Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hào Môn Quyền Thế: Ngôn Thiếu Cưng Chiều Vợ

Mình nghĩ mn k cần đọc rv của mình tối nay đâu. Cứ trực tiếp ngã nhào xuống hố này đi. Đảm bảo không muốn ngoi lên luôn. Truyện gì đâu nhìn thể loại thôi cũng thấy thích rồi: có hắc bang, có sủng, có sắc lại sạch không nói còn tặng thêm một anh nam chính siêu cấp thê nô biến thái nữa. Tóm lại, không nhảy là thiệt thòi LỚN, LỚN, LỚN lắm luôn đấy. Quan trọng nên mình nhắc hẳn 3 lần :) Nam chính Ngôn Mặc Bạch là thái tử của tập đoàn YT, điển hình của một đại Boss soái ca lạnh lùng, tàn nhẫn, vô cùng sạch sẽ và tâm hồn có chút biến thái ngấm ngầm. Đừng thấy anh ít khi nói hay hành động gì trước mặt bạn mà lơ là, vì lúc đấy trong lòng anh đang chọn cho bạn một phương án chết thảm khốc như thế nào thôi. Cứ nhìn đám bạn và thuộc hạ khi khiến anh tức giận là biết, sống không vui mà chết thì thê thảm Ha ha  Rồi trong một lần anh bị chuốc thuốc thì gặp ngay cô gái nhỏ động lòng người Phó Tư Mộ. Lúc ấy, cô vừa phát hiện ra bạn trai quen lâu năm phản bội mình thì vào bar uống rượu. Kết quả: 1 trúng thuốc - 1 say rượu đụng nhau. "Bùm" một cái xxoo cả đêm rất nhiệt tình. Sáng sớm, Mặc Bạch có việc phải đi, Tư Mộ tỉnh dậy biết tình hình mình 419 với một người xa lạ không nhìn rõ cả mặt thì hoang mang sợ hãi chạy luôn. Đến khi Ngôn thiếu trở về thấy cô gái tối qua dám bỏ trốn lại còn suýt bị thương thì tức muốn hộc máu :v :v  Anh đây chưa bao giờ gần nữ sắc, hôm qua mới được ăn trái cấm có một lần còn chưa kịp thưởng thức lại mà cô gái tưởng ngoan ngoãn này không nghe lời chạy mất tiêu nữa chứ. Hại anh cảm thấy thật bất mãn. Thôi được rồi, người mà Ngôn thiếu anh nhìn trúng có chạy đằng trời cũng không thể thoát đâu.  Thế là, anh giăng ra một chiếc bẫy lớn nhằm đem cô về bên mình. Mà Tư Mộ ngây thơ nào biết, một khi đã lọt vào mắt xanh của Ngôn thiếu rồi thì kết quả chỉ có một mà thôi. Vì thế, khi cô có một bản giao dịch cùng với anh thì cũng chính là lúc cô không còn đường thoát nữa. Vị trí Ngôn thiếu phu nhân anh đã chờ cô ngồi vào lâu lắm rồi đó :) Nam chính Ngôn thiếu là một thanh niên có tâm lý hơi biến thái vặn vẹo chút. Lúc đầu khi mới xxoo với nữ chính xong, anh có những suy nghĩ rất là buồn cười. Là người lạnh nhạt chán ghét phụ nữ nhưng với cô anh lại hài lòng, không bài xích chút nào. Tuy nhiên, anh không tin là mình trúng tiếng sét với cô và nếu không phải cô là không thể. Vây là anh quyết định bảo tên thuộc hạ Tiểu Trang gọi 2 em gà cao cấp đến. Sau đó ra lệnh cho 2 em gà này dùng hết mị lực để câu dẫn dụ dỗ... TIỂU TRANG :v :v  Vâng, mn không đọc nhầm đâu ạ. Anh chính là muốn xem trực tiếp phim 18+ sống động của thuộc hạ và rút ra kết luận cho bản thân. Vì thế, anh bình thản ngồi xuống sopha, nhấm nháp rượu ngon, soi mói tình hình "chiến sự" trước mắt. Hại bạn nhỏ Tiểu Trang bị kích thích mà vẫn không "lên" được, đến khi bùng nổ sắp "lên" thì nghe đại boss bảo dừng và ném 2 gà ra ngoài. Đoạn này mình đọc mà phun nước luôn. Ngôn thiếu, anh biến thái không phải dạng vừa đâu ha. Tiểu Trang mà bị "liệt" thì anh chính là nguyên nhân đó Hahaha Về sau, đám thuộc hạ dưới tay còn bị anh cho ăn "hành" nhiều nữa. Thảm luôn. Đọc cười muốn xỉu với dàn nhân vật phụ vui nhộn nhí nhố này. Mà thêm một điểm đặc biệt của anh mình cực thích đó là rất rất thê nô và sủng vợ vô hạn. Xem anh trừng trị tiểu tam như thế nào nè:  "Trói người phụ nữ này lại cho tôi!" Người đàn ông lạnh lùng ra lệnh. Sau đó đi đến trước mặt vợ yêu đưa tay nâng cằm cô lên, quan sát tỉ mỉ cái má sưng đỏ của cô, xanh mặt ra lệnh cho thủ hạ: "Trước tiên đánh cô ta thành đầu heo, rồi sau đó chặt tay cô ta đi!" (*) Thấy chưa? Thấy chưa? Tiểu tam nam phụ ư? Đánh bay hết! Ngôn thiếu phu nhân mà cũng dám bắt nạt thì đúng là không nhìn trời không nhìn đất không nhìn Ngôn Mặc Bạch biến thái rồi ^^ Chưa kể, khi cục cưng bảo bối của Ngôn thiếu và vợ ra đời nữa, đọc cười ngất. Đứa con này nó láu cá, thông minh và dễ thương gì đâu luôn. Biết cha nó lúc nào cũng "ăn dấm chua" hết mà nó cứ bán tin tức giả hoài. Lại còn dám trắng trợn nói dối cho Ngôn thiếu đen mặt lo lắng đi tìm vợ nữa chứ. Rồi còn tỏ ra ngây thơ vô số tội khi bị trách bằng một câu trả lời cực chất: "Mẹ nói, cha chỉ cống hiến một con tinh trùng" (*) Nếu Ngôn thiếu mà nghe chắc nghẹn ngào mất thôi. Dù là một con tinh trùng thì nó cũng là vua của tinh trùng đó con ạ :v Nói chung, nội dung truyện cực kỳ hấp dẫn và lôi cuốn người đọc theo từng diễn biến. Không chỉ là sự kết hợp hài hòa giữa cặp đôi nam nữ chính mà còn là của dàn nhân vật phụ và đứa con kute vô đối nữa. Nhiều phân đoạn mình thật sự không nhịn được mà phì cười. Vui! Phải nói là rất vui.  Văn phong tác giả đơn giản nhưng hài hước, tạo cảm giác giải trí thoải mái cho người đọc. Truyện mang yếu tố hắc bang nhưng nhẹ nhàng và thú vị, lại còn sủng sạch sắc nữa nên rất thích hợp cho những bạn yêu thích thể loại này. Vì vậy, hãy nhanh nhảy đi, đừng đợi bị đẩy nữa :) ___________________________ (*): trích dẫn trong truyện #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Ánh đèn trong quán bar mờ mờ, Phó Tư Mộ ngồi trên ghế cao nhỏ ở quầy bar, trước mặt cô là một hàng ly thủy tinh, chắc hơn mười ly. Cô uống rượu vừa vội vừa mạnh, một ly lại một ly, chất lỏng cay nồng rót vào yết hầu, cảm giác giống như bị bỏng, lan từ cổ đến dạ dày. Rượu mạnh như vậy, gấp như vậy, coi như người có tửu lượng tốt, uống như vậy cũng bỏ mạng. Tư Mộ bị sặc rượu, ho khan, bartender đứng ở quầy bar giơ ngón cái lên với cô, trêu ghẹo nói: "Hắc, không thể tin được bề ngoài nhìn cô giống một cô bé văn văn tĩnh tĩnh, nhưng uống rượu lại hung hãn như vậy, choáng rồi!" Thấy Tư Mộ ngay cả mí mắt cũng không hạ xuống, bartender tiếp tục nói: "Thất tình? Hi - Tôi còn tưởng rằng có chuyện to tát đến nỗi không gắng gượng nổi mới tìm rượu giải sầu đấy? Thiếu bạn trai đúng không, người đẹp chỉ cần nói một tiếng, anh em sẽ đến liền." Con trai làm trong môi trường này, phần lớn đều nói khoác, anh ta nói tiếp: "Cô xem dáng người và chiều cao của tôi đây, mang tôi đi ra ngoài cũng không mất mặt chứ? Tôi còn có một đặc điểm, là đặc biệt chung tình, một lòng trung trinh! Xin hãy cân nhắc!" Tư Mộ bày ra ánh mắt tò mò, liếc mắt nhìn người đàn ông ở trước mặt một cái, khinh thường "Hừ" một tiếng, tiếp tục uống, lười phản ứng lại. Kịch một vai có gì tốt chứ? Bartender không còn thú vị nữa nên tiếp tục đi pha rượu. Đàn ông nói cái gì mà chung tình, cái gì mà một lòng trung trinh, đều là chuyện hoang đường! Người ngu mới tin! Nhưng mà, Tư Mộ cô lại là một kẻ ngu. Nói dối như vậy, cô, lại đi tin. Bời vì Diệp Nham đã từng nói những lời như vậy. Dáng người anh ta xuất chúng, đẹp trai như ánh mặt trời. Anh ta nói chỉ yêu mình cô, anh ta nói cô là bảo bối của anh ta, anh ta nói sẽ cưng chiều cô, bảo vệ cô đời đời kiếp kiếp... Cô tin, khi đó cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên thế giới! Gia đình giàu có, tình yêu mỹ mãn... Nhưng mà , đột nhiên công ty của gia đình xảy ra vấn đề, có nguy cơ bị phá sản, cha phát bệnh phải nằm viện. Cô chạy đôn chạy đáo tìm sự giúp đỡ vẫn không có kết quả, nhưng lại được tận mắt chứng kiến anh thân mật ôm một cô gái khác đi ra khỏi khách sạn, hai người cùng bước lên một chiếc xe sang trọng... Tư Mộ khổ sở nhắm mắt lại, lắc lắc cái đầu choáng váng, thật là say. Tính tiền, chuẩn bị đi toilet. Trước khi vào bar cô có gọi điện cho Sở Kỳ, bảo cô ấy một tiếng sau đến đây đón cô, chắc cũng sắp đến rồi. ....... Cửa sau của khách sạn, một con đường nhỏ tối om lại bí ẩn, mộ chiếc xe Maybach màu đen chạy như bay đến, mặc dù con đường đó rất hẹp chỉ có thể đủ để một chiếc xe đi, nhưng xe chạy một đường thông suốt, mà tốc độ cũng không chậm tý nào, có thể thấy được kỹ thuật lái xe không phải bình thường. Đèn xe rất sáng, chiếu vào trong con đường nhỏ, khiến cả con đường sáng như ban ngày. Xe dừng lại ở cửa sau của khách sạn, rồi tắt máy. Cửa xe mở ra, một bóng người cũng vọt ra đứng bên cạnh cửa xe. Con đường rất nhỏ rất thẳng, không có chỗ để ẩn thân, không biết người kia trốn ở đâu. "Đại ca..." Cửa xe mở ra, một người đàn ông có dáng người thon dài bước xuống, Tiểu Trang lập tức tới nghênh đón. Người đàn ông mà Tiểu Trang gọi là đại ca khoát khoát tay, sau đó ném chìa khóa cho anh ta, còn mình thì bước vào trong cánh cửa đã mở một nửa kia. Sắc mặt Tiểu Trang lập tức thay đổi, anh ta xoay người đuổi theo. Tuy thấy đại ca bước đi vững vàng, nhưng lúc nãy mượn ánh trăng, anh ta thấy rõ sắc mặt của đại ca không thích hợp. Kia vẫn là vẻ mặt lạnh lùng như mọi khi, nhưng lại đang chảy từng giọt mồ hôi lớn. Bình thường hay mím môi nhưng giờ càng mím chặt rồi, lông mày anh tuấn nhíu chặt. Đó là biểu hiện chịu đựng. Hết sức chịu đựng. Giờ phút này Ngôn Mặc Bạch rất khó chịu. Máu trên người sôi trào, quay cuồng, không có cách nào khống chế, tất cả máu đang hướng về một bộ nào đó. Loại cảm giác này, con mẹ nó thật khó chịu mà. Khiến cả người anh nhũn ra. Lúc này còn có thể ổn định cơ thể mà đi bộ, thật sự là đã dùng hết sức lực của bản thân rồi. Ở một ngã rẽ anh đụng phải tay vịn cầu thang, cơ thể một cái lảo đảo. Tiểu Trang bước nhanh về phía trước đỡ lấy anh, khuôn mặt lo lắng hỏi: "Đại ca, anh không sao chứ?" Ngôn Mặc Bạch ổn định lại thân hình, một tay day trán, âm thanh lạnh lùng nói: "Không có việc gì." Anh nhận nhiệm vụ, trong quá trình thi hành, vì khinh thường đối phương nên bị mắc bẫy. Chỉ là, người kia... Anh nhất định sẽ không bỏ qua! Dám bỏ thuốc anh, xem ra là chán sống rồi! Hiện tại cơ thể có phản ứng, mặc dù xa lạ, nhưng không phải anh không biết. Mời các bạn đón đọc Hào Môn Quyền Thế: Ngôn Thiếu Cưng Chiều Vợ của tác giả Lương Thần Nhất Dạ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nghe Kìa Thời Gian Đang Hát - Lạc Mạc Chi Vũ
Thời gian vẫn lặng lẽ trôi đi, dù bạn gấp gáp, nó cũng không vì bạn mà nhanh hơn, dù bạn hoài niệm, nó cũng không vì bạn mà dừng lại thêm một khoảnh khắc nào. Trong những năm tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời, đã bao lần ta chậm lại cảm nhận nhịp đập của thời gian, đã bao lần ta tĩnh lặng lắng nghe thời gian đang hát? Tình yêu và tình bạn chân thành, liệu chúng ta có từng bỏ lỡ điều gì trong quãng thời gian hữu hạn của mỗi người? “Tình yêu cũng giống như lon cola, có khi rất ngọt, có khi rất kích thích; song nếu để lâu sẽ bị mất gas, cảm giác kích thích cũng không còn nhưng vẫn lưu lại dư vị ngọt ngào.” *** Toàn bộ thế giới đều biết em thích chị, chỉ có chị không biết. Chị nói, thích em chọc cho chị cười, thích em mỗi lần chủ động nắm tay chị. Em nói, em thích chị cười, thích sự ấm áp trong lòng bàn tay chị. Chị nói, trên thế giới không có gì là vĩnh viễn không thay đổi, tình yêu cũng vậy. Em nói, không có gì làm cho em thích thật lâu, mong chị ngoại lệ. Bất luận năm tháng trôi qua bao lâu, em nhất định cũng sẽ không quên. Mùa thu, chúng ta gặp nhau tại khuôn viên trường tươi đẹp đó. Hạnh phúc là gì? Các cô nói, nếu có thể ở bên nhau, nghe âm thanh của thời gian trôi qua, đó chính là hạnh phúc.   Mời các bạn đón đọc Nghe Kìa Thời Gian Đang Hát của tác giả Lạc Mạc Chi Vũ.
Khu Vườn Giữa Hai Khung Cửa Sổ - Hy Nguyễn
"Lần đầu tiên có một tiểu thuyết đồng tính nữ mà xem lại nhẹ nhàng đến như vậy! Tác giả chứng tỏ bản lĩnh khi không vấp phải hai lối mòn của việc khai thác đề tài đồng tính: một là "gân cổ" lên chống đối thế giới và hai là mong muốn được cảm thông một cách không cần thiết. Tình yêu trong "Khu vườn giữa hai khung cửa sổ" trong lành, an yên, và tự nhiên như hơi thở. Tình yêu bình dị, ngọt ngào giữa hai tâm hồn thuộc về nhau trọn vẹn. Yêu nhau bình thường như nhân thế bao đời vẫn vậy!" (Hamlet Trương) *** Đó là một ngày vào đầu tháng Ba. Khi tiếng chim hót vang khắp khu vườn chào đón bình minh lên cũng là lúc Tú chập chờn tỉnh giấc. Tú dụi mắt, vươn vai, nhìn qua bên phải tìm một gương mặt quen thuộc. Con Sam đang ngủ lè lưỡi ngay cạnh Tú. Tú thở dài, rồi bật cười. Dạo này sáng nào cũng thấy cảnh này. Tú khe khẽ chồm người dậy, khuỷu tay phải chống xuống giường và lấy tay chống dưới mặt. Nhìn đằng sau Sam, Nhi vẫn còn đang say giấc. Con Sam được Nhi ôm cứng ngắc. Tú nghĩ chắc vậy mà nó ngủ ngon. Nhẹ nhàng xuống giường và xỏ dép vào, Tú lại bàn học cầm điện thoại lên xem. Chỉ mới 5 giờ 53 phút. Tú ra phía ban công và vén màn lên, làm nắng sớm đua nhau chạy vào phòng. Mở cửa đi ra ngoài hít thở không khí trong lành của buổi sáng, Tú đứng nhìn chim chóc bay qua lại từ tán cây này sang tán cây kia. Gió sớm thổi thoáng qua, làm Tú chợt cảm thấy cơn buồn ngủ quay lại. Nhìn sang Nhi và Sam thấy cả hai vẫn còn ngủ say, Tú ngáp nhẹ một cái rồi quyết định quay lại giường. Dù sao vẫn còn sớm. Leo lên phía của mình và nằm xuống, Tú nhắm mắt tìm lại giấc ngủ, nhưng rồi cảm thấy thiếu gì đó. Mở mắt ra nhìn con Sam nằm chễm chệ ngay giữa và Tú biết ngay nguyên nhân. Tú muốn ôm một người. Tú lại ngồi dậy nhìn Nhi và Sam, rồi cẩn thận kéo Sam qua một bên. Sự chao động làm cả Nhi và Sam đều động đậy, nhưng rồi ai cũng chìm lại vào giấc ngủ. Tú dùng thêm tí sức để kéo Sam hẳn qua chỗ Tú vừa nằm, chừa phần giữa vừa đủ để Tú nằm vào. Hài lòng với kết quả, Tú cúi xuống đặt một nụ hôn lên má Nhi rồi trùm mền ôm Nhi ngủ qua bình minh. ... Mời các bạn đón đọc Khu Vườn Giữa Hai Khung Cửa Sổ của tác giả Hy Nguyễn.
Bầu Trời Trong Trẻo - Tái Kiến Đông Lưu Thuỷ
Khi rãnh rỗi, dường như cô cũng từng nhìn lên bầu trời, tự hỏi bản thân, một người như thế nào thì mới có thể khiến mình dũng cảm từ bỏ cuộc sống cô độc? ... Cô rốt cuộc cần một con người như thế nào nhỉ? Trái tim của người đó, phải là một bầu trời trong trẻo, có thể bình thản chấp nhận mọi thứ thuộc về cô, không chỉ là vẻ ngoài, thân thể mà cả tư tưởng, sự nghèo khó và trách nhiệm mà cô cần gánh vác nữa. Đó nhất định phải là một người kiên định và bình thản giống như cô... Tại sao bấy lâu nay cô lại chỉ sống một mình, thì ra, đó là vì suốt trong thời gian đó người kia chưa từng xuất hiện. Nhưng giờ, người ấy đã ở ngay trước mắt cô rồi. Đó là một cô bé hướng nội và hay xấu hổ, một cô bé rất chu đáo và dịu dàng, một cô bé có chút cố chấp và dũng cảm, nhưng điều quan trọng nhất là cô bé có một trái tim thuần khiết, đôi mắt của cô bé nối thẳng tới trái tim, hoàn toàn không có một chút ngụy trang nào... *** Ngày 7 tháng 9, tân sinh báo danh. Toàn bộ thành phố nhỏ đột nhiên như toát ra vô số sinh mệnh tươi mới, bồng bột sinh trưởng trong bầu không khí khô nóng còn sót lại của tháng chín. Nào sự tự tin, hoặc ngây ngô cao ngạo, qua một đêm liền tràn ngập toàn bộ thành phố, ngay cả trong không khí cũng lan tràn sự hưng phấn khi thoát khỏi trung học đầy buồn tẻ áp lực, để bước vào cánh cửa đại học tự do mở rộng — thành phố nhỏ này, chẳng có gì đặc sắc, chỉ là có hai trường đại học ít nhiều có danh tiếng…không hơn. Lan Hinh kỳ thật cũng chẳng có quan hệ nhiều lắm với những việc này, bởi vì hơn một năm trước cô đã lưng vác túi, từ khu nhà chung của hai trường đại học, dưới lá cờ [Nhiệt liệt vui vẻ tiễn đưa sinh viên năm XX tốt nghiệp] đỏ thẫm bước ra khỏi cánh cổng trường…… Nhưng tất cả những việc này lại có quan hệ rất lớn với cô. Bởi vì khách hàng của [Lan tâm thực phủ] chủ yếu là những sinh viên đó, mà Lan Hinh lại chính là bà chủ của tiệm cơm này. [Lan tâm thực phủ] cũng giống mấy tiệm cơm mở xung quanh trường học, tháng tám là bắt đầu buôn bán, lúc sinh viên được nghỉ học sẽ đóng cửa, đợi đến mùa xuân trước khi khai giảng sẽ lại quét tước nhà cửa đón khách, đến khi bắt đầu nghỉ hè lại đóng cửa không tiếp tục kinh doanh, cứ lặp đi lặp lại như thế. Đầu bếp trong tiệm đã bận rộn, vài cô gái đón tiếp khách nhân, thời gian rất dư dả, gần như hôm nào đến tầm năm giờ chiều cũng bắt đầu mở cửa đón khách, mà những thứ như trà nước, hạt dưa, đậu phụ chiên…đều là những thứ tiệm miễn phí cung cấp trong khi khách nhàm chán chờ đồ ăn ra. Lam Hinh là một cô gái tinh tế, trong sự tinh tế lộ ra ôn nhu — Đã quên mất đây là điều ai nói, có lẽ rất nhiều người đã từng nói vậy. Mà lúc này Lan Hinh không chăm chỉ như mọi khi, không cùng bề bộn nhiều việc như các nhân viên cửa hàng khác, mà lại cách tủ kính thuỷ tinh, có chút xuất thần nhìn ngã tư đường tràn ngập những gương mặt tươi mới, thỉnh thoảng lại nhìn thời gian trên di động. ... Mời các bạn đón đọc Bầu Trời Trong Trẻo của tác giả Tái Kiến Đông Lưu Thuỷ.
Nghịch Thiên Độc Sủng: Cuồng Phi Thật Yêu Nghiệt - Sa Thần
Một ngày kia xuyên không, nàng trở thành dòng chính nữ không được sủng ái ở Thủy phủ. Phụ thân vô tình, vợ kế ngoan độc, tỷ muội giả nhân giả nghĩa, bắt nạt nàng, làm nhục nàng! Vu oan nàng trộm nam nhân? Được, vậy ta cho người bắt gian tại giường! Oán nàng hoành đao đoạt ái? Được, ta liền quang minh chính đại cướp nam nhân của người! Cái gì? Muốn nàng gả cho tên vương gia đoạn tụ phong lưu, vô sỉ, lăng nhăng nổi tiếng khắp thiên hạ? Không thành vấn đề, nhìn xem đến cùng là ai phong lưu, ai lăng nhăng vô sỉ! ◆◆ Nàng là tiểu thư của Thủy phủ nổi tiếng lăng nhăng cuồng vọng nhất Tuyết Ly quốc, nam nhân ngại. Hắn là vương gia phong lưu đoạn tụ nghe đồn chỉ yêu thích nam sắc, nữ nhân tránh. Làm cho nữ cuồng vọng chống lại nam đoạn tụ, hỏa hoa không chạm vào còn dấy lên   đại hỏa hừng hực! Đoạn ngắn 1: Gia, vương phi vào phòng của  Hồng tiểu quan. Mỗ yêu nghiệt mặt không đổi sắc, nhéo một cái trên gương mặt của mĩ nam. Gia, vương phi uống rượu ngâm thơ với hai tiểu quan. Mỗ yêu nghiệt nhíu mày một chút, hôn một cái lên mặt của mĩ nam đang ôm trong ngực. Gia, hai vị tiểu quan kia là Mặc Ngọc công tử và Lãnh công tử. "Đồ khốn khiếp, sao không nói sớm!" Mỗ yêu nghiệt đem mĩ nam trong ngực đá cho một cái, giống như gió bay đi ra ngoài. Thủy Y Họa, nàng thật là giỏi,  dám công khai cho lão tử đội nón xanh! Ám vệ nhất thời ngổn ngang trong gió. Vừa rồi còn trấn định vạn phần là ai... A a a? Đoạn ngắn 2: Đêm không trăng dễ giết người, ngày gió thổi dễ phóng hỏa. Hai cái bóng đen ngồi ở trên cây trao đổi. Mỗ nam nhẹ giọng dụ dỗ: "Tiểu tâm can của gia, ta lấy trời làm chăn, lấy đất làm giường, làm chuyện ấy ấy.. đi?" Mỗ nữ liếc hắn một cái, "Tháng trước không phải đã làm sao?" Còn bồi thêm một câu, " Trong bụng ta đã có mầm mống rồi." Phịch một tiếng, mỗ nam ngã từ trên cây xuống. "Aha ha, lão tử được làm cha  ——" Thanh âm vang vọng hù dọa một đám phi cầm ở trên cây, rơi xuống dưới đất một đống cứt chim. Đoạn ngắn 3: "Phụ thân, mẫu thân tức giận về nhà mẹ đẻ rồi”.  Giọng nói ngọt mềm dẻo  từ trong miệng thiên hạ nho nhỏ truyền đến. "Hừ, tùy nàng đi, nữ nhân không nên dỗ dành." Mỗ yêu nghiệt ở trước mặt nhi tử ra vẻ oai phong. "Phụ thân, mẫu thân nói nàng không bao giờ trở lại nữa." Bé méo miệng. "Xuy, lại là trò này." Mỗ yêu nghiệt mặt lộ vẻ hèn mọn. "Nhưng là, mẫu thân đi gặp Ôn thúc thúc và Bắc Đường thúc thúc rồi." "Hả?" Mỗ yêu nghiệt sắc mặt khẽ biến. "Nương nói muốn tìm cho ta nhị phụ thân." Bé vô tội  nháy mắt mấy cái. "Phốc ——" một miệng nước trà phun ra, mỗ yêu nghiệt hưu một tiếng bay đi. "Nhi tử, ta đi dỗ nương con trở về ——" Bé vươn hai ngón tay, cười gian giơ chữ "V”. Mời các bạn đón đọc Nghịch Thiên Độc Sủng: Cuồng Phi Thật Yêu Nghiệt của tác giả Sa Thần.