Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mỹ Nhân Tập 1

Mỗi tuần một lần, Matsuoka hóa trang thành một cô gái xinh đẹp để ra phố, thu hút ánh nhìn của đám đàn ông và lấy đó làm vui.Một ngày nọ, Matsuoka bị quấy rối khi giả dạng phụ nữ rồi gặp đủ thứ chuyện rắc rối. Trong cơn tuyệt vọng, cậu đã được một người đàn ông cứu giúp. Anh ta là một người nhàm chán, vụng về, thất bại trong sự nghiệp, bù lại chân tình, biết say mê một cách thành thật. Họ quen nhau khi Matsuoka cải trang thành phụ nữ, chẳng bao lâu thì anh tỏ tình với cậu. Vì cũng có thiện cảm với anh, Matsuoka quyết định thú thật, gặp anh với con người thật của mình, thế nhưng điều cậu không mong chờ nhất đã đến, anh ta phủ nhận cậu, phủ nhận cả những hồi ức tốt đẹp của hai người. Bởi vì với anh ta, rào cản giới tính là không thể vượt qua. Đây là câu chuyện tình yêu đầy những xô đẩy giữa hai con người khác nhau từ đầu đến chân. Một đẹp đẽ thành đạt nổi bật, lại tinh tế chu đáo dịu dàng, trung thực với cảm xúc của mình. Một lôi thôi thất bại tầm thường, lại vụng về thô thiển dùng dằng, ghét nói dối nhưng nói dối hết lần này đến lần khác. Điểm chung duy nhất, và cũng là chướng ngại duy nhất ngăn họ đến với nhau, chính là giới tính của họ. Tuy nhiên tình yêu, một tình yêu không lắng nghe mọi định kiến và luật lệ, một tình yêu đủ sức xoa dịu mọi giằng xé và tự mâu thuẫn, rồi sẽ gỡ gạc được ít nhiều chướng ngại về giới tính đó. *** Những điều đẹp đẽ, có lẽ bắt đầu từ việc Hirosue dừng lại nhường đôi giày của mình cho một người con gái xa lạ nơi con hẻm tối tăm, đến việc Matsuoka làm cách nào gửi lại đôi giày mới như một lời cảm ơn tới người con trai nhút nhát cùng công ty mà chẳng mấy lần có cơ hội nói chuyện. Đối với mình, cái cách mà Hirosue dành tình cảm cho Youko Etou (vốn là Matsuoka) chính là yêu thương một cách kìm nén, đến mức nâng niu đầy ngốc nghếch. Chỉ đơn giản việc tỏ tình với người mình thích thôi mà đối với anh cũng là cả một sự can đảm có phần cố chấp. Cho đến khi tình cảm đó dần được Youko chấp nhận, thế giới của Hirosue giống như bước sang một trang hoàn toàn khác mà chính anh cũng không ngờ tới, rực rỡ hơn rất nhiều. Còn với Matsuoka, rung động trước Hirosue đối với cậu mà nói chính là một thử thách. Tự khiến bản thân rơi vào khó khăn, lại không ngừng được mà mỗi ngày lún sâu thêm một chút. Lúc nào cũng tự dằn vặt mình làm vậy có đúng không? Cho người ta cơ hội yêu thương? Hay là cho chính bản thân mình? Bỏ qua những chuyện đó thì cách mà cậu thương anh lại rất thẳng thắn. Ghét phải biết anh bị người khác đối xử tệ ra sao, lại càng ghét cái cách anh chịu đựng điều đó. Vì thương anh mà bao lần dứt khoát muốn từ bỏ lại không thể làm được. Cao trào Mỹ nhân bắt đầu khi Matsuoka thú nhận với Hirosue sự thật về mình, để rồi cậu đắng cay nhận ra tình cảm của Hirosue dù lớn thế nào cũng không thể vượt qua nổi sự thật: Người anh yêu từ trước tới nay thực ra là một người con trai. Không khó hiểu khi Hirosue cảm thấy bị tổn thương, việc anh trốn tránh hoàn toàn là điều mà có lẽ ai cũng sẽ làm như vậy, chỉ là cách anh chạy trốn có phần hơi hèn nhát. Ngoài việc đó ra thì mình cũng rất ngưỡng mộ cách Matsuoka cố chấp theo đuổi tình yêu của mình, cho dù bản thân cậu cũng chẳng hề chắc chắn về chuyện bao giờ sẽ được chấp nhận hay liệu có được chấp nhận không? Màn rượt đuổi, chạy trốn, từ bỏ rồi tái hợp của hai người cứ thế diễn ra, kì quặc và mơ hồ, bởi vì suy cho cùng ai cũng có nỗi lo sợ của bản thân. Có những lúc tưởng như câu chuyện kết thúc êm đẹp, vậy mà hóa ra lại không phải, giống như một trò đùa có phần nhức nhối. Điều dịu dàng đương nhiên sẽ đến, chỉ có điều trước khi nó kịp đến thì cho dù là ai cũng phải trải qua ít nhất một vài lần tổn thương. Khi mình đọc đến phần này, mọi cảm xúc mình dành cho Hirosue chính là giận. Giận vì sự hèn nhát, bạc nhược của anh. Yêu, lại không thể xác định nổi cảm giác của mình, biến người khác xoay mòng mòng một hồi rồi ném người ta xuống tận cùng của sự tuyệt vọng. Mình ghét nhất cái cách anh luôn nghĩ không muốn tổn thương bản thân, để rồi luôn lấy cái mác bạn bè ra để kéo dài sự trì hoãn cho mối quan hệ của mình. Có những lúc mình nghĩ, chắc cũng chỉ có Matsuoka mới chịu được người đàn ông này, chứ là mình chắc từ bỏ từ đời tám ngoánh. Cuối tháng 3, đầu tháng 4, cái mùa yêu thương đầy màu hồng, sau một hồi trốn tránh, Hirosue cuối cùng cũng cho Matsuoka một câu trả lời đầy tàn nhẫn khi anh quyết định rời thành phố mà chẳng hề mảy may một lần nghĩ đến sự tồn tại của cậu. “Tôi không nói dối đâu. Thực sự tôi đã nghĩ là tôi có thể yêu cậu―Nhưng dù tôi không thể, tôi vẫn rất để tâm tới cậu, Matsuoka. Nếu được, tôi muốn vẫn là bạn bè với cậu.” Thế nhưng, thật may vì Mỹ nhân không phải một câu chuyện Boylove trần trụi với bad ending. Chúng ta vẫn rất may mắn vì cuối cùng tác giả Narise vẫn để hai người đến với nhau, sau một hồi “về quê tĩnh dưỡng”, thả hồn khỏi chốn xô bồ của Hirosue. Sự thật là người như Hirosue cần phải có ai đó đến thông não, để cho anh hiểu được mình đã may mắn như thế nào. Chị dâu Hirosue xuất hiện, nhưng vẫn chưa đủ để khiến anh từ bỏ được chút định kiến không đáng màng đến của bản thân. Phải đến tận khi tham dự đám cưới của cậu bạn cùng quê, hai thằng đàn ông cùng nhau phóng tầm mắt về phía đại dương tâm sự thì cái não trì trệ của anh mới được khai sáng. Đọc đến đây để thấy, hóa ra trước giờ người ta vẫn cứ ngộ nhận và thần thánh hóa người mình yêu như thế nào. Đôi khi lại vì cái sự ngộ nhận ngu ngốc của bản thân mà tổn thương người khác ra sao? Đám cưới của Hayama đến, cái cớ để Hirosue có thể nối lại một chút hi vọng với Matsuoka, dù rằng anh nhát đến mức phải mượn đến sake chỉ để gửi một tin nhắn muốn gặp mặt tới cậu. Đúng là đáng đời. Đây chính xác là cảm xúc của mình khi biết được Matsuoka đã thay số điện thoại khiến anh không cách nào liên lạc được với cậu, để rồi khi quay lại Tokyo và cố tình chọn một khách sạn gần chỗ ở cũ của cậu cũng chẳng thể tìm được cậu. Phải đến tận khi lễ cưới Hayama diễn ra, một cách vụng về có chút may mắn, anh cuối cùng cũng gặp được cậu, ngượng nghịu và có phần xấu hổ. Chẳng hề khó hiểu khi Matsuoka từ chối nói chuyện với anh, bằng mọi cách. Thế nhưng Matsuoka lại đáng yêu đến mức dù làm thế nào cũng không thể buông nổi cái con người thật rất tệ này. Đau đớn không phải thú vui của tôi, anh có hiểu không. Nếu lại bị đá đến lần thứ ba bởi cùng một gã, tôi sẽ tan vỡ mất. Cái cách mà cậu không thể bỏ mặc anh dưới trời mưa nơi cửa hàng tiện lợi, đến mức đưa anh về khách sạn rồi chỉ vì vài câu nói mơ hồ trong lúc tỉnh tỉnh mê mê của anh mà quyết định ở lại cả đêm. Rồi chỉ vì một câu nói muốn gặp của anh mà mềm lòng cho anh 3 tháng cơ hội, cùng anh đi ăn rồi đi uống cà phê, dùng chính chiếc gạt tàn di động của mình chỉ để lưu giữ lại mẩu thuốc lá đã được anh hút qua. Thật nghĩ thôi mà thấy thấy Matsuoka sao mà lại ngốc nghếch đến đáng yêu như thế. Thật may vì cuối cùng cái kẻ ngốc Hirosue kia cũng nhận ra tình cảm của mình. Điều dịu dàng chính là bắt đầu từ đây mà khiến mình phải đọc đi đọc lại mấy lần. Hirosue chắc cả truyện chỉ có đoạn này trở đi là khiến mình thích được một xíu. Cái cách cố chấp ép cậu tiễn anh lên tàu, rồi không nỡ từ bỏ mà kéo cậu lên tàu cùng mình, để rồi ngỡ ngàng phát hiện ra một chiếc giày của Matsuoka đã vô tình bị bỏ lại nhà ga. Rồi cách anh cố chấp không muốn cậu xuống ở bến tiếp theo mà quyết định mua vé. Đến lúc bỏ mặc chuyến tàu địa phương cuối chỉ vì muốn chờ cậu đi mua giày, thực ra là muốn ở cùng cậu thêm một chút. Đọc đoạn cuối này, thành thực mà nói là hạnh phúc có phần đau lòng. Phải đã từng tổn thương thế nào Matsuoka mới có thể sợ sự dịu dàng của người đàn ông mình luôn đem lòng yêu thương đến thế, đến mức có phần sợ hãi mà muốn từ bỏ ngay khi hạnh phúc mới chạm đến kẽ tay. “Tôi đã làm gì khiến em không thích sao?” Matsuoka lắc đầu. “Nhưng anh đã tử tế với tôi,” cậu đáp. Bất quá, hạnh phúc dịu dàng của ngay sau đó lại giống như cái vị ngọt khiến người khác chỉ nghe thôi cũng đã muốn sâu răng. — Cuối cùng, chỉ muốn chân thành khuyên mọi người, đây thực sự là một tác phẩm rất đáng đọc cho một người yêu Boylove như mình. Bạn sẽ chẳng thấy lãng phí quãng thời gian bỏ ra cho từng câu từng chữ của tác phẩm, sẽ chẳng thấy lãng phí vì những đau lòng hay bực dọc theo chân từng cảm xúc của các nhân vật đâu. Mình sẽ không bàn về tính logic hay cách xây dựng các tình tiết câu chuyện, bởi vì với mình nó thực sự rất xuất sắc. Mình chỉ muốn bàn về cảm xúc mà tác giả Narise sẽ đem đến cho bạn khi thả hồn vào Mỹ nhân thôi. Ngoài ra, cá nhân mình không thích cách dịch tên Mỹ nhân lắm, mình thực sự thích cách gọi từng phần là Những điều đẹp đẽ và Điều dịu dàng hơn. Nghe không được văn chương cho lắm, nhưng nó lại phản ánh đúng chất nhẹ nhàng của một tác phẩm Light novel Nhật, không nhanh kiểu chớp nhoáng mỳ gói như Mỹ, cũng chẳng cẩu huyết như Hàn hay Trung, cái cảm giác mà chẳng biết nói làm sao nữa. À, nhân tiện phần Phụ thêm: Of love | Aisuru Koto chính là chút quà dành tặng độc giả của tác giả Narise. Kì thực nếu chỉ đọc bản in của IPM thì đúng là có chút cụt hứng đó, vì H văn không có, ngoại văn cũng chẳng có luôn, thật bao nhiêu hạnh phúc cứ thế bị bỏ ngang à. ^^ Đánh giá: 9.5/10 *** Lâu lắm rồi tôi mới lại hồ hởi viết review cho một cuốn sách như thế, dẫu rằng cường độ nghiến chữ của tôi trong mỗi năm chưa bao giờ thuyên giảm, tuy nhiên sự hối hả của cuộc sống cứ ăn mòn dần sự tâm huyết trong lồng ngực. Mỗi khi bắt đầu đọc một cuốn, tôi lại tự nhủ mình cần review lại thôi, cần thôi, cần cần thôi. Đáng buồn, tôi cứ trì hoãn mãi cho đến khi thực sự tắt ngúm cảm xúc. Vậy nên khi đọc xong Mỹ Nhân, dẫu liếc đồng hồ đã là hơn 3h sáng, tôi vẫn quyết tâm mò dậy mở máy, thảo trước một bản cho dòng xúc động đang cuộn trào không bị trôi tuột. Ừm, hôm nay muốn giới thiệu đến các bạn muốn câu chuyện mộc mạc mà tôi vừa tìm đọc, Mỹ Nhân của nhà văn Konohara Narise.   .   Thường thì sau khi chiêm nghiệm một cuốn sách, bản thân tôi sẽ rút ra một hoặc hai câu chốt hạ nông sâu, coi như là thông điệm của người viết muốn nhắn gửi người đọc. Tuy nhiên với Mỹ Nhân, bản thân tôi lại có chút choáng ngợp trong cái hũ nội dung với quá nhiều thứ cần ghi nhớ. Giữ một chuyện tình thì kẻ yêu trước là người thua cuộc; hoặc quá tam ba bận để thấy sự lận đận khi yêu đương; hoặc sự kệch cỡm khi tình yêu bị lí tưởng hóa. Trong suốt lúc đọc, não tôi liên tục bị vồ đập bởi nhiều nhiều định nghĩa như thế, một sự tưởng tượng quá sức ngạc nhiên cho một câu chuyện tình tưởng chừng nhàn nhạt vị nước ốc. Nếu bạn thuộc nhóm thích những câu chuyện tình kịch tính và nhiều nút thắt mở nghẹt họng, Mỹ Nhân chưa bao giờ là sự lựa chọn ưu tiên. Tôi cũng vậy!   Thế nhưng rốt cuộc tôi vẫn mua Mỹ Nhân, đương nhiên vì thói quen hơi không được tốt của mình, tính cách cứng rắn của tôi nhanh chóng biến thành một đứa nhỏ dễ dụ vì muốn cuốn sách có trang bìa đẹp. Lời đầu tiên, xin cảm ơn Hidaka Shoko, cảm ơn vì phần tranh minh họa thật sự xuất sắc. Tiếp đến là sự nghiêng mình kính nể gửi đến tác giả, người đã xây dựng nên một chuyện tình nhạt nhẽo chẳng thể logic hơn. Bạn sẽ chẳng tìm được ở đâu trong Mỹ Nhân cuộc sống đẹp đẽ được hiện thực hóa, càng chẳng phút nào cười tủm tỉm vì những kí ức ngọt ngào giữa hai người yêu nhau. Thứ duy nhất khiến Mỹ Nhân ‘kịch tính’ có lẽ là câu chuyện hai trai thẳng gặp nhau rồi bất giác cong vẹo, còn lại và cho đến hết chỉ là những bực dọc bởi sự ngốc nghếch, sốt ruột vì sự ngờ nghệch và đau nhói vì tình yêu của một tên con trai dịu dàng. Và bởi tôi vốn thuộc team sủng thụ, nên khi theo dõi hết thảy mọi sự quặn thắt mà Matsuoka phải hứng chịu, lòng tôi cứ như một con thuyền nhỏ, xô ngang lật dọc theo con sóng u buồn mà đi. Matsuoka không phải gay, ít nhất cho đến khi cậu gặp Hirosue thì cậu vẫn có bạn gái. Thế rồi vì rất nhiều lí do, cậu nhận ra mình ấy vậy mà lại trót thương người đàn ông lầm lì cục mịch, lại ‘rất đỗi chu đáo’ như thế này. Không phải cậu bỗng chốc thành gay, chỉ là vô tình người cậu thương nhớ lại là đàn ông thôi, Matsuoka rất nhanh chóng kết thúc đấu tranh và yêu thương người kia bằng tất thảy nhiệt tình ngon ngọt. Mặc dù đã biết trước kết cục HE, thế nhưng tôi vẫn chẳng thể nào thôi phẫn nộ vì sự dày vò mà Hirosue dành cho Matsuoka, mà bực mình hơn cả, là tất cả mọi sự “tra” của hắn lại vô cùng vô cùng logic, logic đến chẳng thể thốt nên lời.   Một câu chuyện với từng chi tiết logic, một chuyện tình với sóng gió vừa đủ, thăng trầm vừa đủ, vui buồn vừa đủ cho một ngày cuối tuần nhàm chán và khao khát muốn tạm quên đi cuộc sống phức tạp ngoài kia. Thật hy vọng các bạn có thể đọc Mỹ Nhân thật chậm, chậm vừa đủ để có thể nghiền ngẫm từng chi tiết trong cuộc tình giữa hai chàng trai thẳng ấy, bởi vì sẽ chẳng có một câu thoại nào đắt giá để chúng ta phải ghi nhớ, ngoài những chi tiết vụn vặt những tưởng không liên quan.   Giữa một rừng những bộ truyên boy love kịch tính, thì Mỹ Nhân giống một món ăn chay thanh đạm. Đừng bị đoạn tóm tắt tẻ nhạt làm nhụt chí các bạn, tin tôi đi cứ rước về rồi cất đó, Đợi một ngày thể xác lẫn tâm hồn mỏi mệt thì lấy ra đọc. Cuộc sống này, đôi khi đẹp đẽ biết nhường nào vì những yêu thương vụn vặt giản đơn. Mời các bạn đón đọc Mỹ nhân Tập 1 của tác giả Konohara Narise & Lục Thiếu Hồng (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nuôi Dưỡng Thỏ Tiểu Thư - Cầu Mộng
NUÔI DƯỠNG THỎ TIỂU THƯ         Thông Tin   Tác phẩm : Nuôi Dưỡng Thỏ Tiểu Thư Tác giả : Cầu Mộng Thể loại : Ngôn tình, Hiện đại, HE, Lãng Mạn, Tiểu thuyết, Văn học Phương Đông Độ dài : 10 chương Convert : Ngocquynh520 Editor : huyenbibo Ebook : Hana Nguồn : huyenbibo.wordpress.com Đăng : dtv-ebook.com     Giới Thiệu     Là thế nào đây, cô mới hai mươi bốn tuổi mà người nhà liền tích cực thay cô sắp xếp hẹn hò, Làm hại cô không thể làm gì khác hơn là xách quần áo từ nước Mĩ trở về Đài Loan nương nhờ Giang học trưởng, Nói đến vị Giang học trưởng này, diện mạo số một, năng lực cũng không tệ, Quan trọng nhất là, đối với cô luôn là hữu cầu tất ứng (cầu đựơc ứơc thấy), Nếu như không phải là thỏ không ăn cỏ gần hang, cộng thêm không dám si tâm vọng tưởng (mơ mộng hão huyền), Cô khẳng định. . . . . . Không nhé, cô mới không dám ở trong đầu khinh nhờn anh, Nhưng không phải cô muốn nói,  học trưởng thật sự rất kỳ quái, Rõ ràng hoa đào bay đầy trời, nhưng lại đều không gần nữ sắc, ngay cả thư ký cũng là nam, Cho nên thật sự không thể trách cô hoài nghi giới tính của anh nha, Kết quả để chứng minh mình là một người đàn ông bình thường, anh lại nuốt cô vào bụng! Sau đó cô mới biết, kỳ thật anh đã lập kế hoạch từ lâu, Mặc kệ là mang cô đến công ty cùng đi họp, hay là mang cô đi tham gia xã giao, Tất cả đều nhân cơ hội thông báo rằng anh là “Danh thảo có chủ”  (hoa đã có chủ), Chỉ có cô con thỏ ngu ngốc này vào hang sói còn cảm tạ sói đã nuôi dữơng. . . . . . Tiết tử : Trên màn hình máy vi tính, một cửa sổ đối thoại liên tục truỵền tới tin tức mới. “Học trưởng, học trưởng, SOS, có ở đó không?” “Trời ạ,  a, chúa toàn năng ơi, học trưởng sao anh có thể vào lúc này mà vứt bỏ em không để ý? SOS gọi học trưởng. . . . . .” “. . . . . .” Phòng tắm bên trong phòng ngủ, tiếng nước chảy ào ào vẫn không ngừng, không lâu sau, cửa được kéo ra, người con trai vừa dùng khăn lông lau đầu vừa đi ra ngoài, chỉ vây ở nửa người dưới một cái khăn tắm, lộ ra dáng người bền chắc với vân thịt cuồn cuộn. Anh liếc mắt nhìn về phía máy vi tính, rồi sau đó hơi hơi nhướng mày, đi qua. Sau khi nhìn kỹ cửa sổ đối thoại, dù bận anh vẫn ung dung gõ lên một chữ, “Đây.” “Gục rồi, học trưởng, cuối cùng anh đã xuất hiện, lệ rơi đầy mặt rồi đây.” “Làm sao vậy?” Anh thắc mắc, đồng thời mở video ra, không ngoài ý muốn chỗ video khác là một vách tường trắng xoá. “Cho em mượn một chỗ ở, em muốn nương tựa học trưởng.” “Đựơc.” “Học trưởng, anh thực sự là người tốt.” “Lúc nào về?” “Ngày mai.” “Thời gian? Anh đi đón em.” Người ngồi ở máy vi tính phía bên kia gõ thời gian, sau đó không nhịn được mà hướng về phía anh chàng đẹp trai vừa tắm xong ở trong video đùa giỡn câu, “Học trưởng, vóc người của anh không tệ a!” Tin tức vừa ném ra, lập tức rời mạng chạy trốn. Anh chàng đẹp trai vừa tắm xong tiếp tục lau tóc của mình, buồn cười nhìn màn hình máy vi tính.
Bất Tiếu Phù Đồ - Tuyết Nguyên U Linh
Bất Tiếu Phù Đồ Thông Tin   Tác phẩm: Bất Tiếu Phù Đồ Tác giả: Tuyết Nguyên U Linh Thể loại: Xuyên không, Ngôn Tình, HE, Văn học phương đông Độ dài: 107 chương (chính văn+ngoạitruyện) Nhân vật chính: Phù Đồ (Mặc Phi), VuViệt, và nhiều phối hợp diễn khác Edit eBook: Hyuga Natsume Edit & Beta: Hảo Gia Linkconvert: Watery (TTV)     Nguồn: haogiapro.wordpress.com, luv-ebook.com Nguồn ebook: STENT FORUM Đăng: dtv-ebook.com       Giới Thiệu   Cô gái hiện đại xuyên không đến một niên đại cổ xưa xa lạ, tìm kiếm an ổn trong khói lửa chiến tranh, lấy danh “Phù Đồ” xác lập địa vị giữa những danh sĩ quyền quý. Quần hùng tranh giành, các quốc gia bị phân cắt,chỉ có vương giả, ở bên cạnh nàng quật khởi (Nổi dậy).
Chồng Già Vợ Trẻ - Tống Thanh Thanh
Chồng Già Vợ Trẻ           Thông Tin     Tác phẩm : Chồng Già Vợ Trẻ Tác giả : Tống Thanh Thanh Thể loại : Ngôn Tình, Lãng Mạn, HE, Văn Học Phương Đông Editor : Karem Võ Edit ebook : Hoàng Phủ Vũ Nguyệt Convert + Beta: ngocquynh520 Nguồn : diendanlequydon.com Đăng : dtv-ebook.com     Giới Thiệu:   Cô gái tốt khó kiếm, nói không tính, chỉ có lên giường mới biết có hợp hay không. Đàn ông tốt khó cầu, nhìn không được, chỉ có mang về nhà mới biết có được hay không. Lúc Lâm Nguyệt Nha năm tuổi, trong mắt cô gái nhỏ thì Tô Y Đường là một người chú anh tuấn. Lúc Lâm Nguyệt Nha mười hai tuổi, thì Tô Y Đường là bạch mã hoàng tử trong lòng của cô. Lúc Lâm Nguyệt Nha hai mươi tuổi, thì không phải Tô Y Đường liền không lấy, còn bản thân Tô Y Đường rất bình tĩnh. Cô quyết định ra tay trước, nếu không người đàn ông tốt cô giữ trong tay nhiều năm, nhất định sẽ bị người con gái khác cướp đi, thật vất vả mới đưa được anh vào lễ đường kết hôn. Ngày kết hôn đầu tiên, Tô Y Đường và cô phân phòng, cô cố gắng ăn mặc thật mát mẻ để dụ dỗ thì anh làm ngơ như không thấy. Cuối cùng còn đưa cho cô đơn ly hôn. Trong mắt người khác thì Tô Y Đường rất bình tĩnh thong dong. Anh cũng từng điên cuồng trong tình yêu, nhưng hiện tại anh thầm nghĩ tìm một người con gái, kết hôn sinh con, bình thản sống qua ngày. Ai dè anh đã kết hôn, nhưng lại kết hôn với Lâm Nguyệt Nha mà anh tránh sợ không kịp. Càng khó hiểu hơn là, nhiều năm qua anh chưa từng động tình, lần này lại giống như chưa thỏa mãn dục vọng, hàng đêm phải chạy vào tắm nước lạnh. Mỗi ngày đều phải né tránh cô vợ nhỏ ngây thơ khiêu khích, anh thật sợ chính mình không thể kiềm chế được. Ai biết, nhiều năm qua luôn luôn ẫn nhẫn dục vọng, anh lại không cẩn thận dụ dỗ cô vợ nhỏ lên giường, sau đó thú tính bộc phát muốn ngừng mà không ngừng lại được.
Khách qua đường vội vã Tập 2 - Phiêu A Hề
Tên ebook: Khách qua đường vội vã (tập 2 prc, pdf, epub) Tác giả: Phiêu A Hề Bộ sách: Khách Qua Đường vội vã   Thể loại: Ngôn tình, Tình cảm, Văn học phương Đông   Người dịch: Diệp Tử   Số trang: 472   Kích thước: 13 x 20.5 cm   Ngày xuất bản: 01/04/2014   Giá bìa: 92.000 ₫   Công ty phát hành: Cẩm Phong Books   Nhà xuất bản: Văn học   Chụp pic: narcis1811   Type:  nguyenkienphuc, narcis1811, stupid.devil, thanhtammt   Beta: Zin nhí nhố   Tạo prc: Dâu Lê   Nguồn: luv-ebook.com   Ebook: http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Khách qua đường vội vã   Giới thiệu: Em đứng đây giữa phố phường đông đúc   Người với người hối hả bước đi.   Anh là ai giữa biển người trên phố   Là một nửa hay chỉ khách qua đường   Vội vã đến vội vã đi, lướt qua đời em   Để sớm mai kia giật mình thức giấc   Em biết rằng anh vẫn mãi đợi em.   Cuộc đời con người thực ra giống như một lữ quán mà chúng ta là chủ, ngày ngày đều nhìn thấy những người qua đường thần sắc mệt mỏi, đến đến đi đi vội vã. Có người chỉ ở lại một đêm, ăn một bữa cơm rồi rời khỏi, sau này chẳng còn cơ hội gặp lại, thậm chí có người chỉ dừng lại hỏi đường rồi đi ngay. Có người đi đường mệt quá nghỉ lại lâu hơn một chút. Cũng có những người quay trở lại, nhưng lữ quán vẫn mãi là lữ quán, họ vẫn phải rời đi. Sau đó lại có những lớp người khác, bề ngoài thay đổi nhưng vẫn cứ như vậy, lặp đi lặp lại thành một vòng tuần hoàn, con người thì ngày qua ngày dần dần già đi. Chúng ta chẳng bao giờ biết được hôm nay ai sẽ đến, ngày mai ai sẽ đi, ai sẽ là người ở lại.... Phần lớn những người chúng ta gặp, cuối cùng cũng chỉ là những người khách đi qua cuộc đời, vội vã gặp nhau rồi lại vội vã chia xa, có chăng chỉ lưu lại đôi chút kỉ niệm. Có những người, thậm chí còn không để lại chút dấu vết nào... Tác giả Phiêu A Hề:   Giới tính: Nữ   Chòm sao: Bạch Dương   Ở Yên Đài, Sơn Đông, Trung Quốc   Cô thích nghe nhạc, xem phim và viết văn, cá tính hơi lười nhác, rất lạc quan, nhưng cũng có lúc mẫn cảm và cố chấp. Cô tin tưởng vào duyên phận, thích những cuộc tình nhẹ nhàng bình thản, và luôn hướng tới cuộc sống nhàn nhã thong dong.   Các tác phẩm đã xuất bản:   - Mua dây buộc mình (tải eBook)   - Khách qua đường vội vã (tải trọn bộ)   - Kết hôn, nhân duyên đến rồi đi Mời các bạn đón đọc Khách Qua Đường vội vã của tác giả Phiêu A Hề.