Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Không Có Kiếp Sau

Edit: Bi Thể loại: ảo tưởng không gian, hoan hỉ oan gia, khoa học viễn tưởng, tương lai giá không, 1×1, HE. "Mọi việc xảy ra trong thế giới này đều vì con mà sinh ra" Nhân vật chính: Mục Căn, Olivia Nhân vật phụ: Alpha, Sigma… *** Thể loại: đam mỹ, ảo tưởng không gian, khoa học viễn tưởng, người máy, cơ giáp, khủng long biến hình, 1×1, HE. Số chương: 274 + 2 Phiên ngoại mới viết sau này. Sau hai ngày cuối tuần vứt bỏ hồng trần ôm điện thoại đọc truyện và chỉ đọc truyện, đọc tới đọc lui đã mấy lần rồi mà vẫn chưa đã ghiền, mình quyết định bắt tay vào viết review cho đỡ bấn, nhân tiện giới thiệu cho mọi người một bộ truyện cực hay ^_^   Trước hết xin nói rõ, mình không phải fan đam mỹ :D. Tỉ lệ đam : ngôn mà mình đã đọc trong 6 năm lăn lộn giới ngôn tình Trung Quốc vừa qua vào khoảng 1:100 (← Ghi chú: Theo trí nhớ tàm tạm của mình thì mình đã đọc được 4 bộ đam, trong đó đã bao gồm “Không có kiếp sau”). Ngoài ra mình cũng hổng phải fan của truyện Cơ giáp or Người máy gì đó luôn, vì hồi trước đọc trúng hai truyện mà thấy hổng hợp khẩu vị lắm nên đã không đọc nữa. Sau khi chính thức bắt đầu “nghiệp” sáng tác, mình đã và đang ấp ủ viết một tác phẩm về chủ đề phép thuật, học viện gì gì đó, sau đó thì được một chị bạn giới thiệu cho “Không có kiếp sau”, bảo là… đọc đi để lấy cảm hứng viết. Sau ba tháng chần chừ vì thấy thể loại không hợp gu, cuối cùng vào một chiều thứ Sáu mát mẻ, mình đã quyết định đọc. Và rồi… không dứt ra được. Có thể nói là đến hôm nay, “Không có kiếp sau” đã chính thức trở thành một trong những bộ truyện iu thích nhất nhất nhất của mình, số ít bộ trên 200 chương mà mình đọc cực kỳ cẩn thận, không lướt chương nào, đọc xong còn nhai đi nhai lại nhai tới nhai lui đến mức thuộc lòng từng câu thoại. (← Ghi chú quá trình đọc: Từ 6h chiều thứ Sáu đến 4h sáng thứ Bảy hôm sau xong chương 161, sau đó đuối quá ngủ tới 9h sáng, và rồi lại đọc tiếp, đến 5h chiều thì xong 274 chương. Sau đó lại dành nguyên ngày Chủ Nhật nhâm nhi lại và tìm Phiên Ngoại =]].) Okie! Lảm nhảm đủ rùi, giờ tới phần chính ha! Nội dung “Không có kiếp sau” nói về gì? Quá trình học tập và phấn đấu của hai cậu nhóc tính cách hoàn toàn khác nhau, từ lúc còn bé, là hai đứa nhóc không cha không mẹ, hầu như không có gì trong tay, cho đến lúc trưởng thành, trở thành hai đại nhân vật quan trọng nhất của thế giới trong truyện. Mục Căn và Olivia. Tuy tính cách của Mục Căn và Olivia khác nhau hoàn toàn nhưng mối quan hệ của hai đứa không phải kiểu oan gia cãi nhau suốt ngày vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, mà là bạn bè thân thiết nhất của nhau, hoạn nạn sinh tử có nhau. Như tác giả từng nói, thế giới đối với Mục Căn chỉ có hai màu trắng và đen (thiện và ác), còn thế giới trong mắt Olivia có màu đen, màu xám đậm đậm nhạt nhạt và chút xíu màu trắng. Mình nghĩ, 90% của “chút xíu màu trắng” đó chính là Mục Căn, và 10% còn lại “gia đình” của Mục Căn – cũng là gia đình của Olivia, cùng với những người hàng xóm đáng yêu ở hành tinh Bạch Lộ. Cùng là thiên tài nhưng với hai tính cách khác nhau, con đường mà cả hai đi từ những nhân vật vô danh thành đại nhân vật cũng khác nhau. Olivia ngay từ đầu bị quẳng vào Học viện quân sự đế quốc, một đường thẳng tiến bước vào Quân đội. Con đường cậu đi tràn ngập loại khí thế lãnh đạo nguy hiểm khiến người khác e sợ cùng những thủ đoạn sắc bén, quyết liệt. Mục Căn thì vòng vèo hơn, từ khoa Ẩm thực của Học viện tổng hợp đế quốc (← chọn lộn ngành), sau đó thành chỉ huy viên giao thông, rồi đến làm thư ký cho Thủ tướng ở Quốc vụ viện. Cậu dùng thái độ thân thiện, khiêm nhường, thấu hiểu đối tượng giao tiếp, năng lực quan sát và tính tỉ mỉ cùng thành tích khủng trên mọi phương diện (← ngoại trừ Ẩm thực) lấy được sự tín nhiệm và phục tùng của mọi người. Minh xin nhắc lại lần nữa rằng đây không phải là câu chuyện tình yêu ngọt ngào sướt mướt hường phấn hay bá đạo chiếm đoạt gì hết, mà là câu chuyện về sự trưởng thành của hai chàng trai thiên tài. Phần lớn thời gian trong truyện cả hai không ở cùng nhau, phải sinh hoạt ở hai môi trường khác nhau, một năm chắc gặp nhau được 1-2 lần T_T. Tuy nhiên chỉ cần nghe tin người kia gặp nguy hiểm thì người còn lại sẽ tìm mọi cách để cứu trợ. Họ không vì nóng nảy mà hành động bốc đồng, ngược lại mọi việc đều có tính toán kỹ lưỡng, kế hoạch rõ ràng cùng sự tín nhiệm tuyệt đối dành cho đối phương. Chính nhờ vậy mà cho dù bạn đọc là người kỳ thị đam mỹ thì cũng sẽ không cảm thấy mối quan hệ giữa họ phản cảm (Ghi chú: còn nếu bạn đọc không kỳ thị đam mỹ thì seo? À, thì sẽ phát cuồng như mềnh ~~~). Hai – Tuyến nhân vật chính phụ đáng yêu chết được: Điểm này thì có thể nói là rất giống với “Đến phủ Khai Phong”. Nhân vật chính nhiều đất diễn nhất thì khỏi nói, nhưng tuyến nhân vật phụ – từ gia đình người máy, thú cưng đến hàng xóm, bạn bè của nhân vật chính – toàn bộ đều được chăm sóc rất kỹ lưỡng. Mỗi nhân vật đều có đất diễn vừa đủ, có những nhân vật tưởng chừng chỉ là xuất hiện chớp nhoáng rồi thôi, nhưng không ngờ đến đoạn nhân vật chính cần hỗ trợ thì sẽ lại xuất hiện như kỳ tích – nhưng vẫn rất logic và hợp lý, tạo nên một mạch truyện hoàn chỉnh. Lúc đó người đọc chỉ có thể ồ lên mà rằng, thì ra vai trò của nhân vật này trong truyện là như vậy! Cũng nhờ tuyến nhân vật phụ được xây dựng quá xuất sắc nên có thể nói, “Không có kiếp sau” vừa là câu chuyện về sự trưởng thành và vươn lên của hai nhân vật chính, nhưng cũng vừa là câu chuyện về sự trưởng thành và vươn lên của một học viện, một hành tinh, và rộng hơn nữa là cả một đế quốc.   Ba – Ngôn từ dịch cực chuẩn, cực thuần Việt, nhất là mấy câu thể hiện tiếng lòng của nhân vật. Tụi học sinh trường quân sự tính cách trẻ trâu ưa đánh đấm thì mấy câu chửi thầm luôn mở đầu bằng “Đờ mờ”, “Đậu xanh”, “Mọe nó”… (← Ghi chú: mình không phải kiểu người thích nói mấy từ đó, lúc chat với bạn bè cũng không luôn, nhưng mà lúc đọc truyện không hề thấy kỳ thị mà chỉ thấy mắc cười khủng khiếp). Mấy ông đại tướng đại tá thì tiếng lòng cũng nhiều sắc thái lắm, đa phần nghiêm túc nhưng lắm lúc cũng rất khôi hài.  Còn tiếng lòng của thú cưng thì cưng thôi rồi luôn, như đoạn con Sừng To của Olivia cứ phải ăn đống đồ ăn dở tệ của Mục Căn nấu mỗi ngày mà không nói được, chỉ có thể khóc thầm: “Moo ~ nhiều lắm ~ moo! Thứ khó ăn nhiều muốn chết luôn…” Mấy đoạn này mình vừa đọc vừa lăn lộn cười như điên, nhiều khi còn bấn tới mức tự giả giọng đọc lên mấy câu tả tiếng lòng của nhân vật kiểu này. Vậy nên, thật sự rất cảm ơn nhóm dịch truyện – nhà Bi – rất nhiều luôn!   Bốn – Vấn đề “bàn tay vàng”. Không biết mọi người thế nào chứ mình thì cũng thích thể loại truyện có một chút “bàn tay vàng” trong đó. Và mình confirm là truyện này có “bàn tay vàng” nha, nhưng mà, cực hài và cực hợp lý, với lại cũng vừa đủ chứ không tràn lan đại hải. Đảm bảo không làm mọi người khó chịu. Năm – Level tưởng tượng/sáng tạo trong truyện. Mình từng đọc qua vài bộ ngôn tình cũng thể loại người máy/ người ngoài hành tinh/ zombie, nhưng mà thật sự mà nói thì mình không ngấm nổi, đều là lướt lướt qua để đọc về sự phát triển tình cảm của nhân vật chính như mì ăn liền, rồi xong hết bộ thì không lưu lại gì trong đầu hết. Mình cũng hiểu là thể loại này đương nhiên yêu cầu level tưởng tượng/ sáng tạo cực cao, nhưng có lẽ trình mình chưa tới hoặc là hổng được may mắn lắm, nên trước đây mình toàn vớ trúng mấy quyển có sự phức tạp vượt quá sức tưởng tượng của bản thân, cảm thấy quá “ảo”, rồi đâm ra không thích thể loại này luôn. Nhưng mà cũng thiệt may mắn là bà chị bạn mình đã kiên trì thuyết phục mình đọc bộ này, để rồi giờ ghiền luôn ^_^. Có thể nói là level sáng tạo của bộ này hoàn toàn chấp nhận được, rất dễ hiểu, rất hợp lý, cũng rất từ từ, từ thấp đến cao, từ hẹp đến rộng, từ đơn giản đến phức tạp, thành ra đến cuối truyện dù có một số tình tiết cũng “cao” ngang tầm mấy truyện mình từng đọc, nhưng do phần nền trước đó được xây dựng chắc nên đọc đến cũng không cảm thấy khó hiểu hay khó chịu. Tóm lại là hai chữ: Tuyệt vời! ~(≧▽≦)~ Được rồi, mình chỉ viết được nhiu đây thoai, phần còn lại để mọi người tự trải nghiệm nha ???? Sờ-poi nhìu quá lại mất hay hí hí. Nguyên Ninh - nuisongnhuhoa.wordpress.com *** Nguyên tác: Nguyệt Hạ Tang 月下桑  Trans/Edit: Nhà Bi  Thể loại: Khoa học viễn tưởng, vũ trụ, tương lai giá không, thanh mai trúc mã, hài moe Năm hoàn thành: 2015 Năm xuất bản: 2016 (NXB Tri thức Thế giới, Trung Quốc) Năm chuyển thể anime (dự kiến): 2017   “Không có kiếp sau” là bộ đam mình thích nhất trong vòng 2 năm qua, cũng là bộ đam duy nhất mình đặt mua sách giấy từ trước đến nay, đơn giản vì có thể giở một chương bất kì ra đọc lại bất cứ lúc nào mà không hề cảm thấy nhàm chán. Nếu phải mô tả, thì nó là một dạng truyện thiếu nhi dành cho người lớn, tương tự như Hoàng Tử Bé, trong thân xác một cuốn hài moe dạng Doraemon hay Mít Đặc. Nếu phải nói điều gì đáng tiếc, thì là tag đam mỹ có thể sẽ khiến công chúng của nó hẹp đi rất nhiều so với phần nó đáng được nhận. Nói đam mỹ, chi bằng nói đó là một câu chuyện về con người, à không, sinh vật, à, cũng không nốt. Thế giới của những đứa trẻ, khủng long biết nói và người máy biết yêu thương. Thế giới không hiền hòa, có khủng long hoang dã và khủng long biến hình người ăn thịt lẫn nhau, đấu tranh sinh tồn theo cách nguyên thủy nhất, cũng có chiến tranh, có tâm cơ thủ đoạn, tàn nhẫn và triệt hạ lẫn nhau theo những cách rất người, có những khoảng tối hiện thực như Olivia ở Học viện Quân sự. Nhưng cả thế giới đó đều đang bị cảm hóa, biến đổi và xoay chuyển quanh sự xuất hiện của thiếu niên Mục Căn – đúng như tinh thần của lời đề từ:“这个世界,为你而生——” – “Thế giới này, vì con mà sinh ra”; hay như cách nói hài hước của một bạn đọc mà tác giả lấy lên làm đề từ: “Không có? Đến, sinh!” (Chơi chữ: 没有来生 = không có kiếp sau; 没有 = không có; 来 = đến; 生 = sinh ra, tạo ra) Mục Căn, chính là một thiếu niên có thể biến không thành có như thế. Bạn như loài cỏ dại có sức sống vô tận, lan tỏa vô tận. Bạn đối tốt với tất cả mọi người, nhưng không bạch liên hoa. Bạn yêu thương một cách hồn nhiên, quan tâm một cách hồn nhiên, tàn nhẫn, quyết liệt một cách hồn nhiên, và đến… đút lót cũng hồn nhiên nốt. Nhưng Mục Căn không chỉ tạo ra, bạn còn khám phá ra, khai quật ra những điều tích cực. Có bạn, Olivia mới biết đến bà cụ Beati hàng xóm hóa ra là một danh y hàng đầu đế quốc, cuối đời thực hiện ước mơ làm thợ đóng giày, và khi làm thợ giày cũng như khi làm bác sĩ đều tinh tế, tỉ mỉ đến tận cùng. Những hành động của Mục Căn nhiều lúc có vẻ như ngược đời, không biết tính toán, nhưng lại tạo ra kết quả hài hòa đến bất ngờ, như khi tặng đồng hồ trị giá 150 triệu cho người bán thức ăn nhanh, rồi tặng nốt hộp nhạc trị giá 150 triệu cho thầy hiệu trưởng Argos. Bạn đại diện cho sự cân bằng nguyên thủy của tự nhiên, để giữ một Olivia rất người bên bờ vực hố đen hận thù đặc sản của con người. Từ những truyện đầu còn trúc trắc của hệ liệt “Chú khủng long đáng yêu”, đến “Không có kiếp sau”, Nguyệt Hạ Tang đã chuyển tải khá nhuần nhuyễn những xung đột và nhất quán giữa con người nguyên thủy với con người xã hội, những câu hỏi luận đề về tính nhân văn của việc tạo ra trí tuệ nhân tạo. Chi tiết về các phụ huynh người máy, bà Dolai, thân thể bán cơ giới và đứa con người máy Bạch Vân Đóa Đóa của bà đã xóa nhòa khoảng cách giữa người và máy, giải quyết những giới hạn phức tạp một cách cực kì đơn giản.   Người máy trí năng có linh hồn không? Nếu không, thì sao lại biết yêu thương? Nếu có, thì sao lại không có kiếp sau? Những suy tư hoặc thoáng qua, hoặc dằn vặt đến rơi nước mắt như thế, đan xen giữa một cuốn truyện moe moe, lại hài hòa đến lạ. P/s: Trích dẫn được lấy từ bản dịch/edit nhà Bi. Mình biết đến bản dịch/edit khi nó đã hoàn thành, và phải nói đây là bản cực cực dễ thương, dù cho ai làm lại cũng khó làm hay hơn được. Có một số lỗi sai nhỏ, ví dụ “đế long trăng rằm” thực ra là “đế long trăng khuyết” – cách nói màu mè để mô tả long thú có một cái sừng cong; nhưng cái tên này nghe dễ thương quá đến nỗi lúc quen rồi chính mình cũng không muốn đổi lại =]]] *** [Con nói muốn ánh sáng, thế giới này liền có ánh sáng. Giây phút thế giới của ta lung lay sắp đổ, sắp bị hủy hoại trong thoáng chốc, con tựa như vầng thái dương ban tặng ánh sáng cho đời ta. Từ nay về sau, thế giới của ta tồn tại vì con!] Ban đầu mình tìm đến Không Có Kiếp Sau chỉ vì tag tương lai giá không, thậm chí lúc đọc vài dòng đầu tiên mình cũng không nghĩ rằng mình sẽ nảy sinh tình yêu sâu đậm với bộ truyện này như vậy. Nhưng lúc này đây, Không Có Kiếp Sau là bộ truyện top 1 trong lòng mình. Không Có Kiếp Sau lấy bối cảnh là tương lai tinh cầu, nơi mà phi thuyền bay vèo vèo và có rất nhiều hành tinh hợp thành một Đế quốc. Mở đầu truyện là cảnh sáu người máy quân dụng cao cấp dùng phi thuyền chạy trốn khỏi sự truy nã của con người, vì sắp cạn kiệt nhiên liệu, họ đành phải hạ cánh khẩn cấp trên một hành tinh hoang vắng nằm ngoài bản đồ Đế quốc. Ở hành tinh này, họ bất ngờ gặp một bé con người Trái Đất mới 4 tuổi tên là Mục Căn và người máy bảo mẫu lỗi thời cũ nát có tên được lấy từ chữ cái A. Tại sao ở một hành tinh hoang vắng thế này lại xuất hiện một bé con mới 4 tuổi? Bé con này vừa gặp họ lại còn chạy đến gọi ba ơi? Những người máy quân dụng cao cấp lại thiếu thường thức về sinh hoạt đời thường này sẽ bắt đầu công cuộc nuôi dạy loài người duy nhất là bé Mục Căn như thế nào đây? Với văn phong chắc tay, tinh tế, hài hước và giàu cảm xúc, Nguyệt Hạ Tang sẽ đưa các bạn đến với một câu chuyện vô cùng cảm động và dễ thương về quá trình trưởng thành của hai bé Mục Căn và Olivia dưới sự nuôi dưỡng của nhóm người máy. Các bạn thử nghĩ xem, một nhóm người máy quân dụng cứng nhắc và thiếu thường thức lại cố gắng học theo cách nuôi dạy trẻ con loài người từ một quyển sách hướng dẫn của người Trái Đất xưa để lại, ví như trong một gia đình, trẻ con sẽ phát triển tốt hơn nếu có anh chị em, từ đó người máy Sigma mới ra lò lơ ngơ được phân công làm em trai của bé Mục Căn, rồi họ lại phân chia dạy các môn toán, văn, mỹ thuật… với quy chế học và thi cử y hệt Trái Đất xưa cho bé, sau cùng còn tổ chức một buổi lễ tốt nghiệp long trọng nữa. Đáng thương bé Mục Căn, dù đã là người Trái Đất cuối cùng còn sót lại trên hành tinh này mà vẫn không thoát khỏi hệ thống thi cử ấy, tất nhiên, Sigma là em trai của Mục Căn nên cũng được hưởng chế độ học tập y hệt cậu. Vì cậu, họ đã học rất nhiều thứ như học cách vỗ tay để chúc mừng cậu tốt nghiệp mẫu giáo (chương trình từ mẫu giáo đến tiến sĩ của Trái Đất chỉ bằng mẫu giáo của Đế quốc thôi hà), học cách xoa đầu và ôm để an ủi cậu v.v… Sau khi Mục Căn tốt nghiệp dĩ nhiên là phải tìm trường học cao hơn rồi, và thế là các phụ huynh người máy lại bắt đầu tìm cách chạy trường điểm cho con bằng cách hack hệ thống của Bộ giáo dục va đào tạo và Bộ tài nguyên và môi trường của Đế quốc để Mục Căn đạt tiêu chuẩn dự thi vào Học viện. Rất nhiều chuyện đời thường với con người như thế, nhưng vì phụ huynh là một nhóm người máy quân dụng mà câu chuyện đều trở nên rất moe, mang nét ngô nghê đơn thuần và hài hước, nhất là rất ấm áp tình cảm gia đình. Sau đó Mục Căn ôm 5 cái đầu người máy – vì để ráp phi thuyền cho cậu đi học mà họ dùng nguyên liệu từ chính thân thể của họ nên chỉ còn lại 5 cái đầu thôi – cùng Sigma rời khỏi hành tinh hoang vắng này và lên đường đến Đế quốc. Trên đường họ gặp Olivia và Manh Manh – người máy bảo mẫu của Olivia, và thế là gia đình họ lại có thêm hai thành viên mới. [“Đếm ngược thời gian phi thuyền cất cánh… Bốn mươi lăm giây… Bốn mươi bốn giây…” Ai dè cùng với tiếng đếm ngược của Alpha, Mục Căn thực sự chạy tới chỗ họ. Phóng như tên bắn về phía nhóm người máy, Mục Căn quả quyết xách Eta lên. “Con nhầm rồi, chúng ta không phải hành lý…” Eta nhịn không được phải nhắc nhở cậu. “Hành lý thế nào được, mọi người là người thân quan trọng nhất của con nha!” Mục Căn nhặt hết mấy cái đầu lên rồi ôm vào lòng bằng tốc độ nhanh nhất, rồi dùng tốc độ nhanh hơn chạy về phía phi thuyền. Bấy giờ nhóm người máy mới nghĩ: Hình như từ đầu đến cuối… bọn họ đâu hề nói với Mục Căn những lời này. Bởi “tâm” không muốn chia cách, nên chẳng ai trong số họ nói ra lời ly biệt, họ cho rằng Mục Căn làm nhân loại hẳn sẽ hiểu được. Song Mục Căn thế mà lại mang họ theo.] Olivia là một cậu bé lớn lên từ hoàn cảnh khắc nghiệt ở cô nhi viện, vì thế cậu lúc bấy giờ còn mang tâm tính trẻ trâu và hơi hướng phản xã hội. May thay, vì gặp gia đình Mục Căn đúng lúc, sau đó hai đứa trở thành bạn của nhau, nhóm người máy cũng xem Olivia là đứa nhỏ nhà mình mà chăm sóc, từ đó Olivia cũng được cảm nhận tình cảm ấm áp gia đình, dần cũng trở thành một bé ngoan như Mục Căn. [“Ừ, thật mà. Cậu không phải bạn tớ sao? Ba ba nói, bạn bè với nhau phải biết san sẻ nha ~” Tuy Mục Căn chưa từng có bạn, nhưng ba ba vẫn giải thích từ bạn bè cho cậu nghe. Bất đồng với người máy, trong cuộc đời ngắn ngủi của mình, nhân loại sẽ trải qua vô số sự kiện và hằng hà cảm xúc. Trên đường đời, họ sẽ gặp được người thân, người yêu, bạn bè, người qua đường và kẻ thù, họ sẽ vì những người này mà nếm trải tình thân, tình yêu, tình bạn, đạo nghĩa và thù hận. Những tình cảm ấy, đến tận cuối đời người máy cũng chẳng hiểu được, song họ lại cho đây là chuyện Mục Căn nhất định phải trải qua trong tương lai, thế nên mới vắt cạn óc, lật hết tất cả sách nói về tình cảm, rồi quy nạp tổng kết cho Mục Căn biết. Bạn bè, là khi trong túi áo con chỉ còn mỗi quả trứng rồng, nhưng con vẫn sẵn lòng chia cho bạn con phân nửa — người máy A bảo với Mục Căn như thế. Mắt Olivia sáng lên ngay tắp lự. “Được, kể từ giờ cậu là bạn tôi.” Giọng điệu trở nên hết sức trịnh trọng, giờ đây, đổi thành Olivia vươn tay về phía Mục Căn.] Cũng bắt đầu từ đó, cuộc phiêu lưu của hai đứa trẻ và nhóm người máy đến với thế giới rộng lớn bên ngoài bắt đầu. Họ sẽ cùng nhau khám phá thuyền âm hồn, đưa Bạch Vân Đoá Đoá về nhà gặp bà Dolai, sau đó cùng đi thi vào khoa ẩm thực của Học viện tổng hợp đế quốc v.v… Trong cuộc phiêu lưu đó gia đình Mục Căn và Olivia sẽ gặp gỡ rất nhiều người tốt như bà Dolai, Bạch Vân Đoá Đoá, các ông bà hàng xóm ở khu buôn bán Adori, các bạn học và thấy hiệu trưởng ở Học viện,… Trong câu chuyện này, các bạn sẽ cảm nhận sâu sắc về tình thân, tình bạn, tình yêu, tình làng nghĩa xóm, tình đồng đội, tình người với nhau. Dù là bối cảnh tương lai tinh cầu nhưng dưới ngòi bút của chị Tang, độc giả sẽ cảm thấy rất gần gũi với những chuyện như đi học, đi thi (và thi lại), phụ huynh nhóm người máy chạy trường điểm (gian lận) cho 2 đứa nhỏ nhà mình, mở tiệm bán bánh bao, gặp gỡ hàng xóm, đi du lịch, đi thực tập tốt nghiệp, đi làm, đi chiến đấu,… Rõ ràng là bình dị như thế, nhưng chị Tang lại viết vô cùng thú vị và mới lạ đủ để hấp dẫn độc giả dõi theo đến chữ cuối cùng, sau đó sẽ tiếc nuối sao chị Tang không viết dài thêm nữa. Truyện hài hước vui vẻ là thế, nhưng cũng có những đoạn khiến người đọc lặng đi vì cảm động, như đoạn Bà Dolai chờ đợi cả ngàn năm thậm chí phải lần lượt thay các bộ phận trong cơ thể thành máy móc để duy trì sự sống, mục đích cũng chỉ vì đợi đứa con Đoá Đoá của bà trở về; hay như nhóm người máy bảo mẫu vì chủ nhân mà lần lượt hy sinh giữa trời sao. [Tạm biệt, Số 21, xin đừng báo tin này cho chủ nhân tôi biết, cứ để cậu ấy tưởng tôi vẫn đang trên đường về nhà đi. Tạm biệt… Tạm biệt… Nếu người máy có thể có kiếp sau như nhân loại, hy vọng kiếp sau có thể về nhà. Ngày ngày đi chợ, trông coi gia súc, chuyên tâm phục vụ chủ nhân, rồi… Không bao giờ muốn xa nhà nữa. Tạm biệt. Người máy Viên Đá bước ra khỏi cửa khoang.] Và ông chú Boone hy sinh giữa bầu trời sao khi đưa các đồng đội cũ về nhà. [Không thể xuất phát cùng mọi người, song chí ít có thể dẫn mọi người về. “Chúng ta về nhà thôi.” Khoảnh khắc Tokto Lanhaida phá cửa mà ra, Boone — Boole Fatt Ryan thốt ra câu nói cuối cùng trong nhân sinh dài lâu của mình. Bởi là môi trường chân không, di ngôn của ông chẳng ai nghe thấy. Đến tận lúc vĩnh biệt cõi đời, mắt ông vẫn mở to, trời sao rực rỡ của đế quốc phản chiếu vào đôi mắt xám, tĩnh lặng mà xán lạn vô vàn.] Truyện hướng sáng, nơi cái thiện lan tràn khắp mọi nơi, lòng tốt được thắp sáng, cái xấu bị trừng phạt, và những điều tốt đẹp được nhân rộng. Truyện cũng rất “bé ngoan”, nào là trước khi ăn phải rửa tay, trước khi ngủ thì phải oánh răng, đi picnic thì phải dọn rác trước khi rời đi, đi học thì ngồi bàn đầu và nghe thầy cô giảng, cố gắng để được làm lớp trưởng, được giúp đỡ thì biết cảm ơn, có lỗi thì phải xin lỗi, lễ phép và biết chào hỏi với người lớn v.v… Một điều mình vô cùng thích ở truyện này cũng như các bộ truyện khác của chị Tang là rất chú trọng bốn chữ “đối nhân xử thế”. Đôi khi, một người sẽ trở nên tốt đẹp hay xấu xa cũng chỉ vì bốn chữ này mà thôi. Olivia, một cậu bé luôn tỏ ra ngầu lòi u ám nhưng thật ra tâm hồn rất nhạy cảm và đơn thuần, nếu cậu bị đối xử tệ một chút, cậu sẽ muốn hủy diệt người đó, thậm chí hủy diệt cả hành tinh, nhưng chỉ cần có người thương yêu cậu, cho cậu hơi ấm của nơi gọi là nhà, thì cậu sẽ vì họ mà trở nên lương thiện và tốt đẹp. Chính xác hơn, truyện là một cuộc cảm hoá thế giới, và Mục Căn là người đã dùng trái tim lương thiện, tươi sáng và nhiệt thành của mình để cảm hoá mọi thứ. Mình thích những con người và người máy hiền hoà trong đó, thích cái cách họ đối xử với nhau, thích tính nhân văn trải rộng và len lỏi trong từng góc nhỏ của truyện. Theo từng chương truyện, những câu chuyện của rất nhiều người và người máy được kể ra, nổi lên bề mặt, có nước mắt, có nụ cười, có cả bùi ngùi năm tháng, rồi lắng đọng giữa những vì sao. Dù mỗi người đều có một câu chuyện riêng, nhưng đều rất tốt, tốt lắm, cho dù có hy sinh, có chết, linh hồn có hoà tan vào vũ trụ, cũng vẫn mỉm cười vì họ đã sống rất tốt. Theo như lời một bạn từng viết, truyện là một bản hoà tấu giữa các yếu tố hài, moe và cảm động, từ đó bộc lộ giá trị nhân văn sâu sắc về sự hy sinh, lòng biết ơn và thực hiện lý tưởng. P/s: Trích đoạn được lấy từ bản edit của Bi. Mời các bạn đón đọc Không Có Kiếp Sau của tác giả Nguyệt Hạ Tang.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hoa Thiên Cốt (Fresh Quả Quả)
Một bước bước lên, một bước mỉm cười. Một bước bước lên, một bước quặn đau. Một bước bước lên, một kiếp tàn lụi. Dù cho kí ức có bi thương tới đâu, ta vẫn cười, không muốn quên đi. “Tình yêu cao thượng? Đó đơn giản chỉ là lời đầu môi chót lưỡi? Hay là một thứ phải hiến dâng hạnh phúc của đời mình, hy sinh tất cả mọi thứ mới có được? Đời này ta sống vì Trường Lưu, sống vì tiên giới, sống vì chúng sinh, nhưng chưa từng làm gì được cho nàng ấy. Ta không phụ Trường Lưu, không phụ Lục giới, không phụ trời đất, nhưng cuối cùng lại phụ nàng ấy, phụ cả bản thân ta.” “Chàng là người dịu dàng nhất thế gian, cũng là kẻ vô tình nhất thiên địa. Ta cố gắng suốt bao năm cũng không thể hiểu được chàng, nhưng giờ thì đã không cần và cũng không muốn hiểu nữa rồi, chết hay sống, chàng đang nằm trong tay ta, ta muốn thế nào cũng được.” “Ta không có sư phụ, không có bạn bè, không có người yêu, không có con cái, trước kia ta tưởng rằng ta có cả thiên hạ, nhưng hóa ra tất cả đều là giả. Người yêu ta, vì ta mà chết, người ta yêu, một mực muốn ta chết. Người ta tin, phản bội ta, người ta nương tựa, ruồng bỏ ta. Ta không cần gì, cũng chẳng cầu chi, chỉ muốn sống thật đơn giản, nhưng ông trời bức ta, chàng cũng bức ta! Chàng tưởng rằng đến bây giờ ta còn có thể quay đầu lại sao?” "Hoa Thiên Cốt bỗng nhớ lại lần đầu tiên gặp người ở Dao Trì năm ấy, hoa nở như biển, gió cuộn như sóng, Bạch Tử Họa bước từng bước về phía nàng, từng đóa sen nở rộ đằng sau gót người. Còn nàng, lạc cả hồn phách." Tìm mua: Hoa Thiên Cốt TiKi Lazada Shopee Trong tay người không kiếm nhưng lại như có kiếm. Ảnh ảo dưới nước càng tỏa sáng rực rỡ, chúng bay lên vẩn quanh Bạch Tử Họa. Thanh kiếm màu bạc như có như không trong tay người trên chỉ trời dưới chỉ đất. Bỗng nhiên tất cả nước sông đều ngừng chảy, con sóng cũng đọng lại thành hình, rồi nháy mắt dựng thẳng lên dưới chân người, dâng thành ngọn sóng lớn, Bạch Tử Họa chỉ dùng kiếm khí, con sóng lập tức tan thành từng mảnh nhỏ. Bao nhiêu năm sau, Hoa Thiên Cốt thường nhớ lại hình ảnh sư phụ đứng trên dòng sông múa kiếm dưới trăng cho nàng xem, đó là cảnh đẹp nhất mộng ảo nhất trong cuộc đời nàng. Nếu có thể, nàng nguyện không tiếc sinh mạng trao đổi, chỉ để một lần nữa quay trở lại làm hòn đá nhỏ bên cạnh người. “Hoa Thiên Cốt” - Tiểu thuyết Tiên hiệp đầy sức cuốn hút! - Hoa Thiên Cốt thuộc thể loại tiểu thuyết tiên hiệp, xoay quanh hai nhân vật chính là Hoa Thiên Cốt và Bạch Tử Họa. - Hoa Thiên Cốt là một trong những tác phẩm được giới trẻ chờ đón của tác giả Fresh Quả Quả, tác giả được yêu thích với những tựa sách hay, được nhiều bạn đọc quan tâm. Trọn bộ 2 tập của tác phẩm Hoa Thiên Cốt sẽ làm hài lòng các độc giả yêu thích thể loại ngôn tình. Các đoạn tả cảnh, tả tiên, nói về bối cảnh, về âm luật thật sự rất cuốn hút. Nội dung không lan man mà đủ ý và hấp dẫn. Các nhân vật được khắc họa đầy sức hút.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Hoa Thiên Cốt PDF của tác giả Fresh Quả Quả nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Yêu Tinh Chân Dài (Phượng Cửu An)
Lạc Minh Kính - chàng trai vô cùng nổi tiếng trong giới nam mặc nữ trang lúc này đang vội vàng chạy tới hội triển lãm Anime. Trên đường đi, xe đạp của anh quẹt trúng chiếc Maserati. Chủ xe là một mỹ nữ đeo kính râm, cong môi cười: “Không sao, tôi có bảo hiểm.” Mép váy đỏ rực của Lạc Minh Kính đón gió tung bay, anh vô cùng cảm kích: “Thật sự không cần bồi thường sao?” Giọng nói trầm thấp này… Tìm mua: Yêu Tinh Chân Dài TiKi Lazada Shopee Nữ tổng giám đốc hạ kính râm, nhỏ nhẹ đáp: “Là nam à? Vậy phải bồi thường nhé.” “Cô đang kì thị giới tính!” Nam chính kinh nghiệm dày dặn trong giới nam mặc nữ trang mở phòng vẽ tranh văn nghệ - tiểu yêu tinh Lạc Minh Kính VS Nữ chính tổng tài - chị gái chân dài bá đạo lắm tiền Thời Mẫn. Tác giả viết chơi, bánh ngọt bé nhỏ.Nam chính là thanh niên ba tốt, đa tài đa nghệ tốt tính, điềm đạm nho nhã bình tĩnh đầy mị lực, mê tiền một cách ngại ngùng.Mọi người đừng cướp đoạt bà xã với nam chính!Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Yêu Tinh Chân Dài PDF của tác giả Phượng Cửu An nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Yêu Thương Trao Anh (Scotland Chiết Nhĩ Miêu)
Cuộc hôn nhân của hai người họ thực ra chỉ là một quyết định chóng vánh. Lương Hoà - cô phóng viên yếu đuối mang trong mình nỗi đau quá khứ, khi quyết định lấy anh chỉ đơn giản là vì cô cần một chỗ dựa và anh đã mang đến cho cô cảm giác bình an. Còn Cố Hoài Ninh đến với cô phải chăng là để tháo bỏ nút thắt trong lòng với hai người phụ nữ ở quá khứ và hiện tại? Bởi gia cảnh của mình, cô luôn thu mình trước anh và gia đình anh, cô thận trọng khi thể hiện tình cảm với anh và cũng thận trọng trước sự quan tâm của anh. Anh thì với bản tính quyết đoán, dứt khoát của nhà binh, cũng luôn thể hiện tình cảm với cô theo cách lạnh lùng điềm tĩnh nhất. Hai người họ kẻ qua người lại như thế, khiến cho đối phương vẫn luôn hoài nghi về tình cảm của mình, và họ trở nên xa cách - anh để mặc cô làm những gì mình thích, còn cô thì dường như luôn đứng ngoài cuộc sống của anh. Thứ tình cảm mong manh giữa hai người những tưởng sẽ khiến cho cuộc hôn nhân của họ trở nên nhạt nhoà, nhưng rồi những biến cố trong cuộc sống đã đưa họ đến gần nhau hơn. Từ việc đối phó với bà mẹ chồng luôn tìm mọi cách để được ở gần con trai và con dâu, việc đối phó với tay tổng biên tập luôn thầm thương trộm nhớ Lương Hoà, đến việc xử sự ra sao khi cô biết cô gái trước kia từng yêu anh đã chấp nhận lấy anh trai anh chỉ vì muốn được ở gần anh rồi cuối cùng lại chết vì chứng stress trước khi sinh. Và đỉnh điểm hơn là khi sự thật về thân thế của cô cứ lần lượt bị phơi bày. Lương Hoà đã suy sụp khi biết rằng ba cô trước khi qua đời đã mang tội danh tham ô, và cảm giác mình không xứng với anh chưa bao giờ lớn đến vậy. Sau đó không lâu, cô lại biết được sự thật người chủ hôn trong đám cưới của cô - cũng là người thân thiết với gia đình nhà chồng cô lại chính là người ông đã bỏ rơi bà và mẹ cô. Cuộc sống của cô đã bị đảo lộn, gần như bị phá nát bởi những sự thật động trời đó. Nhưng anh vẫn luôn ở bên cô, điềm đạm, tỉ mỉ, nhưng cũng hết sức ân cần tha thiết và đong đầy yêu thương. Cô đã bị anh đánh gục bởi tình yêu chân thành, còn anh thì coi việc bảo vệ cô là lẽ sống, là mệnh lệnh không thể chối từ. Họ đã yêu nhau như thế, từng bước từng bước cùng nhau vượt qua sóng gió, và đã thực sự là một phần của nhau. Bình minh đến vén màn đêm đen tối, mọi thứ trở nên tươi đẹp hơn khi họ vui mừng chờ đón hai bảo bối đang lớn dần trong cơ thể cô từng giờ từng phút. Cô mở lòng mình đón nhận người ông đã từng gây ra lỗi lầm trong quá khứ, đón nhận sự quan tâm của người mẹ chồng mà cô đã từng rất sợ hãi và thậm chí là căm hận, và quan trọng là cô đã có cảm giác rất mạnh mẽ về thân phận của mình - Cô là vợ bộ đội, và Anh là chàng trung tá của cô, của một mình cô.Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Scotland Chiết Nhĩ Miêu":Bầy HạcChuyện Dũng Cảm NhấtHạnh Phúc Ngọt NgàoLời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của EmMùa Đông DàiThời Gian Chỉ Dừng Lại Vì EmYêu Thương Trao AnhĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Yêu Thương Trao Anh PDF của tác giả Scotland Chiết Nhĩ Miêu nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Yêu Thương (Dạ Mạn)
Vào lúc cô thật lòng yêu đơn phương hắn thì hắn lại chọn cách lạnh lùng vứt bỏ,Lại vào lúc cô đã quên sự tồn tại của hắn thì hắn lại dùng cách bức ép cô.Một lần đau nhức, cả đời yêu. Mạnh Hạ cố nén đau đớn nói cho hắn biết: "Tôi mang thai."Từ Dịch Phong tiện tay giơ cao một tờ chi phiếu: "Bỏ đi." Tìm mua: Yêu Thương TiKi Lazada Shopee Mạnh Hạ bỗng nhiên cười một tiếng: "Tôi nói giỡn." *Nội dung và đánh giá: Vào sinh nhật 20 tuổi của Mạnh Hạ, đã xảy ra quan hệ với Từ Dịch Phong lúc đó bị bỏ thuốc. Không lâu sau Mạnh gia suy tàn, lúc này Mạnh Hạ có thai nhưng Từ Dịch Phong lại muốn cô phá bỏ, Mạnh Hạ rời đi. Năm năm sau, vào mùa lễ hội hoa đăng Tết Nguyên Tiêu, hai người gặp lại. Từ Dịch Phong vẫn cho rằng năm đó là Mạnh Hạ bỏ thuốc mình, thống hận tâm địa của cô, đối xử với cô bằng châm chọc khiêu khích, đủ loại chèn ép. Nhưng những thay đổi của Mạnh Hạ khiến hắn liên tục chú ý, thái độ đối với cô cũng đang từ từ biến chuyển. Người luôn ở bên cạnh là Mục Trạch, đã cầu hôn Mạnh Hạ, cô rốt cục đồng ý. Nhưng sau đó cũng phát hiện những bí mật nhiều năm che giấu. Từ Dịch Phong dùng Mạnh cha để uy hiếp Mạnh Hạ phải đáp ứng ở cùng một chỗ với hắn, lúc này, anh trai của Mạnh Hạ là Mạnh Tiêu quay trở về. Những ân oán dính dấp nhiều năm dần dần nổi lên mặt nước, Từ Dịch Phong biết vậy đã chẳng làm, khi phải trải qua đủ loại đau khổ thì..Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Yêu Thương PDF của tác giả Dạ Mạn nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.