Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mãi Mãi Yêu Nàng

Hắn mưu mô xảo quyệt, trước mặt mọi người có thể bày ra rất nhiều bộ mặt nhưng chỉ duy ở trước mặt nàng mới có thể biết được con người thật của hắn. Nàng ở thâm cung chịu nhiều áp đặt, con người cũng dần hình thành tính cách lạnh lùng vô cảm nhưng cũng vì hắn mà thay đổi. Nàng là tâm can hắn, là ngoài lệ của hắn, cho dù nàng có xen vào hoặc lật tung cả ý định của hắn thì hắn cũng không chống đối. *** Tóm tắt: Truyện kể về mối tình giữa Vũ Trạch, một thiếu niên lạnh lùng, mưu mô và Tần Hạ Nghiên, một nàng công chúa lạnh lùng, vô cảm. Vũ Trạch là một thiếu niên có xuất thân bí ẩn. Anh sống ở Thời Thiên Cung, một thế lực bí ẩn ở Không Tịch. Vũ Trạch là một người thông minh, tài giỏi, nhưng cũng rất lạnh lùng và mưu mô. Anh luôn che giấu thân phận và mục đích của mình với mọi người. Tần Hạ Nghiên là công chúa của Thiên Lăng Quốc. Cô là một người xinh đẹp, tài giỏi, nhưng cũng rất lạnh lùng và vô cảm. Cô đã chịu nhiều tổn thương trong quá khứ, khiến cô trở nên khép kín và xa cách với mọi người. Hai người gặp nhau khi Vũ Trạch giúp đỡ Tần Hạ Nghiên giải quyết một âm mưu của Nam Vương. Trong quá trình tiếp xúc, Vũ Trạch dần dần rung động trước Tần Hạ Nghiên. Anh nhận ra rằng Tần Hạ Nghiên không phải là một người lạnh lùng như anh nghĩ. Cô là một người tốt bụng, lương thiện, và luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Tần Hạ Nghiên cũng dần dần thay đổi khi ở bên Vũ Trạch. Cô trở nên cởi mở hơn, và bắt đầu biết yêu thương, quan tâm đến người khác. Review: Truyện có cốt truyện hấp dẫn, tình tiết lôi cuốn. Các nhân vật được xây dựng rất tốt, mỗi người đều có những nét tính cách riêng biệt, tạo nên sự đa dạng và thú vị cho câu chuyện. Vũ Trạch là một nhân vật rất thú vị. Anh là một người phức tạp, với những bí mật và mục đích chưa được hé lộ. Anh là một người lạnh lùng, nhưng lại có một trái tim ấm áp. Anh sẵn sàng hy sinh mọi thứ để bảo vệ những người mà anh yêu thương. Tần Hạ Nghiên là một nhân vật cũng rất đáng yêu. Cô là một người mạnh mẽ, kiên cường, nhưng cũng rất yếu đuối và dễ bị tổn thương. Cô là một người đáng được yêu thương và trân trọng. Đánh giá: Truyện là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào, lãng mạn. Bên cạnh đó, truyện cũng mang đến những thông điệp ý nghĩa về tình yêu, lòng tốt, và sự tha thứ. Điểm cộng: Cốt truyện hấp dẫn, tình tiết lôi cuốn. Các nhân vật được xây dựng rất tốt. Câu chuyện mang đến nhiều thông điệp ý nghĩa. Điểm trừ: Một số chi tiết còn chưa được giải thích rõ ràng. Nhìn chung, đây là một câu chuyện rất đáng đọc. *** "Nương!" "Nương, người đâu rồi!" "Rầm!" Tiếng mưa cùng tiếng sét ào ào dữ dội, một cậu bé khoảng ba tuổi thân hình lấm lem đứng dưới mưa, ánh mắt cậu dần trở nên vô hồn mà cơn mưa vẫn cứ thế đổ xuống không ngừng. ...----------------... 16 năm sau Rừng Thanh Trúc Một nam nhân khuôn mặt thanh tú thân khoác bạch y trên lưng đeo giỏ đựng đầy thảo dược mới hái được đang trên đường đi thì một đứa trẻ lao tới ko để ý mà theo quán tính lao thẳng vào y rồi văng ra Đứa bé kia ôm đầu có vẻ khá đâu bất giác cất tiếng " ui..da" nam nhân sốt xắn đỡ cậu bé dậy y hỏi han quan tâm: " đệ có sao ko vậy" giọng y thanh khiết hỏi hang. đứa bé ngước lên nhìn khuôn mặt thanh tú với một nụ cười toát lên khí chất mà ngay ngất, đôi mắt long lanh mà nhìn còn lắc đầu lia lịa tỏ ý không sao. Y thấy vậy cũng đỡ lấy đứa bé rồi ân cần bụi bụi trên người cậu rồi mới lên tiếng. "nếu đệ không sao vậy ta đi trước nhé !": y nhẹ nhàng nói. đứa bé cũng gật đầu rồi lướt qua y còn quay đầu lại vậy rồi nói: "ca ca, tạm biệt" rồi vẫy tay nhiệt tình. Y cũng quay lại đáp trả thì bỗng ở phía sau có người đang chạy tới kêu tên y: "Nhị ca !": người đó dùng âm lượng vừa mà kêu y quay đầu lại nhìn thấy thì nói: "Lão ngũ, sao lại đến đây tìm ta ?": y thắc mắt hỏi. Vị thiếu niên gương mặt anh tuấn với đôi mắt xanh lá gãy gãy đầu nói: "Xin lỗi nhị ca đã làm phiền, đại tỷ bảo huynh về có việc" hắn vừa nói vừa nói nguyên nhân cho y. Y cũng "ừm" một tiếng rồi theo vị thiếu niên đó trở về. Thời Thiên Cung-Không Tịch (thuộc lãnh thổ Thần Dung Quốc) Hai người hiên ngang bước vào Thời Thiên Cung trước mặt hai tên lính gác thì có người bước ra quỳ xuống chấp tay rồi hô to: "Tham kiến Cung Chủ, Mộc Hộ Pháp !". Y nghe xong thì cau mày hỏi: "Phó cung chủ đâu ?". Hắn cũng cung kính trả lời "Phó Cung Chủ và Lôi Thống Lĩnh đang ở bên trong". Nghe vậy y cũng chỉ phất tay rồi đưa giỏ cho hắn mà tiến vào trong, Mộc Dung cũng đi theo. Hai người bước vào trong thì Mộc Dung đã đóng cửa lại. "Đại tỷ, lão tứ/tứ ca". y cung kính nói. Nữ nhân với đôi mắt màu tím sau thẩm và nam nhân có đôi mắt vàng pha chút cam của hoàng hôn cùng đồng thanh nói: "Tiểu Vũ, tiểu Dung/nhị ca, ngũ đệ". Khi chào hỏi nhau xong thì y cũng mở chủ đề: "Rốt cuộc có chuyện gì mà tỷ phải sai lão ngũ kêu để mà còn trong bí mật vậy ?". Y thắc mắc hỏi. Tần Hạ Nghiên cũng chỉ nhẹ nhàng nói "đệ nhớ tiểu Trạch ko". Y cũng chỉ nói sơ "chẳng phải lão tam trở về Thiên Lăng sao? Sao tỷ lại hỏi về vấn đề này?" y vừa nói vừa thắc mắc. Tần Hạ Nghiên đưa mảnh giấy qua cho y, y đọc xong thì trầm mặc nhìn cô. Cô cũng chỉ lắc đầu thở dài rồi nói "giống như các đệ đã biết lí do tại sao tiểu Trạch là hoàng tử mà lại kết nghĩa với chúng ta mà. Thiên Lăng đế chỉ có một mình để ấy là con trai mà đệ ấy vốn không giỏi việc triều chính. Nam Vương lại đang âm mưu cướp ngôi đệ ấy muốn nhờ chúng ta giúp đỡ tiêu diệt bè phái của Nam Vương". Nghe xong sắc mặt của y càng đen lại, xiết chặt tay lại, trước khi gặp họ y từng nói ko thik vấn thân vào quan trường đặc biệt là hoàng thất. Tần Hạ Nghiên cũng với hai người còn lại thấy sắc mặt y không tốt cũng không ép buộc "ta biết đệ không thích những vấn này nên ta không ép đệ" nghe lời đó Lôi Dịch từ nãy giờ im lặng cũng lên tiếng "đại tỷ nói đúng đó vả lại hiện giờ huynh là Cung chủ cũng có nhiều việc cần giải quyết". Thấy không ai ý kiến thì Tần Hạ Nghiên hai tay đang chống bàn bỗng bật dậy đứng thẳng: "Được rồi, cứ quyết định vậy đi ta sẽ gửi thư cho tiểu Trạch". "Khoan đã" mọi người định giải tán thì bỗng y bỗng cất tiếng, sắc mặt cũng tốt hơn từ từ nói: "Dù gì cũng gọi một tiếng nhị ca vả lại lúc kết nghĩa đã thề rồi hiện tại lão tam gặp chuyện cần giúp đỡ sao bỏ mặt được" Nghe đến đây ba người cũng ngạc nhiên, Mộc Dung còn hỏi lại "huynh chắc chứ?" ngay cả Tần Hạ Nghiên luôn trầm ổn cũng kinh ngạc "nhưng chẳng phải đệ...........". Chưa đợi cô nói hết câu y đã ngắt lời: "Đệ nói lời giữ lời, một lời nói ra không hối hận huống chi đây là người nhà" Y khẳng định mà nói Tần Hạ Nghiên nghe vậy cũng không có ý kiến. "Vậy chừng nào chúng ta đi?" Lôi Dịch phân vân hỏi. Tần Hạ Nghiên cũng không chừng chừ mà nói "ngày mai". Nghe vậy thì y lại nói: "Vậy bà người đi trước đi đệ còn có việc cần phải sắp xếp rồi đi sau. Tần Hạ Nghiên hỏi "bao lâu?" thì nghe được câu nói chắc chắn của y "ba ngày" thì cũng tạm tạm cho qua. Sau khi bàn bạc xong thì Tần Hạ Nghiên cũng kêu mọi người giải tán, đợi lúc Lôi Dịch và Mộc Dung đi ra rồi, tới lúc y sắp ra ngoài thì cô kêu y lại: "Tiểu Vũ ! Ta có chuyện muốn nói với đệ". Y nghe xong cũng quay người hướng mắt đi về phía cô khuôn mặt hầu như không thay đổi. Tiến tới " Đại tỷ có việc gì sao?" y chỉ lành lạnh hỏi. Tần Hạ Nghiên cô quá rõ tính cách này của y nên cô vẫn còn bân khuân. Y cũng biết cô định hỏi j liền thẳng thắng trả lời " Đại tỷ yên tâm ta chỉ muốn giúp lão tam đợi xong việc thì ta cũng trở về, ta vẫn như cũ" Nghe vậy cô cũng yên tâm phần nào thì y lại nói tiếp: "vả lại Nam Vương tuy là người hữu dũng hữu mưu nhưng lại tàn bạo nhẫn tâm nếu để người này lên ngôi thì chắc chắn sẽ loạn" Nghe xong lời y nói khiến Tần Hạ Nghiên cũng phải suy nghĩ không nói. Thấy vậy y cũng không muốn nán lại nên lên tiếng: " nếu không còn gì nữa thì đệ đi trước" nghe xong cô cũng chẳng còn gì để hỏi y nên "ừ" một tiếng để y rời đi. Y cũng chấp tay hành lễ rồi quay lưng đi ra. Nhìn bóng lưng y đi mà Tần Hạ Nghiên chỉ biết lắc đầu rồi thở dài không biết quyết định để y đi có thật sự hợp lí hay không. Buổi tối, bên trong căn phòng tối đen một bóng đen xuất hiện mà quỳ xuống. Hắn nhẹ nhàng như không, dường cơ thể hắn đã hoà nhập làm một với không khí trong căn phòng vậy. Hắn cung kính nói "Chủ nhân" người kia đứng quay mặt lại trong bóng tối không thấy mặt hắn chỉ thấy bóng lưng to lớn dường như là của nam nhân. Hắn chỉ nhẹ nhàng thốt ra 3 từ. "Điều tra đi". Nghe bà từ của hắn thì tên hắc y nhân cũng chỉ đáp "Rõ!" rồi biến mất..     Mời các bạn mượn đọc sách Mãi Mãi Yêu Nàng của tác giả Quân Tướng Quân.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ác Ma Truyền Kỳ
Vào khoảng một năm trở lại đây,bỗng nhiên lại xuất hiện ra một Kỳ Lân Vương, ẩn sâu dưới vỏ bọc ấy là một tên thiếu niên trẻ tuổi tên gọi Đằng Tuấn, lại là người đứng đầu nhóm Ngũ Hành Kỳ Lân. Khi hắn xuất hiện, không ai có thể ngờ rằng hắn chỉ là một đứa “tiểu quỷ” trẻ nhất trong nhóm nhưng bản lĩnh không hề thua kém ai và lại càng không thể ngờ tới tên “ác ma thiếu niên” nổi tiếng năm xưa lại chính là hắn. Nhớ ngày ấy nổi tiếng khắp nơi Tên “ác ma” giết người không chớp mắt Khi ra tay không hề thương tiếc Làm người người thất hãi hồn kinh Đến một ngày không hiểu vì sao Tên “ác ma” bỗng nhiên biến mất Như sương như khói hòa vào không khí Chẳng ai biết hắn ở phương nao Câu chuyện đến đây ngỡ như kết thúc Nhưng mọi chuyện trên đời ác lai ác báo Đâu dễ dàng buông tha bất kỳ ai Người có thù đương nhiên sẽ đến báo Kìa nhìn xem “thiên sứ” đã tìm đến Đòi mạng ngươi để báo thù nhà “Ác ma” ngươi dù có chạy đằng trời Vẫn không thể thoát khỏi vòng nhân quả *** Trên đường nhân phốLos Angeles. Lại là một lần xảy ra hành động tập kích! Vài thiếu niên thân hắc y khoảng mười mấy tuổi, che mặt, xuyên qua một bức tường hoa hoa lệ vọt vào trong. Bọn họ hành động thuần thục mà tàn bạo, đối phó với người của đại trạch lý một chút cũng không lưu tình, gặp người liền sát, súng lục trong tay bọn họ giống như món đồ chơi, nhưng bên trong trang đều là đạn thật thương thực, càng có thể bị mất mạng. “A…” Lại một người chịu khổ bị trúng độc thủ. “Đi mau! Là ác ma thiếu niên!” Vài tên phó từ dãy hành lang dài chạy vội ra, không ngừng la hét. Trong đám thiếu niên này, có một thân hình cao gầy tựa hồ là thủ lĩnh bọn họ, từ chiếc mặt nạ bảo hộ lộ ra ánh mắt đặc biệt uy mãnh, bình tĩnh, rất bình tĩnh, kia không phải là ánh mắt của một đứa nhỏ nên có. Lần này tập kích bất ngờ là vì thay đầu lĩnh hắc đạo Biện Lâu Tiên ở Lạc thành diệt trừ đối thủ, tất cả đều là do đã đắc tội đến người ở Đường nhân phố gồm những phần tử Trung Quốc hỗn loạn. Đào Chấn Đông – chủ nhân gian hào trạch này cũng quá kiêu ngạo, hắn chiếu tử cũng không lượng sức mình, dám mạo phạm Đường nhân phố lão đại Biện Lâu Tiên. Quả nhiên là chán sống! Vì thế, Biện lão đại phán một câu công đạo xuống dưới: “Thiêu nhà hắn! Không để người nào sống sót!” Cứ như vậy, “ác ma thiếu niên” lại xuất động.   Mời các bạn đón đọc Ác Ma Truyền Kỳ của tác giả Bồng Vũ.
Đoạn Niệm
Đây không phải là câu chuyện cổ tích Tấm Cám mà bạn đã từng được nghe mà đây chỉ là một dị bản. Câu chuyện lại càng không đơn giản chỉ là chuyện cũ, và nó còn là những câu chuyện chưa bao giờ được biết đến. Tấm Cám - truyện chưa kể. Tất cả sẽ có trong Đoạn Niệm *** Thành phố H vào thu nổi tiếng với vẻ đẹp lãng mạn của những con đường tình yêu rợp bóng hoa bằng lăng. Sắc tím mộng mơ của những bông hoa như khảm vào nền trời xanh trong vắt không gợn mây, không khó tìm những cặp tình nhân tay trong tay dạo bước trên những con đường đẹp cổ kính. Tại nhà thờ Đức Bà tọa lạc giữa trung tâm thành phố đang diễn ra 1 hôn lễ khá ấm cúng. Khách mời cười nói ồn ào, mặt tươi rạng rỡ tranh thủ qua lại chào hỏi nhau. Trong phòng chờ, các cô gái tất bật trang điểm, sửa soạn cho nhân vật chính ngày hôm nay. Mọi người đang cười nói rôm rả thì có 1 chàng trai mặc vest đen thanh tú bước đến, các cô gái tản ra vội liếc mắt đưa tình với cậu. - Chị gái em hôm nay quá xinh đẹp. Anh rể thật có phúc mới được lấy chị làm vợ nha! Cô gái mặc chiếc váy cưới bồng bềnh xoay người lại hiện ra 1 gương mặt được trang điểm khá đẹp. Nụ cười e lệ đầy hạnh phúc làm khuôn mặt cô bừng sáng hơn.   Mời các bạn đón đọc Đoạn Niệm của tác gải Bích Hồng.
Cung Khuyết
Cho tới tận lúc đầu ta bị chém xuống, treo trên cổng thành thị chúng, ta vẫn không thể hiểu được tại sao mình lại rơi vào kết cục này.  Nguyên Quân Diệu ta vốn không có ý định làm vua, so thế nào cũng thua kém đám huynh đệ. Nhị ca dũng mãnh thiện chiến, cửu đệ thông minh âm hiểm, ai cũng đều xứng đáng ngồi trên cái ghế này hơn ta.  Lần đầu tiên ta gặp nàng, Sở Tư Nam, công chúa nhỏ tuổi của Sở liệt đế, cũng là ngày phụ hoàng đánh thắng Đại Sở quốc, tiến vào hoàng thành Kim Lăng. Nàng đứng lẫn sau đám cung nhân, không nhìn rõ mặt, ta cũng chẳng để tâm. Bởi vì lúc đó trong lòng ta đang mang mối tương tư một nữ nhân xinh đẹp khác.  Lần thứ hai gặp lại, nàng mang khuôn mặt xấu xí đứng trước huynh đệ chúng ta. Phụ hoàng muốn một người trong đám con của ngài cưới Sở Tư Nam, nhưng nhìn khuôn mặt đó, Nhị ca và Cửu đệ đã sớm quay đầu đi. Ta cảm thấy cô nương này có chút đáng thương, lại muốn kết thúc chuyện này thật nhanh, bèn đứng ra nhận lấy trách nhiệm.    Sau này ta mới biết, phụ hoàng đã sớm hứa với Sở Tư Nam, người cưới nàng sẽ được ngồi lên vương vị. Ta lại phát hiện ra, nàng dịch dung thành bộ dạng xấu xí để làm chướng mắt chúng ta. Khi nàng trở lại khuôn mặt thật, sự xinh đẹp cao quý của một công chúa, dù là đã vong quốc cũng khiến nỗi tự ti trong lòng ta càng lớn hơn. Nguyên Quân Diệu ta từ khi nào phải nhờ đến nữ nhân mới có được ngai vàng!  Ta càng không muốn thừa nhận, thực ra mình đã yêu nàng từ ngày đó rồi. Nàng không giống những nữ nhân nũng nịu bên người ta một chút nào. Nàng quá cứng rắn, đến nỗi ta phát cáu trước sự dửng dưng ấy của nàng. Yêu nhiều thì hận nhiều, ta bắt đầu xa lánh nàng, thậm chí còn ra tay khiến nàng bị thương, vĩnh viễn mang trên mặt vết sẹo gớm ghiếc. Trời sinh ta vốn thích mỹ nhân, thích những thứ yếu đuối mềm mại, vì ở bên cạnh họ ta mới có cảm giác thành tựu. Ta say đắm Phùng Yên Nhi cũng bởi vậy, hận không thể sủng nàng ta lên tận trời. Vì yêu, ta đem lí trí vứt bỏ, hết lòng nâng đỡ ngoại thích của Phùng Yên Nhi. Nghĩ lại, ta bỗng cảm thấy mình mê muội không ai bằng, vì một chút hư tình giả ý mà bị lừa mất cả ngai vàng.  Nhưng tất cả những điều này ta chỉ nhận ra khi đã đến bước đường cùng, phản tặc xông vào cung, Phùng Yên Nhi đưa tới bên miệng ta một chén rượu độc. Ta hận đám chuột chết nhát chỉ biết dùng ám chiêu sau lưng này, càng hận bản thân vì quá tin tưởng mà dễ dãi với người kề vai chung gối. Ta không phải là một hoàng đế tốt, cũng không thiếu người mắng ta là hôn quân, nhưng ta vẫn không thể nuốt mối hận mà chết đi như vậy.  Ta dùng hết chút sức lực còn lại, tự thắt cổ ở cây hòe phía sau vườn. Sau khi ta chết, đầu bị chặt xuống, treo trên cửa thành để dân chúng đi qua phỉ nhổ. Ta cũng không biết tại sao linh hồn của mình không đầu thai, có lẽ là do không cam lòng. Trong ngày đông tuyết phủ kín trời, ta lặng lẽ nằm ở đó, đau đớn đến tuyệt vọng.  Chính lúc ta thảm hại nhất ấy, Sở Tư Nam lại xuất hiện.  Nàng vẫn mang bộ dáng xấu xí do một tay ta gây ra, đứng nhìn ta dưới trời đầy tuyết bay, lại nhẹ nhàng mỉm cười. Nàng đến để chôn cất cho ta. Ta bỗng cảm thấy muốn khóc.  Ta nghĩ nếu được quay ngược thời gian, nhất định sẽ không dễ dàng bỏ rơi nàng. Ta bẻ gãy cánh chim của nàng, giờ báo ứng của ta cũng đã đến, nhưng nàng lại thanh thản như thế, tiễn ta một đoạn đường cuối. Cổ ta rất đau, nhưng tâm ta khi nhìn thấy nàng càng đau hơn. Trước lúc rời đi, nàng rơi một giọt nước mắt. Khi Đại Sở quốc diệt vong, khi ta nghe lời gian thần giết con dân của nàng, cả khi kiếm của ta rạch một đường lên mặt, nàng vẫn không hề khóc. Vậy mà giờ đây nàng lại rơi nước mắt vì ta...  Cảm ơn, A Nam.  Đúng vào lúc ta nghĩ, đời này của mình thế là kết thúc, thì kì tích lại xảy ra. Ta trọng sinh, trở lại khi mới đăng cơ được hai năm, tất cả còn chưa bắt đầu. Chuyện đã qua tựa như một giấc mơ, nhưng lần này, ta lại biết rõ tâm của mình hướng về ai. A Nam, ta sẽ không bao giờ buông tay nàng một lần nữa.  ----------- Đó là một ngày hè nóng nực, ta bị Nguyên Quân Diệu ném cái chặn giấy vào đầu, máu chảy thấm ướt nền nhà. Ta đứng lặng bên cạnh bức tường cung Trường Tín, khóc đến khi nước mắt cạn khô, cũng cạn luôn cả phần tình nghĩa ít ỏi giữa ta và hắn.  Ta là Sở Tư Nam, một công chúa vong quốc, lí do duy nhất ta còn sống đến ngày hôm nay là để chờ đoàn tụ với tiểu đệ đệ. Vì vậy, Nguyên Quân Diệu ghét ta, xa lánh ta, thậm chí làm ta bị thương, ta cũng không ngại. Hắn muốn làm hôn quân, ta sẽ không bao giờ xen vào nữa. Nhưng buổi chiều hôm ấy, hắn lại ôm chặt ta mà gọi một câu, "A Nam".  Sau đó, tất cả mọi chuyện đều thay đổi. Hắn xa lánh sủng phi Phùng Yên Nhi, lại bám dính lấy ta như đứa trẻ. Ta không biết đầu óc hắn bị làm sao, nhưng sâu trong đáy lòng, ta vẫn rất vui vẻ.  Ta giúp hắn chống đỡ công kích của hậu cung, cùng hắn đi tuần phía Nam. Trách nhiệm của một công chúa hòa thân là như vậy, ta cũng không rõ hắn là vì lợi dụng ta hay thật tâm chuyển ý, nhưng ta vẫn sẽ làm vì con dân của mình.  Hắn ngày càng sủng ta, yêu chiều ta, hệt như trước đây từng đối xử với Phùng Yên Nhi, thậm chí còn tốt hơn. Ta thật sự không phải một nữ nhân dịu dàng, nhưng cũng không tránh khỏi bị ôn nhu của hắn lay động.  Rốt cuộc, khi ta đối đầu với Phùng Yên Nhi, hắn cũng lộ ra cái đuôi cáo. Hắn không bỏ được nàng ta, lại lạnh nhạt với ta. Ngày hắn vung kiếm lên với ta, tâm ta đã đóng thành băng.  Ta vốn muốn bỏ đi, nhưng không cam lòng chịu hãm hại của nữ nhân hậu cung. Ta quyết định vạch trần âm mưu của Phùng Yên Nhi, ngoài ý muốn phát hiện ra nàng ta cấu kết với người ngoài, muốn lật đổ ngai vàng.  Hóa ra, Nguyên Quân Diệu trông thì ngốc nghếch, nhưng cái gì cũng biết. Hắn muốn ta kiên nhẫn chờ, đến khi trong tay nắm lại hết quyền lực, một kiếm diệt hết đường lui của đám gian thần.  Hắn là một kẻ ngốc, một vị hoàng đế si tình, lại còn hay nóng nảy. Mà vị hoàng đế này kể từ ngày hè năm nào đó, đột nhiên ôm ta nói một câu, "A Nam đừng đi, tuyết rơi rất lạnh." Từ ấy, duyên phận giữa chúng ta đã định không bao giờ đứt được.  ------------- "Cung khuyết" là cuốn tự sự của một vị hôn quân, đã từng mất đi tất cả, lại được quay ngược thời gian, làm lại từ đầu.  Nguyên Quân Diệu có đủ phẩm chất để làm một hoàng đế tốt, nhưng hắn tự ti khi đứng giữa huynh đệ của mình. Thậm chí trước mặt người con gái mạnh mẽ như A Nam, hắn cũng cảm thấy thua kém. Và hắn có một cái sai trí mạng, chính là quá yêu, quá tin tưởng, quá nhân từ.  Trọng sinh sống lại, hắn thay đổi, trở nên đa nghi và nóng nảy. Hắn không muốn yêu thêm bất kì ai, nhưng lại nhớ rõ vì A Nam mà mình mới có cơ hội làm lại cuộc đời. Vì vậy hắn bắt đầu bảo vệ, kề cận bên nàng. Dần dần, nàng bước vào trái tim, khiến hắn không thể buông tay được nữa. Truyện là một hồi tranh đấu hỗn loạn trong cung cấm, giữa các vị phi tần, giữa gian thần và trọng thần, mà kết quả cuối cùng chính là phần thắng của hoàng đế Nguyên Quân Diệu và Sở Tư Nam. Hắn xóa bỏ hậu cung 3000, độc sủng một mình nàng, cũng coi như xứng đáng với cái giá phải trả kiếp trước.  Đây là một cuốn sách đặc biệt, khiến tôi đọc đi đọc lại rất nhiều lần. Nhân vật nam chính trong truyện không hề hoàn hảo, hắn là hoàng đế mà mang trong mình quá nhiều khuyết điểm. Nhưng hắn vì trả nợ tiền kiếp mà chấp nhận A Nam, một lòng tin tưởng nàng, cuối cùng cũng được đền đáp xứng đáng. Gặp đúng người, không bằng nói lựa chọn đúng người.  Truyện tưởng như là ngược nữ, nhưng thực chất lại là dằn vặt ngược nam. Nếu các độc giả muốn tìm một cuốn sách cung đấu theo góc nhìn khác, "Cung khuyết" sẽ là lựa chọn không tồi.  Cảm ơn đã theo dõi và đọc đến cuối cái review dài ngoằng này ạ ^^. Hi vọng qua rv các bạn sẽ tìm được truyện hợp ý.  __________ " ": Trích từ truyện Review by #Huyên Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Mây đen phủ xuống tường thành, gió lạnh lộ ra từng hơi thở huyết sắc. Xuyên thấu qua bức màn vấy máu đó, ta nhìn xuống dân chúng đang đi lại dưới tường thành, phần lớn bọn họ đều mặc y phục đơn bạc, trên mặt mang theo một loại khí sắc tiêu điều cùng thời tiết hiện giờ không khác nhau là mấy. Bọn họ không một ai ngẩng đầu liếc mắt một cái xem đầu ta đang treo trên cao. Bọn họ không quan tâm, không mảy may quan tâm đến cái chết của ta. Ta là Nguyên Quân Diệu, là hoàng đế của Đại Triệu. Năm 22 tuổi ta đăng cơ, tính đến bây giờ đã là hơn 10 năm. Hơn 10 năm qua, ta vẫn cho rằng mình là một hoàng đế tốt, ít nhất, ta luôn luôn cố gắng để bảo hộ quốc gia, thống nhất 2 miền Nam Bắc. Cho đến khi đầu ta rơi xuống bởi địch nhân, ta mới phát hiện ra bi kịch bắt đầu từ trong nội bộ. Ta đã sớm chết đi, thân thể không vẹn toàn, thân một nơi, đầu một chỗ, nhưng lai không biết vì sao ta vẫn có thể nhìn thấy hết thảy tất cả mọi vật. Đầu mùa đông ở phương Bắc rét lạnh, nhưng so với cái lạnh cắt da cắt thịt của thời tiết thì lòng người còn lạnh hơn gấp trăm ngàn lần. Nơi đây rất tốt! Dõi mắt nhìn về hướng hoàng cung có thể nhìn thấy Trích Tinh Các, mái ngói cong cong ở phía cuối chân trời, là nơi gần với Vân Tiêu điện nhất. Hình ảnh bén nhọn đau thương thoáng vụt qua trong đầu ta. Đó là nơi khiến lòng ta nhói đau – là minh chứng cho một thứ tình cảm mù quáng, ngu xuẩn. Hiện tại, ở trong đầu ta hiện lên đủ loại biểu tình, nhưng không có bất cứ một loại biểu tình nào trừ sự coi thường làm lòng ta cảm thấy vô hạn bi thương. Ta đã tỉnh ngộ, ta có ngày hôm nay cũng là do ta tự tạo nghiệt. Đối với một người cái gì cũng không làm được, chỉ có thể nhìn, ngay cả kì vọng duy nhất cũng không thể nói ra – ta hy vọng có thể nhìn thấy một giọt nước mắt, một giọt nước mắt vì ta mà rơi. Hy vọng của một thế hệ đế vương, lập tức trở nên hèn mọn như thế. Bọn người đó nói muốn phơi thây ta 10 ngày nhưng hôm nay đã là ngày thứ 11, có lẽ bọn họ đã sớm quên ta rồi. Ta nghĩ sẽ không có người đến nhặt xác cho ta, càng sẽ không có người vì ta mà rơi lệ. Đây mới là bi ai lớn nhất của một đời người: bị mọi người xa lánh mà tới chính ta còn không biết. Mấy ngày nay ta đã suy nghĩ rất nhiều, bọn họ đã sớm quên ta nhưng ta lại không thể quên được bọn họ. Đến hiệ tại ta mới chính thức hiểu được nỗi thống khổ bị cả thên hạ vứt bỏ. Ta là một hôn quân không ai để ý. Bởi vì trong mắt mọi người, ta Nguyên Quân Diệu cũng chưa từng để bọn họ vào trong mắt. Trong mắt của ta chỉ có Thục phi Phùng Yên Nhi, vì nàng, ta thực xin lỗi người trong thiên hạ. Đương nhiên, Phùng Yên Nhi sẽ không vì ta mà rơi một giọt lệ. Bởi vì, tự tay nàng đem một ly câu hôn đến trước mặt ta. Câu hôn là một loại độc trí mạng khiến cho lục phủ ngũ tạng hoàn toàn bị phá hủy. Ta chỉ uống một ngụm liền đau đến cong thắt lưng. Thục phi cười, nụ cười của nàng giống như dĩ vãng. Nàng nói, rượu này rất thích hợp cho ta. Một khắc kia ta đau đến tê tâm liệt phế. Nàng biết ta đã không còn sức lực để nhấc kiếm lên cho nên nàng ở trước mặt ta không cần giả bộ nữa. Mời các bạn đón đọc Cung Khuyết của tác giả Trịnh Lương Tiêu.
Khát Hạ
Văn án: Ban đầu khi gặp cô, anh chỉ cảm thấy tâm trạng sẽ tốt, sau đó không gặp được cô, tâm trạng chả tốt chút nào. Lại đến sau đó, anh không kiểm soát nổi. "Khát hạ" là tác phẩm thứ hai trong series "Bốn mùa như ca" của Kim Bính, khác với tác phẩm đầu tiên "Xuân khởi" là về cuộc sống cơm áo gạo tiền thì "Khát hạ" là một tác phẩm khám phá quá khứ, tìm lại bản thân, hướng tới tương lai. Trước hết là ở mặt khám phá quá khứ, năm năm trước một sự cố lớn xảy ra trên tàu Tinh Hải cướp đi bao nhiêu sinh mạng, khiến cho những người ở lại mãi chìm đắm trong nỗi đau đớn không nguôi về người thân, bạn bè, vị hôn thê đã ra đi. Là Phùng Giai Bảo với chứng mất ngủ ngày hè kéo dài dai dẳng không thể trị khỏi. Là Nghiêm Nghiêm bị PTSD quá nặng không thể nói được nữa và cậu thu mình vào trong thế giới riêng. Là Ân Hồng đau đáu vì con trai ưu tú bạc mệnh. Là gia đình ông bà Chu với nỗi đau cho cậu cháu trai sống khổ mà chết cũng khổ. Là Lâm Đạo Hành vốn cho rằng mình lạnh nhạt nhưng cũng không thể nào đối mặt được với cái chết của ba cậu học trò. Là cha mẹ Phùng Giai Bảo quanh năm ở nước ngoài xa xôi không thể ở bên con trai chỉ có thể dồn hết mọi lo sợ cho cô con gái nhỏ. Là những tên tội phạm ghê tởm dẫm đạp lên máu của đồng nghiệp kiếm lời. Một số những con người ấy năm năm sau lại tập hợp một lần nữa trên chuyến hành trình trên đảo Galapagos và quá khứ ngủ yên lại bị mở ra.   Với tìm lại bản thân thì là dành cho Giai Bảo, Lâm Đạo Hành và Nghiêm Nghiêm. Bề ngoài ai cũng tưởng rằng Giai Bảo mạnh mẽ, nhưng thực lòng cô ấy vô cùng yếu đuối. Cô luôn nhớ về anh trai, nhớ nhung cha mẹ nhưng cô chưa từng bộc lộ ra ngoài. Cha mẹ không ở bên cạnh, anh trai vừa làm cha vừa làm mẹ chăm sóc, bảo ban cô, thậm chí anh nói làm MC vì để có thể có nhiều thời gian ở bên cô. Tuy nhiên tất cả đã thay đổi khi anh trai ra đi, cô phải học cách trưởng thành, học cách tự chăm lo cho chính mình. Giai Bảo luôn bị vây trong bóng ma quá khứ đến mức mất ngủ trường kì, cứ phải hoạt động thấm mệt mới ngủ nổi. Vốn dĩ đi đến Galapagos chỉ đơn thuần để nghỉ ngơi, nhưng ở đó Giai Bảo tìm lại được chính cô. Thậm chí đến Thi Khai Khai bạn thân cô cũng không dám tin cô gái phỏng vấn tự tin, nhạy bén như thế là Giai Bảo khi mà ở trường cô học đối phó, còn chả đặt nặng lên sự nghiệp. Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, Giai Bảo vốn có cha mẹ là phóng viên, anh trai học phát thanh, làm sao cô có thể không bị ảnh hưởng chứ, chỉ là cô chưa bước khỏi quá khứ nên chưa nhận ra tiềm năng vô hạn của mình, thậm chí khi mất giấy báo dự thi cô còn coi đó là ý trời để mình bỏ cuộc. Tuy nhiên trên du thuyền căng thẳng phải đánh đổi bằng mạng sống Giai Bảo đã bộc lộ hơn 100% khả năng của mình. Năm năm trước Lâm Đạo Hành là một MC nổi tiếng, chỉ vì bị đồng nghiệp thù ghét mà anh phải dời khỏi bục dẫn, số trời lại đưa anh quay lại vị trí lần nữa nhưng là để phỏng vấn đám tội phạm, những kẻ gián tiếp gây ra cái chết cho học trò, đồng nghiệp của anh. Lâm Đạo Hành là người ngoài lạnh trong nóng, ai anh đã nhận định thì anh sẽ đối xử hết lòng với họ. Anh nghiêm khắc trong công việc, khắt khe với học trò chỉ là muốn tốt cho họ. Tuy nhiên những điều đó lại trở thành tiếc nuối cả đời của anh "Bọn họ thường xuyên rủ anh đi ăn uống, nhưng anh chưa bao giờ đi. Đến lễ truy điệu của bọn họ anh cũng không biết nói gì. Anh cũng phải chịu một phần trong cái chết của bọn họ. " Anh cứ dằn vặt, định tội cho mình suốt năm năm như thế, anh tưởng rằng mình có thể hờ hững với tất cả nhưng hoá ra hình ảnh họ đã luôn mãi in trong lòng anh rồi. Chuyến hành trình này chỉ đơn thuần là công tác, nhưng ai ngờ nó lại giúp anh tìm được tình yêu, tìm được sự thật dằn vặt anh bấy lâu nay. Nghiêm Nghiêm là một trong những nạn nhân được cứu sống năm năm về trước. Vì quá sốc mà cậu thu mình trong thế giới riêng. Chuyến đi này đã giúp cậu tìm lại chính mình, giúp cậu dần bước ra khỏi nỗi đau, giúp cậu tìm được cô gái quan trọng nhất trong đời. Chỉ một chuyến đi thậm chí suýt mất mạng nhưng tất cả đều dần có những bước tiến mới cho tương lai. Giai Bảo sau chuỗi ngày sống không mục đích đã thực sự có niềm tin sẽ làm một MC để mang lại ý nghĩa ẩn giấu đằng sau cho khán giả. Lâm Đạo Hành đã không còn tự trách và dám đối mặt với người đã khuất. Nghiêm Nghiêm đã đi học trở lại và sáng sủa hơn. Những tên tội phạm đều chịu sự trừng phạt. Bao vụ án đã bị lôi ra ánh sáng. Chất hiện thực trong "Khát hạ" không nhiều như các tác phẩm trước đó, nhưng chúng ta có thể dễ dàng bắt gặp những nhân vật điển hình trong cuộc sống. Lê Uyển Nhân lợi dụng mọi cơ hội để thăng tiến cho bản thân. Vạn Khôn gian xảo, chèn ép cấp dưới, ăn cắp ý tưởng, thậm chí phạm tội ác tày trời vì chính bản thân gã. Phạm Lệ Na làm không dám nhận, luôn ngụy biện để chối bỏ sai lầm của mình. La Dũng Cần hèn nhát chỉ đâu đánh đấy. Thi Khai Khai bất hoà với mẹ kế, nhưng luôn khao khát tình thân. Triệu Lập Thành biết rõ sẽ khiến người khác gặp nguy hiểm nhưng vẫn làm vì lợi ích bản thân. Tần Sương sống trên những đồng tiền bẩn từ máu thịt người khác. Cố Hạo vô tâm nhưng đến khi mất đi người thân nhất thì hối hận đã muộn. Tóm lại "Khát hạ" có thể chưa xuất sắc bằng những tác phẩm trước đó của Kim Bính, nhưng với mình nó luôn có một ý nghĩa nào đó dành riêng cho từng người đọc. Có người có thể sẽ vượt qua được quá khứ như Giai Bảo, cũng có thể sẽ chắp cánh ước mơ làm MC cho ai đó, hoặc đơn giản chỉ là đừng vì lợi ích riêng mà dẫm đạp lên mạng sống của người khác. *** Bọn họ đã đi được mười lăm phút, trong cách nói khoảng cách "Băng qua đường đối diện" có lẽ còn có cách mấy con đường nữa. Lão Xá lau mồ hôi trên cổ, hỏi người bên tay trái: "Cậu không nóng sao?" Đối phương chỉ lá cây ven đường. Lão Xá liếc nhìn nói: "Ơ, lá cây cuốn lại này." Người môi giới bên phải nghe xong, ngượng ngùng giải thích: "Ở phía trước rồi, vợ chồng chủ nhà mở tiệm cơm, căn phòng kia ở ngay phía trên tiệm cơm, phía sau hướng Bắc phía cửa hướng Nam, ba phòng ngủ một phòng khách, chuyển đồ vào ở được ngay, rất hợp với yêu cầu của các anh." Người môi giới mới vào nghề, nhớ lầm vị trí, cho rằng mấy bước chân có thể đến, cho nên mới bảo bọn họ đỗ xe phía trước. Bình thường đi bộ nhiều hơn một chút không sao, năm nay nhiệt độ cao từ sáng sớm, hiện tại lại là lúc nóng nhất một giờ chiều, mặt trời gay gắt hơn 10 phút quả thực quá sức. Lão Xá nhìn tính tình coi như cũng được, người bạn kia của anh ta dáng vẻ cao to, toàn bộ hành trình không nói câu nào, khiến cho người ta không đoán được gì. "Nghe nói các anh còn chưa ăn cơm trưa, nếu không đến tiệm cơm, tôi mời các anh ăn cơm nhé." Người môi giới khách sáo nói. Lão Xá quả thực đã đói bụng đến mức ngực dán vào lưng, anh ta quay đầu hỏi bên tay trái: "Nếu không ăn cơm trước nhé?" Đối phương gật đầu. Lão Xá trả lời người môi giới: "Vậy ăn cơm trước đã, chúng tôi mời." Lúc băng qua đường ba người bị dòng người tách ra, người môi giới cuối cùng đã tìm được cơ hội nhỏ giọng hỏi: "Anh Lâm có thể nghe nhưng không thể cái kia sao?" Vừa nói vừa chỉ cổ họng của mình. Lão Xá quay đầu liếc Lâm Đạo Hành, nghiêm túc nói với người môi giới: "Đúng, cậu ta là người câm, nghe thì không có vấn đề." Ánh mắt người môi giới lộ ra sự đồng tình. Lâm Đạo Hành đi ở phía sau, anh thấy rõ ràng hai người mờ ám. Đầu tháng sáu, khí hậu bất thường, nhiệt độ cao đột ngột xuất hiện đánh cho người ta trở tay không kịp, không khí đã bị mặt trời nướng đến vặn vẹo. Tối hôm qua anh ngủ không ngon, hôm nay tinh thần không tốt, trạng thái cả người khó coi, nhìn lá cây ven đường cuốn lại, cũng lười so đo với Lão Xá. Đi qua làn dành cho người đi bộ, người môi giới chỉ vào một tiệm cơm sát đường: "Chính là nó!" Cuối cùng đã đến! Mặt tiền tiệm cơm rất nhỏ, người môi giới xốc lên tấm nhựa cách nhiệt để cho hai người tiến vào, Lão Xá hỏi: "Không bật điều hòa?" Lâm Đạo Hành theo vào, liếc thấy một cô gái mặc đồng phục học sinh buộc tóc đuôi ngựa dựa vào trước tủ điều hoà, bên cạnh là vỏ điều hoà bị dỡ xuống và tua-vít, trong tay cô gái còn cầm quyển sổ màu trắng hơi mỏng, hình như là bản hướng dẫn sử dụng. Nghe thấy tiếng động, đối phương quay lại, cùi chỏ thúc vào phần bụng anh, người không đứng vững, lập tức ngã lệch sang bên cạnh, Lâm Đạo Hành bắt được khuỷu tay cô, đỡ lấy người, khoảng cách quá gần, mặt của đối phương hoàn toàn xông vào trong mắt của anh, anh nheo mắt. "Giai Bảo?"   Mời các bạn đón đọc Khát Hạ của tác giả Kim Bính.