Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cho Tớ Mượn Bài Tập Chép Với

Thanh xuân học đường quanh quẩn chỉ có mấy thể loại thanh mai trúc mã, nam học bá nữ ngốc bạch ngọt, vân vân và mây mây, đúng không ạ? Câu chuyện ngày hôm nay tớ muốn review cũng có motip như vậy, quen thuộc không thể nào quen thuộc hơn. Nhưng bạn có muốn biết bí mật của nữ chính vì sao lại cưa đổ được nam chính không ạ, lại đây tớ sẽ bật mí cho các bạn.   Nữ chính có 3 CÓ mà hầu hết chúng ta đều không có, một là xinh đẹp, hai là nhà giàu, ba là tính cách sôi nổi hấp dẫn. Riêng điều thứ nhất nhiều người như tớ cũng chả bao giờ với tới rồi, nên chỉ có trong mơ nam thần học đường mới đến làm quen với mình thôi ạ. Chính vì nữ chính 3-CÓ như vậy nên dù cô có học hành í ẹ đến mấy thì nam chính vẫn tự động đổ cái rầm ạ.   Nữ chính của chúng ta tên Trương Lam, con nhà phú nhị đại đúng nghĩa, đi học cho vui, thành tích chỉ là gió thoảng mây bay không quan trọng. Tuy học hành bết bát nhưng cô được cái ham chơi không ai bằng, cha mẹ suốt ngày đi công tác bận rộn nên Trương Lam lại càng bỏ bê học hành, chỉ lo đàn đúm chơi bời với bạn.   Bố mẹ Trương yêu thương cô con gái này hết mực nhưng cũng rất đau đầu trước thành tích thứ nhất từ dưới đếm lên này của cô, không biết nghe ai khuyên, liền chuyển trường cho con gái yêu vào ngôi trường cấp ba trọng điểm toàn học sinh giỏi. Họ những mong con gái của mình gần mực thì đen - gần đèn thì rạng, học cùng người giỏi sớm muộn gì cũng sẽ bị ảnh hưởng tính ham học của họ.   Thế là cô học trò dốt đặc cán mai Trương Lam cắp sách tới học trong một môi trường hoàn toàn mới, tình cờ được ưu ái xếp ngay vào lớp chọn của trường, lại tiếp tục tình cờ ngồi cạnh học sinh 5 tốt Tiết Nhượng: học giỏi, đẹp trai, gia giáo, ngoan ngoãn và có chí tiến thủ.   Ngay từ những ngày đầu mới gặp nhau Trương Lam đã thích cái cậu bạn cùng bàn học bá Tiết Nhượng rồi, nhưng cậu nhóc này lúc nào cũng trưng lên cái vẻ mặt lạnh lùng không cảm xúc, khiến Trương Lam rất ngứa mắt.   Môi trường lạ lẫm, bạn học đều chê cười thành tích bết bát của mình, Trương Lam rất cô đơn. Chính trong lúc này Tiết Nhượng lại vươn tay làm phước, tặng cô ít lửa sưởi ấm trong đêm đông, khiến cô tiểu thư nhỏ rung rinh trái tim. Nhưng sau này biết được hành động của cậu chỉ đơn giản vì được người khác nhờ giúp đỡ, tính cách tiểu thư kiêu ngạo của Trương Lam bùng nổ, không thèm để ý đến cậu nữa.   Nào ngờ cô vừa buông tay thì có người lại sa vào lưới tình. Mật ngọt thì chết ruồi, mà đã lỡ crush ai thì chỉ cần một cái nhìn đã đổ gục như chuối. Tiết Nhượng chính là người như vậy. Bình thường thì chẳng sao, ma xui quỷ khiến thế nào trong hội thể thao của trường, đỡ con gái nhà người ta một cái mà cậu đã chết chìm trong đôi môi đỏ mọng của cô. Từ ngày đó, Tiết Nhượng chắc chắn một điều rằng cậu đã ăn phải quả thính siêu to khổng lồ không cách nào thoát ra của Trương Lam rồi.   Nam thần một khi giác ngộ chân lí thì sức tấn công bỗng tăng lên gấp bội. Huống hồ Trương Lam đã không có sức miễn nhiễm với sắc đẹp của cậu. Học bá lạnh lùng của chúng ta bắt đầu kế hoạch thả thính là dính của mình. Cậu lợi dụng lúc người ta chuẩn bị nộp bài thi liền hôn nhẹ một cái - thành công làm cô tiểu thư chưa trải việc yêu đương bao giờ há hốc miệng. Kể từ đó, Tiết Nhượng mặt dày hẳn lên, động một tí là kéo con gái nhà người ta vào động tay động chân... động môi hôn.   Trương Lam thì từ trước đến giờ chỉ mạnh miệng, chứ kinh nghiệm thực chiến bằng không. Ngày nào cũng có một nam thần đẹp trai thân mật với bạn, cho bạn chép bài, lại mua trà sữa, bánh ngọt cho bạn ăn vặt, có là hoa khôi trường thì cũng ngã gục chứ đừng nói là một thiếu nữ đơn thuần như Trương Lam. Vì vậy, hai người bắt đầu yêu đương.   Tớ thật sự rất khâm phục mấy bạn học sinh trong ngôn tình thanh xuân vườn trường, bởi vì suốt ngày yêu đương như vậy mà học vẫn giỏi, thậm chí qua sự kèm cặp của Tiết Nhượng, thành tích của Trương Lam lại còn tốt lên trông thấy. Đúng lúc hai người đang say đắm mặn nồng, còn tính cả đến chuyện thi đại học cùng trường với nhau thì, luôn luôn có một chữ "thì" bất ngờ diễn ra ở đây, mẹ Tiết Nhượng biết chuyện của cậu và Trương Lam.   Trong mắt gia đình, Tiết Nhượng là đứa con ngoan được kì vọng rất lớn, cậu làm gì cũng phải tuân theo ý cha mẹ. Sau khi nghe chuyện con mình yêu đương, đối tượng lại còn là một cô gái "đội sổ", mẹ Tiết Nhượng hết sức bực tức vì nghĩ con mình sẽ chểnh mảng học tập. Bà ta lén lút hẹn gặp mặt Trương Lam, đe dọa bắt cô bé phải chia tay con trai mình. Và đó chính là khởi nguồn cho mọi sự bất hạnh sau này của bọn họ. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)   Trương Lam tuy ngoài mặt mạnh mẽ nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là cô tiểu thư được bao bọc lớn lên, không biết đến sự độc ác của thế giới xung quanh. Bị mẹ Tiết Nhượng dọa một trận, cô gái bị chấn động tâm lí không hề nhẹ, sinh ra ám ảnh với gia đình cậu. Vì vậy, cô đành phải lựa chọn cách làm cực đoan nhất - bỏ trốn. Trong một đêm, cả nhà họ Trương chuyển đi nơi khác, không một lời từ biệt với Tiết Nhượng. Khi cậu biết chuyện xảy ra thì đã quá muộn.   Những năm sau này, Tiết Nhượng vẫn không ngừng tìm kiếm tung tích của Trương Lam. Cậu dần trưởng thành, trở thành một sinh viên đại học xuất sắc, cũng bắt đầu lập nghiệp. Và tác giả không phụ lòng người đọc, thời gian ngoài đời thực thì nhanh chứ thời gian trong sách thì chỉ qua vài dòng là xong. Cuối cùng thì Tiết Nhượng cũng gặp lại Trương Lam, một lần nữa bắt đầu kế hoạch truy đuổi vợ tương lai. Nhưng lần này thì khó khăn hơn trước một chút, bởi ám ảnh tâm lí khi xưa của cô vẫn còn.   Đọc đến đoạn này tớ mới thấy khâm phục tầm nhìn của ba Trương Lam. Ông không cấm hai người yêu đương, thậm chí còn ngầm giúp đỡ Tiết Nhượng lập nghiệp. Tuy nhiên ông ra điều kiện với cả hai rằng, nếu Trương Lam mãi mãi không thể đối mặt bình thường với cha mẹ Tiết Nhượng thì hai người buộc phải chia tay.   Thực ra ông rất thương con gái mình, ông cũng hiểu nếu để Tiết Nhượng đứng giữa tình thân và tình yêu, có thể lúc này cậu sẽ chọn tình yêu, nhưng về lâu dài cậu không thể bỏ mặc hai vị phụ huynh đã sinh dưỡng mình. Ông đặt điều kiện cũng là phép thử cho tình yêu của họ.   Và cái kết tất nhiên là Trương Lam đã chiến thắng nỗi sợ hãi, nam thần nhà các bạn thì vui vẻ ôm người đẹp về nhà. Câu chuyện tình yêu ngọt ngào đã có một cái kết đẹp như cổ tích, còn những chú cún độc thân như chúng ta mãi mãi sẽ chỉ có thể ngồi nhìn người ta mà hâm mộ.   Đoạn đầu truyện khá ổn, nam chính vừa lạnh lùng lại có chút gian xảo, làm việc xấu mà vẫn đàng hoàng như thường. Nhưng đoạn sau khi hai người lớn lên thì tớ cảm thấy tính cách nữ chính hơi tiểu thư bánh bèo một chút, vì những lí do nhỏ nhặt mà khiến hai người phải xa cách, làm nam chính của chúng ta ôm trái tim đau khổ bao lâu. Tuy nhiên bỏ qua những điều ấy thì đây vẫn là một câu chuyện khá dễ thương dành cho những trái tim yêu màu hường thích tình yêu như tớ.   Các bạn nếu yêu thích bài review hãy thả hoa và thả crush cho tớ nhé, cảm ơn mọi người hihi! _____   Review by #Huyên Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Bão vừa qua khỏi, nhiệt độ ngày thứ hai lại tăng lên, toàn bộ trường học bị bao phủ bởi sự oi bức, khó chịu. Trương Lam từ trên xe bước xuống, lưng đeo túi sách, miệng còn ngậm kẹo que, nhìn trường trung học trọng điểm, cô xoa trán một cái. Cũng không biết ba cô đang suy nghĩ gì. Cô rõ ràng ở Thanh Diệp học rất tốt, sao lại muốn đem cô ném đến nơi này. Nói đến để rèn luyện? - ---- Còn đặc biệt tìm một người trông chừng đưa cô vào. Người còn chưa đến chỗ giáo vị, một lão sư tóc hoa râm liền đi ra, trong tay cầm danh sách, vừa nhìn thấy cô, nhất thời nở nụ cười tươi: " Là Trương Lam sao?" Trương Lam đem kẹo que cắn nát, vội vàng để trong miệng ngậm, sau đó ném que xuống dưới, nhét vào trong túi, cười nói: " Đúng vậy, thầy, là em." Tề Hoành gật gật đầu, hướng về phía sau cô nhìn thoáng qua, Trương Lam biết ông đang tìm cái gì, liền nhanh miệng nói: "Thầy, mẹ em không có thời gian, chỉ có mình em tới, cha em, ông ấy cũng rất bận." "Nga nga nga, như vậy a, đi, đi, tôi đưa em đến lớp." Tề Hoành mỉm cười, thái độ nhiệt tình, thành tích của Trương Lam không quá cao, nhưng ba cô hỗ trợ không ít tiền xây mới thư viện. "Cám ơn thầy giáo." Trương Lam rất là lễ phép. Tề hoành nghĩ chung quy là nữ sinh, vẫn phải quản lý tốt một chút. Nói xong liền đưa cô lên lớp, lúc này tiếng chuông vừa vang, học sinh rối rít đi vào lớp, Trương Lam cắn nát kẹo trong miệng, ánh mắt đánh giá chung quanh. So với trường Thanh Diệp, nơi đây có chút cũ kỹ. Học sinh cũng rất quy củ, cô bĩu môi, có chút nhàm chán ngáp một cái. Lớp mười ban ba, lớp này cơ bản đều là học sinh giỏi, thành tích mỗi năm đều trong top một trăm, có chút danh tiếng ở thành phố. Trương lam mặc váy đen dài tới gối, áo sơ mi trắng cũng không nhét vào áo, liền để ở bên ngoài như vậy, trong miệng cô có gì đó, thoạt nhìn không chút để ý, ở sau lưng Tề Hoành cùng đi vào, tầm mắt các bạn học đều đặt lên người cô. Tề Hoành vỗ tay lên bục giảng, nói: "Đây là bạn học mới, tên là Trương Lam, mọi người hoan nghênh bạn nào." Hơn ba mươi ánh mắt đặt trên gương mặt của Trương Lam, ba giây sau, mới thưa thớt có người nói hoan nghênh, lời nói rất qua loa lấy lệ, hiển nhiên là không quá hoan nghênh. Phan Vĩ ngồi ở phía sau, cười hỏi: " Thành tích của bạn học mới như thế nào a? Kiểm tra bao nhiêu lần mới tiến vào lớp chúng ta a?" Tề Hoành hô: "Phan Vĩ!" Phan Vĩ cười hì hì: "Thầy giáo, thầy đừng khẩn trương, thầy không phải thường xuyên nói, thành tích không tốt sẽ kéo điểm bình quân của lớp xuống sao? Chúng ta khẳng định phải kiểm nghiệm một chút thực lực của bạn học mới tới thôi." Phan Vĩ là người có thành tích tốt, nhưng cũng hay chế nhạo người khác, lúc nói chuyện, ánh mắt cứ nhìn Trương Lam, còn nở một nụ cười xấu xa. Mặt Tề Hành có chút khô, có những lời không thể nói trước mặt học sinh, ông khụ khụ hai tiếng, đang muốn nói chuyện. Trương Lam lại cười khẽ, cô chậm rãi nói: "Tớ sao, mỗi môn đều trượt, chính là đến nơi này của mọi người, để cho học sinh giỏi các người rèn luyện a-----" Cô nói thật không biết xấu hổ. Trong lớp học sinh đều sợ ngây người. Phan Vĩ phốc cười một tiếng, những người khác mới cười theo, ngược lại đối với người bạn học mới tới này có chút ý tứ thân cận. Tề Hoành tay vừa nhấc, chỉ vào vị trí xếp thứ tư kia, nói: " Em, ngồi tại vị trí kia đi." Vị trí nào? Tất cả mọi người đều nhìn về phía sau một cái. Trương Lam đối với thầy giáo nói cảm ơn, liền ở trong ánh mắt hâm mộ của bạn học, đi đến chỗ ngồi cuối cùng của hàng thứ tư, ở đó có một người nam sinh mặc áo sơ mi trắng đeo tai nghe màu đen đang tựa lưng vào ghế ngồi, cúi đầu không có phản ứng, Phan Vĩ hướng cậu kêu một tiếng: " Tiết Nhượng, bạn cùng bàn kìa! Học tra*!" *Học cho có học qua loa. Mời các bạn đón đọc Cho Tớ Mượn Bài Tập Chép Với của tác giả Bán Tiệt Bạch Thái.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn! - Ảm Hương
Nàng ra đời liền mang theo tiên đoán trời định, long tình phượng cảnh thiên hạ chi mẫu, chỉ tiếc nàng mang danh phận đê tiện nhất – nữ nhi của thương nhân. Nàng đọc thuộc tất cả điển tịch, là một tài nữ không hơn không kém, chỉ là có chút “giả tạo”! Như thế nào “giả tạo”? Tài nữ chân chính tất nhiên phải có một tấm lòng bao la, hải nạp bách xuyên*, khoan dung độ lượng! Nhưng vị tài nữ này, lòng dạ rất hẹp hòi, rất phúc hắc, trừng mắt tất báo*, vì vậy ngày nào cũng gây thù kết oán với không biết bao nhiêu người! “Nguyên lai là cô!” Tiêu Vân Trác nhìn nữ tử trước mắt, dung nhan khiến núi sông phải e lệ mà cắn răng nghiến lợi. “Tại sao lại là ngươi?” Ngu Thường Hy nhìn cái người trước mắt từng khiến nàng hận không thể róc xương lóc thịt của hắn, nhất thời hóa đá! Đây hắn phải là tên thối cầm thú, cư nhiên lại biến thành Đông cung thái tử! Một ngày nào đó. “Thái tử điện hạ, Phùng lương đễ hỏi tối nay vị nào thị tẩm?” “Đi hỏi Ngu cung nữ!” “Hải Hà vương đang muốn xông vào phủ, không ai dám ngăn cản, làm sao bây giờ?” “Đi hỏi Ngu cung nữ!” “…..” Mỗ thái giám im lặng triệt để, cái gì cũng hỏi Ngu cung nữ, vậy Thái tử gia ngài dùng làm cái rắm gì a? Đông cung này đến tột cùng là ai làm chủ? Vì vậy mỗ nữ hoàn toàn bị chọc giận, vò đầu bứt tai, lệ rơi đầy mặt, liên tục vỗ ngực ngẩng đầu hô to: “Ai tới diệt tên cầm thú này đi!” *hải nạp bách xuyên: biển lớn dung nạp trăm dòng sông nhỏ, ý chỉ khoan dung độ lượng. *trừng mắt tất báo: người ta thì có thù tất báo nhưng chị Hy thì chỉ cần trừng mắt cũng sẽ cố sống cố chết mà báo thù! *** Lúc Vạn thịnh đến nơi rốt cục vẫn chậm một bước, Dương Lạc Thanh đã đi đời nhà ma rồi. Thẩm Phi Hà bị nhốt vào thiên lao, Tiêu Vân Triệt tâm tình quá kích động. Liệt Phong giữ lấy hắn thật là tốn sức lực, nhân cơ hội mọi người không chú ý liền cho hắn một chưởng bất tỉnh nhân sự, bớt việc! ……………………………………………. Trên bầu trời xanh thẳm điểm xuyết vài cụm mây trắng lững lờ trôi. Thường Hy ở dưới mái hiên cong trong Đông cung yên lặng phơi nắng, không khí yên tĩnh thanh bình bao trùm bốn phía. Nàng hí mắt buồn ngủ nhưng một đạo thánh chỉ sáng nay vẫn khiến nàng hồi hông thôi. Cung đình bí sử đúng là không bao giờ công bố sự thật cho mọi người. Triều đình tuyên bố Lạc phi mắc bạo bệnh bỏ mình. Ngay đêm Thẩm Phi Hà vào thiên lao liền thắt cổ chết, tự sát so với bị chặt đầu thì vẫn tốt hơn. Hơn nữa Thẩm Phi Hà tin rằng Hoàng thượng sẽ không công bố chuyện này cho thiên hạ, chỉ sợ vẫn như cũ được chôn cất ở hoàng lăng. Nếu như vậy thì coi như nàng có chết vẫn là chính thê của Tiêu Vân Triệt, tương lai nếu hắn tái giá thì người sau cũng chỉ được phong thiếp, thủy chung không hơn được nàng. Sau này Tiêu Vân Triệt nếu qua đời sẽ hợp táng cùng nàng, bọn họ sẽ mãi mãi ở bên nhau. Hoàng thượng cũng sẽ vì nhớ đến nàng đã bảo vệ uy nghiêm hoàng thất cho hắn mà không dễ dàng làm khó Thẩm gia, chỉ khiến cho bọn họ lưu vong, giữ lại hơn trăm mạng người. Một người chết đổi lấy hơn trăm người sống, đáng giá! Tiêu Vân Triệt bị bệnh, cả ngày nhốt mình trong Đông Lăng vương phủ không ra ngoài nửa bước. Mọi người đều cho rằng hắn đau lòng ái thê qua đời cho nên mới triền miên giường bệnh mà không biết được nội tình ở bên trong. Kế tiếp trong cung tổ chức tang sự của Lạc phi. Lũ triều thần cho rằng lấy trình độ sủng ái của Hoàng thượng đối với Lạc phi nhất định sẽ hạ táng nàng ở nơi trang trọng trong hoàng lăng ai ngờ cuối cùng lại thấy phần mộ của Lạc phi nằm trong một góc nhỏ hẻo lánh. Mọi người bí mật nghị luận một thời gian rồi cũng không dám tiếp tục bàn tán. ... Mời các bạn đón đọc Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn! của tác giả Ảm Hương.
Làm Sủng Phi Như Thế Nào? - Nhu Mễ Hôi Hôi
Sủng phi có bộ dáng như thế nào? Xinh đẹp động lòng người lại ngang ngược.    Bề ngoài là nữ nhân hoàng thượng sủng ái nhất, nhưng thực tế lại chỉ là tấm gỗ cho chân ái mà thôi.    No no no, hãy để cho Ôn thị A Uyển ta tiến công trên con đường của sủng phi đến nói cho ngươi biết thế nào gọi là sủng phi.    Cấp bậc hậu cung: Hoàng hậu Quý phi Chính nhất phẩm: Thục phi, Hiền phi, Lương phi, Đức phi Tòng nhất phẩm: Phi Chính nhị phẩm: Chiêu nghi, chiêu viện, chiêu dung Tòng nhị phẩm: Thục nghi, thục viện, thục dung Chính tam phẩm: Quý tần Tòng tam phẩm: Tiệp dư Chính tứ phẩm: Vinh hoa, dung hoa Tòng tứ phẩm: Phương nghi, phân nghi, thuận nghi Chính ngũ phẩm: Tần Tòng ngũ phẩm: Tiểu nghi, tiểu viện Chính lục phẩm: Quý nhân Tòng lục phẩm: Mỹ nhân Chính thất phẩm: Thường tại Tòng thất phẩm: Tuyển thị Chính bát phẩm: Thải nữ Tòng bát phẩm: Canh y     Lời editor: Truyện này nam không sạch. Truyện sủng, ngọt ngào, không ngược. *** Đại Tề xây dựng được sáu mùa xuân. Là một thảo trường oanh phi, bách hoa tranh nhau khoe sắc ngày xuân, lúc này là buổi trưa, bên trong Ngự Hoa viên trăm hoa đua nở, oanh phi điệp vũ, cảnh xuân hòa thuận vui vẻ. Chỉ thấy bên trong lương đình, có một nữ tử áo hồng ngồi trong chòi nghỉ mát, ghế đá bên cạnh còn có một tiểu cô nương mặc quần áo hồng nhạt, trên đầu có hai búi tóc nhỏ, thắt nơ hồng nhạt rũ xuống ngực, theo cử động khi tiểu cô nương này nói chuyện cùng nữ nhân kia, hai dãy ti đái lấp lánh, càng làm cho cô bé khả ái hơn. Không bao lâu sau có một thân ảnh màu vàng bước vào trong đình, phía sau còn có một tiểu nam hài thập phần giống với tiểu cô nương kia, chỉ là đứa bé này luôn tỏ ra lão thành, rõ ràng là còn non nớt, người khác vừa nhìn thấy vẻ mặt này, thật sự là thú vị. Nữ tử trong đình nhịn không được bật cười, tiểu nam hài vội nói, “Mẫu phi cười ta!” Đây rõ ràng không phải là lần đầu tiên nghe lời này, mà thân ảnh màu vàng kia sau khi ngồi xuống ghế đá, đã bế tiểu cô nương ôm vào lòng, mới nói chuyện với bé trai, “Tiên sinh dạy ngươi như thế nào? Thấy mẫu phi cũng không biết hành lễ?” ... Mời các bạn đón đọc Làm Sủng Phi Như Thế Nào? của tác giả Nhu Mễ Hôi Hôi.
Lạc Vương Phi - Mạn Diệu Du Li
Lạc Mộng Khê: Trưởng nữ của tướng phủ, nhưng là do tiểu thiếp sinh ra.       Nhát gan nhu nhược, diện mạo xấu như quỷ, không tài không đức.       Tin đồn nàng có tướng sát, khắc tử khắc phu.       Muốn bay lên cành cao làm Vương phi, dẫn đến bị người trong thiên hạ chế giễu!       Trong lòng phiền muộn té xuống sông không may bị mất mạng. ♦ ♦ ♦       Lạc Mộng Khê: Đặc công ở hiện đại, thân thủ siêu phàm, phúc hắc lạnh lùng.       Trong lúc chấp hành nhiệm vụ cuối cùng bị bạn trai phản bội, xuyên qua dị thế. ***       Mở mắt, hàn quang thoáng hiện, đặc công hiện đạikinh diễm sống lại. Khóe miệng vẽ ra ý cười nghiền ngẫm. Đáy mắt lóng lánh không hề nhu nhược và sợ hãi, mà là nồng đậm khinh thường và trào phúng.       Đối mặt với âm mưu quỷ kế liên tiếp kéo đến, hục hặc với nhau, vu oan hãm hại, nàng thong dong ứng đối. Trong nháy mắt tìm ra sơ hở, dấy lên từng đợt sóng to gió lớn.       Bày mưu tính kế, mưu kế ký lạ vô cùng khiến cho đối thủ không kịp ứng phó mà chật vật chạy trốn.       Toàn thân phát ra hào quang chói mắt, giống như thoát thai hoán cốt, mê hoặc ánh mắt mọi người…… *** “Người nào lớn mật như vậy, dám xông vào Phủ Thừa tướng!” Cùng với tiếng gầm lên giận dữ, Lạc Hoài Văn mang theo Lôi Đình, Lôi Minh đi nhanh đến, sắc mặt âm trầm đáng sợ. “Lạc Thừa tướng!” Nhạc Địch hơi hơi cui người. “Nguyên lai là Nhạc quản gia cùng Tứ Hoàng tử, không biết hôm nay hai vị đến Tướng phủ là có chuyện gì?” Còn mang theo nhiều thị vệ như vậy, làm Tướng phủ nháo đến gà bay chó sủa, đến tột cùng là muốn thế nào. “Là như vầy, Vương phi bị người thiết kế hãm hại, rơi xuống vách núi đên, khi Vương gia cùng đám người ty chức tìm được Vương phi, Vương phi đã là một xác hai mạng, thân thể bị sơi hoang cắn nát, hoàn toàn biến dạng.” Nhạc Địch cầm vật trong tay đưa đến trước mặt Lạc Hoài Văn: “Đây là khuyên tai phát hiện trong tay Vương phi, là của Lạc thải Vân tiểu thư, vì vậy, Vương gia lệnh ty chức đến chứng thực.” “Mộng Khê đã chết, một xác hai mạng?” Mặt Lạc Hoài Văn đầy khiếp sợ. Ta không có nghe lầm chứ? “Đúng vậy, Lạc Thừa tướng, Vương gia đang rất thương tâm, đang trông chừng thi thể của Vương phi cho nên không thể đến phủ Thừa tướng tra hỏi Tứ tiểu thư.” Nhạc Địch vừa dứt lời, cảm thấy trước mặt có một trận cuồng phong nổi lên, Lạc Hoài Văn đã đến trước mặt Lạc thải Vân, đem Lạc thải Vân bên dưới bàn kéo ra: “Thải Vân, Mộng Khê có phải ngươi hại chết hay không?” “không phải, không phải...... Chuyện không liên quan đến ta...” Lạc thải Vân vội vàng phủ nhận, đáy mắt đầy hoảng sợ. “Ngươi biết là ai giết Mộng Khê hay không?” Lạc Hoài Văn bắt được sơ hở trong lời nói của Lạc thải Vân. “không biết, không biết.... ta không nhìn thấy Đại tỷ bị đem đi cho sói ăn...... cái gì ta cũng chưa nhìn thây, thật sự cái gì cũng chưa nhìn thấy.... Đại nương không cần a, không cần.....” Đại nương? Chẳng phải chính là Đại phu nhân Vân Bích Lạc sao? Bà ta còn trốn ở Kinh thành, là bà ta hại chết Lạc Mộng Khê, “Mộng Khê bị đem đi cho sói ăn?” “Đúng vậy, Lạc Thừa tướng, khi Vương gia cùng ty chức tìm được Vương phi ở dưới vách núi đen, thân thể của người đã bị sói ăn nhiều lắm......” “Cho dù nàng ta không giết Mộng Khê tỷ tỷ thì nàng ta cũng là kẻ đồng lõa, Mộng Khê tỷ tỷ chết, đều có liên quan đến nàng ta, nếu không làm sao trong tay Mộng Khê tỷ tỷ lại có khuyên tai của nàng ta!” Thanh Nguyệt không chịu buông tha, “Mau khai thật ra, bằng không ta giết ngươi!” ... Mời các bạn đón đọc Lạc Vương Phi của tác giả Mạn Diệu Du Li.
Hãn Phi, Bổn Vương Giết Chết Ngươi - Mê Loạn Giang Sơn
Không phải nàng tán gẫu quá cao hứng một chút sao? Vậy mà trừ tiền thưởng một tháng của nàng rồi hả? Không phải nàng giả vờ đáng yêu một chút sao? Lại thiếu chút nữa bị biến thành Tiểu Tam? Không phải nàng mắng ông trời quá hăng một chút sao? Tự nhiên bắt nàng xuyên không! Xuyên không cũng không có gì đặc biệt, nhưng mà vì sao nàng xuyên qua liền xuất giá? Lại gả cho Vương gia trong truyền thuyết hận nàng đến nghiến răng nghiến lợi, giết người không chớp mắt? Trong Vương phủ, Vương gia hận nàng thấu xương; trắc phi hãm hại nàng không ngừng; tiểu thiếp bịt mũi diễu cợt nàng; đặc biệt ngay cả hạ nhân cũng dám khi dễ nàng! "Chết tiệt, lão tử không dễ chịu, các ngươi ai cũng đừng nghĩ sẽ được dễ chịu! *** "Nhanh lên một chút. . . . . . nhanh lên một chút. . . . . . Nước nóng, ai da, nhanh lên một chút. . . . . ." Giọng nói bà mụ truyền ra từ bên trong nhà. "A. . . . . . a. . . . . . Đau quá, a. . . . . ." Vũ Văn Tiểu Tam thét chói tai một tiếng lại một tiếng. "Tiểu thư, người kiên nhẫn một chút, kiên nhẫn một chút, lập tức xong ngay mà!" Tiểu Nguyệt chảy nước mắt ở một bên khuyên giải, cũng gấp đến độ không biết làm gì cho phải. Nàng còn nhớ rõ lần trước lúc tiểu thư sinh tiểu thế tử và tiểu công tử, có vương gia ở bên cạnh. Nhưng lần này tiểu thư sắp sinh, vương gia lại sắp kết hôn với người khác, đây thật là. . . . . . aizz! Hai đứa bé Hiên Viên Lạc Thần và Hiên Viên Sở Cuồng nghe tiếng kêu thảm thiết của mẫu thân, ở ngoài lều gấp đến độ suýt nữa khóc lên, Gia Luật Trục Nguyên ở cửa nhìn bọn chúng, sợ bọn chúng đi vào gây phiền phức Lúc này lại muốn sanh con, nên hôn lễ bị chê cười này tự nhiên cũng bị hủy bỏ. Sau khi những đại thần kia biết hôn lễ bị hủy bỏ, suýt nữa vui mừng đến điên rồi! "Không ổn! Đây sợ rằng, sợ rằng. . . . . ." Bà mụ rất lo lắng mở miệng, đây là khó sanh rồi! Không cẩn thận một chút chính là một xác hai mạng! Vũ Văn Tiểu Tam nhìn gương mặt bà mụ lộ vẻ khó khăn, sắc mặt tái nhợt mở miệng: "Nếu chỉ có thể cứu một, phải bảo vệ đứa bé!" Cũng không phải nàng rất vĩ đại, nguyện ý hy sinh tánh mạng của mình để bảo vệ đứa bé chưa ra đời đó. Mà là người kia đã cưới người khác, thay vì sống khổ sở, không bằng nàng chết dứt khoát. "Tiểu thư, người nói bậy bạ gì đó!" Tiểu Nguyệt gào thét về phía nàng, "Nếu không có người, người kêu tiểu thế tử và tiểu công tử phải sống thế nào? Người kêu Tiểu Nguyệt phải làm thế nào?" "Ngươi. . . . . . Ngươi đưa bọn chúng về phủ nhiếp chính vương, chúng cũng là con trai của hắn, có lẽ hắn sẽ không bạc đãi chúng đâu." Đôi môi tái nhợt không có một tia huyết sắc, cắn răng cố nén đau đớn. "Tiểu thư, chẳng lẽ người muốn tiểu thế tử và tiểu công tử không có mẫu thân sao?" Giọng nói Tiểu Nguyệt đã mang theo tức giận nồng đậm. Tại sao tiểu thư có thể nói những lời không có trách nhiệm như thế! ... Mời các bạn đón đọc Hãn Phi, Bổn Vương Giết Chết Ngươi của tác giả Mê Loạn Giang Sơn.