Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hồn Ma Trinh Nữ

Hứa Mễ Mễ một hồn ma bị chết oan, sau mười năm không được siêu thoát. cuối cùng cô đã chọn cách báo mộng nhờ người tìm ra sự thật sau cái chết của mình. Và người được báo mộng tình cờ là một trong ba chàng trai của nhóm TFBOYS nổi tiếng. Họ sẽ làm thế nào để tìm ra sự thật sau cái chết oan ức của cô gái kia, trong khi không đầy hai tháng nếu không được siêu thoát cô sẽ biến thành một linh hồn ác quỷ. Truyện hoàn toàn là viễn tưởng xen lẫn một vài chi tiết rùng rợn cùng bí ẩn. Liệu TFBOYS có giúp được oan hồn Hứa Mễ Mễ siêu thoát để đầu thai hay không? Truyện không ship couple. *** "KHÔNG!!!!!!!" Vương Nguyên từ trong cơn mơ hét lớn rồi vùng dậy. Mồ hôi đầm đìa trên mặt cậu ướt đẫm một khoảng của chiếc gối. Cậu ngồi đó thở dốc. Giấc mơ vừa rồi thật kinh khủng, trái tim cậu vẫn còn đập thình thịch trong lồng ngực. Cậu có cảm giác vô cùng lạ, giấc mơ này sao lại chân thực như vậy. Thường lệ, những giấc mơ cậu đã mơ khi tỉnh dậy một chút đều không nhớ nhưng hôm nay giấc mơ đó vẫn hiện lên rõ ràng trong tâm trí. Trong mơ cậu thấy một cô gái quay lưng về phía cậu, trên người mặc một chiếc áo trắng mỏng, tà áo rộng thùng thình khẽ bay phất phơ trong gió cùng mái tóc dài đen bóng chấm hông. Cậu bị cuốn hút mà lại gần, cô gái đó như cảm nhận được mà quay lại nhìn cậu. Bỗng chốc Vương Nguyên thấy sợ hãi, cậu muốn bỏ chạy nhưng lại bị bàn tay của cô gái đó nắm lại, đôi mắt trắng dã nhìn chằm chằm vào cậu, làn da với nhưng gân xanh chằng chịt cách khuôn mặt cậu chưa đầy 5cm, cậu cố ngoảnh mặt đi né tránh, đôi chân muốn chạy thật nhanh nhưng lại giống như bị trúng tà mà bất động. Đôi môi tím tái bong tróc vẩy của cô gái phả ra từng làn hơi mỏng: "Giúp tôi. Xin hãy giúp tôi." Vương Nguyên hoảng loạn, cậu muốn nói : "Giúp chuyện gì? Cô muốn tôi giúp chuyện gì? Chúng ta đâu có quen biết nhau." Nhưng lời muốn phát ra giống như bị chẹn lại nơi cổ họng, chỉ phát ra những tiếng ứ ứ như thể đồng ý với thỉnh cầu của cô gái kia. Cô gái khẽ mỉm cười thỏa mãn, nhưng trong mắt Vương Nguyên nụ cười đó thật đáng sợ, nó khiến những gân xanh trên khuôn mặt cô ngày càng lộ rõ hơn, những chiếc răng nhọn hoắt lộ ra như có thể nghiến nát bất kì thứ gì. Giọng nói như bùa chú của cô lại vang lên, Vương Nguyên ngây ngẩn như bị mất hồn nhìn vào khẩu hình miệng của cô: "Giúp tôi tìm ra sự thật, tôi muốn được siêu thoát. Tôi muốn được siêu thoát. Ở nơi này thật đáng sợ. Làm ơn giúp tôi, làm ơn giúp tôi." Cô gái càng nói càng mất kiểm soát, càng xích lại gần Vương Nguyên, khuôn mặt càng trở nên ghê sợ. Vương Nguyên cố gắng vùng vẫy trong tuyệt vọng. Ơn trời, cuối cùng cậu cũng thoát khỏi được giấc mơ kì dị đó, nhưng khuôn mặt đáng sợ cùng đau thương của cô gái vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí cậu. Lắc đầu vài cái mong xua đi nhưng hình ảnh ấy, cậu thấy thật khát nước, lật tấm chăn ra cậu dò dẫm bước xuống giường. Trời vẫn còn đang giữa đêm, cả căn kí túc xá của TFENT bị bao phủ trong một màu đen lạnh lẽo. Vương Nguyên bước gần lại chiếc tủ lạnh, tự lấy cho mình một cốc nước đá mong xua tan đi sự hỗn loạn trong tâm trí lúc này. Cậu định ngửa cổ lên uống nước thì ngay trước tầm mắt cậu là khuôn mặt của cô gái đó, cô đứng đó im lặng, đôi mắt trắng dã buồn bã nhìn chăm chú vào cậu. Vương Nguyên đánh rơi ly nước trong tay xuống đất. Tiếng thủy tinh va chạm với sàn đá vang lên một tiếng CHOANG chói tai, từng mảnh từng mảnh tan vỡ văng tung tóe trên nền đất lạnh. Tiếng động ấy vang vọng trong căn phòng yên ắng đập vào màng nhĩ của cậu khiến cậu bừng tỉnh. Chớp đôi mắt cậu nhận ra đứng trước mặt mình không phải khuôn mặt của cô gái kia mà là bạn thân của cậu Dịch Dương Thiên Tỉ. Vương Nguyên khẽ ôm lấy ngực, thở hắt ra: "Tiểu Thiên Thiên, sao cậu đứng im như phỗng ở đây vậy? Dọa tớ sợ chết khiếp." Vừa nói Vương Nguyên vừa cúi xuống nhặt nhạnh từng mảnh vỡ của ly thủy tinh, nhiều như vậy chắc phải dùng chổi quét đi mới hết, lỡ có ai đó giẫm phải sẽ lớn chuyện mất. "Vậy tớ phải khua chiêng múa trống để mọi người biết tớ ở đây sao?" Dịch Dương Thiên Tỉ cũng cúi xuống, đưa tay ra giúp Vương Nguyên nhặt từng mảnh thủy tinh sắc nhọn. Nhưng đến khi tay cậu vô tình chạm vào tay Vương Nguyên thì Vương Nguyên sợ hãi rụt tay lại. Cảnh tượng cô gái đó với đôi bàn tay gầy trơ xương cùng nhưng chiếc móng tay nhọn hoắt đang bám chặt lấy cánh tay cậu lại ùa về, khiến cậu hoảng loạn. Dịch Dương Thiên Tỉ nhận ra khuôn mặt dần trở nên xanh tái của Vương Nguyên qua ánh sáng heo hắt từ chiếc tủ lạnh, cậu lo lắng hỏi:   "Vương Nguyên, cậu sao thế? Có phải bị cảm rồi không? Trông cậu xanh xao quá, mồ hôi lạnh cũng chảy hết ra rồi." Vương Nguyên run rẩy, cậu thật sự muốn kể cho Dịch Dương Thiên Tỉ nghe về giấc mơ đó, nhưng lại thấy không cần thiết, dù sao cũng chỉ là một giấc mơ, bây giờ nói ra không chừng cậu ấy sẽ cười vào mặt cậu nói cậu nhát gan. Có lẽ chỉ là cậu tự mình dọa mình thôi, không có gì cần bận tâm hết. Cậu nở nụ cười nhẹ rồi lắc lắc đầu: "Tớ không sao. Chắc là do nóng quá. Đừng lo, cậu mau đi ngủ đi. Tớ dọn chỗ này được rồi." Dịch Dương Thiên Tỉ bỗng cảm thấy lo lắng, bình thường Vương Nguyên luôn nở nụ cười nhưng hôm nay nụ cười lại đôi phần gượng gạo, rõ ràng là có tâm sự, cậu làm sao bỏ mặc người bạn thân của mình được. "Tớ xuống đây uống nước mà, không uống tớ không ngủ được. Nhưng bây giờ bị cậu làm cho tỉnh rồi. Chúng ta thức xem phim đến sáng đi, dù gì mai cũng chỉ có lịch hoạt động buổi chiều thôi, không cần lo lắng. Tớ giúp cậu dọn chỗ này." "Ừm, cảm ơn cậu." Vương Nguyên nhìn Dịch Dương Thiên Tỉ cảm động, họ là bạn thân đôi khi không cần nói gì cũng đủ để hiểu được ý nghĩ của đối phương. Cậu biết Dịch Dương Thiên Tỉ là lo cho cậu nên muốn ở cùng cậu, thật sự phải cảm ơn cậu ấy không cậu cũng không biết phải làm sao nữa. Gặp phải giấc mơ như vậy, cậu cũng không còn tâm trí nào mà leo lên giường ngủ tiếp, mặc dù bình thường cậu chính xác là một kẻ cuồng ngủ. ... Hứa Mễ Mễ ngồi bó gối ở một góc của ngôi miếu đã bị bỏ hoang từ lâu. Tầm mắt đảo xung quanh canh chừng, đề cao cảnh giác. Cô là một hồn ma lang thang đã bao lâu rồi, đến cô cũng không nhận thức được, từng ngày từng ngày cứ trôi qua như thước phim chậm chạp, vô định, vô nghĩa. Từng con ma giống như cô cứ một ngày, rồi lại một ngày được đặt chân tới thiên đường, được đầu thai chuyển thế. Vậy mà cô, không biết đến khi nào cô mới có thể được siêu thoát. Cuộc sống của một oan hồn đối với cô là những ngày tháng ở trong sự phòng bị và sợ hãi tột độ. Cô sợ những con ma đói cứ mỗi buổi tối lại đến quấy nhiễu đòi ăn thịt cô, sợ những con ma chơi hôm nào cũng dắt tay cô bay hết nơi này đến nơi khác cho đến khi cô mệt lả thì chúng thẳng tay ném cô xuống mặt đất. Lần đầu tiên như vậy, cô cứ ngỡ mình sẽ rất đau, rất đau nhưng lại không hề có cảm giác gì, cô chua chát nhận ra rằng bản thân hiện giờ đã là một con ma không hơn không kém. Một con ma vậy mà lầm tưởng bản thân vẫn còn sống còn biết đau, cảm giác đối với cô bây giờ không còn là gì cả. Từng con người còn sống cứ thế đi xuyên qua cơ thể của cô, cô đưa tay ra chạm vào họ cũng chỉ bắt được một ngụm không khí để rồi nuối tiếc. Cô không nhớ được bất kì kí ức gì khi mình còn sống, trước kia khi mới trở thành một con ma, kí ức của cô là từng mảng chắp vá lại tạo thành, rồi theo thời gian cô tồn tại lang thang trên trần gian này mà mờ nhạt dần rồi mất hết, kí ức của cô chỉ còn lại một khoảng trắng xóa, cô cũng không còn nhớ nổi tên của bản thân mình nữa. Mỗi người bạn ma của cô đặt cho cô một cái tên khác nhau, cô cũng đặt cho họ những cái tên mà cô cho là đẹp nhất. Nhưng từng người bạn của cô đều dần dần đi hết, họ đi đầu thai, chỉ còn lại mình cô ở đây, cô đơn sợ hãi. Cô sợ những linh hồn quỷ dữ thỉnh thoảng vất vưởng xung quanh, chúng mà cảm nhận được những linh hồn lang thang như cô sẽ lập tức xông đến mà ăn sạch, cô sợ cảm giác một mình, lúc nào cũng phải gồng mình lên chống chọi, cô cũng thật không ngờ, là ma mà vẫn có nhiều nguy hiểm như vậy, không phải ai ai cũng muốn chết để chấm dứt mọi thứ sao, nhưng họ đều không biết thế giới họ sắp đến còn đáng sợ hơn thế giới mà họ muốn chạy trốn. Cô vô vàn lần tự hỏi tại sao cô không giống như nhưng người khác, vô định không biết đến khi nào bản thân bị tan biến, cô đi gặp Diêm Vương, cô thật sự muốn biết tại sao mình lại chết, tại sao lại là một hồn ma lang thang như vậy. Nhưng đáp lại nhưng câu hỏi của cô chỉ là giọng nói uy nghiêm cùng lảng tránh của Diêm Vương tối cao: "Mỗi con ma xuống địa phủ này đều không được biết lí do vì sao mình chết, đây đã là quy củ rồi. đừng cố gắng muốn biết làm gì. Cô muốn đầu thai cũng được, trước đó phải buông bỏ hết mọi suy tư, thù hận, tình cảm, nghi vấn thì mới có thể thanh thản để siêu thoát. Cô chưa siêu thoát chỉ vì trong cô còn có chấp niệm, cô còn muốn tìm lời giải đáp. Còn muốn ở lại nhân gian. Cô chấp niệm quá sâu, đã sớm trở thành một oan hồn lạc lối. Ta tặng cô hai từ : "rũ bỏ". Cũng không còn việc gì nữa, cô mau đi đi, nhớ suy nghĩ kĩ những lời của ta."   Mời các bạn đón đọc Hồn Ma Trinh Nữ của tác giả Kyumin.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đạo Mộ Bút Ký Trọn Bộ - Nam Phái Tam Thúc
Sách Nói Đạo Mộ Bút Ký   Cuốn sách này có nhiều nội dung sai lệch về biển đảo của Việt Nam ta. Mọi người cân nhắc khi đọc. Bộ ebook này gồm có: Đạo Mộ Bút Ký - Quyển 1 - Thất Tinh Lỗ Vương Cung Đạo Mộ Bút Ký - Quyển 2 - Nộ Hải Tiềm Sa Đạo Mộ Bút Ký - Quyển 3 - Tần Lĩnh Thần Thụ Đạo Mộ Bút Ký - Quyển 4 - Vân Đỉnh Thiên Cung Đạo Mộ Bút Ký - Quyển 5 - Xà Chiểu Quỷ Thành Đạo Mộ Bút Ký - Quyển 6 - Mê Hải Quy Sào Đạo Mộ Bút Ký - Quyển 7 - Âm Sơn Cổ Lâu Đạo Mộ Bút Ký - Quyển 8 - Cung Lung Thạch Ảnh Đạo Mộ Bút Ký - Quyển 9 - Đại Kết Cục Đạo Mộ Bút Ký - Ngoại Truyện 1- Lão Cửu Môn Đạo Mộ Bút Ký - 10 Năm Sau Đạo Mộ Bút Ký - Ngoại Truyện 2 - Ngô Tà Tư Gia Bút Ký Đạo Mộ Bút Ký - Ngoại Truyện 3 - Hạ Thiên Tuế (Một Năm Sau) Đạo Mộ Bút Ký - Ngoại Truyện 4 - Tân Niên Hạ Tuế Đạo Mộ Bút Ký - Ngoại Truyện 5 - Ngô Gia Toái Niệm Đạo Mộ Bút Ký - Đoạn Tín - Ảo Cảnh Đạo Mộ Bút Ký - Đoạn Tín - Cuộc Sống Trên Đảo Hoang Của Ngô Tà Đạo Mộ Bút Ký - Đoạn Tín Tàng Hải Hoa Quyển I-Diêm Vương Kỵ Thi Tàng Hải Hoa Quyển Ii Sa Hải 1- Hoang Sa Quỷ Ảnh Sa Hải 2- Sa Mãng Xà Sào Sa Hải 3- Quỷ Hà Tử Hải Sa Hải 4- Cổ Trấn Mê Cục “Đạo mộ bút ký” là một tiểu thuyết thiên về đề tài trộm mộ của Nam Phái Tam thúc, vốn xuất phát từ tiểu thuyết mạng. Bắt đầu sáng tác vào ngày 6 tháng 7 năm 2006, kết thúc vào tháng 12 năm 2011, hệ liệt “Đạo mộ bút ký” là tác phẩm tiêu biểu của Nam Phái Tam Thúc, cũng là “thần tác” trong giới xuất bản Trung Quốc những năm gần đây. Lượng tiêu thụ sách trong quốc nội luôn đứng đầu bảng, nhận được sự ủng hộ cuồng nhiệt và lời khen ngợi của trăm vạn độc giả. “Đạo mộ bút ký” cùng với tác phẩm “Ma thổi đèn” của Thiên Hạ Bá Xướng mở ra một thời đại mới của tiểu thuyết Trung Quốc – “Đạo mộ thời đại”. Nhóm chúng tôi đến với “Đạo mộ bút ký” cũng hoàn toàn do tình cờ chứ trước giờ vốn chưa ai từng nghĩ sẽ bắt tay vào làm một bộ sách dày và khó đến nhường này. Thế giới của “Đạo mộ bút ký” cũng như bao tác phẩm văn học khác, có thiện có ác, có tốt có xấu, nhưng cái thế giới ấy lại nổi bật lên bằng văn phong của Nam Phái Tam Thúc với lối dẫn truyện cuốn hút và các tuyến nhân vật đặc sắc, không người nào giống người nào. Một Ngô Tà thông minh yếu ớt nhưng ngây thơ và tốt bụng, một Muộn Du Bình lạnh lùng mạnh mẽ nhưng lại luôn quan tâm đến người khác, một Bàn Tử phiền phức nhưng thân thiện và hài hước. Chúng tôi bị hấp dẫn vào thế giới đó, từ từ dõi theo từng bước chân của họ, nhìn họ dần dần trở nên sống động trong thế giới của câu truyện, từng bước từng bước một đi tới tận kết thúc cuối cùng. Mời các bạn đón đọc Đạo Mộ Bút Ký Trọn Bộ của tác giả Nam Phái Tam Thúc.
Ghi Chép Những Chuyện Kì Quái Của Xe Taxi - Ky Giới Tính Tiến Thực
Đây là câu chuyện nói về mối hiểu nhầm một trăm năm của một tài xế taxi và một ông chủ siêu thị. Mỗi một chương chính là một câu chuyện, chương nào cũng có quỷ nhưng không người khiến kinh sợ. Trấn hồn là việc chính mà yêu đương chỉ là phụ. *** “Là… tuyết rơi sao?” “Đúng thế, tuyết đang rơi.” Tôn Quá thích chạy xe ca đêm, máu thịt của những mẩu chuyện xưa dưới màn đêm càng trở nên rõ ràng, không như lúc ban ngày ban mặt, nào là nước mắt, thống khổ, cuồng hoan, nhục dục, rồi cả tan vỡ, trầm mặc, sức cùng lực kiệt, anh giống như độc giả chân thành, mỗi đêm lật giở từng trang cho họ xem lại mà chẳng lo làm phiền người khác. Người khách ngồi ghế phụ lái mặc chiếc áo choàng màu lông chuột, thoạt nhìn tướng mạo có phần non nớt, khóe miệng mím chặt tỏ vẻ không muốn tiếp chuyện. Tôn Quá chỉnh nhỏ tiếng đài phát thanh, nhường cho không gian sự tĩnh lặng, chỉ một lát đã thấy vị khách ngủ thiếp đi. Vị khách nghiêng người, khẽ tựa vào cửa xe, ban đầu nhẹ thở như e sợ kinh động đến thứ gì, song chẳng bao lâu hô hấp liền trở nên đều đặn, có lẽ đã ngủ mất rồi. Tôn Quá chạy xe với tốc độ cao nhưng vững vàng, sau khi vào nội thành, đèn giao thông cũng nhiều hơn. Dù cho không có xe cộ qua lại, cũng chẳng có camera giám sát, mỗi khi đèn đỏ anh vẫn dừng lại như thói quen. Trong lúc chờ đợi đồng hồ đếm ngược về những giây cuối, bông tuyết bất ngờ bay giữa không trung. “Là... Tuyết rơi sao? ” Thanh âm của người khách như vang lên cùng lúc. “Đúng vậy, tuyết đang rơi.” Câu trả lời của Tôn Quá như một hòn đá rơi xuống giếng sâu, hồi lâu chẳng thấy đáp lại. Chẳng biết người khách mở mắt trước hay trời đổ tuyết trước. ... Mời các bạn đón đọc Ghi Chép Những Chuyện Kì Quái Của Xe Taxi của tác giả Ky Giới Tính Tiến Thực..
Truy Hồn - Hiện Trường Tội Ác - Đường Huyền
Siêu phẩm Truy Hồn - Hiện Trường Tội Ác là một trong những truyện kinh dị hay của Đường Huyền, truyện nói về Tô Mộc Hề ngay từ nhỏ đã có một năng lực đặc biệt, cô có khả năng đối thoại được với bất kỳ vật gì.  Người câm nói chuyện với cô. Cỗ thi thể ở đằng kia đang kêu rên rằng 'Tôi lạnh quá’. Hồn ma trong truyện ma này, ở phía đó lại than thở với cô rằng ‘nó’ thật sự cô độc. Cô trò chuyện với rất nhiều người, rất nhiều vật để trinh thám. Sau này, có một người nói: “Suỵt - - - Trời tối rồi! Nhắm mắt lại, đừng nói chuyện nữa.” *** Trong một con hẻm nhỏ thuộc thành phố Lam Ninh, một giọng nữ vang lên lanh lảnh. “Chiều cao khoảng 178cm, nặng khoảng 75kg …” Thanh âm ngừng lại, Tô Mộc Hề ngồi ở phía sau chiếc bàn cổ, đôi mắt khép hờ, khẽ nhíu mày. Người đàn ông ngồi đối diện với cô trên chiếc ghế gỗ, giọng gấp gáp: “Không cần miêu tả những thứ này, cậu nói thẳng cho tớ biết hiện trường án mạng nạn nhân chết như nào là được rồi.” Tô Mộc Hề mở mắt, liếc nhìn người đàn ông kia. Đây là người bạn duy nhất của cô ở thành phố Lam Ninh này, Giang Tín Chi, vóc người cao to, tướng mạo anh tuấn, quan trọng nhất là có cơ bụng, có đường nhân ngư. Con gái thời nay yêu thích nhất là tuýp đàn ông dạng này, nhưng đối với Tô Mộc Hề thì chỉ có cảm giác buồn bực. Trong tay Tô Mộc Hề là nút áo sơ mi màu đen, cô coi đó như một món đồ chơi, lặng im thưởng thức dưới ánh đèn: “Nút áo này chất lượng rất tốt, là hàng cao cấp. Chủ nhân của nó ắt hẳn là người có tiền, có phẩm vị.” Giang Tín Chi mất hết kiên nhẫn lên, vỗ bàn: “Tô Mộc Hề! Cậu nói mấy thứ này tớ đều biết. Tớ không có nhiều thời gian, cậu nói mau, xong việc tớ còn có việc!” Ánh mắt Tô Mộc Hề vẫn dán chặt vào cúc áo màu đen, sau khi a một tiếng, lại im lặng. “Cậu đòi tiền???” Giang Tín Chi biết rõ lý do cô do dự, trợn trừng mắt, “Tớ và cậu làm bạn nhiều năm, biết bao nhiêu lần, lần nào cũng lấy tiền!” Tô Mộc Hề chậm rãi đáp lời: “Bạn bè lại càng phải đòi tiền, chỉ có tiền mới có thể củng cố tình hữu nghị của chúng ta.” Thanh âm của Tô Mộc Hề vang lên hùng hồn, Giang Tín Chi buộc phải khoan nhượng: “Được, được, nào cậu nói tiếp đi!” ... Mời các bạn đón đọc Truy Hồn - Hiện Trường Tội Ác của tác giả Đường Huyền.
Những Ngôi Nhà Ma Ám Tập 1 & 2
Bản dịch mạng có tựa đề "Hung Trạch Bút Ký" "Làm giàu thật ra không khó! Chỉ cần phát hiện được lĩnh vực một bán vạn mua là dễ dàng xúc tiền thiên hạ. Ví như, kinh doanh bất động sản có ma.  Thấy ở đâu cũng có nhà bỏ không hoặc bán rẻ vì vướng phải ma, một thanh niên rủng rỉnh hầu bao và một thanh niên giỏi huyền thuật bèn hợp tác với nhau, đi khắp nơi thu mua những căn nhà ấy, dự định làm phép đuổi ma trừ tà cho nhà trở lại bình thường rồi bán giá cao, đặng thu lợi gấp bội. Sau khi nhập cuộc, hai thanh niên mới hoảng hồn nhận ra, lĩnh vực ít cạnh tranh không có nghĩa là ít hung hiểm. Để tránh ma nhập, lúc phải cầm nước bọt, lúc thì ngậm phân dê, lúc phải uống nước tiểu đồng nam…  Tưởng thế là đã vất vả lắm rồi, nào ngờ còn mắc lừa suýt bị chôn sống, tống cổ được ma này thì ma khác lại bám vào người, thậm chí đào ba thước đất được tấm ván thiên quan tài lại thấy ghi sẵn tên họ mình và ngày giờ phải chết. Rất muốn rút lui, đến lúc quay đầu mới biết, cả người lẫn ma đều đã không buông tha cho họ..." *** Nhận xét sách  Những Ngôi Nhà Ma Ám 1 - Nhị Thập Tam: " Câu chuyện làm giàu thật khó của hai thanh niên buôn bán nhà ma. Mê hoặc người đọc bởi nhiều yếu tố huyền bí phong thủy kết hợp với suy luận cổ điển. Tình tiết mới mẻ, vận dụng cách viết của tiểu thuyết Âu Mỹ: những câu chuyện riêng lẻ về 17 ngôi nhà ma ám xâu chuỗi lại sẽ hé lộ một bí mật kinh người, mức độ suy luận phá án cũng theo đó tăng dần, hồi hôp tăng dần. Một tiểu thuyết giàu nội hàm, độc đáo. " - Báo sáng Vũ Hán " Không mấy người có dịp đi đào mộ. Những mỗi người ít nhiều đều gặp hoặc biết về những ngôi nhà ma ám. Gần gũi như thế mà vẫn có thể ly kỳ như thế. Đó chính là điểm hấp dẫn tôi ở tiểu thuyết này, " - Nam Phái Tam Thúc, tác giả Đạo Mộ Bút Ký *** Review sách Những Ngôi Nhà Ma Ám  Vũ Chii đã review Từ lâu rồi thì mình có niềm đam mê nghiệt ngã với kiểu thể loại kinh dị của Trung Quốc nói về phong thủy, trừ tà, trộm mộ hay những truyền thuyết ma quái phong tục xưa bên ấy. Trước đó có đi săn lùng mấy bộ đọc như Đạo mộ bút kí, Mỗi đêm một câu chuyện kinh dị, Quỷ thoại liên thiên, Quỷ dị hồ sơ, Vòng bảy người... hờ hờ và giờ là cuốn này. Nghe bảo cuốn này cũng được Nam Phái Tam Thúc khen nên cũng cố tìm mua cho được.Nội dung kể về hai thanh niên có chí làm giàu lại giỏi liều mạng, một Giang Thước nhát chết nhưng máu làm giàu chuyên đi thu mua các ngôi nhà có đồn ma ám đồng hành với một chuyên gia giỏi huyền thuật Tần Nhất Hằng cùng nhau xua đuổi tà ma sau đó bán lại với giá cao thu lợi gấp bội. Mình rất thích cách tạo hình nhân vật một đôi như này cùng nhau đi thu ma diệt quỷ, vì kiểu gì trong đó cũng có một tên nhát chết nhưng hay làm hỏng việc dẫn ma tới còn một bên đen mặt bất đắc dĩ đi khắc phục hậu quả tạo nên không khí gây cười không quá u ám cho truyện, bên cạnh đó có thêm chút hint bắn tứ phía cho con dân sôi sục :"> Thông qua hành trình của hai nhân vật có thể tiếp thu thêm rất nhiều kiến thức về phong thủy, về thế giới huyền học những điều kì lạ mà khoa học vẫn chưa lý giải được. À ngoài ra thì trong cuốn này cũng đề cập đến các phương pháp phòng tránh trừ ta hay một vài điều cần lưu ý tránh rước thứ không may vào người, mình thấy cũng khá hay còn có tác dụng hay không thì chắc may rủi =)) Nhớ có lần đọc được ở đâu dặn rằng khi đi qua đám ma thì không nên nhìn ngó lung tung, đi thẳng, ngón tay cái gập vào trong lòng bàn tay. Hay đi đêm đường vắng một mình nếu thấy tiếng ai gọi thì không nên quay đầu lại ngay vì có thể sẽ làm tắt ngọn nến bảo vệ trên ở trên vai..v..v Ngoài ra thì còn thêm nhiều điều nữa bà mình cũng hay dặn nên mình vẫn hay làm theo vì có thờ có thiêng có kiêng có lành, các cụ đã dặn thì chắc trải rồi nên biết cứ theo thôi. *** NHỮNG NGÔI NHÀ MA ÁM - Nhị thập tam Đây là câu chuyện về tình bạn, tình đồng chí trong sáng đơn thuần không vụ lợi (từ nhau nhưng lại hợp lực kiếm tiền từ tay kẻ khác). Nam chính Giang Thước giỏi buôn nhà bán đất, nhưng về phong thủy huyền thuật lại phải nương tựa vào nam thứ chính Tần Nhất Hằng, lâu dần hình thành nên thứ tình bạn dựa trên lợi ích mà còn khăng khít hơn cả keo sơn. Cậu Thước mỗi lần gặp khách hàng đều mồm năm miệng mười, tươi cười mặc cả giá nhà sao cho bản thân không phải chịu thiệt, nhưng đứng cạnh cậu Hằng thì bao nhiêu loa đài cũng phải tắt ngóm, bảo gì làm nấy chẳng ho he lấy nửa câu, thậm chí còn chấp nhận trở thành mục tiêu cho đối phương “thi triển” huyền thuật. Hết bị treo ngược lên trần bằng dây thừng, bị đổ nước lạnh từ đầu xuống chân, lại còn bị hắt “nước tiểu của đồng nam pha với nước gạo” và ti tỉ phương pháp trừ tà diệt ma cổ quái dị thường. Cậu Thước cũng chẳng biết lời đối phương có căn cứ gì không nhưng vẫn răm rắp nghe theo. Còn cậu Hằng, bề ngoài luôn tạo cảm giác là một chàng trai trầm tĩnh ít nói, toàn nghĩ ra các yêu cầu quỷ dị nhưng cứ úp úp mở mở làm mặt bí hiểm, thường xuyên xoay cậu Thước như chong chóng, thực ra lại quan tâm đến an nguy của bạn mình. “Tôi làm gì cũng đều vì muốn tốt cho anh”, một mặt bảo đối phương yên tâm về nhà nghỉ ngơi, còn bản thân thì lẳng lặng dò la manh mối, một mình hao tâm tổn trí nghĩ kế bảo vệ bạn mà chẳng dám giải thích cặn kẽ đầu đuôi vì “sợ anh sẽ suy nghĩ”. Quả đúng là tình huynh đệ đồng cam cộng khổ, phải qua thử lửa với bền chặt dài lâu, một thứ tình bạn bình dị mà cao quý biết bao, thật khiến các độc giả bốn phương phải động lòng mến mộ. *** Mở đầu Tôi tắt điện, kéo ghế ngồi xuống, chọn cho mình một tư thế thoải mái rồi mới ngẩng đầu nhìn chín người bên kia đèn bàn trà, nam nữ đều có, tuổi tác tương đương, tất cả đều đang chờ tôi lên tiếng. Dưới ánh đèn tù mù, mỗi người lại nhìn tôi bằng một vẻ mặt khác nhau. Tôi không quen họ, thực ra đây cũng là lần đầu chúng tôi gặp gỡ, nguyên do là bởi ngôi nhà mà chúng tôi đang ngồi đây. Tháng trước, tôi có đăng tin trên một diễn đàn, hứa rằng sẽ sang tên ngôi nhà này cho ai dám tới nghe tôi kể chuyện một đêm. Topic ấy tương tác khá đông, nhưng cuối cùng chỉ có chín người đến. Tôi đã đoán trước được điều này. Xã hội bây giờ ai cũng cảnh giác, với những chuyện như miếng bánh từ trên trời rơi xuống, họ sẽ coi là trò bịp bợm, đại đa số đứng xa xem trò vui, số còn lại thì chẳng để tâm vì nghĩ tôi đang khoác lác. Thậm chí ngồi ở đây rồi họ cũng chưa chắc đã tin vào lời hứa hẹn đó, có thể họ chỉ tới tìm cảm giác mạnh mà thôi. Lời tôi là sự thực 100%, nhưng tôi cũng chẳng phải kẻ coi tiền như rác. Tôi làm thế là để thực hiện giao kèo với một người bạn. Ngôi nhà này rất lớn, phòng khách đang có mười người mà vẫn trống trải. Đây là ngôi nhà có giá trị nhất của tôi, phải đến mấy triệu tệ. Tôi mua khá nhiều nhà trên cả nước nhưng không phải để ở mà để kinh doanh, cụ thể là đầu tư bất động sản. Chuyện đêm nay tôi muốn kể cho chín người kia nghe chính là vài trải nghiệm trong nghề của mình. Trước khi bắt đầu câu chuyện tôi đã thông báo, rằng ngôi nhà này hơi có vấn đề, bọn họ nên cân nhắc cẩn thận, một khi đã quyết định ở lại thì dù có xảy ra chuyện gì cũng phải tự chịu trách nhiệm. Chín người đưa mắt nhìn nhau, không ai rời vị trí, thậm chí có hai người còn bật cười. Tôi thở dài, nói cho họ hay, tôi sẽ kể liền một tiếng đồng hồ rồi nghỉ một lát, trong lúc nghỉ họ có thể đi vệ sinh hoặc hoạt động thư giãn gân cốt, nhưng quan trọng nhất là tôi muốn họ chụp một bức ảnh tập thế. Nếu có ai muốn rời đi thì tôi cũng không ngăn cản, nhưng tôi sẽ chụp một bức ảnh toàn thân của người đó. Có người nghe xong rất ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu. Không biết là ngôi nhà này quá hấp dẫn hay bởi loài người vốn không kháng cự nổi sự hiếu kì mà trông bọn họ rất háo hức. Tôi nhìn đồng hồ, thấy đã đến lúc bắt đầu nên rót cho mỗi người một ly nước, rồi châm cho mình điếu thuốc, rít một hơi sâu mới mở lời. Mời các bạn đón đọc Những Ngôi Nhà Ma Ám của tác giả Nhị Thập Tam & Ngọc Trang (dịch) & Hải Yến (dịch).