dẫn, hài hước, ngọt ngào, edit quá ổn, xưng hô uyển chuyển, ngắn ngắn đọc vèo cái hết, tính cách các nhân vật nổi bật, đề cử ❤ Truyện ngắn, đọc vèo cái là ok nên cái review này chắc không dài lắm :v Nội dung kể về quá trình thụ aka Phương Nho, một bác sĩ tâm lý mới về nước, được bố của công mời điều trị cho công. Công tên là Nghiêm Triệt, người thừa kế sáng giá của tập đoàn Nghiêm thị, tầm ảnh hưởng như Samsung :v Nghiêm Triệt mắc bệnh nóng nảy như dã thú, phần tử bạo lực cuồng dâm vô cùng nguy hiểm :v So với Nghiêm Triệt thì mình thích Phương Nho hơn hẳn, có lẽ vì cậu là bác sĩ tâm lý nên cậu có 1 tấm lòng bao dung vô hạ, dịu dàng, đảm đang, quật cường, kiên quyết. Phương Nho là bác sĩ tâm lý duy nhất thành công giúp đỡ Nghiêm Triệt. Cậu giả dạng làm người giúp việc, dần dần thâm nhập vào thế giới của Nghiêm Triệt và hoà tan anh với sự chân thành của mình. Mặc dù vậy, cậu vô cùng tỉnh táo, bình tĩnh và thông minh, có thể ứng biến trong nhiều trường hợp nguy cấp. Mình không thích Nghiêm Triệt, tình yêu của anh vô cùng mãnh liệt, như 1 ngọt lửa nuốt trọn Phương Nho. Anh mắc bệnh tâm lý, tính tình nóng nảy, bá đạo, chiếm hữu điên cuồng, bạo lực như ác ma, nhu cầu tình dục siêu cao. Thực ra đọc truyện luôn thích những anh công bá đạo chiếm hữu, các bạn nhìn vào số lượng bá đạo công mình đọc thì thấy, nhưng chẳng hiểu sao mình không hề thích cái sự bá đạo của Nghiêm Triệt tẹo nào. Anh đủ lãng mạn để tạo ra 1 đám cưới trong mơ cho Phương Nho nhưng anh lại nghĩ ra đủ chiêu trò nhằm cưỡng bức Phương Nho. Anh không hề cho Phương Nho 1 khoảng không gian nào. Về sau khi vấn đề tâm lý được khắc phục, anh cũng dễ chịu hơn nhưng với mình thế không đủ. Nói thật mình hơi thành kiến với anh nên có thể viết bôi xấu anh đi nhưng cũng có những đoạn Nghiêm Triệt như 1 chú chó ngạo kiều. Mình cảm thấy cách tiếp nhận tình cảm của Phương Nho vẫn có chút gượng, truyện ngắn nên diễn biến rất nhanh, chắc dạo này đa số đọc chậm nhiệt và truyện dài nên không quen lắm haha :v Mà đọc truyện thấy không có ngoại hình thì nói chung tình cảm cũng khó nảy sinh :v 1 điều thực tế không thể thực tế hơn =)) Văn phong thì rất ổn, mình thích cách viết hài hước của tác giả, xen lẫn đó là cách tác giả xây dựng hoàn cảnh của nhân vật, 2 nhân vật chính của chúng ta đều vô cùng đáng thương ???? Điều mình ấn tượng nhất truyện không phải hai nhân vật trên hay câu chuyện mà là cách edit truyện của Phong Kiều Dạ Bạc. Biết nhà này lâu rồi vì tia truyện Cầm Hoá Nhiếp Bất Phàm, chưa đọc vì thấy giới thiệu có những thể loại mình không thích, e.g. cẩu huyết =)) Thực sự mình yêu chết cách edit luôn. Đầu tiên là vấn đề chú thích, hình ảnh rõ ràng, giải nghĩa ngay đoạn có từ ý chứ không để đến cuối. Đọc truyện mình ghét nhất là đến cuối mới có chú thích, tại đọc đến chú thích thì quên luôn cả cái từ ý rồi =.= Tiếp theo là ảnh đi kèm mỗi chương, ảnh đẹp, phù hợp nội dung chương truyện ❤ Cuối cùng là xưng hô và từ ngữ, đoạn cần giữ nguyên văn Trung cho dễ hiểu và đoạn nào nên Việt hoá cho gần gũi người đọc đều được làm khá nhuần nhuyễn. Cảm ơn Mimi, Mít và Lam Yên nhiều lắm, mình rất ấn tượng :3 Trước có vụ với cái nhà Ngân Nguyệt gì gì đó mình còn nghi ngờ cách edit của PKDB nhưng giờ thì hoàn toàn yên tâm! Đáng buồn là không like hay comt được, tính mình rất lạ, đọc cái j hay mà k like được là buồn lắm ???? thấy tội lỗi ý! Cuối cùng kết luận thì truyện hài hước, cũng có những đoạn đau lòng, ít ngược, H vừa đủ, đề cử ! *** Review fb/reviewdammy: Hiện đại, có mùi cẩu huyết, nóng nảy tổng tài công x ôn nhu bác sĩ tâm lý thụ. Câu chuyện cũng khá mới lạ. Một bác sĩ tâm lý gần ba mươi, gương mặt baby thanh tú được ông cha nhà giàu thuê điều trị tâm lý cho thằng con trai cực giỏi nhưng mắc chứng tức giận. Điều kiện là phải đóng giả người giúp việc vì thằng con cực kỳ ghét bác sĩ tâm lý. Hai người sống chung một nhà rồi yêu luôn. Mình đã hóng truyện này lâu rồi vì thích văn án, nào ngờ té đau đớn. Trước hết, tác giả truyện này cũng là tác giả Cầm hóa nhiếp bất phàm. Mình không biết truyện này, cũng không để ý, check lại mới thấy đó là truyện NP tổng thụ vạn nhân mê. Ta nói, gu tác giả rồi. Thụ truyện này cũng vạn nhân mê, gương mặt chỉ tả là thanh tú một tí nhưng khí chất thì cả trai cả gái cả em bé đều xách dép chạy theo. Cơ mà, chân chính khiến mình sụp hố chính là bạn công. Tổng tài lạnh lùng bá đạo hay nóng nảy kiểu gì mới sống chung được mấy ngày đã “tôi muốn cậu”, “đời này cậu là của tôi” rồi “đút cho tôi” bla bla chả hiểu tình cảm ở đâu ra mà tiến còn nhanh hơn tên lửa. Biết rõ người ta không yêu mình mà nhân lúc người ta bị nhiễm độc ma túy thì H luôn. Trời ơi, mình tưởng thể loại này đã tuyệt chủng 800 năm sau thời Đế quốc bóng tối rồi chứ! Tóm lại, bạn đã được cảnh báo. Sủng thụ xin hãy cứ nhảy vào, sủng công coi chừng sụp (tui vừa sụp rồi ==). *** “Ngài Nguyên, ngài xác định là mời một bác sĩ tâm lý, chứ đâu có phải là một bảo mẫu?” Phương Nho nhìn nhìn tư liệu đặt trên bàn, không thèm động thủ lật xem. “Đúng vậy! Tôi biết đề nghị này có chút không hợp với quy củ. Nhưng thỉnh Phương tiên sinh hãy thông cảm cho tâm tình của một người làm cha. Nếu như không phải không còn cách nào, thì tôi cũng sẽ không làm đến nước này!” Đối diện Phương Nho là một lão gia mang gương mặt mỉm cười, ngữ khí thành khẩn. Trong ánh mắt cùng cả người đều phát ra uy nghiêm, không cần người khác phải nhắc đến tài trí hơn người và địa vị xuất thân của ông. “Phải ở bên cạnh giám hộ một năm, đã thế còn phải giấu diếm thân phận là bác sĩ. Dưới tình huống như vậy, ông nghĩ tôi phải nhượng bộ mà phối hợp điều trị thế nào?” Lão gia bất đắc dĩ hít một hơi: “Nó là một người phi thường chán ghét việc người khác phân tích cách tư duy của mình, cũng không dễ dàng tiếp nhận chữa trị. Tôi đã hỏi qua không ít chuyên gia, kết quả đều là vô vọng, thậm chí còn phản tác dụng mà gia tăng thêm một tầng cảm xúc của nó nữa!” “Nhưng căn bản là loại phương thức chữa bệnh này rõ ràng đã trái với quy tắc nghề nghiệp. Thành thật mà nói thì tôi thật sự rất khó tiếp thu!” “Về điểm này thì tôi rất rõ ràng!” Lão gia nhẹ nhấp một ngụm trà, chậm rãi đáp: “Phương tiên sinh không cầm lo lắng! Trước đó tôi sẽ cùng cậu ký tên lên một hợp đồng, nếu như trong quá trình điều trị phát sinh bất kỳ một tranh cãi nào, tôi sẽ không truy cứu trách nhiệm của cậu, mà ngược lại sẽ bồi thường! Tôi chỉ cầu cậu dùng tài năng của mình mà giúp cho con tôi! Trong khoàng thời gian đó, cậu hoàn toàn không cần bận tâm đến các vấn đề khác, chỉ cần đem mình trở thành một người bảo mẫu bình thường là được!” Phương Nho ngẫm nghĩ một hồi, ngẩng đầu lên nói: “Ngài Nguyên, tôi vẫn còn một nghi vấn! Trong nước có nhiều bác sĩ tâm lý ưu tú như vậy, tại sao ông cứ nhất quyết phải chọn tôi?” Lão gia cười cười, trả lời: “Đầu tiên, là cậu mới về nước chưa lâu. Ở trong nước còn chưa nổi tiếng, cho nên có thể dễ dàng cho nó không có ngờ vực vô căn cứ. Cậu phải biết rằng, tất cả các bác sĩ tâm lý từ lớn đến nhỏ tại quốc gia này, nó đã đều gặp hết. Thứ hai, cậu còn trẻ, bề ngoài dễ nhìn, càng giống như một cậu thanh niên mới tốt nghiệp ra trường, sẽ không làm nó phản cảm. Cuối cùng, trừ bỏ bề ngoài tri thức, cậu còn am hiểu nhiều thứ, tính cách ôn hoà, phi thường thích hợp để chiếu cố nó!”   Mời các bạn đón đọc Boss! Xin Đừng Nóng Nảy của tác giả Tuyết Nguyên U Linh.