Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Anh Trai Tốt Quá Làm Sao Bây Giờ?

Văn án:   Trong bộ truyện《Cưỡng chế yêu》, nữ phụ Hoắc Vũ làm công chúa giả danh mười tám năm.   Mà tất cả những gì cô có vốn đều là của nữ chính.   Một lần ngoài ý muốn, thân thế thật sự của Hoắc Vũ bị bại lộ.   Cô và nữ chính ai về chỗ nấy, nhưng cô vẫn bị nữ chính xem là đinh trong mắt, gai trong thịt. Cuối cùng rơi vào kết thúc thê thảm.   Sau khi ngôi sao nhỏ tuyến mười tám Hoắc Vũ xuyên thành nữ phụ cùng tên liền run cầm cập.   Sức chiến đấu của nữ chính quá mạnh, chọc không nổi, chọc không nổi.   Vì để tránh kết cục trong sách, cô ôm chặt đùi của ‘anh trai ruột’, mong anh che chở.   Chiếc đùi vàng này cực kì thô khỏe, vai nam phụ ‘anh trai ruột’ lại càng cường đại đến mức không gì không làm được.   Nhưng mà…   Tại sao cứ ôm mãi ôm mãi lại không buông lỏng được nữa rồi?   Hoắc Vũ chớp mắt, “Nếu anh thật sự là anh trai của em thì tốt rồi.”    Hoắc Dữ Sâm nhàn nhạt từ chối, “Không, anh chỉ muốn làm người đàn ông của em.”   …   Anh trai đối với ta quá tốt, phải làm sao đây?   Còn có thể làm sao nữa, đương nhiên là bên nhau rồi. ______   “Em chưa từng mong ước rằng trong đời mình. Định mệnh sẽ đưa ta đến bên nhau…” (*)   Em cũng chưa từng nghĩ rằng, giữa biển người mênh mông ở thế giới xa lạ này, em sẽ tìm thấy anh…   ***   Kiếp trước, Hoắc Vũ chỉ là một tiểu minh tinh tuyến mười tám không hề có danh tiếng. Cuộc sống của cô lúc ấy, rất vất vả và mệt mỏi dường như chưa từng có chút ấm áp nào. Từng ngày trôi qua là những chuỗi dài nỗ lực cố gắng không ngừng vì công việc, vì vươn lên tại giới showbiz mà như đã quên mất đi những yêu thương, chở che khao khát trong lòng.    Thế nhưng, vận mệnh trêu đùa một cách tàn nhẫn, trong một lần thực hiện cảnh quay nguy hiểm, dây thép bảo vệ an toàn cho Hoắc Vũ bị đứt. Cô cứ thế, rơi xuống vực sâu thăm thẳm. Giây phút ấy, chỉ còn lại tiếng gió và giọt nước mắt nhanh chóng biến mất trong không trung...   Hoắc Vũ tựa như bông tuyết vừa rơi xuống trần gian rồi tan biến vội vã không để lại dấu vết gì.   Có lẽ, bởi vì số phận và cái chết của cô quá bi thương nên ông trời đã cho cô cơ hội được sống lần nữa trong một thế giới khác. Thế giới đó chính là quyển sách có tên “Cưỡng chế yêu” mà cô đọc được mấy hôm trước.   Hoắc Vũ giờ đây đã xuyên đến vai nữ phụ trùng tên với mình. Nhân vật này theo như nguyên tác chính là một tiểu công chúa giả danh đang sống tại Hoắc gia.   18 năm trước, vì bị ôm nhầm mà nữ phụ Hoắc Vũ cùng nữ chính Khương Dư Khanh bị đánh tráo với nhau. Sau này, thân phận thật sự của họ bị đưa ra ngoài ánh sáng.    Khương Dư Khanh vì chán ghét Hoắc Vũ đã thay mình sống cuộc sống giàu sang phú quý từ bé mà luôn muốn dồn cô đến con đường chết.   Cô ta lợi dụng sự yêu thương muốn bù đắp của ba, sự lạnh nhạt vô tình của anh trai, sự tàn nhẫn độc ác của bạn bè mà cứ thế từng bước thiết kế Hoắc Vũ vào kết cục thê thảm.   21 tuổi năm ấy, nữ phụ Hoắc Vũ rời bỏ thế gian này, cứ thế biến mất.   Bây giờ, Hoắc Vũ lại trở thành nữ phụ trùng tên ấy. Cô đã biết được tất cả mọi chuyện và bi kịch cho cuộc đời sau này của mình. Cho nên, cô nhất định phải thay đổi vận mệnh, tìm cho mình một chiếc đùi vàng để ôm. Mà người đó chỉ có thể là anh trai Hoắc Dữ Sâm.    ***   Hoắc Dữ Sâm trong nguyên tác chính là một vai phụ có sức ảnh hưởng không nhỏ. Anh dường như còn ưu tú và tài giỏi hơn nam chính rất nhiều lần.    Xuất thân trong gia tộc hào môn hiển hách, lại là người thừa kế duy nhất của tập đoàn lớn, từ bé cho đến khi trưởng thành, Hoắc Dữ Sâm luôn là người mà bất kì ai khi nhìn đến cũng không dám chạm vào.    Hoắc Dữ Sâm lại còn sở hữu vẻ đẹp tuấn tú khó ai bì kịp và sự thông minh, tài năng trong mọi lĩnh vực đáng ngưỡng mộ. 25 tuổi, anh trở thành người đàn ông nạm kim cương ở thành phố này.   Cho nên, nói anh là chiếc đùi vàng đáng giá bạc tỷ để ôm lấy quả không sai.    Thế nhưng, Hoắc Dữ Sâm lại có một trái tim lạnh nhạt. Lạnh nhạt đến mức khiến người khác sợ hãi không thôi. Anh - là người vô tình.   Vì vậy, khi Hoắc Dữ Sâm trở về nước tiếp nhận công ty và quay về nhà thăm gia đình, Hoắc Vũ đã tìm mọi cách để đến gần bên anh, hết sức lấy lòng anh. Bởi vì cô biết, ở thế giới xa lạ này, chỉ có anh mới có đủ năng lực giúp cô tránh khỏi kết quả bi thảm kia.    Ban đầu, Hoắc Dữ Sâm vẫn giữ thái độ lạnh nhạt xa cách như từ trước đến nay với Hoắc Vũ. Anh, không hề dao động chút nào.   Thế nên, Hoắc Vũ lại nỗ lực thêm gấp nhiều lần. Cô ân cần hỏi thăm quan tâm anh, rồi rụt rè muốn đến gần anh hơn một chút. Cuối cùng, lại sợ hãi anh tức giận mà làm nhiều điều ngốc nghếch…    Một chút, một chút ấy, Hoắc Vũ không biết rằng, Hoắc Dữ Sâm đã luôn để ý đến.   Anh cảm thấy cô giống như con mèo nhỏ, rõ ràng là muốn được anh yêu thương vuốt ve bộ lông mềm mại của mình mà quẩn quanh chân anh, rõ ràng là thích thú mới lạ với mọi thứ anh có nhưng lại sợ sệt không dám đến lấy, rõ ràng là hết sức lấy lòng anh nhưng lại meo meo vờ như chỉ vô tình mà thôi…   Em gái nhỏ của anh, từ bao giờ lại ngây ngô và dễ thương đến thế nhỉ?    Thế nhưng, trái tim của Hoắc Dữ Sâm chính thức có một góc nho nhỏ dành cho Hoắc Vũ có lẽ là khi cô bị bệnh rất nặng vào đầu mùa hè này. Đêm ấy, cô sốt rất cao cả người đều mơ mơ màng màng không tỉnh táo. Vậy mà, trong giấc mơ của cô vẫn luôn gọi tên anh cầu chở che, từng tiếng anh trai anh trai, lặp đi lặp lại.   Lúc ấy, giống như có những cánh hoa xinh đẹp bị gió thổi tung, xoay vòng rực rỡ và rơi vào lòng anh. Chưa bao giờ, trái tim anh xao động đến thế.    Hóa ra, em gái nhỏ luôn cần được yêu thương sủng ái đến nhường nào. Hóa ra, em gái nhỏ chỉ có mình anh để dựa dẫm chở che mà thôi. Hóa ra, thế gian rộng lớn tẻ nhạt này, cuối cùng lại có một người vì anh mà trong giấc mơ cũng rơi đầy nước mắt để níu kéo.   Cũng từ đêm hôm đó, Hoắc Dữ Sâm đã cho Hoắc Vũ cơ hội bước vào thế giới của mình.    Thế là, Hoắc Vũ sẽ mỗi đêm ôm một đống bài tập qua nhờ anh giải giúp. Hoắc Vũ mỗi sáng sẽ chào anh bằng nụ cười rực rỡ. Hoắc Vũ mỗi tối sẽ luôn đợi anh trở về, hỏi xem anh đã ăn gì chưa…    Biệt thự thật lớn, lại luôn có ngọn đèn nhỏ, bất kể như thế nào đều tỏa màu vàng ấm áp, nhắc nhở anh đây là gia đình mình.   Cứ thế, góc nhỏ trong trái tim Hoắc Dữ Sâm dành cho Hoắc Vũ càng ngày càng lớn. Anh bây giờ mỗi khi nhìn đến cô đều cảm thấy, đây là điều tốt đẹp nhất trên thế gian này mà mẹ để lại cho anh. Bởi vì, ở đâu có cô, ở đó đều rực rỡ sắc màu.    Cho nên, Hoắc Dữ Sâm muốn đem mọi thứ quý giá nhất đều dành tặng cho Hoắc Vũ.   Thế nhưng, những tháng ngày ấm áp hạnh phúc chưa được bao lâu thì việc Hoắc Vũ chỉ là tiểu công chúa giả danh bị nuôi nhầm cuối cùng cũng bị đưa ra ngoài ánh sáng.   Hoắc Dữ Sâm sẽ giải quyết như thế nào với người em gái này. Khi mà, anh còn nhớ rõ, vào buổi tối tuyết rơi đầy trời ngoài kia, Hoắc Vũ đã nói với anh rằng: "Anh trai, nếu em là cô bé bán diêm, vào thời điểm khi em thắp sáng hết ba que diêm, nhất định sẽ nhìn thấy anh."   Nhất định sẽ nhìn thấy anh, nhìn thấy anh…   Hoắc Vũ là vậy, luôn mềm mại như thế, dịu dàng như thế, ấm áp như thế. Cô ấy là người duy nhất quan tâm đến anh, đối xử thật lòng với anh, nghiêm túc mà chân thành nói cho anh biết rằng, sẽ tặng anh món quà là thực hiện giấc mơ bay trên bầu trời đã từng dang dở của anh từ rất lâu trước kia.   Giờ đây, cô ấy chỉ có mình anh chở che giữa cuộc đời đầy sóng gió và bão tố này thôi.    Cho nên, ai cũng không được tổn thương cô ấy, hủy hoại sự nghiệp của cô ấy. Nếu không, anh sẽ dùng mọi thứ mình có hủy diệt tất cả.   Bởi, vào giây phút khi biết sự thật về thân thế của Hoắc Vũ, Hoắc Dữ Sâm đã cho phép trái tim lạnh nhạt cố chấp của mình rung động rồi.   Mà rung động này, chính là cả một đời.   ***   Hiện tại bộ truyện "Anh trai tốt quá làm sao bây giờ?" đang là bộ truyện hot nổi bật nhất nhận được khá nhiều tương tác bình luận với ý kiến trái chiều khác nhau ở diễn đàn truyện convert. Không biết với các bạn khác như thế nào nhưng riêng mình thì mình phải nói là khá thích bộ truyện này.   Nội dung truyện đơn giản kể về hành trình dung hòa tại thế giới mới đầy xa lạ của Hoắc Vũ và kế hoạch thành công ôm chiếc đùi vàng Hoắc Dữ Sâm.    Có thể nói, tác giả đã tài tình và khéo léo khi miêu tả nội tâm của từng nhân vật. Một Hoắc Vũ muốn tìm con đường sống nên phải ích kỷ che dấu sự thật vì bản thân mình; một Hoắc Dữ Sâm lạnh lùng vô tình có thể từng chút từng chút thay đổi, trở thành người ấm áp hơn, lại có lúc bản chất thật sự bộc lộ, tuyệt tình và tàn nhẫn không ai bằng cho dù đó là người ruột thịt; một Khương Dư Khanh bị cuộc sống mài mòn mà ngày càng toan tính, độc ác đến sáng sợ…   Thế nhưng, qua câu chuyện này, mình lại nhận ra được rất nhiều. Đó là, khi bạn dùng sự chân thành thiện lương của mình dành cho người khác, thì đến ngay cả trái tim sắt đá nhất cũng sẽ mềm lại.    Có lẽ vì vậy, nên khi Hoắc Dữ Sâm biết được sự thật, lại có thể dùng tất cả của mình để bảo vệ Hoắc Vũ, không cho ai hủy hoại cô.    Bởi vì, cho dù cô không phải là em gái ruột của anh thì trong khoảng thời gian đã qua, cô là người duy nhất khiến anh cười, khiến anh ấm áp và khiến anh nhìn thấy kì thực thế giới này vốn dĩ vẫn luôn xinh đẹp như vậy.   Chuyện tình cảm của Hoắc Vũ và Hoắc Dữ Sâm rất nhẹ nhàng, tự nhiên nhưng không kém phần sâu đậm. Từ lúc bắt đầu cho đến khi kết thúc đều là sự ngọt ngào sủng ái vô cùng tận. Đọc truyện mà trái tim cũng mềm mại theo những lời nói, hành động của nhân vật chính.   Thế nên, một bộ truyện với đầy đủ các tag hot như xuyên thư, nữ phụ, ôm đùi, sủng sạch ngọt như này và nội dung siêu hấp dẫn nữa thì mn ngại gì mà không nhảy ạ. Biết đâu, sau khi đọc xong lại phải dùng lý lẽ của con tim và lý trí của mình mà lên tranh luận một phen cho các bạn khác biết về bộ truyện này nè.    Vì thế, chúc mn có những phút giây thư giãn khi đến với RVNT ạ. Mình cũng mong ai đó sẽ đào bộ này cho các bạn không đọc được convert nhảy hố nhé. Đảm bảo, đề tài và nội dung của bộ truyện sẽ hot lắm ạ :) _______   Văn án được dịch bởi #Baileys thuộc #LustAveland " ": trích từ truyện được edit bởi rv-er. (*): Trích bản dịch lời bài hát Meet hem among them do Lee Sun Hee thể hiện   #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Hoắc Vũ lại một lần nữa quên mất lời kịch. Khi cô đối mặt với nam thứ anh tuấn lần thứ ba, rốt cuộc đạo diễn không thể nhịn nổi nữa, ném tấm bảng trong tay xuống, rống lớn một tiếng: "Nghỉ ngơi năm phút đồng hồ, lát nữa quay cảnh của nữ chính trước!" Thời gian đã đi vào mùa đông, dưới tiết trời tháng 12 lạnh giá, trên người Hoắc Vũ chỉ mặc một bộ trang phục diễn mỏng manh. Sau khi đạo diễn hô nghỉ ngơi, bị gió lạnh thốc vào, Hoắc Vũ theo bản năng mà rụt cổ lại, hai tay ôm lấy cơ thể mình. Cô rũ mắt, không dám nhìn sắc mặt đen như Bao Công của đạo diễn lúc này. Nam thứ đi vài bước đến bên người cô, tốt bụng đưa cho cô một chiếc áo khoác dày, ngữ khí ân cần hỏi:" Vì nghỉ ngơi không tốt à?" Tuy rằng Hoắc Vũ chỉ là một tiểu minh tinh tuyến mười tám, lần này đảm nhận cũng chỉ là vai nữ số 3, nhưng ngày trước cô đối với công việc mình phụ trách hết sức tận lực, bản lĩnh nhớ lời kịch bản cũng vô cùng thâm hậu. Tình huống giống như ngày hôm nay, quên lời thoại liên tiếp ba lần, trước kia chưa từng phát sinh. Hoắc Vũ nhận lấy áo khoác từ tay nam thứ, nhẹ giọng nói một câu cảm ơn. Lúc nghe được lời nói của anh ta, cô chớp chớp mắt, khẽ gật đầu một cái. Hoắc Vũ cũng biết trạng thái hôm nay của mình không tốt, nhưng lí do không phải như nam thứ nói. Mà lí do chân thật, chính cô cũng ngượng ngùng không dám nói ra. Tối hôm qua sau khi xem xong lời thoại của kịch bản, vì uống cà phê nhiều nên Hoắc Vũ không có chút buồn ngủ nào. Cô liền tùy tiện tìm một quyển tiểu thuyết trên mạng, chuẩn bị để giết thời gian. Nói đến cũng khéo, cô tùy tiện tìm, lại tìm được cuốn tiểu thuyết ngôn tình có tên << Cưỡng chế yêu >>, nữ phụ trong đó trùng tên với cô. Cô vốn tính toán xem qua nửa giờ, đợi cho đến khi buồn ngủ thì lập tức đi ngủ luôn. Nhưng vừa xem, cô liền nhập tâm vào trong truyện, đến nỗi quên cả thời gian, trực tiếp xem cả một đêm. Trong sách, nữ phụ vốn là con nhà nghèo, nhưng mười tám năm trước, y tá trong bệnh viện vì nhầm lẫn mà đem cô cùng đứa con của gia đình giàu có hoán đổi với nhau. Bởi vậy, cuộc sống mà nữ phụ có được vốn dĩ không thuộc về cô ấy. Nhưng chân tướng luôn sẽ có một ngày lộ ra ngoài ánh sáng. Mười tám năm sau, trong một lần ngoài ý muốn, sự thật nữ phụ không phải con gái ruột của Hoắc gia bị truyền khắp cả nước. Cuộc sống của cô ấy vì thế mà xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Nghĩ đến kết cục của nữ phụ trong sách, Hoắc Vũ khe khẽ thở dài. Nữ phụ tuy rằng kiêu căng nhưng kỳ thực, tâm không xấu. Hơn nữa, sự tình lúc trước hoàn toàn không phải lỗi sai của cô. Xét đến cùng, nữ phụ cùng nữ chính đều không sai. Hai đứa bé bị đổi, là do bệnh viện làm việc thất trách. Nhưng nữ chính lại đem toàn bộ lỗi lầm đổ lên đầu nữ phụ, cho rằng chính nữ phụ đã cướp đoạt đi mười tám năm hạnh phúc của cô ta. Cũng bởi vậy mà tiến hành trả thù nữ phụ. Xem xong kết cục cuối cùng của nữ phụ, Hoắc Vũ liền ném tiểu thuyết sang một bên. Mặc dù Hoắc Vũ biết rõ cuộc đời nữ phụ không phải là của cô, nhưng vì hai người trùng tên, cho nên đọc xong tiểu thuyết, lòng cô liền nặng trĩu, làm gì cũng không động đậy nổi. Thức cả đêm, lại thêm buổi sáng hôm nay, tâm tình của cô đều đã bị tiểu thuyết ảnh hưởng, có chút xuống thấp. Chính vì vậy mà thời điểm quay phim sáng nay, cô mới có thể phạm phải sai lầm liên tục. "Hôm nay quay xong, cô nên nghỉ ngơi sớm một chút. Tôi thấy sắc mặt cô thực sự không tốt". Kỳ thực, Hoắc Vũ cùng nam thứ không có giao tình gì, hai người chỉ vì cùng đóng chung kịch bản cổ trang lần này mà quen biết. Nhân khí của đối phương so với cô nhiều hơn không chỉ một chút. Nhưng lúc này, Hoắc Vũ không có tâm trạng cùng hắn trao đổi, chỉ nhẹ nhàng mà gật gật đầu. Sau năm phút đồng hồ nghỉ ngơi, nữ chính lên quay trước, Hoắc Vũ đứng ở một bên an tĩnh đợi. Lần này, phải đến hơn bốn giờ nữa mới tới cảnh quay của cô. Cảnh quay lần này là nữ số ba nhảy xuống vực tự tử vì tình, cho nên cần dùng đến dây thép. Hoắc Vũ tuy rằng vẫn luôn ở tuyến mười tám, nhưng mấy năm nay cô cũng từng đóng qua nhiều cảnh phải dùng dây thép. Mời các bạn đón đọc Anh Trai Tốt Quá Làm Sao Bây Giờ? của tác giả Thập Lục Nguyệt Tây Qua.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngự Linh Sư Thiên Tài - Tiêu Tương Túy Vũ
Kiếp trước, nàng là “Quái vật” duy nhất còn sống sót trong cuộc thí nghiệm bí mật, nàng tàn nhẫn, không tiếc liều cả tính mạng bản thân cũng phải báo thù vì mình và đồng bạn bị chết oan! Tỉnh lại ở dị thế, nàng trở thành người không cha không mẹ, huynh trưởng mất tích, chịu đựng mọi sự khinh bỉ khi dễ của thân thích, làm một đại tiểu thư vô dụng. Tình cảnh càng khó khăn, ý chí chiến đấu của nàng càng dâng trào. Nàng thề đời này nhất định phải trôi qua muôn màu muôn vẻ, đứng ở ngọn núi cao nhất cười kiêu ngạo nhìn cuộc đời. Về phần đám ruồi bọ dám can đảm quấy phá sự thanh tĩnh của nàng, tất cả đều đưa đến địa ngục là tốt nhất. Thể chất yếu kém? Không sao, bảo vật bí ẩn trong bảo tàng của nàng đủ để nàng nhanh chóng thăng cấp thành đấu sĩ mạnh nhất. Không thể cảm ứng nguyên tố tự nhiên, không cách nào trở thành Ma Pháp Sư? Nàng mới không thèm, có vô hạn cường đại lực tinh thần làm hậu thuẫn, trở thành Ma Pháp Sư toàn hệ dễ như trở bàn tay. Muốn trở thành Ngự Linh Sư là mơ mộng viễn vông? Người nói lời này thấy nàng còn nhỏ tuổi mà đã tu thành Ngự Linh Sư nhanh nhất trong lịch sử thì đều muốn đập đầu vào tường. Giám bảo sư? Luyện đan sư? Đoán khí sư? Nàng chỉ là tiện tay đùa nghịch mà thôi, tại sao lại bị một nhóm người khóc kêu gọi là thần tượng? Đối thủ của nàng nói nàng là kẻ địch đáng sợ nhất, lòng dạ độc ác, khát máu vô tình. Bằng hữu của nàng nói nàng là đồng bạn đáng dựa vào nhất trên đời này, có thể vĩnh viễn yên tâm giao sau lưng cho nàng. Ca ca của nàng kiên trì nàng là muội muội xinh đẹp nhất, đáng yêu nhất trên đời. Về phần nam nhân dám có ý với nàng, thực lực không đủ sớm đã bị những người hâm mộ khác đánh thành thịt vụn, còn dư lại thì nghiến răng nghiến lợi: Phượng Vũ, ngoại trừ mọi thứ toàn năng ra thì trước tình cảm ngươi thật sự chỉ là tảng đá! Trừ bỏ thích đứng xem, nàng chỉ là một người cuồng tu hành thích du lịch thám hiểm khắp nơi mà thôi. Ma sủng, linh sủng, Thượng Cổ linh khí. . . Tất cả bảo vật bí ẩn nơi tay, lại được vị tiền bối thần bí tùy thân tự mình chỉ điểm nàng tu hành, Phượng Vũ nếu không trở thành Ngự linh sư vĩ đại nhất liền thề viết ngược tên lại! *** Nhớ tới cuộc huyết chiến kia, trên mặt Ban Tư lộ ra một tia chán nản: "May mà ta xuất ra ma thú mà ta nuôi dưỡng nhiều năm để ngăn cản, nếu không chỉ sợ lúc đó đã mất mạng. Đáng tiếc, tất cả bọn họ đều chết rồi, tâm huyết nhiều năm của ta, vì vậy mà hóa thành hư không." Nghe vậy, Phượng Vũ nắm chặt tay Ban Tư: "Nhà bị phá hủy có thể xây lại, ma thú chết đi còn có thể nuôi lại, chỉ cần người còn sống là tốt rồi." Nghe được sự an ủi của nàng, trái tim Ban Tư dâng lên mấy phần ấm áp. Ngừng lại một chút, lại nói: "Thật vất vả ta mới có thể thoát ra ngoài, người đuổi giết ta luôn gắt gao bám sau lưng ta. Có đến vài lần thiếu chút nữa bọn họ đã phát hiện ra ta, nhưng cũng chính thừa dịp ở gần đó, ta mới nghe được đối thoại của bọn họ, mới phát hiện bọn họ là người của Quang Minh Thánh Điện. Chắc là nghe được tin tức sau cuộc chiến ở Ma Vực năm đó, còn có người chưa chết, mới phái người ra ngoài đuổi giết ta." Phượng Vũ khinh thường nói: "Bọn tiểu nhân đó, lỗ mũi còn thính hơn cả chó." "Tiểu nhân?" "Không sai." Phượng Vũ nói ra đủ loại hành vi ti tiện bỉ ổi của ngân y hộ vệ mà mình gặp được hôm nay, "Rõ ràng là làm chuyện còn hung ác hơn so với cường đạo, mà vẫn còn tự xưng là Quang Minh Thánh Điện, thật là ô nhục hai chữ Quang Minh." Trên mặt Ban Tư lại lộ ra vẻ không hiểu: "Thật kỳ lạ. . . . . . Mấy chục năm trước, Quang Minh Thánh Điện không có loại tác phong làm việc như vậy, từ trước đến giờ bọn họ tự cho mình là người bảo vệ Linh Sĩ, cực kỳ gò bó và nghiêm nghị đối với thủ hạ. Mặc dù bệ hạ đối đầu với bọn họ, nhưng đánh giá không thấp đối tác phong làm việc của bọn họ, đảm bảo đảm đương nổi bốn chữ quang minh lỗi lạc ." "Quang minh lỗi lạc? Quả đúng như vậy, trong cuộc chiến năm đó nếu bọn họ không xúi giục sư phụ coi trọng thủ hạ, thì sư phụ cũng sẽ không thua trong cuộc chiến kia, bị người ta phong ấn 60 năm." Phượng Vũ xem thường nói. "Chuyện năm đó, quả thật là có nhiều điểm đáng nghi, đến nay ta vẫn có vài chỗ không hiểu. Mà hiện tại thủ đoạn của Quang Minh Thánh Điện trở nênác độc như thế, cũng là hoàn toàn vượt khỏi dự liệu của ta." Dù sao cũng không phải điểm mấu chốt của sự tình, Ban Tư nghĩ một lát không nghĩ ra, liền vứt nó qua một bên, hỏi thăm Phượng Vũ gần đây bệ hạ có bị người của Ma Vực truy lùng hay không. Sau khi lấy được câu trả lời là không, thì lo lắng lớn nhất trong tim rốt cuộc cũng biến mất: "Việc ta lo lắng nhất chính là chuyện này sẽ liên lụy bệ hạ, nếu như vô sự, thì không còn gì tốt hơn." "Chỗ ở trước đây của người đâu? Mặc dù ngân y hộ vệ bị tiêu diệt, nhưng thành Quang Minh khẳng định còn có thể phái sát thủ ra ngoài. Theo ý ta, không bằng trước mắt người tìm một nơi tốt để dưỡng thương, chờ mọi chuyện đi qua rồi hãy nói." Mặc dù có thù hận vô cùng lớn với Quang Minh Thánh Điện, nhưng Ban Tư biết rõ chỉ dựa vào sức của một mình mình cũng không cách nào đối kháng với Quang Minh Thánh Điện. Ngay lập tức chỉ có thể cắn răng nhịn xuống việc bị luân phiên đuổi giết, lòng báo thù càng thêm mạnh mẽ: "Được, chúng ta yên lặng chờ bệ hạ tu hành trở về sẽ tính toán sau." Chủ ý đầu tiên là tìm nơi dưỡng thương lại làm hai người lo lắng: thế lực thành Quang Minh Thánh trải rộng khắp thiên hạ, phải tìm được một nơi có thể lừa gạt được bọn họ dễ vậy sao? "Trước tiên chúng ta ra khỏi Tử Vong Chi Cốc, rồi hãy tìm nơi đặt chân." "Bây giờ, cũng chỉ có thể làm như vậy." Vừa dứt lời, mảnh đất bằng phẳng đột nhiên nổi lên một trận cuồng phong, hoa cỏ cắm rễ không sâu vì vậy mà bị kéo lên, bay đi theo gió. Ngửi được mùi máu tươi thoang thoảng trong không khí, Phượng Vũ không khỏi nhíu nhíu mày: "Nơi nào đã xảy ra chuyện? Cái cốc chết tiệt này quả nhiên giống như tên gọi, thật đúng là không yên ổn." Cùng lúc đó, thành Quang Minh, Quang Minh Thánh Điện. Bên trong phòng đèn đuốc sáng trưng, có một bóng người khô gầy đứng chắp tay, nếp nhăn khắp nơi trên mặt, một đôi mắt sáng rực tràn đầy hung ác, một nốt ruồi đen bên quai hàm không ngừng lay động theo bắp thịt, giống như có thể rớt xuống từ trên mặt bất cứ lúc nào. "60 năm rồi ! Rốt cuộc lại để cho ta tìm được chỗ của dư nghiệt Ma Vực! Lần này, ngàn vạn lần ta cũng không thể bỏ qua, cho dù là《 Ngự Linh yếu quyết 》, hay là cánh cửa kia. . . . . ." Rất nhanh, sự thiết tha trong mắt hắn đã bị sự tính toán thay thế: "Đáng ghét, nếu ta tự mình đi nhất định sẽ kinh động đến những người khác. Thôi, hay là trước tiên phái những người khác đi tiếp ứng cho ngân y hộ vệ, tránh cho đám phế vật kia làm hỏng mọi chuyện. Nhưng chuyện này có liên quan đến một việc trọng đại, ta luôn đối muốn giữ bí mật với tất cả mọi người, ta phải phái người nào đi đây?" Do dự một chút, lão giả gầy khô liền có quyết định: "Để cho đứa bé kia đi đi, trên người hắn có thứ ta tự tay gieo xuống . . . . . . Trên đời này cũng chỉ có hắn tuyệt đối sẽ không phản bội, giấu giếm ta." Hình như lão giả rất hài lòng đối với quyết định của mình, cuối đầu nở nụ cười, âm thanh thô kệt giống như tiếng quạ kêu. Ánh đèn chiếu bóng dáng của hắn lên trên bức tường tuyết trắng, không biết có phải góc độ có vấn đề hay không, mà bóng dáng của hắn cũng giống như một con quạ đang chờ cái gì đó, giống như đang chọn người để ăn, nhìn qua chẳng tốt lành gì. Lúc này, cửa chính hoa lệ đang khép chặt đột nhiên bị người nhẹ nhàng gõ. Bị cắt đứt suy nghĩ trong mắt lão giả lóe lên một tia tức giận, âm thanh vẫn hùng hậu hòa ái như thường ngày, và vẻ mặt hoàn toàn khác biệt với ban nãy: "Chuyện gì?" "Thánh Tế tư đại nhân tôn kính, thuộc hạ có chuyện quan trọng xin bẩm báo với ngài." Nghe được âm thanh, lão giả được gọi là Thánh Tế tư không khỏi khinh ngạc: "Là Tả Trường đại nhân sao? Có chuyện gì, vào đây rồi nói." Cửa chính không tiếng động mở ra, đi vào là một lão giả mặt mày ngoan độc, đi về phía trước, quỳ xuống trước Thánh Tế tư ở phía xa: "Đại nhân, học trò cưng của ta Cam Ma La hơn mười ngày trước lại Tu Tháp Đế Quốc bị người ta giết hại! Mà trong thơ hồi âm của hoàng tộc Lạc thị của Tu Tháp, lại rất là che chở đối với hung thủ! Cam Ma La là Sứ giả Thánh điện phái đến đại lục, Tu Tháp đế quốc rõ ràng là đối nghịch với Quang Minh Thánh Điện, nói không chừng chính là bọn họ phái hung thủ giết chết ái đồ của ta! Thuộc hạ thỉnh cầu ngài lập tức phái ra hộ vệ mạnh nhất của Quang Minh, tiêu diệt Tu Tháp Đế Quốc, huyết tẩy những tội đồ này để rửa sạch sỉ nhục trên mình Quang Minh Thánh Điện!" ... Mời các bạn đón đọc Ngự Linh Sư Thiên Tài của tác giả Tiêu Tương Túy Vũ.
Ma Phi Khó Theo Đuổi - Mặc Nhã
Truyện này nữ chính không ngốc nghếch, không ngây thơ, không thánh mẫu, không não tàn, thông minh tỉnh táo, ra tay ác độc với kẻ ác, tuyệt không nhân từ nương tay! Đêm tân hôn, nàng quay người ngồi khóa lên người hắn, tay bóp chặt cổ hắn: "Muốn thượng ta? Đánh thắng ta trước đã!" Hắn nở nụ cười xinh đẹp: "Bổn vương không đánh nữ nhân, bổn vương chỉ đau lòng nữ nhân..." Tình ý nảy sinh, nàng nói: "Nghe rõ đây! Chàng là người đàn ông của ta, nếu chàng dám thay lòng đổi dạ, ta sẽ..." Hắn cười hỏi: "Sẽ thế nào với ta?" Nàng hừ lạnh: "Trước cưỡng sau giết!" Hắn liền nằm ngay đơ: "Nhanh tới đi, bổn vương cam đoan nàng cưỡng xong sẽ không nỡ giết nữa!" Sau đó lại làm bộ làm tịch, vờ ngượng ngùng nói: "Bổn vương cũng chỉ chịu để mình ái phi gian thôi à..." *** Tô Linh Phong vừa nói xong những lời này, bốn phía liền im lặng trong nháy mắt. Nàng… Nàng nói cái gì? Nàng nói nước miếng của Kim Cát điện hạ phun hết vào thức ăn của nàng ư? Sao có thể… Sao Kim Cát điện hạ có thể làm ra những chuyện thất lễ như vậy? Bùi Kim Cát cầm muỗng, ngẩn người nhìn Tô Linh Phong, trong chốc lát có vẻ như phản ứng không kịp. Hắn ta vừa… Có phải hắn ta nghe nhầm không? Nhất định là tai của hắn ta có vấn đề… “Phì… Ha ha ha…” Bầu không khí im lặng quái dị bị An Tri Hiểu cười ầm lên cắt đứt. Nhưng bữa ăn sáng này thật không tài nào ăn nổi nữa, Hoa Nhược Hề, Thủy Thanh Thanh và Hứa Nặc đúng là không chú ý tới Bùi Kim Cát phun nước bọt vào đồ ăn của Tô Linh Phong, nhưng mà các nàng rõ ràng thấy nước bọt của An Tri Hiểu văng đầy bàn… “…” Các cô gái không nói gì, động tác nhất trí để muỗng xuống. Tô Linh Phong lấy khăn ra bình tĩnh lau miệng, nói với các cô gái: “Chúng ta đi thôi.” Hoa Nhược Hề, Thủy Thanh Thanh và Hứa Nặc đều gật đầu đồng ý, đứng dậy. An Tri Hiểu ôm bụng, hiển nhiên là cười đến đau bụng. Hoa Nhược Hề và Thủy Thanh Thanh đi bên cạnh đỡ An Tri Hiểu cười đến nỗi không đứng dậy được, cùng Tô Linh Phong rời khỏi phòng ăn. Cuối cùng Bùi Kim Cát cũng phản ứng kịp rằng vừa rồi không phải là thính giác của hắn ta có vấn đề, sắc mặt liền đỏ bừng, lúc hồng lúc đen, sau đó đen hẳn…. Hai tay hắn nắm chặt, thầm mắng một tiếng: Đồ con gái đáng chết, dám nhục nhã ta trước mặt mọi người. Đẩy bàn ăn ra, Bùi Kim Cát bước nhanh rời khỏi căn tin trong ánh mắt của mọi người… Sau khi Bùi Kim Cát rời đi, một vài nam sinh không ưa hắn ta liền hả hê nở nụ cười: “ Ha ha ha, Kim Cát điện hạ cũng có lúc đánh mất khí phách đại nhân.” “Đúng vậy, cười chết ta, nhìn sắc mặt hắn kìa…” “Cô gái vừa rồi là tân sinh à? Ta thấy mặc y phục ban luyện kim, trông thật đẹp…” “Gương mặt và khí chất này chẳng hề kém muội muội của Bùi Kim Cát, chỉ là không biết cô gái có thể khiến cho Kim Cát điện hạ để ý như vậy có thân phận gì?” “Mặc kệ thân phận là gì thì cũng thật sự rất có cá tính, lại có thể khiến Bùi Kim Cát kinh ngạc, ha ha.” Nữ sinh cạnh đó nghe thấy mấy người nam sinh nghị luận bèn dứ nắm đấm: “Các cậu không được nói Kim Cát điện hạ như vậy.” “Nói xấu sau lưng người khác, có phải là đàn ông hay không?” Người ái mộ Bùi Kim Cát nói. “…” Ở học viện thống nhất rằng trước buổi lễ tựu trường, các lớp sẽ tự mở một ban hội nhỏ. Trên đường đi về phía khu dậy học, An Tri Hiểu đang còn cười ha ha không ngừng. “Linh Phong, vừa rồi muội cố ý à? Có đúng không? Có đúng không? Ha ha ha…” An Tri Hiểu lắc tay Tô Linh Phong hỏi. “Đều không phải.” Tô Linh Phong bình tĩnh nhả hai chữ. “Ồ? Đều không phải? Thiệt ư?” An Tri Hiểu không tin. “Bùi Kim Cát hắn… quả thật có phun hết nước bọt lên đồ ăn của muội ư?” Thủy Thanh Thanh mở đôi mắt to long lanh, tò mò hỏi. “Ừ.” Tô Linh Phong gật đầu. Sao nàng có thể bỏ ăn vì tên Bùi Kim Cát dính như cao da chó kia được. Nếu như không thấy nước bọt văng thì nàng thật sự sẽ ăn hết sạch sẽ phần cơm còn lại. Haizz, thật lãng phí… Hoa Nhược Hề cũng có vẻ ngạc nhiên nhìn Tô Linh Phong, nàng ấy cũng cho rằng Tô Linh Phong cố ý. Chỉ có Hứa Nặc rất bình tĩnh, tiểu thư không phải là người nhàm chán như vậy…. Bởi vì có thể thấy được, cô nàng Hứa Nặc thật sự không biết tính cách tiểu thư nhà nàng ấy im lìm, tuy rằng lần này không phải nàng cố ý nhưng sau đó thì chưa biết… Khu dạy học trong học viện đều giống nhau, chỉ khác hệ và lớp, phòng học là các tòa nhà khác nhau. Hứa Nặc được Hoa Nhược Hề dắt theo đến nơi dạy của ban kiếm sĩ. An Tri Hiểu, Thủy Thanh Thanh và Tô Linh Phong vừa đi ra liền đều tự đi trước đến lớp của mình. Lần này Tô Linh Phong tới ban luyện kim, chỉ có ba mươi sáu học viên, không chia lớp, cả ban đều ở đây. Lúc này, trong phòng học đã tới hơn phân nửa học viên, sau khi Tô Linh Phong đi vào thì trong lớp liền yên lặng. Bởi vì ngày hôm qua Tô Linh Phong báo danh, khảo nghiệm nhập học, chờ đóng tiền, đứng xếp hàng phía sau, rất nhiều học viên mới của ban luyện kim không chú ý đến nàng. Lúc này, cả lớp kinh ngạc phát hiện ra rằng ban của bọn họ còn có một nữ sinh xinh đẹp như vậy. Tô Linh Phong nhìn một lúc, ánh mắt thanh lãnh, nhàn nhạt quét mắt một vòng phòng học, sau đó nhấc chân đi về phía góc phòng. Chọn hàng cuối cùng, vị trí trong góc đã có một người, chính là cậu bé ngày hôm qua lúc khảo nghiệm nhập học có tinh thần lực cấp bốn. Lúc này cậu ta đang mím môi, khuôn mặt nhăn nhó, ngồi ở chỗ kia, mắt nhìn ngoài cửa sổ, không biết suy nghĩ cái gì. Tô Linh Phong suy nghĩ một chút rồi liền chọn vị trí trước mặt cậu bé để ngồi xuống, quay đầu cũng nhìn ra ngoài cửa sổ. A… Đột nhiên nàng thấy trên cây ngoài cửa sổ, một con chim nằm trên một con chim khác, đang vận động không hài hòa… 囧! Mới sáng sớm, bên ngoài phòng học, hai con chim thật đúng là không phân biệt được thời gian trường hợp… Tô Linh Phong dám khẳng định rằng tên nhóc ở phía sau nàng cũng đang nhìn “Hoạt động” này. ... Mời các bạn đón đọc Ma Phi Khó Theo Đuổi của tác giả Mặc Nhã.
Luận Kết Quả Của Trông Mặt Bắt Hình Dong - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
Từ lúc bắt đầu có ký ức, Kỳ Yến có hai điểm bất mãn với bản thân. Một là cái tên không đủ uy vũ, hai là diện mạo còn không uy vũ hơn cả cái tên. Nhưng mà, hết thảy đều không hề ảnh hưởng tới việc cậu đi lên con đường tiểu bạch thỏ răng sắc thênh thang. *** Sầm Thu Sinh không nghĩ tới con trai út sẽ trở về vào lúc này, chỉ nhìn sắc mặt trắng nhợt, không chút giọt máu của con trai, ông cau mày nói: “Bách Hạc, sao con không nghỉ dưỡng ở bệnh viện?” Tầm mắt Sầm Bách Hạc lướt qua một dãy xe dừng trước cổng chính, cúi đầu nói: “Chờ trong bệnh viện cũng thế thôi, chi bằng ra ngoài hít thở không khí.” Sầm Thu Sinh biết con trai út luôn luôn không tin chuyện phong thủy quỷ thần, cho nên mới không nói cho nó biết, không ngờ nó vẫn biết rồi. Liếc nhìn Lương Phong đứng sau lưng Sầm Bách Hạc, Sầm Thu Sinh thở dài: “Thời tiết bên ngoài không được tốt, con về nghỉ ngơi đi.” Sầm Bách Hạc chìa tay ra muốn mở cửa: “Chuyện náo nhiệt thế này, sao con có thể bỏ qua.” “Bách Hạc, xe hết chỗ trống rồi, đường về quê cũng không tốt, em đừng đi.” Anh cả duỗi tay ngăn em trai lại, nụ cười có chút lúng túng. Khi xem phong thủy cần chú trọng đủ điều, đặc biệt kiêng kị người không tin phong thủy nói lời bất kính, hôm nay là ngày trọng đại, anh sợ em trai sẽ phá hỏng chuyện này mất. Anh cả nhà họ Sầm là người có tính cách thật thà, ngày thường luôn quan tâm chăm sóc các em mình. Với anh, nếu sửa chữa nhà tổ tiên có thể có lợi cho sức khỏe của em trai, anh nhất định không nói hai lời liền đồng ý. Chính vì vậy, anh càng sợ em út sẽ làm ra chuyện không có lý trí. Có điều em trai vì nguyên nhân sức khỏe từ nhỏ, rất ít bộc lộ tình cảm, anh nói câu này xong, cũng không thể nhìn thất bất cứ cách nghĩ gì trên gương mặt của em ấy. “Xe này hết chỗ không sao cả.” Sầm Bách Hạc nhìn về phía sau, chọn một chiếc khá gần anh, đồng thời vẫn chưa có ai ngồi vào, cúi đầu trầm mặc tiến vào. Kỳ Yến đứng bên ngoài cửa xe chưa làm rõ chuyện gì đang xảy ra, liền thấy toàn thân một người đỏ đến chuyển tím, cướp chỗ ngồi đã được sắp xếp cho cậu trước đó. Cậu nghiêng đầu nhìn anh bảo vệ đang mở cửa cho cậu, vẻ mặt bảo vệ vừa vô tội lại lúng túng nhìn cậu. Kỳ Yến nghĩ nghĩ, ngồi vào xe theo người con trai có sương tím tráo đỉnh này, có thể cọ chút sương tím là được. Cửa xe đóng xong, Kỳ Yến lại thấy người đàn ông bị sương tím vây quanh bên cạnh, có chút không khỏe mạnh, phát hiện đối phương có gương mặt khiến người ta kinh diễm, tóc màu mực dính vào sau tai, có chút đẹp kiểu bệnh trạng. Tay với những khớp xương rõ rệt đặt trên đùi gối, thon dài trắng nõn, nếu có thêm chút thịt, càng đẹp hơn nữa. Sầm Bách Hạc chú ý người thanh niên bên cạnh đang xem anh, anh nghiêng đầu nhìn đối phương, đối phương toét miệng cười, còn lộ ra hai lún đồng tiên không sâu không cạn. Anh ngẩn ra, gật đầu với người thanh niên, sau đó thu hồi tầm mắt của mình. Kỳ Yến không để ý kiểu thái độ có chút lạnh nhạt đó, thu hồi tầm nhìn về, lấy điện thoại ra cúi đầu chơi game. Trong xe phút chốc im lặng hẳn, đợi đến khi xe bắt đầu di chuyển, Kỳ Yến mới cất điện thoại, ngửa đầu dựa vào ghế xe, nhắm mắt nghỉ ngơi. Xe chạy được một đoạn, liền xóc nảy, Kỳ Yến phát hiện xe đã chạy ra vùng ngoại ô, tiến vào đường nhỏ về nông thôn. Kinh tế Đế Đô phát triển, cho dù nông thôn cũng rất náo nhiệt, luôn luôn có xe sang chạy vượt qua đoàn xe, dưới ánh nắng phát ra ánh sáng lóng lánh. “Anh sao vậy? Tôi thấy sắc mặt anh có chút không đúng.” Kỳ Yến quay sang nhìn người đồng hành bên cạnh, sắc mặt còn tệ hơn cả lúc nãy: “Say xe à?” Bảo vệ lái xe nghe thấy Ngũ Thiếu có lẽ bị say xe, liền dừng lại bên đường, xoay đầu khẩn trương hỏi: “Ngũ Thiếu, cậu không sao chứ!” ... Mời các bạn đón đọc Luận Kết Quả Của Trông Mặt Bắt Hình Dong của tác giả Nguyệt Hạ Điệp Ảnh.
Quãng Thời Gian Tươi Đẹp Của Chúng Ta - Tùy Hầu Châu
Một đồng nghiệp có quan hệ tốt len lén hỏi cô cùng BOSS từng có quan hệ gì. Lục Già thành thực khai báo chi tiết, loại bỏ lòng hiếu kỳ của đồng nghiệp, "Ba tôi từng chia rẽ anh ấy và bạn gái." Và cả, "Tôi từng viết thư tình theo đuổi anh ấy nữa." Đồng nghiệp hưng phấn hẳn lên, "Kết quả ra sao?" "Không theo đuổi được." Cũng có mấy người nhiều chuyện hỏi quan hệ giữa anh và cô. Từ trước tới nay anh không thích nhiều lời. Về phần nguyên nhân, à, anh thực sự không muốn có bất kỳ quan hệ gì với người phụ nữ chân đạp nhiều thuyền, bỏ dở giữa chừng kia. Có phải tình cảm còn chưa hết nên đang tìm một cái cớ hay không. Thật ra thì sự thực rất đơn giản —— Chỉ cần cho tôi một lý do, tôi sẽ ở bên em cả đời. *** "Buổi sáng hôm nay Lục Già có đánh mất 100 đồng ở sân thể dục, nếu các em có nhặt được thì trả lại cho bạn nhé. Mặt khác các em phải chú ý giữ tiền hay đồ có giá trị của mình cẩn thận. Các em xem hiện tại bạn học Lục Già đau lòng như thế nào." Thầy Trương nói xong, Lục Già xấu hổ còn hơn cả đau lòng, úp nửa mặt xuống bàn không ngóc đầu lên nổi. Một vài bạn học nhiệt tình trong lớp chạy qua an ủi cô, cũng hỏi chi tiết xem đánh rơi một tờ 100 đồng hay là hai tờ 50 đồng. Đối với sự thương tâm của Lục Già, bọn họ ít nhiều cũng có chút cảm thông. Từ Gia Tu cũng đi tới chỗ này nhưng không phải là quan tâm đến Lục Già, mà là nói với nam sinh ngồi bên cạnh cô: "Đi, chúng ta xuống dưới chơi đá bóng." Cô quay mặt sang hướng khác, tiếp tục khổ sở. Kết quả, sau khi Từ Gia Tu chơi bóng trở về, sự tình đột nhiên lại có chuyển biến —— Từ Gia Tu nhặt được tiền của cô. Anh ném cho cô tờ 100 đồng, giọng điệu thật không khách khí: "Lần sau cẩn thận một chút." Sau khi Lục Già đánh mất 100 đồng, Từ Gia Tu tự lấy tiền của mình ra bù vào, lúc này vấn đề bắt đầu nảy sinh: Bữa trưa của bạn học Từ Gia Tu phải làm sao bây giờ? "Có người" ăn ở đều tại trường học thì dù không có tiền cũng chẳng có gì phải lo lắng, nhưng anh thì có được như vậy đâu? Từ Gia Tu thực sự cảm thấy mình hành động quá nông nổi rồi. Bên kia, Lục Già tìm lại được tiền thì vui vẻ mời mấy bạn nữ trong lớp đi ăn kem. Bên này, Từ Gia Tu chạy đi tìm một bạn học nam tương đối thân thiết, tuy là lần đầu tiên đi vay tiền nhưng động tác cùng phương pháp tương đối thành thạo. Anh khoác tay lên bả vai của bạn học nam: "Trong túi có tiền không?" Bạn học nam lập tức cảnh giác, có điều vẫn lấy ra tờ 10 đồng nhăn nhúm: "Chỉ có từng này thôi." Từ Gia Tu: "Cám ơn, ngày mai sẽ trả lại cậu." Bạn học nam: "Không được, tớ còn phải để 5 đồng ăn cơm trưa nữa." Được rồi, vậy thì chia đôi mỗi người 5 đồng đi. Chỉ có 5 đồng tiền, không chỉ phải ăn cơm trưa, mà còn phải mất 2 đồng đi xe bus về nhà. Còn lại 3 đồng thì cơm trưa mua được chẳng thấm vào đâu. Đúng lúc này, Lục Già bưng một khay đồ ăn đi tới, còn ôm thêm một bình đồ uống. Có người hỏi Lục Già: "Sao cậu mua nhiều vậy?" Lục Già cười hì hì: "Mình ăn nhiều lắm đó." Sự thật là, cô tìm lại được tiền, cảm thấy vô cùng hạnh phúc nên thầm nghĩ cứ tiêu pha lãng phí để hưởng thụ một ngày đi. Từ Gia Tu: "..." Đứng trước khay giá đỗ và cải trắng gắp đến mỏi nhừ tay! ... Mời các bạn đón đọc Quãng Thời Gian Tươi Đẹp Của Chúng Ta của tác giả Tùy Hầu Châu.