Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thanh Lâu - Tập 1

Tôi là người phụ nữ khổ nhất thế giới (Tự bạch của nhân vật chính) Tôi sinh ra vào thời kỳ đầu những năm 30 trong cuộc hỗn chiến quân phiệt. Vừa sinh ra cõi đời, tôi hoàn toàn không được lựa chọn, phải sống cảnh đói nghèo, khổ nạn và gian nguy. Bảy tuổi mất mẹ, tôi thành cô nhi, chín tuổi bị bán vào công quán làm kẻ hầu hạ, mười tuổi lưu lạc làm ăn xin, mười một tuổi vào đại vũ đoàn Hóa Nghinh tập võ học kịch, mười hai tuổi làm con dâu, mười bốn tuổi bị người ta gạt bán vào kỹ viện làm kỹ nữ. Tuy thân mang tuyệt kỹ, cũng từng thi triển võ công để phản kháng, nhưng tôi không thể thoát khỏi hắc động của xã hội ghê gớm đó. Trong cuộc sống bán thân bán nụ cười, tôi bị người ta bán như bán súc vật, từ Thành Đô đến Bảo Kê, đến Lan Châu, chuyển bán qua ba thành phố lớn, bốn kỹ viện. Tôi, thân nô lệ phải theo họ của chủ nhân, từng có sáu cái tên: Lưu Hồng Chi, Khang Tiểu Muội, Tô Thu Chi, Điền Thanh Đệ, Mã Hương Ngọc, Thù Hương Ngọc. Trong sáu tên này, thời gian gọi tên Khang Tiểu Muội là dài nhất, vì lúc này tôi mười một tuổi tập võ học kịch, trưởng đoàn ban ân, cho tôi giả làm cháu của Khang Tử Lâm thuộc hàng thái sơn bắc đẩu của võ học Tứ Xuyên. Tôi từng tiếp khách là sĩ quan Mỹ, cũng từng tiếp qua nhân vật trọng yếu của Quốc Dân Đảng là Hồ Tông Nam, Mã Bộ Phương. Cuối cùng tôi theo Ngụy Sấu Bằng lớn hơn tôi ba mươi tám tuổi, là thư ký của tướng quân Phùng Ngọc Tường. Từ đó tôi thoát khỏi hầm chông sống đời hoàn lương. Tháng 8 năm 1949, Lan Châu giải phóng, tôi bước lên bến bờ mới, làm lại con người mới, cũng từ đây tôi chính thức có một cái tên công dân thuộc về mình, trong nước Trung Quốc mới – Khang Tố Trân. Nhớ lại chuyện cũ, những chị em trong thanh lâu đã tử nạn luôn sống trong lòng tôi. Tôi vừa học văn hóa, vừa tập luyện võ công, tôi muốn tra tìm hung phạm để báo thù cho chị em tử nạn, nhưng tâm nguyện lớn nhất của tôi chính là viết một quyển sách, đem những chuyện bi thảm của chị em chúng tôi viết ra, truyền lại đời sau. Mùa xuân năm 1951, Sấu Bằng đi Tây An công tác, ông đưa tôi đến những nơi tôi từng chịu khổ: Bảo Kê, Thành Đô để khảo sát thực địa. Ở Tây An, tôi làm quen Điền Cửu Hồng là danh kỹ Tây An mà tôi gọi là cô cô. Cô cô giúp tôi tích lũy tài liệu phong phú hơn cho việc viết sách sau này. Năm 1957, tôi từ biệt Tây Bắc, theo người chồng đã về hưu trở lại quê hương làng Mộc Điếm, huyện Thúc Lộc (nay là thành phố Tân Tập) tỉnh Hà Bắc. Thoái ẩn điền viên, vốn muốn luyện võ viết sách, thay đổi nhanh chóng cuộc đời, tôi đến vùng đất công nghiệp Hải Hà, rèn luyện trong lao động gian khổ. Tôi dần mất đi hương thơm và dịu dàng của nữ tính, tay chân tôi trở nên thô kệch. Hàng ngày tôi cùng các dân công vật lộn trong con kênh mới đào, tôi có thể vật ngã hàng mấy thanh niên hai mươi mấy tuổi khỏe mạnh. Ngày tháng sau này là thời kỳ khốn khó: lũ lụt dìm huyện Thúc Lộc, thiên tai vừa qua, lại gặp phải cách mạng văn hóa. Tôi và Sấu Bằng cùng chịu đả kích trở thành phản cách mạng, bị nhốt vào chuồng bò. Hơn một trăm ảnh của chị em mà tôi trân quí cất giấu gần như toàn bộ bị Hồng Vệ binh lục xét tịch thu, coi là văn hóa phẩm độc hại, thảy vào lửa đốt. Sấu Bằng bị đàn áp đến nhảy giếng tự tử. Tôi cũng ba lần cải giá, từ Mộc Điếm đến Hình Gia Trang đến Quách Tây. Tôi chịu khổ tận cùng bị chồng đánh đập tàn nhẫn. Sau đó, tôi kiên quyết ly hôn, may là cán bộ của Quách Tây cho tôi con đường sống, cho tôi làm cấp dưỡng của đội sản xuất, chuồng bò trở thành nhà chính thức của tôi... Mãi đến sau đại hội toàn Tam Trung, tôi mới được giải phóng lần thứ hai. Ngày giờ vừa thong thả, giấc mộng cao xa mà tôi chôn vùi bao năm nay dần dà sống lại trong lòng tôi. Đúng lúc này, tôi nghe người ta đồn rạp phim Tân Tập đang chiếu bộ phim “Vọng hương”, tả lại cuộc sống của kỹ nữ, thế là tôi xin nghỉ phép một ngày vào thành phố xem phim. Quyết tâm viết sách lại sôi sục như núi lửa phun trào, tôi nghĩ rằng chuyện của tôi và các chị em so với “Vọng hương” của Nhật Bản phong phú hơn nhiều lắm, màu sắc hơn nhiều lắm. Người ta có thể quay thành phim, tôi không thể viết một quyển sách sao? Sau khi về làng, tôi lập tức đến quầy hàng mua giấy bút. Nửa đêm ở trong chuồng bò, bên cạnh ánh đèn dầu leo lét và đám bò ngựa hiền hòa, tôi âm thầm viết lại cuộc đời mình: Tôi không biết viết tiểu thuyết, chuyện xưa theo máu và nước mắt của tôi và các chị em mà chảy ra, khóc khóc viết viết, viết viết khóc khóc. Mặc dù viết đầy chữ sai tôi cũng viết xong mấy quyển lớn. Tôi nhảy lên xe đạp, đạp cả hai mươi lăm cây số, giao bản thảo cho Phòng Văn hóa huyện. Sau đó tôi biết bản thảo ấy như muối liệng vào biển. Tôi lại lần nữa chết cả lòng... Tháng 5 năm 1985, Liên hiệp Văn hóa thành phố được thành lập (năm 1986 Tân Tập được nâng thành thành phố cấp huyện). Đảng và Chính phủ giúp tôi cầm lại bút. Cấp trên cử người giúp tôi chỉnh bản thảo thành tiểu thuyết. Sự tích tôi “viết sách” từng vang dội một thời và việc người khác chỉnh lý bản thảo giúp tôi biên tập thành tiểu thuyết cũng gây xôn xao mấy năm. Nhưng khi đó tôi không xác định được rốt cuộc ai có thể đem cuộc đời truyền kỳ của tôi viết thành một bộ toàn tập có phong cách thống nhất, chân thực, cảm động lòng người. Mãi đến năm 1995, tôi mới biết hai bộ “Thanh lâu hận” và “Thanh lâu hận tục tập” có ảnh hưởng tương đối lớn. Vương Diên Niên là tác giả chấp bút cho tôi hoàn thành bộ tiểu thuyết này. Tuy ông đã chuyển sang viết trường thiên tiểu thuyết khác nhưng tôi nghĩ mình không thể mất đi người này. Tôi kiên trì trong một tháng viết cho ông ba bức thư. Tôi muốn ông tiếp tục viết toàn tập cho tôi. Đáng tiếc, tôi khổ nhọc viết mười năm, gần hai trăm quyển viết tay của tôi thất lạc trong dân gian tìm lại không được. Mùa đông năm 1996, tôi u uất thành bệnh. Tôi dự cảm mình sắp làm “láng giềng” của Diêm vương rồi. Tối rất sợ một khi tôi xuôi tay nhắm mắt thì chuyện kể đầy lòng của tôi sẽ chui vào quan tài. Thời gian không cho phép chậm trễ, tôi lập tức nhờ chồng sau của tôi là Dã Hoài Khởi gửi thư cho Vương Diên Niên mời ông đến giường bệnh của tôi. Tôi đem một phần hình ảnh tư liệu quý giá cất giấu bấy lâu giao hết cho ông, ủy thác ông viết toàn tập cho tôi, tuy bản thảo viết tay thất lạc khó tìm lại được nhưng chuyện kể chân thật nhất nằm trong tim tôi. Đối diện với Vương Diên Niên cũng bằng như đối mặt với hàng ngàn hàng vạn độc giả trên xã hội, tôi muốn tố cáo với mọi người, muốn đem cả cuộc đời mình dùng chân tình, dùng nước mắt kể ra, khóc ra, ngâm ra, hát ra... Mở đầu của câu chuyện chính là năm đại tai nạn mà tôi ra đời. *** Năm 1931, huyện An Nhạc, tỉnh Tứ Xuyên lại hạn hán mất mùa. Đời sống của nông dân quá khó khăn, cha mẹ tôi phải rời quê nhà ở làng Hoàng Giác đi bộ đến Thành Đô, sống nhờ vào ông nội và bác tôi. Khi đó tôi còn nằm trong bụng mẹ. Ông nội và bác tôi bán đậu hủ ở Hậu Tể Môn, mua gánh bán bưng nên nuôi không nổi một nhà ba miệng ăn chúng tôi (sắp thành bốn miệng). Cha mẹ tôi lưu lạc đến kênh Đại Dương. Kênh Đại Dương là khu dân nghèo nổi tiếng ở Thành Đô, một con kênh nước đen hôi thối dài 1,5 cây số. Trên mặt nước đen lềnh bềnh rêu xanh. Suốt ba mùa xuân, hạ, thu ruồi muỗi ken dày. Có ba cây cầu ván bắc qua kênh. Hai bên bờ là những dãy nhà được dựng lên bằng cỏ sơ sài. Bảo trưởng Phan Điền Hải chuyên cho người nghèo chạy nạn thuê phòng, cũng chính mùa đông năm này mẹ sinh ra tôi trong một gian nhà cỏ. Vừa đến thế giới hắc ám, ác ôn, hôi thối này tôi liền nếm đủ mùi bần cùng đói rét khủng khiếp. Tôi chưa từng biết đường có vị ngọt, thịt là thơm. Mẹ tôi giặt quần áo cho Phan bảo trưởng, cha tôi thì kéo xe cho nhà Trần dinh trưởng. Cha mẹ làm việc quần quật nhưng chúng tôi vẫn thường chịu đói rách. Tôi nhớ lại, hưởng thụ lớn nhất là tết mỗi năm mẹ tôi bẻ mấy cây mía lau từ vùng ven về cho chúng tôi nhai nhóp nhép. Những ngày đông giá là những ngày tháng hành hạ chúng tôi khổ sở nhất, gió bấc lùa qua khe ùa vào nhà tranh, cả nhà bốn người đắp chung chiếc mền bông rách vá chằng vá đụp. Tôi lớn được năm sáu tuổi vẫn phải ở trần không có áo mặc. Ban ngày để lưng trần đen thui, cầm cái kẹp sắt nhỏ đi theo anh lùng sục khắp hang cùng ngõ hẻm để bới rác, lượm thức ăn giống như hai con chó hoang nhỏ. Cuộc sống khốn khổ đã thế mà cha tôi lại lao vào hút thuốc phiện, tiền kéo xe kiếm được càng lúc càng ít đem về nhà. Về sau hiếm hoi ông mới về nhà, nếu có về thì cũng say bét nhè, vừa đặt chân vào cửa đã nổi cơn ghiền, bắt buộc mẹ đưa tiền. Mẹ khóc lóc chống đối thì bị cha đánh đập, cuối cùng ông cũng giật nốt chút xíu tiền trong nhà rồi bỏ đi. Trước nay tôi không nhớ cha quan tâm tôi như thế nào. Những năm tháng đó, chết chóc là chuyện bình thường, cái chết như hình bóng bám sát con người, đặc biệt là người nghèo. Lũ quỷ Nhật xâm chiếm hơn phân nửa Trung Quốc, móng vuốt ma quỷ của chúng tuy chưa thò đến Thành Đô nhưng máy bay của giặc Nhật thường quần đảo trên không, ném bom xuống Thành Đô. Tôi nhớ có một chiều thu, tôi theo anh đi đường Nam Phủ lượm rau vụn. Cảnh báo vang lên, đông đảo người đi đường nhốn nháo cuống cuồng như chim sợ ná. Chớp mắt, máy bay địch quần đảo giống như bầy diều hâu hung hăng thả bom xuống liên hồi. Tiếng nổ ầm đùng vang không ngớt, khói bụi mịt mù, đất đai rung chuyển, tường ngã nhà sập. Tôi và anh kinh sợ chui vào trong một cái hầm chờ chết, cảm thấy lục phủ ngũ tạng sắp bị xé toang ra. Sau oanh tạc, không gian yên tĩnh khoảnh khắc rồi khắp đường phố vang rân tiếng khóc la. Tôi và anh từ trong hầm bò lên, đường Nam Phủ đã hoàn toàn biến dạng. Trong hố bom chằng chịt là ngổn ngang thi thể không toàn vẹn, đầy máu, trên cây cháy nám treo lòng thòng ruột người, trên tường đổ nát dính máu thịt óc của người, thật thê thảm! Không lâu, chính phủ Quốc Dân phái người tới, hai chiếc xe hơi xuyên qua đám cảnh sát da vàng chạy đến hiện trường. Họ đào từ một hầm phòng không đã bị sập bịt kín, lôi ra từng xác chết ngộp, lột tiền bạc, đồng hồ, dây chuyền... những vật đáng tiền trên thi thể cho vào một bao tải ném lên xe rồi chạy mất. Giữa ranh giới của sự sống và cái chết đó, tôi lây lất đến bảy tuổi. Con gái phải có áo che chỗ xấu hổ. Một tối, mẹ tôi gương mặt tiều tụy ôm tôi vào lòng, vuốt lưng trần của tôi, nói: — Tiểu Muội, con ráng lượm ve chai nhiều nghe, bán có tiền mẹ mua cho con một cái áo đầm bông. Tôi mừng nhảy tưng tưng như gặp chuyện vui nhất trong đời. Tôi muốn có áo đầm bông mới để mặc, thế là tôi cố sức lượm ve chai, tôi thức dậy sớm hơn cả anh mình. Chạng vạng hôm đó tôi vác một bao tải hí hửng đi về nhà. Đến kênh nước thối, xa xa nhìn thấy cửa nhà đông người chen chúc, tôi đoán trong nhà đã xảy ra chuyện lớn vội xoải bàn chân đen thui loạng choạng chạy vào nhà cỏ. Mẹ nằm trên giường, gương mặt trắng nhợt, mắt nhắm nghiền, miệng rên nho nhỏ, thân dưới của bà máu tuôn dầm dề. Anh đang ở bên cạnh mẹ khóc nức nở. Hàng xóm tốt bụng đứng chung quanh chắt lưỡi hít hà. Tôi ngơ ngác không biết đã xảy ra chuyện gì. Thì ra cha tôi lại về nhà, cha và mẹ gây một trận um sùm rồi cha gom đi hết hai đồng cuối cùng của mẹ. Mẹ không trả được tiền nhà tháng này cho Phan bảo trưởng. Phan bảo trưởng mang đôi giầy bốt màu đen, đội nón sa đen, giắt bên mình cây côn màu đen, đến nhà đòi nợ. Mẹ tôi nhỏ nhẹ xin khất. Phan bảo trưởng nổi lòng tà dâm, thô bỉ trêu chọc, mó máy tay chân nhưng mẹ tôi hết sức phản kháng. Phan bảo trưởng thẹn quá hóa giận giơ chân mang đôi giầy bốt đá vào bụng hơi nhô lên của mẹ khiến mẹ ngất xỉu tại chỗ, hạ bộ chảy đầy máu. Nhìn thấy mẹ gặp thảm cảnh như vậy nhưng tôi không khóc cũng không bi thương vì tôi cho rằng mẹ sẽ mau chóng mở mắt ra gọi tên tôi, mẹ đã hứa mua áo đầm mới cho tôi mà! Lúc này người tôi hận nhất chính là cha, chính cha đã gây nên đại nạn như vậy cho cả nhà, không biết cha lại chui vào tiệm hút nào nữa rồi? Mẹ rên rỉ hấp hối đến nửa đêm thì chết thật! Trong chiếc quần tuôn đầy máu, còn đẻ non một bé gái mới thành hình, nó là em gái của tôi. Khi tôi biết mẹ thật sự bỏ chúng tôi đi rồi, tôi mới bật gào khóc, thạm chí phát điên! Hôm sau, ông nội, bác trai, bác gái tôi đều đến. Ông nội và bác muốn tìm Phan bảo trưởng nói lý lẽ, muốn thưa kiện tên ác ôn này. Hàng xóm vừa nghe có thưa kiện ai nấy len lén tản đi, ngay cả thím Lưu nhân chứng cũng không thấy bóng dáng. Bác gái khẽ giật chéo áo bác trai ngăn cản: — Ôi, có bầu trời không có mặt trời, cáo trạng, nha môn chỉ mở ra cho kẻ có tiền! Chỉ nội hai con chó lông vàng to như trâu của nhà họ Phan thôi, anh cũng đừng mơ bước được vào cửa, trước mắt lo chuyện chôn người kìa! Bác trai thở dài ai oán, ông nội trợn mắt nhìn trời, miệng run run phún máu tươi. Ông nội kéo tôi và anh dập đầu với những chòm xóm nghèo xin giúp đỡ. Làng xóm giúp chúng tôi chôn mẹ trên một bãi tha ma phía tây bắc kênh nước thối. Gió thu hiu hắt thổi mấy tờ giấy tiền bị đốt bay lên trời. Tôi mơ hồ nhớ năm đó mẹ khoảng hai mươi tám tuổi, đôi má đầy đặn đôi mắt to vô cùng xinh đẹp. Tôi và anh từ đó thành cô nhi. Cùng lúc này chú họ từ quê hương chạy nạn cũng đến Thành Đô, vừa thấy tình cảnh trước mắt chú họ quyết định đến Trùng Khánh, đồng ý mang anh theo. Tôi bảy tuổi chỉ còn nước theo nội và bác. Bác gái mặt không vui, giật mạnh vạt áo bác trai một cái đề nghị cho tôi cùng đi Trùng Khánh, nhưng ông nội giữ tôi lại, ông đưa bàn tay thô ráp như cây táo già ôm tấm lưng trần của tôi, hai mắt đầy nước mắt, kiên quyết nói: — Cháu ngoan, cháu sẽ chẳng đi đâu, có gì ăn ông cháu ta cùng ăn. Anh ôm tôi khóc lóc đau khổ một hồi rồi thiểu não đi Trùng Khánh. Tôi theo ông nội, lần đầu giống một con người, mặc được bộ đồ vải thô mà ông mua cho tôi trong tiệm cầm đồ, chân cũng được mang đôi giày cỏ. Nhà ông nội lại thêm một miệng ăn, chân mày bác gái rõ ràng càng nhíu chặt. Bác gái là một phụ nữ thấp bé, chân nhỏ nhanh nhẹn, trên gương mặt nhỏ trắng trẻo suốt ngày giống như phủ lớp băng, trong đôi mắt to khá đẹp giống như có băng tuyết lấp lánh. Cứ nhìn sắc mặt và ánh mắt của bác gái là tôi liền luống cuống. Từ khi có tôi, ngày ngày cứ nửa đêm là đã nghe giọng nói lanh lảnh của bác gái dội vào cái ổ nhỏ của tôi: — Thức dậy! Thức dậy làm đậu hủ! Đông người ăn cơm như vậy ông trời không có rớt bánh, xuống đâu. Tôi đang mơ mơ màng màng vội dụi hai mắt, mặc đồ vào đi giúp ông nội, bác trai nấu đậu hủ. Bận rộn cho đến khi nấu đậu hủ thành hai sọt lớn, thừa lúc còn nóng ông nội và bác trai mỗi người gánh một gánh, trời còn tờ mờ phải đến được đại lộ Hậu Tể Môn, gõ thanh tre rao bán. Còn tôi ư, cũng bắt đầu đi lượm rau cải vụn, lượm ve chai. Con không mẹ muốn đáng thương cỡ nào thì có đáng thương cỡ đó, bác gái keo kiệt rất ghét tôi. Bà thường giấu đồ ăn chỉ cho tôi một ít nước rau, lại hay dùng ánh mắt sắc lạnh lườm nguýt tôi, riết róng: — Trong bụng mầy bộ có máy xay hả? Nhỏ mà không làm chỉ có nước ăn xin! Bác trai tốt bụng nhưng không dám hó hé với bác gái, có thể thương yêu tôi chỉ có ông nội. Tôi thường thấy đói, ông nội mò trong ngực áo lấy ra khi củ khoai lang, khi cái bánh nướng nóng mua trên chợ mang về lén lút giấm giúi vào tay tôi. Chưa bao lâu, một tai nạn lại rơi vào gia đình này cướp đi người thân duy nhất của tôi. Ông nội bị người ta đánh! Hai cảnh sát của Hậu Tể Môn lấy mấy miếng đậu hủ của ông nội mà không trả tiền. Chúng dùng báng súng đập ông một trận tàn nhẫn. Ông nội hơn bảy mươi tuổi được người ta cõng về nhà, nằm sóng soài trên giường. Ông vừa tức vừa giận thổ ra máu tươi, không mấy chốc ông nhắm mắt từ bỏ thế giới bất công này. Không có ông nội việc mua bán đậu hủ càng sa sút, bệ rạc. Bác gái đối với tôi càng thêm vô tình. Chúng tôi chịu đựng qua mùa đông khắc nghiệt. Đến năm sau, mùa xuân ấm áp hoa nở có người tìm được công việc lao công trong phi trường cho bác trai, bác gái, thế là tôi đi theo bác trai, bác gái dời đến một nơi gọi là Sa Hà Phố. Nơi đó có một khoảng rừng trúc nhỏ, trong rừng trúc có mấy căn nhà tranh. Đến hoàn cảnh mới, bác gái giỏi tính toán tuyệt đối không nuôi tôi ăn cơm suông, bảo bác trai làm một cái chuồng thỏ đặt chỗ râm mát trong vườn, mang về hai mươi thỏ con, tiếp theo ném cho tôi một cái liềm nhỏ, sầm mặt ra lệnh: — Cắt cỏ đi, hai mươi con thỏ này giao mầy nuôi. Thỏ no thì mầy no, đừng có làm biếng! Thân thể gầy gò của tôi vác cái sọt tre to đùng đi ra vùng ven trong ngày xuân. Trước kia, cắt rau dại chỉ cần dùng cái dao nhỏ, cắt cỏ phải dùng liềm. Đây là lần đầu tôi sử dụng liềm. Tôi cắt xuống dưới, cái liềm cắm vào trong đất giật lên trên, lưỡi liềm lướt trên rễ ngọn cỏ mà không cắm xuống dưới nên cứa vào ngón tay tôi, máu tươi chảy tuôn ra. Tôi đau quá gọi: — Mẹ ơi! Tôi xé một miếng vạt áo quấn ngón tay. Ngón tay bị thương làm việc không tiện, đến trưa về nhà chỉ cắt được một lớp cỏ. Bác gái thấy thế, miệng ngoác ra cười mỉa mai, oang oang nói: — Ồ, giỏi quá nhỉ! cắt thật không ít, đủ nuôi cào cào rồi. Ra công không chịu ra sức, mầy nói bữa cơm này mầy ăn thế nào đây? Tôi nín thinh gục đầu ôm ngón tay bị đứt, nước mắt rơi lộp độp. Bác trai ra mặt giải vây cho tôi: — Được rồi, được rồi, nó mới tám tuổi, lại chưa làm qua chuyện này, vào nhà ăn cơm, chiều cắt thêm. Vì để không bị mắng, vì để được ăn cơm no, tôi gắng sức tìm kiếm khắp nơi để cắt cỏ, cỏ cắt càng lúc càng nhiều nhưng tôi vẫn thường bị đói. Bác gái bủn xỉn luôn luôn tiếc không cho nhiều cơm. Tôi ăn cơm bằng một chén gỗ nhỏ, không chờ tôi ăn xong một chén bác gái đã giật lấy bới thêm cơm, cơm còn lại trong nồi thì vét hết cho bác trai, khi tôi muốn ăn thêm trong nồi chỉ còn một lớp nước cơm. Từ từ tôi tìm được một cách, lần đầu tôi chỉ bới nửa chén, ăn nhanh cho xong rồi mới bới đầy chén, chỉ có ăn cơm no mới có đủ sức cắt cỏ nhiều. Sáng hôm nay, tôi cắt được đầy một sọt cỏ non xanh mướt, lưng đẫm mồ hôi vác nó về nhà. Nhưng chờ đón tôi là hai cánh cửa tre đan mắt cáo đã đóng chặt, được khóa bằng ống khóa lớn. Lúc này tôi mới hay trời đã quá trưa, bác gái chắc đi đưa quần áo cho phi trường rồi. Không có chìa khóa tôi không vào nhà được, bụng đói cồn cào, thế là tôi quyết định nhấc cánh cửa lên. Tôi đặt sọt xuống, nhấc trục cánh cửa lên, quả nhiên mở được một cánh. Tôi vào nhà, trước tiên chạy đến chuồng thỏ, hai mươi con thỏ như nước lũ tràn ra giành ăn cỏ xanh tôi đổ xuống. Tôi không màng rửa tay chạy ngay vào nhà bếp giở nắp nồi lên. Tôi chưng hửng, trong nồi trông trơn không còn một hột cơm. Tôi bất giác tức uất đến ngực đập thình thịch, bác gái nhẫn tâm không chừa cho tôi một chút cơm. Sục sạo khắp nơi cũng không tìm được chút thức ăn, cuối cùng tôi lôi ra được một cái khạp nhỏ cạnh bàn, bên trong còn phân nửa gạo trắng. Người đói khát cái gì cũng ăn được, tôi bốc gạo sống trong khạp nhét vào miệng giống như súc vật nhai nhóp nhép. Chạng vạng bác gái phát hiện trong khạp mất gạo, bà dằn mạnh nắp khạp, rít giọng: — Ồ... hay quá nhỉ... Gạo trong khạp đãi chuột rồi, một con chuột to! Bác trai nghe vậy hỏi thẳng tôi: — Cháu à, là cháu làm à? Tôi cũng tình thực kể buổi trưa tôi không có cơm ăn. Lần này chọc giận bác gái, đôi chân nhỏ của bác từ trong ngạch cửa nhảy phóc một cái xông tới mặt tôi xỉa xói: — Mầy là đứa mất dạy chết mẹ. Mầy dám nói dóc nói láo, nói tao không cho mầy ăn cơm, mầy ói đồ ăn ra đây xem, mầy ói ra đây cho mau! Bác gái gầm lên, ánh mắt lạnh băng, thuận tay chụp cây sào bên cửa đuổi đánh tôi, vừa đánh vừa rít: — Mầy ăn không ăn ói ra cho tao coi... Bác trai chạy qua giật lấy “hung khí” của bác gái, hét vào bộ mặt giận dữ của bác gái: — Bà không được đánh nó. Nó là đứa con mất mẹ. Bác gái lại nghiến răng ken két nói: — Không mẹ nhưng nó có cha, bảo nó đi tìm cha nó đi! Bác trai xuống giọng: — Thôi dừng gây nữa, không sợ người ngoài cười sao? Bác gái càng rống lên tru tréo: — Cười hả? Đứa nào cười đứa đó là con hà mã. Hỏi trời này, hỏi đất này, hỏi lương tâm của nó, hồi mẹ nó còn nó có được mặc áo không? Nó có được một ngày ăn ba bữa cơm không? ông thử thịt trên người nó là mập hay ốm? Được, tôi không thèm quản nữa, máu thịt họ Khang ông thì ông thương đi tôi không quản nữa. Bác gái quay ngoắt người phe phẩy đi ra trước cửa nhà ngồi phịch trên ngạch cửa, bù lu bù loa kể lể. Bảc trai vừa gấp vừa giận vừa bó tay đi loanh quanh hai vòng, cố gắng dằn cơn giận, lựa lời khuyên giải bác gái. Tôi âm thầm chảy nước mắt, căm hận người cha hút thuốc phiện của tôi. Vì để nuôi được bản thân, tôi chỉ đành nhẫn nhịn đi cắt cỏ nuôi thỏ. Có một ngày vì đói quá tôi cắt cỏ không nhiều về đến nhà ánh mắt lạnh băng của bác gái chiếu vào sọt tre của tôi mấy lượt, hừ một tiếng, cố ý không nói, liếc bác trai ra dấu xử lý tôi. Bác trai đang ngồi hút thuốc trước cửa sổ quả nhiên lên tiếng: — Cháu à, sao cắt ít cỏ vậy, ham chơi phải không? Tôi không dám nói đói, mím miệng cúi gục đầu. Bác gái trái lại giả làm người tốt: — Bỏ đi, ngày mai cắt nhiều một chút, chắc đã đói rồi mau ăn cơm thôi. Cháu nè, bưng cơm trên lò ra bàn đi. Tôi vừa nghe bác gái nói, nhất thời có vẻ được thương yêu mà hết hồn vội chạy thẳng vào lò mà bưng cơm. Cơm trong nồi đất chỉ là cơm cháy mà bác gái đem từ nhà ăn phi trường về, thêm nước nấu thành một nồi lớn. Tôi dùng sức bưng mép nồi đi ra ngoài bàn, chợt phát giác nồi cháo quá nóng giống như bưng phải sắt nung đỏ, tôi mau chân bước, cháo trong nồi sóng sánh trào ra hai lưng bàn tay đau như bị đốt, tôi giật mình “Cảng” nồi cháo rớt xuống đất bể tan tành thành đông vụn. Lần này bác gái nhảy nhổm lên: — Coi kìa, coi kìa, mầy làm chút việc cũng hư hỏng! Tụi tao hôm nay ngán đến tận cổ rồi. Bác trai lần đầu nổi giận, mặt hầm hầm xông vào tôi quát: — Làm gì vậy hả? Mầy thật không nên thân! Bác gái ở bên cạnh “đổ thêm dầu vào lửa” nói: — Hôm nay rớt nồi, ngày mai đập nồi. Tao có được cơm này dễ lắm hả? Tao phải dày mặt gọi người ta bằng ông bằng bà mới xin về đó... Mời các bạn đón đọc Thanh Lâu - Tập 1 của tác giả Vương Diên Niên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Gian Truân Người Phụ Nữ Trẻ Ly Hôn - Agnes Abécassis
Tên eBook: Gian Truân Người Phụ Nữ Trẻ Ly Hôn (full prc, pdf, epub) Tác giả: Agnes Abécassis   Thể loại: Hiện đại, Hài hước, Tiểu thuyết, Văn học phương Tây   Nguyên tác: Les tribulations d’une jeune divorcée   Bộ sách: Déborah (tập 1)   Dịch giả: Bằng Quang   Công ty phát hành: Nhã Nam   Nhà xuất bản: NXB Hội Nhà Văn   Trọng lượng vận chuyển: 500 g   Kích thước: 14x20.5 cm   Số trang: 440   Ngày xuất bản: 09/2010   Giá bìa: 78.000₫   Type+Tạo prc: thanhbt   Nguồn: tve-4u.org   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Gian Truân Người Phụ Nữ Trẻ Ly Hôn Giới thiệu   Cô đã không quan hệ từ hơn một năm nay.   Việc tẩy lông vùng bikini đặt ra cho cô rất nhiều vấn đề lý luận trừu tượng.   Cô không thể giết chết một con gián mà không nôn thốc nôn tháo ngay sau đó.   Một ngày kia, cô sẽ phải học cách lắp ráp món đồ nội thất IKEA trong vòng chưa đầy hai tuần lễ.   Lời ghi chú trên sơ yếu lý lịch của cô khiến tay chủ bạo dâm cáu tiết.   Lần cuối cùng cô để mình bị tán tỉnh là cách đây những mười một năm.   Hai cô con gái nhỏ đã kéo cô ra khỏi chứng cuồng ăn vô độ.   Cô có đám bạn gái đoàn kết nhưng tâm trí họ như chỉ mới lên mười ba.   ... Cô là ai? Là Déborah, ba mươi tuổi, chỉ biết đến một người đàn ông duy nhất trong đời, đã ly hôn, hậu đậu, rụt rè, có hai con... nhưng tính tình lại vô cùng khác lạ, dễ thương! Mời các bạn đón đọc Gian Truân Người Phụ Nữ Trẻ Ly Hôn của tác giả Agnes Abécassis.  
Người tình bóng tối - Teresa Medeiros
Tên eBook: Người Tình Bóng Tối (full prc, pdf, epub) Tác giả: Teresa Medeiros Thể loại: Best seller, Lãng mạn, Tiểu thuyết, Văn học phương Tây   Tên gốc: The Vampire Who Loved Me   Công ty phát hành: AMAK   Nhà xuất bản: NXB Văn Học   Dịch giả: Lộc Diệu Linh   Kích thước: 14 x 20 cm   Số trang: 306   Ngày xuất bản: 07/2011   Giá bìa: 62.000 đ   Chủ dự án: Annabelle Tran   Chụp pic: Thanh Nguyen   Type: Bell Jingle, Huyen Minh, My Nguyen Toi La, Ngan Amber   Beta & Tạo prc: Annabelle Tran   Nguồn: Hội chăm chỉ làm eBook free   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Người tình bóng tối Giới thiệu: Portia Cabot là một cô gái ngọt ngào và đa cảm, cô tin vào mọi thứ mà mọi người cho là hoang đường. Cô tin rằng có những bụi tiên cây lấp lánh và cũng tin rằng có ma cà rồng hút máu đang ẩn nấp dưới vỏ bọc của con người. Cô kinh hãi những sinh vật xấu xa, đáng sợ luôn di chuyển sau khi tắt ánh tà dương và vì thế cô trang bị cho mình trở thành một kho vũ khí di động. Thế nhưng, ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô đã trao đi cả trái tim mình cho em trai của người đàn ông mà cả London đang đồn thổi rằng là một con ma cà rồng. Cô bị lạc đi trong ánh mắt, trong giọng nói và cả những đụng chạm của anh, chúng khiến cô quên mất nỗi sợ hãi của bản thân. Tất cả những thứ thuộc về anh, cô đều yêu và tình yêu ấy cho cô hi vọng chờ đợi 5 năm chia cách, cũng như chờ đợi con người thực sự của anh trở về với cô. Cô sẵn sàng hi sinh cả bản thân mình để đem anh lại với ánh sáng mặt trời. Julian Trevelyan là người đàn ông phóng đãng cũng rất lãng mạn khi dành những đêm trắng cho ăn chơi và thơ Byron và tận hưởng sự nghỉ ngơi như những nhà quý tộc vào ban ngày. Làn da trắng bệch của anh cũng chỉ là mốt thượng lưu đang nổi lên mà thôi, nếu có bất cứ sự nghi ngờ nào về nhà Trevelyan thì chúng cũng là về anh trai anh. Một vỏ bọc hoàn hảo để che giấu kẻ đồng hành của bóng đêm đã đánh mất linh hồn. Anh nghĩ mình đã trở thành một thứ quái vật máu lạnh, nhưng anh vẫn sợ chết khiếp những cảm xúc mạnh mẽ của trái tim khi nhìn vào cô. Anh khiếp sợ khi nhìn thấy máu cô trên môi mình và thân hình cô bất động trước mắt anh như thế. Anh đã chọn cách chạy trốn, chạy trốn khỏi tình yêu và đau đớn. Anh buộc mình tránh xa khỏi mọi thứ xung quanh cuộc sống của cô. Có lẽ anh chỉ có thể trở về khi tìm thấy phần linh hồn đã mất, nhưng nếu giờ đây không có cô yêu thương, thứ ấy cũng không còn quan trọng nữa. Nhưng khi cô một lần nữa xuất hiện, anh đã quên tất cả những gì đắng cay, nhìn vào mắt cô, anh thấy hy vọng cho bản thân anh và cho cả cô.   “Dù là một ma cà rồng hay một người đàn ông, anh sẽ chỉ yêu một mình em!” -Teresa Medeiros. Báo Chí Giới Thiệu (TT&VH) - NXB Hội Nhà văn vừa ra mắt: Dạ tiệc lúc nửa đêm - tải eBook và Người tình bóng tối - hai tiểu thuyết của nhà văn Mỹ Teresa Medeiros, người từng được tạp chí Affaire de Coeur bình chọn là một trong 10 nhà văn lãng mạn được yêu thích nhất. Sinh năm 1962, chuyên về tiểu thuyết lãng mạn, Teresa Medeiros là tác giả của 7 triệu cuốn sách được bán và được dịch ra hơn 17 thứ tiếng. Cô ra mắt tác phẩm đầu tay năm 21 tuổi (1983), nhưng mãi đến năm 1989, cái tên Teresa Medeiros mới trở thành hiện tượng, khi tác phẩm Quý bà chốn tình trường (Lady of Conquest) của cô đoạt giải Tác phẩm Văn học hay nhất của năm, thuộc thể loại Lịch sử - Lãng mạn. Tác phẩm của Teresa Medeiros hấp dẫn độc giả bởi cốt truyện đa dạng, không chỉ đơn thuần lãng mạn như một câu chuyện Lọ Lem - Hoàng tử đẹp tựa cổ tích mà có lúc mang hơi hướng trinh thám như Đóa hồng xôn xao, lúc lại giằng xé trong cuộc tình tay ba như Kẻ cắp trái tim hoặc như một biến tấu lạ như trong bộ tác phẩm Người tình bóng tối và Dạ tiệc lúc nửa đêm... Đứng trong danh sách bán chạy nhất, nhận giải KISS do Romantic Times Book Reviews bầu chọn. “Lôi cuốn, gợi cảm và táo bạo. Một câu chuyện náo nhiệt không kém phần duyên dáng cho những ai yêu thích những tác phẩm thời nhiếp chính lãng mạn với một vết cắn nho nhỏ…” - Publishers Weekly “Một tác phẩm tài năng với những nhân vật không thể nào quên. Một câu chuyện với những câu thần chú mê muội trên thế gian và những đam mê cấm đoán mà đơn giản đều xuất phát từ sự quyến rũ…” - Romantic Times “Phi thường! Làm tan vỡ trái tim tôi ngay giây này rồi khiến nó điên cuồng vì hồi hộp ở giây tiếp theo…” - Lee Ann Daugherty, biên tập viên của Waldenbooks “Thêm một nghĩa mới cho cụm từ thợ-tiện-giấy. Một cuộc đua run lên vì hồi hộp. Nếu bạn yêu những câu chuyện về ma cà rồng, cuốn sách này dứt khoát phải thêm vào giá sách của bạn…” - Romance Junkies “Một lần nữa chứng minh tại sao Teresa Medeiros lại là một trong những tác giả nổi tiếng nhất và được yêu thích nhất hiện nay. Khiến trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực và một câu chuyện lãng mạn thần kỳ. Chắc chắn sẽ giành được một chỗ đứng trong giá sách của bạn…” - Romance Reviews Today “…Cuốn hút, đáng yêu, gợi cảm và hài hước với một chút yếu tố gothic. Một trong những tác phẩm lãng mạn về ma cà rồng hay nhất hiện nay…” - DIK Review, All About Romance Mời các bạn đón đọc Người tình bóng tối của tác giả Teresa Medeiros.
Dạ Tiệc lúc nửa đêm - Teresa Medeiros
Tên eBook: Dạ Tiệc Lúc Nửa Đêm (full prc, pdf, epub) Tác giả: Teresa Medeiros Thể loại: Best seller, Lãng mạn, Tiểu thuyết, Văn học phương Tây Tên gốc: After Midnight   Công ty phát hành: AMAK   Nhà xuất bản: NXB Văn Học   Dịch giả: Dương Hậu   Kích thước: 14 x 20 cm   Số trang: 368   Ngày xuất bản: 07/2011   Giá bìa: 68.000 đ   Chụp pic: Thanh Nguyen   Type: Bell Jingle, Ann, Ngân Amber, Trang Kiều Phạm, Viễn Ảnh   Beta & Tạo prc: Annabelle Tran & LN   Nguồn: Hội chăm chỉ làm eBook free   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Dạ Tiệc lúc nửa đêm   Giới thiệu: "Đàn ông yêu bằng mắt". Vậy nên phải chăng chỉ có sắc đẹp mới giúp phụ nữ khiến một người đàn ông để mắt tới mình? Caroline không có sắc đẹp, không cần phải đứng chung với hai cô em gái xinh đẹp, thanh tú đáng yêu nàng cũng đã tự nhận thấy mình thật kém cỏi. Cộng thêm với sự nghèo khó, thiếu thốn khiến nàng luôn phải vận những bộ quần áo lỗi mốt, cũ mòn càng làm cho nàng là một đối tượng “không được để mắt”, một cô gái quá lứa lỡ thì tẻ nhạt và sách vở. An phận, không trách móc, Caroline cũng chỉ mong vận may của cô em gái thứ hai – Vienna – với một anh chàng tử tước sẽ giúp đỡ gia đình nàng vượt qua khó khăn. Nhưng có vẻ như ông trời không thích mọi chuyện phẳng lặng như thế, cuộc sống này nên có một chút thử thách thì mới thú vị. Phải chăng vì thế mà trái tim nàng lại xao động trước người em rể tương lai đầy quyến rũ – một con người mà có bao nhiêu lý do để ngàn lần không thể động vào. Tử tước Adrian Kane không bao giờ xuất hiện trước lúc mặt trời lặn, những buổi gặp mặt ăn tối của chàng luôn diễn ra vào lúc nửa đêm, từ vẻ ngoài đến giọng nói, tất cả đều là những dấu hiệu gây nghi ngờ rằng đây là một gã ma cà rồng rất nguy hiểm. Nhưng tất cả những điều này chỉ càng làm tăng thêm số người hâm mộ, rào đón vây quanh chàng. Chàng say mê vẻ đẹp của Vienna và không thể dời mắt khỏi cô ngay từ lần gặp gỡ đầu tiên. Và chuyện sẽ ra sao đây khi bỗng một ngày hay đúng hơn một đêm chàng nhận ra rằng mình thực sự bị thu hút, mê đắm bởi những điều khác hơn từ một người con gái khác. Bóng tối nguy hiểm, mập mờ, đầy bí ẩn của London vây quanh họ, những tai họa luôn rình rập chực chờ xung quanh càng làm cho câu chuyện tình có chút ngang trái này thêm phần huyền bí, hấp dẫn. Câu chuyện được đặt trong bối cảnh xã hội phong kiến châu Âu cộng thêm yếu tố hư cấu nhưng những vấn đề của nó hoàn toàn không lỗi thời, hình ảnh Caroline cũng là hình ảnh của rất nhiều người phụ nữ hiện nay: thiếu tự tin với vẻ ngoài của mình để có thể mơ đến một tình yêu ngọt ngào, lãng mạn. Liệu rằng sẽ có một cái kết tốt đẹp cho cô gái mạnh mẽ, nhiều bất hạnh bị giằng xé giữa trách nhiệm của cô với gia đình và tình yêu mà không nghi ngờ gì nữa là chỉ có thể gặp được một lần trong đời này. Sau đêm tối chắc chắn sẽ luôn là bình minh rực sáng? Chúng ta chỉ có thể tìm kiếm câu trả lời trong “Dạ tiệc lúc nửa đêm” (After Midnight). Hãy cùng đọc và cùng nhận ra rằng Caroline, giống như biết bao phụ nữ khác, có thể rất bình thường nhưng không hề tầm thường. Tác giả Teresa Medeiros: Tác giả Teresa Medeiros Sinh năm 1962 tại Mỹ, là một trong những nhà văn chuyên viết tiểu thuyết lãng mạn ăn khách nhất thuộc thế hệ của mình, theo New York Times bình chọn. Tính đến thời điểm trước khi cuốn sách mới nhất được xuất bản, tháng 8/2010, tác phẩm của cô được in hơn 7.000.000 bản và được phiên dịch tới hơn 17 thứ tiếng. Là một trong Topten Favourite Romance Authors của tạp chí Affaire de Coeur (Giải thuởng dành cho 10 tác giả văn học hàng đầu được yêu thích nhất thuộc thể loại Lãng mạn), giành được giải thưởng Best Historical Love and Laughter do các nhà phê bình của tờ Romantic Times bình chọn (giải thưởng dành cho tác giả văn học được yêu thích nhất thuộc thể loại Lãng mạn Hài hước). 7 lần lọt vào Vòng chung khảo của giải Rita, 2 lần là người chiến thắng tại giải PRISM. 2 lần được nhận Waldenhooks Award dành cho tiểu thuyết ăn khách nhất... Teresa vinh dự trở thành người đầu tiên có tên trong danh sách Các tiểu thuyết gia xuất sắc nhất nước Mỹ của dòng truyện Lãng mạn. Với ngôn ngữ văn học tinh tế và hài hước đặc trưng rất thú vị, cô đã khiến cho những câu chuyện tình lãng mạn như trở nên nhẹ nhàng hơn nữa, đầy chất thơ hơn nữa. Bên cạnh đó, màu sắc văn hóa đặc sắc và độc đáo cùng những truyền thuyết dân gian huyền bí được lồng vào những câu chuyện tình một cách khéo léo cũng được độc giả khắp nơi đón nhận một cách háo hức. Báo Chí Giới Thiệu (TT&VH) - NXB Hội Nhà văn vừa ra mắt: Dạ tiệc lúc nửa đêm và Người tình bóng tối tải eBook - hai tiểu thuyết của nhà văn Mỹ Teresa Medeiros, người từng được tạp chí Affaire de Coeur bình chọn là một trong 10 nhà văn lãng mạn được yêu thích nhất. Sinh năm 1962, chuyên về tiểu thuyết lãng mạn, Teresa Medeiros là tác giả của 7 triệu cuốn sách được bán và được dịch ra hơn 17 thứ tiếng. Cô ra mắt tác phẩm đầu tay năm 21 tuổi (1983), nhưng mãi đến năm 1989, cái tên Teresa Medeiros mới trở thành hiện tượng, khi tác phẩm Quý bà chốn tình trường (Lady of Conquest) của cô đoạt giải Tác phẩm Văn học hay nhất của năm, thuộc thể loại Lịch sử - Lãng mạn. Tác phẩm của Teresa Medeiros hấp dẫn độc giả bởi cốt truyện đa dạng, không chỉ đơn thuần lãng mạn như một câu chuyện Lọ Lem - Hoàng tử đẹp tựa cổ tích mà có lúc mang hơi hướng trinh thám như Đóa hồng xôn xao, lúc lại giằng xé trong cuộc tình tay ba như Kẻ cắp trái tim hoặc như một biến tấu lạ như trong bộ tác phẩm Người tình bóng tối và Dạ tiệc lúc nửa đêm... Lần đầu ra mắt đã đứng ở vị trí thứ 15 trên danh sách New York Times Bestseller vị trí thứ 24 trên danh sách USA Today Bestseller vị trí thứ 9 trên danh sách Publishers Weekly Bestseller “Jane Austen đã gặp gỡ với Dracula trong cuốn tiểu thuyết giả tưởng vô cùng lãng mạn, ngọt ngào và gợi cảm này. Medeiros thật thần kỳ!” Christina Dodd, tác giả ăn khách của “Trouble in high heels”   -o0o- “Một câu chuyện mê hoặc đến không ngờ... quyến rũ, trêu ngươi và sục sôi với sự căng thẳng đầy nhục dục và kích động. Là một bậc thầy thực thụ, Medeiros một lần nữa chứng tỏ những câu chuyện của mình bằng việc tạo nên một cuốn sách ‘không thể buông tay’ khác và mở một cánh cửa đến một đấu trường mới. 4.5/5 sao...” Romantic Times   -o0o- “Hòa trộn một cách khéo léo giữa lãng mạn với truyền thuyết về ma cà rồng. Sự hài hước của Teresa như tia nắng tinh nghịch đã cắt qua những tục lệ thông thường nhuốm màu ảm đạm của thế giới ma cà rồng…” Publishers Weekly   -o0o-   “Một cuốn tiểu thuyết sẽ làm những độc giả hâm mộ thích thú bởi yếu tố cổ điển và huyền bí. After midnight đã đạt được thắng lợi tuyệt đối... ” Terri Figueroa, Romance Reviews Today   -o0o- “Một cuốn tiểu thuyết thời nhiếp chính hài hước đầy náo nhiệt xen kẽ với câu chuyện về ma cà rồng!... ” Paranormal Romance Reviews   -o0o- “Một chiếc lưỡi nhọn đáng yêu hỗn hào với dòng tiểu thuyết lãng mạn về ma cà rồng thời nhiếp chính kèm theo với cả một nhát cắn!...” The Best Reviews   -o0o- “Khiến người ta mê muội với các nhân vật tuyệt vời (làm liên tưởng đến các nữ chính thông minh và sinh động của Ms. Jane Austen), một chuyện tình không tưởng, tình yêu và những cảnh ân ái đầy đam mê, và những yếu tố huyễn hoặc cùng thấp thỏm được duy trì liên tục một cách cao tay... ” www.vampireromanrebooks.com Mời các bạn đón đọc Dạ Tiệc lúc nửa đêm của tác giả Teresa Medeiros.
Đợi Của - F. Scott Fitzgerald
Tên eBook: Đợi Của (full prc, pdf, epub) Tác giả: F. Scott Fitzgerald   Thể loại: Tiểu thuyết, Kinh điển, Tâm lý Xã hội, Văn học phương Tây Nguyên tác: The beautiful and damned   Người dịch: Hồ Anh Minh   Nhà xuất bản: NXB Trẻ   Số trang: 96   Ngày xuất bản: 01/2002   Type+Tạo prc: thanhbt   Nguồn: tve-4u.org   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Đợi Của Giới thiệu:   Lấy chất liệu từ chính cuộc hôn nhân của mình và Zelda Fitzgerald, Đợi của của F. Scott Fitzgerald là câu chuyện về tình yêu, sự suy đồi đạo đức và mãnh lực của đồng tiền trong cuộc sống hôn nhân của đôi trẻ Anthony và Gloria nơi trái tim nước Mỹ - New York.   Tại thành phố hiện đại, thời thượng ấy, nơi mọi văn nhân, nghệ sĩ, thương gia và các nhà triệu phú cùng sinh sống, Đợi của đã vẽ mô tả sắc nét chân dung một thời đại mang tên Thời đại nhạc jazz - một thời của những xung đột tình cảm, những mâu thuẫn trong tâm hồn được phơi bày một cách ngậm ngùi, đau xót trước sự hư ảo, trí trá của những huyền thoại Mỹ, những mộng tưởng Mỹ... Tác giả: Tác giả Francis Scott Key Fitzgerald Francis Scott Key Fitzgerald là một nhà văn Mỹ, nổi tiếng với các tác phẩm về "thời đại nhạc Jazz". Sinh ra trong một gia đình theo đạo Cơ đốc Ireland. Năm 1913 Fitzgerald vào Đại học Princeton nhưng sắp tốt nghiệp thì bỏ học vào lính. Thời gian phục vụ trong quân đội Fitzgerald bắt đầu viết cuốn tiểu thuyết đầu tiên This Side of Paradise (Phía bên kia địa đàng, 1920). Sau khi xuất bản cuốn tiểu thuyết này Fitzgerald cưới vợ và bắt đầu nổi tiếng. Cũng trong thời gian này ông in tập truyện ngắn đầu tay Flappers and Philosophers (Những cô nàng và những triết gia, 1920). Tiểu thuyết thứ hai The Beautiful and Damned (Đẹp và đáng nguyền rủa, 1922) kể về cuộc hôn nhân khổ sở của hai con người tài năng và quyến rũ. Năm 1923 ông viết và dựng vở kịch Vegatable (Rau cỏ, 1923) bị thua lỗ nhưng sau đó viết tiểu thuyết The Great Gatsby (Gatsby vĩ đại, 1925) - tải eBook được giới phê bình đánh giá là kiệt tác, là một trong những tiểu thuyết hay nhất nước Mỹ.   Mời các bạn đón đọc Đợi của của tác giả F. Scott Fitzgerald.