Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tôi Chỉ Muốn Yên Tĩnh Làm Một Omega

Truyện ngắn dễ cưng ???? Buồn nỗi ngắn quá ???? Ngày xửa ngày xưa có một Alpha, bạn thấy sống sung sướng, được cưng chiều chăm sóc như Omega mới là chân lý, thế nên lúc phân ra mình là A, bạn ôm ức chế tề trốn khỏi nhà :)))) Đó chính là thụ của chúng ta. Sống trong học viện O suốt 2 năm, bạn mới biết ra trường cũng bao luôn việc kết hôn, thế là chạy (again :))) Mà công, một A khác, thì chính là đối tượng kết hôn của bạn thụ. Ảnh thấy bạn chạy nên đuổi theo, cũng đóng giả làm Beta. Ảnh đúng kiểu thụ thích, hai người thính qua thính lại, cuối cùng cả hai đều lộ :))) Cp phụ nho nhỏ là về một O điển hình trong mấy truyện ABO đợt trước - theo O quyền + muốn tự lập + không cần A + đóng giả B + rất mạnh. Cuối cùng ẻm kết hôn với hoàng tử :v lmao *** [Dịch giả: Góc Nhỏ Của Mon Designer: Góc Nhỏ Của Mon Đam mỹ, Hài hước, HE, Viễn tưởng] Văn án: Công A: Giang Nguyên và Thụ A: Cố Diễn Đây là một cặp AA, công A ngụy B, thụ A ngụy O, tương lai, khoa học kỹ thuật công nghệ cơ giáp. Cố Diễn: Tôi không thích phải vào quân đội, càng không thích cơ giáp. Tôi chỉ thích ở nhà an tĩnh, trồng hoa nuôi cá và làm một O hưởng thụ. Nhưng cái học viện khốn kiếp lại có quy định giới thiệu đối tượng kết hôn ngay sau khi tốt nghiệp. Không được, tôi phải nói với hắn ta là tôi chỉ thích O (Cố Diễn đang là ngụy O để che mắt thiên hạ). AO kết hợp là không có kết quả với tôi. Cậu đến gặp Giang Nguyên và nói rằng: Cố Diễn: Kỳ thật tôi là đồng tính luyến ái. Tôi chỉ thích O. Giang Nguyên: Đồng tính luyến ái? Cố Diễn: (điên cuồng gật đầu) Giang Nguyên: Thế thì tốt quá! Cố Diễn: A ha ha ha ha ha, thật tốt. Chúng ta là người không chung lối rồi. Giang Nguyên: Tôi là Alpha, cậu cũng là Alpha. Tôi là đồng tính luyến ái, cậu cũng là đồng tính luyến ái. Rất vừa vặn. (Là A ngụy O. Tưởng qua mắt được tôi sao?). Cố Diễn: (tươi cười dần dần biến mất) Tôi có thể thu hồi lời nói lúc nãy không? Giang Nguyên: Muộn rồi! Là Alpha thì phải kết hôn với tôi. *** #Chương_01 Cố Diễn là Alpha. Ở cái thời đại mà Alpha là tối thượng, Cố Diễn chỉ muốn làm Omega để được nâng niu, chiều chuộng mà thôi. Cậu không thích phải lăn lộn để nuôi gia đình, làm trụ cột. Vì vậy, năm mười sáu tuổi, khi giới tính chính thức được xác định thì ảo tưởng của cậu sụp đổ. Thế là cậu trộm cơ giáp của ông anh và trốn đến học viện dành cho Omega. #Chương_02 Cố Diễn nằm trên giường trong ký túc xá, một bên xem phim truyền hình mới ra, một bên ăn khoai chiên. Trong phim là nhân vật Omega nuôi chí lớn muốn vượt qua Alpha. Nhân vật dùng thuốc ức chế chính mình và xin vào trường quân đội. Hơn nửa năm vẫn chưa bị phát hiện. Cố Diễn nhìn cánh tay đầy lỗ kim tiêm của mình và suy nghĩ nhân vật chính mua thuốc ức chế ở đâu nhỉ. Trốn làm Omega trong học viện đã hai năm, mỗi tháng cậu đều phải chích thuốc ức chế, không muốn một ngày nào đó tự nhiên động dục. Lúc đó, chắc cả trường này sẽ bị điên lên mất. Không sai, Cố Diễn chính là chạy trốn đến trường dành cho Omega quý tộc. Cậu lặng lẽ ngụy trang thành Omega, ngày ngày trải qua cuộc sống bình yên, vui vẻ. Cậu cũng khó khăn lắm mới làm lơ được cái mùi vị ngọt ngào của toàn thể Omega trong trường và tìm mọi cách vượt qua kiểm soát của máy kiểm tra. Trên màn hình, phim đang chiếu đến đoạn Omega vai chính đã gặp tình yêu Alpha của đời mình. Cả hai ngao du vũ trụ, đồng sinh cộng tử và xxyy trên giường. Tốt đẹp làm sao! Tình “huynh đệ” làm người xem rơi lệ… Rơi lệ cái con khỉ! Cố Diễn cố gắng đẩy những hình ảnh lăn lộn cùng Omega ra khỏi đầu. Cậu không muốn tưởng tượng sâu xa nữa. Được người ta che chở không tốt sao? Chăm sóc hoa cỏ không tốt sao? Tại sao phải chạy đến trường quân đội học cơ giáp, làm cu li! #Chương_03 Nếu để cho Cố Diễn kể ra làm Alpha có gì tốt hoặc làm Omega có gì không tốt thì cậu sẽ ngồi liệt kê cả một sớ dài. Có điều hiện tại, làm Omega đang có chút không tốt đây. Cố Diễn nhìn bạn cùng phòng đang chăm chút, làm đẹp mà sâu kín thở dài: “Sơn móng tay, trời ạ”. Nhưng rõ ràng đó là điều mà một Omega thích làm. Nghe cậu thở dài, bạn cùng phòng tên Lan Tư trong nháy mắt không vui: “Cậu có phải là ghét bỏ tôi làm đẹp không?”. Bên cạnh bạn cùng phòng thứ hai tên là Vân Hoàng lạnh lùng chen ngang: “Câm miệng”. Ba người trong một phòng ký túc xá, một là điển hình Omega yếu đuối, một là mong muốn vượt qua Alpha nhưng thể chất chỉ là Omega, còn lại là một Alpha đáng thương bất lực không lối thoát. “Buổi chiều có học không?” Vân Hoàng vịn đầu giường, cúi xuống lạnh lùng hỏi Cố Diễn. Vân Hoàng đối với người nào cũng là bộ dạng tránh càng xa càng tốt. Cố Diễn cảm thấy hắn giống như một bông hồng có gai. “Có a, nghề làm vườn, cắm hoa nghệ thuật, tranh phác họa”. Cố Diễn đếm ngón tay liệt kê. “Bỏ hết đi” Vân Hoàng kéo hắn ra khỏi chăn “Tôi có việc muốn nói với cậu.” “A?” Cố Diễn luống cuống tay chân. Cậu hiện tại tuy rằng giả trang thành Omega, nhưng trong xương thịt thì vẫn là Alpha. Cậu luôn tâm niệm “A-O thụ thụ bất thân”. Mà bị Vân Hoàng kéo như thế, cậu lại không nhịn được nghĩ: Hay hắn biết mình là Alpha? Đừng nói muốn nhân cơ hội này “mần thịt” mình nha. #Chương_04 Cố Diễn cố gắng giữ phong độ dưới sự uy hiếp của Vân Hoàng. Nhưng cuối cùng vẫn bị hắn lôi đi đến phòng chứa đồ, chỉ vào cơ giáp và nói “Tôi muốn mở nó ra và chạy trốn.” Cố Diễn khóe miệng giật một cái. Đây không phải là cơ giáp cậu dùng bỏ trốn ngày đó sao? Lúc đó đem giấu nó ở đây. Cậu không rõ vì sao Vân Hoàng tìm được nó, nhưng cậu không được vội vàng: “Còn có mấy ngày nữa là tốt nghiệp, mắc gì cậu lại phải trốn chạy?”. Nghe vậy, Vân Hoàng cau mày: “Cậu không biết sao? Tốt nghiệp xong là trường sẽ chỉ hôn đấy.” ? ! ! ! Đây là ý gì? Chỉ hôn là cái mẹ gì? Cho ai? Alpha? Cậu là một Alpha chính hiệu, làm sao có đối tượng nào phù hợp để kết hôn? Mắc cười, huynh đệ làm ăn gì được? Thôi, vẫn là chạy đi. Hai năm học tại học viện đã triệt tiêu ý nghĩ cùng Omega ngẫu nhiên kết hợp rồi. Cái ý tưởng kết hôn cùng một Omega dễ xúc động, hở một chút là khóc, nghĩ thôi đã thấy đau đầu. Còn dạng như Vân Hoàng, loại cường O này chắc đè chết cậu. Bỏ đi! Tốt nhất vẫn là Beta, có lý trí và không dính người. Mời các bạn đón đọc Tôi Chỉ Muốn Yên Tĩnh Làm Một Omega của tác giả Cửu Yến.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đông Cung Thái Tử Là Đồ Ngốc - Hoa Tri Phủ
Ngoài hai nhân vật chính, các nhân vật phụ được khai thác rất tốt. Đó là một Hoa Xương Vương vì mưu cầu vương vị, vì hận thù mờ mắt, âm hiểm xảo trá, đến cuối cùng lại tự mình bỏ qua người thật lòng nhất. Đó là một Mộ Tử Xuyên tham vọng lớn, vừa muốn binh quyền lại vừa muốn mỹ nhân. Đó là thái tử phi Hoắc Thanh Thu vì yêu nhầm người mà mất nhà, mất cả trái tim. Điều tác giả làm tốt nhất trong “Đông cung thái tử là đồ ngốc” không phải những màn cung đấu hoành tráng, không phải những tình tiết hài hước giữa thái tử ngốc và đại cung nữ thông minh. Điều thành công nhất, có lẽ là chuyển biến tâm lý của Thẩm Tầm.  Không ai ngốc mười sáu năm, tỉnh lại liền có thể trở thành thiên tài, diệt loạn thần, ổn định triều cương, Thẩm Tầm cũng vậy. Chàng phải từ từ học hỏi, từng bước một trưởng thành để có thể xứng với những người yêu thương chàng. Đây là một bộ truyện thú vị, có vui, có buồn, có đấu võ đấu trí. Nếu bạn mê cung đấu, nếu bạn thích chết đi được chuyện tình chàng ngốc, thì mời nhảy hố nhé. Mời các bạn đón đọc Đông Cung Thái Tử Là Đồ Ngốc của tác giả Hoa Tri Phủ.
Điều Bác Sĩ Muốn - Tô Thụ
Điều Bác Sĩ Muốn có 33 chương, nhưng thời lượng mỗi chương ngắn, và không khí cũng rất thoải mái. Không có tiểu tam nam phụ mưu hèn kế bẩn, không có ngược nam ngược nữ, không có cảnh nóng cảnh nguội, chỉ có những mẩu chuyện nho nhỏ về cuộc sống hằng ngày, những hành động nhỏ nhặt mang nhiều ý nghĩa của những cặp đôi yêu nhau, và những suy nghĩ quan niệm về tình yêu. Thực ra, trong thực tế cuộc sống, việc cọc đi tìm trâu không hề hiếm. Ông bà ta ngày xưa dùng hình ảnh cái cọc để biểu thị cho người phụ nữ, là bởi vì quan niệm khi đó con gái phải là một thứ gì đó an an tĩnh tĩnh, bị động ở một chỗ. Nhưng thời đại bây giờ đã khác xưa rất nhiều, con gái cũng rất năng động, cũng có thể chủ động trong rất nhiều việc, kể cả là tình cảm. Tuy nhiên, cần phải nhớ một điều rằng, chỉ nên chủ động theo đuổi khi mình cảm thấy chắc chắn về tình cảm của bản thân, cũng như chắc chắn rằng chuyện mình sắp làm sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống hay công việc của người mà mình thích. Ít ra nếu không thành công cũng sẽ không khiến mình bị chán ghét. Bị từ chối cũng không sao cả, nhất định phải cho cả thế giới biết, cô đây là độc nhất vô nhị. Không phải là anh, thì sẽ là một người may mắn hơn anh! Mời các bạn đón đọc Điều Bác Sĩ Muốn của tác giả Tô Thụ.
Xuân Về Đế Hậu - Hàm Kỳ
Triệu Chân xuất thân nhà võ, được Tề quốc công sủng ái mà lớn lên.Từ nhỏ nàng đã lăn lộn trong quân doanh, sau này lại lập không ít chiến công, là anh hùng người người kính trọng. Nàng là nữ tướng quân oai hùng, không sợ trời không sợ đất, tính tình sảng khoái. Từ nhỏ đến lớn, chỉ có thứ nàng không muốn, chứ không có điều khiến nàng không thể. Mặc dù là một nữ anh hùng, thế nhưng Triệu Chân có một tính xấu, đó là mê trai. Thế nên, kiếp trước nàng mới bị nam sắc của Trần Chiêu mê hoặc, khờ dại mà thú chàng, còn vì chàng giành thiên hạ, cuối cùng từ bỏ lưng ngựa, cam chịu làm một con chim bị nhốt trong hoàng cung. Lần nữa trẻ lại, Triệu Chân đã tự hứa với bản thân sẽ không để Trần Chiêu mê hoặc. Thế nhưng, người xưa có câu, nghiện ngập thì có thể cai, mà mê trai thì dù đầu thai cũng khó hết. Thế nên, kết quả Triệu cô nương vẫn bị nam sắc của Trần Chiêu khiến cho thất điên bát đảo, trong lúc nàng chưa kịp nhận ra, đã bị giam hãm trong lưới tình của chàng.  Hơn nữa, nàng còn phát hiện ra rất nhiều bí mật của chàng. Hoá ra, những năm tháng đã qua ấy, nàng đã hiểu lầm chàng như thế. Hoá ra, trong lớp cát bụi thời gian ấy, có một tình yêu bị vùi lấp. May mắn là số phận cho bọn họ một cơ hội để quay lại, một lần nữa viết lên thời gian giai thoại tình yêu của mình. Trần Chiêu là lục hoàng tử không được sủng ái, mẫu phi xuất thân thấp kém lại sớm qua đời. Nếu không phải chàng có tư sắc, thì lão hoàng đế sẽ không bởi lấy lòng Triệu Chân mà gả chàng qua phủ Quốc Công. Đối với Trần Chiêu, cùng nàng kết thành phu thê chính là một sự giải thoát. Chàng ngưỡng mộ nàng - nữ anh hùng của dân tộc, chàng thích nàng lưu manh, thẳng thắn, thích một người sẽ trực tiếp nói ra. Bọn họ, đã từng ân ái đến thế nhưng rồi điều gì khiến cho cảm tình ấy chẳng còn như lúc ban đầu? Có lẽ là bởi vị trí của nàng quá cao, còn thân phận chàng lại quá thấp, khiến cho lòng người không phục, đâm bọn họ sau lưng. Có lẽ, bởi vì nàng quá tin tưởng tướng lĩnh của mình, khiến chàng khó nói ra những lời thẳng thắn. Có lẽ, bởi vì thiên mệnh của chàng là bước lên ngôi cửu ngũ, khiến cho những mưu toan cứ dần chia cách hai người.  Nửa đời trước, chàng cùng nàng vẫn luôn khắc khẩu, ồn ào đến mức khó lòng dàn xếp nhưng lại không muốn tách ra. Bởi vì vốn dĩ, trong lòng bọn họ vẫn luôn có đối phương. Thế nên, một lần nữa trở về, có thêm thời gian, cởi bỏ khúc mắc, tình yêu sẽ hiện ra, rốt cục Trần Chiêu cùng Triệu Chân cũng hiểu được quý trọng lẫn nhau, ân ái một đời. Nam nữ chính đều là những người thông minh, nhưng vì hoàn cảnh lớn lên khác nhau nên cách biểu đạt cũng khác nhau. Triệu Chân giống như anh mặt trời rực rỡ, thẳng thắn quyết liệt, còn Trần Chiêu lại giống như ánh trăng êm dịu, ôn nhu. Bởi vì chưa tìm được khoảng thời gian giao nhau mà luôn đối chọi. Thế nhưng, mặt trăng ôm lấy mặt trời là quy luật tự nhiên, chỉ cần tìm được thời điểm chính xác, chân tình sẽ hiện ra. Ngoài cặp đôi nhân vật chính, các nhân vật phụ cũng rất đa dạng. Nhất là cháu ngoại cùng nhi tử của nam nữ chính cực kỳ đáng yêu. Hội nhân vật phụ chỉ có nhây hơn chứ không có nhây nhất. Đáng thương nhất là anh hoàng thượng, nghe đồn bản thân là do thái thượng hoàng lừa thái thượng hoàng hậu uống xuân dược mới được sinh ra, nên mỗi ngày đều phải tìm cách nịnh nọt, làm nũng mẫu hậu. Tác giả xử lý các tình huống gia đình khá thú vị, vừa hài vừa tình, lại cực kỳ thẳng thắn. Mạch truyện nhanh, cách viết tốt, điểm trừ duy nhất có lẽ là việc Triệu Chân và Trần Chiêu không “già” lại mà sống trong thân phận mới nên cảm giác hơi loạn. “Xuân về đế hậu” là một câu chuyện có thể khiến bạn cảm thấy vô cùng sảng khoái khi đọc. Có thể thỏa mãn từ sắc nữ đến các thanh niên nghiện ngọt, thích sủng và khoái nam nữ cường. Vì thế, hãy nhảy hố dù chưa có bản edit nhé, cv dễ đọc lắm nên đừng bỏ qua chuyện tình bỉ bựa của vợ chồng thái thượng hoàng nhé. Mời các bạn đón đọc Xuân Về Đế Hậu của tác giả Hàm Kỳ.
Chàng Rể Hồ Tiên - Tử Văn
Nàng là Vũ Dương Quận chúa, nhan sắc tựa đóa phù dung, cành vàng lá ngọc dịu dàng, Mười năm trước, tuyết rơi, ngoài ngôi miếu đổ nát cứu được một tiểu bạch hồ, Từ đó, duyên phận gắn kết nàng và “Nó”…. Trên chợ, một nam tử ngồi bán tranh, một thân áo trắng khó giấu vẻ tuấn lãng, Đối mặt với ác bá, hắn điềm nhiên không sợ hãi, bóng dáng đó lặng lẽ tiến vào chiếm giữ lòng nàng, Nàng vì giúp hắn hả giận không cẩn thận bị thương, giúp rồi mới biết, thì ra hắn là kẻ ‘thâm tàng bất lộ’. Sau đó, vào ban đêm, hắn đến Vương phủ, chỉ để lại cho nàng thuốc chữa thương, Đồng ý thay nàng vẽ tranh chúc thọ, hơn nữa còn thuần phục ngựa hoang, mua nó cho nàng. Phát hiện hắn mặt lạnh lòng mềm, y thuật trác tuyệt, nàng cầu xin hắn chữa trị cho thứ Vương phi, Nhưng hắn lại hung hăng cự tuyệt, còn tỏ rõ cùng người trong hoàng thất ‘không đội trời chung’, Hiểu cho khúc mắc về oán hận của hắn, nàng không thể làm gì khác hơn là tự đi tìm thần y khác. Sau khi quỳ gối trên tuyết lạnh đến nỗi hôn mê, tỉnh lại thấy ánh mắt nan giải của hắn, Thì ra, muốn hắn phá lệ cứu người không phải không được, mà là nàng trước hết phải dâng lên chính mình. . . . . . *** "Mẫu thân, người có thể hay không đồng ý cho con một chuyện?" Bánh butdinh ca ca của nhà ta nói với ta, "Thứ bảy cùng chủ nhật con đi đến trường học đá cầu, người có thể cho con tự đi không?” Ta lập tức ngây ngẩn cả người, bởi vì ta chưa bao giờ nghĩ đến cho hắn một mình đi đến trường, mặc dù từ nhà tới trường đi bọ đại khái mất 5 phút đồng hồ, nhưng nghĩ đến phải đi qua dòng người hàng xe ngựa chạy, cuối cùng ta không yên tâm. "Tốt như vậy sao? Con có thể tự đi không?" Ta hỏi ngược lại hắn. "COn có thể. con đã trưởng thành, sẽ tự mình băng qua đường, cũng sẽ nhìn xe." Nhìn hắn, lòng của ta đang giao chiến, cuối cùng ta chỉ có thể nói cho hắn biết, "Dù sao đến thứ bảy còn có mấy ngày, để cho mẫu thân suy nghĩ một chút." Sau khi về nhà, ta cẩn thận suy nghĩ vấn đề này, có lẽ bởi vì thời đại mới đã đến, chúng ta làm cha mẹ đã quá bảo vệ con cái, lo lắng cái kia sợ cái này, cho nên mới nuôi ra đứa trẻ hết sức lệ thuộc. ... Mời các bạn đón đọc Chàng Rể Hồ Tiên của tác giả Tử Văn.