Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tôi Chỉ Muốn Yên Tĩnh Làm Một Omega

Truyện ngắn dễ cưng ???? Buồn nỗi ngắn quá ???? Ngày xửa ngày xưa có một Alpha, bạn thấy sống sung sướng, được cưng chiều chăm sóc như Omega mới là chân lý, thế nên lúc phân ra mình là A, bạn ôm ức chế tề trốn khỏi nhà :)))) Đó chính là thụ của chúng ta. Sống trong học viện O suốt 2 năm, bạn mới biết ra trường cũng bao luôn việc kết hôn, thế là chạy (again :))) Mà công, một A khác, thì chính là đối tượng kết hôn của bạn thụ. Ảnh thấy bạn chạy nên đuổi theo, cũng đóng giả làm Beta. Ảnh đúng kiểu thụ thích, hai người thính qua thính lại, cuối cùng cả hai đều lộ :))) Cp phụ nho nhỏ là về một O điển hình trong mấy truyện ABO đợt trước - theo O quyền + muốn tự lập + không cần A + đóng giả B + rất mạnh. Cuối cùng ẻm kết hôn với hoàng tử :v lmao *** [Dịch giả: Góc Nhỏ Của Mon Designer: Góc Nhỏ Của Mon Đam mỹ, Hài hước, HE, Viễn tưởng] Văn án: Công A: Giang Nguyên và Thụ A: Cố Diễn Đây là một cặp AA, công A ngụy B, thụ A ngụy O, tương lai, khoa học kỹ thuật công nghệ cơ giáp. Cố Diễn: Tôi không thích phải vào quân đội, càng không thích cơ giáp. Tôi chỉ thích ở nhà an tĩnh, trồng hoa nuôi cá và làm một O hưởng thụ. Nhưng cái học viện khốn kiếp lại có quy định giới thiệu đối tượng kết hôn ngay sau khi tốt nghiệp. Không được, tôi phải nói với hắn ta là tôi chỉ thích O (Cố Diễn đang là ngụy O để che mắt thiên hạ). AO kết hợp là không có kết quả với tôi. Cậu đến gặp Giang Nguyên và nói rằng: Cố Diễn: Kỳ thật tôi là đồng tính luyến ái. Tôi chỉ thích O. Giang Nguyên: Đồng tính luyến ái? Cố Diễn: (điên cuồng gật đầu) Giang Nguyên: Thế thì tốt quá! Cố Diễn: A ha ha ha ha ha, thật tốt. Chúng ta là người không chung lối rồi. Giang Nguyên: Tôi là Alpha, cậu cũng là Alpha. Tôi là đồng tính luyến ái, cậu cũng là đồng tính luyến ái. Rất vừa vặn. (Là A ngụy O. Tưởng qua mắt được tôi sao?). Cố Diễn: (tươi cười dần dần biến mất) Tôi có thể thu hồi lời nói lúc nãy không? Giang Nguyên: Muộn rồi! Là Alpha thì phải kết hôn với tôi. *** #Chương_01 Cố Diễn là Alpha. Ở cái thời đại mà Alpha là tối thượng, Cố Diễn chỉ muốn làm Omega để được nâng niu, chiều chuộng mà thôi. Cậu không thích phải lăn lộn để nuôi gia đình, làm trụ cột. Vì vậy, năm mười sáu tuổi, khi giới tính chính thức được xác định thì ảo tưởng của cậu sụp đổ. Thế là cậu trộm cơ giáp của ông anh và trốn đến học viện dành cho Omega. #Chương_02 Cố Diễn nằm trên giường trong ký túc xá, một bên xem phim truyền hình mới ra, một bên ăn khoai chiên. Trong phim là nhân vật Omega nuôi chí lớn muốn vượt qua Alpha. Nhân vật dùng thuốc ức chế chính mình và xin vào trường quân đội. Hơn nửa năm vẫn chưa bị phát hiện. Cố Diễn nhìn cánh tay đầy lỗ kim tiêm của mình và suy nghĩ nhân vật chính mua thuốc ức chế ở đâu nhỉ. Trốn làm Omega trong học viện đã hai năm, mỗi tháng cậu đều phải chích thuốc ức chế, không muốn một ngày nào đó tự nhiên động dục. Lúc đó, chắc cả trường này sẽ bị điên lên mất. Không sai, Cố Diễn chính là chạy trốn đến trường dành cho Omega quý tộc. Cậu lặng lẽ ngụy trang thành Omega, ngày ngày trải qua cuộc sống bình yên, vui vẻ. Cậu cũng khó khăn lắm mới làm lơ được cái mùi vị ngọt ngào của toàn thể Omega trong trường và tìm mọi cách vượt qua kiểm soát của máy kiểm tra. Trên màn hình, phim đang chiếu đến đoạn Omega vai chính đã gặp tình yêu Alpha của đời mình. Cả hai ngao du vũ trụ, đồng sinh cộng tử và xxyy trên giường. Tốt đẹp làm sao! Tình “huynh đệ” làm người xem rơi lệ… Rơi lệ cái con khỉ! Cố Diễn cố gắng đẩy những hình ảnh lăn lộn cùng Omega ra khỏi đầu. Cậu không muốn tưởng tượng sâu xa nữa. Được người ta che chở không tốt sao? Chăm sóc hoa cỏ không tốt sao? Tại sao phải chạy đến trường quân đội học cơ giáp, làm cu li! #Chương_03 Nếu để cho Cố Diễn kể ra làm Alpha có gì tốt hoặc làm Omega có gì không tốt thì cậu sẽ ngồi liệt kê cả một sớ dài. Có điều hiện tại, làm Omega đang có chút không tốt đây. Cố Diễn nhìn bạn cùng phòng đang chăm chút, làm đẹp mà sâu kín thở dài: “Sơn móng tay, trời ạ”. Nhưng rõ ràng đó là điều mà một Omega thích làm. Nghe cậu thở dài, bạn cùng phòng tên Lan Tư trong nháy mắt không vui: “Cậu có phải là ghét bỏ tôi làm đẹp không?”. Bên cạnh bạn cùng phòng thứ hai tên là Vân Hoàng lạnh lùng chen ngang: “Câm miệng”. Ba người trong một phòng ký túc xá, một là điển hình Omega yếu đuối, một là mong muốn vượt qua Alpha nhưng thể chất chỉ là Omega, còn lại là một Alpha đáng thương bất lực không lối thoát. “Buổi chiều có học không?” Vân Hoàng vịn đầu giường, cúi xuống lạnh lùng hỏi Cố Diễn. Vân Hoàng đối với người nào cũng là bộ dạng tránh càng xa càng tốt. Cố Diễn cảm thấy hắn giống như một bông hồng có gai. “Có a, nghề làm vườn, cắm hoa nghệ thuật, tranh phác họa”. Cố Diễn đếm ngón tay liệt kê. “Bỏ hết đi” Vân Hoàng kéo hắn ra khỏi chăn “Tôi có việc muốn nói với cậu.” “A?” Cố Diễn luống cuống tay chân. Cậu hiện tại tuy rằng giả trang thành Omega, nhưng trong xương thịt thì vẫn là Alpha. Cậu luôn tâm niệm “A-O thụ thụ bất thân”. Mà bị Vân Hoàng kéo như thế, cậu lại không nhịn được nghĩ: Hay hắn biết mình là Alpha? Đừng nói muốn nhân cơ hội này “mần thịt” mình nha. #Chương_04 Cố Diễn cố gắng giữ phong độ dưới sự uy hiếp của Vân Hoàng. Nhưng cuối cùng vẫn bị hắn lôi đi đến phòng chứa đồ, chỉ vào cơ giáp và nói “Tôi muốn mở nó ra và chạy trốn.” Cố Diễn khóe miệng giật một cái. Đây không phải là cơ giáp cậu dùng bỏ trốn ngày đó sao? Lúc đó đem giấu nó ở đây. Cậu không rõ vì sao Vân Hoàng tìm được nó, nhưng cậu không được vội vàng: “Còn có mấy ngày nữa là tốt nghiệp, mắc gì cậu lại phải trốn chạy?”. Nghe vậy, Vân Hoàng cau mày: “Cậu không biết sao? Tốt nghiệp xong là trường sẽ chỉ hôn đấy.” ? ! ! ! Đây là ý gì? Chỉ hôn là cái mẹ gì? Cho ai? Alpha? Cậu là một Alpha chính hiệu, làm sao có đối tượng nào phù hợp để kết hôn? Mắc cười, huynh đệ làm ăn gì được? Thôi, vẫn là chạy đi. Hai năm học tại học viện đã triệt tiêu ý nghĩ cùng Omega ngẫu nhiên kết hợp rồi. Cái ý tưởng kết hôn cùng một Omega dễ xúc động, hở một chút là khóc, nghĩ thôi đã thấy đau đầu. Còn dạng như Vân Hoàng, loại cường O này chắc đè chết cậu. Bỏ đi! Tốt nhất vẫn là Beta, có lý trí và không dính người. Mời các bạn đón đọc Tôi Chỉ Muốn Yên Tĩnh Làm Một Omega của tác giả Cửu Yến.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê - Sương Nhiễm Tuyết Y
Kiếp trước nàng bị người bán đứng nên phải bỏ mạng. Khi được trùng sinh, mở mắt ra lần nữa nàng lại trở thành Nhị tiểu thư trong phủ Uy Viễn Tướng Quân. Người người đều biết Nhị tiểu thư ở phủ Tướng Quân dễ bắt nạt nhưng không ai biết linh hồn bên trong đã sớm thay đổi không còn là nàng. Giả heo ăn thịt hổ, đùa giỡn nam nhân cặn bã, ác chỉnh cặn bả nữ, đụng ngã mỹ nam.... Người kính nàng một thước, nàng kính người một trượng. Người cố hại nàng, nàng đương nhiên trả đủ. Kiếp trước những người thiếu nợ nàng, kiếp này nàng thề nhất định phải đòi lại. Kiếp này, nàng không nghĩ sẽ yêu bất cứ ai cho đến khi gặp được cái tướng công yêu nghiệt lòng dạ độc ác nhưng đối với nàng lại vô cùng dung túng kia.... Chết tiệt, lòng thế nhưng lại hãm sâu vào ! *** Thanh Linh vẫn còn chưa biết mình đã làm ra chuyện đáng sợ gì, đôi mắt lười nhác mông lung mở ra một đường nhỏ, sau đó lại nhắm lại, đầu lại vụi vụi. Trong không gian mông lung, nàng cảm giác có người hung hăng túm nàng lên, một tay đặt trên eo nhỏ nhắn, hung hăng bóp chặt, lực đạo như muốn bóp đứt eo của nàng. Giật mình một cái, nàng nhanh chóng thanh tỉnh lại. Mở mắt, đã nhìn thấy gương mặt tuấn mỹ nhưyêutinh. Đôi mắt phượng hẹp dài thâm thúy u oán, bên trong xuất hiện một loại chân tình nàng nhìn không hiểu. Cảm nhận được xe ngựa đã dừng lại, đối mặt với mắt phượng tĩnh mịch của hắn, nàng trong lúc nửa tỉnh nửa ngủ đã ý thức được có điều không ổn: "Đến..... đến rồi phải không?, ta....ta đi trước!" Giọng nói mềm mại nhu nhu, không giống đang làm nũng, mà sức tấn công còn hơn cả làm nũng. Người nào đó nghe xong cảm thấy ngứa ngấy trong lòng, đồng thời lại tức giận. Nàng đốt hỏa trên người hắn, còn muốn vội àng chạy đi? Đừng mơ tưởng! Khuôn mặt nhỏ nhắn từ trong lòng hắn ngửa lên, cái miệng khẽ nhếch, ánh mắt vô tội, bộ dạng như vầy rơi vào trong mắt hắn, đây không thể nghi là mê hoặc chí mạng. Hắn bây giờ rất muốn ăn hết khuôn mặt nàng, nàng cũng không cảm thấy xa lạ, trước đây hắn đã từng bày ra vẻ mặt như vậy, chính là lúc muốn khinh bạc nàng, đúng, là khinh bạc. Nàng biết rõ giẫy dụa nhất định cũng sẽ vô dụng, nên tận lực dùng giọng nói hết sức lạnh nhạt: "Tần Liễm, ta rất tội nghiệp, muốn ngủ, còn nữa, ngươi sắp siết chặt ta đến chết rồi." ... Mời các bạn đón đọc Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê của tác giả Sương Nhiễm Tuyết Y.
Ngày Em Đến - Tĩnh Phi Tuyết
Nam chính tàn tật, giàu có. Nữ chính trí tuệ, có tiền. Ấm áp. Đại thúc – loli. Nhân vật chính: Vệ Cẩm Huyên , Trương Tư Ninh. Lảm nhảm của editor: Nam nữ chính cách nhau 13 tuổi. Nam chính tàn tật, bị tai nạn giao thông mất cẳng chân trái. Nam chính thì chắc chắn cũng là boss lớn rồi, nữ chính cũng là người có tiền, xinh đẹp đáng yêu đặc biệt nhất là vô cùng hiểu chuyện. Thường khi đọc truyện sủng thì phần lớn thích nam chính nhiều hơn, nhưng truyện này nữ chính không lép vế đâu, đọc xong chắc cũng không ai ghét được nữ chính. Đặc biệt của truyện này, cái tàn tật của anh không phải là lý do để ngược mà còn là trợ thủ giúp anh thuận lợi lấy luôn được mấy cái “đầu tiên” của con gái nhà người ta. *** Vệ Ý, còn được gọi là Vệ khoai tây, biệt danh Vệ tiểu béo. Vệ tiểu béo năm nay sáu tuổi, hết mùa hè này chính thức vào lớp một. Nhóc con này trước mặt cha mẹ là cục cưng ngoan ngoãn, trước mặt thầy cô là thiên sứ bé bỏng, trong mắt các cô bạn nhỏ học chung là tiểu soái ca, còn trong mắt đám con trai cùng lớp chính là tiểu ác ma. Nếu truy cứu ngọn ngành vụ này, bạn nhỏ Vệ ra vẻ cu cậu cũng vô cùng bất đắc dĩ. Trước mặt ba mẹ đương nhiên phải ngoan ngoãn, nếu không nghe lời sẽ bị mẹ đánh đòn, trước mặt thầy cô cũng phải ngoan, không ngoan cũng sẽ bị mẹ đánh đòn, bạn gái học chung cảm thấy cậu đẹp trai như soái ca, cậu cũng hết cách, đây là vẻ đẹp trời sinh không thể nào chối bỏ được, còn mấy đứa con trai thấy cậu xấu xa, cái này hoàn toàn là do ghen tị mà ra! Cho nên Vệ tiểu béo tự cảm thấy, mình thật là ….hoàn mỹ! Không chút tì vết, vô cùng hoàn hảo! ... Mời các bạn đón đọc Ngày Em Đến của tác giả Tĩnh Phi Tuyết.
Lãnh Phi Sủng Phu - Nguyễn Thúy Quỳnh
Cả đời nàng là một chuỗi dài liên tiếp những sai lầm: sinh ra bản thân đã là một sai lầm, sai lầm tin người, sai lầm yêu người!  Chỉ có gả cho hắn là đúng đắn.  Nhưng nàng lựa chọn không yêu hắn, dối lừa hắn rồi rời xa hắn mãi mãi. Tất cả đều sai lầm! Một mảnh đỏ ối như hoàng hôn trước mặt sao lại khiến cho lòng nàng đau thế, trái tim nàng như bị hung hăng chà đạp đến ngàn lần, rồi lại lăng trì thành nhiều mảnh.  Người nằm trên vũng máu kia vốn dĩ là nàng mà, vậy mà lại là hắn, tử y tối thẫm vì máu nhuộm đỏ, khuôn mặt nhìn nàng vẫn ôn nhu không đổi, chỉ biết nói may mà hắn tới kịp, may mà nàng không sao.  Lần đầu tiên sau năm năm danh nghĩa phu thê, cũng là lần cuối cùng trong đời, nàng chủ động ôm hắn, hắn lại chỉ biết chôn hạnh phúc trong tâm, mở miệng ra thì toàn là chúc nàng bình an, không một câu trách mắng oán hận.  Nam nhân nàng từng yêu nhất kia, ở một bên che chở cho muội muội nàng, quay sang nhìn nàng bằng ánh mắt chán ghét. Thế nàng mới biết ngoài hắn ra, kẻ đời toàn là lũ bạc tình, gian trá muôn mặt.  Nàng cầm chuôi kiếm lạnh lẽo còn cắm trên người hắn đâm thật mạnh về phía sau. Mặc cho máu nàng chảy xuống hòa cùng máu hắn, nàng thật nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt hắn, trân trọng như món trân bảo " Tử Phong, chàng quên nói kiếp sau sẽ cùng ta làm uyên ương liền cành. Hay là chàng cũng không cần ta nữa? Nhưng giờ ta lại cần chàng, rất cần, dù là cái chết cũng không thể chia lìa hai ta!" Nàng nhìn vào tất cả những khuôn mặt lạnh lùng xung quanh, giọng nói trở nên mơ hồ nhưng lại âm u như vọng lên từ âm ty " Nếu có kiếp sau, Hạ Ngưng Tuyết ta thà phụ tất cả người thiên hạ, quyết không phụ Hàn Tử Phong chàng!"  Một dòng điện xé toạc nền trời tăm tối, như lời đáp của thiên địa dành cho nàng. Chỉ là nàng không biết, nàng phải nhanh chóng đến cầu Nại Hà, ngăn cho hắn uống bát canh Mạnh Bà, để hắn không thể quên nàng được.  Hắn và nàng, còn nợ nhau khúc hát Bên người thiên trường địa cửu. *** Hạ Ngưng Tuyết quyết định bỏ qua ánh nhìn suồng sã đó, dáng người thướt tha như chim yến lướt qua những đôi mắt còn chăm chú nhìn nàng mà đến bên Hàn Tử Phong. Khi nàng đã an vị ngồi kế bên hắn, đôi tay muốn đưa ra cầm ly rượu trên bàn của nàng bị một bàn tay lạnh băng nắm lấy thật chặt, nàng chỉ theo bản năng muốn chống cự, không ngờ lại khiến Hàn Tử Phong thêm giận dữ, bàn tay kia hơi dùng lực một chút đã khiến cả thân hình yêu kiều rơi vào lồng ngực rộng rãi của hắn. Hạ Ngưng Tuyết lúc này mới hoàn hồn, nàng giữ nguyên tư thế ngượng ngùng này rồi ngẩng đầu nhìn hắn khó hiểu. Chỉ là nàng không biết, dáng hình mảnh mai uốn éo nằm trên đùi hắn cùng đôi mắt mở to ngơ ngác của nàng lúc này có bao nhiêu mị hoặc dụ người. Lửa giận cùng dục vọng bùng phát trong đôi mắt sâu thăm thẳm, hắn liền cúi xuống ngậm lấy hai cánh hoa hồng nhuận đang muốn thốt lên lời thắc mắc, khiến câu nói vừa đến miệng đã bị ép nuốt xuống, đồng thời thừa nhận ghen tuông và luyến tình của hắn. Một lúc sau hắn mới buông nàng ra, vươn tay chỉnh lại áo quần xộc xệch của nàng rồi đặt nàng xuống vị trí kế bên, trước sau toàn là ôn nhu, dịu dàng, tưởng chừng như lửa giận ban nãy chỉ là ảo giác. Hàn Tông Minh nãy giờ ngồi cạnh chứng kiến tất cả, khi đôi uyên ương đã ngồi lại ngay ngắn, hắn mới cười lớn chẳng hề kiêng dè. " Tử Phong, ta biết đệ cùng đệ muội tình cảm sâu đậm nhưng đừng có đi đến đâu cũng xuân ý bay loạn như thế, sẽ khiến nhiều người mặc cảm nha!" Hàn Tử Phong cười nhẹ một tiếng, giải thích thản nhiên như thể chuyện vừa rồi vốn rất bình thường. " Không có gì, chỉ là Tuyết Nhi còn để dành cho đệ một miếng bánh phù dung trên miệng, đệ giúp nàng ấy ăn nó, tránh cho nàng ấy mất hình tượng trước mọi người!" Hạ Ngưng Tuyết, Hàn Tông Minh "... ...... ........" Thật không nhìn ra hắn còn có tài nói dối đường đường chính chính như vậy. ... Mời các bạn đón đọc Lãnh Phi Sủng Phu của tác giả Nguyễn Thúy Quỳnh.
Cẩm Tú Mỹ Nhân - Điền Tiểu Điền
Bức họa mỹ nhân của đệ nhất họa sĩ đương triều tiến cống bị trộm, khiến mọi người suy đoán đủ kiểu. Là tàng bảo đồ ư? Là bản đồ quân sự à? Hay ẩn chứa bí mật gì đó của hoàng đế? Tân khoa thám hoa phụng chỉ điều tra tung tích của bức họa, nhưng vì sao không làm việc đàng hoàng, mà đi dây dưa mập mờ với Tây thi đậu hũ? Đơn giản mà nói, chính là. Do một bức họa mỹ nhân mà ra… Nội dung thoải mái vui vẻ, giả võ hiệp, giả điền văn, miễn kiểm chứng. Truyện này thuộc hệ liệt Tú tài nương tử, mọi người xem để giải trí là tốt rồi, đừng tưởng thật. *** Nếu nói muốn tham gia đại hội võ lâm, thì đợi Hạ Tiểu Muội khỏe hẳn, bọn họ một nhóm ba người bèn trả phòng, tiến về phía trước đi Đồng Thành. Dọc đường đi có rất nhiều nhân sĩ võ lâm, còn có những khuôn mặt phi thường quen thuộc với Thẩm Gia Cẩm. Những người đó đều mua bức họa mỹ nhân trong tay hắn, đám người này thấy Thẩm Gia Cẩm không tránh khỏi tức đến vểnh râu trừng mắt, Thẩm Gia Cẩm ngượng ngùng vuốt mũi, cả đoạn đường đều cúi mặt mà đi. Càng gần Đồng Thành, nhân sĩ võ lâm càng nhiều, Liễu Thượng Huệ cũng hỏi thăm được đại hội võ lâm sẽ bày bảo vật gì. "Bức họa Cẩm Tú mỹ nhân?" Thẩm Gia Cẩm và Hạ Tiểu Muội đều kinh ngạc, "Sao lại là bức họa Cẩm Tú mỹ nhân chứ?" Liễu Thượng Huệ gật đầu, lần nữa khẳng định, "Đệ không nghe lầm, đúng là bức Cẩm Tú mỹ nhân, sẽ do đích thân minh chủ đương nhiệm giao cho Tân minh chủ võ lâm." Thẩm Gia Cẩm và Hạ Tiểu Muội liếc nhìn nhau, đều thấy sự hoài nghi của nhau. ... Mời các bạn đón đọc Cẩm Tú Mỹ Nhân của tác giả Điền Tiểu Điền.