Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trong Nhà Có Một Nam Phụ

Nam chính là của nữ chính rồi, vậy nam phụ về đây em yêu thương. Thật sự thì câu này rất đúng với truyện này luôn đó. --- [Đàn Diệp]: Má Uyển Bạch miêu tả nam phụ Phạm Huy thượng tôn mới đáng yêu làm sao! [Tác giả phản hồi]: Nam phụ là của tác giả rồi nhé [Đàn Diệp]: Má tác giả, nam phụ là của độc giả, nam chính mới là của tác giả! Mị yêu má tác giả, nhưng vẫn yêu nam phụ nhất! *chụt chụt* (moah moah) [Tác giả phản hồi]: Nam chính là của nữ chính rồi! Nam phụ là của tác giả! [Đàn Diệp]: Của độc giả! [Tác giả phản hồi]: Của mị! [Đàn Diệp]: Còn lâu! Là của mị! [Đàn Diệp]:...Thật là! Chúng ta tranh nhau cái gì chứ! Kêu gào nam phụ mãi hắn cũng có trả lời lại được chúng ta đâu! Nữ chính Diệp Đàn sau một hồi bình luận giành giật nam phụ với tác giả, không biết rốt cuộc là cô may mắn hay đen đủi, cô nhận được một hộp bưu phẩm mang đến tận nhà, mở ra là một mỹ nam tử tóc dài áo trắng yên tĩnh ngủ yên trong quan tài. Bưu phẩm đó là chính nam phụ kiêm nam thần Phạm Huy mà Diệp Đàn đã đôi co tranh giành với tác giả. Nhưng do sự bất đồng ngôn ngữ của cô và mỹ nam nên Diệp Đàn còn định đem “gửi hoàn” quan tài bưu phẩm này đi vì ngỡ là bị ai đó đùa dai, rất lâu sau Diệp Đàn mới biết được thân phận người kia. Và sau đó cô điên cuồng mừng phát điên lên được. Phạm Huy là thượng thần canh giữ kết giới Thương Sơn, sau lần dùng thân mình bảo vệ kết giới không hiểu tại sao khi tỉnh lại lại thấy mình ở một nơi hoàn toàn xa lạ, linh khí cạn kiệt, còn có một cô gái rất ngốc nữa, toàn nói những lời y không hiểu được. Sự bất đồng ngôn ngữ của hai người mang lại cho người đọc biết bao nhiêu chuyện để cười, nhưng may mắn Phạm Huy học nhanh hiểu nhanh, nhanh chóng hòa nhập cuộc sống mới này. Phạm Huy ở thế giới này được Diệp Đàn lấy cho cái tên là Ngọc Bạch Y, tuy nhiên mình sẽ gọi y là Phạm Huy thôi ha, nhiều sẽ loạn mất. Phạm Huy nói ở thế giới kia có cả muôn vạn chúng sinh cần y bảo hộ, nhưng ở thế giới này chỉ có cô gái nhỏ này cần y bảo vệ thôi, tránh cho cô lại trốn vào góc khuất rồi khóc một mình. Sau đó tình cảm cả hai cứ theo dòng chảy thời gian, đều đều êm ả rồi đến khi bất chợt nhìn lại thì nhận ra đã đặt người kia ở một vị trí quan trọng trong tim. Một thượng thần “Hai trăm nhân hai trăm nhân một trăm nhân mười cộng mười chín nhân một trăm nhân một trăm cộng thêm một trăm ba mươi hai” tuổi, thích bay hơn thích đi bộ dấn thân vào showbiz sẽ hài hước cỡ nào? Mời bạn đọc thử. “Ngọc Bạch Y im lặng không nói lời nào, bất luận là đứa bé kia nói cái gì. Hắn cảm thấy ngoại trừ bản thân mình có hơi lớn tuổi hơn so với Diệp Đàn, còn lại đều rất xứng với cô gái này đấy chứ. Không phải người khác cũng bình luận là, soái ca anh tuấn lạnh lùng phải đi cùng với mỹ nữ kiêu ngạo sao? Nói chung rất đẹp đôi.” => Vâng, anh hẳn là chỉ HƠI lớn hơn xíu thôi, còn đứa bé kia anh nhắc đến là tình địch, đến ba nữ chính lần đầu gặp anh cũng kêu là nhóc :v -- Một thượng thần xuất thân Long tộc ngay thẳng nói với Diệp Đàn “Tính rồng vốn dâ*.” một mực phá vỡ hình tượng cao quý lãnh diễm vốn có. Một thượng thần “sống ngàn năm ít yêu thích thứ gì” một mực bám theo Diệp Đàn lừa cưới, lừa cưới được rồi thì hết bám dính lấy vợ lại muốn cho cả thiên hạ biết y có vợ rồi, một show phỏng vấn nói bao nhiêu câu đều có thể "tổ lái" tới vợ. :v :v --- ”Nam thần, anh biết kết hôn là gì không?” "Ở cùng một chỗ.” “Anh nghĩ đơn giản vậy sao?! Kết hôn là chuyện rất quan trọng a!” “Ở chung một chỗ cũng rất quan trọng.” Do đó kết hôn = ở chung một chỗ. “… Nam thần lúc các anh làm thần tiên không phải là không cho phép yêu đương gì đó à?” “Có thể.” “Không ảnh hưởng gì đến tâm đạo sao?” “Có song tu mà.” --- Tuy ban đầu Diệp Đàn còn chút do dự vì họ thuộc về hai thế giới khác nhau, sợ một ngày Phạm Huy sẽ rời đi, nhưng với thế tấn công dồn dập của Phạm Huy, nam thần lạnh lùng của lòng mình lại suốt ngày nói lời ngọt ngào thì làm sao Diệp Đàn chống lại nổi, nên kết quả là các nhân vật phụ của truyện trở thành nạn nhân bị cặp vợ chồng này ngược đãi. Phạm Huy nói lời ngon tiếng ngọt lời thề hẹn làm người đọc là mình tim đập chân run theo, đây mà là thượng thần cao quý lãnh diễm bất khả xâm phạm gì chứ, phim truyền hình làm Phạm Huy ngây ngô ngày nào trở thành tình thánh rồi. ”Tôi vì em mà đến, cô gái của tôi.” “Nếu như thế giới không có bài xích, rất muốn bên cạnh em mãi”. Nhưng phần linh khí mà Phạm Huy mang theo quá mạnh, chúng làm biến động thế giới này, làm thế giới này bài xích sự tồn tại của Phạm Huy, vậy họ vượt qua như thế nào để được bên nhau mãi đến cuối đời, các bạn đọc sẽ biết thôi, spoil là tội ác. :v :v Đây là một truyện mang hơi hướng hơi tưng tửng do được biên tập kiểu lầy, thích hợp cho team dễ tính, yêu đời yêu sủng yêu màu hồng nam tánh và thích đạp xe đạp dưới mưa lắm đó nha. -- Một vài trích đoạn nữa từ truyện: Diệp Đàn nghiêm túc mở kịch bản trên đất, hắng giọng một cái: “Được rồi, chúng ta bắt đầu diễn Mỹ nhân ngủ trong rừng, anh đóng vai công chúa, còn tôi là hoàng tử.” Rồi sau đó!!!! Ba mị đi vào! Ba! Mị! Đến! Rồi!! Không phải chị dâu nói cả nhà chỉ có mình chị mới có chìa khóa thôi sao!!! Tại sao ba lại có!! Chị dâu, chị đúng là kẻ gạt người!!! Diệp Đàn cảm thấy da đầu tê tê, đặc biệt là khi thấy ánh mắt bình tĩnh của ba Diệp, có vẻ sắp giáo huấn cô một trận. Người đứng đầu Diệp gia rất oai phong, câu đầu tiên sau khi mở miệng là: “Haha, con rể đâu cho tôi nhìn cái nào.” Quan trọng là nếu Ngọc Bạch Y dám trả lời, người kia sẽ hung hăng đánh hắn. Tình huống thê thảm như vậy, Diệp Đàn nghĩ tới việc bỏ trốn. Ngọc Bạch Y bình tĩnh đứng dậy, hắn rất cao, cộng thêm sàn gỗ trong phòng khách, nên vị trí hắn đứng có cao hơn một chút, hắn đưa mắt nhìn xuống ba Diệp, giọng nói lạnh nhạt: “Nhóc con, ngồi đi.” Diệp Đàn lập tức quay đầu lại:!!!!!!! Ba Diệp: Mất dạy!!!! -- Diệp Đàn cầm chìa khóa đi ra cửa, cô nghĩ một chút, quyết định tiến lên phía trước ôm lấy Ngọc Bạch Y, sau đó nhẹ nhàng buông ra, lùi về sau vài bước, dịu dàng nói: “Anh ở nhà chăm sóc cho phạm huy nhỏ và đàn diệp nhé, khoảng giữa trưa tôi sẽ về.” “… Được." Diệp Đàn yên lòng xoay người đi đến thang máy, lúc ở bãi đổ xe, cô mở cửa xe ra, lập tức nhìn thấy Ngọc Bạch Y ngồi ngay ngắn ở vị trí ghế phụ. Diệp Đàn bị dọa sợ thiếu chút nữa hét lên. “Nam thần anh làm gì thế!” Diệp Đàn nhìn xuống ghế sau, phát hiện phạm huy nhỏ và đàn diệp đều có mặt, bốn ánh mắt căng tròn nhìn cô không chớp. Diệp Đàn lập tức rơi vào trầm mặc, sau đó dở khóc dở cười hỏi Ngọc Bạch Y: “Tại sao… nam thần anh và bọn nó đều ngồi ở đây?” Hồi nãy hắn vừa đồng ý với mị mà không phải sao? Ngồi yên ở nhà đợi mới phải chứ (no=O=). Ngọc Bạch Y im lặng thắt dây an toàn, sau đó ngồi ngay ngắn, hắn bình tĩnh trả lời: “Sợ em nhớ con chó.” Phạm huy nhỏ: … Ngươi có bản lĩnh leo lên xe mà không có bản lĩnh thừa nhận a! Chỉ biết lợi dụng chó! Diệp Đàn: “Tôi không nhớ nó đâu, nó chỉ biết nuôi mèo tôi không thèm nhớ.” Ngọc Bạch Y nghe vậy im lặng một lúc, sau đó nhìn Diệp Đàn ở ghế lái, cô ấy đang thắt dây an toàn cho mình, ngón tay thật bé nhỏ, mới nhìn có vẻ yếu đuối dễ bị người khác bắt nạt, ánh mắt của hắn dịu dàng nhìn, giọng nói cũng nhạt, bổ sung thêm năm chữ đơn giản: “Tôi sợ tôi nhớ em.” Tôi sợ người khác tổn thương em, rồi em sẽ đi đến chỗ nào đó để khóc, bên cạnh em lại không có ai. __________ " ": Trích từ truyện Review by #Hạ Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** “Phạm Huy“. Nàng nhẹ nhàng kêu tên hắn, ánh mắt có chút đau thương. Nàng từng mãn tâm mãn nhãn đều tràn ngập dung mạo thanh lạnh của người trước mặt, có thể hắn cao ngạo tựa như vân hoa ở Hải Thiên, nhưng nàng vẫn luôn cho rằng người này đối xử với nàng luôn có chút đặc biệt, cuối cùng mới biết, người này thật sự là rất vô tình. “Ta buông tha cho chàng“. Nàng nhìn chăm chăm vào vị thượng thần đang đứng trên đỉnh Thượng Sơn, thanh âm thấp đến độ cơ hồ ngay cả chính nàng cũng không nghe thấy rõ, “Vân hoa tuy có lúc sẽ tạm dừng, nhưng nó vĩnh viễn sẽ không vì ai mà dừng hẳn lại“. Gió núi gào thét ở hai bên tai, khiến tụ y (ống tay áo) màu trắng rộng thùng thình của hắn bị thổi lên, nhưng mái tóc đen được buộc bằng ngọc quan của hắn thì vẫn đoan tề, rủ xuống tận eo, không một chút dịch chuyển. Nàng đợi hồi lâu, người trước mắt vẫn quay lưng về phía nàng, ánh mắt dõi về phía bá tánh cùng sơn thủy, sau cùng nàng cười như tự giễu, thở dài một hơi nói, “Ta vốn không nên trông chờ chàng sẽ quay đầu nhìn ta một cái“. “Chàng là thượng thần của Thương Sơn này, đã qua nghìn vạn năm, sao thế nào cũng không chịu quay đầu lại nhìn thử tiểu bạch ngư ta đây một lần?” Nàng trầm mặc một lúc, lại hỏi, “Tôn thượng, chàng thật sự không thấy cô đơn sao?” Nàng bỗng thanh tỉnh khỏi dòng hồi ức. Phạm Châu đứng bên cạnh hỏi nàng, “Ngươi vừa nghĩ cái gì thế?” “...Nghĩ đến Phạm Huy tôn thượng“. Nam tử trẻ tuổi dùng đôi mắt phong lưu đào hoa nhìn nàng, “Ngư Nhi tiểu đồ nhi, nhớ nhung nam nhân thế này là không tốt đâu nhé!” “Sư phụ“. Bạch Ngư xuất thần nhìn về phía Thương Sơn, nhỏ giọng nói, “Người không lo lắng sao? Phạm Huy tôn thượng một mình chống cự phong ấn đã bị phá tan, vạn nhất...” Mời các bạn đón đọc Trong Nhà Có Một Nam Phụ của tác giả Ngũ Gia Bì Đản.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

eBook Thư Ký Tình Yêu - Mạc Nhan full prc, pdf, epub [Ngôn Tình]
Thư Ký Tình Yêu     Tác phẩm: Thư Ký Tình Yêu -  Luyến ái thư kí Full Tác giả: Mạc Nhan Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Văn học phương Đông Tình trạng bản gốc: 10 chương Hoàn Tình trạng edit: Completed Editor: LinhMaroon. Nguồn: >>ss meoconlunar —TTV—-
Tình Yêu Của Cô Nàng Cố Chấp
Tình Y êu C ủa C ô N àng C ố C hấp         Tên gốc: Hồng kỳ chưa đổ, Thái kỳ đã bay / Tình yêu đơn phương không thay đổi. Tác giả: Ta là Tô Tố Nguồn convert: >>thienthanh2807 Tangthuvien mời vô Bạn nào thích nữ chủ ngu đến siêu việt, tính tình quái dị => mời vô Bạn nào thích cười xả láng => mời vô Chừng nào hoàn bộ Thư kí tình yêu mình sẽ bắt đầu post bộ này ha. Mong cả nhà ủng hộ :D  *** Thể Loại: Hiện đại, hài, nam biến thái nữ quái thai (tính tình), nữ truy nam, HE Tình Trạng: Hoàn Số Chương: 42 + 3PN Truyện được thể hiện dưới lời kể của nữ chính- Diệp Hồng Kỳ. Cô là một cô nàng “quái thai” với tính cách chẳng giống ai, nhưng lại mạnh mẽ, lạc quan hơn bất kì ai.  Tình yêu của cô cũng như tựa truyện rất là cố chấp. Trong lòng cô suốt ba năm cô theo đuổi một người tên là Ninh Mạc, thừa biết anh không yêu, nhưng cô không dám thừa nhận, vì như thế cô mới có thể ở bên cạnh anh lâu một chút, nếu như thổ lộ thì tất cả sẽ tan thành mây khói. Cô nàng này vừa làm tôi buồn cười vừa khâm phục. Khâm phục bởi sự kiên nhẫn trong tình cảm của Hồng Kỳ với Ninh Mặc. Cô có thể làm mọi thứ cho Ninh Mặc, sẵn sàng hi sinh vì anh, nói sao nhỉ, nếu được so sánh thì tôi ví cô ấy giống Harley Quinn thần tượng của tôi. Sự nhiệt tình lẫn điên rồ đều có trong nữ chính, cô có thể làm cái đuôi của anh suốt quãng đường từ trường về nhà anh dưới cái nắng 42 độ, hay làm chân sai việc, phát tờ rơi, vác đồ, làm bất cứ việc nào anh cần, mà không một lời than trách. Cô yêu anh một cách lú lẫn khi tưởng anh bị tai nạn nghiêm trọng đến nỗi thiếu máu, chẳng cần biết mình nhóm máu gì lại lập tức muốn hiến máu cứu anh. “Anh ấy cần nhóm máu gì, tôi chính là nhóm máu đó! ” Hay khi thấy anh tay trong tay với người con gái khác, lại ngây ngốc chúc mừng anh đã tìm được người con gái lý tưởng. Nhưng sự nhiệt tình ấy lại không hề làm tôi cảm thấy chán ghét. Tôi rất không thích con gái vì luỵ tình mà quá nhu nhược, cô nàng của câu chuyện này là một người rất mạnh mẽ, yêu được buông được. Chỉ là lúc trước do bên cạnh Ninh Mặc không có ai và anh cũng không phủ nhận tình cảm với cô nên cô luôn ngây ngốc với anh như thế. Ninh Mặc là tiểu thái tử của tập đoàn Tường Thực. Có thể trong quá trình đọc chúng ta nghĩ anh thật lạnh lùng, thật tàn nhẫn với nữ chính. Nhưng ngay từ khi đọc những dòng đầu tiên, tôi lại cảm thấy anh có tình cảm với cô.  Anh biết cô thường theo đuôi anh mỗi lần tan học. Có một lần vì trời nắng quá, anh đoán chắc cô ngốc này chắc cũng không màng mà đi theo, nên đành để lại chai nước ven đường rồi giả bộ đi tiếp. Cô nàng đơn thuần đó lại có thể vì một chai nước mà vui vẻ đến vậy, thật là ngốc mà! Anh cứ nghĩ cô sẽ mãi mãi thích anh, sẽ mãi mãi đi theo anh, như cô đã từng làm ba năm nay. Nhưng đến khi anh muốn cô vào công ty anh làm việc, cô lại từ chối, đến khi nhìn cô đi bên cạnh người con trai khác, trong lòng anh lại khó chịu. Vì sao ba năm qua anh không nhận ra, anh đã yêu cô ngốc này mất rồi… Tiễn Đạc - trong một lần vì làm chân sai việc cho Ninh Mặc cô đã gặp hắn, lúc đó hắn là người đã cười nhạo cô trèo cao, vì tức giận cô lỡ uống quá nhiều rượu để rồi… cô nhốt hắn vào toilet nam đập một trận, cưỡm hết tất cả đồ trên người hắn, rồi bỏ trốn về ký túc xá, ngủ một giấc đến sáng. Sau đó phát hiện có một số đồ quí giá nằm trong túi của mình, cô nàng của chúng ta lại chẳng thèm nghĩ là của ai, liền đăng lên mạng rao bán nó :)) (*anh này chỉ là một trong số nam phụ, không quan trọng lắm :)) mục đích bổ sung vì anh này là lý do để tạo mối oan gia cho anh tiếp theo với nữ 9 :))) Thái Kỳ - một tên biến thái siêu cấp, nếu như nói Hồng Kỳ cô là kẻ quái thai, thì tên Thái Kỳ này là kẻ biến thái tuyệt đỉnh. Hắn chính là người mua lại những món đồ cô lấy từ Tiễn Đạc, tưởng vớt được con cá lớn chẳng ngờ lại bị tên đó báo cảnh sát tóm gọn. Sau khi được bảo lãnh, cô lại tiếp tục gặp hắn trong công ty xin việc của mình. Nghĩ hắn là quản lý nên đành chân chó mà vuốt mông ngựa, ấy thế khi được nhận lại biết hắn ta chỉ là trợ lý, trợ lý, trợ lý mà thôi (từ ngữ quan trọng, cần nhấn mạnh ba lần). Còn cô là gì thì là trợ lý của trợ lý đó, chính là hắn vẫn hơn cô một bậc.  Cô và hắn chẳng thù ghét gì nhau đâu, chỉ là... oan gia thôi. Ngày đầu tiên gặp nhau ở công ty, hắn lại dám lừa cô đi wc ở bụi cỏ, mời cô ăn cơm thì lại không đem theo tiền...v..v. Nhưng lâu lâu cô và hắn cũng có một vài điểm chung,khi cô vào toilet nữ trộm giấy vệ sinh thì hắn cũng vào toilet nam trộm theo, cô gặp máu thì xỉu hắn cũng thế, điều quan trọng là hắn thường giúp cô chọc giận Ninh Mặc.:)) Và hắn cũng có nhiều lúc đáng yêu, hắn đã từng khen cô không tồi mà. “Kỳ thật tôi cũng nghĩ, cô trừ bỏ tính cách có chút khiếm khuyết, vẻ ngoài có chút tỳ vết, tinh thần có chút bệnh bệnh ra, thì cô cũng là một cô gái không tồi!” Thái Kỳ anh gặp cô chỉ mới ba tháng, nhưng tình cảm anh dành cho cô có lẽ đã là ba năm, người con gái ngồi dưới mưa năm đó, người có đôi mắt quật cường và xinh đẹp nhất, đã chạm vào nơi sâu nhất trong tim anh. Kể từ ngày đó anh luôn mang quyết tâm sẽ tìm kiếm và trân trọng cô hơn tên Ninh Mạc kia. Câu chuyện này là sự tranh đấu giữa hai anh nhà, với 2 tính cách trái ngược nhau. Một người dùng kỉ niệm bốn năm, và một người dùng thời gian ba tháng, cùng giành trái tim của một cô gái ngốc. Ai mới là người cô lựa chọn?  “Ninh tiểu tổng, sở thích chiếm bồn cầu mà không đi đại tiện này của cậu, phải sửa đi!” Các bạn nếu thấy thắc mắc nam 9 là ai? Thì hãy lội lại tên gốc của tựa truyện thì sẽ biết nhé :)). Đây là một câu chuyện hài giữa các màn đấu khẩu của nam 9 và nữ 9 cùng với việc mối tình tay ba, vừa sủng vừa ngọt không hề ngược đâu :3 Nếu bạn thấy hay hãy like và share ủng hộ review team nhé #Nguyệt_Phi - fb/ReviewNgonTinh0105
eBook Hoa Si Hoàng Hậu - Hồng Chu full prc, pdf, epub [Xuyện Không]
Hoa Si Hoàng Hậu       Tác giả: Hồng Chu Thể loại: Xuyên không, Hài hước, Cổ đại, Ngôn tình, Văn học phương đông Nguồn convert: >> Nguyệt Ly – TTV
Sinh Tử Kiến - Bồng Vũ
  Sinh Tử Kiến >>Đông Phương Mỹ nhân hệ liệt chi tam .