Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Công Chúa Đại Liêu

VĂN ÁN Một lần xuyên qua, Lưu Sở trở thành công chúa Thái Bình của Liêu quốc. Sử sách ghi lại, công chúa Ngọc Đức công dung ngôn hạnh, trầm tĩnh dịu dàng, dung mạo như lan nở, chạm nhẹ thành hoa. Và có ba lý do tại sao nàng được hậu thế chú ý: cuộc sống của nàng, ngôi mộ của nàng, phu quân của nàng. Văn án khác: Công chúa xinh đẹp là có thật, được nuông chiều cũng là thật. Khi vui thì gọi ta là phu quân, còn khi tức giận thì gọi ta là cữu cữu. Ta đã thề trước Phật rằng Tiêu Thiệu Củ ta nửa đời tầm thường, chỉ có thể dùng mạng để bảo vệ tiểu công chúa của ta. Chú ý:  Truyện được viết ở ngôi thứ nhất. Là bộ đầu tay mà tác giả đã viết hồi còn trẻ lúc chưa biết viết truyện, nếu trong lúc đọc mà thấy giông giống truyện “Hoa Thiên Cốt”, xin vui lòng kiên nhẫn đọc lời giải thích của tác giả sau khi mở truyện. Tags nội dung: đặc biệt thích, ông trời tác hợp, xuyên không  Tìm kiếm từ khóa: nhân vật chính: Gia Luật Hoàn Cai, Tiêu Thiệu Củ ┃ vai phụ: ┃ Khác: Tóm tắt một câu: Chào mừng bạn đến với đại Khiết Đan, tiểu công chúa được cưng chiều. Ý định: Tự lực cánh sinh *** Ký ức cuối cùng của Lưu Sở dừng lại trong ánh lửa hừng hực ấy. Cô có một giấc mơ. Trong giấc mơ, trong phòng khói dày đặc, ngọn lửa càng lúc càng lớn, bên ngoài mơ hồ nghe thấy tiếng còi xe cứu hỏa, hơi thở của cô càng ngày càng dồn dập, cuối cùng mất đi ý thức… Lưu Sở cố gắng thoát khỏi cơn ác mộng, chợt mở mắt ra, một bức màn có in hoa văn hiện ra trước mắt. Nàng sững người một lúc rồi mò mẫm vớ lấy tấm đệm bên cạnh, đứng dậy nhìn xung quanh. Phòng này trông giống lều nỉ[1], những bức tường bao quanh bằng nỉ và ván gỗ, bên cạnh có một cái bếp lò, bên trong ngọn lửa than đang cháy. Trong đầu Lưu Sở nhất thời trống rỗng, ngọn lửa lớn như vậy, nàng coi như đã chết rồi. Thế thì đây là đâu? Nàng vươn tay, dùng sức véo vào mặt. Lập tức cảm thấy cơn đau bỏng rát, và cơn đau rõ ràng cho nàng biết rằng nàng vẫn còn sống. Lưu Sở run lên một chút, từ trên giường nhảy lên, xông tới cửa, hít sâu một hơi, chậm rãi kéo rèm ra. Trước mắt là thảo nguyên mênh mông vô tận. Hai tay nàng nắm chặt hai tay thành nắm đấm, các đốt ngón tay trắng bệch, trong đầu thoáng hiện lên một ý nghĩ đáng sợ và hoang đường: nàng đã xuyên qua. Lưu Sở học chuyên ngành sân khấu, không liên quan gì đến lịch sử, căn bản không dính dáng gì đến lịch sử, giờ phút này nàng thật sự hâm mộ những nữ chính xuyên không trong tiểu thuyết, biết trước năm trăm năm, biết năm trăm năm sau sẽ như thế nào, thuận buồm xuôi gió ở cổ đại. “Công chúa tỉnh rồi!” Lúc này, cách đó không xa truyền đến một tiếng kinh hô. Lưu Sở rất chắc chắn rằng người này không nói tiếng Hán, điều kỳ lạ là nàng có thể hiểu những gì nàng ấy nói. Nàng theo âm thanh nhìn lại, bất giác mở to mắt. Người nọ rất đẹp, mũi cao mắt sâu, tướng mạo ngoại quốc điển hình, nhưng lại mặc áo khoác và váy giống nữ tử Hán. Lưu Sở vẫn cho rằng cha mẹ thời cổ đại rất chú trọng đến hình thể, tóc tai, da thịt, nhưng nữ nhân này lại để tóc ngắn ngang tai, tóc ngắn ngang tai được cắt ngang để lộ lông mày, ở thời hiện đại có thể dẫn đầu xu hướng thời trang mới. “Công chúa đã ngủ hai ngày rồi, có muốn uống chút sữa vào bụng không?” Nữ tử ấy nói xong, đưa chiếc hũ bạc trong tay cho Lưu Sở. “Cám ơn.” Lưu Sở thốt lên, nhưng tiếng nàng nói không phải là tiếng Trung, nhưng lại thành thạo như tiếng mẹ đẻ. “Kỳ quái…” Nàng nhỏ giọng nói thầm, cầm bình cho vào miệng hớp một ngụm. Vừa mới nghe người nọ gọi nàng là công chúa, thân phận của mình hẳn là đã được xác nhận rồi, chỉ là mình bây giờ vẫn còn biết rất ít, Lưu Sở thưởng thức hương sữa êm dịu, suy nghĩ nên nói như thế nào. “Ngủ hai ngày, ta cảm thấy có chút hồ đồ, từng chút một quên rất nhiều thứ.” Lưu Sở làm bộ lơ đãng nói, “Có thể cần ngươi giúp ta giải quyết một vài chuyện. ” “Công chúa không nhớ ra chuyện gì sao?” Người nọ ngơ ngác một lát, sau đó lẩm bẩm oán giận, “Mãn Ca đã sớm nói hồ nước kia sẽ hại người, không được tới gần, nhưng chả ai cản công chúa lại hết, lần này thì hay rồi, rơi xuống nước bị bệnh không nói, mà còn không nhớ gì cả.” Nàng ấy còn đang lẩm bẩm, bên này Lưu Sở lại mẫn cảm bắt được một cái tên “Mãn Ca?” “Dạ, công chúa ngài gọi nô tỳ?” Người nọ đột nhiên ngẩng đầu nói. Lưu Sở hiểu ra, nói, “Mãn ca, ngươi chỉ cần nói cho ta biết tên của ta là gì, đây là triều đại gì là được.” Trong lòng Mãn Ca nhảy dựng lên, bệnh tình của công chúa… hơi bị nghiêm trọng rồi nha. Nghĩ vậy, nàng ấy vẫn thành thành thật thật đáp, “Tên ngài là Gia Luật Hoàn Cai, la2 đích nữ của quốc vương Tần Tấn, phong hào Thái Bình.” “Gia Luật Hoàn Cai…” Trong đầu Lưu Sở nhanh chóng lướt qua một lần “Khiết Đan?” “Công chúa ngài nhớ lại rồi!” Mãn Ca vui mừng kêu lên. Lưu Sở mím môi, triều đại duy nhất có họ Gia Luật thì chỉ có Liêu, vì vậy không quá khó để nàng biết. Chỉ là không ngờ rằng mình tránh được rồi xuyên qua đỉnh cao của Thanh triều, lại trực tiếp đi tới một ngàn năm trước. “Gia Luật Hoàn Cai…” Lưu Sở lặp đi lặp lại mấy lần, cái tên này tuy không dễ nghe, nhưng lại muốn đi theo nàng vượt qua những năm tháng ở đây. Mãn Ca thấy công chúa nhà mình lại thất thần, ân cần hỏi: “Công chúa còn muốn trở về nghỉ ngơi không?” Lưu Sở, Gia Luật Hoàn Cai lắc đầu, “Không được, ta ra ngoài đi dạo một mình.” Sau khi Mãn Ca phản ứng lại thì bóng dáng của Gia Luật Hoàn Cai đã sắp đi xa rồi. Mãn Ca biết mình luôn không chống lại được nàng, chỉ có thể ở phía sau phất tay gọi, “Công chúa tuyệt đối không được đến hồ kia nữa!” Gia Luật Hoàn Cai quả thật không đi đến hồ đó nữa, mà là đi tới một ngọn đồi. Lúc này trời đã về chiều, đồng cỏ mùa thu lộng gió khá mát mẻ, cỏ chưa úa vàng, khẽ đung đưa. Dường như có một người chăn cừu ở đằng xa, đang hát những bài hát dân ca Khiết Đan. Lưu Sở chưa bao giờ trải qua một môi trường nhàn nhã như vậy trước đây. “Kỳ thật nơi này cũng không tệ.” Nàng nhẹ giọng nói. Tuy rằng vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ tình cảnh hiện tại của mình, tuy nhiên nàng rất ít khi không lo lắng cho ngày mai, tuy nói đến nay nàng vẫn chưa tin chuyện mình đã xuyên qua, nhưng đó là món quà mà ông trời đã cứu sống nàng khỏi đám cháy, chỉ cần có thể cảm nhận tia nắng cuối cùng, cho dù ngày mai trời lại tối thì còn quan trọng gì nữa đâu? Gia Luật Hoàn Cai ngồi xuống, nhìn quang cảnh xung quanh. Cơ thể nguyên chủ bệnh nặng mới khỏi nên vẫn còn rất yếu, nhưng đi được vài bước lại bắt đầu mất đi sức lực, một lúc sau thì cơn buồn ngủ ập đến, Gia Luật Hoàn Cai dần dần tiến vào mộng đẹp. Mời các bạn mượn đọc sách Công Chúa Đại Liêu của tác giả Như Mộng Lan Hoa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chính Phi Của Độc Vương - Dạ Khinh Thành
Cô kiêu ngạo đến cực điểm, nàng là người ngu ngốc. Khi cô trở thành nàng thì tương lai đã định trước khiến cho trời long đất lở. Nàng (dùng từ này do cô đã xuyên về cổ đại) dùng thủ đoạn để dọn dẹp hết đám người ti tiện, giẫm đạp tỷ tỷ ruột, giết chết kẻ thù của mẫu thân. Nàng giả heo ăn thịt hổ, sẵn thế trở mình. Thái tử đương triều nguyện lấy giang sơn làm sính lễ, dâng tặng nàng cả thiên hạ, cả đời che chở nàng. Giang hồ Tuyệt diện La Sát đến chết vẫn muốn đi theo nàng. Thái tử nước láng giềng là huynh đệ của nàng. Cổ Tổ vương là nghĩa phụ của nàng. Con của Hộ Quốc Công đương triều là thuộc hạ của nàng. Vậy nên trong Huyền Minh đại lục này có ai mạnh hơn so với nàng? Nếu có người dám động tới nàng, thì ngày mai kẻ đó chắc chắn sẽ phải đi gặp Diêm vương. *** Lời của Editor : Đây là đứa con thứ hai của ta và cũng là đứa con thứ tư của Shelena. Hy vọng mang đến cho mọi người những giây phúc thư giãn trong và sau khi đọc truyện. Mọi sự đóng góp cứ cmt trực tiếp trong topic này. Bọn ta sẽ ghi nhận và sửa chữa lại cho hoàn chỉnh hết mức có thể. Do edit đến đâu đọc đến đấy nên các nàng đừng hỏi ta diễn biến hoặc các nhân vật như thế nào nhé! *** Ban đêm, dưới ánh nến, Tiêu Khuynh Thành yên lặng đứng trước cửa sổ, nửa đêm Tiểu Dực thức dậy, nhìn thấy nàng suy tư như vậy, liền đi tới phủ thêm áo khoác cho nàng, nhẹ nhàng nói: “Tỷ tỷ, tỷ lo lắng chuyện trong cung ư?” Tiêu Khuynh Thành vỗ tay hắn: “Trẻ con, không cần lo nhiều chuyện thế, đi ngủ đi.” Tiểu Dực nao nao, nhìn Tiêu Khuynh Thành: “Tỷ tỷ, Tiêu Mạc Dực không phải là trẻ con, đệ là người lớn rồi, có thể bảo vệ tỷ tỷ, tỷ không thể dùng ánh mắt như vậy mà nhìn đệ được.” “Rồi rồi, người lớn của tỷ tỷ, đệ đi nghỉ ngơi đi. Nghỉ đủ mới có tinh thần bảo vệ tỷ đúng không?” Tiêu Khuynh Thành chọc chọc trán hắn, trong mắt tràn đầy yêu thương. Tiểu Dực suy nghĩ sâu xa trong chốc lát, lúc này mới miễn cưỡng trở lại giường đi ngủ. Nhưng nó vừa đặt mông giường, bên đại viện đã truyền tin tức tới, nói Đại Công chúa đã chết. Nhưng đại thiếu tướng quân và thiếu tướng quân còn chưa biết tin, đành phải tìm đến chỗ Quang Vinh Quận chúa tôn quý này. Tiêu Khuynh Thành không ngạc nhiên lắm, bình tĩnh bước vào đại viện, Cẩm Nương nhìn nàng, trong hai mắt nồng đậm hận ý: “Tiêu Khuynh Thành, ngươi sẽ không được chết tử tế. Dù ta có hóa thành lệ quỷ cũng không buông tha cho người, chắc chắn sẽ không để ngươi sống an bình!” Vừa dứt lời, Tiêu Khuynh Thành chưa đáp lại, bà ta đã đập đầu vào cột đá, đi theo Hạ Hầu Vân. Quả nhiên là một lão nô trung thành, dù có chết vẫn trung thành với Hạ Hầu Vân như vậy. ... Mời các bạn đón đọc Chính Phi Của Độc Vương của tác giả Dạ Khinh Thành.
Bản Ghi Chép: Cuộc Sống Hạnh Phúc Ở Triều Thanh - Nhất Cá Tiểu Bình Cái
Nữu Hỗ Lộc. Điềm Nhi: Sinh ra đã có mệnh hưởng phúc, lúc ở nhà có cha mẹ, ca ca cưng chìu, sau khi lập gia đình thì có đường đường là hoàng tử a ca yêu thương, sinh con đẻ cái thì từng lứa từng lứa. Cả ngày cũng chỉ suy nghĩ, trang điểm thế nào mới đẹp, làm sao ăn được nhiều món ngon. A Ca Dận Chân: Sinh ra đã là một đứa bé bị bức bách khổ sở, cha không yêu mẹ không thương, còn mang mệnh khắc thê, sau khi khắc được 3 bà vợ, rốt cục đụng phải một người “mệnh cứng”, tiểu Phúc tấn vừa thơm vừa mềm kia lại có lá gan thật lớn, chẳng những không sợ hắn, còn luôn cười híp mắt cọ cọ lên người hắn, cọ đến cả trái tim của hắn gần như biến thành nhiễu chỉ nhu*. Lắc đầu, quên đi, gia nhận thua.  *** Trên cầu Đoạn kiều, một bóng hình xinh đẹp lặng yên bước tới, liền thấy nàng một thân váy gấm người Hán màu vàng nhạt, mái tóc đen nhánh chải thành búi tóc rũ nghiêng nghiêng, một đôi giày vải xinh xắn màu xanh, mặt trên thêu tầng tầng đóa sen tím, nàng từng bước đi tới, không khỏi bước lên vài vũng nước mưa, bọt nước ở dưới chân nàng xao động, có một vài giọt văng lên làn váy nàng, tạo nên từng vệt nước. Nhìn lên trên liền bắt gặp một bàn tay trắng nõn lóe ánh huỳnh quang, năm ngón tay thon nhỏ nhẹ nắm lấy cán ô bằng trúc xanh, mặt ô có màu đỏ, tương truyền lúc Bạch nương tử cùng Hứa Tiên dùng ô để kết duyên, cũng cầm một cây ô thanh hồng (xanh đỏ) như vậy. “Tiểu nương tử, mua vài cái trứng tráng ăn đi.” trên cầu Đoạn Kiều có rất nhiều người bán hàng rong, một phụ nhân bán trứng tráng trong đó, mặt đầy ý cười lôi kéo khách hàng. “Bao nhiêu tiền a?” Điềm Nhi cười hỏi. “Năm đồng tiền một cái a.” “Vậy cho ta hai cái đi.” “Được!” Trả tiền, Điềm Nhi một tay cầm ô đỏ, một tay còn lại cầm chiếc tăm trúc, cúi đầu nhẹ nhàng ăn, phụ nhân bán trứng kia thấy thế, không khỏi tò mò hỏi: “Tiểu nương tử, thấy cô đứng trên cầu đã nửa ngày rồi, là đang ở chờ ai sao?” “Đúng vậy! Đang đợi tướng công ta, đã hẹn trước rồi, phải gặp nhau ở chỗ này.” Điềm Nhi ngẩng đầu mỉm cười, trong nhất thời diễm quang bắn ra tứ phía, phụ nhân kia bị nụ cười này làm chói lòa hai mắt, không khỏi ngây ngẩn cả người, há mồm liền nói: “Tiểu nương tử, cô thật xinh đẹp!” “Phải không?” đôi mắt nàng cong thành hình trăng khuyết, dáng vẻ trông rất thích thú. ... Mời các bạn đón đọc Bản Ghi Chép: Cuộc Sống Hạnh Phúc Ở Triều Thanh của tác giả Nhất Cá Tiểu Bình Cái.
Không Gì Đẹp Bằng Ráng Lam Chiều - Qifu A
Ai nói chuyện tình của hai ông già không lãng mạn và nhiều hờn dỗi? Giáo sư Trần đạo mạo mực thước vô tình quen ông bảo vệ Ngô Đại Kiều tính tình bộc trực, nhưng ưa hờn dỗi của Học viện nghệ thuật (nơi có Đan Nhất và Lữ Vệ Quốc - hai nhân vật chính trong cuốn Khi Cà Chớn Gặp cà Chua). Té ra giữa họ lại có mối duyên nợ từ trong quá khứ, dinh dáng tới cả người đã chết và người đang sống. Ân oán tình thù giữa họ sẽ giải quyết ra sao?... Mọi người đều nói thanh, thiếu niên là mặt trời mới lên vào buổi sáng…Còn người già thì sao, họ chính là vầng mặt trời đã chìm mất một nửa dưới đường chân trời. Ban mai rất rực rỡ, nhưng phải đâu hoàng hôn kia là không thể rực rỡ, không thể phổ lên “tình khúc xế chiều” tuyệt vời trước khi tắt nắng? Nghe có vẻ phức tạp, nhưng chẳng qua chỉ là chuyện sau khi một người phụ nữ qua đời, ông chồng cũ và ông chồng sau này của bà ta “qua lại” với nhau mà thôi. Nói thẳng ra đây chỉ là “câu chuyện tình” của hai ông già. ***  Qifu A sinh tại Bắc Kinh, thuộc thế hệ 9X, hiện là sinh viên năm thứ 4, chuẩn bị làm việc tại công ty game online. Bắt đầu sáng tác từ cấp 3. Bắt đầu xuất bản tiểu thuyết đam mỹ tại Đài Loan từ khi học đại học. Trong 4 năm đại học, tổng cộng xuất bản 13 bộ sách, gồm 16 tiểu thuyết.  Tính tình phóng khoáng sôi nổi, yêu thích phim Âu Mỹ và phim truyền hình, thích truyện tranh hoạt hình Nhật Bản.  Các tác phẩm tiêu biểu: Khi cà chớn gặp cà chua (hệ liệt 3 cuốn), Anh không biết, Tình yêu thắm thiết của các ông chồng...  Đón đọc các tác phẩm của Qifu A:  - Khi cà chớn gặp cà chua  - Không gì đẹp bằng ráng lam chiều  - Khi tiểu tử yêu tiểu tử  - Em không biết ... *** Cứ đến cuối tuần, Giáo sư Trần lại dùng webcam của MSN để nhìn mặt con cháu ở tận trời Mỹ xa xôi. Cháu của Giáo sư Trần mới hơn bốn tuổi, rất thông minh và đáng yêu, nhưng còn nhỏ nên cũng chưa hiểu chuyện. Đối với nó, Giáo sư Trần trên màn hình máy tính chẳng thể đẹp bằng chú bé bọt biển trên ti vi. Thế nên chẳng mấy chốc mà khuôn mặt bầu bĩnh của đứa cháu đã được thay bằng khuôn mặt góc cạnh của con trai ông. Tiểu Kiểu làm xong việc rồi à? Giáo sư Trần nhìn vào màn hình máy tính mỉm cười, một tiếng gọi ấm áp và thân tình biết bao. Con trai của Giáo sư Trần tên là Trần Tạ Kiều, cái tên nghe rất văn chương, câu thơ của Án Kỷ Đạo “Mộng hồn quán đắc vô câu kiểm, hựu đạp dương hoa quá Tạ Kiều” (Mộng hồn quen vẫn không câu thúc; lại đạp dương hoa quá Tạ Kiều - ND: Nguyễn Chí Viễn) lãng mạn và thơ mộng đến vậy, nhưng cũng không ngăn được việc Giáo sư Trần cứ “tiểu Kiều, tiểu Kiều” mà gọi, thế này thì còn lãng mạn với thơ mộng nỗi gì. Trần Tạ Kiều đã là một người đàn ông trưởng thành hơn ba mươi tuổi còn bị gọi là “tiểu Kiều” thì quả là mất hết khí phách nam nhi. Lúc nhỏ gọi mấy tiếng đã đành, bây giờ lớn thế rồi mà vẫn bị gọi tên cúng cơm, đã thế “tiểu Kiểu” lại đồng âm với “Tiểu Kiều”. Người không biết lại nghĩ là Giáo sư Trần sinh được cô con gái đẹp như hoa như ngọc, hóa ra lại là một anh chàng đẹp trai cao hơn một mét tám. ... Mời các bạn đón đọc Không Gì Đẹp Bằng Ráng Lam Chiều của tác giả Qifu A.
Em Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào? - Tửu Tiểu Thất
Mộc Nhĩ – một cô sinh viên bình thường, theo đặc điểm tự nhận dạng của chủ nhân thì: thích tiền (có thể tham gia vào các cuộc thi chỉ vì tiền thưởng, thậm chí có thể vì tiền mà hạ thấp bản thân trước kẻ thù), cũng chỉ vì một trò cá cược mà cô có kiểu đầu không thể ấn tượng hơn: đầu trọc. Ngoại hình bình thường, không xấu cũng không đẹp, thi vào khoa hoá do tuỳ tiện điền hồ sơ, phải học khoa hoá nhưng cực ghét (và dốt) hoá. Đối đầu với một tên đẹp trai khoa quản lí, bị hắn gây ra không ít phiền phức, mà theo cô, tội của hắn đối với cô thì “trúc rừng cũng không ghi hết”. Chung Nguyên – mỹ nam khoa quản lí, là thiên tài trong nhiều lĩnh vực, kể cả lĩnh vực trêu ngươi nhân vật nữ chính – Mộc Nhĩ. Một người rất ranh ma, chuyên lừa lọc đưa người khác vào tròng nhưng cũng rất khéo lấy lòng người khác. Nguyên tắc sinh tồn của Chung Nguyên ở kí túc xá chính là bốn câu: Không tranh tài bóng rổ với Lục Tử Kiện. Không tranh tài máy tính với Lộ Nhân Giáp Không tranh tài che mắt thiên hạ với Lộ Nhân Ất Và không tranh cao thấp với Chung Nguyên …. không so sánh với hắn ta bất cứ thứ gì! (Lục Tử Kiện, Lộ Nhân Giáp, Lộ Nhân Ất – ba thiên tài, đồng thời cũng là bạn cùng phòng của Chung Nguyên) *** “Em không vào địa ngục thì ai vào” của tác giả Tửu Tiểu Thất, là một câu chuyện rất hài hước và đáng yêu về tình yêu nảy nở khi học đại học giữa “Đầu Gỗ” Mộc Nhĩ và Chung Nguyên. Mộc Nhĩ – đúng như biệt danh “Đầu Gỗ” – là một cô gái vô cùng lạc quan, sống đơn giản và không có kinh nghiệm trong chuyện tình cảm. Với mái đầu gần như trọc lốc của mình và biệt tài chơi bóng rổ, cô đã vô tình thu hút Chung Nguyên, bạn thân của người-mà-Mộc-Nhĩ-ái-mộ. Bắt đầu từ đây, chuỗi ngày gian khổ, vất vả về mặt tinh thần và thể xác của “Đầu Gỗ” bắt đầu. Không biết là vô tình hay cố ý, cứ mỗi lần Mộc Nhĩ chạm mặt Chung Nguyên là cô lại vướng vào vô số tai ương, và phải tính đủ trăm phương ngàn kế để đối phó với vị Diêm Vương tai quái có đầu óc biến thái này. Sau mỗi tình huống dở khóc dở cười, đôi bạn trẻ chầm chậm lún sâu vào cái hố của tình yêu, nhưng tiếc thay cô nàng “Đầu Gỗ” kia không có khả năng nhận ra tình cảm ngày một sâu nặng của Chung Nguyên Dù tác giả Tửu Tiểu Thất chọn một mô-típ khá cũ để khai thác, “Em không vào địa ngục thì ai vào” vẫn dễ dàng lôi cuốn người đọc và mang lại những tràng cười thả phanh bởi những tình huống rất thú vị giữa cặp đôi oan gia này. Tuyến nhân vật phụ, tam cô nương Nhất, Nhị, Tứ - bạn cùng phòng của Mộc Nhĩ, ba anh chàng cùng phòng với Chung Nguyên, phụ huynh của hai nhận vật chính góp phần tạo nên không khí sinh động suốt câu chuyện. *** Câu chuyện này kể về thời sinh viên của tôi. Trong khoảng thời gian đó, từ một con bé trong sáng và nông nổi, tôi đã trở thành cô gái trưởng thành và điềm tĩnh. Đến hôm nay, trong cuộc đời mình, tôi đã phạm hai sai lầm không thể sửa chữa. Sai lầm đầu tiên là điền nhầm vào tờ nguyện vọng chọn trường đại học, sai lầm thứ hai là đắc tội với Chung Nguyên. Nếu cần lấy câu thành ngữ để nói về sai lầm thứ nhất của tôi thì đó chính là: “Sống không bằng chết.” Nếu cần lấy một câu thành ngữ để nói về những việc mà Chung Nguyên đã gây ra cho tôi thì đó chính là: “Trúc rừng không ghi hết tội.” Song một người độc ác đến độ khiến người ta phải căm giận như anh lại là kẻ có khả năng dụ dỗ người khác và đưa họ vào tròng. Một hôm, tôi châm chọc Chung Nguyên: “Diêm Vương phái anh lên đây để hại người đúng không?” Chung Nguyên nói, vẻ mặt không hề biến sắc: “Để bớt làm hại vài người, anh sẽ chọn ra một người để hại cả cuộc đời.” Tôi: “Ý gì thế?” Anh cười toe toét, nhìn tôi nói: “Em không vào địa ngục thì ai sẽ vào chứ?” ... Mời các bạn đón đọc Em Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào? của tác giả Tửu Tiểu Thất.